Mục Lục

 

  Trang B́a
     
Ban Biên Tập
 
 Chúc Tết
      Đồng Hương
 
 Lá TXuân
      Hải Lộc
 
 S Táo Quân Tổng Kết 10
      
Năm

     
Nguyễn Thị Thanh T
     
Nguyễn Đôn Huế Trang
 
 Câu Đối Mừng Xuân
      Lê Bá Thiên
 
 Câu Đối Tết
      Nguyễn Hữu Quang


 

H́nh nh
Xuân


 
 H́nh nh Xuân
      SXương Hải

 

Chùm
T Xuân
 


 
Phút Chạnh Ḷng...
     
Việt Hải Los Angeles
 
Ngày Xuân
      Bến Nhớ Chiều Xuân
      Nguyễn Tường Hoài
 Thiêu Thiếu...
      Dương Công Khánh
 
Mừng Xuân
      Hoàng Công Khiêm
 
 Tin Xuân - Đặc San
      Tin Xuân - Nguyện Cầu
      Đinh Thị Lan
  Nhớ Xuân

      Xuân Đă V
     
 Lư H
  Tin Xuân

      Xuân Nguyện
      Phan Phước Huy
 
Tin Xuân
     
Lê Văn N
 
 Vui Xuân
      
Hoàng Phi
  Anh Đă Đến, Mùa Xuân

      Bích Phượng
 
Tin Xuân
      Phi Ṛm (Hoàng Tiên)
 
Ḍng TXuân Tiếp Nối
     
Nguyễn Thị T


 

Năm Mới
Ô
n Chuyện Cũ




 
 Những Mùa Xuân Đă Qua
     
Nguyễn Thị Phương Hiền
 
 Kư c Xóm Rượu Với Nghề
      
Làm Bánh Tráng

     
Nguyễn Xuân Hoàng
 
Nắng Xuân
     
Nguyễn Thị Lộc
 
Mồng 3 Mồng 5 Tết Tân Măo
      Lê Văn Phan
 
 Chào Năm Cũ Mừng Năm
      
Mới...

     
Phi Ṛm
 

 

TVi
 



  TVi Năm QT2013
      
Phạm Kế Viêm
 
 Vận Hạn Năm QT 2013
      
Cho Những Người Tuổi Rắn

      
Phạm Kế Viêm


 

Chuyện Vui
Xem/Đọc
3 Ngày Tết
 


 
 Ai Ơi Có Biết?
      
Loan Anh
 
 Câu ĐVui
      
Trần Duy Biên
 
 Vài Chuyện Vui
      
Lan Hương
 
 Năm Mới Nói Chuyện GTrẻ
      Nguyễn Hiền
 
 STáo Phong
      
Phạm Thanh Phong
 
 Những Câu ĐVui
      
Trần NPhương

 



Hội Ngộ
N
inh Ḥa-Dục Mỹ
 

  Buổi Họp Mặt Thân Hữu
      
Đầu Tiên

      
Nguyễn Thị Yến
 

 

Cắm Hoa Trang T



  Nghệ Thuật Cắm Hoa

 
     Lê Thị Lộc

 

Tranh
N
ghệ Thuật



  Tranh nh Nghệ Thuật

     
 Phi Ṛm


 

TVui
 


 
Rắn
      Tú Trinh

 

 

XUÂN Ca Hát


  Nhạc Xuân Và Q Hương

      
Lan Hương, Lan Đinh,  Lư H
  "Áo Lụa Hà Đông"

      
Mai Hữu Thọ


 

Tôn Giáo

 

  Tiếng Chuông...Tiếng Đời
      
Đinh Thị Lan


 

Năm T Nói Chuyện RẮN
 

  Xuân QTKChuyện Rắn
       Nguyễn Chức
 
Rắn Qua Tín Ngưỡng, Văn
      
Hóa, Đời Sống

       Vinh H
 
Đầu Xuân Tản Mạn VRắn
       Vinh H
 
Tản Mạn Tết Năm Q T
      
Nguyễn Văn Thành
 
Độc Trị Độc
       Thi Thi

 

 

d_bb
Đ.H.K.H
 

  Liêu Trai C Dị-459
      Đàm Quang Hưng
  Thanh Phong Thi Tập-150
     
Vũ Tiến Phái
 
Nam Tông Và Bắc Tông
       Nguyễn Văn P
 
 Tính Biến Cải Và Tạp Chủng
      
Trong Văn Học Hậu Bắc

      
Thuộc

      
Lê Phụng
 
 Câu Đối Tết
      Nguyễn Hữu Quang
 
Dịch Vi Ngôn
     
Nguyễn Hữu Quang
  TSGhi Thời Đi Học
       Nguyễn Đức Tường
 
 TVi Năm QT2013
      
Phạm Kế Viêm
 
 Vận Hạn Năm QT 2013
      
Cho Những Người Tuổi Rắn

      
Phạm Kế Viêm
 

 


Văn Hóa
m Thực




 
 Bún Cá Xóm Cồn
      Quách Giao
 
 Mâm CNgày Tết Của
      
Người Dân 3 Miền

      Hoàng Bích Hà
 
 HTiếu Nam Vang:
      
KVà Nước

      Lan Hương
 
 HTiếu K
      Diệp Lan Mai
 
 Tết Đến Xuân V Nói
      
Chuyện Rượu

      Vơ Hoàng Nam
 
Mẹ Với Bánh Chưng BánhTét
      Vơ Hoàng Nam
 
 Thịt Kho Tiêu Và Rau Muống
      
Thấu

      Nguyễn Thị Thục





Sức Khỏe

      

 
Bệnh Cườm Nước (Glaucoma)

      
BS Lê Ánh
  Bệnh Mắt Cườm (Cataract)

      
BS Lê Ánh

 

 

Biên Khảo
Kinh Tế
 

Việt Nam

  Tổng Kết Nền Kinh Tế
      
Việt Nam Năm 2012

     
 Nguyễn Văn Thành


H
oa Kỳ/Thế Giới

  Tổng Kết Nền Kinh Tế
      
M Quốc Năm 2012

     
 Nguyễn Văn Thành
 


 

Kinh Nghiệm Sống



  Lịch S Và Tế Nhị

      Hoàng Bích Hà
  Nhật Kư Đời Thường Của Tôi

      Mai Tuyết Hồng
  YÊU

      PVĩnh Sơn

 

 

Viết v
Ninh Ḥa
Dục M
 


  Chút T́nh XUÂN C Hương

      NGH(NH) Nguyễn Văn Ḥa
  Dục M Trong Tôi

      Phan Phước Huy

 



Viết v
ninh-hoa.com



  Mùa Xuân Đến Với
      
Ninh-ḤaDOTCom

     
Trâm Anh
 
 K Niệm 10 Năm Trang Mạng
      
Cho Ninh-ḤaDotCom

      Nguyễn Xuân Hoàng
  Mười Năm T́nh Xuân

      Lư H
 
 Vui Xuân Đón Tết
      Thi Thi
 
 Ninh-ḤaDOTCom, Đó...
     
Nguyễn Thị Thanh T



 

 KNiệm V
Trường:

Trần B́nh Trọng
Ninh Ḥa

 

  Một K Niệm K Quên
      Trần Hà Thanh
 
Tôn Sư Trọng Đạo

      Trần Hà Thanh
  Vũ Khúc Vọng C Đô

      Trần Hà Thanh
 

 

Dục M


 
 Viết VKư c Và K Niệm
      
Thuở Xa Xưa

      
Nguyễn Thị Đông
  K Niệm K Quên

      Phan Phước Huy

 

Vạn Ninh


 
Mứt Dừa  Một Thủa

     
Ngọc Anh
  Bút Xuân

     
Lam Kha
 
Mùa Xuân  Di-Lặc

     
Nguyên Kim
  Xuân Q Tỵ 2013

     
Nguyên Kim
  C Tiểu Bất Đắc Dĩ

      HThoại M
 
Chiếc Bóng Bên Trời

      Trương Văn Nghi
  Đón Tết

     
Lâm Ngọc
  Luyến Tiếc

     
Lâm Ngọc
  Đầu Xuân Viết T Cho Con

      Đặng Tuyết N
  Chuyện T́nh Đêm Mồng 1Tết

      Hồng Sương
  Vịnh Xuân

     
Lâm Thảo
  Chúc Xuân

     
Thi Thi
  N Một Áng Mây

      Thúy Vũ
 

 

Thể Thao
D
u Lịch



  Đội Banh Ninh Ḥa

      Lư H
 
 Những Điều Lư TV Đảo
      
Quốc Sư T

      
Hoàng Thị Lan
 
Tôi Đi D Hội THAO

      Lương LBích San


 

 

Văn Học
Nghệ Thuật
 



 
Bước Chân Người Nhớ 
      
Thương Tôi..

      
Lương L Huyền Chiêu
 
 Rồng Việt Nam
      Liên Khôi Chương
  Haiku:  V Núi

      Mục Đồng
 
 Hai Mươi Tám Tết
      Bạch Liên
 
 Nơi  Bắt Đầu Mùa Xuân
      Nguyễn Thị Khánh Minh
 
 Cao Bá Quát Với Hoa Mai
      Vơ Hoàng Nam
 
 Con Rắn
      Topa Panning
  Hương T́nh Xuân Chín

      Bích Phượng
 
 Ánh Mắt Mùa Xuân
      Nguyễn Văn Sâm
 
 BẮC HÀNH TẠP LỤC: Bài 5  
      
Lạng Thành Đạo Trung

      Dương Anh Sơn
 
 T Xuân
      Quách Tấn
  T Xuân Nguyễn Bính

      
TBửu Nguyễn Thừa
 
Điệp Khúc Mùa Xuân

      
Tiểu Vũ Vi

 

 



T
 



  Chào Xuân Viễn X

      Bích Phượng
  Hương Sắc Mùa Xuân

      Bích Phượng
 
 Hương Xưa

      Trần Ngọc Chánh
 
 Tṛn Giấc Mơ Xuân

      Trần Thị Chất
  Xuân Này Em Không V

      
Lương LHuyền Chiêu
 
 Chúc Tết - Được Lời
      Liên Khôi Chương
 
Đánh Thức Nàng Xuân
      Nguyễn Tường Hoài
 
 Mừng Xuân QT
      Song  H
  Đời Rắn

      
Vinh H
 
Mùa Xuân
      Mai Thị Hưng Hồng
 
Sinh Nhật Mai Hồng
      Mừng Sinh Nhật Cháu My
      Mai Tuyết Hồng
  Xuân

      
T Kim Huy
 
 Mừng Xuân QT
      Hoàng Lan
 
 Tiếng Sáo Đêm Xuân
     
Kiều Lam
 
 Xuân QTỵ 2013
      Bạch Liên
  Sắc Mai
      Nhất Chi Mai
 
 Duyên T
      Thụy Nguyên
 
Mộng Ngày Xuân- Xuân Đến
      Lê Văn Phan
 
 Xuân Nhớ
      
Nguyễn Hoàng Phi
 
 Công Và Bướm
      Nguyễn Quân
 
 Vẫn Đợi Chờ Mùa Xuân Đến
      Dương Anh Sơn
 
 Xé Ngang Cuộc T́nh
      PVĩnh Sơn
 
 Thế Cho Nên...
      
Kim Thành
 
T́nh Xuân
      Hoài Thu
 
 Duyên Dáng Mùa Xuân
      Tiểu Vũ Vi


 


Văn

 


 
 Mùa Xuân V Trên Làng Q
      
Yên B́nh

      Vân Anh
 
 Mùa Lại Về! Xuân Ơi...
       Lê Thị MChâu
 
 Xuân N Ư
       Lê Thị Đào
 
 Tiếng Cười Đoàn Viên
     
Khuất Đẩu
 
 Sắc Bàng Đầu Xuân
      Quách Giao
 
 Chia X Mùa Xuân
      Lê Thị Ngọc Hà
  Giọng Khổ

      
Nguyễn Hiền
 
Nhớ Ǵ V Xuân

      Lư H
 
 Xuân Yên B́nh
      Bạch Liên
 
 Nắng Xuân
      Nguyễn Thị Ngọc Lan
 
 Lần Theo Mộng o Mà Về...
      Nguyễn Thị Khánh Minh
 
 Vẫn Là Những Mùa Xuân
      
Buồn

      Topa Panning
 
 Chuyến Xe Đêm Trừ Tịch
      Trần N Phương
 
 NNúi Đá Có Từng Lớp...
      Nguyễn Văn Sâm
 
 Mái m Gia Đ́nh
      Trần Đ́nh Nguyên Soái
 
 VNinh Ḥa, Ăn Bánh Ướt
      
Bà Năm

     
 Nguyễn Hữu Tài
 
 Tết Này MKhông V
      Hà Thị Thu Thủy
 
 Gặp Lại Người Xưa
      Lê Thị Kim Thoa
 
 Một Thoáng Ninh Ḥa
      Phạm Thị Thục
 
 Những Người Thích Đùa
      Bùi Thanh Xuân

 

 

 

Thư từ, bài vở, h́nh ảnh hoặc
ư kiến xây dựng, xin liên lạc:



diem27thuy@yahoo.com

 



 

 

 

 

 

 

 


 

 

 NHỮNG  NGƯỜI  THÍCH  ĐÙA 
BÙI THANH XUÂN

MỘT. 

Chúng ta như xoay tṛn với cơn lốc, xoáy cuốn ta theo, lúc thăng, lúc giáng, lăn tṛn nghiêng ngă. Vậy là ta tả tơi! Lốc đời quăng, liệng ta lăn chiêng hết ngày này qua ngày khác, chẳng c̣n thời gian đâu để mà quay đầu lại nh́n cơn lốc ấy nó màu ǵ.

Ta lao vào cuộc sống hối hả, vội vả mà quên bỏ lại một bên những khổ nhọc ta hứng chịu, để đêm về thở dốc . Tại sao ta không quẳng bớt gánh lo đi, dừng lại đôi chút trên đoạn đường đua dài để có những giờ phút thư giản. Bỏ xuống gánh nặng trên vai, để thấy trên đời này ngoài chuyện phải làm việc để sống, hít thở không khí, ăn uống cũng c̣n cần những nhu cầu sinh hoạt khác nũa. Đó là nhu cầu giải trí.

 Mà giải trí có nhiều cách, người th́ đọc sách báo, người muốn ngồi nhâm nhi ly cà phê hay bia rượu, người thích đi bộ dạo phố, có người thích xem phim.. Nhưng cũng không ít người có thú ngồi đếm tiền, loại người này khá nhiều đấy, đến khi già rồi, thoi thóp thở, quay lưng nh́n lại tuổi trẻ vèo qua đi, giựt ḿnh bởi chưa thật sự làm được ǵ. Họ ân hận v́ chưa hưởng được ǵ cả, ngoài mớ tài sản kha khá nhưng rồi sẽ vô nghĩa. Tiền bạc, nhà cửa, xe cộ ư ? Nó chẳng là ǵ, khi chiếc nút áo cuối cùng trên ngực được lột bỏ, gởi lại cho trần gian để trở về với bụi cát.

Những người khác họ khôn ngoan hơn. Sống đúng với ư nghĩa của nó, làm việc và thư giản. Thư giản để rồi làm việc. Bởi họ cần có một cuộc sống vui tươi, sinh động hơn. Trong đó nhu cầu giải trí là cần thiết, miễn sao không làm điều ǵ sai trái, xấu xa là được. 

Nhưng giải trí bằng cách nào đi nữa, một ḿnh khó có thể đem lại không khí vui tươi, thoải mái và hưng phấn được. Điều đó giúp ích ta rất nhiều trong cuộc sống, nó cho ta hạnh phúc. V́  vậy, “ HỘI ” ra đời.

HỘI, có nhiều loại hội!

Tôi đă từng tham gia và biết rất nhiều hội v́ tính ṭ ṃ, tọc mạch của ḿnh. Tôi thích được ḥa tan và vui chơi với Hội sau những giờ làm việc căng thẳng, và cũng muốn tham gia một vài hội nào đó để ..thọt lét thiên hạ cười chơi.

 Hội tắm biển, hội xe đua, xe cổ, hội đá banh, hội tennis, hội cầu lông, hội nhậu, hội khiêu vủ, hội v.v..và v.v..hằng trăm thứ hội. Những hội này không nằm trong các “đoàn thể hội”. Nó chỉ là một tập thể tự phát.

Trong phạm vi bài viết của ḿnh, tôi chỉ nêu ra một vài cái vui, cái sướng, cái ..tưng tửng, hài hước hoặc buồn cười của một vài HỘI mà tôi đă từng tham gia hoặc có biết về nó. Mục đích là để cười cho sướng.

Hội  tắm biển gồm nhiều “ loại” . Nhóm đi bộ ra biển vào lúc bốn giờ sáng, nhóm xe máy, nhóm xe hơi. Riêng hội này muốn kể phải mất …ba ngày.

Rù ŕ là một sinh vật biển, nó thường theo các con sóng dạt vào bờ, rồi chui xuống cát ra biển. Giống cái, đưc ǵ cũng có đuôi dài hơn thân, khi bơi nó giống như cái bánh lái để quẹo phải, quẹo trái.

Hội “rù ŕ” tức là những người đàn ông, phụ nữ đi riêng lẻ với nhau, vừa đi, vừa rù ŕ vào lúc c̣n sớm tinh mơ. Không giống như những con rù ŕ ngoài biên.  Nhóm này thường mất ăn mất ngủ v́ trong đầu họ luôn suy nghĩ để đối phó với những “t́nh huống” bất ngờ.

          Hội hát ḥ là hội gồm có các anh chị ham vui ca hát, tụ tập nhau lại ở đâu đó hay có thể là một không gian nhỏ hẹp trong một quán nhỏ, rồi cùng hát cho nhau nghe.Những giọng ca từng đoạt huy chương vàng, bạc, đồng tổ dân phố, giải xóm, giải ..đủ thứ giải nên khi hát lên nghe như c̣i tàu xe lửa vào ga, nhưng mà vui.

          Hội “ múa”. Hội nay tôi chưa thấy hoặc nghe nói đến có phụ nữ tham gia bao giờ. Gồm những anh chàng có bàn tay vàng, múa lung tung. Tôi không rành lắm v́..chưa múa thử lần nào.

          Hội nhậu. A! hội này th́ tôi biết, đi đâu cũng gặp. Từ làng quê cho đến phố phường đông vui. Từ trong nhà ra đầu hẽm, đâu đâu cũng có, nhất là tại thành phố tôi đang sống. Nghe đâu có ông nhà báo nào đó tặng cho danh hiệu là thành phố nhậu bậc nhất Viêt Nam. Hội này sôi nổi nhất, đ́nh đám nhất trong các loại hội. Gia nhập hội cũng đơn giản, không cần bằng cấp ǵ cao siêu, cứ thấy đông đông, nhào vô là được nhập hội, và phong tặng hội viên ngay, không cần phỏng vấn.

 Sau một ngày làm việc, đến chiều lại í ới gọi nhau. Tôi cũng có một thời “oanh liệt” ở trong cái hội này rồi nhưng cái thời “vàng son, oanh liệt” ấy đă “liệt” hơn một năm nay. Trong thời gian dài sống chung với nhậu  nên cũng biết sơ sơ vài điều. Nó cũng chia ra làm nhiều hội nhỏ như hội La ru nghĩa là uống toàn bia La ru. Hội Ken, hội bông trắng, hội si ca.

Riêng về cái hội nhậu Si ca này phong phú hơn, có nhiều nhóm hội nhỏ nữa.  Nhóm đậu phụng tươi, đậu phụng rang-Nhóm thủy sản, hải sản, gia cầm, nhóm lục súc. Ví dụ như nhóm đậu phụng, chuyên ăn đậu phụng, nhóm gia cầm th́ lại thích chân cẳng gà, vịt, sang sang một tí th́ chơi nguyên..nữa con cho ba, bốn hội viên. Nhóm hải sản chuyên dùng mực khô, cá khô nướng ḍn, chấm tương ớt.Nhóm lục súc, chuyên nhắm lục phủ, ngủ tạng của heo ḅ luộc chấm nước mắm.Những nhóm này ngồi lai rai   bằng rượu đế với mồi nhậu đúng với tên gọi của nó , họ thường là những lao động chân tay dùng sức mạnh cơ bắp để kiếm tiền và thường kiếm vừa đủ để sống mà thôi. Tệ nhất là nhóm hoa quả. Nhóm này khi nhậu chỉ cần vài lát cốc ổi coi như hoành tráng lắm rồi và con đường đời họ đi coi như gần ..đến đích.

          Nhiều món nhậu có tên rất kêu mà dân nhậu b́nh dân khoái gọi:

          -Phượng hoàng tung cánh.

-Gót hồng trên cỏ xanh: Chân gà hấp hành

-Xin mặt trời ngủ yên : Món cá nục cuốn bánh tráng. Mấy con cá nằm yên trên dĩa, mắt trợn dọc.

-Hái hoa rừng cho em : Đọt bí đỏ chấm mắm nêm. Bầu luộc chấm nước mắm    trứng

-Vết thù trên lưng ngựa hoang : Thịt heo quay. Lưng heo khi quay nứt nẻ!

-Cao bồi chết trên lưng ngựa: Cua. Món này ăn vào dể bị ..tức ngực, chết gục trên lưng ngựa ngay tức th́ nếu trong ví bạn không dày, v́ giá rất đắt. Lỡ dại ăn xong, rút tiền ra trả xem như ..nữa hồn thương đau.

Với dân nhậu b́nh dân, món xương xí quách là khoái khẩu nhất. Mấy quán ăn hay dùng xương heo hầm cho ngọt nước nên mới có món này. Muốn ăn được nó, mấy ông nhậu sáng sớm phải lo đến quán  dặn trước:

-Chiều nay hốt cho mấy cái nhá .

Từ  “hốt” này tôi được một dân nhậu Sica chuyên nghiệp giải thích là “hốt cốt”. Xương hầm họ xem như cốt người, nghe không tôi đă buồn tái xanh rồi chứ đừng nói tới ăn. Ớn lạnh quá! 

Ông Trời sinh ra tôi tính t́nh hay nghịch ngợm từ nhỏ, thấy chổ nào vui là nhào vô!

Tôi đôi lần đi bộ vào lúc bốn giờ sáng. Đó là những lúc buồn t́nh gát vợt, rủ ông bạn thân đi hít thở không khí ban mai, khi đường phố c̣n trong veo, chưa vẫn đục bởi bụi bặm và tiếng ồn. Sự im vắng, tỉnh lặng buổi sớm thật lăng mạn và quyến rủ. Hai đứa tôi lang thang khắp các con đường thênh thang như thấy ḿnh bay bổng giữa đất trời. Đâu đó bên gốc cây ven hè thấp thoáng bóng người, tôi tính vốn nghịch ngợm, nên ṭ ṃ muốn biết điều ǵ xảy ra nơi đó nên lúc đi ngang qua,xúi thắng bạn giả bộ cúi xuống cột giây giày, rồi nh́n xuyên qua nách ḿnh quan sát lắng nghe . Một đôi vụng trộm, tuổi ngoài năm mươi đang ṭ te, tút tít bên gốc cây. Có lẽ đây là cặp t́nh nhân lớn tuổi, vụng về nhất thế giới đang ọ ẹ t́nh tứ.

 Nhiều đôi t́nh nhân lớn tuổi, bỏ hội tách ra đi bộ, cầm tay nhau tung tăng như mấy cô cậu tuổi mười lăm dạo phố, nói những câu ngây ngô buồn cười không khác ǵ bọn trẻ con nói với nhau. Hồi xuân mà.

          Câu chuyện tôi kể là có thật. Gần nhà Mẹ tôi. Có một ông sồn sồn tuổi cở năm lăm, cặp kè một em tuổi bốn chục hơn. Ông ta xuất thân từ nông thôn một tỉnh lân cận ra sinh sống trước bảy lăm.

          Một ngày chồng phụ nữ kia buồn t́nh sao đó, từ giă cơi trần không lời trăn trối. Ông hàng xóm nh́n cảnh bà hàng xóm đơn chiếc thấy tội tội, nên rất nhiệt t́nh qua lại chăm sóc cho bà này, vậy là hai người “hít” nhau. Trước đây, ông này tính t́nh hung dử, rất chợ búa, bỗng dưng thay đổi hẳn, thỉnh thoảng ngồi hí hoáy viết cái ǵ đó rồi đọc lên nghe như thơ. Ăn nói nhỏ nhẹ, áo quần thay mới liên tục như đi tham gia văn nghệ quần chúng. Ban đầu c̣n lén lén, lút lút, tỏ ra cho mọi người biết là t́nh hàng xóm, tương trợ lẫn nhau. Về sau, họ tương trợ nhiệt t́nh hơn, nhưng kín đáo, nh́n nhau len lén, trao nhau ánh mắt nồng nàn. Có lúc nh́n trước, ngó sau, thấy vắng vắng người là  tranh thủ chớp nhoáng hôn cái ..chụt, hay sáp tới quẹt một cái cho đở ..thèm. Thỉnh thoảng, ai đó tinh ư lắm mới nghe tiếng hơ hơ, hí hí, í í, ứ ứ phát ra từ sau nhà bếp của người phụ nữ này.

 Tội nghiệp cho bà vợ của ông hàng xóm tốt bụng, hằng ngày lo buôn bán ngoài chợ, đâu biết ông chồng ḿnh ở nhà nhiệt t́nh giúp đở đủ thứ với bà mới góa hàng xóm mơn mỡn kia. Thấy bà ta đoan trang quá mà, lại hiền lành tử tế nữa. Với lại, xưa nay ông chồng ḿnh vốn hay nhiệt t́nh với mọi người, tuy nhỏ con nhưng ở đâu có xô xát, đánh nhau là ổng nhào vô can. Trên khuôn mặt ổng lúc nào cũng hiện thể một chử t́nh. Bà vợ tin tưởng để cho ông chồng đạo đức của ḿnh giúp đở cô bạn láng giềng, mong tích đức để lại cho con gái, có ǵ đâu mà phải lo lắng.

 Nhưng rồi thời gian trôi qua, hai anh chị dạn dỉ dần. Mà không dạn cũng không được, v́ t́nh cảm của hai người bây giờ sâu nặng lắm rồi. Một ngày không nh́n thấy nhau, ḷng buồn hiu hắt. Buồn hơn mùa thu lá bay! Dù bầu trời mây mù đen kịt, phủ xuống sát đất dày đặt, nặng màu nước,  báo hiệu một cơn giông tố sắp đến. Vậy mà lúc ấy không trông thấy nhau là ngơ ngơ, ngẫn ngẫn như người mất sổ gạo,  miệng lẩm bẩm ngâm nga “ Hôm nay trời nhẹ lên cao..”

 Buổi sáng anh chị hẹn nhau đầu đường vào lúc bốn giờ, cầm tay nhau tung tăng như trai tơ, gái dậy th́ khiến mấy bà đi bộ thể dục buổi sáng ngứa con mắt không chịu được. Vậy là đến tai mụ vợ. Nữa tháng sau nhà cửa tanh bành xác pháo. Ông chồng tuyên bố thẳng thừng không ưng bà vợ nữa, lấy em kia xinh hơn. Ông ta nói:

-Chừ tui..yêu rồi, không bỏ được. Hơn nữa, bà đâu c̣n nhôm nhựa ǵ nữa đâu. Bà nh́n lại ḿnh thử xem, em ấy điện nước đầy đủ hơn bà, c̣n tui th́ hừng hực như thế này. Thôi, đừng níu kéo tui nữa, ..khổ đời nhau!

Trời đất! nghe ông ta nói mà ai cũng ghét. Năm chục hơn rồi, c̣n ức ǵ mà nhôm với nhựa, hả trời! Hai thằng con trai tức quá, bày mưu, tính kế chơi cho ông Cha cùng với bà kia một vố. Chúng nó về quê xin một bao đầy ắp phân ḅ, phân heo, phân đủ thứ, trộn chung lại với nhau, gọi là “ phân tổng hơp”, c̣n tươi.Giửa khuya đêm đó, anh em chúng nó ṃ dậy, kéo bao phân ra đường,  rải đầy lối đi hai anh chị thường qua.

 Bốn giờ sáng, hai người yêu nhau mang theo hai trái tim đập th́nh thịch, nặng nề yêu, dung dăng, dung dẻ, t́nh tứ bên nhau sát rạt như keo dính chuột, nhẹ bước bên trong hè đường. Đi ngoài xa xa gần lề đường sợ xe nó tai, nên cứ nhắm sát hè mà đi, không biết ḿnh đang thả gót chân yêu đương, mang trái tim rộn ràng, đi trên vỉa hè được trải thảm bằng “phân tổng hợp” ấy. Mỗi bước chân hai người lướt qua, đạp lên tấm thảm phân như đạp trên lá vàng khô, nghe xào xạc, xào xạc một âm thanh quyến rủ. Phân ḅ bị văng tứ tung, anh chị lại tưởng những chiếc lá vừa mới ĺa cành, lăng mạn sương mai quá, sung sướng nở nụ cười..mũm mĩm, khoái chí!. Hai trái tim đập một nhịp, họ lang thang dưới những tán cây tối um dù đèn dường vẫn sáng ngoài kia. Đoạn đường này vắng, một quăng không dài lắm, độ chừng ba trăm mét nhưng nó yên ắng và thơ mộng, bên trên những tán cây là những v́ sao đang tắt dần, nh́n họ như hai đứa trẻ lạc vào khu rừng vắng mùa thu, t́nh tứ, lăng mạn quá! Không gian im vắng, hửu t́nh, rất lư tưởng cho họ rù ŕ với nhau. Họ đi lên rồi lại đi xuống, bốn ṿng như vậy là trời vừa sáng. Chừng đó thôi cũng đủ cho hai trái tim già, héo queo reo vang suốt ngày, họ sướng từ sáng đến chiều tối.

Họ đâu có biết hôm đó bị “rủi”. Mấy thằng con trai thiên lôi trời đánh của ông ấy chơi ác thiệt! Mỗi bước chân của họ, tha theo một ít phân tổng hợp, đi hết đoạn đường là y như nguyên bao phân đủ thứ leo lên người họ, nằm một cách sang trọng trên áo quần, nơi cái loại phân xấu xa này không hề xứng đáng được ngự trị. Nơi nó được ở là ngoài cánh đồng quê kia. Điều lạ lùng là hai trái tim đang yêu, dính nguyên con phân như vậy nhưng không hề nghe thum thủm. Đang yêu mà! Dù có hôi ŕnh họ vẫn thấy nó thơm phưng phức, cái ǵ lúc ấy mà không thơm. Mùi của t́nh yêu có khác! Nó lấn át tất cả các loại mùi.

 Trời gần hửng sáng, họ quay về nhà . Đi đằng sau họ là những người mới bắt đầu cho buổi tập thể dục buổi sáng của ḿnh. Nhiều người la oai oái, thúi quá! thúi quá! Hai anh chị có tâm hồn trẻ thơ tưởng mấy người kia ganh tức cái hạnh phúc đơn sơ, giản dị nhưng lớn lao, ít người được có như ḿnh, nên nói xiên, nói xẹo, nói móc họng, đâm sau lưng mối t́nh thiêng liêng của họ. Trâu buộc tức trâu ăn mà. Họ đâu biết rằng cả người ḿnh, từ đầu xuống chân là một màu ô liu, xam xám, mùi thum thủm!

Hôm đó, hai người vào nhà rồi, suốt ngày không ai nghe tiếng ứ ứ, ơ ơ hay tiếng cười hi hi, hê hê nho nhỏ nữa.

Có lẽ xấu hổ hay sao mà từ đó trên đoạn đường sớm mai có lá bay bay, có sương mai giăng đầy, có sao mai đang lặn dần ở hướng tây, không c̣n bóng dáng đôi t́nh nhân ṭ te, tút tít dính nhau như keo dính chuột nữa. Nhưng thỉnh thoảng trong ngôi nhà của người đàn ông kia có tiếng cải vả, ồn ào như sân khấu nhạc rock. Thỉnh thoảng trước nhà có đống rác, chứa đủ loại phế liệu dụng cụ gia đ́nh, chén bát, ly tách. Có khi cả cái tivi to tướng.

 Kết thúc một chuyện t́nh thơ mộng, một khúc t́nh ca buổi sáng, nhưng lại bắt đầu một bi kịch khác trong gia đ́nh ông ấy. 

2.

Sáng sớm đi bộ rất thú vị. Bạn được đi trong cái không gian vắng lặng, ngước lên trời như nghe được tiếng reo vui của các v́ sao, tiếng gió nhẹ qua tai như gọi mời bạn nhập cuộc vui. Bạn nghe được cái cảm giác thanh b́nh thật sự trong cái thành phố mà một vài tiếng đồng hồ nữa thôi, sự ồn ào náo nhiệt, những âm thanh hỗn độn giữa gịng người tấp nập, cuốn hút bạn theo. Đường phố trong veo như tâm hồn bạn, hăy thử tưởng tượng không gian lúc bốn giờ sáng ấy, bạn thả từng bước chân nhẹ nhàng trong im lặng, sẽ thấy ḿnh được bay bổng như thế nào. Hăy một lần thử xem.

Vào thời khắc ấy, ít người chịu thức dậy đi ra đường tập thể dục v́ hăy c̣n quá sớm. Nhưng mà vẫn có người chịu khó đấy!

 Nếu hai vợ chồng cùng đi với nhau th́ không sao, nhưng ít khi có cặp vợ chồng nào siêng năng như vậy. Vậy th́ những người không tham ngủ ấy có lẽ bạn nghĩ là không b́nh thường rồi.

Hăy tưởng tượng, bà vợ c̣n nằm kḥ kḥ trên giường mà ông chồng đă bật dậy, diện bộ đồ thể thao thơm phức vội vả ra đường, chắc chắn là có ǵ đó không b́nh thường!. Nhưng đôi khi ngược lại cũng nên. Anh chồng lười biếng, ít khi chịu đưa vợ ra ngoài, giao du với moi người trong xă hội. Than thở với bạn bè, không may bị rủ đi tập thể dục lúc bốn giờ sáng, nhập hội với mấy ông bà sồn sồn, tối lo lên giường sớm nhưng nằm thao thức, không ngủ được, chập chờn chờ đến giờ thức dậy, nhập “băng” tụ năm, tụ bảy đi bộ, Tập thể duc mà như đi dạo mát dưới nắng chiều. Họ t́m mấy con đường vắng hoe,  Một năm sau thế nào cũng tan cửa nát nhà. Đó là đặc trưng của hội Rù Ŕ.

Lúc đầu đi riêng lẻ, đến một chổ hẹn nào đó, nơi đối tượng của ḿnh đă chờ sẵn, vậy là có cặp với nhau. Bốn giờ sáng, trời rét căm căm, hai thân thể đi thật gần nhau để truyền cho nhau hơi ấm. Người ta mượn lư do như vậy để mà “cọ cọ sát thân”, lư do này hợp lư, hợp t́nh quá nên cả hai không ai phản đối mà c̣n khoái nữa. Không biết họ có nói chuyện với nhau trong suốt đoạn đường dài bốn, năm cây số hay không ? Thỉnh thoảng tôi cũng tảng lờ như người đi bộ vào sáng sớm, cố t́nh đi gần họ để xem họ nói những ǵ mà có chuyện để viết. Vậy mà im re! Không biết hai người trao đổi với nhau bằng sóng âm thanh hay sao, không nghe tiếng nói nhưng khi liếc qua thấy hai người nh́n nhau cười cười.

Những người trong Hội “rù ŕ” này đủ loại tuổi. Nhưng nhiều nhất vẫn là những anh chị sồn sồn hoặc tuổi cao hơn, có khi mấy anh già tuổi đă ..tám mươi. Họ gặp nhau trong những lần đi tập thể dục buổi sáng. Họ có một hội hẳn hoi chứ không phải tự phát mà được. Có người đi trước d́u người đi sau. Người có đôi giúp đở người cô đơn, giúp họ t́m đối tượng cô đơn như ḿnh cho có đôi có cặp mới vui vẻ. Họ bảo vệ nhau nên rất kín tiếng.

Vui, hấp dẫn, ly kỳ nhất vẫn là Hội những người tắm biển sáng sớm. Khi mà đèn đường c̣n sáng trưng, đường phố vắng lặng, thỉnh thoảng mới có vài ánh đèn xe của những người chở hàng từ quê ra thành phố, cung cấp thực phẩm, rau quả cho các chợ. Khi mà hầu hết mọi người c̣n đang trùm trong chăn kín mít, trốn cái lạnh cắt da, cắt thịt th́ Hội những người tắm biển này đă bắt đầu sinh hoạt rồi.

Họ lần lượt tập trung ở đâu đó, đàn ông hoặc đôi khi cả phụ nữ ngồi uống cà phê chung với nhau trong một quán quen thuộc phục vụ sớm, hay từng người một riêng lẻ chạy xe qua biển..tắm. Những cánh nhạn trắng lan tỏa dần trên băi biển, từng đôi một. ( khi tôi có ư định viết bài này, vài lần ba giờ sáng nhẹ nhàng mở cửa dắt xe đi. Lúc đầu bà vợ tưởng tôi khó ngủ nên đi đâu đó uống cà phê. Nhưng sau nhiều lần như vậy nên sinh nghi. Vậy là tôi bị..vặt cho mấy trận, không thanh minh, thanh nga được lư do v́ sao đi sớm như vậy. T́m đủ cách không biện hộ cho lư do của ḿnh, tôi bèn rủ bà vợ đi cho bỏ ghét.Tôi chở thẳng qua biển cho bả biết lư do v́ sao tôi làm như vậy. Cái lạnh 16* C làm bà vợ tê cứng người. Vậy là sáng hôm sau nữa, mở cửa đi ra, vợ hết ràm!

Mê bóng đá ngoại hạng Anh nên mấy ông bạn rủ nhau tụ tập, vừa xem, vừa cá độ, cà phê sáng thôi nhưng vui lắm. Tan trận, gần bốn giờ sáng, đi đánh cầu th́ c̣n sớm mà về nhà cũng chẳng làm ǵ, vậy là rủ nhau qua biển. Tưởng ḿnh là những người đầu tiên đặt chân mở hàng sáng nay trên biển này, nhưng thực ra bọn tôi đă lầm. Dạo bộ trên bờ biển nghe sóng vổ ŕ rào,dưới chân là cát mịn ấm thật tuyệt nhưng không bằng những cảnh diễn ra trước mắt ḿnh c̣n tuyệt hơn. Những cặp t́nh nhân già thường xuống biển rất sớm, họ đi theo hội đàng hoàng nhưng khi đến nơi họ tự “chia lô”cho ḿnh . Cứ vậy, cách chục mét là một cặp, họ đào giống như  huyệt cạn, mỗi người một cái rồi chôn toàn thân, chỉ chừa lại cái đầu. Bọn tôi không biết giữa hai cái huyệt gần nhau ấy có đường hầm thông qua hay không nhưng nh́n không thấy tay họ ở đâu, thắc mắc không biết hỏi ai . Họ chôn ḿnh dưới cát chỉ để ḷi ra hai cái đầu bất động. Thỉnh thoảng nghe tiếng cười khúc khích, có vẻ hưng phấn lắm. Cứ như vậy khoảng hơn một tiếng đồng hồ, họ vùng dậy chạy bộ trên biển. Cặp nào xếp theo đội h́nh của cặp đó, không lộn xộn được. Họ chạy lúp xúp như đi bộ, t́nh tứ lắm, tiếp tục rù ŕ như cặp trẻ tuổi dậy th́ nếu bỏ đi khoảng năm mươi năm sau lưng. Chắc chắn những cặp già này không phải là vợ chồng.

Năm giờ sáng họ quay lên, mặc ấm lại rồi về bên phố tiếp tục ngồi uống cà phê cho đến sáu giờ, tan hàng. Về nhà làm việc như không có chuyện ǵ xảy ra. Sáng hôm sau, lại bắt đầu một ngày mới.

Quán cà phê gần nhà tôi, mỗi sáng cũng có một hội tắm biển như vậy hay tụ tập sau khi đi biển về. Đó là nơi thư giản sau cùng của mấy cặp đi biển vào sáng sớm. Họ gồm có bốn người đàn ông và ba phụ nữ. Chắc chắn đây là bốn cặp chung một hội Xuân, hạ thu, đông gặp nhau trên bờ biển mỗi sáng. Chúng tôi không hiểu c̣n một “em’ nữa tại sao ít khi về uống cà phê. Có lẽ chị ấy bận rộn việc chồng con hay mua bán ǵ đó.

Một hôm, bỗng dưng “mất tích” một anh khoảng sáu lăm tuổi. Ông bạn tôi thắc mắc. hỏi:

-Này, mấy anh chị. Sao không thấy anh ǵ ǵ đó uống cà phê?

Một chị có lẽ chồng mất đă lâu, trả lời:

-Ông ấy hử?  bị ..nhận nước rồi!

Người phụ nữ nói xong bật cười h́ h́. Tôi cũng cười ăn theo:

-Mấy chị ác quá. Cho ổng sống thêm mùa đông này nữa rồi nhận nước cũng được.

Một chị khác có nước da trắng hơn, trẻ trung hơn. Đâu khoảng bốn lăm tuổi, lên tiếng cười hí hí:

-Mới lập đông mà hai chưn ổng run cầm cập rồi. Đâu c̣n nhôm nhựa ǵ nữa. Nhận nước thôi!

Những anh chị này đang thật sự hạnh phúc cùng với niềm vui riêng của ḿnh. Họ sinh hoạt với nhau thật vui vẻ, cũng có những lúc buồn khi thiếu đi một người bạn nào đó trong nhóm của ḿnh. 

Thời gian cách đây khỏang mười lăm năm về trước, có một hội tắm biển sáng sớm độc đáo. Hội này gồm những ông già trên sáu mươi đến tám mươi, tập trung lại thành một hội tắm biển vào sáng sớm rất nổi tiếng và tai tiếng. Ai đă từng tắm biển Bắc Mỹ an, khoảng giửa T20 và Bắc mỹ an, vào thời kỳ đó chắc c̣n nhớ rỏ về câu chuyện những ông già tắm biển, trần truồng, mỗi lần xuống biển lấy giây khoai lang hay rau muống biển quấn quanh chổ kín của ḿnh, tung tăng trên biển như trẻ thơ. Họ vô tư chiếm một phần băi biển cho riêng ḿnh. Chỉ có những người ṭ ṃ như..tôi mới đến gần chọc ghẹo họ cho vui,  những người không biết “dị” mới dám đến gần.  Thỉnh thoảng trên băi biền đó có vài người phụ nữ xuất hiện dưới những hàng dương liểu, bên trên bải biển này. Không hiểu mấy chị ấy đến đây để làm ǵ, đố ai biết? 

Kể chuyện này cũng chỉ để vui thôi, chứ không phải ai đi biển hoặc đi bộ vào sáng sớm cũng vậy. Nhiều người đi vào lúc sáng sớm cũng có hội đàng hoàng, họ sinh hoạt lành mạnh và vui vẻ, tập thể dục cho có sức khỏe, họ cười nói vui vẻ suốt thời gian sinh hoạt chung với nhau. Cũng tụ họp thành hội đàng hoàng, tổ chức sinh hoạt, vui chơi đúng nghĩa của hội. Thứ bảy, chủ nhật gặp nhau ở đâu đó ăn uống cười đùa với nhau để xả hết những ưu tư, phiền muộn.         

Tôi cũng là hội viên của một hội.      Hội của chúng tôi không có tên   gọi nào cụ thể và hiểu nhau ít nhất phải..bốn mươi lăm  năm. Chúng tôi gắn kết với nhau từ khi bước chân vào ngôi trường trung học trong một kỳ thi xẹt lửa để được có tên trong trong bảng vàng , một kỳ thi để đời mà bạn bè chúng tôi không bao giờ có thể quên được. Phải loại hơn vài ngàn đối thủ để có hai hai trăm chổ ngồi trong ngôi trường nỗi tiếng này. Những đứa trẻ ngày nào, bây giờ đă trở thành những ông…gần già, nhưng lúc nào cũng hồn nhiên, vô tư mi tao như ngày c̣n đi học. Con cái  hầu như đă lớn hết và học hành giỏi giang, thành đạt nên khi nghe bạn bè của Ba ḿnh tụ tập ồn ào như học tṛ, nói chuyện với nhau không thứ bậc như vậy, cũng có phần thắc mắc, ngạc nhiên nhưng cảm thấy thú vị. Có lần tôi giải thích với con rằng “ không phải bạn bè Ba thiếu lịch sự . Để “được” xưng hô như vậy phải có một t́nh cảm thân thương lắm đó con”

          Thi thoảng hội chúng tôi mới gặp mặt nhau đầy đủ được, có khi vài ba năm, c̣n thường ngày gặp nhau năm bảy đứa, vào mổi chiều tan việc. Hội chia ra làm nhiều nhóm nhỏ, không phân biệt trước đây học lớp nào, bất kể Pháp hay Anh văn. Cứ như vô t́nh gặp nhau là lôi điện thoại ra hú gọi, vậy là nửa tiếng sau có đủ một bàn. Ngày nào cũng vậy, bất kể mưa hay băo tố. Nhóm của tôi thường trực có mười bốn người , đa số làm việc trong cơ quan nhà nước và có một địa vị kha khá gọi là nhưng chúng tôi luôn có một điều luật  chung : Không nói chuyện chính trị , không khoe khoan kinh tế , không xúc phạm Cha Mẹ vợ con, c̣n ngoài ra thích nói ǵ cũng được. Nói “giửa trời” hay nói “chừng chừng” thế nào đó cũng chẳng sao, miễn sao đem lại nụ cười sung sướng cho nhau là được. Vậy mà ngày nào không gặp nhau, chúng tôi không chịu nổi.  Mổi người có một công việc khác nhau. kinh doanh buôn bán,  chủ doanh nghiệp, giám đốc Sở, giáo sư tiến sỹ đủ hết nhưng khi ngồi với nhau chỉ là một. Nói chuyện th́ ôi thôi đủ đề tài nhưng lúc nào cũng dí dỏm và hài hước.

          Có những hôm 5 giờ chiều rồi mà tiếng chuông điện thoại chưa reo đă thấy trong ḷng bứt rứt khó chịu lắm. Chờ thêm chục phút nữa vẫn c̣n sự im lặng đáng sợ thế nào cũng chạy vào lấy điện thoại bàn gọi vào di động của ḿnh, xem thử c̣n hoạt động không hay đă hết pin hoặc máy hỏng bất tử rồi. Những ai chưa một lần như vậy chắc chắn người ấy là một người cô đơn, không bạn bè.

          Có khi cũng bị vợ nhăn nhó v́ chiều nào cũng nhậu nên thỉnh thoảng lại ở nhà cho vợ con vui. Những lúc như vậy, toàn thân nó ê ẩm, rả rời, mắt hoa, đi đứng chậm chạp, c̣n ngồi th́ ngáp lên, ngáp xuống trông thê thảm lắm. Bật T.V lên xem nhưng nào biết ở trong cái màn h́nh ấy nó đang diễn cái ǵ, mắt vẫn đăm đăm nh́n vào đó, nhưng tâm hồn lại để “nơi kia”, chổ mà mà những chiến hữu của ḿnh đang ngồi dựa ngửa, hả hê với những cốc bia mát rượi, cười đùa vui vẻ . Hết ngáp rồi lại đứng dậy đi ra, đi vào khiến bà vợ thấy gai con mắt. Không lẽ giờ này lên giường nằm ngủ. Chịu đựng cái ngoan ngoàn, hiếu thảo với vợ như vậy là quá bi đát rồi. Vậy là đi vào toiliet, cài đặt cái điện thoại cho nó reo, sau đó năm phút ra ngồi tiếp tục nh́n vào màn h́nh TV một cách nghiêm túc sẵn sàng chờ điện thoại “réo”

          -Alô.

          …

-Không đi được đâu. Đừng rủ rê nữa nhá.

...

-Thôi, cho tui ở nhà với vợ con ông ơi.

...

-Tui nói rồi, không được đâu. Tui đang hạnh phúc với vợ con, đừng phá vỡ cái hạnh phúc của nhà tui ..nhá!

-Mấy ông không cảm nhận cái hạnh phúc lâu lâu được ở nhà với vợ như tui đâu. Tui được bà vợ nâng niu, chăm sóc đây. Thèm khát ǵ mấy ly bia..

Như vậy là cũng đủ cho vợ thấy cái t́nh cảm thiêng liêng của ḿnh đối với nàng mà thương hại nói “Thôi, anh đi với bạn cho vui” , Gỉả bộ ỏng ẹo vài ba câu “ Đi hoài, ích ǵ đâu em” “ lâu lắm mới thoát được chúng nó, thôi một bửa mừng lắm. Anh không đi đâu em, ở với em thôi”. Bà vợ biết tỏng rồi nhưng làm bộ năn nỉ “ Anh đi chơi đi mà! Đi với bạn cho vui”. Thôi th́ cũng nghe lời cho vợ vui, dắt xe phóng cái vèo. Bà vợ yêu quư nh́n theo chỉ c̣n biết lắc đầu ngao ngán.

Hội bạn bè đồng môn chúng tôi vui biết bao!

Ông Dũng, giám đốc doanh nghiệp nhựa là người chuyên nói “giửa trời”  hay kể những chuyện mà “ai không tin th́ thôi” rất độc đáo. Ngày Việt Nam phóng  vệ tinh Vinasat 2 lên không gian, hôm sau đang ngồi trong quán nhậu cùng bạn bè lúc cao hứng Dũng lên tiếng:

-Hôm qua Việt Nam ḿnh phóng Vina “Thu tép” thành công mư măn, tôi mời mọi người nâng ly chúc mừng.

Cả bọn chúng tôi nh́n chằm chằm vào Dũng, không biết cậu ta đang dở tṛ ǵ đây . Bỗng bàn bên cạnh có người lạ lên tiếng:

-Anh nói không đúng rồi. VinaSat sao gọi là thu tép.

-Tui nói rứa sao sai được. Tại ông chưa hiểu đó thôi.

Anh chàng bàn bên gân cổ cải:

-Ông phải đọc báo, xem TV chứ .

Dũng vẫn tỉnh như ruồi: 

-Tui th́ giờ đâu đọc báo ông. Sáng sớm lo chở thịt heo từ trong quê ra bỏ mối, tới chiều ngồi lai rai mấy chai rồi về ngủ, làm ǵ rănh mà xem Ti vi.

-Tui thua. Vinasat mà ông nói “thu tép”th́ …

-Tui đâu có nói sai, thằng em tui làm việc ở “NA SA’ hắn gọi về kể rứa đó. Ông biết chi mà căi.

-Vậy ông giải thích giùm tui thu tép là ǵ đi đă.

-Được rồi, ông lắng nghe tui sai chổ mô chỉ dùm nghe. “Thu tép” là “thép tu”, “tu” là 2 nghĩa là thép 2. Thằng em tui hắn nói tiếng Anh mà ông.  Vinasat  cũng như Vinathep thôi. Sắt thép như nhau, tui nói “chừng chừng” rứa có sai ông sửa dùm.

Dũng vừa dứt lời là một trận cười nghiêng ngă, anh chàng ngồi bàn bên cạnh bị lừa một vố nên cười như mếu, ngồi một lát đứng dậy lẳng lặng ra về.

Một buổi chiều chủ nhật, sau khi sương sương, cả đám mới sực nhớ có Mẹ thằng bạn đau nằm bệnh viện nên rủ nhau đi thăm. Năm đứa áo quần xốc xếch sau chầu nhậu bốn tiếng đồng hồ, bước vào thang máy. Ông Huy, giám đốc công ty Bê tông, nh́n ngang liếc dọc trong thang máy rồi buộc miệng giả giọng nhà quê Quảng Nam:

-Tui sợ quá . Không biết mấy ông ở trên đó kéo có nổi không, chứ lở nó rớt xuống có nước..eng (ăn) cho hết.

Có cô gái mặc váy tân thời đứng bên cạnh cười nửa miệng lên tiếng:

-Anh đừng lo. Có..mô tơ.. mà.

Năm thằng tui liếc mắt nh́n nhau im lặng. Thang máy vừa dừng lại cho cô gái bước ra, là cả bọn năm thằng ôm bụng cười ngộp thở muốn sặc. C̣n người phụ nữ đứng dựa lưng, nh́n bọn tôi không nín được cười, cũng bụm miệng ha hả nói “ mấy ông già  mà quỷ sứ ”.

Sao cũng được, Có người  tưởng ḿnh ngu là vui rồi.

Cả bọn định về, chợt chuông điện theo của tôi rung mạnh trong túi quần:

-Alô!

Tiếng ông Vân :

-Nè, Mấy ông đi đâu gọi hoài không được?

-Thăm Mẹ của Vinh nằm bệnh viện. Có chi không?

-Đến đây đi.

-Ở đâu?

-Huỳnh thúc Kháng.

-Để tui hội ư đă nghe.

Sau khi hội ư chớp nhoáng, bốn đứa kéo nhau đến với đám bạn đang ngồi chờ từ lúc chiều. Bước vào quán đă thấy cả chục đứa bạn đang ngồi nói chuyện rôm ră. Hai người lạ mặt chung bàn. Huy nh́n Vân, hất hàm:

-Mới hả?. Ư Huy muốn hỏi mấy người lạ là ai.

Vân chỉ ông Chư:

-Bà con ở “ngoải” mới về.

Tôi bắt tay người lạ:

-Chào anh!

Người đàn ông nói giọng lơ lớ, gật đầu chào :

-Chao anh!

Tôi nheo mắt, hỏi lại:

-Xin lỗi. Anh nói ǵ ạ?

Ông ta mĩm cười:

-Toi noi chao anh!

Miệng tôi há hốc:

-Ơ..ơ. Xin lỗi, anh người nước ngoài.

Ông lạ hoắc gật đầu. Ông Chư đỡ lời:

-Mấy đứa em vợ ở Mỹ mới về.

Tôi lúc này mới hiểu,  nh́n người ngoài hành tinh, cười đáp lễ:

-Tôi hiểu rồi. Vậy anh là Việt kiều yêu nước đấy. Về lâu chưa?

-Moi ve mot tuan thoi.

-Anh qua Mỹ chắc lâu rồi nhỉ?

Người ngoài hành tinh lắc nhẹ đầu:

-Đuoc muoi nam .

Huy ngồi lắng nghe ông ta nói, hai mắt nhíu lại. Tôi nh́n sang thấy cậu ta nuốt nước miệng ực ực.  Vậy là có chuyện rồi.Tôi tiếp tục thẩm vấn ông Việt kiều yêu nước:

-Anh ở bển làm ăn khá không?

-Cung tam thoi.

-Anh làm công việc ǵ vậy?

-Đoc to .

-Cái ǵ..to?

Chư nói đỡ:

-Bác sỹ đó ông ơi! Dốt.

-Bác sỹ à? Vậy th́ giàu quá rồi.

Người ngoài hành tinh nhếch miệng cười cười hănh diện, sung sướng, mắt nheo nheo lăng mạn. Ông Dũng thay tôi tra tấn:

-Trước đây ở Việt Nam anh làm ǵ?

-Lai tau.

Tôi nghe không rỏ.hỏi lại:

-Làm ǵ? Hái cau hử?

Dũng nghe tôi hỏi, dằn giọng:

-Ông .. ngu quá. Ảnh nói .. ảnh người Tàu. Vậy mà cũng không biết.

Ông Việt kiều nhăn mặt:

-Khong phai, toi noi toi lai xe tau lua.

Dũng ngớ người:

-Ơ ơ..Lái tàu lứa hả?

-Đung roi.

Dũng cười hà hà:

-A.. à..Aí chà..chà. Ở Việt Nam lái tàu lửa, qua Mỹ mười năm làm Bác sỹ. Thiên tài, thiên tài..

Trái khế của Huy bây giờ chạy lên chạy xuống liên tục. Cậu ta bóp cho nó dừng lại rồi lên tiếng:

-Có lẽ anh làm việc chung quanh là “Mẽo” nên nói tiếng Việt khó hỉ? Vợ anh chắc cũng người nước ngoài?

-Anh noi đung roi. Vo toi nguoi LA ( L.A).

Huy à một hơi dài:

-Ô la la. Anh quên tiếng Việt hết rồi..Vậy vợ anh là người Dân tộc ..LA?

-Không phai. Anh cham hieu qua. Vơ toi..Lốt ang gơ let.

Huy bắt đầu lây tiếng Mỹ:

-Toi ..hieu. Ạ ạ. Anh nhơ tieng Viêt nhiêu không?

-Toi nho it lam.

Huy cười:

-Ô lơ.. lơ. Khi nào anh qua lại?

-Tuan sau toi qua lai roi. Benh nhan đong lám.

Huy ngồi dựa ngửa, gật gật đầu:

-Tôi định nhờ anh một việc, ngại quá!

-Anh cư nói. Giup đuoc toi giup.

-Anh hứa rồi đó nhé.

-Anh noi đi.

Huy hít một hơi thật dài;

-Tôi.. muốn nhờ anh đem dùm con chó nhà tôi qua Mỹ nuôi một thời gian. Vài tháng thôi cũng được!

Người ngoài hành tinh trố mắt:

-Lam ǵ?

Huy hỏi lại:

-Đem hộ con chó nhà tui qua nuôi một thời gian, được không?

-Đê lam gi? Công an khong cho nuoi??

-Không, Ư tôi muốn nhờ anh đem qua đó cho nó có hơi..Mỹ, cho nó sống ở Mỹ một thời gian ngắn thôi cũng được.

-Đe lam gi? Làm sao gơi ve lại cho anh?

-Khoảng đó anh khỏi lo. Cứ gởi bưu điện.

-Không được..

Huy hừ hừ:

-Anh đừng bận tâm chuyện đó, tôi sẽ có cách. Điều quan trọng là anh giúp tôi như vậy được không?

-Chuyên nho ma! Nhưng ma đem cho qua đe lam gi?

-Được rồi, vậy là tốt. Tôi muốn cho con chó nhà tui qua đó thời gian. Sau này đem về, chó nó sủa tiếng..Mỹ, Thiên hạ nghe.. tức chơi.

Người ngoài hành tinh nghe xong, nấc cụt mấy cái nghe ực ực, đứng dậy ra về không cần chào. Ông Chư mặt tái mét.

3.

Rồi một ngày cái dạ dày của tôi nó phản ứng dữ dội, hết nửa tháng nằm viện trở về nhà mang theo lời khuyên của bác sỹ “Muốn sống hết mùa đông này th́ đừng nhậu nữa” Bà vợ nghe sung sướng, hả dạ lắm, cột chân tôi giử rịt trong nhà không cho đi đâu nửa bước. Có lẽ bả cám ơn cái dạ dày của tôi rối rít, c̣n tôi th́ như người cỏi trên lúc nào cũng thơ thơ, thẫn thẫn đi ra, đi vào mổi khi chiều buông xuống. Buồn t́nh leo lên sân thượng, nh́n về phía xa xa, nơi những chiến hữu thân yêu của ḿnh đang âm thầm chiến đấu nhưng lại vô t́nh bỏ quên người chiến hữu năm xưa kề vai sát cánh với ḿnh.  

Mấy tháng rồi không được tham gia cùng với hội của ḿnh, đời tôi trở nên vô nghĩa, đâm ra buồn phiền, tâm hồn u uất  trầm cảm nặng. Stress ít tôi xít ra cho stress nhiều, vẻ mặt suốt ngày cứ lầm ĺ, ít nói ra vẻ thê thảm lắm. Mà có nói câu nào th́ cũng như bị thụt lưởi, cố t́nh ăn uống ít lại cho có vẻ như sắp bị ..điên. Sức khỏe tôi càng ngày càng xuống dốc , da dẻ xanh xao nhiều hơn trước nên vợ cũng đâm lo, mời hết bác sỹ này đến y tá nọ về nhà “phang” cho tôi ngày hai ống thuốc tím cả mông, nhưng cũng không làm cho tôi khỏe hơn. Bà vợ đâu biết rằng tôi đang âm thầm chống lại cái bản án bị giam lỏng này nên cố t́nh phá hoại thể xác ḿnh như vậy, cương quyết không chịu đi bệnh viện khám lại sức khỏe theo mong muốn của bà xă.

Một hôm có vị Bác sỹ mới toanh đến nhà khám bịnh cho tôi. Vị này do bạn bè tôi giới thiệu là một bác sỹ giỏi ở bệnh viện quân đội nên vợ tôi vội vả nhờ bạn mời về . Sau một hồi  nắn nắn bóp bóp cái bụng lép xẹp của tôi rồi lại gắn cái ống nghe lên tai, nghe ngóng tim gan phèo phổi một hồi rồi phán:                                        -Anh nhà sức khỏe kém lắm.Tuy nhiên dạ dày cũng trở lại b́nh thường rồi không việc ǵ phải lo, nhưng cũng phải kiêng cử bớt bia rượu, uống ít thôi. Tâm lư chưa ổn định v́ suốt ngày ở hoài trong nhà . Ngoài việc ăn uống tẩm bổ c̣n cần phải sinh hoạt giải trí để đầu óc bớt căng thẳng nữa. Nếu không được như vậy th́..

-Dạ sao Bác sỹ ?

Vợ tôi lo lắng hỏi.

-Th́ con người ta cần phải có giải trí lành mạnh. Anh cứ ru rú ḥai trong nhà như vậy, tôi e sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến sức khỏe, tuổi thọ giảm nhanh.

- Như vậy phải làm sao, bác sỹ.

-Ừ, th́ cần phải đi ra ngoài hít thở không khí trong lành, gặp gở bạn bè cho đầu óc nó thoải mái.

- Không được rồi bác sỹ ơi. Hể gặp bạn là uống có mà mau chết.

-Tôi nói vậy thôi, tùy anh chị. Vị Bác sỹ nh́n vợ tôi cười cười, phán tiếp “Nếu chị không muốn làm bà góa th́ cứ để ông nhà vậy cũng được.”

Bà vợ tôi hết nh́n ông bác sỹ lại quay liếc xéo tôi:

-Đừng nghe mà tưởng thiệt.

Sau khi vị Bác sỹ mà đám bạn nhờ đến giải vây cho tôi ra về, bà vợ có vẻ lo âu lắm. Có lẽ cô ấy đấu tranh tư tưởng rất nhiều khi nghe người bác sỹ nói vậy, nên những ngày sau lúc nào cũng nhỏ nhẹ, ân cần chăm sóc tôi như đứa trẻ. Thấy vậy tôi bắt đầu làm nư cho đă, bù lại những ngày  bị mụ y tá đến chích thuốc sưng cả mông. Oan cho cái bàn tọa, nó đâu tội t́nh chi mà phải chịu mổi ngày bị phang hai nhát, bầm tím.

Mấy ngày sau tôi giả bộ nằm rên hừ hừ, suưt xoa ra vẻ mệt nhọc, đau khổ khiến bà vợ bỏ cả công việc chăm sóc, cứ sợ tôi “ra đi” bất tử. Ngày nào cũng thúc hối bảo đi bệnh viện, nhưng tôi biết ḿnh có bịnh ǵ đâu mà đi. Thấy t́nh h́nh có vẻ căng thẳng cũng tội cho bà vợ lo lắng quá nên tôi giảm cường độ đau lại. Sáng hôm sau thức dậy tôi ra sau vườn chăm sóc mấy chậu hoa gần héo khô. Bà vợ nh́n theo, mừng trong bụng v́ ông chồng tươi tỉnh, không c̣n nằm rên hừ hừ như con mèo ốm nữa. Đến chiều tôi nhẹ nhàng đến bên vợ yêu thủ thỉ:

-Ở  nhà  buồn quá em . Bác sỹ nói anh cần ra ngoài…

Nói chưa hết câu bà vợ quắc mắt nh́n tôi:

-Đi mà nhậu đó hử?

Tôi van xin:

-Anh hứa mà em, không một giọt. Tin anh đi.

-Thôi, thôi đủ rồi. Tôi lở dại mấy chục năm tin anh nên bây giờ tàn tạ theo anh luôn đây.

-Th́ thà ḿnh em tàn tạ chứ bắt anh ở nhà tàn tạ rồi từ tạ chết trước em, sao em.

Tôi năn nỉ em yêu nhưng thêm chút hài hước mong em nở nụ cười hiền từ bi, mà mở rộng tấm ḷng xả cửa cho tôi ra ngoài hít thở không khí trong lành như ư kiến của vị Bác sỷ đáng kính kia. Tôi tiếp tục :

-Nói thiệt với em chứ lâu nay ở nhà hoài anh “bứt” lắm. Hết ngồi rồi nằm ai chịu nỗi. Để anh đi chơi với bạn cho khuây khỏa nghe em. C̣n không th́ để cho anh lội bộ xuống bờ sông hóng gió cũng được.

Bà vợ trầm ngâm suy nghĩ hồi lâu rồi nh́n thẳng vô mặt tôi nói:

-Xuống bờ sông ngồi hóng hít, tán dóc với mấy em trẻ tuổi lắc lư mông, đong đưa ngực chứ ǵ. Đừng ḥng!

-Cái ǵ em cũng không cho. Thôi được, ở nhà héo khô cho em sướng! Cứ nh́n thấy tui héo sầu tâm tư đi rồi mừng. Thôi được! Tôi sẽ nhốt kín thân xác già trông pḥng này, cho em ướp xác!

Suy nghĩ hồi lâu, có vẻ căng thẳng lắm. Cuối cùng vợ phán:

-Thôi được, em sẽ đi với anh cho chắc. Muốn đi, tui ch́u! Chiều nay em sẽ ngồi với bạn anh luôn cho chắc!

Vậy là hết cửa thoát, nhưng có c̣n hơn không.    

Chiều hôm đó tôi gọi điện thoại cho đám bạn, hỏi ngồi ở đâu tôi đến. Tôi nghe tiếng lao xao quen thuộc trong điện thoại mà thèm nên vội vả thúc hối vợ nhanh nhanh . Bà vợ có vẻ bực ḿnh nhưng cuối cùng cũng chịu leo lên xe cho tôi chở . Ra phố tôi rú ga chạy vù vù khiến bà vợ ngồi sau phát hoảng:

-Nè, làm ǵ mà anh chạy như tên lửa vậy. Ở nhà th́ như con mèo gần chết, mới ra đường là ..ào ào.Đằng nào rồi cũng đến nơi, muốn chết sao mà phóng như thanh niên mới lớn.          Chậm lại tí đi.

Tôi giả điếc không nghe, phóng chạy nhanh hơn nữa cho bả khiếp để lần sau khỏi đ̣i đi theo.

Tôi thắng xe nghe cái ..kít. Quán nhậu yêu quư của tôi đây rồi. Hôm nay là chủ nhật, quán vắng hơn ngày thường bởi v́ mấy ông chồng c̣n phải đưa gia đ́nh về thăm Ba Mẹ  vợ. Hội yêu quư của tôi cũng vắng đi nhiều chiến hữu nên có mặt đúng sáu ông cộng thêm bà vợ tôi nữa là bảy. Từ ngoài bước vào đă nghe tiếng cười của mấy ông bạn vàng mà thèm. Ông Chư nh́n thấy đon đả chạy ra đón:

-Quái kiệt tái xuất giang hồ rồi, giỏi lắm.

Huy kéo ghế mời vợ tôi ngồi:

-Làm chi mà khổ rứa em. Cứ để hắn đi một ḿnh.

Tôi biết thâm ư ông Huy muốn đuổi khéo bà vợ tui về cho khuất mắt. Mấy mụ đàn bà mà ngồi đây nghe bọn tôi nói chuyện chỉ có nước “nhảy đựng” lên thôi, thêm rách chuyện chứ chẳng hay ho ǵ. Hoặc là cả bọn ngồi im re rồi về. Mà như vậy th́ đâu có được, làm ǵ có chuyện bịt miệng cả tiếng đồng hồ không nói ǵ làm sao chịu nỗi. Thấy t́nh h́nh hơi căng thẳng, tôi nói với bà vợ:

-Em uống nước rồi về trước đi. Anh ngồi xí mấy ông chở về sau.

Bà vợ xoay qua nh́n tôi, mắt trợn dọc nhưng cố che không để cho đám bạn tôi nh́n thấy, nói nhẹ như chim hót:

-Lâu quá không gặp mấy anh. Cho em ngồi uống rồi cùng về một lần luôn. À, để em gọi mấy bà tới luôn cho vui.

Ư vợ tôi muốn gọi thêm mấy bà vợ của mấy ông đến. Dũng nghe vậy, tím mặt:

-Anh lạy em. Mụ vợ anh mà đến thế nào cũng xảy ra.. đại chiến. Tha cho anh.

-Vậy th́ em ngồi đây há miệng nghe mấy ông nói hả. Thôi, để em gọi.

Nói là làm, vợ tôi rút điện thoại ra: 

-Nhung hả? Lâu ngày không gặp, đến cho vui. Quán chị Thu. Đông lắm, mấy ông đang ngồi ở đây. Gọi cho mấy bà đi nhé.

Nữa tiếng sau, lần lượt sáu bà vợ lục đục kéo đến. Thôi, coi như mất tiêu buổi chiều nắng đẹp. Mấy bà vợ mà nghe kêu đến ngồi chung với mấy ông..sướng c̣n hơn trúng số.

Nhâm, vợ Dũng vừa bước vô đă ném cái nh́n ngay mặt chồng:

-Giỏi hỉ?

-Chi giỏi bà? Thấy mặt là gây,.. hà bá. Ngồi dùm tui xí đi, nghe kể chuyện không?

-Tui sợ ông quá!  Nhâm trả lời, không thèm nh́n mặt chồng. Có mấy bài cứ tua lui, tua tới hoài, nghe bắt chán.

-Bài ni mới, tui “truy cập” hôm qua. Bà không nghe ..th́ thôi, về đi.

Thiện thấy t́nh h́nh bắt đầu căng thẳng, lái qua chuyện khác:

-Mấy bà ăn chi nè? Lẩu hải sản nghe?

Thanh nghe gọi lẩu, mắt nhấp nháy:

-Được đó anh. Cho sáu cái đi.

Nhung nhảy ngược:

-Nè, làm chi mà sáu cái. Ba cái thôi. Định đem về cho cả xóm ăn hử?

B́nh thường Huy hay nói, mà nói to, nói hành mụ vợ nhưng từ lúc Nhung bước vào ngồi im không cục cựa. Ông này không nói được thoải mái là hay bí. Mà bí th́ nói sảng, nói mê, nói bậy mới chết chứ. Trông ổng cứ xoay qua, xích lại , chưa ăn ǵ mà cứ ngồi xỉa răng, tôi không nín cười được:

-Huy nè, mi nói chi đi. Ngồi im rứa, ngứa miệng chết.

-Đau răng quá ông. Dành mai nói.

-Th́ kể chuyện chi đó chào mừng mấy em đến chung vui cũng được.

-Có chuyện chi đâu ông.

Dũng nghe kể chuyện, nhảy vô liền:

-Thôi để tui. Hôm nay hân hạnh được đón tiếp đầy đủ mấy  quư em ở đây, tui xin kể một chuyện.

-Ê, ê. Kể đàng hoàng đó nghe. Có phụ nữ hỉ. Thiện nhắc Dũng.

-Th́ ..đàng hoàng. Người tui lúc nào không đàng hoàng. Chừ nghe nè, tui bắt đầu kể nghe. Im lặng dùm tui xí!

Trong lớp học , giờ dạy Sử thầy giáo hỏi một em học sinh:

- Em cho biết ai lấy thân ḿnh lấp lổ châu mai?

-Dạ.. Tôn Sĩ Nghị.

Thầy méo miệng:

-Nhà vua nào dời đô về Thăng Long?

Một cậu học tṛ nhanh nhẩu đứng lên:

-Dạ.. câu này dể thầy.

-Em trả lời đi. tôi không hỏi dể hay khó.

-Dạ..Vua ..Càn Long.

-Trời đất! Em ngồi xuống.

Thầy giáo tiếp tục gọi cậu học tṛ khác:

-Em biết Vua        Quang Trung sinh năm nào không?

-Dạ.. em nhớ h́nh như năm ..chín tám.

Thầy giáo lắc đầu:

-Vậy vua Quang Trung nhỏ hơn em sao?

-Dạ, đâu có thầy. Nó bằng tuổi em. Trong băng của em gọi nó là Trung thẹo mà.

Thầy giáo Pó tay:

-Vậy em có biết trận thắng Bạch Đằng lịch sử do ai chỉ huy không?

-Dạ.. không thầy.

Thầy nỗi cáu:

-Em học rồi sao lại cái ǵ cũng không biết là sao?

Gọi tiếp một em khác:

-Đặng Dung hay ngồi làm ǵ dưới trăng?

-Dạ, mài dao.

-Em giỏi lắm, nhưng không phải mài dao, mà là mài kiếm mới đúng.Sao em biết?

-Dạ.. Băng em giao cho thằng Dung nhiệm vụ mài dao mà thầy.

Ông thầy ngáp ngáp mấy cái như hớp lấy không khí.

-Tại sao lịch sử hỏi cái ǵ mấy em cũng không biết? Vậy mấy em biết cái ǵ?

Cả lớp im phăng phắc. Bỗng có một cô nữ sinh đứng dậy:

-Dạ thưa thầy. Mỗi băng đều có quy tắc riêng. Tụi em mong Thầy thông cảm. Thầy biết băng của thầy, c̣n tụi em biết băng của em.

-Thầy cho em hỏi lại thầy một câu: “ Thầy biết Dung lưỡi lam. Hoa đực. Hằng sầu đông, Phương mặt thẹo, Thắng pê đê, Chư mặt ngựa không?

Thầy trố mắt:

-Không.

-Vậy Thầy có biết Tâm lẹo, Sáu dao phay không?

-Không!

-Vậy th́ Thầy biết được cái ǵ. Xin lỗi! Cho em nhắc lại ccau hỏi của Thầy. Từ nay, băng của thầy, thầy biết. Băng của em, em biết. Em mong rằng Thầy phải biết tôn trọng chúng em. Tuy chúng em là học tṛ của Thầy, nhưng băng ai nấy biết. Tụi em không đụng băng của thầy, th́ Thầy đừng đụng vào băng của tụi em nữa. Bạn em khó tính lắm!!

Ông Thầy run lẩy bẩy, hai chân muốn khuỵu xuống, mặt tái mét. Vội vả bỏ ra khỏi lớp học, không dám ho một tiếng.

Mấy bà nghe xong, háy nguưt ông Dũng, có bà nói: “ đồ quỷ!”.

Đến bây giờ chúng tôi bắt đầu bí, kẹt mấy bà vợ nên không thể thi thố tài năng của ḿnh, ông nào cũng thấy bứt rứt khó chịu. Nhưng mà làm cách nào để đuổi khéo mấy bà vợ về nhà mới là vấn đề nan giải cho chúng tôi. Lâu lắm mới được vui như vậy nên tôi không muốn về sớm, nói nhỏ vào tai vợ:

-Em về trước xem mấy đứa con ăn uống ra sao, tí nữa Thiện chở anh về.

Bà vợ nghe xong, nh́n tôi không chớp mắt, đôi mắt trợn trừng rất ..long lanh, trông ớn xương sống. Tôi im re, mặt cúi gằm, nh́n xuống nền nhà xi măng lạnh toát.

Thiện ngồi im lặng lâu, chịu không nổi bắt đầu đổ liều:

-Tui xin kể chuyện tiếu lâm..hơi tục. Mấy em không nghe được đâu. Mấy em chịu khó ra về để mấy anh tâm sự xí nhé.

Vợ Thiện đang ngồi đối diện, nh́n chồng gườm gườm một cách ..say đắm. Thiện không chịu thua:

-Nếu mấy em đủ can đảm ngồi lại nghe th́ anh đây..chơi luôn. Ư mấy em sao?

Vài câu trả lời giống nhau: “Tui sợ ông quá!”

-Vậy th́ lắng nghe, không nhăn nhó, không ư kiến, không phản đối mà cũng không..rục rịch nhé mấy em. Tui bắt đầu kể đây:

Chuyện có tên là “Dán lá khoai”. Công ty của tui vừa rồi có chuyện buồn. Xếp bị tù mấy năm v́ tội mua dâm trẻ vị thành niên. Tôi khóc, cả công ty đều khóc. Khóc chán tui chợt nghĩ đến câu chuyện tiếu lâm đă nghe cách đây mấy chục năm rồi, nó như thế này:

 “ Thời Pháp thuộc, có một ông quan xă ác ôn, chuyên áp bức dân t́nh, hăm hiếp phụ nữ. Ưng em nào là ổng t́m cách chiếm đoạt cho bằng được. Hằng ngày , hắn cởi ngựa đi quanh làng, đến nhà nào có phụ nữ ..ngon ngon, hắn dừng lại, cột ngựa ngựa trước nhà là coi như có chuyện. Phụ nữ trong làng, khó có người nào thoát được tay lăo. Cuối cùng chỉ c̣n có cô em họ bên vợ, xinh xắn, cao ráo sạch sẽ là chưa đụng vào thôi. Hắn nghĩ đủ cách t́m cơ hội. Rồi cơ hội cũng đến.

Bà vợ nằm ổ, nói với hắn qua nhờ cô em họ đến chăm sóc dùm.Cơ hội ngàn vàng hắn không thể bỏ qua được.

 Trưa hôm đó hắn cởi ngựa phóng đi ngay! qua nhà cô em họ của vợ, ở xă bên. Cô em vợ nghe nói bà chị ḿnh sinh, vội vả khăn gói theo ông anh rể.

Khi hai người trở về, v́ đường xa nên cùng đi chung ngựa, cô em vợ ngồi trước, hắn vừa cầm cương ngựa, vừa ôm chặt cô em vợ, mấy người nghe tui kể không thôi, cũng đủ thấy ngứa ngáy rồi, phải không? Cô em vợ thấy nó ôm chặt quá, lấy làm “dị”, nói:

-Anh ôm nhẹ nhẹ thôi, nhột  quá!

Thằng anh rể buông lỏng nó ra, cho ngựa chạy..giựt giựt. Cô gái hoảng hồn:

-Á,á.. ôm ..em..!

Nó liền ôm ngay, ôm cứng hơn trước nữa.

 Khi đi đến gần miếu thần hoàng, bỗng dưng hắn dừng ngựa bước xuống ôm bụng, ngă lăn ra đất, rên la đau đớn lắm. Cô em vợ thấy vậy hoảng hồn, lay lay vai ông anh rể:

-Anh bị làm sao vậy?

Ông quan xă không trả lời mà ôm chặt bụng rên la. Vừa lo sợ, vừa bối rối, cô em vợ đứng lên rồi ngồi xuống như gà mắc dây thun, không biết phải làm ǵ . Thằng quan xă thấy vậy càng rên hừ hừ to hơn;

-Ối, ối! Đau quá!

-Anh bị cái ǵ vậy, nói cho em biết phải làm sao?

Thằng quan xă cắn môi đến rướm máu:

-Anh..anh..bị..thần..quở..rồi…em..

-Làm sao mà..quở?

Quan xă th́ thào:

-Trưa đứng bóng, đi qua đây..thần quở. Thôi, em ở đây để tôi đến miếu, lạy thần..

Nói chưa hết câu, thằng cha lại ôm bụng rên la thảm thiết, cô em vợ mặt tái xanh:

-Để em đi!

Thằng quan xă he hé mắt trái ra nh́n:

-Ừ..ừ, em đi đi! Nhưng đi..chậm chậm..thôi. Đừng ..chạy, thần quở ..luôn em chừ.

-Dạ!

Cô em vừa đi khuất, thằng quan xă vùng dậy, theo lối tắt, chạy thật nhanh đến sau miếu, chui núp dưới bàn thờ. Vừa lúc ấy, cô bé bước vào, quỳ sụp xuống vái lia lịa:

-Con trăm lạy Thần hoàng bổn xứ linh thiêng. Chúng con có lỗi lầm ǵ xin bỏ qua, đừng bắt tội ông anh rể con nữa.

Vừa dứt lời, tiếng Thần hoàng vang lên, nghe ồm ồm:

-Ta là Thần hoàng đây! Hai đứa bây trưa đứng bóng mà rủ nhau đi đâu? Có tư t́nh ǵ phải không?

Cô gái mặt tái xanh:

-Bẩm thần hoàng!  Chúng con là em vợ, anh rể. Chúng con có làm ǵ nên tội đâu, thưa thần hoàng.Mà làm như vậy là ..loạn luân

-Không làm ǵ nên tội mà giữa trưa đứng bóng, ôm nhau trên lưng ngựa hả? Anh rể, em vợ mà ôm riết, cứng ngát như vậy hử? Định qua mắt Thần hay sao chứ, thần đâu có ..đui. Có thấy con ngựa nó gánh hai đứa bây trên lưng, nặng quá nó chạy.. giựt giựt không?

-Dạ, tại con ngựa nó..giựt giựt nên anh rể con, sợ con rớt xuống đất, nên mới ôm ..cứng như vậy, xin thần bỏ qua cho chúng con. Thần muốn ǵ ..con xin nghe.

-Nghe là nghe..thế nào? Tội chúng mày là tội chết..nặng lắm.

-Dạ, chúng con biết tội..Thần dạy điều ǵ, con cũng nghe theo.

-Mày nói rồi đấy nhé! Nói là phải giử lời nhé! Ta muốn hai bây làm một việc, không khó nhưng hơi..khựng một chút. Có làm được không?

-Dạ. Con xin nghe theo lời thần dạy.Bảo sao con làm vậy.

Thằng quan xă lưu manh, nghe cô em vợ nói vậy, sướng trong bụng. Nó hít một hơi dài, phán:

-Vậy th́ nghe đây! Ta muốn hai đứa bây..biểu diễn cho ta xem, ngay trước miếu này để ta nh́n cho.. rỏ! Không làm ngoài bờ, ngoài bụi, lở ai đi ngang qua, nó.nh́n, ta..mắc cở lắm. Tính ta hay ..thẹn. Rỏ chưa?

Cô gái chưa rỏ ư thần, hỏi lại:

-Thần muốn chúng biểu diễn ..cái ǵ ạ?

-Th́.. c̣n cái ǵ nữa, giả ngu, không biết hử?

-Dạ…không.

-Nghe lại cho rỏ đâ!.Ta muốn hai đứa bây..vậy vậy đó. Ôm nhau trên ngựa được, th́ nằm trước mặt ta..làm luôn cho ta xem.

Cô gái lúc này mới hiểu ra ư của thần, van xin:

-Tội con, thần ơi! Con mà bị chi.., làm sao đi lấy chồng.

Thần hét lên:

-Ta nói nhà ngươi có chịu nghe mà làm theo không? Không làm, ta cho hai đứa cùng đau mà chết..tại chổ. Mày muốn đau theo thằng anh rể , hử? Hăy xem đây!

Nói đến đây, thằng anh rể hét lên một tiếng. Cô em vợ nghe tiếng hét, hoảng kinh. Van xin mấy, ông thần cũng không chịu nghe, hét to hơn:

-Dám chống lại ư thần, hử?

Cô gái lạy trối chết:

-Con trăm, ngàn lạy thần, con nghe.

 Cuối cùng, cô gái vái ba vái, lui ra, chạy về kể lại với ông anh rể đang c̣n lăn lộn dưới đất, hỏi:

-Bây giờ biết làm sao đây anh?

Ông quan xă hỗn hển:

-Ông thần này ..ác quá. Biết làm sao chừ đây! Không được! dứt khoát anh không thể làm như vậy được!

-Thần nói không làm th́ cả hai cùng chết.

-Thà chết chứ anh không thể làm như vậy. Bất nhân lắm! Loạn luân lắm! không chấp nhận được!

-Có cách nào..lừa ông thần không anh, tính thử coi?

Thằng quan lưu manh, vừa rên vừa bóp trán suy nghĩ:

-Nếu không.. “mần” th́ cả hai..chết. Mà.. “mần” th́ anh cũng.. chết.., mang tội cưỡng bức gái ..vị thành niên. Đằng nào anh cũng ..“đai”! Không biết tính sao đây? Trời ơi! Là..trời!

Cô gái ngập ngừng:

-Nhưng không..mần, cả anh với tui chết, lấy ai nuôi chị hai?

-Thôi, thôi cô đừng nói nữa..tôi rối trí, đau nhức cả người lắm rồi. Ơ, a, i! đau..quá!

-Thôi, anh. ..mần đại đi, nhưng đừng có ..mần thiệt nghe, nhẹ nhẹ thôi! Gỉa bộ trước mặt thần cho qua chuyện nghe anh! Để em cơng anh đến miếu

-Tui..nghĩ ..ra rồi. Đi kiếm cái..lá khoai. Ư, đau quá!

Cô gái ngạc nhiên:

-Để làm ǵ?

-Dán nó lên!

Cô gái chợt hiểu ra ư ông anh rể, hồ hởi :

-Dạ, để em đi kiếm

-Ư, a..ơ..u! đau quá, để tui đi cũng..được.

-Anh nằm đó, chờ tui về!

Cô gái kiếm được hai chiếc lá khoai, trở về d́u ông anh rể vào trong miếu…

Khi.chuyện đó diễn ra giữa chừng, cô gái la lên:

-Ơ, ơ. Anh đè mạnh quá. Nói mần..sơ sơ sao anh..ực ực, cái lá khoai nó..lủng rồi, trời.trời!.

Thằng quan xă..điếc luôn. Nó không c̣n nghe ǵ nữa hết, mà cô em vợ cũng..nín thinh, điếc theo!

Tạ lể thần xong, cô em vợ ôm mặt khóc hu hu:

-Anh nói “mần” ..giả bộ thôi, sơ sơ thôi, sao lại “mần” dă man..tới bến luôn. Tụi kiện anh lên quan tây.

Nói rồi, cô gái vùng chạy thoát khỏi thằng anh rể khốn nạn.

Ba hôm sau, khi đang cởi ngựa, làm việc quan, thằng anh rể quan xă khốn nạn bị quân lính trên huyện, chận lại giữa đường, bắt giải lên quan, chờ ngày xét xử về tội cưỡng bức gái vị thành niên.

 Hôm ra trước quan, bị tra tấn khiếp quá nó khai tuốt luốt. Nghe xong, vị quan ṭa biết thằng quan xă này đểu, đập bàn:

-Láo! Mày làm quan xă mà hảm hiếp gái vị thành niên như vậy hả? Làm quan thế..đ..nào được?

Quan xă mặt tái mét, run rẩy,lắp bắp thưa:

-Dạ, bẩm quan! Bị cáo đâu có muốn chuyện này xảy ra. Bị cáo đâu có..ham hố, thèm khát ǵ đâu.. Dạ, tại cái lá khoai,đ.. biết lúc ấy làm sao, tự nhiên ..nó lủng. Bị cáo mới ..mần sơ sơ mà nó..lủng!

 

Nghe đến đây, ông Thư đứng dậy, kéo ghế tránh qua chổ khác, quỳ xuống chắp hai tay trước ngực hướng về phía ông Thiện, lạy lia lịa:

-Con ..lạy..choa! Có mấy em ngồi đây mà ..choa cũng không..thoa! Tối nay về nhà, bà vợ tui bả ..ực ..ực, tui chết!

Bà vợ Thiện đứng dậy, ra sau lưng chồng, kéo ngửa ghế. Ông Thiện nằm dài dưới đất, hai chân đạp đạp như bị thiến, bà vợ nhảy vô đấm nơi ngực Thiện rầm rầm. Mấy bà vợ khác cũng nhảy vô ăn theo, đấm ông Thiện túi bụi. Vừa đấm, vừa cười. Cười hê hê, ha ha, hô hô.Nhiều bà cười hi..hi, hí hí.

Tôi nghĩ, thôi rồi, kiểu này chỉ có chết. Lần sau mấy ông ngồi đâu, thế nào mấy bà cũng đ̣i đi theo.

4

Thân từ Sài g̣n về đă hai ngày rồi nhưng vẫn chưa gặp mặt đủ bạn bè, nó tỏ ra sốt ruột lắm. V́ công việc nên nó ít khi được về thăm Cha Mẹ hiện c̣n sống tại Đà Nẵng. Chiều nay chủ nhật Thân gọi cho tôi:

-Nè, tui gọi được mấy ông B1 . Ông gọi dùm tôi B2, B3 nhé. Mai vô lại rồi.

Tôi bấm máy gọi cho Huy:

-Mi đến Bà Thi đi. Thân nó về, “rung” quanh từ sáng đến giờ mới rớt được có mấy ông thôi.

Huy léo nhéo:

-Bận quá ông ơi! Đến trể xí nghe,

-Ông làm ǵ mà bận?

Huy cười hề hề:

-Đang đi dự  đầy tháng “cháu nội em cô con dâu mẹ vợ ông hàng xóm”

Ttôi suy nghĩ măi không ra ông này đi dự tiệc ǵ:

-Trời đất! Là ông đi dự thôi nôi con ai?

-H́ h́! Ông sao mà dốt lâu thế? Đoán thử xem là con..ai?

-Thôi cha! Con lạy cha!

Nói rồi tôi cúp máy, không thèm suy nghĩ cho mệt óc. Mà có nghĩ..ba ngày cũng không ra là ai.

Quán cô Thi là nơi chúng tôi thường tụ hội với nhau từ trước đến nay. Không gian quán tuy chật hẹp nhưng rất vui, lại thêm bà chủ quán cùng lứa, chồng lỡ quy Tiên từ mười năm nay, nên vô tư đùa mà không ngại có ai đứng sau lưng ḿnh. Hơn nữa cô Thi này cũng là một nữ sinh xinh đẹp, từng là hoa khôi trường trường Nữ trung học một thời. Hồng nhan bạc phận , bọn tôi mới có dịp ngồi gần chuyện tṛ, ngày xưa th́ đừng ḥng. Thi học ngang lớp với chúng tôi ngày trước, cũng thuộc hàng.. tưng tửng như đám bọn tôi, nên tụ họp bạn bè ở đây rất vui, không phân biệt chủ quán với khách hàng. Ai muốn ăn ǵ có chủ quán, nhưng muốn uống cứ tự mà phục vụ. Không ai hầu hạ ai. Cô Thi thường nói như vậy.

Thân vào Sai g̣n làm việc đă hơn ba mươi năm, vợ người miền nam nhưng lại thích về đây gặp bạn bè chồng v́ không khí thân mật cứ là vui.

Thân là Giáo sư Tiến sỹ toán dạy học tại một trường Đại học tại Sài g̣n, nhưng “ nghề nghiêp” chính là làm thơ. Hôm nay về khoe tập thơ vừa mới in “ Nỗi buồn chim Ri” nhưng nh́n cái mặt nó chim Ri vui hơn nhiều, v́ ngồi chờ măi mà chẳng có được bao nhiêu đứa bạn đến cho nó khoe tập thơ của ḿnh, dù đă được báo trước ba ngày rồi.

Bạn bè chúng tôi hầu hết học toán, ra đời mỗi đứa một nghiệp nhưng phần lớn đều có tâm hồn và hay viết văn thơ đăng báo. Mỗi lần phát hành một tập truyện hay thơ, kiếm đưọc ít đồng nhuận bút cũng không đủ mời bạn bè đi nhậu. Có quy định rỏ ràng về chuyện này rồi. Ai có sách phát hành phải “thuê” bạn bè đến ngồi nghe ḿnh giới thiệu về tác phẩm mới ra ḷ. Không đủ tiền th́ kư sổ chủ quán khi nào có trả sau. Vậy mà có đứa đến, đứa không.

 Tôi nhớ câu chuyện có cậu nhỏ sống Mỹ phát hành tập truyện có tên Thiên trời thiên địa  ǵ ǵ đó, khi về Sài G̣n, quảng bá cho tác phẩm của ḿnh có vẻ rầm rộ, quảng bá lung tung, ai quen là đánh tiếng mời gọi. Nhất là những đồng hương  xa quê của ḿnh. Khách được mời đến một quán nước ở Sài g̣n, nghe cậu ta giới thiệu tác phẩm của ḿnh. Mọi người phải bỏ tiền ra mua tập truyện không ra ǵ, c̣n tiền nước ai uống thứ ǵ, tự do trả.Khi ra về mặt ai cũng hớn hở cười như mếu, nhưng thông cảm cho cậu nhỏ háo thắng.

Thái Nhiên, nhà báo đang làm việc cho Thời báo X nghe tin Thân về cũng phóng  theo. Vừa bước vào gặp ngay bà chủ quán xinh đẹp liền đọc một câu thơ, chọc:

Tôi yêu Thi như thằng ăn trộm,

Rất thật ḷng nhưng lại sợ..bắt quả tang.

Mọi người bất ngờ v́ sự xuất hiện đột ngột không báo trước của Nhiên, Ông Huy vừa nghe xong câu thơ liền phán:

          -Ê, cái thằng này. Mi về hồi nào không thèm báo ?

Nhiên cười h́ h́:

          -Dại chi báo cho mấy ông ra sân bay đón, rồi tính tiền quy ra bia ai chịu nỗi.

          Trong quán bắt đầu sôi nỗi hơn khi hằng loạt đứa bạn đến. Cả thảy gần ba mươi ông. Thân đang ngồi hí hoáy viết lời đề tặng bạn bè th́ “Rô be” Dưỡng bước vào, vổ vai Thân một phát đau điếng:

          -Thằng quỷ, mỗi lần nghe mi về là mọi người khốn khổ.

          Thân cao lênh khênh nhưng ốm nhom như..tui. (Đem nấu cao cũng được vài lạng.) ôm vai v́ cú đập của thằng bạn to hơn voi. Cô Thi đang làm thức ăn dưới bếp nghe Dưỡng đến vội chạy lên:

          -Hê lô “ Rô be”. Khỏe không?

          Dưỡng trả lời tỉnh rụi, miệng méo lại:

          -“ Anh” ..khỏe. Ư.. em..seo?

          Cô Thi không vừa, trả lời c̣n tỉnh rụi hơn:

          -Tui..sợ ông quá!

Vừa nói vừa ném cái nh́n hóm hĩnh cho ông Dưỡng. Vậy là im re, không dám ngước mắt đón cái nh́n của em Thi xinh đẹp nữa. Nhưng Dưỡng Rô be ít khi chịu để cho cái miệng ḿnh nằm yên ,không nhúc nhích. Hắn vừa kéo ghế ngồi xuống là có chuyện:

          -Hôm nay có ông Thân về tui xin ra mắt một câu chuyện vừa mới truy cập được. “Chết mà cười.” Ho..ho..im lặng!

          - Chiều hôm qua vừa xảy ra ba vụ chết c̣n cười, Công an đang điều tra nguyên nhân . Vụ thứ nhất ông bạn dạy Bách khoa năm mươi hai tuổi vừa mới lấy vợ. Cô vợ trẻ, sinh viên của ổng mới ra trường là chơi luôn. Đám cưới tổ chức  vừa xong, ba ngày sau đám ma. Mấy ông biết răng không? Thôi nói ra “mắc tịt” lắm. Tui nghe nói khi khâm liệm ổng, mấy ông nhà tang lễ khép miệng ổng hoài không được nên lấy chỉ khâu lại, chỉ bứt. Dứt khoát ông không chịu ngậm cho kín miệng . Năm mươi mấy tuổi lấy được em hăm ba chỉ có chết thôi. Nhưng chết mà ổng vẫn cứ cười, đă quá.

          Nghe câu chuyện thứ nhất xong Huy lên tiếng:

          -Thằng cha này chết sướng nên cười là đúng rồi. C̣n chuyện chi kể tiếp, ông?

          Dưỡng cười híp mắt:

          -Từ từ, mấy em đừng nôn nóng. Nghe đây, ho…ho..

          Chuyện thứ hai. Có cái ông nhà nghèo vừa mới trúng số độc đắc cặp mười. Đang đong đưa với xị rượu, ḍ số trúng sướng quá. Cười. Chết ngay tại chổ.

          Có tiếng phản đối:

          -Không có chi hay, chuyện khác đi ông.

          Dưỡng nheo mắt, hất hàm:

          -Học sinh im!

          Cả bàn hô to:

          -Lặng!

          -Mấy em giỏi! Nghe đây, ho… ho… Một ông nhà quê đang làm ruộng bị sét đánh chết. Cười.

          -Thường thôi. Thân lên tiếng.

          Dưỡng háy mắt:

          -Ông cứ nhảy lên lưởi gà họ mà ngồi. Có muốn tui giải thích không?

          -Thôi được, ông nói đi.

          -Ho..ho… Trước đây mỗi lần ổng được chụp bóng, khi nghe ông phó nḥm nói “ Cười đi,đèn chớp lên mới hết cười nghe”. Rứa là mỗi lần ổng thấy ánh sáng bất th́nh ĺnh cái ổng cười. Ra phố chơi đi đường thấy xe điện chạy qua pha đèn, cười. Đi đâu về tối bật đèn lên, đèn típ nhấp nháy, cười. Ngồi nhậu thấy người khác bật quẹt hút thuốc, cười. Ngang qua chổ có công nhân hàn điện, cười. Tội cho ổng, thấy cái chi sáng sáng sáng, tưởng được chớp bóng là cười.

 Hôm qua, đang gặt lúa ở ngoài ruộng ổng cười liên tục v́ trời đang mưa dông, sấm sét cuối chân trời. Cứ trời chớp một cái là ổng hả miệng cười một cái. Đến khi sét đánh trúng mà ổng vẫn tưởng được chớp bóng nên nhe răng ..cười, cháy đen thui.

          Có ông nào đó lên tiếng:

          -Ba nhe!

Không khí đang vui vẻ chờ Thân “ khai khẩu”. Trong lúc chờ đợi, bạn của người bạn hỏi một ông bạn ( tôi giải thích vậy chắc mọi người hiểu về người khach này là ai?) hỏi:

-Này anh, Cái anh ṛm ṛm đang ngồi hí hoáy viết đó là ai vây?

Người bạn tôi nh́n qua Thân, trả lời:

-À, một nhà thơ có nhiều tác phẩm được in và đến với người yêu thơ cả nước.Nó đang ghi lời tặng bạn bè đó. Tôi nói vậy cho anh hiểu . Nghề nghiệp chính của Thân , làm thơ. Nghề nghiệp phụ, giáo sư Tiến sỹ toán đang dạy  Đại học tại Saigon, dạy trong ước ít hơn nước ngoài. Tên là Nguyễn văn Thân, tự Thân ṛm. Chưa bao giờ dám nhận ḿnh là nhà thơ dù được nhiều người và nhà xuất bản in thơ của Thân gọi như thế.

Tại đây c̣n có mặt một người làm thơ chuyên nghiệp nữa nhưng cũng không dám nhận ḿnh là nhà thơ. Ông nh́n hắn đang mơ mơ màng ở góc kia ḱa, đó, đó nó đang thả hồn với nàng thơ đó. Giới thiệu với ông, Nguyễn Kim Sơn, người có nhiều tập thơ được duyệt in và phát hành rồi đấy. Thơ t́nh lăng mạn rất hay của nó cũng dụ được khối em rồi. Cái thằng đa t́nh.

Người bạn của bạn nói:

-Mấy anh khiêm nhường quá .

-Không phải vậy đâu anh. V́ bạn tôi thấy ḿnh chưa xứng đáng thôi. Nhiều nhân vật thơ văn kiệt xuất nữa c̣n chưa dám nhận, mấy ông này đâu dám qua mặt được.

-Tôi đọc trang web  ông Xuân cho coi, thấy văn thi sỹ tùm lum, tà la. Nhưng có hai người làm thơ rất dể thương, rất thật dù họ làm chưa hay, đọc nghe rất chân t́nh. Để tôi nhớ thử xem. À à, tên Liên Chương, Lư Hảo Lư Hổ ǵ đấy . Tôi đọc thấy cảm động lắm. Thơ của mấy vị này tôi rất thích v́ cái mộc mạc của nó.

Tôi nghe đụng chạm đến những thần tượng của ḿnh nên lên tiếng:

-Mấy ông phát ngôn cẩn thận nhé. Những văn sỹ,thi sỹ đó được yêu chuộng ở Mỹ lắm đấy. Họ cống hiến tâm hồn cho nhân loại mà mấy ông cứ chê. Có giỏi th́ làm như họ đi. Họ tham gia hội văn nghệ này, văn đàn nọ c̣n ông được cái hội chi?

-Ặc ặc. Nè ông Xuân, đừng làm tui sặc đấy nhé. Tâm loa chọc quê tôi.

Một vị khách xuất hiện bất ngờ, bước vào nh́n quanh, đi lên đi xuống. Ông ta tướng tá trông ngon lành, áo nhốt vào quần lịch sự, đi đôi giày bóng loáng. Lạng qua, lạng lại mấy ṿng rồi nhưng không có ai chào hỏi nên lại đi ra ngoài . Đứng chán ngoài lề đường rồi lại bước vào quán nh́n quanh, đi lên đi xuống. Thành thấy vậy khoèo tay tôi:

-Mi xem, thằng cha đó đang chờ có ai mời là sáp vô nè.

-Sao ông biết?

-Lạ ǵ cái mặt thằng chả!

Tôi nghe vậy liền gọi ông ấy đến:

-Tôi trông anh quen quen?

Ông nội thấy tôi nhận người quen, đưa tay ra bắt:

-Tôi cũng thấy anh quen lắm.

Nói quen vậy thôi chứ tôi có biết ông nội là ai đâu,nhưng vẫn kéo ghế mời ông nội này ngồi v́ đây là t́nh huống hấp dẫn sắp xảy ra nên không thể bỏ qua được. Cả bọn hướng cặp mắt về phía ông nội. Tôi nói với ông ta:

-Anh t́m bạn phải không?

Ông nội xoa mạnh hai tay vào, bốc khói:

-Mấy đứa bạn hẹn ở đây sao giờ này chẳng thấy.

Thành rót ly bia, mời:

-Trong khi chờ bạn đến, mời anh ly bia.

Ông nội cầm ly bia lên:

-Xin phép mời cả bàn.

Chỉ có tôi và Thành hưởng ứng, c̣n mọi người biết bài ông này, nên ngồi im. Tôi rót thêm ly bia nữa cho ông ta:

-Mời anh!

Ông nội cụng ly với tôi. Keng, gần xẹt lửa, nốc cạn. Thêm ly nữa, ly nữa. Ông ta rửa sạch cổ họng, lên tiếng:

-Chiều nay buồn thằng con nên đi loanh quanh t́m bạn. Chả thấy đứa nào mới lạ.

Nghe đến chuyện con cái ,tôi quan tâm:

-Con anh thế nao?

-Nó hư quá anh. Học nước ngoài về không chịu làm ǵ. Cái ǵ cũng than cực. Thích lang thang chổ này chổ nọ thôi.

-Vậy kiếm việc ǵ sướng một tí cho nó.

-Tôi cũng đang t́m nhưng chưa có công việc nào phù hợp với nó. Anh có quen biết ai không?

-Ôi giời! Tôi th́ quen thiếu ǵ. Để tôi suy nghĩ xem. À,  việc này có lẽ thích hợp với nó đấy.

Ông nội tỏ vẻ mừng rỡ:

-Việc ǵ vậy anh?

-Sợ thằng con anh nó không chịu thôi. Công việc cũng nhàn,không có ǵ nặng nhọc, Không cần đụng tay, đụng chân ǵ hết mà lại được đi đây đi đó nữa, hát ḥ thoải mái, c̣n được cầm roi chỉ chỏ nữa. Chiều tối về nhà chỉ cần.. hai xoa, ba đập là xong thôi.Ngủ khỏe re!

- C̣n cầm roi nữa, bộ làm thầy giáo hả?

-Mắc chi làm thầy giáo cho cực, la học tṛ rát họng chứ được sướng ǵ anh. Nghề này vừa sướng, vừa sang nữa. Không ai dám đá động ǵ đến ḿnh .

-C̣n hai..xoa, ba..đập là sao?- ông nội hơi líu lưởi.

Tôi xoa hai bàn tay vào nhau:

-Đấy đấy, thế này gọi là.. hai xoa đấy. C̣n ba đập là khi ngồi trên giường  thổ thổ, đập đập hai bàn chân vào với nhau ba cái, rồi leo lên ngủ. Hai xoa, ba đập, khỏe re.

Thằng cha cười híp mắt:

-Công việc ǵ mà nghe hấp dẫn vậy anh?

Tôi tằng hắng:

-Ừ, Th́ …Tôi sợ cháu nó chê.

-Anh cứ nói đi xem sao? Chổ anh em có ǵ đâu mà úp úp, mở mở!

-Ừ, th́… con.. cởi, con.. dắt. Không hề đụng chân, đụng tay..

-Con cởi ..con dắt là..thế nào?

-Dạ.. Th́..giử trâu! Anh thấy đó, ngồi trên lưng trâu muốn đi đâu cũng được. Tự do ca hát. Chân cẳng có đụng đất đâu mà sợ. Một tay cầm roi, một tay cầm sợi dây, miệng hát..tắc ḥ, tắc ḥ..tắc..! Tối về, leo lên giường chỉ cần xoa xoa, đập đập là xong. Sướng quá đi chứ!

Ông nội đang c̣n ngậm bia trong miệng, nghe tôi nói xong, há miệng bia văng ướt cả lưng áo tôi.

May mà  vừa lúc có một người nữa xuất hiện bên cạnh, chứ không thôi ông nội thúc cùi chỏ vô miệng tôi rồi. Người mới đến  vổ vai ông nội:

-Chờ em lâu chưa anh. Em ngồi xuống cùng được không?

Tôi lịch sự (thật ra đang..sướng chứ lịch sự ǵ):

-Mời anh ngồi!

Ông bạn của ông nội t́m chiếc ghế, ngồi sát bên ông nội. Tâm loa rót bia vào chiếc ly vừa mới đem đến:

-Mời anh cầm ly cho vui. Qúy hóa quá, dể ǵ được gặp mấy anh. Xin mời!

-Cám ơn anh! Thèm khát ǵ đâu anh, vui thôi.

Tâm loa nghiến răng:

-Dạ, tui biết mà anh. Bọn tui đây cũng đâu thèm khát ǵ. Có bạn gọi th́ đến uống chơi cho vui. C̣n không có ai gọi cũng..thèm lắm!

-Cám ơn mấy anh! Tôi cũng vậy, vui uống chứ thèm khát ǵ đâu. Cái ǵ tôi cũng xơi rồi chỉ trừ có… gan trời thôi.

Ông Huệ năy giờ ngồi im ru , nghe ông ta nói vậy, ngứa cổ:

-Nhất bác! Tôi rất ngưỡng mộ tính cách của bác lắm! Trông bác khí khái hơn bọn chúng tôi đây nhiều. Mời bác!

-Có ǵ đâu anh.

-Bác hơn chúng tôi nhiều lắm đấy, cái ǵ cũng xơi rồi, giỏi thật!

Ông nội xoa hai tay vào nhau, lửa bắt đầu xẹt nơi đầu ngón cái:

-Bác nói khiêm tốn quá đấy chứ.

Huệ cười cười:

-Tôi nói thật đấy. Tôi đây nhiều cái cũng xơi rồi, kể cả gan trời bác ạ. Nhưng thú thật có nhiều thứ.. chưa xơi.

-Anh nói vậy thôi chứ nh́n anh tôi nhận ra cũng hàng cao thủ như tôi . Cái ǵ anh chưa xơi được nào?

Huy rót đầy bia vào ly ông ta:

-Nói ra cũng ngại chứ,  bác hơn chúng tôi nhiều, quá nhiều, ấn tượng lắm lắm. Thú thật với bác lần nữa chứ gan trời có lần tôi xơi rồi. Cũng chả ngon ǵ. Được cái gọi là sang và đẳng cấp thôi! . Nhiều thứ không biết ḿnh xơi chưa, chứ chắc chắn một thứ chưa xơi Bác ạ.

-Vậy anh nói thử nghe nào.

Huy ho một tiếng lấy giọng:

-Dạ, c… bác ạ!

Nghe xong câu nói của Huy, cả bọn chúng tôi tím mặt nhưng vẫn cười thầm trong bụng. Thằng cha lếu láo cầm ly bia trên tay uống ực một hơi, thả ly xuống bàn bước ra ngoài dắt xe biến mất. Lúc này cả quán mới ổ lên cười hả hê.

 5.

Có lẽ do tính cách hài hước, hóm hĩnh  của người Đà nẵng mà chúng tôi luôn gặp nhau hằng ngày để cười cho đă.  Hôm nào trái gió trở trời thiếu vắng đứa nào, vậy là lo đến nhà nó xem thử “che rạp” chưa?

Bốn mươi năm hơn rồi gắn bó với nhau dù ở cách xa nữa ṿng trái đất chúng tôi cũng thường xuyên liên lạc để biết bạn ḿnh bây giờ sống như thế nào. Điều chúng tôi sung sướng nhất là con cái gia đ́nh nào cũng thành đạt hết. Mỗi gia đ́nh ít nhất một Thạc sỹ , đó là quyết tâm chúng tôi đặt ra cho thế hệ con cái mà mọi người tuân thủ.

Hội của tôi là hội của nhiều hội.

Chúng tôi mười hai đứa thành lập riêng một hội. Cầu lông.

Kết nạp thêm bốn em gái cho có chút hương hoa, sắc màu. Thoa, bác sỹ. Hảo, giảng viên Đại học Sư phạm. Duyên, trưởng pḥng tín dụng một ngân hàng của Mỹ và Hiền, nữ doanh nhân trẻ xinh đẹp tài năng. Đó là chưa kể tám bà vợ của đám chúng tôi nữa vậy là hai mươi bốn người với ba sân tập.

Hội này ra đời cách đây đă hai mươi năm rồi, khi  những đứa trẻ chưa được sinh ra, vậy mà bây giờ gặp chúng nó trên sân cầu lông, mấy thằng già tôi chạy bở hơi tai . Sân thuê hai tiếng nhưng chúng tôi chỉ đủ sức một giờ đồng hồ là “ḅ” . Năm giờ sáng ra sân đến sáu giờ đă ngồi cà phê nói chuyện trên trời dưới đất,  chuyện nào cũng mang lại nụ cười hả hê, sướng cả ngày.

Một hôm có người bà con bên vợ của ông Chư, người xứ lạ đến chơi cùng chúng tôi. Chán chê trên sân rồi ra ngồi nghe chúng tôi nói “ dóc”. Không hiểu ông ấy có biết chúng tôi thích nói đùa hay không nhưng cũng tham gia nói “thật”:

-Nhờ đất đai lên giá mà vừa rồi tôi trúng được hơn tỉ. Mua miếng đất ba tháng bán lại ngay, kiếm bốn trăm.

Tôi ngồi đối diện với lăo này nghe vậy ngứa cổ nhảy vô liền:

-Anh giỏi thật!

-Th́ cũng may thôi. Nhưng mà ḿnh cũng cần phải có cái đầu nhậy bén trong kinh doanh, thông minh nữa mới được.

-Nh́n anh là biết thông minh rồi. Tui ngu quá anh.

-Mấy anh đây mà ngu chi .

-Dạ, vậy mà ngu mới chết chứ. Cái đầu tui đất sét quá, mua miếng đất  hai tỷ tư để không chẳng biết làm chi. không kiếm được đồng nào mà chó nó vào.. hôi không chịu nỗi.

Người ta nói “ Quăng Nam hay căi”  vậy mà cái ông trạng Quăng ,bà con của  vợ Chư im re, lặng lẽ đứng dậy về, không dám chào.

Bà vợ ông Thiên hay ghen. Lúc nào cũng có thể ghen được mà lại ghen một cách vô cớ nữa mới bực dùm cho thằng bạn.  Vợ chồng Thiên đều làm việc trong cơ quan nhà nước thuộc loại cũng có số . Đi chơi thể thao,Thiên có cái tật uống nước nhiều nên lúc nào cũng đem theo hai chai mới đủ dùng . Bà vợ thấy lạ, nghi ngờ ông chồng đem nước cho em nào uống, nên nói gay với chồng:

-Nước nấu bằng ga cũng tốn tiền đấy nhe!

Thiên sôi gan , đem chuyện ấy trút lên đầu chúng tôi:

-Mụ vợ tui hể đi làm về là ch́ chiết,ghen tương khổ quá mấy ông ơi!

Thoa liếc xéo:

-Không ghen mới lạ. Thấy em nào xinh, sáp vô như keo dính chuột, bà vợ chưa ..cạo khô ,may rồi đó.

-Răng em biết?

-Xu! Thấy mấy lần.

-Tội anh chứ em. Thân trai mười hai bến nước, biết vậy lúc đó sáp vô em, đời anh đỡ xui rồi.

Hảo liếc,háy, nguưt:

-Chừ ư anh sao? Dám không?

Thiên nhăn nhó đau khổ:

- Trong nhờ đục chịu. Em nào thương, cứu đời anh với. Nói thiệt chứ, vợ anh nó là sư tử cái nên anh cũng ngán, không dám ưng ai. Nhưng mà ai ưng ḿnh th́ ḿnh..ưng liền, h́ h́! Chừ em có muốn cứu đời anh không?

-Được. Anh muốn cứu, bọn em sẽ cứu.

Cái cô Thảo tưng tửng này nói là dám làm nên Thiện nghe  hơi lùng bùng, xoay qua đám đàn ông:

-Tui chịu hết nỗi mụ vợ rồi. Mấy ông giúp tôi đi, đừng để mấy Mệ này nhảy vô, nhà tui dể cháy lắm!

Tôi thương hại Thiên:

-Tui thấu hiểu hoàn cảnh ông . Vợ ông như thế phải biết tùy cơ ứng biến chứ. Luôn nhớ một điều này: “ Dưới chân đèn là tối” Chớ dại mà đi chơi xa. Quanh quẩn gần nhà, đố mụ vợ nào biết.Ông dốt!

Thiên bỉu môi, liếc xéo tôi:

-Ông được cái tài nói leo. Ngó lại cặp gị ông thử. Sưng vù!

-A! Kế hoạch “khổ nhục kế” mà ông. Ông thấy tui không? Quậy ở đâu th́ quậy, nhưng về đến ngă tư gần nhà là “ Đạo đức sáng ngời”. Không bao giờ nghe vợ ọ ẹ chi hết.

Sáng hô sau khi Thiên về trước, cả hội cầu lông ngồi lại tính kế cứu thằng bạn. Huy đưa ra ư kiến:

-Đưa mấy bà vợ ḿnh đến nhà tẩy năo vợ nó.

Tôi tham gia:

-Rủ vợ nó tham gia hội luôn. Cô ta không chịu, nhắn tin khủng bố mỗi đêm ba lần.

-Cho một thằng đẹp trai đến tán ..

Bao nhiêu phương án đưa ra đều không khả thi. Cuối cùng ông Dũng đề nghị lấy độc trị độc:
          -Cử hai em không có “ sổ nghiệp chủ”  đến nhà nó, khiêu khích bà vợ cho tức rồi tính sau.

Cả hội vổ tay đồng ư. Hai em được cử đến là Thoa và Hảo. Cả hai em này đang sống độc thân nên xem như hai can xăng đem đến đốt nhà Thiên, mau cháy lắm. Ông Dũng nói vậy. Kế hoạch này tuyệt đối không cho ông Thiên biết.

Phương án đưa ra chỉ c̣n chờ ngày thực hiện. Dịp may rồi cũng đến. Hôm ấy là ngày chủ nhật đẹp trời, mới bốn giờ sáng, Thiên đang ngủ bỗng có điện thoại reo, bà vợ giựt ḿnh thức dậy cầm điện thoại:

-A lô!

 Thoa giả điếc như không nghe giọng bà vợ, thỏ thẻ:

- Tí nữa lên sân anh nhớ mang cho em chai nước nhé. Đừng đi trể, bọn em chờ đó nghe anh. Hi hi!

 Cúp máy. Kế hoạch đang đi đúng đường của nó, xăng đă được đem đến để trước  nhà Thiên rồi. Sáng hôm đó ông Thiên không đi chơi b́nh thường , chúng tôi biết chắc TOM và JERRY đang quần nhau tơi bời như trong phim hoạt h́nh . Thiên như chú Mèo Tom bị mụ vợ đập te tua, nghe mụ vợ ca hát đến bảy giờ dắt xe đi làm. Ra đến đường Thiên gọi điện thoại cho tôi:

-Con lạy mấy cha. Mấy thằng mi giết tao rồi.

-Thôi đi ông. Bọn tui đang cứu ông . Mà muốn cứu phải đốt nhà ông trước đă, xây lại sau.

Thằng bạn rủa tôi một hồi thậm tệ mới chịu tắt máy.

Ba ngày sau Thiên vẫn chưa đi chơi lại. Thấy t́nh h́nh không ổn chúng tôi tiếp tục phương án hai. Thoa và Hảo chuẩn bị tinh thần đến nhà Thiên. Anh chàng Thiên khiếp vợ này đường đường là giám đốc một doanh nghiệp nhà nước, chiều đi làm về thỉnh thoảng ngồi lai rai với bạn nhưng phải có đứa bạn nào  uy tín đứng ra bảo kê, mụ vợ nó mới tin tưởng cho ngồi hai tiếng.

Chiều thứ bảy Thiên nghĩ việc, người cảm thấy ray rứt v́ đă năm giờ rồi mà chưa thấy điện thoại reo. Buồn quá nên lấy điện thoại bàn gọi vào di động của ḿnh xem nó c̣n hoạt động không? Bỗng ngoài sân xuất hiện hai cô gái mặc váy rất xinh đứng trước nhà ḿnh. Đó là Thoa với  Hảo. Thiên lúng túng, mặt tái xanh tái xám đứng trong nhà nh́n ra, tay khoát khoát lia lịa ư nói đừng vào. Nhà gần cháy rồi. Nh́n nét mặt Thiên thê thảm quá nhưng nhiệm vụ đă đưa ra hai cô phải hoàn thành bất cứ giá nào.

Bà vợ từ trên lầu bước xuống trông thấy Thiên đang khua tay múa chân lấy làm lạ, nh́n ra đường:

-Này này, ông làm cái ǵ như khỉ mắc phong vậy?

Vừa lúc đó hai cô gái bước vào. Thoa nói với bà Vợ nhưng mắt lại nh́n Thiên:

-Chào chị. Chủ nhật mà sao không đi chơi?

Thiên như cấm khẩu, một hồi lâu nh́n vợ lắp bắp:

-Hai cô này ở hội cầu lông..

Bà vợ háy một phát quay lưng bỏ đi. Không lên tăng xông th́ cũng gần nhồi máu cơ tim.Thiên run rẩy nhưng cũng phải mời hai em vào nhà:

-Vô chơi xí..

Kéo ghế mời hai ngồi rồi xuống nhà dưới năn nỉ bà vợ:

-Em kỳ quá. Họ đến thăm em quay lưng bỏ đi. Lên tiếp chuyện dùm anh xí.

-Ông liệu đó mà đú đỡn. C̣n bảo tôi tiếp nữa là sao? Đi ra quán xá ông hí hững săn sóc chúng nó c̣n dẫn về đây che mắt tui hả.

-Đâu có em. Mấy cô ở hội cầu lông đến chơi chứ có chi mô mà.

-Sao mấy ông kia không đến mà hai đứa này đến. Có phải ông rủ nó về phải không? Bà vợ hét lên.

Thiên nhảy tới thật nhanh bịt miệng vợ lại. Bà la sat chơi ngay bốp nổ đom đóm. Đến nước này coi như xăng đă đổ ra nền nhà rồi ,Thiên không c̣n kiên nhẫn với mụ vợ nữa. Quay lưng bỏ đi vừa dơng dạc nói:

-Bà nhớ nhé. Không tiếp th́ tôi tiếp. Đi luôn cho bà thấy. quỷ.

Thiên bước lên nhà trên như không có chuyện ǵ xảy ra. Ba người nói chuyện rôm ră như thách thức bà vợ.

Thoa nháy mắt:

-Nè, vợ anh hung dữ rứa?

-Suỵt, nhỏ thôi. Bà đang lên cơn sản hậu.

Hảo khích:

-Bả càng nhăn anh càng đi, coi ai hơn.

Thiên chắp hai tay xá:

-Mấy em muốn anh nghỉ hưu sớm chăc?

 ..

Một lát sau vợ Thiên bước lên đứng chống nạnh sau lưng chồng. Thiên không biết có bà vợ đang ŕnh nghe ḿnh nói ǵ nên vô tư:

-Mấy ngày nay ở nhà bả kềm kẹp anh bức quá mấy em.

Mặc dù trông thấy vợ Thiên  nhưng Thoa vẫn tỉnh:

-Anh đi chơi cho vui.Thiếu anh tụi em buồn lắm.

Hảo ỏng ẹo:

-Mai anh nhớ đi nghe. Ai cũng nhớ anh hết.

-Để mai anh dậy sớm đi. Vợ không cho anh cũng đi. Hết chịu nỗi bả rồi, người chi mà quá quắt, thấy bắt ghét.

Bà vợ nghe đến đây vổ vai chồng:

-Nè, Ông đừng ghét, mai tui cũng đi nữa đó. Ông ưng chơi tui chơi cho ông thấy!

Thiên nghe tiếng bà vợ rít sau lưng hoảng hồn:

-Bà ngon. Mai đi nghe. Nói phải giữ lời đó.

Mụ vợ mặt c̣n đỏ gay:

-Sợ ông quá đó mà.

-Nói cho bà tức thôi, tui không thèm đi đâu, bà đừng lo.

-Anh phải đi. Mà tui cũng đi nữa. Tui lên coi thử có ǵ mà mấy người hót dử vậy. Mụ vợ nói như gầm lên.

Thật ra khi giao nhiệm vụ nặng nề này cho hai em mất sổ nghiệp chủ, chúng tôi đă bàn tính rất kỷ.

Lúc ấy, mười người trong hội cầu lông gồm cả mấy bà vợ nữa đang đứng xa xa đầu đường, chỉ cần nghe tín hiệu từ xa là chúng tôi ập đến ngay, dù t́nh huống vui hay buồn. Khi nghe  Thoa gọi điện thoại, cả hội vội chạy ào vào nhà giải cứu cho binh nh́ Ryan Thiên.

          Bà vợ không hiểu chuyện ǵ vội lánh mặt xuống nhà dưới, tưởng như trời sụp khi thấy một đoàn người nam nữ vào nhà như thác đổ.    Mọi người cười hà hà,h́ h́ không dứt chúc mừng chiến dịch đốt nhà ông Thiên thành công tốt đẹp. May mà hộp quẹt ga chưa bật lửa.

Nhung, vợ Huy vội chạy xuống nhà sau gặp vợ Thiên kéo lên nhà trên:

-Chị lên với mọi người  cho vui.

Ông Thiên ngơ ngác nh́n mọi người:

-Nè, mấy người đang làm cái tṛ ǵ vậy?

Tôi trả lời:

-Ông xem phim “giải cứu binh nh́ Ryan chưa” ?

-Xem rồi, mà sao?

-Hôm nay hội cầu lông quyết định đổ bộ xuống nhà ông giải cứu cho ông đấy.

Thiên nghe tôi nói vậy, nỗi cơn điên:

-Mấy người đốt nhà tui th́ có chứ giải cứu ǵ.

Tôi cười h́ h́:

-Rồi ông xem. Mọi chuyện sẽ tốt đẹp mỹ măn.

-Mỹ măn cái con khỉ. Thiên chỉ Thoa và Hảo. Hết người mấy ông đưa hai em xuống định thui tui hả??

          Tôi quay sang nói với bà la sát:

          -Mời em ngày mai đến hội cầu lông chơi với bọn anh. Em sẽ thấy đời tươi đẹp hơn nhiều.

          Bà vợ Thiên nh́n không khí hội vui vẻ như nhưng lạ lạ , hay hay,cúi đầu lí nhí:

          -Em không biết chơi.

          -Không ai tự nhiên mà biết hết. Mấy em đây cũng vậy. Mới vô c̣n ỏng ỏng ẹo ẹo, chừ đánh tụi anh chạy mất dép.

Vậy là cuộc giải thoát cho Thiên thành công quá sức tưởng tượng của mọi người. Hai năm sau. Thư, bà la sát ngày trước bây giờ là một cao thủ cầu lông phái nữ. Đôi khi ra sân sung lên đánh cho bọn đàn ông tôi chạy xịt khói. Hôm nào mưa băo lớn không đi chơi được, mới năm giờ sáng gọi điện thoại hết cho ông này đến ông nọ, bạn chồng ḿnh trong hội cầu lông. Thiên thấy vậy, mặt nóng phừng phừng vặn hỏi:

-Bà gọi cho thằng nào vậy?

Bà vợ nguưt chồng một cái:

-Ông ghen hử?

Cả hai cười h́ h́.

Nhờ đi chơi thể thao, ra ngoài tham gia với bạn bè chồng cùng với những người nữ trong hội mà tính t́nh của Thư bây giờ thay đổi nhiều. Biết chăm sóc cho chồng hơn trước nhưng cũng không quên chăm sóc cho ḿnh. Thư đă đẹp rồi lại đẹp thêm tí nữa. Thỉnh thoảng có vài anh chàng lạ lạ đến giao lưu, trông Thư vẫn c̣n “nước” nên hay liếc liếc nh́n nh́n, nói vài câu vu vơ nghe như thơ. Thiên trông thấy muốn chổng  ngược nhưng trong ḷng hả hê lắm. Mỗi khi nhắc lại chiến dịch giải cứu Thư đỏ cả mặt.

 Chuyện không chỉ vậy. Một hôm có người bạn của bạn từ Sai g̣n ra chơi. Nghe kể chuyện có hội cầu lông của bọn tôi nên xin tham gia vài hôm. Mấy buổi sáng đó Thư bị “rủi” hay sao mà cứ bị ông kia bám riết hoài, rà lui rà tới. Có lẽ trông Thư vẫn c̣n mướt và vui tính nên tưởng dể ăn lắm, đ̣i đứng chung mà c̣n tán tỉnh nữa mới đau cho ông Thiên chứ. Trông thấy Thư cười cười với tên kia, muốn lên tăng xông. Lúc ra uống cà phê Thư bị Thiên ngoáy:

-Nè, vui lắm sao mà cười ?

-Anh lạ! Cười mà cũng la.

-Sao không lạ! Cười ngoại giao th́ được nhưng tui thấy bà..cười cười.

-Anh mới đúng là lạ. Cười với.. cười cười là sao?

-Sao hồi trước tui cười cười với mấy em, bà nhảy tưng lên.

-Ai biết. Anh cười cười mà con mắt.. nheo nheo nó khác nhau chứ.

-Bà giỏi đó. Liệu mà cười đi cho sướng nhé.

Thư tiếp tục cười hi hí, c̣n Thiên phóng xe về trước để bà vợ lội bộ. Ưng cười để đi bộ, vừa đi vừa cười một ḿnh cho đă.

( Nói thiệt chứ, mấy ông bạn tui và cả tui nữa trước đây cũng chẳng tốt hơn đâu. Cũng trải qua một thời bầm dập, đau khổ  vượt qua nhiều ải mới được mấy bà vợ theo ḿnh. Mấy bà cứ tưởng lên sân là đú đỡn, khổ tâm lắm. )

6.

Ông Vĩnh trong hội cũng là nạn nhân của bà vợ hay nói của ḿnh. Mà hể bà vợ càng nói nhiều Vĩnh càng chọc cho tức.

 Vân hơn Vĩnh ba tuổi. Hai người lấy nhau ba mươi lăm năm rồi. Ngày trước hai người cùng là sinh viên Đại học Bách khoa khóa đầu tiên sau 30/4.

Một lần ngồi sương sương với bạn Vĩnh kể lại con đường dại dột của ḿnh:

-Bả là dân Thăng B́nh, ḿnh dân thành phố mà ngu, bị bả lừa. Mấy ông c̣n nhớ hàng cây dương liểu dưới bờ biển Thanh b́nh không? Đó là chiến trường khốc liệt nhất đời tui. Nó chôn vùi tuổi xuân của tui không thương tiếc ngay trên cái băi cát hôi mùi bùn đó đó.

Đang ngon trớn tôi nhảy vô cổ họng Vĩnh:

-Ông thấy chị gái quê hiền lành, múp rụp dụ dổ vô bụi dương chứ ǵ?

-Cái thằng ni! Dạy dổ mi bao nhiêu lần rồi. Cứ được cái nói leo. Mất hứng.

-Xin lổi,xin lổi. Tâm sự đời ông kể tiếp đi, tui bơm hứng vô cho.

-À, hà.. Bả đẹp lắm! Nhỏ con nữa nên tưởng ngang ngang tuổi với ḿnh.  Tui học cơ khí c̣n bả bên điện. Trường xa mười hai cây số chiều về đạp xe chết luôn nên tui thuê pḥng trọ ở lại. Vô phước trúng ngay gần pḥng của bả . Vậy là ban đầu tḥ thụt qua làm wen, tưởng bả khó lắm chứ ai nhè mới tán mấy ngày dính liền mấy ông ơi! Dân nông thôn t́m được ông mô ở thành phố là mừng bắt chết. Một năm sau tỉnh ngộ lại th́ muộn mất rồi.

Lúc hai đứa yêu nhau toàn thấy Thiên đường, chiều nào cũng c̣ng lưng, đạp xịt khói chở bả về nhà ḿnh chơi. Bảy giờ tối rủ nhau ra biển hứng gió. Mà hứng cái con khỉ chi mô, có biết gió băo chi mô. Hai đứa cứ rứa.. rứa đến mười giờ đêm, tui lại c̣ng lưng xịt khói chở em về khu nhà trọ, hai chân mỏi đớ.

Qua năm học thứ ba, một đêm tui dại dột nghe lời bả dụ dổ vô sâu trong rừng dương. Vậy là dính chấu. Mấy ông tưởng tượng thử coi. Mười một giờ đêm trăng thanh gió riu riu, sóng biển ŕ rào. Hửu t́nh quá. Lúc đó vắng vẻ nữa v́ khuya quá rồi. Thực ra lúc đó tui cũng ngán nên xúi bả về nhưng bả nhứt định kéo tui lại, c̣n nói  “ xí nữa anh..” Đời tui tàn một kiếp hoa từ đêm đó.

Tui tưởng rứa là không sao, định xù bả. Tuần sau, trong một tối đang “vi vu” bả th́ thầm bên tai tui:

-Tắt rồi anh.

Tui ngu, có biết tắt là cái chi mô nên tưởng bả ..la rát họng:

-Giọng em vẫn c̣n tốt mà, có tắt mô. Để tí anh chạy ra mua thuốc về ngậm.

-Anh dốt quá. Nói tắt rồi mà cũng không hiểu.

-Tắt.. là cái chi? Làm chi mà tắt,.. ai tắt ?

-Th́ em thấy trể mười ngày rồi.Tắt, không thấy.

Tui không hiểu thiệt t́nh nên nhăn mặt:

-Không thấy cái chi?      Bị dính môn mô rồi hả. Ư tôi nói là bả thi bị liệt môn nào đó. Trể th́ thi lại chứ có sao đâu mà tắt!.

Nghe tui trả lời rứa bả tưởng tui xù thiệt nên bỏ về không thèm tui chở, làm tui chạy theo năn nỉ quá chừng chừng mới chịu leo lên xe.

Bả lánh mặt.Hai ngày sau mới xuống nhà gặp tui. Bả vô đề liền:

-Anh tính sao đây?

-Tính ǵ em?

-Th́..bị rồi đó. Em tắt mười hai ngày rồi. Nói thật mà!

-Lại tắt nữa. Em làm như lổ cống bị .. nghẹt. Cứ tắt, tắt hoài.

Cái mặt bả lúc đó nhăm rúm , tức tối hét lên:

-Không hiểu thiệt hay định xù? Liệt gần nữa tháng rồi, Anh không nhận ,tui đi..điều ḥa ngay.

-Điều ḥa cái chi nữa đây trời! Em cứ ấp a, ấp úng hoài anh chịu chết. Không qua được năm nay sao? Đi điều ḥa là đi  răng? định đến gặp mấy Thầy xin điều ḥa điểm hả?

-Dốt.. ơi là.. dốt.

-Em học chứ phải anh đâu mà dốt với khôn ? Không qua được th́ chờ sang năm ..Năm nay tắt th́ sang năm thông, mắc chi mà cứ tắt, tắt!.

-Làm răng mà qua được, Nó hơi cợm cợm rôi. Đủ ngày đủ tháng là ra thôi chứ qua năm sao được.

- Cơm? mà cợm cái chi to? Không qua được th́ học thêm một năm nữa chứ có chi mà to với cợm?

-Trời ơi, là trời. Không lẽ anh không hiểu thiệt hả? Ngu thiệt hay giả ngu đây trời.

-Em nói cái chi chi anh không hiểu chi hết trơn? Có mắc nợ môn mô đâu mà nói anh ngu.

Bả chu miệng, dậm hai chân xuống đất thịch thịch:

-Anh dốt quá! Cái bầu được một tháng rồi. Tính sao đây?

Đất dưới chân như tự nhiên khoét một lổ lớn, c̣n ông Trời như thấy gần xịt, muốn sụp. Tui với tay xoa xoa cái bụng bả:

-Có thấy chi mô mà hù?

Vừa lúc đó bà già tui đi chợ về thấy hai tay tui nằm trên  cái bụng thon thon trắng trắng sinh nghi liền hỏi:

-Hai đứa bây làm cái chi rứa?

Bả tím mặt không trả lời c̣n tui sợ quá quên rút cái tay ḿnh ra. M ẹ tui chạy đến:

-Có bầu rồi phải không?

Bà vợ tương lai tui chộp ngay cơ hội:

-Dạ..

-Đúng không ?

-Dạ đúng, con lở dại quá Cô . Bả  cọp cái mà làm ra vẻ hiền từ như ..mèo con.

Mẹ tui không nói chi, quay xuống bếp. Nghĩ sao lúc lâu quay lên lại:

-Học không lo học. Hai mươi tuổi đă lo.. trửng . Thôi cũng được. Có th́ đẻ nuôi. Tháng sau coi được ngày cưới luôn.

Chu cha, cái mặt bả sáng trưng.

Vậy là đời tui tàn Cô Lựu.

Trong nhà tui chừ bả đẹp nhứt. Hai thằng đầu có nhà ở riêng nên con dâu ít khi về, ba thằng cháu nội chạy qua nhảy múa suốt ngày . Vậy là bả đẹp nhứt chứ ai vô nữa. Nhà bảy trống một mái nên cái miệng bả làm việc suốt ngày.

Có hôm đi làm về vừa tới nhà là đă nghe tiếng bả:

-Tui quá mệt với cha con ông rồi. Suốt ngày chỉ làm đầy tớ.

Nghe bả rên rỉ tui nổi điên:

-Bà nói nghe hay hỉ? Đầy tớ mà tối dám lên nằm chung với ông chủ hả?

-Ông đừng có nói nghe dị ̣m. Tui cũng đi làm như ông, Về không chịu về, c̣n nhậu nhẹt bạn bè trong khi tui c̣ng lưng dọn dẹp.

-Răng bà không nhớ cái thời tui chổng ngược đạp xe chở bà đi?

-Ông dại ông ráng chịu.

-Tui lở dại nên mới bị bà chiếm đoạt đời trai tân của tui chứ. Đêm đó mà tui tỉnh táo xí,..đố mà cù tui được.

-Ông cù rủ tui c̣n mở miệng nói rứa hả?

-Tui nói sai ? Bà nên nhớ là lúc đó tui c̣n tuổi “vị thành niên” nhé.

-Vị thành niên? H́ h́. Vị thành niên mà “ranh” rứa? Cái chi cũng biết.

-Biết cái chi?

Bả cười h́ h́, sướng lăm:

-Chi..cũng biết!

-Thôi, thôi. Bao nhiêu năm hiến dâng đời tui cho bà rồi, chừ  sướng tí cũng la.

-Ông nói ai hiến dâng cho ai. Ông dụ dổ tui c̣n đổ thừa.

Tui cười h́ h́:

-Thôi bỏ qua em. Anh hứa những ngày c̣n lại ít ỏi đời anh nguyện hiến dâng tiếp cho em , chỉ biết ḿnh em thôi, dù trái tim này có vỡ tan thành nhiều mănh.

-Đồ quỷ sứ!

Bả háy tui. Chu cha cái háy cũng cũng c̣n hấp dẫn như ngày nào, nh́n cái đuôi mát đa t́nh của bả mà thấy ghét, mặc dù năm nay mới sơ sơ..năm chín tuổi.  Huề thôi.

C̣n hai mợ con dâu nữa. Độc đáo lắm mấy ông.

Tết nhứt hay đám giổ kỵ mới thấy mặt hai đứa nó.  Có khi tui đang phụ bà vợ quét nhà th́ tụi nó đến ngồi trên ghế. Kể cũng tội, tui quét gần đến chổ con dâu ngồi là nó tự động dở chưn lên, hiếu thảo lắm. Có hôm trời đang mưa, con dâu sau ra đứng nh́n lên trời, bà vợ thấy  như vậy sợ nó đau nên kêu vô, nó vô liền.

C̣n đến ngày đám giổ, mợ dâu đầu thường đến trể, ăn xong ra ngồi xỉa răng cho đă rồi vô nhà thổ cái bốp vô đít thằng con cho nó khóc ré lên. Vậy là tui với bả chổng mông dọn chết luôn.

Mọi người lắng nghe đoạn đường đau khổ của Vĩnh nhưng không biết cách sao chia sẻ. Chư lên tiếng:

-Ông sang tên sổ đỏ cho tụi nó chưa?

-Tui đâu có ngu. Giao  tụi nó ngày trước là ngày sau gởi ngân hàng lấy tiền mua xe “điện” chạy liền.

  Pó tay. 

Hội chúng tôi có nhiều niềm vui. Tôi là người nhỏ con ốm yếu nhứt hội nên nhiều khi bị đối thủ xem thường. Nhờ cái bị xem thường vậy mà sáng nào cũng có cà phê uống không phải trả tiền. Tôi chinh chiến trên sân hơn hai mươi năm rồi, kinh nghiệm trận mạc cũng thuộc hàng cao thủ đố có ông nào ăn được tôi set nào. Tôi chạy trên sân như rồng bay phượng múa, hết xiêng phải lại xẹo trái làm đối thủ mờ mắt không biết ḿnh chơi kiểu ǵ. Vậy là ăn thôi.

Thường th́ người chơi tennis bỏ qua chơi cầu lông chứ ít ai từ cầu lông chuyển sang tennis. Đó là những người gọi là biết, c̣n những ông bà chơi tennis cứ nghĩ ḿnh mạnh hơn, coi như chết với đám cầu lông. Một hôm ngồi uống tưng tưng, bàn bên cạnh có hội tennis nghe chúng tôi nói chuyện nhảy qua làm quen và thách đấu. Đại biểu tennis đề nghị:

-Độ một chầu đi.

Tôi đại diện cầu lông phát biểu:

-Chơi luôn. Ư anh sao?

-Đánh đôi nam,đôi nữ, đôi nam nữ. Mấy anh nghĩ sao?

-Tôi sợ anh quá. Đồng ư

-Mỗi bên ba sec. Tôi chơi bên anh ba sec, anh qua tôi cũng vậy.

-Đồng ư. Chủ nhật nhé. Sáng tennis, chiều cầu lông.

-Ok!

-Nói tiếng Việt. Anh nói tiếng..Pháp tui không hiểu

-Được.

Sáng chủ nhật cả hội chúng tôi đổ bộ xuống sân tennis . Vừa bước vào sân đă thấy hằng trăm người rồi nên chúng tôi cũng khớp thật. Nhưng như đă thỏa thuận từ trước trong hội, chấp nhận thua trắng không ghi điểm. Miễn sao trụ nỗi trên sân đừng bỏ cuộc là được rồi.

Tôi không tham dự thi đấu v́ c̣n dành sức cho chiều nay. Cặp đầu tiên đôi nam ra sân, Dưỡng và Hải sẽ tiếp đối thủ.

Bên kia giao bóng trước, Huy may mắn đỡ được , vuốt banh qua sân đối phương. Trả lại đến Dưỡng, ông này đang đứng làm thơ hay sao mà khi nghe tiếng trái banh nỉ xé gió bay vù vù trước mặt. hoảng hồn đưa vợt lên đỡ nhưng không trúng banh. Banh không bay đi mà người ổng lộn hai ṿng, quay lộn ngược người, té chổng gọng . Cả sân cười bay nóc.

-Thua đi, thua đi.

Tôi chạy ra sát biên :

-Cố lên, đừng chịu bỏ cuộc nghe, cứ cho chúng nó ăn trắng cũng được.

Trận đấu kết thúc mà chúng tôi không có lấy một điểm nào.

Trận thứ hai. Đôi nữ cũng vậy. Thứ ba đôi nam nữ ghi được một điểm.  Trận này nhờ công của ông Huệ nên mới có điểm. Khi trái bóng bay qua với tốc độ khá nhanh, ổng bất ngờ đưa cái bụng bia ra đỡ  v́ tưởng nó trái cầu lông. Hự, ổng ôm bụng nằm ngay xuống sàn. Thay ông Kư vào nhờ vậy mà có một điemr danh dự.

Thua tan tác, âm thầm ra về trong sự hả hê của đám tennis. Ra quán cà phê ngồi hội ư cho chiều nay. Một buổi chiều quan trọng quyết định danh dự. Tôi nói:

-Đừng sợ ǵ hết. Cứ đánh. Mọi người nhớ chiến thuật nhé. Lốp cao và sâu hai ba đường cầu lừa chúng nó lùi về sau rồi thả lưới. Hay ngược lại, buộc đối thủ phải di chuyển. Không đánh chắc để lấy điểm. Nhớ là không cần điểm nhiều. Làm sao cho đối thủ bỏ cuộc ḿnh mới nắm chắc phần thắng . Tin tui đi.

Chiều mới ba giờ cả hội đă đến đủ, chuẩn bị đón rước hội tennis tại sân nhà. Cặp Thư vàThiên được cử ra sân đầu tiên. Phía bên kia cũng vừa ra sân, hai bên tiến lại sát lưới bắt tay thân mật. Trọng tài sân bạn được mời đến thả đồng xu. Thiên giao cầu trước, trái cầu vút lên cao gần đụng trần, chàng trai bên kia ngửa cổ há miệng nh́n lên, vặn người đưa vợt ra sau định đỡ cầu bỗng té bịch xuống sân. 1-0, chủ nhà ghi điểm. tôi nhắc nhở:

-Không cần điểm, nhồi từ từ thôi.

Thiên hiểu ư, tiếp tục giao cầu nhưng cố ư vừa tầm cho đối phương có thể đỡ được. Vậy là cầu được đánh qua đánh lại nhiều lần, buộc đối thủ phải di chuyển. Đó là cách tiêu hao sức lực địch. Xa, gần, trước, sau, phải trái. Cặp nam nữ bên kia bắt đầu thở hồng hộc. Tỉ số sec đầu tiên là 21-4

Set thứ hai bắt đầu chưa được bao nhiêu lâu th́ đối thủ xin tạm nghĩ. Sau khi hội ư đă xin bỏ cuộc v́ không chịu nỗi sức tấn công của cặp Thiên Thư.

Chuẩn bị vào trận thứ hai, bên đối thủ có ư kiến:

-Tôi đề nghị bên anh bốc thăm ngẫu nhiên chứ không được sắp xếp đội h́nh.

Tôi nh́n anh chàng tennis có khuôn mặt dài dại trả lời:

-Sao cũng được. Tôi cho anh quyền chỉ định đối thủ, Anh muốn cặp đôi nam bên tôi là ai cũng được.

Anh chàng lướt nh́n quanh sân rồi nh́n tôi từ đầu xuống chân:

-Anh và anh . Anh ta chỉ tôi và Long. Tôi nghĩ thầm trong bụng:

“ ông này “rủi” quá rồi.

-Đồng ư. Ra sân.

Trận đấu bắt đầu. Tôi giao cầu nhẹ nhàng cho đối phương dể đở. Tỉ số 1-0 cho đội bạn. 2-0, 5-0. 8-0. Xem như chấp tám điểm. Cổ động viên tennis tưởng thật vổ tay, ḥ hét muốn vỡ luôn nhà thi đấu. Long nháy mắt với tôi:

-Đủ rồi ông.

Tôi nói nhỏ:

-Cho nó ăn set này nhưng đừng để tỉ số xa quá. Nhắm thằng mập cho nó xịt khói trước đă nghe ông.

 Cầu được giao về phía tôi. Lui về sau sân, đưa vợt lên cao làm động tác lốp cầu trả lại. Đối thủ thấy vậy vội lùi xa,  tôi hạ vợt xuống thật thấp vừa lúc trái cầu rơi gần chạm đất, hất nhẹ về góc trái, sát lưới. Trái cầu duyên dáng nhẹ nhàng từ từ leo qua khỏi lưới rơi xuống phía bên kia. 8-1. Tôi giao cầu. Trái cầu bay vừa tầm cho đối phương đỡ, thấy ngon ăn bay đến đập. Bụp. mắc lưới. 8-2. Tôi tiếp tục giao cầu. 8-3. 8-8. rồi 18-12 Kết quả 21-14. Đội bạn thắng 1-0. Hả hê nhất có lẽ là chúng tôi chứ không phải đội vừa thắng cuộc sec đầu v́ họ biết chúng tôi cố t́nh thả cho ăn.

Tôi bàn với Long:

-Cho chúng nó bỏ cuộc sớm đi ông. Lỡ nó chọn ḿnh ra đánh nam nữ nữa chắc chết.

Qua sec  thứ hai bên kia giao cầu trước. Ông Long đập,vút. Cắm sát biên. 1-0

Long giao cầu. Bên kia sân ông mập lùi hết cỡ mới đỡ được, cầu bay qua luới . Tôi nhào người về bên phải, hút theo đối thủ v́ nghĩ tôi sẽ hất cầu lên cao hoặc bỏ sát lưới. Động tác thật nhẹ nhàng như chim lượn, tôi dùng cổ tay búng nhẹ cho cầu bay về bên trái. Ông mập bị đánh lừa trở tay không kịp, vội xoay người vặn lựng lật lại . Vậy là vô thế tôi rồi. Cú vặn lưng nhanh như vậy chỉ có dân chơi cầu lông mới thực hiện được, tennis th́ chớ dại mà bắt chước. Thân thể nặng nề của ông mập đổ quỵ ngay xuống sân.

Bỏ cuộc. Đội nhà thắng 2-0

Đội khách hội ư.

Cặp đôi nữ, Thoa và Hảo được chọn. Kế hoạch này chúng tôi đă chuẩn bị sẵn từ trước rồi, kể cả phương án dùng “mỹ nhân kế”. Hai em được “tút” cẩn thận, nh́n vào sáng trưng. Mặc váy trắng, áo thun bó sát người làm lóa mắt đối thủ trong sân cũng như cổ động viên nam bên đó. Chiến thuật vẫn y như củ, lốp cao, bỏ nhỏ để tiêu hao sinh lực đối thủ. Đánh nhanh về hai cánh buộc họ phải chạy. Mà dân tennis làm sao có thể chạy nhanh như chúng tôi được. Cách phản ứng cũng chậm hơn nhiều.

Mới vào được mười phút set đầu đă kết thúc với tỉ số 21-4. Hai cô gái bên kia ngồi thở hỗn hễn tội nghiệp. Cuối cùng đành bỏ cuộc .

Kết quả chung cuộc họ thua trắng.  Đây là kinh nghiệm cho dân chơi cầu lông đối đầu với tennis. Nếu có ai thách thức các bạn cứ nhận lời, bảo đảm chắc chắn thắng. Nhưng lở có thua.. th́ thôi.

Sáng hôm sau đến sân mọi người hỉ hả với chiến thắng nên ai ai cũng chơi rất sung . Ra uống cà phê, ông Dưỡng thân tặng mọi người câu chuyện vui:

-Nhân dịp đè bẹp hội tenis và ḷng tôi đang hân hoan vui sướng v́ được ngồi gần em Hảo hôm nay. Mỗi lần như thế này tôi luôn xúc động, rung động, cảm động cho nên tay chưn cũng muốn hoạt động tí chút nhưng giữa đám đông nên cũng hơi bị động mặc dù trái tim run rẩy bồi hồi đầy cảm xúc. Tôi xin kể câu chuyện vừa mới “truy cập” tối qua. Ho. ho..

Hảo đang ngồi gần ông Dưỡng tḥ chân đá một nhát, Dưỡng ôm chân nhăn nhó;

-Bà khỉ. Đau điếng. Trẻ em ngồi nghe thôi. Lộn xộn. Chừ có im để người lớn làm việc không? Ưng bắt chết c̣n ỏng ẹo.

-Ai thèm ưng ông. Bộ thiếu người chắc.

-X́. Em ưng thử anh ưng không? Dưỡng chọc tức Hảo.

 Hảo đă bốn mươi tuổi nhưng chưa có gia đ́nh nên hay bị chọc là trẻ em, con nít không biết chi, tức lắm.

Dưỡng bắt đầu kể:

-Ho..ho..( ông này thường trước khi kể chuyện ǵ phải ho vài cái). Tui có thằng bạn kể lại câu chuyện nó bị ra ṭa trước đây ba mươi mươi năm v́ tội quan hệ nam nữ không nghiêm túc. Đó là vào thời gian c̣n lao động trên núi. Cậu ta quen một em xinh xắn trong đội Thanh niên xung phong. Hai người thường dẫn ra bờ suối hẹn ḥ tù ti, tút tít có khi trời tối rồi không chịu về. Đùng một cái em kia dính bầu. Khi bị gặng hỏi mới khai ra tác giả là ông bạn yêu quư của tui. Ông này định bỏ của chạy lấy người nhưng không được, mà ghép tội ổng cũng không xong v́ chẳng có bằng chứng nào. Vậy là phải cần nhân chứng. Mà thời đó mấy người biết rồi, chỉ cần có nhân chứng coi như vô hộp.

Hôm ra ṭa có một ông người Thượng đứng ra thề thốt đă nh́n thấy sự việc hai người làm chi chi đó bên suối tháng trước nên xin làm nhân chứng trước ṭa:

-Kính thưa ṭa. Tao tên A Ma rông. Công nhân cùng làm việc với bị cáo xin đứng ra nói hết sự thật: Chiều hôm đó đi tắm suối, tao đă nh́n thấy hai đứa này . Ban đầu họ ở xa nhưng sau tiến lại gần rồi tắm kỳ cọ nhau. Một lúc sau thấy hai cái lao động (tay)cầm nhau. Cầm đă rồi hai cái ăn cơm ( miệng) ..đụng nhau. Đụng nhau  chưa đă c̣n cắn nhau nữa nhưng không thấy ai đau mà la lên . Cắn nhau lâu lắm! tao đứng ŕnh mà khó chịu, sốt cả ruột. Tao biết v́ sao mà người nữ này có cái bụng …to rồi, nhưng không nói đâu.

Ṭa nghe vậy lên tiếng dọa:

-Nhân chứng ra trước ṭa phải thành thật, không được ṿng vo lung tung!

Ông Thượng nghe vậy sợ quá bỏ chổ đứng, bước ra ngoài:

-Tao về thôi! Ṭa dọa tao nhé! không làm chứng nữa.

Ṭa năn nỉ:

-Nói đi sẽ được thưởng.

-Có thưởng tao mới nói. Ṭa nói phải giử lời đấy nhé.

Ông người Thượng nói tiếp:

- Hai người cắn nhau nhưng không thấy chảy máu chi hết. Mắt họ riu riu chứ không mở to la hét. Cắn đă rồi tui thấy..

 Hảo đang ngồi, đứng bật dậy, tay cầm ly cà phê nhứ nhứ trước mặt Dưỡng:

-Thôi, đủ rồi. Ông mà kể nữa tui đổ ly cà phê lên người ráng chịu đó nghe.

-Em con nít có nghe cũng đâu biết chi. Dưỡng hàm hồ.Biết cái chi đụng nhau không mà nói

-Răng không biết? Không phải ông kể hai .. đụng nhau tui chết liền. Dơ dáy, quỷ sứ!

Cả hội ôm bụng cười nghiêng ngă. Dưỡng híp mắt, hai cục thịt nơi má rung rinh:

-Tôi rất tự hào được ngồi gần em Hảo đây!. Một cô gái thông minh xinh đẹp, duyên dáng nhưng rất tiếc chưa có “sổ nghiệp chủ”. Uổng quá. Lâu nay cứ tưởng em không biết chi, té ra cái chi cũng biết. Giỏi lắm! nhứt em.

-Về mà khen bà vợ già ḱa. Đúng là Dưỡng khùng chứ Rô Be chi ông. To xác rứa chứ rẻ tiền thôi.

-Răng em biết.

-Nh́n chơi cầu là biết cần chi nói. Chơi cả chục năm rồi mà chưa lên “trống” được. Cứ thấy “mái” là sáp vô.

Ư Hảo nói ông Dưỡng chơi nhiều năm nhưng cứ đứng chung với nữ cho đủ đội h́nh.

Sau trận thắng lịch sử đó, hội cầu lông chúng tôi nổi như cồn. Và cũng từ đó “tai họa” ập xuống liên tiếp. Nhiều hội cầu lông khác đến thách đấu. Chúng tôi không bao giờ từ chối bất cứ lời mời nào. Vậy mới chết.

Nhiều hội khác trẻ hơn và được huấn luyện bài bản, đập cho hội của tôi tè le xơ mướp.  Cũng không ít lần thua trắng trước mấy hội tennis lạ đến thách đấu. Bọn họ ma lanh lắm. Đi mượn mấy tay vợt cầu lông giỏi về mang danh tennis, chơi cho chúng tôi tơi tả. Nhiều người trong hội phải nghỉ cả tuần mới phục hồi được v́ trẹo hông, giản gân, sưng khớp, sứt trán.

Nhưng vui . Thể thao mà.

7

Tám bà vợ là tám bà la sát. Mỗi bà một cá tính nhưng có một điểm chung, ăn hiếp chồng.Không bà nào ngồi chung với chồng mà dịu dàng,tử tế cho mấy ông chồng được vui. Uống cà phê một hồi thế nào cũng có cặp háy nguưt nhau. Vào sân đứng cặp với nhau, lúc nào cũng chê chồng ḿnh..yếu x́u.

 Không phải chuyện ngoài lề đâu, mà chính là chuyện xảy ra trên sân cầu lông thôi. Mấy ông lúc nào cũng bị vợ chê đánh dở mới kỳ cục chứ.

Cặp Vân Thuận là gay cấn nhất. Đôi nam nữ hai người đứng chung với nhau lúc nào Thuận cũng bị Vân nhăn nhó. Cô đánh hay hơn ông chồng nhiều nên thường dành những đường cầu khó dù nó rơi ngay trước mặt Tuấn. Ông chồng lớ xớ không biết nên đỡ hay dành cho vợ . Vậy là trái cầu rớt ngay trước mặt ḿnh, bị Vân  la :

-Cầu rứa mà không chịu đập.

-Bà làm cái ào như thác đổ trước mặt, làm sao tui đỡ được.

-Vậy th́ lo tránh ra cho người ta đánh. Chàng ràng trước mủi, thấy gai mắt!

 Thuận lẫy bỏ ra sân, mấy sec sau không thèm đứng với Vân nữa, kêu chi cũng không vô.

Cặp Nghị Thanh là vui nhất. Hai vợ chồng này chơi tương đối đều tay v́ vậy không ai nhường nhịn ai. Bất kể trái cầu rơi nơi đâu, hai người đều bay vào dành nên sáng nào hai vợ chồng cũng sứt trán, trẹo tay.Sáng hôm đó Thanh mặc chiếc váy hồng nhạt, lúc Nghị giao cầu, cô khom người, chổng mông trước mặt Nghị, thủ lưới, tay phải cầm vợt dơ cao thủ thế, tay trái đưa ra sau, x̣e hai ngón ư nói cho Nghị biết nên tung cầu ra xa. Nghị giao cầu ngắn, không như ư của Thanh khiến đối phương đở cầu, bỏ nhỏ lại sát lưới bên trái, cô bị bất ngờ không đở được, nổi cáu : “

-Ông có biết chơi không đó?

Nghị ôm bụng cười ngặt nghẽo:

-Bà đưa cái mông vô mặt tui, làm sao tui thấy đường mà sẹc vic chứ. Vậy mà c̣n đưa hai ngón tay ra sau mông, đ̣i ..kẹp nữa, run quá làm sao tui chơi được. Lo canh chừng cái mông cuả bà thôi, tui cũng đủ xỉu rồi..

 Thanh tức lắm, t́m cách trả thù chồng. Bên kia giao cầu sang, lơ lửng trước mặt Nghị. Thanh từ sau nhảy đến, đập vợt ngang tai trái của Nghị nghe cái vút. Ông chồng hoảng hồn, té sấp mặt xuống sàn gổ, bà vợ sướng quá, nằm đè lên trên cho bỏ ghét. Ḷ ṃ ngồi dậy,  Thanh giả bộ nhăn nhó:

-Ông làm ǵ mà như cọp vồ vậy?

-Bà vồ tui th́ có. Tự nhiên nhảy đến nằm đè lên người ta rồi c̣n..hung!

Thanh nguưt ông chồng rồi đứng dậy..chơi tiếp.

                  

Mấy hôm nay trông vẻ mặt Triều buồn buồn. Bạn bè hỏi thăm chỉ nhận cái lắc đầu ngao ngán của Triều. Vài ba ngày mới gặp mặt bạn bè một lần, thấy khác lạ tôi đến nhà xem cuộc sống gia đ́nh Triều có ǵ bất ổn không? Vợ chồng nó sống rất hạnh phúc, con cái thành đạt. Không lẽ khi đă đạt điều ḿnh mong muốn, nó đổ ra hư đốn hay sao?

Chiều chủ nhật, trước khi ngồi lai rai với bạn, tôi chạy xe qua nhà Triều. Như, vợ Triều tiếp tôi trong căn nhà rộng lớn có sân vườn với những chậu cây cảnh đắt tiền. Lộc vừng, sanh, mai..

Như ngồi nói chuyện với tôi ngay trong sân nhà, cô nói:

-Anh Triều lên nhà máy rồi anh. Mấy hôm nay ảnh mất ăn mất ngủ v́ cái ông hàng xóm mới dọn đến ở được một năm nay.

Tôi hỏi:

-Họ có cuộc sống của họ, liên quan ǵ đến ḿnh mà mất ăn mất ngủ?

Như thở dài:

-Cơ sở nhà em làm ăn mười mấy năm nay không ai kiện cáo, bỗng dưng cái ông này mới về mua đất làm nhà ở được một năm, đâm đơn kiện.

-Ḿnh làm ǵ sai mà họ kiện?

-Ổng nói là ô nhiễm nhiễm môi trường, tiếng ồn không ngủ được.. đủ thứ ổng nêu ra làm khó ḿnh.

-Vậy từ trước đến nay có ai kiện cáo, ư kiến ǵ không?

-Có ai đâu. Mà làm ǵ ô nhiễm, ồn ào. Mấy phân xưởng của em đều khép kín. Máy móc được đặt trong nhà kính giảm tiếng ồn, nước thải có nơi xử lư trước khi cho ra ngoài. Mọi thứ đều được Công an môi trường, sở tài nguyên môi trường kiểm tra, đo đạc rồi mới cấp phép hoạt động. Vậy mà ổng ở đâu lạ hoắc lạ hươ, mới mua nhà đến ở là đâm đơn kiện mới lạ.

-Như  vậy tốt rồi.

Như ngạc nhiên nh́n tôi:

-Anh nói tốt vậy là sao?

Tôi ậm ừ:

-À..à . Ư anh nói như vậy là không có chuyện ǵ xảy ra. TOM và JERRY vẫn sống ḥa b́nh..

Như háy tôi:

-Ông quỷ, đang lo bắt chết mà ..trửng.

Tôi đứng dậy xin phép về. Đám bạn đang chờ tôi ngoài quán. Vậy là yên tâm, vợ chồng thằng bạn vẫn sống hạnh phúc, không có ǵ phải lo cho nó.

Bước vào quán đă thấy Triều ngồi ở đó rồi, mặt mày ủ rủ trông thảm hại. Tôi kéo ghế ngồi gần nó:

-Nè ông, tui mới ở nhà ông ra ra. Tưởng ông bị con mèo cái ăn thịt rồi nên đến xem sao.

Triều nhăn nhó:

-Tui đang buồn chết đây ông ơi.

-Có ǵ đâu mà ầm ỉ?

-Mấy ngày nay nhà máy phải đóng cửa v́ bị thằng cha hàng xóm mới đến kiện cáo lung tung.

-Tui nghe mèo cái nhà ông kể rồi. Vậy ông tính sao?

-C̣n tính sao nữa, dẹp nghỉ thôi.

Hoàng lên tiếng:

-Việc của ông không khó lắm đâu. Cái ǵ cũng có cách giải quyết. Ông b́nh tỉnh, tui hứa trể lắm một tháng nữa mọi việc sẽ đâu vào đấy thôi.

Triều trề môi:

-Nói như ông Trạng..dóc.

Hoàng nói chắc nụi:

-Ông tin lời tui đi. Thế này nhé, ông trả lời tui mấy việc. Nhà ông hàng xóm đó có bao nhiêu người?

-Một vợ, hai con gái, một con trai.

-Vợ ổng bao nhiêu tuổi?

-Ông định chơi tui hả?

-Tui hỏi, ông trả lời. Đừng cải lại. Vợ ổng bao nhiêu?

-Th́.. đâu khoảng bốn mươi.

-Coi c̣n được nước không?

-Ông chi chi.. Tự nhiên hỏi thăm bà vợ ổng làm chi?

Hoàng nghiêm mặt, hất hàm:

-Ông có muốn tui giúp không?

-Th́ ..muốn. Nhưng mà ông hỏi vậy để làm chi?

-Im. Trả lời đi rồi biết. Vợ ổng c̣n..ngon không?

-Răng không ngon. Ông thấy là nghiến..ṃn răng.

-Được, c̣n hai đứa con gái?

-Đứa lớn khoảng mười sáu, mười bảy. Học lớp mười một. Đứa nhỏ học lớp chín.

-Tốt.

-Cái ǵ ông cũng được với tốt là răng?

-Im. Nói chi nghe nấy, không được cải.

Mấy đứa bạn nghe hai ông đối thoại với nhau chẳng hiểu ǵ. Ông Hoàng tiếp:

-Ông có thật sự muốn bạn bè giúp không ?

-Sao lại không? Ông giúp thế nào nói nghe thử?

-Tui nói sao ông phải làm vậy nghe không?

-Th́ ông phải nói cho rỏ tui mới nghe theo chứ?

-Rồi. Ngày mai ông treo cho tui tấm bảng thật to:

   “ CẦN NGƯỜI HỢP TÁC”                                 “ NHÀ MÁY DỪNG HOẠT ĐỘNG V̀ GÂY Ô NHIỄM MÔI TRƯỜNG. CẦN ĐỐI TÁC CÙNG LIÊN DOANH  NHÀ NGHỈ  .  MAT XA .  KHÁCH SẠN           “XIN LIÊN HỆ : 0914XXX609”

 Nhớ làm tấm bảng thật to, to hơn cái bảng hiệu nhà máy của ông. Treo đối diện ngay trước mặt tiền nhà thằng cha đó cho tui. Phần c̣n lại để tui lo. Cứ việc nằm nhà chờ. Tuần sau có người đến hợp tác làm ăn với ông.

Vậy là chương tŕnh giải cứu nhà máy cho ông Triều đă được vạch ra. Chờ ngày hành động

Hai ngày sau, Triều treo tấm bảng to tướng trước cổng nhà máy của ḿnh, đối diện với nhà ông hàng xóm khó tính. Cùng lúc Hoàng gọi chúng tôi tập trung lại hội ư lần cuối phương án giải cứu.

Hoàng phân công tôi đi kiếm hai bảng số xe 52 . C̣n lại những người khác phải học cách phát âm giọng miền nam cho chuẩn. Vậy là mấy ngày sau đó mấy thằng tôi,chiều nào cũng ra quán ngồi học cách phát âm cho giống người ở “trỏng” ra. Thụt cả lưởi.

Sáng thứ bảy. sau khi uống cà phê chúng tôi gồm tám người leo lên hai chiếc xe bốn chổ ngồi. Ăn mặc lịch sự, sang trọng. Cầm theo máy quay phim, chụp ảnh búa xua. Chạy lên mỏ đá đang khai thác cho bụi bám đầy xe, trông giống như  xe đang chạy một chuyến dài từ Saigon ra. Khi đă  đủ bụi bám đầy, chúng tôi nhắm hướng Tây bắc trực chỉ.

Nhà máy của Triều cách xa trung tâm thành phố tám km, nằm trên con đường rông thênh thang, it dân cư. Chúng tôi đổ bộ xuống trước cổng nhà máy. Làm ra vẻ ngu ngu, ngơ ngơ.

Triều từ trong bước ra đón. Hoàng đến bắt tay ra vẻ thân mật rồi cả nhóm không vào trong mà đi loanh quanh khu vực nhà máy, miệng nói oang oang, xổ giọng miền nam lơ lớ. Ông nào nói xong một câu cũng phải bóp bóp, vặn vặn trái khế nơi cổ cho thông họng.

Tôi được giao nhiệm vụ nặng nề cùng với một bạn nữa là vào tiếp cận hàng xóm để t́m hiểu t́nh h́nh khu vực. Sau khi vào hai nhà bên cạnh, tôi băng qua đường bước vào nhà ông hàng xóm yêu quư của Triều. Ông ta không biết việc ǵ xảy ra khi nh́n đám người lịch sự đang đứng bên kia đường nh́n quanh quất, chỉ chỉ ngó ngó chung quanh. Máy ảnh, quay phim hoạt động liên tục . Khi tôi bước vào, ông hàng xóm khó tính từ trong nhà đi ra, nét mặt gườm gườm. Tôi nghĩ thầm: “ Bố cứ gườm đi nhé, hăy đợi đấy. Rồi sẽ biết”  rồi cười thầm, nhưng vẫn bắt tay ông ta:

-Chào anh! Ở đây mát mẻ nhỉ. Ồ, trông nhà anh thiết kế đẹp và thoáng quá.

Nói một câu giọng miền nam hơi dài, lưởi tôi bắt đầu thụt dần vô trong. Chủ nhà nghe khen, hí hửng:

-Nhà tôi mới làm năm ngoái. Phải thuê kiến trúc sư ở trỏng ra thiết kế mới đẹpn như vậy đó anh.

Nghị, thằng bạn đi chung biết tôi đang ngọng lưỡi nên bắt chuyện:

-Đường này rộng mà thoáng mát. Nhà anh ở hướng Nam vậy là rất tốt.

Ông Nghị không dám nói nhiều v́ sợ lộ cái đuôi của ḿnh. Chủ nhà riu riu mắt:

-Vâng, tôi phải trả thêm mấy chục triệu mới có mănh đất này.

Tôi bắt đầu tṛ chơi. Nh́n qua nhà máy của Triều, hỏi chủ nhà:

-Anh có biết khu vực này an ninh không? Ư tôi là muốn t́m hiểu để về đây hợp tác làm ăn lâu dài.

-Các anh ở miền Nam ra à?

-Vâng.

-Định làm ăn ở đâu vậy?

-Ừ, th́ cũng định hợp tác với ông chủ nhà máy này để làm ăn. Nhưng không biết ở đây có an ninh không?

-An ninh ở đây rất tốt. Nhưng các anh định làm ǵ vậy?

Nghị chạy tiếp sức với tôi:

-Dạ, cũng có vài hướng làm ăn. Nhà máy này nghe nói bị kiện cáo sao đó nên ông chủ cần người hợp tác mở khách sạn hoăvj tổ hợp nhà nghỉ.

Nét mặt ông hàng xóm khó tính của biến sắc:

-Các anh định mở nhà nghỉ thật sao?

Tôi trả lời:

-Đúng vậy. Nơi đây kín đáo, dể làm ăn.

Ông chủ nhà lo lắng:

-Vậy phức tạp lắm. Ông ta nói nhỏ như nói với chính ḿnh: “ tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa”.

Tôi bồi thêm:

-Mở nhà nghỉ, khách sạn tại khu vực này rất hợp lư. Sẽ tạo được nhiều công ăn việc làm cho phụ nữ quanh đây. Nhất là những gia đ́nh lân cận, nếu cô nào c̣n trẻ muốn vào phục vụ sẽ được ưu tiên. Nhứt cận lân, nh́ cận thân mà.

Tôi bây giờ thụt lưởi thật rồi. Một hơi dài làm cổ họng tôi nghẹn lại, hớp một hớp nước cho trái khế trở về vị trí củ. Cái âm giọng saigon ác thiệt, nó hại tôi.

Nghị nh́n chủ nhà hỏi thăm:

-Gia đ́nh anh đông người không, con cái lớn chưa?

Chủ nhà mím môi không trả lời Nghị. Tôi nói lái qua chuyện khác:

-Vợ chồng anh công chức, ở đây yên lặng thích hợp với cuộc sống nhỉ?

-Vâng, ở đây tôi rất thích, nhưng có cái nhà máy này hơi ồn tí.

-Nhưng mà như vậy c̣n hơn sau này mở nhà nghỉ, khách sạn c̣n phức tạp hơn nhiều. Tôi nghĩ, ít nhiều cũng ảnh hưởng đến cuộc sống gia đ́nh anh. Nhất là nếu nhà ḿnh có con gái lớn. Phức tạp lắm!

Nét mặt ông này từ xanh chuyển qua tái mét, giong run run:

-Vâng.. đúng.. vậy!

Tôi bồi cú chót:

-Chúng tôi quyết định mua lại nhà máy này rồi. Tháng sau sẽ ra khởi công xây dựng. Tôi xin phép chủ nhà, về nhé.

Ông ta loạng choạng đứng dậy tiễn khách.

Tuần sau Triều mời cả bọn đi ăn nhà hàng, Trước khi đi, Triều lái xe chở chúng tôi lên xem tấm bảng treo trước nhà ông hàng xóm:

                              “ LÀM ĂN  XA.          

                   CẦN BÁN NHÀ GẤP, GIÁ RẺ”

Bọn chúng tôi ngồi im trên xe, nh́n qua nhà cái ông hàng xóm khó chịu của Triều, cười vỡ bụng. Vậy là việc giải cứu cho thằng bạn thành công tốt đẹp. Bà vợ Triều quư chúng tôi hơn bao giờ hết, mỗi lần gọi Triều đi nhậu, Như vui vẻ, sốt sắng, miệng cười tươi như hoa ngày Tết.

8.

Gần nhà tôi có ông bạn hàng xóm không thân lắm. Hàng xóm th́ phải có quan hệ ít nhiều với nhau, hơn nữa ông ta lại ở sát vách nhà ḿnh nên không thể thiếu quan hệ với nhau hàng xóm với nhau được. Đó là ông Tính, một doanh nhân, buôn bán  kha khá.

Không biết ông ta làm cái thứ ǵ nhưng đi đâu cũng kè kè cái laptop bự chát. Ông Tính biết tôi có nhiều bạn bè làm việc trong các cơ quan nhà nước hay đến nhà chơi, rủ rê nhậu nhẹt, tán dóc. Có khi tập trung tại nhà tôi ḥ hét như thời c̣n trẻ, vui lắm. Ông ta muốn ḥa nhập cùng với chúng tôi nên đôi lần hỏi thăm về đám bạn hay đến. Bạn bè tôi nể t́nh cho ông ấy nhập bọn.

Một buổi chiều, trông thấy ông ta ôm kè kè laptop, dắt xe vào nhà, tôi gọi:

-Qua đây làm mấy ve, anh.

Ông ta dựng xe, bước qua cùng ngồi xuống chung vui cùng với đám bạn của tôi.

Khi  cởi cái mủ ra, cầm tay. Tôi chưng hửng, thấy cái đầu ổng cúp ca rê, nhuộm xanh vàng đỏ tím. Bà vợ tôi hoảng hồn nhưng không nín được cười, hỏi:

-Anh sao vậy? Ǵa rồi nhuộm đen chứ có ai đi nhuộm vàng, đỏ như anh đâu?

Mặt ông ta buồn xo, trông thảm hại, bước đến kéo ghế ngồi, thở dài. Tôi thấy vậy, đến ngồi cạnh:

-Sao vậy anh? Có ǵ không vui à?

Anh ta th́ thào:

-Buồn lắm ông ơi! Vợ con ǵ mà dạy không được.

Vợ tôi hóng hớt:

-Vợ chồng b́nh đẳng! Góp ư nhau, chứ làm sao anh dạy vợ được chứ?

Mặt ông hàng xóm phừng phừng:

-Sư tử cái nhà tui, ai mà dạy cho được chứ? Tui mở miệng là bả vồ ngay. Tức đủ thứ tức, không chịu được. Chị biết ǵ mà lên án tui?

Tui hạ hỏa ông hàng xóm;

-Ừ! Vợ hư thấy cũng tức! Có chuyện ǵ anh kể cho vợ tui nghe thử. Bả dể thong cảm lắm1

Tui vừa nói, vừa liếc xéo qua con sư tử cái nhà tôi, thấy hai con mắt như hai cái đít chai, trông tím mặt. Ông hàng xóm thở một hơi dài:

-Có đời thuở nhà ai, già gần tới đích rồi mà mụ vợ tui lại đi xăm môi, lông mày, c̣n nhuộm tóc che mấy sợi bạc nữa. Bộ ngực của bả, anh nh́n là tá hỏa tam tinh rồi. Vậy mà c̣n đi mua ba cái xú chiêng Trung quốc về độn vô. Hôm qua tui nh́n bả, muốn chết lâm sàng..

Tôi cắt ngang:

-Nè! Nè. Anh ăn nói cẩn thận nhé! Tui nh́n ngực vợ anh lúc nào mà biết ngực bả to hay nhỏ. Tầm bậy!

-Tui giả dụ vậy thôi! Ai cho anh nh́n. Để tui kể tiếp. Suốt hai ngày qua, tui thấy bả cứ đeo khẩu trang, tưởng mụ lên cơn suyển. Ai dè! Tới tối đi ngủ cũng không chịu cởi cái khẩu trang ra, lấy làm lạ. Khuya, chờ con sư tử ngủ mê, tui nhẹ nhàng gở cái khẩu trang ra. Trời ơi! Không phải cái khuôn mặt kiều diễm mà trước đây tui đă chết mê, chết mệt. Một khuôn mặt của ác quỷ! Cái mỏ bả như mỏ cá sấu, đỏ chét! Hai con mắt sưng to như mắt ếch. Tui bật ngửa ra sau, văng mẹ nó xuống đất, bất tỉnh tại chổ. Đến sáng tỉnh lại, ôm áo quần đi thẳng một hơi, chừ mới ṃ về. Tại đói quá! hết tiền rồi, chứ không tui phi thẳng! Về đến nhà, nghĩ thấy tức, tui đi ra tiệm cắt tóc, chơi luôn ..bảy màu. Để xem ai “dị” cho biết!

Tôi an ủi:

-Thôi! Chuyện vợ con của ông cũng đáng buồn thật! Nhưng cũng chả nên buồn lâu làm ǵ. Ông đi chơi với bọn tôi không?

-Đi đâu?

Ông Nhân gợi ư:

-Hôm nay chủ nhật, đẹp trời. Ḿnh đi t́m quán đồng quê hay miền trung du nào đó ngồi hóng hớt cho vui. Thành phố, cũ quá rồi!

Tôi hùa theo ông bạn:

-Đúng rồi! Hôm nay chạy xe lên đèo Lơ, ăn gà.

Gà đèo Lơ là một đặc sản nổi tiếng. Nghe gợi ư của tôi, mọi người không ai phản đối, hí hửng ra xe. Tám người chất lên chiếc xe bảy chỗ. Sư tử cái nhà tôi nh́n theo, hai con mắt như đèn pha, tức nhưng chịu!.

Chúng tôi chọn quán ven đường, đổ bộ xuống. Mở hàng quán hôm nay có lẽ là chúng tôi. Mới có chín giờ sáng nên quán vắng hoe. Bà chủ quán chạy ra, đon đả:

-Mời các anh vào!

Hai cái bàn được kéo lại gần nhau. Chưa kịp an vị đă nghe mấy tiếng bụp bụp. Thiện hoảng hồn:

-Nè! Bà quỷ! Tụi tui có uống bia này đâu mà bà khui liên tục như AK khạc đạn vậy? Bà ngồi đó mà uống cho hết!

Mệ chủ quán cười hề hề:

-Dạ. Mấy anh thông cảm! Quán em chỉ có loại bia này thôi. Trước sau chi rồi cũng khui, em làm bụp bụp luôn một hơi cho khỏe..

Nhân nhăn nhó:

-Thôi, thôi! Lỡ rồi thôi! Lần sau nhớ hỏi. Quán có gà không? Mà phải gà đèo Lơ thứ thiệt đó nghe, Mệ!

Em chủ quán bẻ ngón tay, ỏng ẹo:

-Dạ! Gà hết hôm qua rồi mấy anh. ở dưới phố chưa đem lên kịp.

Tôi há hốc:

-Trời đất! Tụi tui chạy xe mấy chục cây số lên đây ăn gà đèo Lơ. Vậy mà bà nói ở dưới phố chưa đem lên là sao?

-Dạ, tại mấy anh..dốt không biết chứ. Làm ǵ c̣n gà đèo Lơ cho mấy anh ăn? Thắp đuốc t́m cũng không ra. Mấy quán ở đây mua gà Trung quốc nhập về, giả gà đèo Lơ. Mấy ông thành phố tưởng thiệt, bị lừa hết. Em đây nói thiệt ḷng, mấy anh thương, ăn đỡ thứ chi cũng được, em nhờ!

Nghị nổi điên:

-Đểu thế! Tính tiền mấy chai bia đi.

Nghị trả tiền, cả bọn kéo nhau ra xe. Mấy chai bia để lại cho bà chủ quán uống tới chiều..

Rời quán đèo Lơ, chúng tôi leo đèo, lội suối thêm mấy chục cây số nữa mới t́m được một quán mát mẻ miền trung du.

Cả bọn mệt lă người, nhưng được cái thưởng thức không khí miền núi trong lành. Quán khá đông người, chúng tôi chọn chiếc bàn cạnh bờ suối. Nói là bàn cho nó sang chứ thực ra chỉ là mấy thanh tre ghép lại, vừa làm bàn, vừa làm ghế. Bên cạnh gốc cây gió là cái sạp to, dùng làm nơi ngă lưng, lở khi say xỉn có chổ nằm nghỉ. Khung cảnh trông thật hửu t́nh và nên thơ lắm! Mấy ông ưa viết lách, có lẽ thích chọn nơi này để thả hồn.

Một em gái miền sơn cước, mặc xà rông bước đến:

-Chồ ( chào) mấy anh!

Tui ngạc nhiên, hỏi:

-Nè! Cô người dân tộc nào?

Cô gái lắc mông, đỏng đảnh:

-Dọa (dạ). Êm quê Quăng ngửa ( quăng ngăi).

-Quăng ngăi sao mặc xà rông. Ưng làm người Thượng lắm hử?

-Dọa! Mẹc ri cho hén.. moát! Hi hi! ( mặc vậy cho hắn mát)

Vân ngứa ngáy:

-Moát cái ông nội tui! Thôi, vô lấy bia ra đây. Ở đây có bia chi?

-Dọa. Kên, boa boa, xăng mi gueo, tai gơ..đủ thứ hết. Mấy anh thích thứ chi?

-Được rồi. Cô nói nữa chắc tui méo miệng theo cô quá! Lấy ken lon, một thùng.

-Dọa. Ô kê anh!

Lát sau bà chủ bước đến bàn chúng tôi:

-Chồ quư anh thân hửu! Mấy anh eng (ăn) thứ chi, em lồm (làm).

Tôi hỏi:

-Có thịt rừng ǵ?

-Dọa, hêu, nhím, chồn, thỏ. Anh ưng lồm lụa ( loại) chi?

- Cho nửa thỏ, nửa heo! Nhanh nghe!

-Dọa!

Cái nhanh của mệ chủ quán là khi chúng tôi “tai’ hết thùng bia!

Cô gái vừa đi, vừa lắc cái mông thôn nữ, hai tay bưng dĩa mồi bự chát:

-Chúc mấy anh ngon miệng! Cần chi, gụa êm phục vụ liền nghe. H́ h́!

Nh́n dĩa mồi, Nghị lên tiếng hỏi:

-Nè! Mỗi thứ một dĩa, c̣n dĩa nữa đâu? Gọi bà chủ ra đây!

-Dọa, để êm gụa!

Bà chủ chạy ra:

-Mấy anh gụa êm?

Nhân chỉ dĩa mồi:

-Gọi hai dĩa mà sao có một?

Mệ chủ tṛn xoe mắt:

-Ớ, ớ! Hồi năy mấy anh núa mỗi thứ một nữa. Êm cho lồm đúng y rứa! Nửa con thỏ với nửa con heo. Trộn chung. Mới bưng roa một dĩa. C̣n bảy dĩa nữa, nẹng lắm! Êm lồm nửa con thỏ trộn chung với nửa con hêu, ngon lắm! Mấy anh eng thử đi!

Nói xong, mệ ngoáy mông bước vô nhà.

Tám cái miệng của tám thằng bọn tôi há to, tṛn xoe, hớp hớp không khí. Thôi, lở dại rồi. Ráng mà ăn!

Gần hết thùng bia thứ hai, tôi bắt đầu thấy bí. Ngó quanh quất t́m cái toilet để mà xả cho nhẹ. Đảo một ṿng mắt, không thấy chỗ nào có cái gọi là ..Tôi vào gặp mệ chủ:

-Nè, ở đây có toa-lét không?

-Dọa, anh núa reng?

-Tôi hỏi, ở đây có toa-lét không?

Mệ chủ rắn rót:

-Chịu thua đó anh. Thứ chi th́ có chứ .. toa lét, êm chịu.

Tôi nỗi cáu:

-Vậy rồi khách bí th́ làm sao?

-Th́ tụ êm roáng ( ráng) xử lư dùm mấy anh thôi.

-Xử lư là xử lư thế nào? Cái toa-lét cũng không có là sao?

-Anh đừng nổi nóng. Tội êm. Êm núa thiệt chứ, thứ chi êm cũng có. Ưng kên, có kên. Săng mi gueo, có gueo. Ưng con cộp, có cộp. Nước ngọt, êm có đủ thứ. Ưng cô coa, êm có cô coa. Ưng phăng toa, êm có toa. Muốn bếp si, em đêm si cho anh. C̣n thứ bia.. toa lết như anh đùa hủa ( đ̣i hỏi), êm chịu!

Tôi bí lắm rồi nhưng nghe mệ này nói không khỏi bật cười ha hả. Càng ôm bụng cười, càng..tức ở dưới, muốn.. Bà chủ quán thấy tôi cười, tưởng rằng chọc quê, nổi giận:

-Mấy anh đừng có xêm thường người miền quê bọn tui! Cứa ( cái) chi ở dưới có, th́ trên ni cũng có. Cà chớn!

Tôi nín cười, nh́n mặt mệ:

-Bà nội ơi! Con bí lắm rồi! Tui hỏi chổ đi xả là chỗ nào? Ai hỏi bia bọt làm ǵ?

Mệ nhăn mặt:

-Xỏa là xỏa cứa chi?

Hai tay tôi vừa..bụm, vừa ráng nói cho mệ hiểu:

-Dạ thưa bà nội! Con..méc đứa ( mắc đái)!

Bây giờ không chỉ riêng ḿnh tôi ..bụm, mà mệ chủ quán cũng .,.bụm:

-Ha! Ha! Ha! Méc cười quá! Ha! Ha! Ha!

Mệ cười rủ rượi, cười nghiêng ngă, cười rung rinh hai cái mông. Tôi nghe mệ cười tưởng chừng như sắp đông đất! Mệ càng cười, tôi càng ..bí! Trời đất ơi! Con lạy mệ! Chỉ chỗ dùm con xí!

Mệ cười cho đến khi không c̣n cười được nữa mới dừng lại:

-Đồ quỷ! Méc đứa, th́ núa méc đứa! Tự nhiên núa..toa lết! Ngó, ngó! C̣n ..bụm dứa nữa chứ trời! Ha! Ha! Ha! Ngùa ( ngoài) kia ḱa. Cha nội!

 Bà ta chỉ ra ngoài bụi cây gần bờ suối. Tôi chạy một hơi! Xong!Thở hắt ra khi xả hết nỗi đau đớn chất chứa trong ḷng. Khi đi ngang qua chổ mệ chủ quán đang đứng miệng vẫn c̣n cười toe toét. Chắc mệ sướng lắm! Tôi chắp hai tay, lạy ba lạy!

-Con lạy mệ! Nhẹ rồi! Đồ quỷ sứ!

-Ha! Ha! Ha! Nh́n cứa mẹt ông, thất cười quá Hô! Hô! Hô!

Tôi ném cái nh́n vào mặt mệ chủ quán, chun mũi, háy một phát :

-Hi! Hi! Hi! Cứa mẹt như con khỉ!

9.

Đùng một cái, hai thằng bạn của tôi sướng lên rủ nhau mua xe “điện” bốn chỗ ngồi.

Sau khi cùng nhau đi lấy biển số đẹp, hai ông ông rủ nhau lái hai chiếc xe mới cứng đến đậu ngay trước mặt mọi người vào buổi sáng chủ nhật đẹp trời. Vậy là rủi cho hai ông bạn tội nghiệp.Mới sáng sớm, hai chiếc xe bóng loáng màu đỏ làm chói cả mắt. Mấy em gái bèn bàn nhau, cho hai ông này một trận. Quỳnh lên tiếng trước:

-Rửa xe đi!

Như phụ họa theo:

-Rửa xe đi!

Vậy là cả hội réo lên:

-Rửa xe! rửa xe..!

Lúc ra ngồi uống cà phê, một tối hậu thư được đưa ra:

-Xe mới, mỗi ông một chai rưởi. Chiều nay đẹp trời. Tập trung tại đây lên xe “ điện” hai ông, đi Lăng Cô!

Hai nạn nhân đau khổ cười mím mím. Tôi biết hai ông đang suy nghĩ ǵ? Làm sao chừ đến chiều, mỗi ông một chai rưởi, hầu hạ cái đám quỷ sứ này.

Tôi im lặng nh́n nét mặt đau khổ của hai ông mà ..sướng.

 

Chiều lang thang xuống bờ sông ngồi hóng mát. Nghe tiếng gọi giựt ngược.Ông bạn chí cốt lâu năm chận tôi lại:

-Buồn đời sao đi lang thang vậy ông?

Tôi cười:

-Buồn ǵ đâu ông. Trời nắng đẹp vậy mà ở nhà uổng lắm. Xuống đây ngắm đủ thứ, sướng rơn. Nè! ông nh́n đầu xa kia ḱa,thấy ǵ không?

-Có thấy ǵ đâu?

-Th́ ..đó đó! Mấy em sồn sồn đang ngoáy mông đó.

Nh́ nh́n theo hướng mắt của tôi vừa ném đến nơi có hai em khoảng bốn mươi tuổi, mập mạp, mủm mĩm. Bỏ vào thùng phi lắc không kêu, thốt lên:

-Trời đất! Tui lạy ông. Hết cái ǵ ngắm, lại đi ngắm..mông voi.

Tôi ph́ cười:

-Tất cả cả mọi thứ trên đời này, cái ǵ cũng đều đẹp hết. Tại ông không có cái nh́n..lương thiện nên suy nghĩ..bất lương thôi.

-Tui bất lương mà nghèo xơ, nghèo xác như thế này sao ông? Làm mấy ve đi. ông rảnh không?

Đang rảnh không mà nghe ông bạn hỏi rảnh không, tôi bật cười:

-Hê hê! Ông găi đúng chỗ ngứa rồi. Được, ông chở đi đâu cũng được.

-Lên xe!

Hai đứa t́m một quán tương đối vắng khách bên cạnh bờ sông. Nói là quán cho hoành tráng chứ thật ra chỉ mấy bàn kê dọc bờ sông, gió mát hây hây. Uống hết hai chai, ông bạn bắt đầu kể lể:

-Tui cả đời làm ăn kiếm tiền nuôi đứa con đi học muốn bở hơi tai. Vậy mà có thằng bạn hể sắm được cái ǵ là gọi điện thoại khoe, tui điên quá ông…

Ông bạn tôi, Tấn văn Nh́ có duy nhất một đứa con gái, học rất giỏi. Du học bốn năm quay về làm việc cho sở Công thương. Gia đ́nh hạnh phúc, nhưng lại nghèo. Trước đây, khi c̣n là sinh viên khoa học Huế trước bảy lăm, Nh́ đẹp trai, lại học giỏi nên nhiều dụ được nhiều cô, chưa tàn phá đời cô gái nào nhưng hắn làm cho khối em khổ v́ t́nh. Nh́ không làm thơ tặng ai, nhưng đóng được tập thơ của nhiều em sáng tác gởi tặng. Sau này không được học tiếp đại học, anh chàng bỗng đâm ra thất t́nh. Yêu một cô nữ sinh nhỏ hơn ḿnh năm lớp, cô gái đẹp người, đẹp nết nên ghét cái thói trăng hoa của Nh́, không thèm nh́n mỗi khi gặp mặt chứ đừng nói là đáp lại t́nh yêu si mê, điên dại của Nh́. Đúng là quả báo. Nh́ lấy vợ sau nhiều năm hận đời đen bạc, hận kẻ bạc t́nh. Một phụ nữ học thức nhưng đáo để. Nh́ bị cột chân, cột cẳng như chú cún con trong nhà, ôm quán cà phê suốt ngày, không đi đâu được nửa bước. Trưa chiều phải lo cơm nước cho vợ đi dạy học về có mà ăn. Được duy nhất một cô con gái du học ở Anh về, đang làm việc cho một cơ quan nhà nước.

Một hôm, có ông bạn cũ cùng làm việc chung một cơ quan trước đây, vừa mua xe hơi mới muốn khoe, ông Nh́ nổi cáu v́ đang nấu ăn chiều, c̣n phải lo đi đón đứa con đi làm về nữa. Ông hàng xóm này là người miền ngoài vào đây làm việc.

Đang loay hoay với soong chảo, bỗng tiếng điện thoại réo:

-A lô!

Tiếng một ông bạn vang lên trong máy:

-Làm chi đó ông, rảnh không?

Nh́ hơi bực :

-Làm thằng ở đợ ông nợ. Đang nấu cơm. Có chi không?

-Ông rảnh không? Con gái tui lấy xe điện, chở tui xuống ông uống cà phê cho vui.

-Thôi, thôi. Tui c̣n đi đón con nữa ông. Đâu phải sướng như ông đâu.

Tiếng đầu dây bên kia:

-A! Thế này nhé. Ông cứ ở đó, con gái tui lái xe hơi chở tui xuống nhà ông, rồi ḿnh cùng đi đến cơ quan con gái ông, đón nó về, đi uống cà phê luôn..

Nh́ nghe ông ta khoe chiếc xe mới một cách nghệ thuật như vậy, bật cười, thương cho ông bạn quá..trẻ con, chọc lại:

-Ông định đem xe tải xuống chở con tui hử. Nè, đừng quên nó là thạc sỹ tốt nghiệp ở Anh về, nhá.

-Tầm bậy! ông. Du lịch bốn chỗ ngồi mới cứng, năm hai ngàn đô đó ông. Tui có nói ǵ đâu. Định giúp ông hoàn thành công việc một cách tốt đẹp thôi mà.Tui nói con gái tui lái xe xuống nhé?

Nh́ bắt đầu bưa chè với thằng bạn có tính ưa khoe khoang này nên từ chối một cách nghệ thuật:

-Thôi..choa! Tội nghiệp con.

-Ông đừng lo. Con bé Lin Đan nhà tui lái xe rành lắm, mới chở tui đi Huế về ngon lành. Con gái ông mà được con gái tui chở đi chắc hắn ưng lắm.

Nh́ nghe đến đây, không chịu được cái tính thằng bạn thích khoe của cải hơn tri thức, nên nói:

-Ông..dốt lâu quá. Thôi nghe ..choa! Để cho tui yên.

 

Nh́ kể lại chuyện này, trong ḷng có vẻ ấm ức về chuyện ông hai lúa sắm xe hơi, nói giọng trên trời. Nh́ nói:

-Ông này trước đây nhà ở huyện nào đó ở X, ra đây làm việc gần hai chục năm rồi. Nhờ có thân thế mà leo lên được chức ǵ đó, kiếm cũng được kha khá. Cho mấy đứa con học hành đủ cách mà nó học hoài không ra chữ. Ngày con bé tui chưa đi du học, có dạy kèm cho mấy đứa con ổng, nên quen. Thấy con gái tui học giỏi, kết bạn với tui luôn. Ông ta có đứa con gái học xong mười hai, thi rớt không biết làm ǵ, có chút tiền, ổng cho con vô Sài g̣n ba, bốn năm, học búa xua đủ thứ cho có vẻ ..trí thức. Chừ về nhà phụ nội trợ. Năm nay nó hai lăm tuổi, nhưng chưa có được đám nào v́ mơ mộng kiếm chồng giàu, có địa vị to mới chịu. Nhan sắc giống ..cha nó nên ít chàng trai nào để ư. Ổng mua chiếc xe hơi cho con gái, choàng lên người nó cho sáng sủa tí. Vậy mà đi khoe um lên. Khoe hết người rồi lại nhắm cái thằng nghèo như tui mà khoe tiếp, điên lắm!

Tôi nói với Nh́:

-Ông gọi thằng khùng đó đến uống với ḿnh, tôi cho nó ..điên một trận. Gọi cho nó, nói là chiều nay ông rảnh, muốn mời ǵ th́ mời.

Nửa giờ sau ông bạn của Nh́ lái chiếc xe bốn chổ mới cứng, đậu sát bên lề dường. Ông ta bước vào, đến bắt tay, bắt chưn, đủ kiểu quư tộc hai lúa. Sau một lúc, tôi nháy mắt với Nh́:

-Ông có biết thằng Hải vừa mua chiếc xe năm hai ngàn đô chưa? Lộng lẫy lắm. Nó đến tui rủ đi nhậu , nhưng tui bận quá, không đi.

Nh́ hỏi:

-Hải nó làm ăn ra sao mà giàu quá vậy?

-Th́ cũng thường thôi. Ai thấy nó đi xe xịn cũng ngó hết. Sướng mớ đời.

Ông bạn của Nh́ nghe nói có người mua xe hơi, hỏi:

-Bạn mấy anh chắc làm ăn cũng khá lắm?

Nh́ trả lời:

-Tạm thôi anh. Hôm trước nghe nói nó mời bạn bè “rửa xe” hết gần chục triệu. Nó vậy mà tội. Xe anh mời bạn bè rửa chưa?

Ông bạn bối rối:

-Rửa ǵ đâu anh. Mua xe cho con gái nó chạy chứ ḿnh có đi đâu mà ..rửa.

Tôi tham gia:

-Thường th́ người ta mua xe mới phải rửa cho nó sạch sẽ, chạy ra đường gặp may mắn, thông suốt. Bạn tui đây ai cũng vậy. Mong cho tai qua nạn khỏi.

Mặt ông ta hơi tai tái. Tôi bồi tiếp:

-Tôi cũng vừa mua chiếc bốn chỗ như anh, xe chạy đến đâu là phải “rửa” đến đó. Vậy mà vui, sướng lắm. Bạn bè nó mừng cho ḿnh.

Nh́ chưa tha:

-Đám bạn tui, ai cũng có xe hơi, chỉ tui c̣n lận đận nên chưa có ǵ. Nhưng mà cũng nhờ vậy mà tui được uống..quanh năm. Anh cũng nên “rửa” đi cho..sạch.

Bây giờ mặt ông ta không c̣n tai tái nữa mà đổi một màu tím rịm, giọng run run:

-Th́..hôm nay tui mời hai anh.

Tôi nâng ly:

-Chúc mừng anh có xe mới. Thực ra bọn tui có thèm khát chi đâu anh. Được anh mời..vui là chính.

Ông ta biết ḿnh đă bị vô thế hai thằng tôi, nhưng cũng ráng nở nụ cười..hănh diện. Lát sau, tôi đi toiliet, rút điện thoại gọi cho đám bạn.

Ba người sương sương hết nửa thùng, bốn người  bạn tôi vừa bước đến, kéo ghế ngồi xuống. Khuôn mặt ông ấy không c̣n tím rịm, mà lại đỏ bừng lên, ngồi thẳng lưng, ưỡn ngực cho dể thở. Tôi liếc qua nh́n, nháy mắt với Nh́, nó cười sướng.

Vỹ, người bạn vừa đến lên tiếng:

-Mấy anh sướng nhé! Có bạn mới, quên hết bạn bè. Qua đây uống không gọi một tiếng cho bọn này biết.

Tôi giới thiệu:

-Nè, đây là anh bạn của ông Nh́, vừa tậu chiếc xe mới cứng nên mời bạn uống vài chai gọi là “rửa” xe. Làm sao tui có thể gọi cho mấy ông được.

Phong, một ông bạn nữa trách móc:

-Ông nói vậy chứ bạn ḿnh có thèm khát ǵ bia bọt đâu. Anh đây có thiện ư mời th́ ḿnh tham gia cho vui. Tàn tiệc đóng góp vô, chứ ai để cho ảnh bị thiệt mà ông ngại. Tui nói rồi, có thèm khát ǵ đâu. Vui là chính.

Phong xoay qua hỏi anh bạn mới quen:

-Xin lỗi, anh c̣n công tác chứ?

-Cũng hưu rồi anh. Xin về thôi. Làm nhà nước bây giờ lương bổng cũng chả bao nhiêu, khổ lắm. Về nhà “ bốc vác” cho mụ vợ, bả thương nên vay ít tiền sắm chiếc xe cho con gái đi chợ, ḿnh xài ké cũng được.

-Khổ vậy mà anh cũng sắm được xe hơi. Thiệt là giỏi quá chừng chừng!. Chúc mừng anh!

Phong nâng ly, mời cả bàn. Thiện năy giờ ngồi yên quan sát ông hai lúa quư tộc thành phố, uống xong ngụm bia, hỏi:

-Anh được mấy cháu rồi?

-Hai trai, một gái. Tui vừa sắm cho con gái đầu chiếc xe hơi để nó đi làm việc.

-Cháu làm ở đâu vậy anh?

-Nó xin việc ở ngân hàng..X. Phỏng vấn được rồi. Nghe đâu nó khoe được nhận vào làm trưởng pḥng tín dụng.

Thiện há mồm:

-Ôi! Giỏi vậy sao anh?

-À à, con gái tôi học cũng khá. Tốt nghiệp bằng ..đỏ. Tôi nghe nó nói vậy.

-Ô la la! Vậy con anh học trường nào, ra trường  lâu chưa? –Thiện  hỏi tới tấp.

-Ừ, th́ nó học hết ba năm ở trường cao đẳng ǵ ǵ đó. Ra trường ..bốn năm rồi mà không chịu đi xin việc làm.

-Cháu đi phỏng vấn lúc nào vậy anh?

-Cách đây nửa tháng rồi.

-Vậy mà tôi không hề biết!

Hai lúa trố mắt nh́n Thiện:

-Biết là biết thế nào? Anh làm quái ǵ mà biết được chứ?

Tôi lắc nhẹ vai ông ta:

-Giới thiệu với anh. Đây là Thiện, giám đốc chi nhánh ngân hàng X ! Có cần  ǵ, anh cứ liên hệ với Thiện nhé

Ông hai lúa thành phố, há cái miệng c̣n to hơn miệng hà mă.

Không khí bắt đầu chùng xuống. Tôi thấy không nên như vậy, lên tiếng:

-Thôi, uống đi. Mời mấy ông.

Nh́n ông bạn của Nh́, tôi hỏi lăng sang chuyện khác cho bớt  mùi ..thuốc súng:

-Mấy cháu của anh có lẽ học thành tài hết chứ?

Ông ta dè dặt:

-Học cũng tạm thôi anh. Học mà ra trường không có việc làm, chán lắm.

-Anh nói vậy thôi, chứ mấy cháu học hành đàng hoàng, ra trường có đứa nào thất nghiệp đâu.

Ông bạn Nh́ bắt đầu ca cẩm:

-Bạn tui nói đúng đó mấy ông ơi! Con tui học hết tiền của tui mà chừ ra làm kiếm mỗi tháng ba triệu, chán lắm.

-Ông đ̣i hỏi cho nhiều. Tiền nhà nước cho con ông đi học chứ tiền chi ông mà rên! – Vỹ chen vào.

-Ông nói vậy là sao? Hai vợ chồng tui chổng mông cày chết luôn, không đủ gởi thêm cho nó. Bở ăn lắm!

Ông bạn hai lúa thành phố của Nh́ gật gật đầu:

-Tôi nghĩ, không cần cho con học nhiều làm ǵ. Có tiền cho nó ra kinh doanh, buôn bán, khối thằng Tiến sỹ làm thuê cho nó. Tội ǵ phải học.

Tôi bắt chước, gật gật như hai lúa quư tộc:

-Anh nói đúng. Nhân bất học bất tri lư. Nhỏ ít học lớn làm.. đại lư vé số.

-Nè, nè. Làm đại lư vé số giàu lắm đó nghe ông! – Thiện nhảy hót vô.

Ông bạn mới quen bắt đầu lấy lại màu sắc trên khuôn mặt ḿnh:

-Mấy anh tính coi. Học bốn, năm năm ra làm mấy đồng lương, đâu đủ xài. Ông ta xoay qua tôi, nghĩ rằng tôi là đồng minh của ông ta- Con cái anh có lẽ trưởng thành hết rồi?

Tôi trả lời:

-Vâng, chúng nó đi làm rồi anh. Học nhiều quá tôi sợ nó.. không b́nh thường.

-Cháu học hết lớp mấy rồi anh?

Tôi lễ phép:

-Dạ, bạn bè tôi cũng như tôi, ít quan tâm đến con cái lắm. Việc học là việc của chúng nó. Bọn trẻ bây giờ thông minh, giỏi giang hơn ḿnh nhiều. Chúng nó học khi nào thấy vừa đủ là.. nghỉ, ḿnh bận tâm làm ǵ cho mệt óc. Con gái tôi không biết nó học đến đâu nữa. Nghe đâu đang học lớp..hăm mấy ǵ ǵ đó. Bên Pháp.

Hai lúa ngẫn người:,,

-Làm ǵ có lớp..hăm mấy, anh?

Tôi ngu ngơ:

-Dạ, th́..nghe nó nói loáng thoáng vậy mà. Học để lấy cái bằng ǵ nghe như là nghiên cứu..ǵ ǵ đó.

-Nghiên cứu sinh, dốt. – Ông Thiện leo thót vô lưởi gà của tôi.

-Nghiên cứu sinh ..là học cái ǵ ..anh? Hai lúa quư tộc hỏi.

-Tôi cũng không rành lắm, bạn bè nó đến nhà chơi, nói với nhau, học mấy năm, ra trường lấy được cái bằng..Tiến sư, giáo sỹ ǵ lận anh ạ! Tôi không quan tâm lắm, chuyện chúng nó.

Thiện nghe tôi nói, đang bưng ly bia uống, bụm miệng cười văng bia tung tóe:

-Trời ơi! ..là trời. Tiến sỹ, giáo sư ông nội ơi! Làm ǵ có cái bằng Tiến sư giáo sỹ chứ.

Ông hai lúa im lặng. Vỹ “đập” tiếp:

-Con mấy ông này cũng vậy. Con cái thạc sỹ, tiến sỹ hết rồi. Qua Mỹ, qua Anh học rồi về. Tôi nói thât với anh. Anh chính là con người thực dụng, thực tế, thực tiễn, thông thái, thông giám..nh́n xa trông rộng hơn chúng tôi nhiều. Bọn chúng tôi đi trước anh vài năm thôi, mà dại!

-Có ǵ đâu anh. Tôi nghĩ thực tế thôi, cho con ra làm ăn kiếm thật nhiều tiền là tốt nhất. Học hành khổ cực, chả được ǵ.

Vỹ nghe ông ta nói, ngứa ngáy không chiu được, ngồi trên ghế mà giống như đang đi giữa băo cát sa mạc, bắt đầu kiếm chuyện:

-Mấy ngày nay nhà tui bị bà hàng xóm chửi té tát, ngày nào cũng chửi, bực quá mấy ông ơi!

Thiện hỏi thăm;

-Sao bị chửi vậy ông?

Vỹ ra vẻ buồn rầu:

-Tại cái bà chó nhà tui, để sổng là chạy qua nhà hàng xóm..ỉa. Tui  bị chửi là nuôi con chó ..vô học, bị chửi hoài, sáng nào cũng bị. Khổ lắm!

Tôi biết Vỹ đang muốn chơi xỏ ông nội quư tộc hai lúa này nên lên tiếng hỏi:

-Ủa, sao chó nhà ông mà lại qua hàng xóm..ẹ? Láo thế!

-Vậy nó mới ..ngu. Nhà hàng xóm tui  không khá giả lắm, nhưng nuôi mấy con chó rất ngoan, được huấn luyện, dạy dỗ đàng hoàng từ lúc nhỏ. C̣n nhà tui tuy có xe hơi, sân vườn đàng hoàng, lại nuôi con chó không cho nó đi..học, nên mới vậy. Chó hàng xóm họ cho học đủ thứ. Học bắt chuột, học giữ nhà, học đi, học đứng, học ngồi. Nhất là là học cách sủa, lúc nào sủa, lúc nào không. Nó khôn lắm, biết nh́n người mà sủa, chứ không sủa bậy, bọn gian manh thấy là khiếp. Đúng là con chó có học. C̣n bà chó nhà tui, trước đây cũng cho nó đi học, nhưng ..ngu quá, học hoài chẳng được ǵ, c̣n bỏ trốn chạy rông ngoài đường. Về nhà là được tắm  rửa sạch sẽ bằng loại xà pḥng  thơm phưng phức. Mùa đông c̣n được ..mặc áo quần đẹp nữa chứ, vải nhung xanh đỏ đủ thứ. Bà vợ tui c̣n sắm thêm cho nó chiếc xe trượt patin, nó leo trượt suốt ngày, chóng mặt. Nhưng mà nó..mất dạy. Cứ lơ lơ là qua nhà hàng xóm ỉa.

Nghe ông bạn nói như vậy, lộ quá. Đến lúc này th́ tôi hơi.. ngán, sợ bị múc, văng miểng có mà chết, đứng dậy xin phép về:

-Cám ơn anh đây đă mời. Tôi về có việc. Chào tất cả nhé!

Mấy bạn tôi thấy như vậy cũng tạm đủ đau cho thằng cha hai lúa huyênh hoang, ít óc, đồng loạt đứng dậy. Vỹ nói:

-Cuộc vui nào cũng có lúc tàn. Tôi thay mặt bạn bè tôi, cám ơn anh đă cho chúng tôi một buổi chiều thú vị. Buổi tiệc nhỏ hôm nay chúng tôi xin phép được mời anh.

Hai lúa chứng tỏ ḿnh là người quân tử, nói là làm:

-Không được! Mấy anh để tui. Hôm nay tui rửa xe mà.. Tôi, tôi hoan..hỉ..lắm!

Vỹ xua tay:

-Chúng tôi sáu người mà anh chỉ có một. Không thể để anh trả hôm nay.

Vừa nói Vỹ vừa rút ví. Ông hai lúa thành phố chận tay Vỹ, dứt khoát:

-Tôi trả, nhứt định thế. Hôm nay tôi..vui mà!

Không thể thuyết phục ông ta được, tôi thấy cũng tội tội cho ông ấy, móc trong ví ra hai tờ bạc màu xanh mà tay run run, nhưng rồi cũng phải siết tay ông ta thật mạnh, lắc hai ba chục cái lia lịa, chia tay.

Trong khi ông ta gọi tính tiền, chúng tôi từng người đứng dậy ra về. Bên ngoài lề đường, nơi chiếc xe hai lúa thành phố đang đậu, có bóng dáng mấy ông Công an giao thông đang đến lập biên bản, chiếc xe mới cứng nhưng đậu không đúng nơi quy định.

 Qua khỏi đầu cầu, Vỹ hét to, gọi chúng tôi:

-Nè, đi uống tiếp! Tui..đang..sướng.. mấy ông ơi!

Ông Nh́ nghe réo, ḥ theo:

-Tui cũng..sướng! Đi nữa mấy ông ơi!

Ông Nh́ sướng quá đi chứ! Đố lần sau hai lúa này dám khoe cái ǵ. Cả nhà ba người một chiếc xe máy đi chung mà nghe hắn khoe chiếc xe điện, thấy bực

10.

Kỷ niệm ngày thành lập công ty của ông Hậu, chúng tôi được mời đến tham dự, gọi là cho vui và để mừng cho bạn. Thật ra ông Hậu nhân dịp này muốn khoe với mấy bạn về công ty của ḿnh, muốn cho bạn bè biết Hậu đă làm ăn thành đạt như thế nào. Thế nào th́ mặc thế nào, miễn vui là có mặt chúng tôi.

Sau khi đến thăm những nơi mà công ty của Hậu đặt cơ sở làm việc và sản xuất, chúng tôi cùng lên xe đến thăm công trường đang xây dựng.

Vừa bước vào cổng, bỗng có một con sư tử c̣n nhỏ nhảy vồ ra, chồm lên người tôi, kéo cổ áo tôi. Hoảng hồn, tôi nằm vội xuống đất chờ sư tử..xé xác, miệng cấm khẩu v́ quá bất ngờ và hoảng sợ, không một tiếng la.

Khi đă vật tôi xuống đất, bà sư tử nh́n thẳng vào mặt tôi, đầu lắc qua, lắc lại, chân phải đè lên ngực. Một lúc như vây, nó bắt đầu liếm khuôn mặt tôi, khi đó hai mắt nhắm nghiền v́ hoảng sợ, nằm bất động dưới đất, để mặc cho nó muốn ăn tưoi, nuốt sống tôi thế nào cũng được. Chung quanh tôi không một tiếng la hét nào chứng tỏ có người đến giải. Tai tôi điếc đặc hay sao ấy trong lúc đó mà không nghe tiếng cười ha hả của mọi người.

Bà sư tử liếm trên mặt tôi một lúc lâu như vậy, không đè chân lên người tôi nữa, mà bỏ chạy ra xa, lúc đó tôi mơi mở he hé mắt, định t́m đường vùng chạy thoát thân. Ai ngờ, bà sư tử lấy đà từ xa chạy đến, ủi cái mơm nó vào ngực tôi, ngoáy ngoáy, nhột không chịu được. Ngoáy một hồi rồi nó lại chạy ra xa, tiếp tục lấy đà chạy đến. Nh́n thấy nó đang xoay người quay lại, tôi đứng dậy phóng thật nhanh, đến bên cạnh chiếc ô tô, mở cửa xe chui tọt vào trong. Lúc này bà sư tử không vào xé xác tôi được nên đứng chống hai cẳng trước lên cửa kính xe nh́n vào..sủa. Trời đất! té ra là bà chó mà tôi đă cho Hậu cách đây một năm. Nó to như bà sư tử con. Tôi mở cửa xe bước ra ôm chầm lấy con chó. Nó thay đổi nhiều quá! Màu lông vàng khè như bà sư tử châu phi. Trước kia nó màu xám nhạt, bỗng nhiên bây giờ đổi màu vàng khè như sư tử. Trên đầu nó có cḥm lông chạy dài từ cổ đến lưng, có một đám lông như bờm ngựa.

Trước đây tôi đặt tên nó là Lux. Khi nhận ra nó, tôi goi “luưt”, vừa mở cửa xe nó phóng ào vào người tôi, kêu ăng ẳng, ngoắc đuôi mừng rở khôn xiết. Nó nhận ra tôi từ khi vừa mới bước chân vào công trường, đúng là..chó. Lux được một người hàng xóm của Mẹ tôi đem đến cho từ hơn một năm trước. Nó là giống chó săn, rất khôn ngoan. Nhưng suốt ngày cứ chạy lông rông ngoài đường, giữ mệt quá nên ông ta cho tôi. Đem về nuôi được ba tháng, nó lớn rất nhanh, cao nhanh như..ngựa. Nhà tôi kinh doanh buôn bán, khách ra vào thường xuyên. Từ ngày có nó án ngữ trước nhà, thấy khách vào là dựng đứng lên, khách hoảng sợ bỏ đi hết. Tức quá, bà vợ đem cho ông Hậu. Tôi hỏi Hậu:

-Nè, ông nuôi nó làm sao mà hay quá vậy? lúc nhỏ màu xám, một năm sau lớn lên hóa màu ..sư tử, tui bái ông!

          Hậu cười ngặt nghẻo:

-Mấy ông lính nhà tui thấy con chó to con, lông lá cũng đẹp, nhưng muốn nó đẹp hơn nên gắn lông giả thêm trên lưng, mua thuốc nhuộm về nhuộm cho giống sư tử. Nhờ vậy mà từ ngày có nó, không một ông ăn trộm nào bén măng. Đở lo mất cắp.

-Sao lúc năy thấy nó..đè tui, ông không nói một tiếng. Tui tưởng sư tử ở rạp xiếc sổng chuồng. Bị nó đè, tui niệm Phật liên tục trước khi ..xuống địa ngục, ông ơi!

 

Sau khi rời công trường của ông Hậu, chúng tôi bốn người lên xe qua thăm nhà máy sản xuất giày da của ông Thư. Ông bạn là tổng giám đốc, mời chúng tôi tham quan nhà máy.

Bước xuống phân xưởng may trong nhà máy, hàng trăm cô gái xinh đẹp đang ngồi làm việc. Tôi nói với Thư:

-Mấy em dễ thương quá, nhiều vậy ông ..tính sao?

-Ừ, th́ mấy em ở đây phần đông là chưa có gia đ́nh. Chàng trai nào đến đây xin làm rể..tui ưng liền. Mấy em cũng ưng nữa.

Ông Dũng đi bên cạnh Thư, láu táu:

-Tui thấy vậy là ..ưng rồi đó ông. Trông em nào cũng đẹp, thích quá. Chừ đi với ông, tui chấm được em nào, bấm cánh tay ông một cái nghe.

Thư nh́n Dũng lắc đầu:

-Tui lạy ông! Ưng th́ ông cứ ưng, nhưng mà không có phần ông đâu. Mụ vợ ông..cạo khô.

-Th́ tui nói rứa thôi. Thấy em nào đẹp, tui bấm. Cứ như chấm điểm thi hoa hậu vậy thôi. Có lấy đi của ông đâu mà lo.

-Được! Ông đi với tui.

Mấy người chúng tôi đi dọc theo phân xưởng may, ở đó có rất nhiều cô gái c̣n trẻ đang miệt mài làm việc. Thỉnh thoảng, tôi nghe Thư “ái” một tiếng khi dừng chân trước mặt một cô gái nào đó. Thư “ái”, “ối”, “á” không biết mấy chục lần như vậy, trước khi bước ra khỏi phân xưởng này. Ngạc nhiên, tôi hỏi Thư:

-Nè, ông làm ǵ mà tui nghe ông “ái, ối” liên tục vậy? “ái” xong, ông dừng lại nh́n cô gái đó, kỳ quá.

Ông   Thư đưa cánh tay bầm tím vết móng tay bấm vào phần mềm, hằng trăm vết bầm chằng chịt, chồng lên nhau, tôi hỏi:

-Tay ông bị sao vậy?

Thư mĩm cười không trả lời tôi, mà chỉ qua Dũng. Tôi chợt hiểu ra.

Dũng thấy sướng, cười hề hề:

-Tại ông Thư đồng ư để tui bấm, thấy em nào đẹp là ..bấm.

Thư nhăn mặt:

-Thôi, lạy ..choa! Tui mà dẫn ông đi hết cái nhà máy này, chắc người tui tiêu luôn. Ai ông cũng ..ưng hết. Lần sau đừng xúi tui nữa nghe ..choa!

Hơn một năm trước, nhà tôi là nơi dừng chân tụ tập của bạn bè, tổ chứcvui chơi liên miên. Nhưng từ ngày cái dạ dày của tôi  trở chứng, mọi chuyện đă khác đi rất nhiều. Tôi không muốn mấy bạn đến chơi  hoài trong nhà ḿnh như trước nữa, v́ điều đó sẽ làm cho tôi không có thời gian nghỉ ngơi. Ngày nào cũng như ngày nào..Vậy là những ông hay đến có vẻ..không vui.

Những câu chuyện  NHỮNG NGƯỜI THÍCH ĐÙA của tôi chưa kết thúc tại đây. V́ cuộc sống vẫn trôi đều, trôi đều nên vẫn c̣n buồn, c̣n vui.

 Nhưng tôi muốn tạm dừng lại. Tạm dừng thôi nhé..

Cuộc sống vẫn quay cuồng và chúng ta cũng bị cuốn theo. Nên cần phải có những nụ cười cho mùa Hạ bớt nóng và mùa Đông bớt rét..

Bài viết chưa được biên tập lại nên c̣n nhiều lổi chính tả, câu văn chưa găy gọn , trôi chảy.

Tôi sẽ viết tiếp trong một ngày nào đó, thật gần. ..Một ngày bỗng dưng nh́n thấy được buồn vui là ..viết, viết và viết..

Tôi c̣n viết nữa bởi c̣n nhiều điều để viết lắm.

Cuộc sống muôn màu, thật thú vị

 

 

 

 BÙI THANH XUÂN

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

       

 

       

 

 

       

 

 

 

 

 

 

Trang XUÂN 2013- Văn Học Nghệ Thuật Và Quê Hương