Mục Lục

 

  Trang B́a
     
Ban Biên Tập
 
 Chúc Tết
      Đồng Hương
 
 Lá TXuân
      Hải Lộc
 
 S Táo Quân Tổng Kết 10
      
Năm

     
Nguyễn Thị Thanh T
     
Nguyễn Đôn Huế Trang
 
 Câu Đối Mừng Xuân
      Lê Bá Thiên
 
 Câu Đối Tết
      Nguyễn Hữu Quang


 

H́nh nh
Xuân


 
 H́nh nh Xuân
      SXương Hải

 

Chùm
T Xuân
 


 
Phút Chạnh Ḷng...
     
Việt Hải Los Angeles
 
Ngày Xuân
      Bến Nhớ Chiều Xuân
      Nguyễn Tường Hoài
 Thiêu Thiếu...
      Dương Công Khánh
 
Mừng Xuân
      Hoàng Công Khiêm
 
 Tin Xuân - Đặc San
      Tin Xuân - Nguyện Cầu
      Đinh Thị Lan
  Nhớ Xuân

      Xuân Đă V
     
 Lư H
  Tin Xuân

      Xuân Nguyện
      Phan Phước Huy
 
Tin Xuân
     
Lê Văn N
 
 Vui Xuân
      
Hoàng Phi
  Anh Đă Đến, Mùa Xuân

      Bích Phượng
 
Tin Xuân
      Phi Ṛm (Hoàng Tiên)
 
Ḍng TXuân Tiếp Nối
     
Nguyễn Thị T


 

Năm Mới
Ô
n Chuyện Cũ




 
 Những Mùa Xuân Đă Qua
     
Nguyễn Thị Phương Hiền
 
 Kư c Xóm Rượu Với Nghề
      
Làm Bánh Tráng

     
Nguyễn Xuân Hoàng
 
Nắng Xuân
     
Nguyễn Thị Lộc
 
Mồng 3 Mồng 5 Tết Tân Măo
      Lê Văn Phan
 
 Chào Năm Cũ Mừng Năm
      
Mới...

     
Phi Ṛm
 

 

TVi
 



  TVi Năm QT2013
      
Phạm Kế Viêm
 
 Vận Hạn Năm QT 2013
      
Cho Những Người Tuổi Rắn

      
Phạm Kế Viêm


 

Chuyện Vui
Xem/Đọc
3 Ngày Tết
 


 
 Ai Ơi Có Biết?
      
Loan Anh
 
 Câu ĐVui
      
Trần Duy Biên
 
 Vài Chuyện Vui
      
Lan Hương
 
 Năm Mới Nói Chuyện GTrẻ
      Nguyễn Hiền
 
 STáo Phong
      
Phạm Thanh Phong
 
 Những Câu ĐVui
      
Trần NPhương

 



Hội Ngộ
N
inh Ḥa-Dục Mỹ
 

  Buổi Họp Mặt Thân Hữu
      
Đầu Tiên

      
Nguyễn Thị Yến
 

 

Cắm Hoa Trang T



  Nghệ Thuật Cắm Hoa

 
     Lê Thị Lộc

 

Tranh
N
ghệ Thuật



  Tranh nh Nghệ Thuật

     
 Phi Ṛm


 

TVui
 


 
Rắn
      Tú Trinh

 

 

XUÂN Ca Hát


  Nhạc Xuân Và Q Hương

      
Lan Hương, Lan Đinh,  Lư H
  "Áo Lụa Hà Đông"

      
Mai Hữu Thọ


 

Tôn Giáo

 

  Tiếng Chuông...Tiếng Đời
      
Đinh Thị Lan


 

Năm T Nói Chuyện RẮN
 

  Xuân QTKChuyện Rắn
       Nguyễn Chức
 
Rắn Qua Tín Ngưỡng, Văn
      
Hóa, Đời Sống

       Vinh H
 
Đầu Xuân Tản Mạn VRắn
       Vinh H
 
Tản Mạn Tết Năm Q T
      
Nguyễn Văn Thành
 
Độc Trị Độc
       Thi Thi

 

 

d_bb
Đ.H.K.H
 

  Liêu Trai C Dị-459
      Đàm Quang Hưng
  Thanh Phong Thi Tập-150
     
Vũ Tiến Phái
 
Nam Tông Và Bắc Tông
       Nguyễn Văn P
 
 Tính Biến Cải Và Tạp Chủng
      
Trong Văn Học Hậu Bắc

      
Thuộc

      
Lê Phụng
 
 Câu Đối Tết
      Nguyễn Hữu Quang
 
Dịch Vi Ngôn
     
Nguyễn Hữu Quang
  TSGhi Thời Đi Học
       Nguyễn Đức Tường
 
 TVi Năm QT2013
      
Phạm Kế Viêm
 
 Vận Hạn Năm QT 2013
      
Cho Những Người Tuổi Rắn

      
Phạm Kế Viêm
 

 


Văn Hóa
m Thực




 
 Bún Cá Xóm Cồn
      Quách Giao
 
 Mâm CNgày Tết Của
      
Người Dân 3 Miền

      Hoàng Bích Hà
 
 HTiếu Nam Vang:
      
KVà Nước

      Lan Hương
 
 HTiếu K
      Diệp Lan Mai
 
 Tết Đến Xuân V Nói
      
Chuyện Rượu

      Vơ Hoàng Nam
 
Mẹ Với Bánh Chưng BánhTét
      Vơ Hoàng Nam
 
 Thịt Kho Tiêu Và Rau Muống
      
Thấu

      Nguyễn Thị Thục





Sức Khỏe

      

 
Bệnh Cườm Nước (Glaucoma)

      
BS Lê Ánh
  Bệnh Mắt Cườm (Cataract)

      
BS Lê Ánh

 

 

Biên Khảo
Kinh Tế
 

Việt Nam

  Tổng Kết Nền Kinh Tế
      
Việt Nam Năm 2012

     
 Nguyễn Văn Thành


H
oa Kỳ/Thế Giới

  Tổng Kết Nền Kinh Tế
      
M Quốc Năm 2012

     
 Nguyễn Văn Thành
 


 

Kinh Nghiệm Sống



  Lịch S Và Tế Nhị

      Hoàng Bích Hà
  Nhật Kư Đời Thường Của Tôi

      Mai Tuyết Hồng
  YÊU

      PVĩnh Sơn

 

 

Viết v
Ninh Ḥa
Dục M
 


  Chút T́nh XUÂN C Hương

      NGH(NH) Nguyễn Văn Ḥa
  Dục M Trong Tôi

      Phan Phước Huy

 



Viết v
ninh-hoa.com



  Mùa Xuân Đến Với
      
Ninh-ḤaDOTCom

     
Trâm Anh
 
 K Niệm 10 Năm Trang Mạng
      
Cho Ninh-ḤaDotCom

      Nguyễn Xuân Hoàng
  Mười Năm T́nh Xuân

      Lư H
 
 Vui Xuân Đón Tết
      Thi Thi
 
 Ninh-ḤaDOTCom, Đó...
     
Nguyễn Thị Thanh T



 

 KNiệm V
Trường:

Trần B́nh Trọng
Ninh Ḥa

 

  Một K Niệm K Quên
      Trần Hà Thanh
 
Tôn Sư Trọng Đạo

      Trần Hà Thanh
  Vũ Khúc Vọng C Đô

      Trần Hà Thanh
 

 

Dục M


 
 Viết VKư c Và K Niệm
      
Thuở Xa Xưa

      
Nguyễn Thị Đông
  K Niệm K Quên

      Phan Phước Huy

 

Vạn Ninh


 
Mứt Dừa  Một Thủa

     
Ngọc Anh
  Bút Xuân

     
Lam Kha
 
Mùa Xuân  Di-Lặc

     
Nguyên Kim
  Xuân Q Tỵ 2013

     
Nguyên Kim
  C Tiểu Bất Đắc Dĩ

      HThoại M
 
Chiếc Bóng Bên Trời

      Trương Văn Nghi
  Đón Tết

     
Lâm Ngọc
  Luyến Tiếc

     
Lâm Ngọc
  Đầu Xuân Viết T Cho Con

      Đặng Tuyết N
  Chuyện T́nh Đêm Mồng 1Tết

      Hồng Sương
  Vịnh Xuân

     
Lâm Thảo
  Chúc Xuân

     
Thi Thi
  N Một Áng Mây

      Thúy Vũ
 

 

Thể Thao
D
u Lịch



  Đội Banh Ninh Ḥa

      Lư H
 
 Những Điều Lư TV Đảo
      
Quốc Sư T

      
Hoàng Thị Lan
 
Tôi Đi D Hội THAO

      Lương LBích San


 

 

Văn Học
Nghệ Thuật
 



 
Bước Chân Người Nhớ 
      
Thương Tôi..

      
Lương L Huyền Chiêu
 
 Rồng Việt Nam
      Liên Khôi Chương
  Haiku:  V Núi

      Mục Đồng
 
 Hai Mươi Tám Tết
      Bạch Liên
 
 Nơi  Bắt Đầu Mùa Xuân
      Nguyễn Thị Khánh Minh
 
 Cao Bá Quát Với Hoa Mai
      Vơ Hoàng Nam
 
 Con Rắn
      Topa Panning
  Hương T́nh Xuân Chín

      Bích Phượng
 
 Ánh Mắt Mùa Xuân
      Nguyễn Văn Sâm
 
 BẮC HÀNH TẠP LỤC: Bài 5  
      
Lạng Thành Đạo Trung

      Dương Anh Sơn
 
 T Xuân
      Quách Tấn
  T Xuân Nguyễn Bính

      
TBửu Nguyễn Thừa
 
Điệp Khúc Mùa Xuân

      
Tiểu Vũ Vi

 

 



T
 



  Chào Xuân Viễn X

      Bích Phượng
  Hương Sắc Mùa Xuân

      Bích Phượng
 
 Hương Xưa

      Trần Ngọc Chánh
 
 Tṛn Giấc Mơ Xuân

      Trần Thị Chất
  Xuân Này Em Không V

      
Lương LHuyền Chiêu
 
 Chúc Tết - Được Lời
      Liên Khôi Chương
 
Đánh Thức Nàng Xuân
      Nguyễn Tường Hoài
 
 Mừng Xuân QT
      Song  H
  Đời Rắn

      
Vinh H
 
Mùa Xuân
      Mai Thị Hưng Hồng
 
Sinh Nhật Mai Hồng
      Mừng Sinh Nhật Cháu My
      Mai Tuyết Hồng
  Xuân

      
T Kim Huy
 
 Mừng Xuân QT
      Hoàng Lan
 
 Tiếng Sáo Đêm Xuân
     
Kiều Lam
 
 Xuân QTỵ 2013
      Bạch Liên
  Sắc Mai
      Nhất Chi Mai
 
 Duyên T
      Thụy Nguyên
 
Mộng Ngày Xuân- Xuân Đến
      Lê Văn Phan
 
 Xuân Nhớ
      
Nguyễn Hoàng Phi
 
 Công Và Bướm
      Nguyễn Quân
 
 Vẫn Đợi Chờ Mùa Xuân Đến
      Dương Anh Sơn
 
 Xé Ngang Cuộc T́nh
      PVĩnh Sơn
 
 Thế Cho Nên...
      
Kim Thành
 
T́nh Xuân
      Hoài Thu
 
 Duyên Dáng Mùa Xuân
      Tiểu Vũ Vi


 


Văn

 


 
 Mùa Xuân V Trên Làng Q
      
Yên B́nh

      Vân Anh
 
 Mùa Lại Về! Xuân Ơi...
       Lê Thị MChâu
 
 Xuân N Ư
       Lê Thị Đào
 
 Tiếng Cười Đoàn Viên
     
Khuất Đẩu
 
 Sắc Bàng Đầu Xuân
      Quách Giao
 
 Chia X Mùa Xuân
      Lê Thị Ngọc Hà
  Giọng Khổ

      
Nguyễn Hiền
 
Nhớ Ǵ V Xuân

      Lư H
 
 Xuân Yên B́nh
      Bạch Liên
 
 Nắng Xuân
      Nguyễn Thị Ngọc Lan
 
 Lần Theo Mộng o Mà Về...
      Nguyễn Thị Khánh Minh
 
 Vẫn Là Những Mùa Xuân
      
Buồn

      Topa Panning
 
 Chuyến Xe Đêm Trừ Tịch
      Trần N Phương
 
 NNúi Đá Có Từng Lớp...
      Nguyễn Văn Sâm
 
 Mái m Gia Đ́nh
      Trần Đ́nh Nguyên Soái
 
 VNinh Ḥa, Ăn Bánh Ướt
      
Bà Năm

     
 Nguyễn Hữu Tài
 
 Tết Này MKhông V
      Hà Thị Thu Thủy
 
 Gặp Lại Người Xưa
      Lê Thị Kim Thoa
 
 Một Thoáng Ninh Ḥa
      Phạm Thị Thục
 
 Những Người Thích Đùa
      Bùi Thanh Xuân

 

 

 

Thư từ, bài vở, h́nh ảnh hoặc
ư kiến xây dựng, xin liên lạc:



diem27thuy@yahoo.com

 



 

 

 

 

 

 

 


 


 

TIẾNG  CƯỜI  ĐOÀN  VIÊN* 

Truyện ngắn của Khuất Đẩu

 

Khi tôi vừa ăn xong mấy củ khoai thay cho bữa cơm chiều, th́ một người  cán bộ đi vào. Như những người miền bắc tôi thường gặp, sau chiến tranh tràn ngập cả miền nam, dù không là bộ đội vẫn thường mặc một bộ dồ màu cứt ngựa bạc phếch, nhàu nḥ và đội một cái nón cối do Trung Quốc viện trợ  Bộ đồ ông mặc hăy c̣n mới nhưng vẫn không che dấu được vẻ buồn bă nhàm chán của một thứ quân phục được sản xuất hàng loạt. Ông cũng có một chiếc bị lủng nhủng những túi những dây gọi là ba lô con cóc Ông mang một dôi săn đan bằng nhựa màu nâu nhạt, loại dép mới cũng do “ông” Trung Quốc chi viện thay cho dép cao su.

Ông bước vào sân giữa lúc trời đang c̣n chút nắng nên mặt ông sáng lên với những giọt mồ hôi lấm tấm, nhưng hai nếp nhăn từ cánh mũi ṿng qua cái miệng không râu lại sẩm đen giống như hai đường cày. Một cái bớt trên má trái giống như một giọt mực xạ bị bôi lem. Mái tóc cắt sát hai bên thái dương chỉ chừa một mảng trước trán như một cái lưỡi ŕu. Cái mái tóc sắc nhọn giống nhau cả triệu người như một ấy, đă từng xuất hiện trong tết Mậu Thân trên các xác VC được kéo bỏ ngoài công viên thành phố. Tôi đă nhiều lần hoang mang tự hỏi không biết có ai trong số họ là cha tôi.

 

Ông đi qua sân không một chút ngập ngừng, rồi ông bước lên thềm quay mặt nh́n ra ngơ, hơi bất ngờ khi thấy mấy con “trâu máy” của hợp tác xă trên đường trở về đang kêu phành phạch thay cho tiếng nghé ngọ. Ông đặt ba lô xuống thềm, lọ mọ lấy điếu cày, xe thuốc nhét vào nơ rồi rít một hơi dài kêu roọc roọc. Ông tựa lưng vào cột, lim dim mắt, thở ra một hơi khói đậm và gắt. Cái vẻ tự tin yên b́nh, cái vẻ không xa lạ với cửa nhà vườn ruộng, cái vẻ của một người đi xa về lại nhà ḿnh khiến cho tôi trả lời đúng chóc khi nghe ông hỏi:

“Có biết ta là ai không?”

“Là cha”, tôi nói.

“Giỏi đó, con c̣n nh́n ra cha là nhà có phước”.

Đó, cái buổi trùng phùng của hai khúc ruột ĺa xa nhau hơn hai mươi năm chỉ có vậy. Không có chuyện mùng mừng tủi tủi. Không có một giọt nước mắt nào run rẩy nhỏ xuống. Cũng không oái ăm như tôi đă từng tưởng tượng mỗi khi nghĩ đến người cha chưa từng thấy mặt. Có phải v́ chúng tôi là hai người đàn ông hay v́ chúng tôi đă từng ở hai bờ chiến tuyến?

Tôi đă từng vẽ ra những cảnh cha con gặp nhau rất éo le, oan trái. Như lúc ông bị thương sắp chết sau khi nhận loạt đạn của chính tôi, hay lóp ngóp chui lên từ căn hầm bí mật dưới những họng súng sẵn sàng nhả đạn, trong đó có họng súng của tôi.

 

Hồi đó, tôi thường tự hỏi, trên cái giải đất mỏng manh h́nh chữ S này có bao nhiêu người cha và người con, người anh và người em, những người ruột rà máu mủ lại phải bắn giết nhau. Cả trăm, cả ngàn hay đến cả chục ngàn? Và v́ sao bọn họ phải trở thành kẻ thù của nhau? Có phải v́ chiến tranh quá dài và những kẻ cầm đầu hai bên quá hèn nhát hay quá thủ đoạn, hích vào đầu chúng tôi như bọn trẻ chăn trâu thúc sau đít để trâu ḅ húc nhau.

Lô lô ầm

Lô lô ạt

Thịt nạc dao phay

Con nào hay để lại cày

Con nào dở dao phay nước mắm.

Bộ máy tuyên truyền của hai bên cũng y chang như vậy đó, chỉ khác là được khuếch đại to hơn và bền bĩ sâu hiểm hơn mà thôi.

Giờ đây, tôi lại tưởng tượng khác. Nhiều người cha xấu hổ đă không muốn nh́n mặt con khi biết chúng đă từng “theo giặc cầm súng bắn vào nhân dân”.  Biết con đang “học tập” họ chẳng những đă không ái ngại xót xa, c̣n bảo không bị giết đă là nhân đạo lắm rồi, hăy để nó học càng lâu càng tốt. V́ vậy, tôi chẳng mong ǵ được gặp ông một cách đề huề cảm động. Tôi chờ đợi những câu mắng chửi y như bọn họ, những người chiến thắng rồi mà vẫn chưa hết căm thù những kẻ thua trận là chính con cái anh em ḿnh. Nhiều lúc tôi vẽ ra cảnh ông rút súng chỉa vào ngực tôi gào lên, mày là thằng bán nước và tôi nhắm mắt để cho ông bóp c̣.

Nhưng bây giờ,“con c̣n nh́n cha là nhà có phước”, ông nói vậy là sao? Phải chăng ông cũng đang vẽ ra những cảnh trái ngang: con không thèm nh́n cha, hay lớn tiếng kết tội bỏ cả vợ con để đi theo Liên xô và Tàu cộng? Và như thế cả hai cha con chúng tôi đều vừa mong mà cũng vừa sợ cái ngày sẽ gặp lại.

 

Tôi mở cửa mời ông vào nhà, nhưng ông bảo ta muốn đi dạo một chút. Rồi ông đi quanh vườn. Vườn rộng, trồng rất nhiều cây ăn trái, nhưng đă già cỗi. Những mít, những xoài ngày nào giờ đă thành cổ thụ. Dừng lại bên cạnh một cây xoài ngă rạp chắn lối trước mặt, ông nói đây là cây xoài quỳ và quay lại hỏi tôi:

“Lúc nhỏ con cũng thường leo lên đây?”

“Dạ.”

“Con có bị bà bắt phạt quỳ không?”

“Dạ có.”

“Bà cấm leo trèo v́ sợ té găy chân.”

“Dạ.”

“Ta nhớ cái vườn này lắm. Ngoài đó làm ǵ có được cái vườn như nhà ḿnh”.

 À ra vậy, tôi nghĩ, lúc nhỏ ông vẫn thường nghịch ngợm leo trèo và ông vẫn nhớ đến khu vườn xưa, ngôi nhà cũ chứ không phải chỉ nghĩ đến đảng không thôi.

“Ta  cứ tưởng bị đốt phá hết rồi.”

“Thế nhà ngoài đó của cha cũng có vườn chứ?”

‘Làm ǵ có nhà, chỉ có bốn thước vuông thôi. Chỉ rộng hơn cái áo quan một chút.”

Cái giọng điệu chua chát từ miệng một người miền bắc lần đầu tiên tôi mới được nghe, thật khác xa với giọng điệu huênh hoang tự hào của những “ông”, những “bà” cán bộ trong trại cải tạo hay những người miền nam mới theo cách mạng.

Sau đó ông ṿng ra giếng, cúi nh́n xuống sâu một lúc như t́m lại h́nh bóng ḿnh rồi thả gàu múc nước. Ông xối nước rửa mặt, ngửa cổ uống một hơi, khà một tiếng: nước giếng nhà ḿnh ngon thiệt! Cái cách ông uống và khen cứ như vừa làm một cốc bia mát lạnh, khiến tôi rất xúc động.

Vườn nhà ḿnh! Nước giếng nhà ḿnh! Những tiếng ấy dường như được ông nhốt kín trong lồng ngực suốt hơn hai mươi năm, giờ bỗng vọt ra như những cánh chim đang bay vút trên bầu trời quê hương. Tôi có cảm giác sẽ c̣n được nghe tiếng “ḿnh” thêm nhiều lần nữa. Nhà của ḿnh, ruộng của ḿnh, vợ con của ḿnh. Những thứ “của ḿnh” đó làm nên một đời người, v́ sao ông lại bỏ tất cả để đi t́m những thứ rất chi xa lạ không phải của ḿnh?

Lúc vào nhà, tôi cẩn thận đi trước, dặn ông coi chừng vấp phải ngạch cửa cao ngang đầu gối, nhưng ông bảo vấp làm sao được, ta thuộc cái nhà này như biết rơ trong ḷng bàn tay.

 

Đèn được thắp lên, căn nhà đă một trăm tuổi hơn mở con mắt ngái ngủ của ḿnh ra nh́n ông. Không biết nó nghĩ ǵ nhưng ông chủ của nó th́ bồi hồi đứng nh́n trong yên lặng. Nào cột nào kèo, nào trính nào xiên, cái bàn thờ lạnh lẽo với những bức h́nh trùm khăn nhiễu đỏ, những tủ giường xưa cũ, tất cả đă bị mối mọt và nhất là bàn tay của con người làm cho xệch xạc méo mó. Ngôi nhà đă hai lần bị “mượn”. Lần thứ nhất, chính quyền cũ “mượn” làm nhà tạm giam những người t́nh nghi Việt cộng. Lần thứ hai, cách mạng “mượn” làm trụ sở ủy ban. Cứ sau mỗi lần bị “mượn” là tiều tụy xơ xác. Giá như nó là một người vợ đẹp mà bị ‘mượn” đến những hai lần như thế th́ không biết người chồng sẽ đau khổ đến mức nào.

Đến trước bàn thờ, ông có vẻ muốn lật những tấm khăn nhiễu ra để nh́n lại h́nh những người đă khuất, nhưng tần ngần một lúc, ông lại thôi. Ông ngồi xuống cái tràng kỷ mà một chân sau được thay bằng bốn cục gạch. Tự nhiên ông  trở nên bé nhỏ mặc dù ngọn đèn làm cái bóng của ông nở to ra, bôi đen cả chỗ ông ngồi. Ông có vẻ giống như một đứa con có tội đang ngồi lặng nghe những lời rầy la của mẹ cha. Phải chăng ngôi nhà đă một thời uy nghi lộng lẫy giờ suy sụp thảm hại là do ông đă bỏ nó mà đi? Bởi v́ có ông th́ ngôi nhà này ai dám mượn đến những hai lần. Và vợ có chồng th́ ai dám thập tḥ tán tỉnh. Nói vậy thôi chứ trong những ngày cách mạng mùa thu, cả kinh đô nhà Nguyễn nằm soi bóng bên bờ sông Hương c̣n bị Bảo Đại “bỏ của chạy lấy người” huống hồ là ông.

“Cha chắc chưa ăn ǵ, tôi nói, để con kiếm cái ǵ làm bữa tối cho cha.”

‘Khỏi, ông nói, ta ăn quà rồi. Kiếm cái ǵ nhâm nhi th́ được. Ta có hai chai bia đây.”

Thật là bất ngờ, thay v́ sẽ phải ngồi nghe ông tra hỏi, nguyền rủa, lại được cùng ông ngồi uống la de. Tôi quá vui nhưng cũng rất lúng túng, v́ mới đi cải tạo về chưa được một tuần, biết lấy ǵ để làm mồi nhậu đây. Tôi loay hoay măi, sau cùng đành chạy ra quán nói thật với bà chủ cho mua chịu mấy cái trứng vịt. Tôi không đủ dầu để làm món trứng tráng chỉ c̣n mỗi cách là đem luộc.

Khi trứng chín đă được bóc vỏ trắng muốt, tôi lấy thêm một chút muối tiêu, trịnh trọng bày lên bàn để mời ông. Lúc đó đă thấy ông để sẵn hai chai bia La rue hiệu con cọp, giờ là của hiếm. Hai chai bia được cột chặt vào nhau trông rất lạ, đem ngược từ miền bắc vào cứ như hai số phận đă được an bài.

“Cái này, ông nói, ta được phân phối đă hai năm rồi, để giành măi đến ngày hôm nay đấy.”

“Quán hết đá, cha chờ chút để con lên chợ.”

“Khỏi, uống không cũng được.”

Đó là đại yến mừng ngày đ̣an tụ mà nếu cả tộc họ nhà tôi kể từ ngày lập làng c̣n sống, nước mắt tủi hờn chắc cũng đựng đầy hai chai la de. Cha tôi là người mà chính tôi có bổn phận phải lùng diệt. C̣n tôi là đứa con đi theo giặc đáng nguyền rủa của cha. Số phận nào lại đưa chúng tôi đối mặt nhau một cách nghiệt ngă như thế. Ai cũng bảo là do lịch sử, nhưng cái con măng xà dài cả ngàn thước ấy, ai đă nhảy lên lưng khiến nó lồng lên suốt mấy chục năm? Ai đă khiến nó nuốt một lúc hàng chục tiểu đoàn ở cổ thành Quảng Trị? Ai khiến nó đuổi theo cả vạn người di tản từ Pleiku? Nếu lúc này cha tôi cầm con dao đang thái trứng kia đâm thẳng vào ngực tôi cũng là do con măng xà ấy sao?

Uống đi cha!

Uống đi con!

Uống để mừng cha con ḿnh đă thoát khỏi cái tội ác lớn nhất trong đạo làm người v́ chiến tranh quá dài đủ để cho cha con giết nhau!

 

Đêm hôm đó hai cha con tỉnh như sáo không phải v́ bia ít quá không đủ say mà v́ chúng tôi bàng hoàng nhận ra dưới đám lá mục của lịch sử, dấu mặt bao nhiêu là sâu bọ rắn rít, chúng tôi vẫn là cha và là con. Ông nói gần như suốt đêm về cái ḍng họ Trần “rân rác” (ư nói danh giá), về lúa chín tràn bờ, về bắp trỗ đầy soi, về những ngày giỗ chạp heo gà ngă hết con này đến con khác, về những xe trâu chở lúa từ đồng lớn, đồng dài kẽo kẹt suốt cả tháng, về bằng thành chung của ông, (cả huyện chỉ có hai người đậu), về những ngày đầu cách mạng bà nội đă đem cả rổ vàng ra cúng vào quỹ cứu quốc. Nhưng tuyệt nhiên ông không nói ǵ về những ngày ông đi tập kết. Cũng không hỏi tôi đi lính ǵ, gây bao nhiêu nợ máu và phải học tập bao nhiêu năm mới “sáng mắt sáng ḷng”. Và, im như băng giá ở nam cực, ông không hề mở miệng ra hỏi nói ǵ về mẹ tôi. Tàu Titanic có ngày c̣n được khai quật lên để cho mọi người thấy lại cái bi kịch hàng hải đau thương nhất thế kỷ, nhưng cái mối t́nh mà từ đó mới có tôi sinh ra, đụng phải tảng băng của lịch sử (lại lịch sử) bị găy làm đôi th́ ông nhất định chôn chặt dưới đáy đại dương của ḷng ḿnh. 

 

Hai năm trước ngày kư kết hiệp định Giơ neo, tôi được sinh ra với một cái bớt đỏ trên môi. Bà nội nói, cha mày cũng có một cái bớt trên má, nhưng xấu hơn v́ là bớt màu đen. Bà nói như thể biết trước cuộc chiến tranh sẽ c̣n kéo dài và cha con chúng tôi có thể phải đối mặt nhau ngoài mặt trận. Cha tôi phải nhớ là đừng bắn vào đứa có bớt đỏ trên môi, c̣n tôi th́ đừng bắn vào người có bớt đen trên má. Hai cái bớt ấy đă được tổ tiên nhà họ Trần làm dấu để cha con nhận ra nhau.

Mẹ tôi lấy chồng khác khi tôi lên mười. Tôi ở lại với bà nội. Điều ấy chắc làm mẹ tôi đau ḷng lắm. Bà ôm tôi khóc như mưa. Tôi không biết ǵ nhiều về bố dượng, chỉ biết ông ở trong quân đội và cấp bực sau cùng khi Sài G̣n thất thủ là trung tá.

Nếu trên đời này có những người đàn bà rất tần tảo, rất giỏi dang, nhưng cũng rất đau khổ chắc phải kể đến mẹ tôi. Sau 75, chồng bị bắt đi cải tạo, nhà bị tịch thu, con cái bị đưa đi kinh tế mới..Bao nhiêu tiền của dành dụm bị mất sạch khi đổi tiền. Vậy mà vẫn phải mua đường sữa, mắm cá đi thăm nuôi, hết lặn lội ra tận bắc để thăm chồng sau, lại lộn vào nam thăm con chồng trước. Như lúc này đây, nghe đâu mẹ đang ở bắc.

Những điều ấy tôi muốn tâm sự với cha nhưng ông đă coi như không có người đàn bà ấy trên đời, th́ tôi cũng đành biết vậy mà thôi. Ông ăn ít, ngủ ít, không ra ủy ban thôn, không lên huyện, lại càng không vào tỉnh và chưa hề hỏi han hay gặp gỡ những người bạn chiến đấu cũ nay đă là đồng chí bí thư này, chủ tịch nọ.

Có một lần, tôi rụt rè hỏi, cha cũng có gia đ́nh ngoài đó chứ, th́ ông bảo, hỏi làm chi chuyện đó. Hăy lo cho con đi. Con phải kiếm một người đàn bà mới giữ được cái nhà này. Ta có c̣n ǵ nữa đâu. Cuộc đời ta như một con cá, khúc ngon nhất là khúc giữa th́ bị mèo tha chó đớp. Chỉ c̣n lại cái đầu và khúc đuôi, giữ lại mà làm ǵ.

Giọng ông u uẩn quá, nghe rất thương. Cái khúc giữa đời ông phải chăng là hơn hai mươi năm ông đi tập kết. Và trong hai mươi năm đó, với cái lư lịch  con địa chủ chắc là ông đă run sợ xiết bao.

 

        Đến ngày thứ năm, mẹ tôi từ vùng đất đỏ Long Khánh ra thăm. Bà được tin tôi ra khỏi trại cải tạo ngay lúc bà đến thăm nuôi. Khi nghe mấy tiếng đă được tha, không kịp quay về nhà, bà liền đón xe đi suốt đêm để ra gặp con. Lúc bà kêu cửa th́ trời chưa kịp sáng.

Không như lúc gặp cha, tôi khóc nức nở khi gặp mẹ. Bà cũng khóc, nhưng  tỉnh táo hơn, hỏi: khổ lắm phải không con? Tôi lắc đầu, chỉ tay vào trong nhà, nói nói thầm vào tai bà: cha con đang ngủ trong đó.

Tự nhiên tôi cảm thấy như đầu và ngực bà lạnh ngắt. Bà rời tôi, ngồi sụp xuống đất, cả người bà rung lên. Tôi hiểu bà đang cố ḱm giữ tiếng khóc. Giá như có thể được, chắc bà đă kêu thét lên rồi.

Tôi d́u bà lên thềm, mẹ và con cùng lặng im ngồi chờ sáng.

Bên trong có tiếng ho nhỏ, rồi có ánh đèn lọt qua khe cửa.

Cha tôi bước ra sân, ngửa mặt lên trời, làm một vài động tác cho đỡ mỏi. Ông định đi ra giếng nhưng khi thấy mẹ con tôi, ông chớp mắt mấy cái, nói như thể hai người chưa từng xa nhau:

“Ḱa, sao hai mẹ con lại không vào trong nhà?”

Mẹ tôi đứng lên, một tay nắm tay tôi, một tay quệt nước mắt nói:

“Ông mới về?”

“Phải, mới về được mấy bữa.”

“Ông vẫn khỏe?”

“Ờ, vẫn khỏe. Bà thế nào? Đường xa chắc là mệt lắm. Này Tân, con đưa mẹ vào nhà nghỉ, ta ra vườn một lát.”

Tôi chưa bao giờ nghĩ tới lúc cha và mẹ gặp nhau. Mọi sự đă trôi qua rất xa. Phải nói là thật xa, tận trong mịt mờ của quá khứ. Liệu cuộc trùng phùng không được báo trước này có làm cho họ v́ thế mà bớt xa nhau chăng.

“Mẹ chỉ mang theo đồ khô, chẳng có ǵ mời cha con ăn sáng. Hay là để mẹ lên chợ kiếm thứ ǵ.”

“Thôi mẹ, chắc cha không thích bày vẽ. Mẹ có ḿ gói không?”

“Có đấy, để mẹ đi đun nước.”

“Việc đó để con, có cái chơng của con, mẹ nằm tạm mà nghỉ.”

 

Một lúc sau, cha tôi vào. Ba bát ḿ bốc khói được tôi mang lên.

“Mời cha, mời mẹ,” tôi nói.

“Mời bà”, cha tôi nói.

“Mời ông”, mẹ tôi nói.

Những sợi ḿ ngập ngừng trôi qua miệng cha.

Tiếng húp nước rụt rè chảy qua miệng mẹ.

Tiếng nhót nhép trong miệng tôi.

Bỗng mẹ tôi đặt bát xuống mâm, nh́n thẳng vào mặt cha hỏi:

“Ông thù tôi lắm phải không?”

“Không.”

“Ông nói dối.”

“Để làm ǵ?”

“Tôi biết, ông hận tôi. Nhưng nếu như tôi đợi ông đến hơn hai mươi năm th́ tôi được ǵ?|”

“Tôi có muốn bà đợi tôi đâu. Chẳng ai đợi ai. Thành thực mà nói, tôi rất có lỗi với con và bà.”

Đột nhiên tôi vọt ra câu hỏi suốt bao nhiêu lâu cứ đè nặng trong ḷng:

“Cha có biết là ḿnh lầm đường không?”

Cha tôi hơi bối rối nhưng cũng nói:

“Vấn đề là đừng hỏi biết hay không biết. Một người đă rơi xuống đáy vực th́ có gào lên cũng chẳng ai nghe.”

Tôi nói lớn:

Vậy th́ rơ rồi. Xin cha và mẹ hăy cùng con ăn hết bát ḿ. Dẫu sao cũng là một ngày vui!

 

Chiều hôm đó mẹ tôi xuôi nam.

Sáng hôm sau cha tôi ra bắc.

Tôi c̣n lại một ḿnh.

Thôi hăy lấy vợ, sinh con.

 

16/9/2010

_________

*Tựa bài mượn trong lời nhạc của Phạm Đ́nh Chương

Ngày nao tan đao binh

Mẹ bồng con sơ sinh

Chiều đầu xóm xôn xao đón người trường chinh

Ngậm ngùi hân hoan tiếng cười đ̣an viên

 

 

 

 

Tháng 01 năm 2013

 KHUẤT ĐẨU

 

 

 

 

 

 

 

 

 

       

 

 

      

 

 

       

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang XUÂN 2013- Văn Học Nghệ Thuật Và Quê Hương