Mục Lục
 

 Trang B́a
     
 Ban Biên Tập
 Lá T Xuân
     
Phương Hiền
 Táo Quân Chầu Trời
     
Tuyết Hồng
 Câu Đối Tết
     
Việt Hải
 Câu Đối Tết
     
Vinh H
 

 

Mừng
N
ăm Mới
 

 Chúc Tết - Được Lời
     
Liên Khôi Cơng
 Chúc Xuân
     
Vinh H
 
Xuân t Mùi 2015
      Nguyên Kim
 
Chúc Xuân 2015
     
Nguyễn Thị Kính
 Ngọ, Mùi Giao Mùa
     
Bạch Líên
 
Xuân V
     
Nguyễn Thị Lộc
 Tháng Giêng, Anh Đă Thấy
     
Xuân VHay Chưa?

     
Tiểu Vũ Vi


Xuân
Q
N




 Chợ Hoa Ngày Tết
     
Nguyễn Thị K
 Đầu Xuân Ngắm Mai
     
Quách Giao
 
Mâm CNgày Tết Của
     
Người Dân Ba Miền

     
Hoàng Bích Hà
 
Xuân Xưa
     
Lê Văn N
 Tấm Ḷng...Của Người Cha
     
Minh Tâm
 Tản Mạn Ngày Xuân
     
Huỳnh T́nh
 
Nét Xuân Xưa
     
Tiểu Vũ Vi
 Tản Mạn
    
  Lê Khánh B́nh Yên

 

Xuân
Đ
ất Khách



 Tết Giữa Mùa Đông
     
Đinh Thị Lan
 
Hoa Đào Hồng Thắm
     
Bạch Liên
 
Tản Mạn Du Xuân Little
     
Sài G̣n 2015

     
Việt Hải
 Tản Mạn VTết
     
Nguyễn Thùy Trang


 

Sinh Hoạt

 

 Sinh Hoạt Của Trang Mạng
     
Ninh Ḥa 2014

     
Nguyễn Vũ Trâm Anh
 
Cùng Nhau Đi Thăm Thầy
     
Cô Giáo

     
Nguyễn Thị Phương Hiền
 
Kư c Tuổi T
     
Lê Thị Ngọc Trang
 H́nh nh SlideShow
     
Nhóm Đồng Hương

 

H́nh nh Tết
 


 Cắm Hoa Trang T
     
Lê Thị Lộc
 Hoa Xuân Ngày Tết
     
Lê Thị Lộc
 H́nh nh Tết Ninh Ḥa
     Hiếu Minh
 

Chùm T
X
ướng Họa
 

Bài Xướng

 Xuân t Mùi T Cảm
      Tư Nguyên

Bài Họa


 
t Mùi T Cảm
     
Phạm Văn Khả
 Nỗi Ḷng Ngày Xuân
     
Song H
 Sắc Xuân Đồng Nội
     
Vinh H
 Tết
     
TKim Huy
 Bàn C Thế
   
  Kiều Lam
 T Vân
     
Lê Văn N
 Tâm Tư Xuân
     
Nguyễn Thị Thanh T

 

Năm Mới Nhớ
 Chuyện Cũ
 

 Những Thứ GTrị Nhất
     
Loan Anh
 Những Ngày Đầu Tiên
     
Vân Anh
 
B́nh Dân Trong Kư c
     
Lê Ánh
 Tết Cao Nguyên PLEIKU
     
Lê Ánh
 
Tết Trong Tuổi TTôi
    
 Lương LHuyền Chiêu
 Lặng LXuân V
     
Quách Giao
 
Cuối Năm Nh́n Lại Dĩ Văng
     
Và K Niệm...

     
Việt Hải, Los Angeles
 KNiệm Một Thời Làm "Thợ
     
Săn" Tiền Nhuận Bút Báo

     
Nguyễn Hiền
 
Mộng Xuân
     
Phương Hiền
 Tết Vui Tuổi Nhỏ QTôi
     
Ngọc Hương
 Chùa Xưa Bạn Cũ
     
Trương Thị Kẻo
 
Vui Buồn Cùng NGỌ
     
Bạch Líên
 Trên Đường VNhớ Đầy
     
Trương Thanh Sơn
 Ḍng Thời Gian
     
Trần Hà Thanh

 

Linh Tinh
 

 Mười Năm Sinh Hoạt Của
     
Nhóm Bạn C3 Tại M

     
Trâm Anh
 
Mănh Lực Đồng Tiền
    
  Trương Khắc Nhượng
 Tiếng Hát Thu Thủy
    
  Trần NPhương
 Phiên Ṭa Đầu Năm
     
Topa Panning
 Tùy Bút
     
Nguyễn Thùy Trang

 


Ca Hát/Nhạc

     
  TXuân Hải Ngoại
     
Lan Đ́nh
  Xuân VMột Niềm Mong
    
Lư H
  Loài Hoa Không V
     
Hà Thu Thủy
 

 

TVi


 Cách Chuyển Đổi Sang AL
     
Đàm Quang Hưng
 TVi Phong Thủy Năm
     
t Mùi 2015

     
Phạm Kế Viêm
 

 

Tôn Giáo


 T́m V T Tánh Di Đà
     
Mục Đồng
 
Văn Cảnh Chùa T Sắc T
     
Minh Thiện

     
TBửu Nguyễn Thừa


 

Năm t Mùi
N
ói Chuyện Dê  

 Năm Mùi Nói Chuyện Dê
     
Nguyễn Chức
 
Tản Mạn Chuyện Năm Mùi
     
Trần Việt Hải
 
DÊ QTôi
     
Nguyễn Xuân Hoàng
 
DÊ Trong Văn Hóa Tín
     
Ngương Của Một S Nước

     
Vinh H
 
Năm DÊ, Xem Tranh THẦN
     
Dê Của Âu Châu

     
Vinh H
 

 

d_bb
Đ.H.K.H
 

  Cách Chuyển Đổi Sang AL
     
 Đàm Quang Hưng
  Liêu Trai C D
       Đàm Quang Hưng
 
Nỗi Buồn Của Nguyễn Du
       Lê Phụng
  Lăo TThắng Kiện
     
 Nguyễn Quang Tuyến
 
TVi Phong Thủy Năm
     
t Mùi 2015

     
Phạm Kế Viêm
 


m Thực


 Hến Chế Biến Nhiều Món
     
Ngon

     
Hoàng Bích Hà
 c Len Xào Dừa
     
Hoàng Bích Hà
 

 

Kinh Nghiệm Sống

 T́nh Người
     
Mai Thị Hưng Hồng
 Ưu Phiền Khép Lại
     
Bạch Liên
 
Đu Xuân Tâm T́nh Chuyện
     
Đạo Hiếu

     
Nguyễn Văn Nghệ
 Đầu Năm...Khai Báo
     
Topa Panning
 Cô Bé Giúp Việc
     
Nguyễn Thùy Trang
 Sưu Tầm
     
Hà Thị Thu Thủy



Du Lịch
 


 Đại Hàn
     
Lê Ánh
 Nhật Bản
     
Lê Ánh
 
Tour Grand Canyon Sidewalk
     
And Red Rock Canyon

     
Nguyễn Thị Lộc
 Du Lịch LHội Tháng Giêng
     
Vơ Hoàng Nam
 
Aloha Và Vũ Điệu Hula Của
     
Người Hawaii

     
Nguyễn Văn Thành


 

Biên Khảo
 

 Nhu Cầu Năng Lượng
     
Liên Khôi Cơng
 
Năm 2015: GVàng Bắt
     
Đầu Dao Động

     
Liên Khôi Cơng
 Thái Dương HDẫn Chứng
     
Thuyết Bảo Ḥa

     
Liên Khôi Cơng



Viết v
ninh-hoa.com



 Những Mùa Xuân Internet
    
 Lương LHuyền Chiêu
 Thời Tu
     
Minh Tâm
 

 

Văn Học
Lịch Sử/Địa Lư
 


 
Chữ Hiếu Trong Đời Sống
     
Văn Hóa Dân Tộc

     
TBửu
 
Có Người Con Gái Buông
     
Tóc Thề

       Lương LHuyền Chiêu
 Bắc Hành Tạp Lục (58-59)
     
Dương Anh Sơn
 
Mùa Xuân Nói V Cây Tre
     
Cây Nêu Trong Văn Học

       Trần Ngọc Chánh
 
Nhắc Chuyện Tết Với T
     
Vũ Đ́nh Liên

     
Trần V́ệt Hải
 Dê Chúa Lên Ngôi
     
Vinh H
 Nỗi Lo Nàng Đào
     
Bạch Liên
 Hoa Mai Linh Hồn Của Mùa 
     
Xuân Phương Nam

     
Vơ Hoàng Nam
 
Văn Miếu Diên Khánh Là
     
Văn Miếu Cấp Huyện/Tỉnh?

     
Nguyễn Văn Nghệ
 Tết Việt Nam
     
Lê Văn N
 
Thái Sư Trần Thủ ĐTrong
     
SNghiệp Cứu Nước

     
Trần Nhu
 Phụ NViệt Nam...Trong
     
Văn Học

     
Minh Tâm
 Trăng Thu D Khúc
      Tiểu Vũ Vi




T



 Bếp Lửa Ngày Tết
     
Vân Anh
 
Nàng Xuân
     
Hoàng Bích Hà
 Ly Rượu Cuối Năm
     
Nguyễn Hiền
 
Biển Nhớ - Biển Thương
     
Nguyễn Thị Phương Hiền
 Nghe Sông K
     
Nguyễn Văn Ḥa
 Xuân Ơi
     
Lư H
 
Xuân Hướng Phật
     
Xuân L Phật

     
Ngọc Hương
 Này Mai
     
Nhất C Mai
 Nơi Dịu Dàng Xuân Tới
      Nguyễn Thị Khánh Minh
 Gặp Lại
     
Đặng Tuyết N
 Nguyện Xin Đức MLaVang
     
Phan Phước Huy
 Hương Xuân QN
     
Vơ Hoàng Nam
 Mùa Xuân Ḷng Người
     
Lê Văn N
 TƠn Em
     
Thụy Nguyên
 Ơi À...Dốc Lết - Dốc Lết
     
Phố Nhỏ
 
Xuân Nhớ Q
     
Nguyễn Thị T
 Ba Đă Đi Rồi
      N Trưởng Tiến
 
Hương T́nh Xuân Chín
     
Tiểu Vũ Vi
 Hương T́nh Xuân
      Tiểu Vũ Vi
 
Bây Giờ Nơi y Đang Mưa!
     
Lê Khánh B́nh Yên
 


Văn

 

 Làm Sao VĐược Mùa Đông
     
Loan Anh
 
Những Lời Đầu Xuân
     
Trần Thị Chất
 
Ngày Mai Ta Không C̣n
     
Thấy Nhau

       Lương LHuyền Chiêu
 
Bà Chúa Hời
     
Khuất Đẩu
 Một Cành Xuân
     
Quách Giao
 Gà "Ngủ TMi"
     
Nguyễn Hiền
 
CNgỡ Đă Quên
     
Bạch Liên
 
Mùa Xuân Nhớ Ngoại
     
Phan Phước Huy
 
Kịch Bản Giết Người Trong
     
Đêm Cuối Năm

     
Topa Panning
 Hồi Tưởng
     
Minh Tâm
 T́nh o
     
Mai Thái Vân Thanh
 Giấc Mơ Của Chàng Lính
     
Biển

     
Nguyễn Văn Thành
 
Những Chuỗi Ngày Xuân
     
Trong Đời

     
ThiT
 Mối T́nh Đàu
     
Nguyễn Thùy Trang
 Lá TUPU
     
Nguyễn Thị Thanh T
 
Đại Dương Trong Ḷng Con
     
c Nhỏ

     
Lê Khánh B́nh Yên
 

 

 

 

 

Thư từ, bài vở, h́nh ảnh hoặc
ư kiến xây dựng, xin liên lạc:

 
diem27thuy@yahoo.com

 



 

 

 

 

 

 

 


 

 


 

 Kính thưa các Quư thân hữu Ninh-Ḥa kính mến,

 

Theo thông lệ mỗi đầu năm, năm nay thay v́ tôi khai bút, khai máy... tôi xin được ... khai báo. Tôi “thành khẩn” khai báo với các Quư thân hữu về những câu chuyện bí mật, thầm kín của tôi từ khi tôi bị... mất trinh cho đến n

 

ay. Sở dĩ tôi tự nguyện khai báo là v́ năm nay... Thầy Ất của tôi - và cũng là Thầy của các đấng đàn ông - tái xuất hiện sau sáu mươi năm ẩn tích giang hồ.

Thầy Ất đến với tôi lần đầu năm tôi được hai tuổi. Có lẽ Thầy Ất tiên đoán có ngày tôi sẽ viết về Thầy cho nên Thầy đă theo phù hộ tôi trong hai trường hợp rất trọng đại mà gần cuối bài tôi sẽ khai báo để các Quư thân hữu được biết.

 

Tôi c̣n nhớ năm tôi mười một tuổi, tôi từ Đalat trở về thăm nhà tại Pleiku th́, một ngày kia có một bà bạn của má tôi đến nhà chơi, và không biết bà ấy đă khám phá được điều ǵ nơi tôi mà bà phán một câu nghe đă hết sức luôn ( nguyên văn ) : “Cái ngữ này sau này cũng phải có cả tá cô chạy theo chứ chẳng ít đâu.” Câu nói đó đă in sâu trong cái đầu c̣n non nớt của tôi, và đă theo tôi suốt mấy chục năm qua... Cho đến hôm nay ngồi tính sổ lại th́ chẳng thấy có cả tá cô nào chạy theo cả mà chỉ có tôi... tá hỏa v́ cảm thấy ḿnh đang bắt đầu giai đoạn... gác bút rồi. Có nghĩa là bút đă gần hết mực. Có nghĩa là các thú vui trên trần gian th́ từ nay sẽ từ từ, từ từ và từ từ tôi giă từ hết. Năm sau 2016 Thầy Ất sẽ lại ra đi và, khi Thầy Ất trở lại thế gian này lần nữa th́ tôi sẽ không c̣n gặp Thầy v́ khi đó tôi đă đi thật xa rồi – đi xa thật xa!

 

Trong mỗi một đời người, người nào cũng phải có ít ra là một người Thầy. Và, tôi cũng vậy. Tôi có rất nhiều Thầy nhưng tôi quư Thầy Ất nhất. Tôi quư Thầy Ất v́ Thầy có cái... của quư mà người đàn ông nào cũng bái phục và mong được... xực nó. Cái của quư của Thầy có lẽ quư thật v́ ai cũng cho rằng, đă xực được của quư của Thầy rồi th́... ép phê khỏi chê luôn. Cũng v́ quư và hiếm nên người đời mới đặt cho nó cái tên thật sang và thật kêu: Ngọc Dương. Mà, tiếng b́nh dân ta thường gọi là con c... Con c... quư lắm nên có viên cán bộ Việt cộng cấp bậc lên đến Trung tá c̣n gọi nó là con... Tự Do đấy các Quư thân hữu ạ. Chúng ta đang đ̣i hỏi cho đất nước Việt-Nam được thật sự tự do tức là đ̣i hỏi cho được cái con c... chứ c̣n ǵ nữa, phải không các Quư thân hữu.

 

Nước Việt-Nam ḿnh cũng có nhiều người lỗi lạc lắm nhưng, chắc chắn không một ai qua mặt được Thầy về chuyện ấy. Người Việt-Nam chúng ta ai lại không biết chuyện ông Vua Minh-Mạng nổi tiếng: Nhất-Dạ Ngũ-Giao... Hôm qua tôi ngồi tính lại sổ đời và viết tờ khai báo này để tổng kết... thành tích mà ḿnh đă đạt được th́, có hai lần tôi đă đạt đến đỉnh điểm là... Tam Giao. Cả đêm tôi đă ( cố) chiến đấu hết sức. Tôi đă cầu xin Thầy đến giúp sức cho tôi để qua mặt ông Vua Minh-Mạng, nhưng đành phải dừng lại ở mức Tam Giao rồi lăn ra ngủ như chết. Vài ba hôm sau cố gắng lắm tôi mới đủ sức để thực hiện một lần nữa và cũng chỉ là... Tam Giao, rồi chấm dứt luôn cho đến bây giờ. Bởi vậy tôi hoàn toàn không tin chuyện ông Vua Minh-Mạng Nhất-Dạ Ngũ-Giao... là chuyện thật. Mỗi đêm đều đặn năm lần, vị chi mỗi tháng là một trăm năm mươi lần... Th́ chỉ có Thầy Ất mới thực hiện được thôi chứ con người th́ hoàn toàn không thể! “Tinh binh” ở đâu mà ra nhiều vậy. C̣n cái vụ rượu Minh-Mạng, hay c̣n gọi là Minh-Mạng Hoàng-Đế-Tửu chỉ là cách quảng cáo để gạt mấy cha nội hết xíu quách nhưng c̣n ham... gặm cỏ non đó thôi. Nhưng, cũng có thể rượu đó bây giờ có công hiệu nếu người bán biết pha viagra vào, nhưng cũng chỉ... Nhị Giao là hết xíu quách ngay. Nhưng, nếu được Nhị Giao là may mắn lắm chứ không chừng lại... ( hui ) Nhị Tỳ th́ khổ cho người luôn sống bên cạnh đấy.

 

Đàn ông ai ai cũng phải có tí gịng máu của Thầy trong người nên v́ vậy mà trái đất đang bị nạn nhân măn trầm trọng. Ngày trước con người trong nước Việt-Nam Cộng-Ḥa c̣n có đạo đức và lịch sự nên phái đẹp c̣n được tôn trọng và được đối xử nhă nhặn. Ngày nay thống nhất đất nước nên đạo đức suy đồi và làm cho con người trở nên giả dối mà v́ vậy họ sẵn sàng lường gạt t́nh, tiền, của phái đẹp mà không hề bị lương tâm cắn rứt nên đă xảy ra những chuyện thật đau ḷng. Năm nay tôi có gởi đến các Quư thân hữu bài: Phiên Toà Ngày Đầu Năm, là chuyện có thật chăm phần chăm đă xảy ra ở trong nước mà người phụ nữ đáng thương đó hiện vẫn đang phải chôn vùi tuổi thanh xuân tươi đẹp trong chốn lao tù. Nghĩ lại th́ người phụ nữ đó cũng... ghê gớm thật. Nhưng, cũng bởi quá uất ức v́ gặp phải người tai to mặt mẹt xem “luật pháp chính là tao” th́ phải ra tay trả thù nên rồi oán thù tạo oán thù v́ vậy sẽ không bao giờ có chuyện ḥa giải (để) ḥa hợp được với nhau, ngoại trừ...

 

Nghĩ đến Thầy Ất và cái của quư của Thầy làm cho tôi nhớ lại một chuyện đă xảy ra vào khoảng ba mươi bốn năm về trước, khi đó tôi đến định cư ở xứ hoa tulip này đă được một năm. Chúng tôi, một nhóm thanh niên gồm tám đứa thân với nhau. Một ngày kia một anh bạn phôn cho tôi (đại khái ): “Ê! Đến nhà tôi gấp nghe. Tôi mới t́m ra một nông trại có bán thịt Thầy. Ḿnh sẽ mua nguyên con nhưng sẽ phải làm thịt tại chỗ rồi mới được mang về.” Và thế là tôi đă... ba chân đi đến nhà anh. Tại nhà anh đă có đủ mặt các bạn trong nhóm. Một người trong nhóm nói (đại khái): “Thầy chỉ có một cái của quư mà tụi ḿnh th́ có tới tám thằng. Nếu chia đều ra tám phần th́ cũng... chẳng ép-phê mẹ ǵ cả. Tôi đề nghị ḿnh sẽ bốc thăm, ai được th́ người đó hưởng một ḿnh và lần sau th́ người này sẽ không được tham dự bốc thăm nữa.” Ư kiến của anh bạn được hoan nghênh quá xá chời luôn. Cuộc bốc thăm được thực hiện bằng tám cây tăm, trong đó ai bốc được cây tăm ngắn th́ người đó sẽ được hưởng của quư của Thầy. Kết quả thật không ngờ, chính tôi là người bốc được cây tăm ngắn. Như vậy đây sẽ là lần đầu tiên trong đời tôi được thưởng thức thịt của Thầy mà lại c̣n được hưởng nguyên vẹn cái của quư của thầy nữa th́... chời ơi đă quá! Tôi đă la lớn lên như vậy rồi c̣n nhẩy cẩng lên như người bị kinh phong giật nữa.

 

Sau khi trả tiền cho ông chủ nông trại th́ anh bạn đă phôn cho tôi dẫn Thầy ra băi đất trống, rồi anh đóng cây cọc và cột cổ Thầy bằng một sợi dây dài vào với cây cọc. Anh bạn này cầm một cây roi rồi cứ thế mà quất vào đít của Thầy để Thầy chạy ṿng ṿng. Ông chủ nông trại th́ đinh ninh đám người Á châu đă dẩn Thầy vào ḷ để làm thịt, đến chừng ông nh́n ra sân và chứng kiến cảnh Thầy vừa chạy vừa bị đánh vào đít nên ông lẹ làng đi ra với gương mặt thật giận và hỏi ( nguyên văn ): “ Tụi bây làm cái tṛ ǵ vậy?” “Chúng tôi làm cho nó ra mồ hôi để khi giết th́ thịt không bị hôi.” Người chủ nông trại đùng đùng bước đến bên Thầy và giựt sợi giây từ tay anh bạn đồng thời móc tiền từ trong túi ra và nói ( nguyên văn): “Dă man! Tụi bây dă man quá tao không bán cho tụi bây nữa. Tiền đây. Từ nay đừng bao giờ đến đây nữa nghe chưa.” Thế là từ đó cho đến nay tôi cũng chưa được một lần nào thưởng thức thịt Thầy chứ đừng nói chi là của quư của Thầy. Ḥa-Lan có bán thịt Thầy nhưng không có da. C̣n của quư của Thầy th́ tuyệt đối cấm bán.

Mấy năm trước khi tôi đi du lịch bên nước Do-Thái, vào một buổi trưa trên xe bus khi mọi người đang lim-dim, c̣n tôi th́ đang nh́n ra những cánh đồng khô khan bên đường và tôi nh́n thấy các Thầy đang đi lang thang trên đó. Thế là tôi liền đứng lên và chắp tay vái Thầy. Mấy ông thấy tôi tự nhiên đứng lên và vái lia vái lịa nên tưởng gặp... Hamas. Các ông liền nhao nhao lên hỏi tôi chuyện ǵ vậy, chuyện ǵ vậy. Tôi chỉ ra bên đường mà lúc này xe đă chạy qua và nói (đại khái ): “Thấy các Thầy đi lang thang trên cánh đồng khô nên tôi... vái các Thầy phù hộ cho tôi.” Một ông ngồi bên bà vợ nghe tôi nói vậy cũng liền đứng lên vái vái mấy cái. Không ngờ bà vợ thấy vậy liền... khai báo cho mọi người cùng biết (nguyên văn): “Ông c̣n làm... cái mẹ ǵ nữa đâu mà vái với lậy. Có để ngay trước mắt th́ cũng chỉ... nhỏ giăi ra mà thèm thôi chứ ở đấy mà vái với lậy.” Cả xe cười lên cái ầm làm cho ông đó... x́u luôn.

 

Trước khi miền Nam bị chiếm đóng, tôi theo một khóa học đặc biệt. Một hôm các khóa sinh được cho phép nghỉ hai tuần. Sau này tôi mới biết các khóa sinh ( bảy người ), mỗi người đều được gặp một người đẹp như là sự t́nh cờ. Người đẹp đến làm quen tôi tỏ ra rất yếu kém nghề nghiệp nên cứ hỏi tôi có mỗi một câu là hiện tại tôi học ǵ, thay v́ hỏi tôi làm nghề ǵ để xem tôi có đáng để cho nàng... trao thân gởi phận không. Và v́ vậy đă làm cho tôi đề pḥng nghi bị gài. Sau hai tuần th́ lần lượt các khóa sinh nào “bị dính chấu” th́ bị đổi qua công việc khác và chỉ c̣n lại ba người, trong đó có tôi. Một hôm tôi cố t́nh nh́n vào tờ tŕnh mà sếp của tôi sẽ gởi đi th́ thấy có câu phê ( nguyên văn): “Đương sự không hám sắc, có thể làm những công việc lớn và quan trọng.” Lúc đó tôi, và các khóa sinh c̣n lại, mới hiểu ra là ḿnh vừa thoát được một cái bẫy trong bài thực tập. Tôi nghĩ là v́ Thầy thương tôi nên không nhập vào tôi lúc đó chứ tôi cũng thuộc loại dê xồm mà. Đây là lần thứ nhất Thầy giúp tôi.

 

Lần thứ hai Thầy giúp tôi là khi tôi ra làm việc. Một hôm tôi công tác trong khu quận năm Chợ-Lớn, là khu toàn dân Ba Tàu. Sự có mặt của tôi trong khu đó đă làm cho những tay “có máu mặt” để ư. Thế là một hôm có người tên A-Cón đến làm quen với tôi khi tôi đang ăn hủ tiếu và uống cà phê. Tôi nói tôi chỉ là nhân viên quèn của Ṭa-Hành-Chánh quận thôi. Nhưng A-Cón đâu có dễ dàng tin như vậy. Hắn nghi tôi là cảnh sát đặc biệt nên đề nghị: “Chiều nay mời nị đến nhà hàng Đồng-Khánh ăn bữa cơm thân mật gọi là để quen biết nhau. Nị cần ǵ cứ nói một tiếng là tôi sẽ lo cho nị xong ngay. Chiều nay tôi sẽ cho một mỹ nhân người Hồng-Kông biết nói tiếng Việt v́ sống ở Việt-Nam cũng bốn năm rồi, đến phục vụ nị.” Chiều đó một người phụ nữ khá đẹp nhưng có vẻ khá sành đời, ngồi cạnh tôi gọi là phục vụ tôi chứ chẳng phải mỹ nhân như A-Cón đă nói. Tôi luôn luôn cảnh giác nên thấy người phụ nữ này hay liếc nh́n lén A-Cón như chờ nhận lệnh. Tôi th́ cứ làm như không biết không để ư ǵ cả. Đến chừng khoảng mười giờ đêm th́ người phụ nữ này đưa tôi vào một pḥng cũng ngay trong nhà hàng. Mặc dù đă có rượu trong người, nhưng Thầy không nhập vào tôi nên tôi đă dửng dưng trước việc cô nàng đang thoát y... một chăm phầm chăm anh ơi, đêm nay, một chăm phần chăm...

 

Tôi đă chỉ ngay mặt cô nàng và nói... cương ( nguyên văn ): “Tôi biết cô là ai. Cô hăy nói thật cho tôi nghe cô là vợ bé thứ mấy của A-Cón. Nếu cô không nói thật th́ ngày mai cô sẽ bị cảnh sát bắt mà... mười A-Cón cũng không cứu được cô chứ đừng nói ǵ là hắn.” Cô nàng là vợ bé... thứ sáu của A-Cón và sắp trở về lại Hồng-Kông. Sau này khi quen nhau rồi th́ cô nàng... bật mí cho tôi biết là nếu đêm hôm đó tôi nổi máu Thầy lên rồi cùng cô... lên đỉnh Hy-Mă-Lạp-Sơn th́ chắc chắn sau đó tôi sẽ phải chịu phép A-Cón. Chịu phép như thế nào th́ chính cô nàng cũng không biết. Có một điều làm cho tôi phục A-Cón đến sát đất luôn, đó là cả sáu người đàn bà đều chung sống êm ấm bên A-Cón. A-Cón chỉ là người đầu cơ tích trữ nhiều loại nhu yếu phẩm mà ta thường gọi là gian thương, chứ không phải người cầm đầu tổ chức buôn lậu như tin đă được nhận. A-Cón là người có tài kinh doanh mặc dù không đúng với luật pháp. Nhưng, ngày đó kinh tế miền Nam hầu hết đều nằm trong tay Ba Tàu Chợ- Lớn. A-Cón là đệ tử ruột của Thầy nên mới giống Thầy v́ cả sáu bà đều vui vẻ và không một bà nào than phiền bị thiếu hụt chuyện đó cả. Có điều tôi cứ thắc mắc hoài là tại sao A-Cón lại cho vợ bé đến với tôi. Bộ A-Cón không c̣n thương nàng hoặc không biết ghen sao. Dù A-Cón có khuất phục được tôi th́ tôi cũng đă có hưởng rồi. Tôi cứ thầm cám ơn Thầy đă độ mạng tôi cho nên gặp Thầy ở đâu là tôi liền cung kính chắp tay lậy Thầy ngay.

 

Sáng ngày quân lính Việt cộng vừa vào đến Dinh-Độc-Lập th́ A-Cón đưa cả năm bà ( bà bị tôi hù đă về Hồng-Kông trước rồi ) cùng vượt thoát qua Hồng-Kông ngay tại bến Hàm-Tử Chợ-Lớn. H́nh ảnh của A-Cón cùng sáu bà vợ luôn luôn nằm trong trí tôi với sự kính phục.

 

Tôi có một điều buồn hoài và một điều tiếc hoài. Điều làm cho tôi buồn hoài là: Người Việt-Nam trong nước bây giờ tàn ác quá! Tôi cắt cổ con gà mà c̣n không dám, vậy mà chàng mới ân ái với nàng xong th́ giết nàng. Nàng mới cùng chàng mây mưa xong th́ giết chàng, cứ như chuyện giết người là chuyện... không có ǵ mà ầm ỉ, là tại sao? Hỏi là hỏi vậy thôi chứ câu trả lời th́ có lẽ các Quư thân hữu cũng đă biết từ lâu rồi.

 

Điều làm cho tôi tiếc hoài là đă không được... xực cái của quư của Thầy xem nó... ép-phê ra sao. Các quán bán thịt Thầy ở trong nước th́ quen lắm mới may ra xực được của quư của Thầy thật chăm phần chăm. Ngoài ra th́ toàn là giả hết!

 

Năm mới tôi thay mặt Thầy Ất kính chúc các Quư thân hữu Ninh-Ḥa trong và ngoài nước, cùng người thân luôn được nhiều thật nhiều niềm Vui - Sức Khỏe - B́nh An và Hạnh Phúc!!!

 

 

 

 

TOPA PANNING
(Ḥa Lan) - 2/2015

 

 

 

   

 

 

 

 

   



 
www.ninh-hoa.com

Trang XUÂN 2015- Văn Học Nghệ Thuật Và Quê Hương