Mục Lục

 

  Trang Bìa
     
Ban Biên Tập
 
 Chúc Tết
      Đồng Hương
 
 Lá TXuân
      Hải Lộc
 
 S Táo Quân Tổng Kết 10
      
Năm

     
Nguyễn Thị Thanh T
     
Nguyễn Đôn Huế Trang
 
 Câu Đối Mừng Xuân
      Lê Bá Thiên
 
 Câu Đối Tết
      Nguyễn Hữu Quang


 

Hình nh
Xuân


 
 Hình nh Xuân
      SXương Hải

 

Chùm
T Xuân
 


 
Phút Chạnh Lòng...
     
Việt Hải Los Angeles
 
Ngày Xuân
      Bến Nhớ Chiều Xuân
      Nguyễn Tường Hoài
 Thiêu Thiếu...
      Dương Công Khánh
 
Mừng Xuân
      Hoàng Công Khiêm
 
 Tin Xuân - Đặc San
      Tin Xuân - Nguyện Cầu
      Đinh Thị Lan
  Nhớ Xuân

      Xuân Đã V
     
 Lý H
  Tin Xuân

      Xuân Nguyện
      Phan Phước Huy
 
Tin Xuân
     
Lê Văn N
 
 Vui Xuân
      
Hoàng Phi
  Anh Đã Đến, Mùa Xuân

      Bích Phượng
 
Tin Xuân
      Phi Ròm (Hoàng Tiên)
 
Dòng TXuân Tiếp Nối
     
Nguyễn Thị T


 

Năm Mới
Ô
n Chuyện Cũ




 
 Những Mùa Xuân Đã Qua
     
Nguyễn Thị Phương Hiền
 
 Ký c Xóm Rượu Với Nghề
      
Làm Bánh Tráng

     
Nguyễn Xuân Hoàng
 
Nắng Xuân
     
Nguyễn Thị Lộc
 
Mồng 3 Mồng 5 Tết Tân Mão
      Lê Văn Phan
 
 Chào Năm Cũ Mừng Năm
      
Mới...

     
Phi Ròm
 

 

TVi
 



  TVi Năm QT2013
      
Phạm Kế Viêm
 
 Vận Hạn Năm QT 2013
      
Cho Những Người Tuổi Rắn

      
Phạm Kế Viêm


 

Chuyện Vui
Xem/Đọc
3 Ngày Tết
 


 
 Ai Ơi Có Biết?
      
Loan Anh
 
 Câu ĐVui
      
Trần Duy Biên
 
 Vài Chuyện Vui
      
Lan Hương
 
 Năm Mới Nói Chuyện GTrẻ
      Nguyễn Hiền
 
 STáo Phong
      
Phạm Thanh Phong
 
 Những Câu ĐVui
      
Trần NPhương

 



Hội Ngộ
N
inh Hòa-Dục Mỹ
 

  Buổi Họp Mặt Thân Hữu
      
Đầu Tiên

      
Nguyễn Thị Yến
 

 

Cắm Hoa Trang T



  Nghệ Thuật Cắm Hoa

 
     Lê Thị Lộc

 

Tranh
N
ghệ Thuật



  Tranh nh Nghệ Thuật

     
 Phi Ròm


 

TVui
 


 
Rắn
      Tú Trinh

 

 

XUÂN Ca Hát


  Nhạc Xuân Và Q Hương

      
Lan Hương, Lan Đinh,  Lý H
  "Áo Lụa Hà Đông"

      
Mai Hữu Thọ


 

Tôn Giáo

 

  Tiếng Chuông...Tiếng Đời
      
Đinh Thị Lan


 

Năm T Nói Chuyện RẮN
 

  Xuân QTKChuyện Rắn
       Nguyễn Chức
 
Rắn Qua Tín Ngưỡng, Văn
      
Hóa, Đời Sống

       Vinh H
 
Đầu Xuân Tản Mạn VRắn
       Vinh H
 
Tản Mạn Tết Năm Q T
      
Nguyễn Văn Thành
 
Độc Trị Độc
       Thi Thi

 

 

d_bb
Đ.H.K.H
 

  Liêu Trai C Dị-459
      Đàm Quang Hưng
  Thanh Phong Thi Tập-150
     
Vũ Tiến Phái
 
Nam Tông Và Bắc Tông
       Nguyễn Văn P
 
 Tính Biến Cải Và Tạp Chủng
      
Trong Văn Học Hậu Bắc

      
Thuộc

      
Lê Phụng
 
 Câu Đối Tết
      Nguyễn Hữu Quang
 
Dịch Vi Ngôn
     
Nguyễn Hữu Quang
  TSGhi Thời Đi Học
       Nguyễn Đức Tường
 
 TVi Năm QT2013
      
Phạm Kế Viêm
 
 Vận Hạn Năm QT 2013
      
Cho Những Người Tuổi Rắn

      
Phạm Kế Viêm
 

 


Văn Hóa
m Thực




 
 Bún Cá Xóm Cồn
      Quách Giao
 
 Mâm CNgày Tết Của
      
Người Dân 3 Miền

      Hoàng Bích Hà
 
 HTiếu Nam Vang:
      
KVà Nước

      Lan Hương
 
 HTiếu K
      Diệp Lan Mai
 
 Tết Đến Xuân V Nói
      
Chuyện Rượu

      Võ Hoàng Nam
 
Mẹ Với Bánh Chưng BánhTét
      Võ Hoàng Nam
 
 Thịt Kho Tiêu Và Rau Muống
      
Thấu

      Nguyễn Thị Thục





Sức Khỏe

      

 
Bệnh Cườm Nước (Glaucoma)

      
BS Lê Ánh
  Bệnh Mắt Cườm (Cataract)

      
BS Lê Ánh

 

 

Biên Khảo
Kinh Tế
 

Việt Nam

  Tổng Kết Nền Kinh Tế
      
Việt Nam Năm 2012

     
 Nguyễn Văn Thành


H
oa Kỳ/Thế Giới

  Tổng Kết Nền Kinh Tế
      
M Quốc Năm 2012

     
 Nguyễn Văn Thành
 


 

Kinh Nghiệm Sống



  Lịch S Và Tế Nhị

      Hoàng Bích Hà
  Nhật Ký Đời Thường Của Tôi

      Mai Tuyết Hồng
  YÊU

      PVĩnh Sơn

 

 

Viết v
Ninh Hòa
Dục M
 


  Chút Tình XUÂN C Hương

      NGH(NH) Nguyễn Văn Hòa
  Dục M Trong Tôi

      Phan Phước Huy

 



Viết v
ninh-hoa.com



  Mùa Xuân Đến Với
      
Ninh-HòaDOTCom

     
Trâm Anh
 
 K Niệm 10 Năm Trang Mạng
      
Cho Ninh-HòaDotCom

      Nguyễn Xuân Hoàng
  Mười Năm Tình Xuân

      Lý H
 
 Vui Xuân Đón Tết
      Thi Thi
 
 Ninh-HòaDOTCom, Đó...
     
Nguyễn Thị Thanh T



 

 KNiệm V
Trường:

Trần Bình Trọng
Ninh Hòa

 

  Một K Niệm K Quên
      Trần Hà Thanh
 
Tôn Sư Trọng Đạo

      Trần Hà Thanh
  Vũ Khúc Vọng C Đô

      Trần Hà Thanh
 

 

Dục M


 
 Viết VKý c Và K Niệm
      
Thuở Xa Xưa

      
Nguyễn Thị Đông
  K Niệm K Quên

      Phan Phước Huy

 

Vạn Ninh


 
Mứt Dừa  Một Thủa

     
Ngọc Anh
  Bút Xuân

     
Lam Kha
 
Mùa Xuân  Di-Lặc

     
Nguyên Kim
  Xuân Q Tỵ 2013

     
Nguyên Kim
  C Tiểu Bất Đắc Dĩ

      HThoại M
 
Chiếc Bóng Bên Trời

      Trương Văn Nghi
  Đón Tết

     
Lâm Ngọc
  Luyến Tiếc

     
Lâm Ngọc
  Đầu Xuân Viết T Cho Con

      Đặng Tuyết N
  Chuyện Tình Đêm Mồng 1Tết

      Hồng Sương
  Vịnh Xuân

     
Lâm Thảo
  Chúc Xuân

     
Thi Thi
  N Một Áng Mây

      Thúy Vũ
 

 

Thể Thao
D
u Lịch



  Đội Banh Ninh Hòa

      Lý H
 
 Những Điều Lý TV Đảo
      
Quốc Sư T

      
Hoàng Thị Lan
 
Tôi Đi D Hội THAO

      Lương LBích San


 

 

Văn Học
Nghệ Thuật
 



 
Bước Chân Người Nhớ 
      
Thương Tôi..

      
Lương L Huyền Chiêu
 
 Rồng Việt Nam
      Liên Khôi Chương
  Haiku:  V Núi

      Mục Đồng
 
 Hai Mươi Tám Tết
      Bạch Liên
 
 Nơi  Bắt Đầu Mùa Xuân
      Nguyễn Thị Khánh Minh
 
 Cao Bá Quát Với Hoa Mai
      Võ Hoàng Nam
 
 Con Rắn
      Topa Panning
  Hương Tình Xuân Chín

      Bích Phượng
 
 Ánh Mắt Mùa Xuân
      Nguyễn Văn Sâm
 
 BẮC HÀNH TẠP LỤC: Bài 5  
      
Lạng Thành Đạo Trung

      Dương Anh Sơn
 
 T Xuân
      Quách Tấn
  T Xuân Nguyễn Bính

      
TBửu Nguyễn Thừa
 
Điệp Khúc Mùa Xuân

      
Tiểu Vũ Vi

 

 



T
 



  Chào Xuân Viễn X

      Bích Phượng
  Hương Sắc Mùa Xuân

      Bích Phượng
 
 Hương Xưa

      Trần Ngọc Chánh
 
 Tròn Giấc Mơ Xuân

      Trần Thị Chất
  Xuân Này Em Không V

      
Lương LHuyền Chiêu
 
 Chúc Tết - Được Lời
      Liên Khôi Chương
 
Đánh Thức Nàng Xuân
      Nguyễn Tường Hoài
 
 Mừng Xuân QT
      Song  H
  Đời Rắn

      
Vinh H
 
Mùa Xuân
      Mai Thị Hưng Hồng
 
Sinh Nhật Mai Hồng
      Mừng Sinh Nhật Cháu My
      Mai Tuyết Hồng
  Xuân

      
T Kim Huy
 
 Mừng Xuân QT
      Hoàng Lan
 
 Tiếng Sáo Đêm Xuân
     
Kiều Lam
 
 Xuân QTỵ 2013
      Bạch Liên
  Sắc Mai
      Nhất Chi Mai
 
 Duyên T
      Thụy Nguyên
 
Mộng Ngày Xuân- Xuân Đến
      Lê Văn Phan
 
 Xuân Nhớ
      
Nguyễn Hoàng Phi
 
 Công Và Bướm
      Nguyễn Quân
 
 Vẫn Đợi Chờ Mùa Xuân Đến
      Dương Anh Sơn
 
 Xé Ngang Cuộc Tình
      PVĩnh Sơn
 
 Thế Cho Nên...
      
Kim Thành
 
Tình Xuân
      Hoài Thu
 
 Duyên Dáng Mùa Xuân
      Tiểu Vũ Vi


 


Văn

 


 
 Mùa Xuân V Trên Làng Q
      
Yên Bình

      Vân Anh
 
 Mùa Lại Về! Xuân Ơi...
       Lê Thị MChâu
 
 Xuân N Ý
       Lê Thị Đào
 
 Tiếng Cười Đoàn Viên
     
Khuất Đẩu
 
 Sắc Bàng Đầu Xuân
      Quách Giao
 
 Chia X Mùa Xuân
      Lê Thị Ngọc Hà
  Giọng Khổ

      
Nguyễn Hiền
 
Nhớ Gì V Xuân

      Lý H
 
 Xuân Yên Bình
      Bạch Liên
 
 Nắng Xuân
      Nguyễn Thị Ngọc Lan
 
 Lần Theo Mộng o Mà Về...
      Nguyễn Thị Khánh Minh
 
 Vẫn Là Những Mùa Xuân
      
Buồn

      Topa Panning
 
 Chuyến Xe Đêm Trừ Tịch
      Trần N Phương
 
 NNúi Đá Có Từng Lớp...
      Nguyễn Văn Sâm
 
 Mái m Gia Đình
      Trần Đình Nguyên Soái
 
 VNinh Hòa, Ăn Bánh Ướt
      
Bà Năm

     
 Nguyễn Hữu Tài
 
 Tết Này MKhông V
      Hà Thị Thu Thủy
 
 Gặp Lại Người Xưa
      Lê Thị Kim Thoa
 
 Một Thoáng Ninh Hòa
      Phạm Thị Thục
 
 Những Người Thích Đùa
      Bùi Thanh Xuân

 

 

 

Thư từ, bài vở, hình ảnh hoặc
ý kiến xây dựng, xin liên lạc:



diem27thuy@yahoo.com

 



 


 

 

 

 

 

 

 


 

 



Tranh: Họa sĩ Phi-Ròm

 

Năm nào cũng vậy, khi mùa mang về chút se se, lành lạnh nơi Sài Thành, người ta rỉ tai nhau trong tiếng cười méo mó và đầy xuýt xoa : “ Hôm nay, trời lạnh quá”. “ Chưa bao giờ thấy lạnh buốt như bây giờ”… Tôi lại thích thú, đất trời như điểm xuyến cho mùa, cho sự giao thoa đi qua càng đậm nét rõ rệt.

Quê tôi mùa này cũng lạnh, bởi những ngọn gió bấc tràn về, bởi mùa đông ưỡn mình dài nhằng nhẵng. Thích thú nhất vẫn là cái lạnh của mỗi buổi sáng, tắm mình trong cái nắng vàng rực rỡ nhưng người vẫn run cầm cập. Xóm nhỏ nơi tôi sinh ra lại rộn rã, nhịp nhàng với bao lo toan cho một mùa Xuân mới đang về.

 

Tôi lớn lên từ nơi ấy, hẻm sâu hút từ đường cái lớn. Ở quê, con đường đó người ta không có tên đường mà gọi là đường cái quang. Tôi không hiểu vì sao người ta gọi thế, tới lứa mình, vẫn gọi y chang.

 

Ngộ thiệt, hẻm xóm nhà tôi không ngoằn ngoèo, quanh co, khúc khuỷu, nhưng lại cứ bó hẹp bởi cây me to đùng nhà bà Chín che phủ. Um tùm cây và vệ đường đầy cỏ mọc. Hồi trước, ai xuống xóm tôi cũng sợ run người. Nhất là những đêm trăng chưa tròn, mờ mờ, ảo ảo, gió khe khẽ lay, người người thêu dệt bao câu chuyện hãi hùng khiến con nít sợ chết khiếp.

 

Ngõ nhà tôi, cái xóm nhỏ không có nhiều hộ. Chỉ một con đường ngắn và tận cùng là rọoc. Người ta hay gọi ngõ ấy là ngõ rọoc. Con nít xóm tôi không nhiều, từng lứa tuổi chỉ có tối đa nhiều nhất là bốn đứa. Còn lại chỉ một, hai.

 

Xóm nhỏ được cái người người thương nhau, nhà nhà đoàn kết. Ngày ngày đi qua, ngõ nhỏ im lìm lặng lẽ, cái đói, lạnh của mùa Đông tràn về khiến xóm điu hiu, cô quạnh. Chỉ mùa hè, rộn ràng nơi rọoc và những đêm trăng về.

 

Cái ngộ nữa ở xóm nghèo là khi người ta không còn tiền, còn bạc người ta sang nhà này, nhà kia xin ít mắm, muối, đường, bột ngọt, có lúc phải mượn gạo nấu cơm….Chắc chẳng ai tin nhưng xóm tôi lại có. Nhớ năm đó, tháng ba, những ngọn nồm bắt đầu thổi mạnh, mùa cá ngừ trúng quả. Xóm tôi rộn rã những bước chân thình thịch của các bà từ biển đi về. Quai gánh kẽo kịt nặng trĩu trên vai, đi đầu đường, cuối ngõ rao bán. Năm đó, H mua một con cá to mang vào, cằm cụi làm cho một buổi tiễn đưa. Nhà hết mắm, hết đường, K lật đật chật ù về nhà đem mỗi thứ một ít sang để nấu nướng. Chuyện đùa nhưng có thật.

 

Tôi vào Sài Gòn cũng gắn mình nơi những ngõ nhỏ. Lần đầu tiên nơi phố xá một thứ sao chật chội và bức bối, nắng, gió cũng hiếm hoi, ngay cả khi ông mặt trời thức hay ngủ cũng chẳng được mấy khi được ngắm nhìn.

 

Loay hoay kiếm tìm, cũng ba chìm, bảy nổi tôi trụ lâu nhất trong hẻm nhỏ tĩnh lặng và yên bình hiện tại. Nơi cũng có khá nhiều người công nhân nghèo, những căn phòng bé teo ngột thở. Được phần, những người ở thuê yêu thương nhau, đùm bọc cả khi trái gió, trở trời. Hôm bị tai nạn, một mình cô chủ chăm chiu từng bát cơm, chén nước. Tối về, bọn nhỏ ào lên khiến căn phòng trở nên rộn rã. Phố mà. Tôi đã từng tặt lưỡi chua chát, ngán ngẫm nhìn người đánh vỡ bát cơm. Tình nghĩa keo sơn cũng có lúc tan tành, vụn vỡ như mảnh sành. Năm đó, tôi đi nhiều qua những con hẻm khác, đời lang bạt ngấm vào mình giữa dòng trôi.

 

Ngõ nhỏ của tôi mỗi buổi sáng tinh mơ đón chào ngày mới bởi những chú chim non reo ca vẫy gọi. Tôi thích nhất là tiếng gà gáy, cứ ngỡ phố phường người ta bận bịu làm gì có rảnh mà chăm chút nuôi con gà, con vịt. Như nét quê cũng bày biện trong tôi mỗi ngày.

 

Sài Gòn có những ngày thật lạnh, cô chủ bảo nhớ về sớm khi ngày mưa dông. Cây xào đầy quần áo chẳng ai trông nhưng vẫn ráo khô mỗi khi cơn mưa vội. Bữa kẹt không còn tiền, Hậu í ới bảo: “ Chị ơi, em hết tiền rồi, cho em mượn vài chục”. “ Nè lấy trăm đi, vài chục ba anh em mày ăn được mấy bữa”. Trang xốc xếch chạy tìm bà Tám, hỏi chuyện chi. Nó thở hển hởn bảo : “ Xe con hư gởi sửa ngoài đường kìa, bà Tám cho con mượn năm chục”. “ Mồ tổ cha bây, năm chục nữa là bao nhiêu rồi”. Nó cười : “ Hehe, Tám, tháng này lĩnh lương con trả hết cho Tám”.

 

Xoay vần những nợ nần ân nghĩa, hôm bé Mai sốt cao, cả nhà trọ nhốn nháo. Người gọi taxi, kẻ bồng Mai chạy vội. Lên bệnh viện, cả đám thức suốt đêm, tối về mắt quầng thâm như trái mồng tơi chín.

Chuyện “phình phường” ở huyện của những đứa đói không tiền, mì tôm là thứ đặc sản quý giá nhất. Bà bán hủ tiếu hay đùa, tụi bây cứ ăn đi chứ, cuối tháng tính lần cho tao. Những con người không thân quen sao tình nghĩa quá đỗi ngọt ngào. Còn có người mang dòng máu chung sao cứ lạnh lùng muốn buông bỏ. Máu nào cũng lạnh, người dưng hóa thành người thân, còn người thân hóa nên xa lạ. Bởi thế, cái xóm nghèo ngõ quê tôi ai cũng bỏ đi xa mưu sinh mong thay đổi chút phận người cơ cực. Tuy thế, dù ở nơi xa quê, thi thoảng chúng tôi gặp nhau, nấu bữa cơm mang đặc góc quê cho đỡ nhớ một thời nghèo xác xơ.

 

Vẫn thích nhất những ngày giáp năm, ngày mà nhà nhà, người người rộn ràng với nồi bánh tét. Đi xin miếng lá chuối, cọng xống lá, một chút hành…Rồi bếp nhà ai cũng bừng bừng ánh lửa, í ới bảo nhau: “ Bánh nhà mày chín chưa”. “ Nhà 6 chiều nay mới dớt…”. Muôn câu chuyện tràn về cứ xôn xao xóm nhỏ, cực mà vui. Chừng đầu tháng 12 dương lịch, cả đám gọi nhau bảo mua vé xe về. Có đứa nhiệt tình đi dò giá hết thảy các nhà xe về Hòn Khói, xem nơi nào mắc rẻ hơn vài ba chục thì í ới, hẹn hò nhau đi về chung chuyến xe cho vui…..

 

Mùa lại về, lòng tôi rũ mềm nơi phố khi bắt gặp những cơn gió lành lạnh thổi vào ô cửa nhỏ. Nhớ đến nghẹn lòng muôn kỉ niệm cũ xa xôi về nồi bánh tét, những trái dừa, me, chùm ruột, vài kí bột, đường, chục hột vịt. Cái khuôn bánh thửng, bánh cuốn bừng cháy ánh lửa bập bùng trong cơn gió rét. Xúm xít nhau, hì hục thức cả đêm cho đến rạng sáng làm bánh, làm mứt dừa, đu đủ.

 

Nhớ ba tôi cặm cụi rọc từng tàu lá chuối, đem phơi heo héo để gói bánh tét. Ba mang củi trên rừng về cất đầy nhà bếp, mong ước nhỏ nhoi cho một năm kế tiếp đủ đầy. Ước mơ đấy cứ vun cao chất thành đống to mà cái nghèo, đói cứ vơi dần, vơi dần đến kiệt sức người.

 

          Tết của ngày thơ, người ta không đem hoa bày biện khắp nơi để bán. Nhà nhà đều trồng vạn thọ, hoa sống đời…Tết bây giờ, tiện nghi và đơn giản. Không còn cảnh mua thịt heo về luộc treo lủng lẳng trên xó nhà. Không kiêng cữ ngày đầu năm đừng quét rác. Không nói cười rộn rã sáng mùng một tết, đêm giao thừa chẳng có ấm áp ngồi gần nhau để nhắc nhở. Chợ tết bây giờ cũng xôn xao, rộn rã hơn.

 

Nồi bánh tét năm xưa gác trên xó bếp, mái chái nấu năm nào cũng chẳng còn từ lúc ba đi. Mỗi năm về, cô Ba lại gói cho những đòn bánh tét nhỏ xíu, xinh xinh. Con đường làng quê bắt đầu nhộp nhịp hơn từ 23 tháng chạp. Hoa đủ màu khoe sắc giữa nắng vàng, gió lạnh. Người người sóng sánh nhau mua sắm cái bánh, cái mứt cho xôm tụ. Dù buốt lạnh, hay khốn khó, năm hết, tết về cũng khiến cho lòng người nhẹ nhàng.

 

          Mùa lại về, Xuân ơi, bao người quen biết đã ra đi về cõi vĩnh hằng. Những câu chuyện của đêm trăng rằm tháng Giêng, của bao gương mặt hiền hòa nơi xóm nhỏ chỉ còn lại đâu đó trong kí ức mà thôi. Xuân quê tôi, Xuân bây giờ như một thời khắc giao thoa mà khiến lòng người xa quê không lúc nào thôi nhớ. Có người đã bao mùa tết không về nơi chốn cũ để ngậm ngùi nuối tết mùa qua. Để khi nhìn sắc vàng hoa mai nở, thấy lòng rộn rã như khúc giao mùa nhớ một thời thưở ấy nên thơ. Mà thời gian nào có đợi chờ ai bao giờ?

Tôi tự ví mình như chiếc lá

Mà mùa đi rơi rụng biết nào hay

Khi chiếc lá còn xanh treo trên cành phất phơ trước gió

Những giọt nắng trêu đùa gợi tình trong nắng ấm

Nào hay mùa về mang cái lạnh buốt tim

Một ngày kia chiếc lá rơi bên thềm

Rong rêu úa

Tan vào đất mẹ

Những kí sinh trùng lặng lẽ bám vào nhau cấu xé một miếng no tròn ngủ kĩ

Chiếc lá xanh ngày xưa có bao giờ biết nghĩ

Rồi ngày đi tàn phai như thế còn gì tồn tại mãi chi

Gối đầu trong nỗi nhớ thầm thì những ước mơ không trọn

Giấc mơ bầu trời xanh cuộc tròn mây trắng

Chiếc lá ngủ ngoan lành bên hàng cây trống vắng

Nên rét mướt nơi hồn

Thầm lặng giữa chiều hoang

Chiếc lá đi tìm

Mà giấc mơ nào đâu có thật

Nàng bật khóc trong chiều ngây ngất giữa mùa đi

Chiếc lá ngày xưa có còn chi một thời mộng mị

Người đi rồi hỡi dĩ vãng tàn phai

Mùa Xuân ấy có bao giờ trở lại

 

***

 

Ta thức đêm dài viết tặng riêng em và nước mắt lặng thầm rơi mãi

Người con gái của một thời thơ dại

Giờ ở chốn nào, bờ bãi, thiên đường

Có còn chút tơ vương cho duyên tình ngày cũ

Hội tụ về cùng ta - Xuân quê hương thiết tha mong chờ…người trở về.

 

 


 

 

 

 

LÊ THỊ MỸ CHÂU

Xuân Quý Tỵ

Tháng 1/2013
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

       

               

 

 

 

       

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang XUÂN 2013- Văn Học Nghệ Thuật Và Quê Hương