Mục Lục

 

Trang B́a
     
Ban Biên Tập
 Lá TXuân
      Lê Thị Đào
 S Táo Quân
     
Lê Thị MChâu
 Câu Đối Tết
      Tư Nguyên & Vinh H

 

TVi


  TVi Năm Giáp Ngọ 2014
      
Phạm Kế Viêm
 Vận Hạn Năm Giáp Ngọ 2014 Của Những Người Tuổi Ngựa
      
Phạm Kế Viêm

 

Xuân Giáp Ngọ
 


Hoài Tết
     
Ngọc Anh
Giao Thừa Hoài Niệm
     
ĐThị Hương B́nh
Chúc Tết - Được Lời
     
 Liên Khôi Chương
Khai Bút
     
Cù Hà
Xuân Giáp Ngọ 2014
     
THải
Chào Xuân Giáp Ngọ 2014
     
Nguyên Kim
Giáp Ngọ 2014
     
Bạch Liên
Đầu Xuân Khai Bút -
Chúc Xuân

     
Lâm Ngọc
Đón Mừng Xuân
     
Nguyễn Thị T
Chợ Dinh Ninh Ḥa Trong Những Ngày Gần Tết Giáp Ngọ
     
Trần Anh Tuyến
Tân Niên Cung Chúc
T
iểu Vũ Vi

 

Năm Ngọ Nói Chuyện Ngựa
 

Năm Ngọ Nói Chuyện Ngựa
Nguyễn Chức
Tây Sơn NThần Mă
    Quách Giao    
Năm Giáp Ngọ KChuyện Xe Thổ M
   Việt Hải Los Angeles
Năm Ngọ Tản Mạn VNgựa
    Vinh H
Những Huyền Thoại Ngựa
    Vinh H
Con Ngựa Q Tôi
   Nguyễn Xuân Hoàng
Tản Mạn Năm Giáp Ngọ

Nguyễn Văn Thành

 

Tết KChuyện
 

Lịch
     
 Loan Anh
 Cuộc Viếng Thăm Gia Đ́nh Anh Chị Lê Phụng Chữ  -  Nguyễn Thị Lộc
Lê Ánh
Kư c Nơi Góc Bếp
     
 Lê Thị M Châu
Qua Cầu T́nh Xa
     
 Liên Khôi Chương
Lo Tết
     
 Nguyễn Hiền
Tết KChuyện Chơi Chim
     
 Nguyễn Hiền
Buổi Tiệc Cuối Năm
     
 Mai Thị Tuyết Hồng
Mùa Xuân Trong Tim
     
Bạch Liên
Những Mẩu Chuyện Đêm Giao Thừa
     
 Trần N Phươmg
Con CLu
     
 Phạm Thị Thục
Tết Ninh Ḥa
     
 Phạm Thị Thục
Bạn Và Tôi
     
 Hà Thị Thu Thủy
 

 

T Xuân
 


Mơ Một Ngày Mai
     
 Liên Khôi Chương
Viết Cho Năm Nhuần
     
 Nguyễn Hiền
Chúc Mừng Năm Mới
     
 Song H
Chùm THaiku
       Vinh H
Vịnh Chiến Mă
       Vinh H
 Đón Xuân Giáp Ngọ
      Phan Phước Huy
 Miên Man Hồng
Nguyễn Thị Khánh Minh
Nhớ Xuân Nào?
     
 Lê Văn N
 Xuân V B Ngọn Sầu Đông
      Kim Thành


 

XUÂN Ca Hát


  Nhạc Xuân Và Q Hương

     
Lan Đinh, Lan Hương, Lư H
Lương L Huyền Chiêu,
Hà Thị Thu Thủy
 

 

Cắm Hoa Trang T



  Nghệ Thuật Cắm Hoa

 
     Lê Thị Lộc

 

 

Hoa Xuân
N
gày Tết
 

  H́nh nh Hoa Xuân
Hải Lộc


 

Tản Mạn
Hoa Xuân
 


 
Hoa Cúc Trong Đời Sống Của Con Người
    Vơ Hoàng Nam
Mùa Xuân, Hoa Và Con Người
    Vơ Hoàng Nam



 

d_bb
Đ.H.K.H
 


  Cung NTriều Tống
    Đàm Quang Hưng
  Thanh Phong Thi Tập-171
     
 Vũ Tiến Phái
 
 Phật Bà Quan Âm
      
Lê Phụng
 Thanh - Tâm Tài - Nhân Thi - Tập T
      Nguyễn Hữu Quang
  Alice Munro, Giải NOBEL Văn Học 2013
       Nguyễn Đức Tường
 
 TVi Năm Giáp Ngọ 2014
      
Phạm Kế Viêm
 Vận Hạn Năm Giáp Ngọ 2014 Của Những Người Tuổi Ngựa
      
Phạm Kế Viêm



 

Biên Khảo
Kinh Tế
 

Việt Nam

  Tổng Kết T́nh H́nh Kinh Tế
Việt Nam Năm 2013

Nguyễn Văn Thành


H
oa Kỳ/Thế Giới

  Tổng Kết T́nh H́nh Kinh Tế
M Quốc & Thế Giới Năm 2013

Nguyễn Văn Thành

 

 

Sinh Hoạt Với
Câu Lạc B
 
T́nh Nghệ Sĩ

 

 Video Clips / H́nh nh      Sinh Hoạt
Ninh-HoaDOTcom
 Một Chuyến Xuôi Nam Cali Đầu Năm 2014
Trâm Anh
 Nhật Kư Tháng 9/2013
Trâm Anh
 
 Chuyến Đi Orange County, California
Lê Ánh
 
 Gặp GNha Sĩ Cao M. Hưng
Lê Ánh
 Buổi Ra Mắt Sách "Thuở Phiêu Bồng" Tại Nam Cali 5/1/2014
Trần Thị Chất 
 Lời Cảm TSau Ngày Ra Mắt Sách Thuở Phiêu Bồng
Phạm Thanh Khâm
 Tóm Lược Sinh Hoạt Trang Web Ninh-HoaDOTcom
Lê Văn N

 

Văn Hóa
m Thực



Bếp Đô Thị
Loan Anh
Rượu Chuối
Loan Anh
 Tản Mạn Hương VQN
Hoàng Bích Hà 
 Tản Mạn Món QTBàn Tay M
Hoàng Bích Hà
Nước Dừa Dâng Trời
     
Bạch Liên
Cách Làm Dưa G
   Bắp Ḅ Kho Gừng

    Hà Thị Thu Thủy
 

 

Sức Khỏe

      

 Bệnh Suyễn
Bs Lê Ánh
Thuốc Ngừa BCG

      
BS Nguyễn Vĩ Liệt
 

 

Du Lịch

      

 
Las Vegas, Tour Hội Ngộ

      Nguyễn Thị Lộc

 


Viết v
ninh-hoa.com




 Tôi Thương
      Trần Thị Chất
 Mùa Xuân KNiệm
      Phan Phước Huy

 

 KNiệm V
Trường:

 

  Trường Minh Văn Ngày y
      Mai Thị Hưng Hồng
 
 Hành Tŕnh Đi Học Trường Chu Văn An
Phạm Thanh Khâm
Nhớ Xuân Trường Xưa
     
Bạch Liên
Mùa T Ơn Năm 2013

      Trần Hà Thanh
Mùa Xuân Tản Mạn V Đặc San Hội Ngộ 2007

      Người XVạn
 

 

Văn Học
Nghệ Thuật
 


 
Cho Chữ Ngày Xuân - Một Nét Văn Hóa

      
Mục Đồng
Một Chút TVăn Năm Ngựa

      
Trần Việt Hải
  
Bắc Hành Tạp Lục:
      
Bài Số: 38-39

      Dương Anh Sơn
  Họa Bài Thơ: " Sáng Ngời Tâm Bút"

Lư Hoàng Oanh
  Di Lặc Chơn Di Lặc

      
TBửu Nguyễn Thừa
  Đêm Qua Sân Trước - Một Cành Mai

      
TBửu Nguyễn Thừa
Duyên Dáng Mùa Xuân
T
iểu Vũ Vi

 

 

T

 

   Mùa Xuân Này Có Ai VQua Đó
Loan Anh
 TPháp
Thu Bốn
Ninh Ḥa Năm Nào
     
 Liên Khôi Chương
 Tiếng Xuân
Lê Thị Đào
 Trái Tim Tôi
Lê Thị Mộng Điệp
 CThành Oanh Liệt
Thủy Khánh Điền
 Chạm Vào Mùa Xuân
Hoàng Bích Hà 
 Chờ
Lê Thị Ngọc Hà
 VLại Trường Xưa
Lê Thị Ngọc Hà
Mai Tươi
     
Việt Hải LA
 Biển Tím -Qua Biển T́nh Sầu
Nguyễn Thị Phương Hiền
Khúc Miên Trường
    NGH(NH) Nguyễn Văn Ḥa
Xuân Ơi
     
 Lư H
Mùa Xuân Trên Non Cao
     
 Nguyễn Tường Hoài
 Câu Chuyện Đầu Năm
      Phan Phước Huy
 Nha Trang Biển Hẹn
      T Kim Huy
Tặng Ngoại Đóa Mai Vàng
     
 Cao Minh Hưng
 Ngậm Ngùi Kư Văng
      Nam Kha
 Đuốc Chân Lư
      Phạm Văn K
 T́nh Xuân-Xuân Hạnh Phúc
      Hoàng Công Khiêm
Biển Nha Trang, Mùa Xuân Và Nỗi Nhớ
  Nguyễn Thị Lộc
 Thấp Thoáng Xuân
Thạch Lựu
 Mai Trắng
Nhất Chi Mai
 NTrăng Đêm Trừ Tịch
Nguyễn Thị Khánh Minh
Mùa Xuân Và Em
    Vơ Hoàng Nam
Tôi Gặp Anh, Người Lính Địa Phương Quân
    Lê Thị Hoài Niệm
 Mùa Xuân KNiệm
Thụy Nguyên
Xuân Hoa Cảnh
    Trương Khắc Nhượng
Xuân Về - Xa N
Lê Văn Phan
T́nh Cuối
Lương LBích San
Nha Trang Phố Biển
Nguyễn Đông Sanh
Ngóng Chờ Mùa Xuân Mới
Dương Anh Sơn
 Nghe Mưa Nhớ Người
      Kim Thành
 Xuân
      ThiThi
Mừng Xuân Với Nhất Chi Mai

      Huỳnh T́nh
 Đào Thắm
      Hp-TnP
Thành Kính PHẬT Đài
    Nguyễn Thị Thanh T
Tháng Giêng Anh Đă Thấy Xuân V Hay Chưa
    Tiểu Vũ Vi
Biển Hẹn
    Lê Vũ

 

Văn

 

  THăm Ba Đă Nghe Ḷng Nguyên Đán
Loan Anh
 
 Vẫn C̣n Đó Mùa Xuân Trong Tôi
Vân Anh
Cuối Năm Sao Mà Nhớ...
     
 Lê Thị M Châu
Thời Gian Tựa Cánh Chim Bay
Lương LHuyền Chiêu
 Những Con Đom Đóm
Khuất Đẩu
 Đà Nẵng Trong Tôi...
Lê Thị Mộng Điệp
 Khóm Thiết Mộc Lan
Quách Giao
 Con Sông Tuổi T
Hoàng Bích Hà
Chuyện Con Đốm
     
 Nguyễn Hiền
Giọng Khổ
     
 Nguyễn Hiền
 
 Những Sân Ga
Nguyễn Thị Phương Hiền
Hoài Niệm Xót Xa
     
 Nguyễn Tường Hoài
Cái Đẹp Của Xuân
     
 Lư H
Xuân Ḷng
     
Phan Phước Huy
Nó...
     
 Đinh Thị Lan
GXuân
     
Bạch Liên
Xuân VMang Nỗi Nhớ Với Suy Tư
 
 Hải Lộc
Mùa Xuân Và Ḍng TCũ
     
HThoại M
Không KTrước Tết Của NTôi
Lê Văn Phan
Đừng Nên Phóng Đại Nghịch Cảnh
     
Lê Văn Quốc
Hoài Niệm - Kư c Ninh Ḥa
     
Trần Đ́nh Nguyên Soái
 Cưng Chồng
Mai Thái Vân Thanh
 Dă Quỳ Ơi !
Tiểu Thu
 Mưa Chiều KNiệm
Lư Ṭng Tôn
 

 

Tưởng Niệm
 

 Ngậm Ngùi Thương Tiếc
Nguyễn Văn Thành
 Vĩnh Biệt Anh SXương Hải
Nguyễn Thị Thanh T

 

 

 

 

Thư từ, bài vở, h́nh ảnh hoặc
ư kiến xây dựng, xin liên lạc:



diem27thuy@yahoo.com

 



 

 


 

 

 

 

 


 

 

 

 

                                         

T

Thắm thoát đă hơn 40 năm xa Ninh-Hoà, một thành phố nhỏ nằm trên QL 1, con đường huyết mạch của thời trước năm 1975. Tôi sinh ra và trưởng thành tại đây.

 

Trong suốt thời thơ ấu lên đến lớp đệ nhị, kể từ năm 1967 tôi vào Nha-Trang học tại Trường Vơ-Tánh, mỗi tuần chỉ trở về ở cuối tuần. Năm 1968 th́ được vào học Trường Hóa-Học trong Trung-Tâm Kỹ-Thuật Phú-Thọ Sài-G̣n, sau 2 năm học, tôi đăng kư vào Hải quân VNCH, nghĩ lại chuyện xưa, những trường Ninh-Ḥa vẫn là nơi lưu luyến đă cho tôi nhiều kỷ niệm.

 

 Ninh-Ḥa xinh đẹp với cái tên hài ḥa của vùng núi non với Ḥn Vong-Phu và con sông Dinh  chảy ngang qua phố. chia rẽ 2 làng Vĩnh-Phú và Ninh-Hiệp, bắc qua sông Dinh bởi 2 chiếc cầu, cầu xi-măng cốt sắt nằm trên QL 1 cùng chiếc cầu sắt là đường xe lửa ở phía thượng nguồn, hằng ngày tiếng c̣i hụ xe lửa như là canh giờ báo cho mọi người biết là khỏang 9 giờ trong canh chợ bắt đầu nhộn nhịp của buổi sáng, và khoảng 5 giờ chiều của canh chợ lần thứ hai trong ngày sắp tàn, sinh hoạt đều đặn như không bao giờ gián đoạn.

 

 Tiếng "xóm" là tiếng tôi thường nghe lúc c̣n  nhỏ từ anh Mảnh, người giúp việc trong nhà, anh thường dẫn tôi đi đó đây trong làng sau những buồi trưa được rảnh, như xóm Rượu, xóm Ḷ-heo, xóm Chợ và xóm Cầu Gỗ.

 

Từ Cầu Gỗ vào khu chợ và từ cầu Dinh trở vào chợ dọc theo QL 1 đến ngă 3 bùng binh gần Phủ quận đường hầu như toàn là gia đ́nh người Hoa, nên có tên gọi phố Tàu. Có một ngày anh Mảnh dẫn tôi băng ngang cầu Dinh, khi qua sắp hết chiếc cầu tôi nh́n thấy dưới cầu có một  canh  gác nằm ở bên phải cách bờ làng Vĩnh-Phú không xa chừng một nhịp cầu, tôi chỉ tay về hướng cḥi và hỏi anh Mảnh, anh vội kéo tôi đi nhanh và nói, "nhiều chuyện, đi nhanh lên", tôi lặng thinh bước theo nhịp vội vă của ảnh.

 

Qua khỏi cầu, tôi nh́n thấy bên trái là một đồn lính (sau này là rạp hát Vĩnh-Hiệp) và tiếp tục đi măi gần đến trường Tàu, anh Mảnh mới nói:"Mày nói nhiều họ sẽ bắt mày nhốt trong đó, đi nhớ đừng chỉ trỏ và nói chuyện".  Hỏi ra tôi mới biết chỗ vừa rồi là đồn lính nơi nhốt mấy ông Việt-Minh. Anh Mảnh chỉ ngôi trường và nói: "Mai này tao dẫn mày đến đây để đi học". Đó là trường tiểu học B́nh-Ḥa cho những con em người Hoa học, kế bên cạnh là trường tiểu học Pháp-Việt, đây là trường tiểu học công, đối diện với trường Pháp-Việt, bên kia đường là khoảng  đất  trống thường dùng để đá banh cuối tuần.

 

Anh Mảnh thường dắt tôi đi xem đá banh, đội banh thường là mấy ông thanh niên ở phố, c̣n đội bên kia là mấy ông Tây.

 

Vào thời đó (1954), gia đ́nh tôi ở tại căn nhà cao nhất trong phố, nhà Liên-ích-Ḥa, nhà cao 3 tầng, (lên đến tầng 3 có thể nh́n rơ những sinh hoạt trong đồn, bởi thế khi người Nhật đến hồi 1945 hay người Nam-Hàn đến sau này họ đều thuê ở căn nhà này), mặt trước mấy ông C̣ làm việc hằng ngày, chúng tôi ở phía sau nhà, có lối đi riêng, tôi không bao giờ dám mén đến phía trước. Trước nhà là chợ Ninh-ḥa, hằng ngày nhóm chợ 2 lần.

 

Một hôm trời sắp trở tối có tiếng nổ lớn trong chợ, sáng hôm sau mới biết tin Việt-Minh thả lựu đạn, lúc đó tôi mới biết Việt-Minh là ǵ, vài ngày sau mấy ông C̣ không c̣n đến nữa, và mỗi  chiều tối đều có nhiều người từ quê đến xin ở tạm qua đêm. Trong lúc này đêm nào cũng thường nghe tiếng súng nổ từ xa, một đêm nghe tiếng nổ thật lớn, trong căn nhà tôi nhận được sự rung động nhẹ, ngày hôm sau mới biết cầu Dinh bị đánh sập, từ ngày đó muốn qua cầu phải đón ghe mà đi. trong năm đó mẹ vừa sinh đứa em trai, năm 1954.

 

 Nhưng không lâu chiếc cầu được bắc lại bởi một nhịp cầu dă chiến, từ đó tôi và anh Mảnh không  cần đón ghe để qua sông như những tháng  đă qua. Ninh-Ḥa h́nh như nhộn nhịp trở lại ban đêm có nhiều người đến tại cầu hóng mát, thỉnh thoảng anh Mảnh và chị Mùi dắt tôi đi đến cầu, đứng trên cầu ban đêm mát thật, tôi có cảm giác này, riêng anh Mảnh và chị Mùi tôi thấy anh chị rất vui và quen thân lắm.

 

 Từ lúc này cứ mỗi chiều tan học về tôi thường ra chợ để giúp gia-đ́nh như chạy bàn, mang thức ăn cho khách, việc làm ăn ở nhà lúc này là cái quán bán ăn, khách lúc này đông lắm, phần lớn là mấy ông quân nhân, nghe nói họ từ Bắc di chuyển về, sư-đoàn 7 ǵ đó, họ ăn uống có vẻ vội vàng và hấp tấp, có lắm người ăn xong quên trả tiền, mẹ bảo vài bữa nữa họ sẽ về trả sau.

 

Tôi cảm thấy vui trong lúc làm việc trong quán, nhưng mẹ không cho tôi tiếp tục làm, bảo tôi đừng ra quán nữa v́ mẹ thấy có vài ông lính đem tay ướt phủi lên chiếc áo tôi đang mặc, thôi chỉ đành nghe lời mẹ mà ở nhà.

 

 Một hôm đến trường, nghe tin cha chị Trần-ái-Lư qua đời tối đêm qua bởi quả lựu đạn ông lính nào đó làm chết.  Cả lớp chúng tôi đều buồn, riêng tôi lo sợ, v́ nhà chị là một nhà hàng tại ngă 3 bùng binh Ninh-Ḥa kế quận đường, làm ăn giống như gia đ́nh tôi. Tôi phập phồng biết sợ mấy ông lính, tôi không dám ra quán nữa, và chỉ ở lại nhà.  Sau những buổi học về, chơi quanh quẩn trong sân, có hôm đá banh làm rớt quả banh trong mâm cơm gia-đ́nh d́ tôi, bà d́ không la rày ǵ cả, v́ d́ rất thương tôi, nhưng ba tôi lại giận cầm roi như muốn đánh tôi và mắn tôi "ăn cứ phá hoài ", mỗi lần ba đánh th́ tôi bỏ chạy đi mất, đến tối mới trở về nhà.

 

 Kể từ ngày tôi có đứa em trai và sau cái tết năm mới (1955), tôi không c̣n ăn gà tiềm cước cá, yến chưng đường phèn như trước nữa, cách ăn yến rất phiền, thường mẹ tôi đánh thức dậy vào giữa đêm cho ăn, không được xuống giường rồi ngủ tiếp, nên tôi không muốn ăn nữa, nhưng mẹ bắt phải ăn, hỏi ra mới biết lúc tôi 6 tuổi một cơn bịnh làm tôi ngủ thiếp đi 3 ngày đêm như đă chết. Sau đó tôi mới thức tỉnh, 8 tháng sau tôi mới đi đứng b́nh thường trở lại như đứa trẻ mới lớn lên, cho nên trong nhà tôi thường gọi ba má bằng anh hai chị hai, c̣n tôi là thằng Được. Với cái tên như thế không có ǵ lạ, tôi vẫn nghĩ ḿnh c̣n may mắn, nếu không mang phải cái thằng Cu, thằng Tèo như vài đứa bạn ở sau hẽm gần mé sông th́ xui tận mạng, v́ mỗi lần đi ra ngoài chơi, bạn bè đều chế diễu chọc ghẹo với cái tên Được, đôi khi nắm chùm tóc nơi mơ ác mà đùa.

 

Bạn bè tụi nó nói ḿnh giống con gái, mấy đứa lớn hơn nó gọi ḿnh là thằng lại cái, bị chúng ghẹo đánh đ̣n mà tôi không dám đánh trả lại, v́ thế ba tôi cứ nói tôi ngu "khôn nhà dại chợ". Chắc có lẽ v́ lời nói này, nên mỗi lần bác Tư từ Bến-Đ̣ lên, tôi xin theo bác về đó ở với bác vài ngày, bác chỉ tôi tập luyện thân thể, nên người không c̣n nhút nhát nữa.

 

Sau này những đứa bạn đă từng đánh tôi như thế nào, tôi chờ dịp t́m chúng để thử sức. Lúc đó tôi vừa học hết lớp đệ lục, chúng tôi thường tụ nhau tại khúc sông gần cầu Sắt, cứ mỗi trưa thứ bảy và chú nhật của ngày cuối tuần, nhưng rồi trong tụi bạn có đứa hỏi, sao lúc này mày hay thích chơi những tṛ đánh nhau vậy, tôi mới nhắc lại chuyện năm xưa mà chúng đă làm.

 

 Nói lại chuyện lúc c̣n học tiểu học.

Sau cái tết Tây 1958, ba má tôi định dọn  đến  Dục-Mỹ để làm ăn, cái quán ngoài chợ th́ chú tôi quản lư, điều chẳng may cho chú tôi là thím tôi mất trong ngày cuối năm, 29 tháng chạp, nên việc dọn về Dục-Mỹ không thành. Ba má phải dọn đi mướn nhà ở bên làng Vĩnh-Phú trước rạp hát Vĩnh-Hiệp, trước là để làm ăn sau là để anh em chúng tôi vẫn được ở chung, v́ mấy đứa em con chú thím vẫn c̣n nhỏ, vả lại hằng ngày mẹ cũng cần ra quán giúp chú tôi mỗi buổi sáng. Từ nay trong nhà không c̣n người giúp việc nữa, công việc làm ăn bắt đầu có khác, chỉ có nhận nấu cơm tháng cho mấy ông hiến binh ở gần nhà và mấy ông thầy ở bên trường Tàu, nhầm những lúc mấy đoàn hát cải lương đến th́ công việc mới bận rộn đến khuya. Sống tại đây đă gần một năm, trong dịp hè năm này, mẹ tôi bị bệnh, nên mỗi buổi sáng tôi phải ra ngoài quán giúp chú tôi chạy bàn đến trưa, trước khi về nhà th́ đi đến cầu Sắt tắm sông, nước sông ở đây sạch và mát, cái khoái nhất là được chạy lên cầu Sắt đến gần khúc giữa ḍng sông rồi nhảy xuống, vui thật.

 

Một hôm, sau buổi làm tại quán, tôi đi tắm sông như thường lệ, trên đường đi gặp một cô bạn cùng trường, chận lại hỏi tôi:

 - Đi đâu lên đây mà ngày nào cũng thấy mày

 - Đi lên cầu Sắt tắm.

 - Đi đến cầu Sắt sao không đi ngỏ chợ gần hơn.

 - Tao c̣n ghé miếu để coi ḥn đá của tao.

 - Ḥn đá ǵ?

 - Coi nó có lớn chút nào không?

 - Ḥn đá ǵ ?Chỗ nào tao đi nữa.

 - Tao đi tắm trước đă, bữa khác đi.

 

Thế là tôi chạy nhanh đi như tránh bé gọi ngược lại. Hôm đó tôi không về theo đường cũ, tôi về theo lối gần chợ trở về nhà. H́nh như tôi cố tránh lối đi đó đă mấy ngày, hôm nay lại phải theo lối cũ mà đi và gặp bé đang chơi trước thềm nhà bé, bé gọi giật lại và hỏi,

 - Đi đâu đó.

 - Đi tắm.

 - Đi coi ḥn đá trước được không?

thế là tôi cùng bé vào xem ḥn đá, đá được đặt dưới gốc cây của một ngôi đ́nh, tôi chỉ bé ḥn đá ở đó và bé hỏi tôi :

 - Có ǵ khác không? Tôi chỉ lắc đầu

 - Sao mày nói nó lớn.

 - Anh Mảnh nói.

 - Mày không thấy nó lớn chút nào sao?

Chúng tôi như căi nhau tôi nói đá sẽ lớn một ḿnh, bé th́ căi lại đá được đẽo mà thành, cứ thế mà lời qua tiếng lại, ông Từ giữ miếu đó không biết nói ǵ với bé, bé quay lại la tôi:

 - Mày xấu lắm, mày chơi tao.

 - Đâu có đâu?

 

 Trong lúc bé giận bỏ chạy về nhà một ḿnh, tôi đi tiếp đến bờ sông gần cầu Sắt để tắm.

 

 Hè qua nhanh thật, ngày tựu trường đă đến, tôi bắt đầu đi ghi danh học lại, năm này tôi học lớp năm, bên trường Tàu lớp năm, lớp sáu là lớp cao nhất trong bậc tiểu học. Học được hơn 5 tuần, một hôm thầy hiệu trưởng gọi lên văn pḥng thông báo tôi phải trở về lớp tư để học, lư do là không nộp đủ bài làm tại nhà trong dịp hè vừa qua, thế là tôi được xuống lớp.

 

 Trong ngày đầu của lớp học mới, các bạn mới nh́n tôi như người xa lạ, mặc dầu hằng ngày vẫn gặp nhau ngay giữa phố Ninh-Ḥa, chúng nh́n tôi như có vẻ khinh miệt, như khiêu khích, có đứa tỏ vẻ như đàn anh, "Mày mà liếng lắc, coi bắp tay tao nè, có thể bẽ mấy thằng nhóc như bẽ xương gà đấy nhé", mặc t́nh chúng nói ǵ tôi vẫn không trả lời, c̣n bên mấy đứa gái, lườm tôi như ḍ xét điều chi, tôi nhận ra con bé lúc hè tôi đă gặp, bé hỏi "Sao lại là mày", c̣n mấy đứa kia xầm x́ cười mỉm.

 

Trước một tuần vào dịp tết trung thu, tôi bị thầy hiệu trưởng phạt v́ tội chạy qua sân trường.  Tôi vào tŕnh bày v́ trời đang mưa, vả lại hôm nay là ngày tôi trực lớp, tôi cần lấy sổ trực, thầy không nghe nên tôi bị phạt đứng trước văn pḥng.  Khi thấy bạn khác chạy qua sân tôi cũng vào báo, ư để cho vui khi có người mới cùng phạt chung với ḿnh. Ông hiệu trưởng trả lời, "mày không thể so sánh với nó, Hồng là học sinh tốt c̣n mày là học sinh xấu", thầy hiệu trưởng liền đứng dậy ra bảo đứng ngay lại, tôi chưa kịp chỉnh tề, một tát tai vào mặt, thầy hô tôi dùng dao đâm thầy.

 

Thật ra lúc đó tôi đang cầm con dao trên tay, con dao này là loại dao để vót bút ch́, lại được dùng trong các công việc cắt giấy trong giờ "lao-tác" (giờ "thủ công, trang-trí"). Con dao tiện hơn chiếc kéo và cái vót bút ch́. Trong lúc đang khoe cùng bạn con dao mới và đẹp, bị cái đánh th́nh ĺnh và tiếng ông hiệu trưởng hô tôi cầm dao đâm ông ta, ông nói :"nó có dao đấy", mấy ông thầy từ văn pḥng đều ra và cố đè tôi xuống lấy giây thừng buột lại, tôi vùng vẫy như muốn để tháo chạy, họ không làm được ǵ, trong lúc đó thầy Phù, người địa phương la tôi và bảo đứng yên, tôi nghe lời thầy Phù v́ tôi rất kính trọng thầy.

 

 Suốt buổi trưa hôm đó, tôi bị phạt đứng tại văn pḥng cho đến chiều tối, học sinh đều về nhà, riêng tôi vẫn phạt ở lại trường, sau đó thầy hiệu trưởng vào cho vài lời cảnh cáo, bảo rằng tôi phải bị đuổi khỏi trường, nhưng thầy Phù xin cho tôi ở lại trường để học, nên thầy hiệu trưởng nể t́nh mà nhận tôi. Thầy giảng thêm "sau này ra đời tṛ phải biết trong xă hội vẫn trọng những người tốt hơn những người xấu", tôi chỉ hỏi lại "mấy người xấu giết người th́ ở tù, c̣n người tốt giết người không ở tù phải không?".

 

Buổi chiều hôm đó, tôi về nhà trong tâm trạng lo âu v́ sợ nhóm trẻ Vỉnh-Phú vây đánh, v́ chúng thường không ưa nhưng học sinh học trường Tàu, vả lại tôi cũng thường hay đánh lộn với tụi nó, nhóm đó anh Chiêm đứng đầu. Cùng trong tuần đó, tôi lại bị một trận đ̣n tiếp, bởi thầy chủ nhiệm lớp tư, em của thầy hiệu trưởng.

 

Câu chuyện xảy ra bởi một con cóc, nó nhảy ra từ bàn anh Hồng đang ngồi nơi góc pḥng của lớp, nhảy vọt qua bàn tôi đang ngồi, rồi nhảy  qua bàn mấy đứa gái, khiến tụi nó la hoảng lên, thầy chủ nhiệm vào hỏi lư do, cả lớp nói tôi đá con cóc nhảy đến làm mấy chị sợ, nên lớp học ồn lên.  Bàn ngồi tuy có 2 người, nhưng chỉ ḿnh tôi bị một trận đ̣n khá nặng với mấy cái tát tai, rồi bị dẫn lên phạt đứng ở mặt sau văn-pḥng với thêm chục nét roi cho mỗi bàn tay, chỗ đứng này cũng là trước mặt nơi thờ cúng Quan-công, tôi tự nhủ với ḿnh "Tôi sẽ không như các thầy của tôi bây giờ", tôi biết tôi bị oan và giận lắm nhưng tôi phải cam chịu một ḿnh.

 

 Sau buổi trưa hôm đó, tôi được về cùng mọi người, con bé quen lúc hè vừa qua như đang t́m vật ǵ rớt trước mặt nhà thương, khi tôi  đi  đến  nó liền đứng dậy và hỏi: "Thầy đánh có đau không?", tôi trả lời với sự bực bội: "Mày bị đánh rồi mày sẽ biết, cái ǵ cũng la", "Tao đâu có la", tôi không trả lời cứ măi đi đến gần nhà rồi chạy vào nhà, bé vẫy tay chào tôi rồi cùng theo hàng một mà đi qua cầu, tôi chỉ nh́n nó với vẻ tŕu mến, nó khuất dạng mép đầu cầu bên này, tôi liền chạy ra phía sau nhà nơi cạnh mé sông trông chừng dáng bé đi. Những lời hỏi thăm của bé như một an-ủi, là lời nói đầu tiên của người bạn cùng lớp học mới này, chúng tôi quen nhau nhưng ít khi tṛ chuyện với nhau, chỉ vài lời chào hỏi hằng ngày và gặp mặt nhau khi nó ra sông giặt đồ cuối tuần. Cứ thế theo thời gian chúng tôi học xong tiểu học Tàu và qua kỳ thi tiểu học Việt. Lúc này nhà tôi dọn về Xóm-Rượu, mỗi lần đến chỗ ở mới đều có vài chuyện nho nhỏ xảy ra với những đứa trong xóm, họ thường gọi tôi là "đồ trôi sông lạc chợ", nhưng v́ quen với lần dọn nhà ở bên Vĩnh-Phú, nên chỉ vài lần cũng trở thành quen.

 

Trong thời gian này tôi không có đi học, chỉ ở nhà giúp mẹ làm nhang, hùn vốn với ông cậu sản xuất nhang để bán, ba th́ đi giúp mấy ông bạn thâu thuế chợ ở Ban-mê-Thuột. Trong lúc này v́ lo việc trong nhà nên ít khi đi tắm sông, nên việc gặp gỡ với người bạn cùng lớp cũng dần dần phai đi.

 

Một hôm mẹ từ chợ về cho biết: "chiều nay có bạn mày đến thăm", tôi mừng rở trong ḷng, ngưng làm việc vội lấy chiếc xe đạp chạy về ngă 3 bùng binh mua vài trái dừa tươi đem về, rồi đi vào ngăn tủ đồ ăn lấy ra gói bột khoai lang, mấy đứa em nói: Anh Được làm "tù-quỳnh" bữa nay. -Làm việc đi, chiều nay mới ăn. "Tù-quỳnh" là tiếng gọi của người Hải-Nam đó là "bún làm bằng bột khoai lang", hôm đó tôi có món chè đá "tù-quỳnh nước dừa"đăi bạn.

 

Qua cầu t́nh xa


T́nh ta ta đoán không ra.

Sao mà cứ nói t́nh là mộng mơ.

Chờ khi duyên kiếp lững lờ.

Trông chừ mới thấy lờ khờ đến nơi.

Ngồi bàn viết mấy câu chơi.

Cho đời thêm chút thảnh thơi tuổi già.

Tưởng qua trong lúc là ngà.

Qua cầu, chập chễnh, t́nh xa ngẩn ngờ.

 

Nghĩ lại chuyện xuống lớp, tôi như thờ ơ về chuyện học hành, buồn nổi những bài đă học như lờ mờ trong đầu ốc tôi, nó như bám víu không buông tha mặc dầu vẫn không màng nghĩ đến, chập chờn ẩn hiện có vẻ như hờn ai vậy.

 

Thế rồi nghĩ tới lời ba thường dạy, phải biết kính trọng người trên mến yêu kẻ dưới, nên cũng bớt căng thẳng tâm tư phần nào, dầu thế cuộc sống đâu dễ như người đă dạy, thực sự lúc đó chính tôi đă nhận được lẽ sống riêng cho ḿnh, lắm khi tôi thường lư luận một vài câu trái ư với ba tôi, thế th́ cả mâm tách trà trên bàn bay thẳng vào người tôi, tôi liền tháo chạy vài ngày sau mới trở về, có lần về báo cho mẹ biết:"Ḿnh đi đăng quân dịch".

 

Trong cảnh sống khó khăn của gia đ́nh không cách nào khác hơn là con đường tự ḿnh lựa chọn, tôi chỉ nghĩ riêng tôi và tự nhủ không cần đến gia đ́nh, mẹ khuyên nên đi học trở lại, chứ lúc này th́ chưa đến đổi nào. Tuy nhận thấy  cuộc sống có nhiều trắc trở và nghịch lư, ḿnh đi tôn trọng người th́ bị người ta lại lợi dụng ḿnh, ḿnh kính nễ họ th́ trở lại họ khinh khi ta, bởi thế có lúc tôi nói chuyện như nửa thật nửa đùa với bạn bè cùng lớp: "Tụi bây coi, bài học tao đă thuộc ḷng từ năm ngoái, năm nay thầy lại cầm sách đọc rồi dạy lại tụi ḿnh". Mấy thằng bạn cũng đùa trả lời: "mày chỉ thuộc mấy câu tào lao không thôi, nên không có ǵ để hơn người ta", thật ra lúc đó tôi nghĩ mẩu mực của ông thầy giỏi là người phải thuộc nằm ḷng những cái ǵ ông phải dạy.

 

Nói về ông hiệu trưởng, tôi tự nhận thấy, thầy ǵ lại phân biệt học sinh tốt xấu, tôi không tin ông ta có những ư nghĩ này. Tôi như thấy ra điều ǵ trong 5 tuần học lớp 5 trước khi bị đưa về lớp tư để học, ông hiệu trưởng có kêu tôi lên văn pḥng, nên nhường sân đánh bóng rổ cho mấy ông chức sắc ở quận (không có ông quận trưởng Nghi) và vài ông thương gia ở phố cùng chơi tennis trên sân bóng rổ trong giờ thể thao của lớp học, tôi không bằng ḷng nhường sân và trả lời: "mỗi tuần chúng tôi chỉ có 45 phút giờ thể thao, sao lại lấy mất giờ học chúng tôi", qua 2 lần liên tiếp, rồi tuần kế đến tôi được thông báo phải trở về học lớp tư, v́ học ở trường Tàu chỉ lớp 5 và lớp 6 mới có giờ thể thao. Sau này tôi nhận thấy: Từ đó về sau, h́nh như không c̣n giờ thể thao nữa cho đến khi tôi hoàn tất bậc tiểu học, chúng tôi có muốn chơi bóng rổ th́ chỉ đến chơi vào buổi trưa ngày thứ bảy và chủ nhật, c̣n buổi sáng và buổi chiều th́ dành cho các thân sĩ địa phương.

 Từ năm tôi trở lại học lớp 5, trường có ông hiệu trưởng mới, giờ thể thao được thay bằng giờ  "tập ca", bạn bè trong lớp cũng đă thân thiện hơn nhiều. T́nh bạn được gắn bó ḥa đồng nhau hơn, bài vở đối với tôi cũng chẳng khó ǵ vả lại bản tính ưa lờn giỡn với bạn bè hay thường bộc trực, thế rồi lại được thầy hiệu trưởng gọi lên văn pḥng chỉ giáo, khuyên tôi: "Nên cẩn thận về lời nói, v́ dễ gây hại cho chính ḿnh, đây là lời tôi đặt nằm ḷng trong trí của tôi".

 

 H́nh như tôi cảm thông nỗi khổ tâm của thầy hiệu trưởng trước kia, nhưng vẫn trách thầy không nên đem tôi làm con chốt thí để bảo vệ quyền lợi của ông ta, thầy hiệu trưởng c̣n nhiều cách kia mà, ông ta có thể đổi giờ thể thao sớm hơn 1 giờ th́ đâu có làm phiền đến ai, sao cứ cố ư muốn đuổi tôi ra trường với thành tích một học sinh "không kỷ luật". Tôi nhận ra những cách đó cũng thường là lối sống của người Hoa, họ thường v́ quyền lợi để hy sinh những việc nhỏ, tôi chính là "cái nhỏ" trong việc xuống lớp này, và nếu tôi được khai trừ khỏi trường, là điềm lành cho chức Hiệu trưởng mà ông đang làm. Trong gia đ́nh ba tôi cũng thường nói: "Con hơn cha là gia đ́nh có phước".

 

Thế rồi có lần ba tôi rầy mẹ, thấy mẹ thật là oan, nên có lời giải thích, ba càng nóng giận quát: "Tao sinh ra mày, chứ mày đẻ tao sao mà mày lại dạy tao".  Thế rồi bộ tách ngày nào mới thay đây lại được bay lần nữa. Biết được đạo đức là như vậy nên tôi không c̣n màng đến việc học hành nữa, sẵn dịp ba đi lên Ban-mê-Thuột, ở nhà không ai coi sóc việc kế toán làm nhang, nên tôi không tiếp tục đi học nữa.

 

 Nghề làm nhang không phải là nghề của gia đ́nh và vốn cũng chỉ là vốn vay mượn của một người trong phố, thấy gia đ́nh gặp khó khăn nên cho vay không lời. Họ chịu nhận mua số nhang làm được để trừ bớt dần tiền vay mượn, bà ta thật là ân nhân gia đ́nh tôi, tôi măi nhớ trong ḷng. Gia đ́nh làm nhang chính là gia đ́nh người cậu, chị em chú bác của mẹ tôi, c̣n mẹ của người cậu là chị em cùng cha khác mẹ với ba tôi, cho nên việc xưng hô giữa chúng tôi trong gia đ́nh đều theo mẹ tôi mà gọi, nhưng riêng với ba tôi th́ người cậu lúc nào cũng cũng gọi ba tôi là cậu.  Chúng tôi ở chung căn nhà tại đường Vơ-Tánh cùng làm nhang tựa nhau mà sống. Nhưng việc làm nhang vẫn thất bại, v́ số nhang làm ra không đủ cung cấp cho ân nhân mà lại bán quá tải ra Tuy-Ḥa, khách hàng sẵn có của cậu mợ ngoài đó, nhưng tiền không thu được về trong dịp tết sắp đến, 2 cậu mợ giải thích v́ khách hàng bán chưa hết hàng nên chờ qua rằm tháng giêng mới thanh toán.

 

Tết năm đó tôi cùng theo mợ đi Tuy-Ḥa về thăm gia đ́nh mợ, đầu năm nhờ mợ dạo qua 1 ṿng các gian hàng mua nhang của nhà ḿnh, th́ đều nghe họ hối thúc cần lấy nhang gấp, với vài câu qua lại của mợ cùng khách hàng, đoán biết mợ đă thu tiền của họ từ lúc nào, về nhà thuật lại ba má mọi điều, người cậu chỉ biết xin lỗi, c̣n mợ th́ cố phanh phui giải bày. Ba quyết định ngưng việc sản xuất nhang, nên chuyến hàng cuối cùng được bán đi hết trước ngày rằm năm đó để thanh toán sổ sách, nợ vẫn c̣n thiếu với ân nhân gia đ́nh tự gánh lấy và góp trả lại sau.  Gia đ́nh cậu mợ th́ dọn về nhà của ba cậu bên cạnh nhà Liên-ích-Ḥa. Lúc này tôi như người thất nghiệp, ba hỏi tôi có muốn đi học không ? Mẹ bảo tôi phải đi học. Thế là tôi được tiếp tục đến trường trong lúc một niên học sắp kết thúc.

 

Nước kia măi chảy lờ đờ.

Theo sông uốn khúc lập lờ ra khơi.

Người đời mấy được nghỉ ngơi.

Vần trong cuộc sống chơi vơi biển người.

Đừng cho thế sự trêu cười.

Thân này cũng quyết một đời gắng công.

Sức cùng thế vận long đong.

Qua cầu chẳng chút phụ ḷng t́nh xa.

.

Ngôi trường trung học đầu tiên tôi đến đó là Trường Bán Công Ninh-Ḥa. Tôi bắt đầu học lớp đệ thất vào gần cuối năm học, chỉ c̣n 2 tháng nữa là sắp nghỉ hè, thế mà tôi vẫn qua được kỳ thi cuối năm. Tôi nhớ lại thầy Hiến chiếu cố tôi nhiều nhất trong lần thi toán cuối năm, 3 lần tôi lên nộp bài thi, thầy đều cho tôi đem về làm lại, bảo là bài đă làm sai rồi, phải muốn ở lại lớp sao mà nộp bài sớm vậy? Nhưng tôi thấy bài ḿnh không có vấn đề, tôi về bàn giải theo phương pháp khác, lần thứ tư thầy cũng nói như thế, nhưng tôi không c̣n cách giải nào khác hơn, nên quyết định nộp bài, tôi đùa trả lời: ở lại lớp có sao đâu, học trường Tàu đă có lần được xuống lớp rồi, thế rồi tôi bước ra khỏi lớp trước tiên, sau kỳ thi cuối năm tôi biết ḿnh được lên lớp trong năm tới.

 

Cũng chẳng vui mừng ǵ trong việc học hành này, v́ lúc nào cũng nghĩ đến ngày mai, biết rằng sẽ có nhiều trắc trở nên tự ḿnh t́m lẽ sống riêng. Lúc ba đi khỏi nhà th́ đọc lại những bài về châm cứu mà ba vừa soạn thành, nên biết chút kiến thức về châm cứu, có lúc khách đến nhà chữa bệnh, đ̣i thằng Được ra làm mới chịu, lúc đó ba mới biết tôi đă học bài của ba, xong việc khách trả tiền tôi không nhận, bảo khách đưa cho ba, ba cũng không nhận, thế là ba mất hết 1 khách hàng trong ngày, nhưng ba không giận, ba chỉ mỉm cười và lắc đầu.

 

Lúc này ba như đổi tánh nhiều và ít rày la chúng tôi, công việc hằng ngày của ba là soạn lại những quyển sách châm cứu, thành 4 quyển riêng của ba, được phân loại bệnh và huyệt cần dùng bằng những bài thơ lục bát. Có lần ông Giảng, Tổng hội Đông y Nha-Trang đề nghị in thành sách, ba trả lời soạn chưa xong và ba có nói giao quyền quyết định cho tôi, lúc đó tôi đang chuân bị thi kỳ thi trung học đệ nhất cấp.

 

Trước ngày đi thi thầy hiệu trưởng Bửu-Hỷ dặn ḍ tôi làm bài cần cẩn thận để đạt được b́nh thứ, tôi tưởng đạt được điểm này chắc khó khăn lắm, mặc dầu ḿnh được phần thưởng danh dự cuối năm trong trường và h́nh như không đóng học phí trong suốt năm học đệ tứ, nên tự ḿnh hứa thầm, "thầy đừng có lo".  Thầy hiệu trưởng nhắc lại nhiều lần: "Đây là mong ước của thầy cho trường Bán Công Ninh-Ḥa", trong ngày coi kết quả kỳ thi ra sao rồi đến nhà thầy báo cáo, vừa gặp thầy tại cửa, thầy liền hỏi tôi :"Chương, con lấy được b́nh thứ không ? Tôi trả lời :"Dạ không", thầy có vẻ buồn nhưng vẫn hỏi: con lấy được ǵ ? Dạ, b́nh. Thấy thầy mừng ra mặt, tôi cảm thấy vui trong ḷng, thầy nhẹ giọng lại "Con ǵ mà khờ đến nổi "b́nh" với "b́nh thứ" cũng không biết", tôi đáp lại :"Thầy có giảng đâu mà biết".

 

Buổi chiều hôm đó, thầy hiệu trưởng dẫn tôi cùng 2 người bạn khác đi ăn cơm phần ở một tiệm ăn gần rạp Minh-Châu, chính tại nhà hàng này, 2 năm sau một án mạng xảy ra, một thí sinh thi tú tài phần I, làm nghề đánh giầy đă đâm chết ông giám thị hành lang (giáo sư Anh, hiệu trưởng Trường Trung Học Kỹ Thuật Tuy-Ḥa) của Trung tâm thi Trường nam tiểu học Nha-Trang, bài thi của thí sinh tại trung tâm này măi đến tháng 8 mới hoàn tất, có nhiều thí sinh bị đánh rớt, lớp thi của tôi đậu không quá 10 người, mặc dầu tôi được chấm đậu, nhưng nghĩ tới bạn bè, tôi không tin họ bết đến mức đó, có nhiều đứa phải khóc mà thốt nên lời:"Đi trung sĩ cũng được lắm rồi", một ấn tượng cho tôi nghĩ về các ông thầy thời đó. 

 

Tôi đă thật sự bất đồng trong cái quan niệm của giới giáo dục, tôi đâm ra chán nản sự học trở lại, không chú tâm nhiều về việc học hành tại trường Vơ-Tánh Nha-Trang, cũng may năm 1968, sau cái Tết Mậu-thân, kỳ thi đầu tú tài II bài thi có phần dễ, nên tôi cũng được qua cầu theo mây bay lên đại học, học tại trường Cao Đẳng Hóa-Học trong Trung Tâm Kỹ Thuật Phú-Thọ, lúc này trường chỉ có lớp "Cán sự" chưa có lớp "Kỹ sư", lớp "Kỹ sư" măi đến năm 1969 mới bắt đầu khóa 1, thí sinh được tuyển phải có bằng Tú tài II, thí sinh được tuyển vào lớp "Cán sự" chỉ cần tú tài I, nên nói ḿnh vào được đại học cũng chỉ để an ủi chính ḿnh, tự tạo chút niềm tin trong cuộc sống.

 

Thời kỳ vui nhất là lúc ḿnh đậu trung học, Thầy Bửu-Hỷ có ư hay không mà đă gọi ḿnh bằng "con" khiến tôi tự tin chính ḿnh rất nhiều. Sau buổi cơm với thầy, ḷng đầy cảm kích và biết  ơn, về nhà cũng làm buổi tiệc đăi bạn bè, không phải để vui mà để chia tay, v́ thấy được kỳ học tới chắc không c̣n gặp lại. Ninh -Ḥa năm đó lớp đệ tứ là lớp cao nhất của các trường, trong lúc vui đùa, một vài anh chị học ở Nha-Trang vừa về Xóm Rượu ghé vào có lời chúc mừng: "Sao không chờ tụi này về ăn mừng cho vui, nghe nói anh nhất nh́ trong tỉnh đó", tôi đáp lại: "Đây là tiệc chia tay, không biết năm học tới tụi này có vào được Nha-Trang học như chị không?". Cũng may năm đó Trường Trần-b́nh-Trọng mở thêm lớp đệ tam, tôi đă học hơn 2 tháng lớp bổ túc đệ tam trong dịp hè tại trường Bồ-Đề Nha-Trang để đầu niên khóa vào học đệ nhị, nghe tin Ninh-Ḥa mở thi tuyển học sinh vào lớp đệ tam, tôi về ngay trong dịp cuối tuần, việc đầu tiên tôi đến thăm thầy Bửu-Thả là thầy dạy toán đệ tứ năm vừa rồi, thầy chính là hiệu trưởng Trường Trần-b́nh-Trọng. Lần đầu tiên sau kỳ thi mới đến gặp thầy, thật t́nh khó mở miệng.

 - Chào thầy.

 - Thăm tôi hay nhờ vă ǵ đây.

 - Dạ đến thăm thầy và cũng muốn biết chút về việc thi vào lớp đệ tam.

Thầy cười và nói: "Riêng phần cậu, khỏi cần thi, tôi là hiệu trưởng kia mà".

 

 Sau thông báo tuyển thi có câu đề: "Trường nhận những thí sinh đậu b́nh trong kỳ thi trung học, không cần qua kỳ thi tuyển này". Tôi biết thầy là người rất nghiêm túc và mẩu mực trong ngành giáo dục, h́nh như mọi việc đều theo nguyên tắc. Thầy có cách dạy rất tân tiến và có phong cách người lănh đạo, trong giờ dạy toán, thầy thường gọi học sinh nào đă làm xong bài tập lên giải bài tập của lần học kỳ trước, những bài tập thầy cho là những bài giải các định lư của bài học kế tiếp, một lối dạy thực dụng tự tạo cho học sinh tự t́m ṭi và tự lập.

 

C̣n thầy Bửu-Hỷ Trường Bàn Công sở trường về tổ chức, nặng về tính tham mưu nhiều hơn.

 

Hai ông thầy này đă cho tôi nhiều kinh nghiệm về cuộc sống, cùng với 2 năm học tại Trường Cao-Đẳng Hóa-Học giúp tôi cẩn thận hơn trong các việc làm, đó là những nhịp cầu đưa tôi đến những kiến thức mới mà tôi đă tŕnh bày cùng quư đồng hương, bạn bè qua nhịp cầu thông cảm chuongkhoilien. blogspost.com gợi lại mối t́nh xa xưa của Ninh-Ḥa ngày nào.

 

 Chuyện t́nh thấm đậm bao la.

Em trông như đă trao duyên trong ḷng.

Xe kia chậm bánh lăng ṿng.

Người th́ vẫn cứ ngang gịng qua sông.

Nhờ cầu bắc chuyện đă xong.

Trắc triu tâm sự nỗi ḷng khó quên.

Nhớ về những lúc cùng bên.

Mặt trông như đă ḷng quên sao đành.

Ước sao cho có dịp lành.

Trao lời tâm sự ngỏ ngành ḷng ngay.

Thẳng thừng chẳng mấy được hay.

Ḷng e lổi đạo dịp may bạn cười.

Thôi thôi cứ để mặt lười.

Qua cầu lắc lẻo nhắc đời t́nh xa.  

 

             

 

 

31/12/2013

ĐƯỢC-LỜI (LKC)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

       

 

  

 

 

 

 

 

 

 

 



 

www.ninh-hoa.com

Trang XUÂN 2014- Văn Học Nghệ Thuật Và Quê Hương