Mục Lục

 

  Trang B́a
     
Ban Biên Tập
 
 Chúc Tết
      Đồng Hương
 
 Lá TXuân
      Hải Lộc
 
 S Táo Quân Tổng Kết 10
      
Năm

     
Nguyễn Thị Thanh T
     
Nguyễn Đôn Huế Trang
 
 Câu Đối Mừng Xuân
      Lê Bá Thiên
 
 Câu Đối Tết
      Nguyễn Hữu Quang


 

H́nh nh
Xuân


 
 H́nh nh Xuân
      SXương Hải

 

Chùm
T Xuân
 


 
Phút Chạnh Ḷng...
     
Việt Hải Los Angeles
 
Ngày Xuân
      Bến Nhớ Chiều Xuân
      Nguyễn Tường Hoài
 Thiêu Thiếu...
      Dương Công Khánh
 
Mừng Xuân
      Hoàng Công Khiêm
 
 Tin Xuân - Đặc San
      Tin Xuân - Nguyện Cầu
      Đinh Thị Lan
  Nhớ Xuân

      Xuân Đă V
     
 Lư H
  Tin Xuân

      Xuân Nguyện
      Phan Phước Huy
 
Tin Xuân
     
Lê Văn N
 
 Vui Xuân
      
Hoàng Phi
  Anh Đă Đến, Mùa Xuân

      Bích Phượng
 
Tin Xuân
      Phi Ṛm (Hoàng Tiên)
 
Ḍng TXuân Tiếp Nối
     
Nguyễn Thị T


 

Năm Mới
Ô
n Chuyện Cũ




 
 Những Mùa Xuân Đă Qua
     
Nguyễn Thị Phương Hiền
 
 Kư c Xóm Rượu Với Nghề
      
Làm Bánh Tráng

     
Nguyễn Xuân Hoàng
 
Nắng Xuân
     
Nguyễn Thị Lộc
 
Mồng 3 Mồng 5 Tết Tân Măo
      Lê Văn Phan
 
 Chào Năm Cũ Mừng Năm
      
Mới...

     
Phi Ṛm
 

 

TVi
 



  TVi Năm QT2013
      
Phạm Kế Viêm
 
 Vận Hạn Năm QT 2013
      
Cho Những Người Tuổi Rắn

      
Phạm Kế Viêm


 

Chuyện Vui
Xem/Đọc
3 Ngày Tết
 


 
 Ai Ơi Có Biết?
      
Loan Anh
 
 Câu ĐVui
      
Trần Duy Biên
 
 Vài Chuyện Vui
      
Lan Hương
 
 Năm Mới Nói Chuyện GTrẻ
      Nguyễn Hiền
 
 STáo Phong
      
Phạm Thanh Phong
 
 Những Câu ĐVui
      
Trần NPhương

 



Hội Ngộ
N
inh Ḥa-Dục Mỹ
 

  Buổi Họp Mặt Thân Hữu
      
Đầu Tiên

      
Nguyễn Thị Yến
 

 

Cắm Hoa Trang T



  Nghệ Thuật Cắm Hoa

 
     Lê Thị Lộc

 

Tranh
N
ghệ Thuật



  Tranh nh Nghệ Thuật

     
 Phi Ṛm


 

TVui
 


 
Rắn
      Tú Trinh

 

 

XUÂN Ca Hát


  Nhạc Xuân Và Q Hương

      
Lan Hương, Lan Đinh,  Lư H
  "Áo Lụa Hà Đông"

      
Mai Hữu Thọ


 

Tôn Giáo

 

  Tiếng Chuông...Tiếng Đời
      
Đinh Thị Lan


 

Năm T Nói Chuyện RẮN
 

  Xuân QTKChuyện Rắn
       Nguyễn Chức
 
Rắn Qua Tín Ngưỡng, Văn
      
Hóa, Đời Sống

       Vinh H
 
Đầu Xuân Tản Mạn VRắn
       Vinh H
 
Tản Mạn Tết Năm Q T
      
Nguyễn Văn Thành
 
Độc Trị Độc
       Thi Thi

 

 

d_bb
Đ.H.K.H
 

  Liêu Trai C Dị-459
      Đàm Quang Hưng
  Thanh Phong Thi Tập-150
     
Vũ Tiến Phái
 
Nam Tông Và Bắc Tông
       Nguyễn Văn P
 
 Tính Biến Cải Và Tạp Chủng
      
Trong Văn Học Hậu Bắc

      
Thuộc

      
Lê Phụng
 
 Câu Đối Tết
      Nguyễn Hữu Quang
 
Dịch Vi Ngôn
     
Nguyễn Hữu Quang
  TSGhi Thời Đi Học
       Nguyễn Đức Tường
 
 TVi Năm QT2013
      
Phạm Kế Viêm
 
 Vận Hạn Năm QT 2013
      
Cho Những Người Tuổi Rắn

      
Phạm Kế Viêm
 

 


Văn Hóa
m Thực




 
 Bún Cá Xóm Cồn
      Quách Giao
 
 Mâm CNgày Tết Của
      
Người Dân 3 Miền

      Hoàng Bích Hà
 
 HTiếu Nam Vang:
      
KVà Nước

      Lan Hương
 
 HTiếu K
      Diệp Lan Mai
 
 Tết Đến Xuân V Nói
      
Chuyện Rượu

      Vơ Hoàng Nam
 
Mẹ Với Bánh Chưng BánhTét
      Vơ Hoàng Nam
 
 Thịt Kho Tiêu Và Rau Muống
      
Thấu

      Nguyễn Thị Thục





Sức Khỏe

      

 
Bệnh Cườm Nước (Glaucoma)

      
BS Lê Ánh
  Bệnh Mắt Cườm (Cataract)

      
BS Lê Ánh

 

 

Biên Khảo
Kinh Tế
 

Việt Nam

  Tổng Kết Nền Kinh Tế
      
Việt Nam Năm 2012

     
 Nguyễn Văn Thành


H
oa Kỳ/Thế Giới

  Tổng Kết Nền Kinh Tế
      
M Quốc Năm 2012

     
 Nguyễn Văn Thành
 


 

Kinh Nghiệm Sống



  Lịch S Và Tế Nhị

      Hoàng Bích Hà
  Nhật Kư Đời Thường Của Tôi

      Mai Tuyết Hồng
  YÊU

      PVĩnh Sơn

 

 

Viết v
Ninh Ḥa
Dục M
 


  Chút T́nh XUÂN C Hương

      NGH(NH) Nguyễn Văn Ḥa
  Dục M Trong Tôi

      Phan Phước Huy

 



Viết v
ninh-hoa.com



  Mùa Xuân Đến Với
      
Ninh-ḤaDOTCom

     
Trâm Anh
 
 K Niệm 10 Năm Trang Mạng
      
Cho Ninh-ḤaDotCom

      Nguyễn Xuân Hoàng
  Mười Năm T́nh Xuân

      Lư H
 
 Vui Xuân Đón Tết
      Thi Thi
 
 Ninh-ḤaDOTCom, Đó...
     
Nguyễn Thị Thanh T



 

 KNiệm V
Trường:

Trần B́nh Trọng
Ninh Ḥa

 

  Một K Niệm K Quên
      Trần Hà Thanh
 
Tôn Sư Trọng Đạo

      Trần Hà Thanh
  Vũ Khúc Vọng C Đô

      Trần Hà Thanh
 

 

Dục M


 
 Viết VKư c Và K Niệm
      
Thuở Xa Xưa

      
Nguyễn Thị Đông
  K Niệm K Quên

      Phan Phước Huy

 

Vạn Ninh


 
Mứt Dừa  Một Thủa

     
Ngọc Anh
  Bút Xuân

     
Lam Kha
 
Mùa Xuân  Di-Lặc

     
Nguyên Kim
  Xuân Q Tỵ 2013

     
Nguyên Kim
  C Tiểu Bất Đắc Dĩ

      HThoại M
 
Chiếc Bóng Bên Trời

      Trương Văn Nghi
  Đón Tết

     
Lâm Ngọc
  Luyến Tiếc

     
Lâm Ngọc
  Đầu Xuân Viết T Cho Con

      Đặng Tuyết N
  Chuyện T́nh Đêm Mồng 1Tết

      Hồng Sương
  Vịnh Xuân

     
Lâm Thảo
  Chúc Xuân

     
Thi Thi
  N Một Áng Mây

      Thúy Vũ
 

 

Thể Thao
D
u Lịch



  Đội Banh Ninh Ḥa

      Lư H
 
 Những Điều Lư TV Đảo
      
Quốc Sư T

      
Hoàng Thị Lan
 
Tôi Đi D Hội THAO

      Lương LBích San


 

 

Văn Học
Nghệ Thuật
 



 
Bước Chân Người Nhớ 
      
Thương Tôi..

      
Lương L Huyền Chiêu
 
 Rồng Việt Nam
      Liên Khôi Chương
  Haiku:  V Núi

      Mục Đồng
 
 Hai Mươi Tám Tết
      Bạch Liên
 
 Nơi  Bắt Đầu Mùa Xuân
      Nguyễn Thị Khánh Minh
 
 Cao Bá Quát Với Hoa Mai
      Vơ Hoàng Nam
 
 Con Rắn
      Topa Panning
  Hương T́nh Xuân Chín

      Bích Phượng
 
 Ánh Mắt Mùa Xuân
      Nguyễn Văn Sâm
 
 BẮC HÀNH TẠP LỤC: Bài 5  
      
Lạng Thành Đạo Trung

      Dương Anh Sơn
 
 T Xuân
      Quách Tấn
  T Xuân Nguyễn Bính

      
TBửu Nguyễn Thừa
 
Điệp Khúc Mùa Xuân

      
Tiểu Vũ Vi

 

 



T
 



  Chào Xuân Viễn X

      Bích Phượng
  Hương Sắc Mùa Xuân

      Bích Phượng
 
 Hương Xưa

      Trần Ngọc Chánh
 
 Tṛn Giấc Mơ Xuân

      Trần Thị Chất
  Xuân Này Em Không V

      
Lương LHuyền Chiêu
 
 Chúc Tết - Được Lời
      Liên Khôi Chương
 
Đánh Thức Nàng Xuân
      Nguyễn Tường Hoài
 
 Mừng Xuân QT
      Song  H
  Đời Rắn

      
Vinh H
 
Mùa Xuân
      Mai Thị Hưng Hồng
 
Sinh Nhật Mai Hồng
      Mừng Sinh Nhật Cháu My
      Mai Tuyết Hồng
  Xuân

      
T Kim Huy
 
 Mừng Xuân QT
      Hoàng Lan
 
 Tiếng Sáo Đêm Xuân
     
Kiều Lam
 
 Xuân QTỵ 2013
      Bạch Liên
  Sắc Mai
      Nhất Chi Mai
 
 Duyên T
      Thụy Nguyên
 
Mộng Ngày Xuân- Xuân Đến
      Lê Văn Phan
 
 Xuân Nhớ
      
Nguyễn Hoàng Phi
 
 Công Và Bướm
      Nguyễn Quân
 
 Vẫn Đợi Chờ Mùa Xuân Đến
      Dương Anh Sơn
 
 Xé Ngang Cuộc T́nh
      PVĩnh Sơn
 
 Thế Cho Nên...
      
Kim Thành
 
T́nh Xuân
      Hoài Thu
 
 Duyên Dáng Mùa Xuân
      Tiểu Vũ Vi


 


Văn

 


 
 Mùa Xuân V Trên Làng Q
      
Yên B́nh

      Vân Anh
 
 Mùa Lại Về! Xuân Ơi...
       Lê Thị MChâu
 
 Xuân N Ư
       Lê Thị Đào
 
 Tiếng Cười Đoàn Viên
     
Khuất Đẩu
 
 Sắc Bàng Đầu Xuân
      Quách Giao
 
 Chia X Mùa Xuân
      Lê Thị Ngọc Hà
  Giọng Khổ

      
Nguyễn Hiền
 
Nhớ Ǵ V Xuân

      Lư H
 
 Xuân Yên B́nh
      Bạch Liên
 
 Nắng Xuân
      Nguyễn Thị Ngọc Lan
 
 Lần Theo Mộng o Mà Về...
      Nguyễn Thị Khánh Minh
 
 Vẫn Là Những Mùa Xuân
      
Buồn

      Topa Panning
 
 Chuyến Xe Đêm Trừ Tịch
      Trần N Phương
 
 NNúi Đá Có Từng Lớp...
      Nguyễn Văn Sâm
 
 Mái m Gia Đ́nh
      Trần Đ́nh Nguyên Soái
 
 VNinh Ḥa, Ăn Bánh Ướt
      
Bà Năm

     
 Nguyễn Hữu Tài
 
 Tết Này MKhông V
      Hà Thị Thu Thủy
 
 Gặp Lại Người Xưa
      Lê Thị Kim Thoa
 
 Một Thoáng Ninh Ḥa
      Phạm Thị Thục
 
 Những Người Thích Đùa
      Bùi Thanh Xuân

 

 

 

Thư từ, bài vở, h́nh ảnh hoặc
ư kiến xây dựng, xin liên lạc:



diem27thuy@yahoo.com

 



 

 

 

 

 

 

 


 


Buổi sáng trời se lạnh. Con đường N.O. không một bóng người. Giờ này c̣n quá sớm nên chưa có ai đi tập thể dục, đi bộ hay đi xe đạp. Riêng tôi có thói quen dậy từ lúc 03g30. Sau khi làm vệ sinh buổi sáng, tôi xỏ giày mặc quần áo rồi bắt đầu đi bộ. Đó là thói quen của tôi gần hai mươi năm nay.

 

Con đường N.O. là con đường mới được qui hoạch nên rất đẹp. Đường thẳng và óng mượt như một giải lụa kéo căng. Có hai làn đường ngược chiều. Mỗi làn rộng khoảng 15m. Chính giữa là hàng bông rộng khoảng 05m. Tính ra chiều ngang của con đường rộng gần 40m. Với dàn đèn cao áp ở giữa những hàng bông, con đường rực sáng mỗi lúc màn đêm buông xuống. Hai bên ḷng lề đường, được nhà nước chia thành những ô nhỏ. Người dân thuê lại. Từ đó về đêm hàng quán mọc lên san sát. ( Chủ yếu là những hàng giải khát: Chè, sinh tố, nước mía, cafe... cũng có những quán nhậu. ). Thiên hạ ngồi ăn uống thật đông. Nhiều người gọi đùa N.O. là con đường ăn uống. Có thể nói N.O. là con đường đẹp nhất và lớn nhất của Thị xă Ninh Ḥa. Nó là gạch nối từ trung tâm Thị Xă ( trước UBND Thị Xă- đoạn Ngă Ba Ninh Ḥa-Dục Mỹ) ra tới quốc lộ 1. V́ là con đường nội thành nên không có các loại xe tải, xe lớn. Dân đi tập thể dục buổi sáng v́ thế rất thích đi con đường này. (Dù rằng ở Ninh Ḥa cũng có những con đường khác mới làm cũng rất lớn, rất đẹp như đường Cầu Dinh 2, đường K10...) Họ đi rất đông:. Đi bộ, chạy bộ, đi xe đạp, đánh cầu lông, đá banh... đủ cả. Nhưng chủ yếu, nhiều nhất vẫn là dân đi bộ. Họ đi một ḿnh, đi có đôi, có nhóm Thời gian dân đi bộ đông nhất vào tầm khoảng 05 g sáng. Lúc này sương đêm đă tan. Không khí thật trong lành, mát rượi, rất tốt cho sức khỏe. Giờ này chưa tới 04g. nh́n trước nh́n sau, con đường dài hun hút, đèn sáng trưng nhưng không có một bóng người. Con đường vắng tanh và chỉ có một ḿnh tôi.

 

Tôi vẫn bước đều, bước đều... Chợt có vài giọt nước bay vào mặt. Không lẽ trời mưa? Tôi vẫn bước. . Bỗng những hạt nước vỗ vào rát da. Thôi rồi mưa lớn! Tôi vội chạy t́m một chỗ trú mưa, nhưng không kịp. Hai bên đường là đồng không mông quạnh, không một nhà dân. Chạy một đỗi tới khu đất có vài căn nhà đang xây dở, phần thô của chúng đă xong. Tôi vội chạy vào trú dưới một mái hiên. Cùng lúc đó, tôi thoáng thấy một bóng người cũng chạy vào trú mưa như tôi.

 

Lúc này trời càng mưa lớn. Cơn mưa xối xả. Lại có gió lớn. Màn trời ngập một màu trắng xóa. Dưới những ngọn đèn cao áp, những giọt mưa trông thật đẹp. Chúng lung linh như những xâu chuỗi kim cương, óng ánh muôn sắc màu.

 

Bây giờ tôi mới nhận ra người vừa vào trú mưa cùng chỗ tôi là một cô gái c̣n rất trẻ: khoảng hai mấy tuổi. Cô bé mang đôi da trắng. Đôi tất trắng có viền hồng. Quần short trắng, áo thun sát cánh cũng màu trắng. Cô bé đội chiếc mũ trắng không nóc. Trông cô bé thật x́ bo. Mái tóc cô bé cột túm đuôi gà với chiếc nơ màu tím... Cô bé cũng bị thấm nước mưa như tôi.

 

Trời càng lúc càng gió. Mưa càng lúc càng lớn. Ngoài đường vẫn vắng tanh, không một bóng người. ( Có lẽ do bất ngờ mưa lớn, nên thiên hạ nghỉ tập hết chăng?). Tôi để ư thấy cô bé hay rùng ḿnh. Chắc cô bé bị lạnh. Hai chúng tôi cùng im lặng, nh́n trời mưa, không nói ǵ.

- H́nh như em đi tập một ḿnh th́ phải?

Cuối cùng tôi cũng lên tiếng làm quen, để xóa đi bầu không khí trầm lắng, nặng nề.

- Dạ thưa chú... mà ủa... Thầy có phải là Thầy P, trước dạy AV không ạ?

- Sao em biết tôi? Tôi ngỡ ngàng hỏi lại.

- Dạ em không có học Thầy. Nhưng chị của em có học. Chị hay nhắc về Thầy lắm.

- Nhưng sao em lại biết tôi? Tôi ṭ ṃ hỏi.

- Dạ, có một lần em với chị em đi chợ mua giày dép. Chúng em có ghé gian hàng của Thầy Cô. Sau khi mua xong, ra về, chị em nói đó là Thầy P, hồi trước dạy chị AV. Chị ấy nói Thầy dạy hay, dễ hiểu...

- Cám ơn những lời khen của chị em. Thật ra tôi thấy cũng b́nh thường thôi. Đó là trách nhiệm của các Thầy Cô mà. Tôi hỏi hơi ṭ ṃ một chút: Em đi tập thể dục mà sao tôi chưa gặp bao giờ?

- Dạ em mới đi tập lần đầu. .

- Vậy lâu nay em tập ở đâu?

- Dạ nhà em ở trên Ninh B́nh. Em mới về VN thăm nhà khoảng vài ngày nay.

Hỏi thăm mới biết cô bé tên THỤC QUYÊN, đang du học bên Anh, ngành quản tri kinh doanh. Cô bé đang nghỉ hè, về thăm gia đ́nh.

- Thảo nào tôi chưa bao giờ gặp em.

- Khi em ở VN, con đường này chưa có. Bây giờ trở về thấy nó đẹp quá. Nghe chị em nói đây là con đường đẹp nhất, lớn nhất của Thị Xă. Em nghĩ đúng là như vậy.

- Mà sao chị em sáng nay không đi tập cùng em?

- Dạ hôm nay chị ấy bận, nên em đi một ḿnh.

Cô bé nói thời gian ở VN, ngày nào cô bé cũng sẽ đi bộ. V́ đây là môn thể thao mà cô bé rất thích.

Lúc này trời đă bớt mưa. Bầu trời bắt đầu hừng sáng. Tôi mới thấy rơ khuôn mặt cô bé. Một khuôn mặt của thiên thần với cặp mắt to, đen láy và hàng mi cong vút. Sóng mũi cao, đôi môi nhỏ xíu như chúm chím...

Cả tôi và cô bé đều thấm nước mưa, lành lạnh. Cô bé không có ư định đi tiếp. Chào tôi ra về và hẹn sáng mai sẽ gặp lại. Tôi cũng bỏ dở cuộc đi bộ, về nhà.

 

Tôi rảo bước... Giờ này c̣n quá sớm nên con đường vẫn vắng tanh. Chỉ có ḿnh tôi bước đều. Thường mỗi buổi sớm tôi đi bốn ṿng, mỗi ṿng gần một ngàn mét. Tôi đă đi hai ṿng, rồi ba ṿng, bốn ṿng vẫn không thấy bóng dáng Thục Quyên. Hôm sau, hôm sau nữa tôi vẫn không gặp lại cô bé. Ḷng bồn chồn, tôi cảm thấy có ǵ không b́nh thường. " Cô bé không phải là hạng người nói dối. " Tôi linh cảm đă có chuyện ǵ xảy ra với Thục Quyên. Tôi vừa đi vừa suy nghĩ miên man măi vẫn không t́m ra lời giải đáp.

 

Khoảng tuần sau, tôi nghe bà con ở chợ kháo nhau chuyện có một tai nạn tại Ngă Ba Thành. Một chiếc xe tốc hành loại 15 chỗ đă cán qua một cô gái, làm cô gái chết tươi. Cô bé đó h́nh như ở Ninh B́nh. Tôi nóng ruột, vội xua tan một ư nghĩ vừa thoáng qua. Những ngày kế tiếp, có mấy bạn hàng tới mua, nhà cũng ở Ninh B́nh, tôi hỏi thăm và cô bé bị nạn đúng là Thục Quyên. Tôi bàng hoàng, choáng váng.

- Chiếc xe cán qua người nát bét, óc năo, tay chân văng tứ tung. Chẳng c̣n nhận ra khuôn mặt nữa. Tội nghiệp quá!

- Con nhỏ đó dễ thương lắm. Nghe nói đang du học bên Anh, bên Mỹ ǵ đó. Mới về thăm nhà có mấy bữa mà đă bị chết thảm!

- Gia đ́nh nó khóc suốt. Nhất là mẹ nó. Bà như điên như dại, ngất lên ngất xuống. Tội lắm!

Mỗi người nói một câu. Tôi như ù tai. H́nh ảnh buổi sáng trú mưa hôm nào hiện ra rơ mồn một. Nhất là đôi mắt to tṛn, đen láy với hàng mi cong vút... Thảo nào sau buổi sáng hôm đó, tôi không gặp lại em.

x x x

 

Tôi vươn vai, hít thở bầu không khí trong lành, mát rượi của gió biển về đêm trước nhà hàng YASAKA. Chúng tôi thuê xe du lịch 07 chỗ từ NH vào NT dự đám cưới của một thằng bạn thân. Bốn mươi lăm phút ngồi trên xe tù túng. Vừa tới nơi, bước xuống xe mới thấy thoải mái làm sao! Biển Nha Trang về đêm, nhất là con đường Trần Phú, thật đẹp, thật lung linh. Con đường sáng choang với những dăy hoa đăng đủ màu, đủ cỡ, đủ kiểu... giăng ngang dọc khắp nơi. Chỗ nào cũng đông. Có cảm tưởng mọi người đều đổ dồn hết về đây mỗi khi đêm về. Từng cặp, từng nhóm, từng ḍng người đông vô kể. Nhất là du khách. Đặc biệt là khách nước ngoài.

 

Đang đứng sửa lại chiếc cà vạt, chuẩn bị vào dự tiệc, chợt tôi thấy một cô gái đi ngang. Cô ta bước vội. Sao cô gái trông giống Thục Quyên quá! Tôi có hoa mắt không? Tôi đang bần thần th́ tiếng thằng bạn la lên:

- Ê! P. Thiên hạ vào hết rồi. Mày đứng đó làm ǵ? Vào đi!

Tôi suy nghĩ thật nhanh. Vội móc chiếc phong b́ trong túi áo (Trong đó có tiền mừng cô dâu, chú rể) đưa vội cho thằng bạn.

- Mày thay tao vào chúc mừng vợ chồng tụi nó. Nói là tao mắc bận, có công việc đột xuất.

Nói xong tôi nhét vội chiếc phong b́ vào túi áo thằng bạn.

- Ê... ê! P, mày không vào thật à? Ủa, mà mày chạy đi đâu vậy?

- Tao đi đằng này có chút việc. Tao sẽ giải thích với mày sau.

Mặc thằng bạn với vẻ mặt ngơ ngác, tôi phóng theo cô gái mà tôi đoán là TQ.

Bóng cô gái vừa khuất sau ngă tư đường. Đường Trần Phú ban đêm thật đông người. Lúc này tôi không đi nữa mà chạy.

Nhưng tôi không thể chạy nhanh v́ ḍng người quá đông. Tôi vừa chạy vừa lo né tránh những người đi đường. May quá, cô gái đang rảo bước trên đường Yersin. Con đường này tương đối vắng. Lát sau tôi đă đuổi kịp cô gái.

- Này cô! xin lỗi cô cho tôi hỏi thăm. Cô có phải là...

Cô gái chợt dừng bước quay lại. Đúng là Thục Quyên. Tôi há hốc mồm ngạc nhiên.  Không lẽ có chuyện người chết sống lại? Người tôi đông cứng. Các mạch máu trong tôi như ngưng lại. Tôi không tin thời buổi này có chuyện ma quỉ hiện h́nh. Nhưng rơ ràng cô gái đang đứng trước mắt tôi là Thục Quyên. Người đă bị xe cán chết thê thảm cách đây một tháng. Sao bây giờ lại đang đứng ở đây? Trước mặt tôi?

- Ủa! sao Thầy lại ở đây?

- À!. Tôi đi dự đám cưới của một người bạn ở YASAKA. Chợt thấy có người rất giống em đi ngang qua. Tôi ngạc nhiên đuổi theo muốn biết... Tôi run giọng dù đă cố trấn tỉnh.

- Tại sao người chết rồi mà vẫn c̣n đứng nói chuyện với Thầy, phải không?

Thấy tôi ngơ ngác, Thục Quyên cười khúc khích:

- Thầy mời em đi uống nước đi. Em sẽ kể cho Thầy nghe...

Tôi vẫy một chiếc taxi vừa chạy ngang. Tôi và Thục Quyên vội lên xe. Tôi chỉ hướng Cầu Đá. Năm phút sau, tôi và Thục Quyên đă ngồi trong nhà hàng RITZ. Tôi gọi một ly cafe đen cho tôi và một ly cam vắt cho Thục Quyên.

- Nào! Bây giờ em có thể kể cho tôi nghe chuyện ǵ đang xảy ra?

 

Ba má em kinh doanh thức ăn cho tôm. V́ muốn mở rộng cơ sở làm ăn, ngoài việc tính lăi ít, ba má em c̣n cho các bạn hàng gối đầu thoải mái, Hơn nữa sau khi thu hoạch xong, bạn hàng mới thanh toán tiền thức ăn, thuốc men. Thầy cũng biết, trong kinh doanh phải cạnh tranh như vậy. Cững v́ thế công việc làm ăn của ba má em phát triển rất nhanh. Bạn hàng ngày một đông. Nhưng sự đời đâu phải lúc nào cũng suông sẻ đâu Thầy! Vài năm sau này, không hiểu v́ lư do ǵ, tôm chết hàng loạt, dù đă cố gắng chạy chữa đủ thuốc men, đủ phương pháp. Tôm vẫn chết cứ chết. Các chủ đ́a xất bất, xang bang. Có một số người bỏ kinh doanh, bán đ́a. Giá đ́a rớt thê thảm. Rẻ. Nhưng không có ai mua. Tôm chết. Nợ chồng chất, kéo theo dây chuyền. Cả dân nuôi và người bán thức ăn đều đổ nợ. Nguy cơ thu hồi nợ mất trắng. Tương lai phá sản không xa, ba má em rầu rĩ muốn đổ bệnh. Một lần về thăm nhà, nghe được chuyện làm ăn thất bại của ba má, em muốn giúp đỡ. Nhiều đêm trăn trở, trằn trọc, em vẫn chưa nghĩ ra. Cho đến một hôm, em gặp nhỏ bạn thân.

 

x x x

 

Nhỏ đó rất thân với em. Nhỏ mồ côi cha mẹ từ thuở nhỏ. Sống với bà cô. Gia đ́nh ở Nha Trang. Nhỏ cùng trạc tuổi, cùng dáng dấp như em. Đi ngoài đường nhiều người không biết tưởng chúng em là chị em sinh đôi. Không may cho nhỏ, nhỏ bị mắc bệnh u năo nhưng nhỏ không biết. Đến khi khám th́ quá muộn, bệnh đă ở giai đoạn cuối. Sau khi nghe em tâm sự chuyện gia đ́nh, nhỏ nói nhỏ vào tai em... . Nghe xong em ứa nước mắt... Em không chịu. Nhỏ nói mày phải làm như vậy... như vậy.... Em xúc động bồi hồi., Ôm chặt nhỏ bạn khóc ṛng. Hai đứa cùng khóc. Thương nhỏ quá!

 

Và như Thầy thấy đó. Tai nạn đă xảy ra. Hôm chứng kiến nhỏ lao ra ngay trước đầu xe khách, thi thể, đầu óc nát bấy., em đă muốn ngất xỉu. Nếu không có thẻ CMND mang tên em để trong túi quần, th́ công an cũng không biết người chết là ai. Ngay đêm đó em vội vào Thành Phố, đến nhà bà d́ ruột. Kể hết cho D́ nghe và dặn D́ không được nói cho ai biết, kể cả ba má em, gia đ́nh em. Chắc ba má em đau đớn lắm khi biết tin này. Thôi th́ cứ để ông bà tin như vậy đi.

 

Em quên nói với Thầy là trước đó gia đ́nh em có mua bảo hiểm cho em ở VN cũng như ở nơi em đang học., với một mức phí rất cao. Sau khi tai nạn xảy ra, các cơ quan vào cuộc điều tra. Cuối cùng họ xác nhận nạn nhân là em. . Theo thủ tục, ba má em được nhận một số tiền bảo hiểm rất lớn. Không những ông bà đủ trả nợ mà c̣n dư dả đôi chút... Em nghĩ với số tiền này ba má em không c̣n phải kinh doanh và có thể về dưỡng già...

 

Ngồi lắng nghe Thục Quyên kể, tôi không ngắt một lời. Tôi có cảm giác như ḿnh đang xem một cuốn phim chiếu chậm, và thầm thán phục kế hoạch của cô bé.

- Thế hôm nay em về NH có việc ǵ? Tại sao giờ này em lại có mặt tại NT? Em không sợ có người phát hiện ra em sao?

- Dạ em biết. Nhưng em có một số việc cần phải giải quyết trước khi em đi Nam Mỹ.

- Ủa, vậy là...

- Thầy biết không, bây giờ em không thể về bên đó v́ trong trường làm ǵ c̣n tên em.

Họ đă xóa tên em rồi. Nhưng Thầy có tin duyên số không? Em th́ tin ghê lắm. Số là cách đây hơn một năm, trường em có tổ chức Đại Hội SV toàn Thế Giới. Trong buổi họp mặt hôm đó em có quen với một anh chàng. Anh ta đang sống ở Nam Mỹ. Đúng hơn là ở Venezuela. Anh ấy học ngành điện tử. Ngay lần đầu gặp nhau, tụi em đă mến và cho nhau số phone. Sau đó tụi em thường xuyên liên lạc. Tụi em dự tính sau khi tốt nghiệp, anh ấy sẽ qua Anh. Nhưng bây giờ chuyện đó sẽ không xảy ra. Có lẽ em phải đi Nam Mỹ.

- Cậu ta biết chuyện này chưa?

- Dạ em chưa nói

- Thế c̣n gia đ́nh em?

- Dạ em vẫn chưa cho biết.

- Nhưng c̣n chuyện giấy tờ, hộ chiếu, CMND?

- Ồ! Nếu có tiền, th́ mấy thứ đó đâu có khó phải không Thầy? Chuyện này em nhờ bà D́ em lo.

- Như vậy em sẽ mang một tên mới, và tên Thục Quyên không c̣n trên cơi đời này nữa?

- Dĩ nhiên rồi Thầy ạ. Thôi tất cả em đều đă tiết lộ hết với Thầy. Em tin Thầy sẽ dấu kín chuyện này. Bây giờ em phải đi đây. Em chào Thầy. Chúc Thầy ở lại mạnh khỏe. Trước khi chiếc taxi lăn bánh Thục Quyên c̣n nói với: Thầy ở lại mạnh giỏi nghen! Cô bé đưa tay vẫy vẫy. Cặp mắt to đen láy, lúng liếng kèm tiếng cười gịn giă. Chiếc xe mất hút trong màn đêm. Tôi đứng lặng thẫn thờ. Trả tiền xong, tôi gọi xe trở về khách sạn. Cũng là lúc các bạn tôi vừa dự tiệc cưới xong.

 

Ai cũng thắc mắc hỏi tôi đi đâu. Tôi chỉ ậm ừ trả lời qua quít. Ngồi trên xe về NH, câu chuyện của Thục Quyên cứ ám ảnh tôi... .

Đêm ba mươi trời tối đen như mực.

Như thường lệ, hằng năm các bạn hàng của tôi đều thanh toán tiền nợ vào những ngày 26, 27, 28 Tết. Có ai trễ lắm cũng chỉ đến chiều 30 là thanh toán xong. Cũng có một hai bạn hàng đến tối 30 họ mới chạy xe ra NH thanh toán tiền nong.

Năm nay có một cặp vợ chồng ở Phú Hữu tới chiểu tối 30 vẫn chưa thấy mang tiền vào. Đợi tới 10g, rồi 10g30 vẫn không thấy. Tôi lại gọi điện, được trả lời là không vào được v́ bận công chuyện. Có lẽ phiền anh chị vào lấy. Wow!

Thật là phiền phức.

 

Giờ này cả gia đ́nh tôi: vợ chồng, con cái đều ra sức dọn dẹp nhà cửa. Tôi và các thằng con trai: đứa quét màng nhện, lau chùi tủ thờ, bàn ghế, salon. Đứa lau nhà quét sân, dọn cổng. Đứa mang mấy chiếc xe ra rửa. C̣n nhà tôi và cháu gái th́ lo làm gà vịt, chuẩn bị mâm cơm cúng tất niên, đón giao thừa. Ai cũng ra sức làm cho mau, cho kịp.

 

Sở dĩ tới giờnày cả gia đ́nh mới dọn dẹp nhà cửa, nấu nướng v́ vợ chồng tôi buôn bán. Các cháu đều ở Sài G̣n, về đến nhà đă 28, 29 Tết. Tất cả đều tập trung ra chợ. Của đáng tội. Những ngày cuối năm, chợ rất đông. Khách vào mua tấp nập. Mấy lần định đóng cửa nhưng khách vẫn cứ đổ xô vào mua. Chần chừ kéo dài đến chiều tối mới nghỉ. Thành ra năm nào về đến nhà trời cũng đă tối. Lúc đó vợ chồng, con cái mới xúm nhau dọn dẹp nhà cửa, làm mâm cỗ cúng tất niên. Cũng v́ thế chẳng năm nào gia đ́nh tôi đón giao thừa trước 12g. Lúc đặt mâm cơm cúng ông bà cũng là lúc kim đồng hồ đă qua con số 12.

 

Vậy mà giờ này phải xách xe chạy vào Phú Hữu. Tôi nản quá. Hay là để qua Tết ḿnh lấy cũng được? Tôi nói với nhà tôi. Không được đâu. Tiền bạc nợ nần cuối năm không nên để qua năm mới. Xui lắm. Vợ tôi nằng nặc đ̣i tôi vô lấy ngay. Ǵ th́ ǵ anh cũng phải vào lấy. Hơn 100 triệu chứ có ít ǵ đâu! Chẳng đặng đừng, tôi đành mặc áo, mang găng.

Xách xe ra cổng, nhà tôi nói với:

- Hay cho một đứa đi theo anh? -Thôi khỏi. Anh đi một ḿnh cũng được. Để tụi nó ở nhà phụ với em lau chùi, quét dọn,

làm mâm cỗ cho kịp đón giao thừa.

- Mấy năm rồi, chả năm nào nhà ḿnh được đón giao thừa. Trước khi nổ máy tôi c̣n nói với.

Nh́n đồng hồ gần 11g khuya.

Tôi phóng xe về hướng Nha Trang. Ra khỏi Ngă Ba Trong đường lộng gió, vắng vẻ. Đêm 30 Tết trời tối đen như mực.

Qua khỏi Ninh Lộc đường càng vắng vẻ hơn. Không một chiếc xe máy. Xe lớn lại càng không có. H́nh như giờ này ai cũng ở trong nhà. Mọi người đểu quây quần, chuẩn bị mâm cỗ cúng giao thừa.

 

Tôi tăng ga. Chiếc xe lao vun vút. Kim đồng hồ chỉ gần con số 100. Chiếc đèn pha quá nhỏvà mờ mờ của chiếc Future so với con đường đen ng̣m thẳng tắp. Trên đường trước sau chỉ có một ḿnh tôi. Tôi tới nhà người bạn hàng lúc 11g 25. Tôi định trách nhẹ vài câu. Nhưng thấy vợ chồng nó có vẻ tất bật, nhà cửa ngổn ngang. Thấy tôi đến, hai vợ chồng vội lấy nước mời uống, rồi xin lỗi rối rít, v́ thu tiền không kịp, v́ nhà không có ai... nên không thể gửi tiền sớm ra cho anh chị, làm phiền anh giờ này phải vào lấy. Hai vợ chồng cứ luôn miệng xin lỗi. Nghe vậy tôi cũng thấy nguôi ngoai cơn bực. Sau khi nhận đủ tiền, tôi bỏ vào cốp xe. Nói dăm ba câu, uống vội ly nước. Trước khi ra về tôi không quên chúc mừng năm mới vợ chồng nó.

Ra đường nh́n đồng hồ đúng 11g30.

 

Tôi nổ máy. Chiếc xe lao ra đường, bắt đầu lên đèo. Gió thổi mạnh, lạnh buốt. Trước sau vẫn không có một ánh đèn xe nào. Tôi nhả ga, xổ đèo từ từ. Chợt trong màn đêm, một bóng trắng đứng bên đường vẫy vẫy như muốn xin quá giang.

Tôi đạp thắng từ từ. Ủa! sao lại giống Thục Quyên thế!. Đúng rồi.

- Ủa! sao giờnày Thục Quyên lại ở đây? Tôi quá đỗi ngạc nhiên.

- Dạ, em tranh thủ về nhà ăn Tết. Em muốn dành cho gia đ́nh sự bất ngờ, nên em mới đi vào giờ này. Hơn nữa em cũng không muốn cho hàng xóm biết...

- Tôi hiểu. Nhưng sao em lại ở đây?

- Thầy cũng biết giờ này đâu c̣n xe. Em may mắn được một người về NH cho quá giang. Nhưng tới đây th́ anh ta xuống, nói em đón xe khác. Em có năn nỉ nhờ chở về NH nhưng anh ta không chịu. Anh ta nói sẽ trễ giờ cúng giao thừa.

- Vậy em đứngđây lâu chưa?

- Dạ cũng chưa lâu lắm Thầy.

- Thôi em lên xe đi.

Thục Quyên lên xe. Người cô bé nhẹ như không. Tôi nói trước khi rồ ga:

- Nhớ giữ cho chặt nha em!

-Dạ...

-Công việc của em tới đâu rồi? Gia đ́nh vẫn chưa biết chuyện à? Chừng nào em qua đó và có tính khi nào trở về VN không?

 

Trong gió đêm, chiếc xe lao nhanh. Không nghe tiếng Thục Quyên trả lời. Tôi tưởng cô bé lạnh, nên làm biếng im lặng. Chợt linh cảm mách bảo, tôi quay lại: sau lưng tôi trống trơn! Không thấy Thục Quyên đâu. Tôi lo sợ. Tưởng cô bé sơ ư đă ngă xuống từ lúc nào. Tôi vội quay xe lại dù lúc đó xe tôi gần tới Ninh Lộc. Tôi pha đèn. Tôi căng mắt nh́n. Phía trước và hai bên đường chỉ là một màn đêm dày đặc. Không một bóng dáng nào. Tới chân đèo Rọ Tượng, tôi quay xe trở lại, cho xe chạy chầm chậm. Tôi pha đèn cẩn thận. vẫn không một bóng người...

 

-Không lẽ... Tôi không dám nghĩ tiếp. Tôi rú ga...

Tôi đâu biết rằng trước đó khoảng một giờ, có một tai nạn thảm khốc xảy ra tại đèo Rù Ŕ. Hai xe khách chạy hết tốc lực, đă tung nhau trực diện. Cả hai đều rớt xuống vực, bốc cháy. Toàn bộ hành khách và hai bác tài đều cháy đen. - Không lẽ Thục Quyên có mặt trên chuyến xe định mệnh đó? Vậy người tôi chở không phải là Thục Quyên mà là... Tôi chợt rùng ḿnh, nổi da gà... Tại sao cô bé biết tôi đêm đó sẽ đi qua đèo Rọ Tượng để rồi đứng đón dưới chân đèođúng vào đêm giao thừa? H́nh như cô bé có điều ǵ đó muốn nói với tôi nhưng chưa kịp... Tôi về tới nhà vừa lúc chuông nhà thờ đổ mười hai tiếng. Nhà tôi đang thắp nhang trước bàn thờ gia tiên.

 

Lần đầu tiên gia đ́nh tôi kịp đón giao thừa. Và cũng lần đàu tiên tôi chở một hồn ma trong đêm trừ tịch.

 

Chuyến xe đêm trừ tịch. Sẽ chẳng bao giờ tôi quên.

 


 

 

 

Ninh Ḥa, nhũng ngày cuối năm Nhâm Th́n (2012).

 TRẦN NHƯ PHƯƠNG

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

       

 

 

          

 

 

       

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang XUÂN 2013- Văn Học Nghệ Thuật Và Quê Hương