Mục Lục
 

  Trang B́a
     
 Ban Biên Tập
 
Lá T Xuân
     
 Nguyễn Thị Thanh T
  Đọc Lá T Xuân
       Nguyễn Đôn Huế Trang
  Táo Quân XNinh Chầu
      
Ngọc Đế

     
 Lê Thị Lộc
  Câu Đối Mừng XUÂN
     
 Mục Đồng
  Câu Đối Tết
       Vinh H
 

 

T Xuân
 

  Xuân VTrên Phố Ninh Ḥa
     
 Tường Hoài
 
 Xuân Chớm
     
 Vinh H
 
 Chúc Xuân Đầu Năm
     
 Lư H
 
 Mừng Xuân
       Nguyên Kim
 
 Mừng Xuân Tân Măo
      
Mừng Xuân Mới

     
 Nguyễn Liệp
 
 Xuân Đi Chùa LPhật
      
Xuân Viễn X

     
 Lê Văn N
 
 Xuân Nhớ
     
 Thi Thi
 
 Đón Xuân
     
 Hoài Thu
 
 Xuân VHai Phương
       NTrưởng Tiến
 
 C̣n NMùa Xuân
       Lương M Trang
  Mùa Xuân Đi L Chùa
       Nguyễn Thị Thanh T
 
Chúc Mừng Tết Tân Măo
      
Năm 2010

     
 Du Sơn Lăng T
  Những Sắc Hoa Mùa Xuân

     
 Tiểu Vũ Vi


T
ết Q N



  Gói Bánh
   
  Lan Đinh
 
Có Một Mùa Xuân N Thế

     
 Lê Thị Ngọc Hà
  Bữa Cơm Chiêu 30 Tết Của
      
Má

   
  Nguyễn YLang
  Xuân Q Hương

     
 Phạm Thanh Phong
  Tân - Măo...

     
 Phi - Ṛm
  Tết Và Tuổi T

     
 Lương LBích San

 

Tết Hải Ngoại



  Đón Tết Việt Nam Tại
      
Toronto Và San Jose

     
 Trần Ngọc Chánh
 
 Tâm Xuân
       Nguyên Kim



 

Văn Hóa
Dân Gian



  Tục L Tết
     
 Trần Ngọc Chánh
 
Phỉnh

      
Nguyễn Thị Tuyết Mai
  p Ngoài

     
 Nguyễn Thục

 



Hội Ngộ
N
inh Ḥa-Dục Mỹ
 

  Hội Đồng Hương NH-DM. 
      
Nơi Nh́n Lại Một Thời...

      
Nguyễn H Bảo
 
Đại Hội - Tiểu Hội

     
Topa Panning

 

Cắm Hoa Trang T



  Nghệ Thuật Cắm Hoa

 
     Hải Lộc

 

Tranh
N
ghệ Thuật



  Tranh nh Nghệ Thuật

     
 Phi - Ṛm


 

Hoa Xuân
N
gày Tết
 

  H́nh nh Xuân
     
 SXương Hải
 

 

TVui
 


 
 Con Mèo Trèo Cây Cau
       Nam Kha
 
 Nhậu Một Ḿnh
       Phạm Thanh Phong
 
 Chung V Chung Chồng
       Mai Thái Vân Thanh
 
 Chất Vấn Ngọc Hoàng
       Dương Công Thi
 
Đốt Tràng Pháo Chuột
      
Mừng NMẹo

       Tú Trinh
 
Mèo Ngao Lật ĐLoài
      
Cọp D

       Tú Trinh

 

 

Ca Hát/Nhạc
 


  Nhạc Xuân Và Q Hương

      
Thu Thủy.  Lan Đinh
      
Thanh Nhàn.  Lư H
 
Tân Cổ: Không Tên

      
Nguyễn Hương
 

 

Phương Ngữ
N
inh Ḥa
 


  Một S T Biến Âm: PHỈNH
     
Nguyễn Văn Thành

 

 

Tôn Giáo

 

  KNiệm Chuyến Du Xuân
      
Đà Lạt

       Đinh Hữu Ân
 
 

 

Năm Tân Măo
N
ói Chuyện Mèo

 

  Ba Chị EmTuổi Măo
       LThanh Cư
 
Tán Ngẫu VLoài Mèo Cho
      
Năm Mới

       Trần Việt Hải
 
Năm Mèo Tản Mạn VMèo
       Vinh H
  NPhụng T
       Trần Thị Phong Hương
 
Nỗi Niềm Năm Con Thỏ
       Thục Minh
 
Tản Mạn V Tết Tân Măo
      
Nguyễn Văn Thành
 

 

 

d_bb
Đ.H.K.H
 


  Mùa Xuân Nào Trên Q
      
Hương

       Tô Đồng
  Liêu Trai C Dị-415
       Đàm Quang Hưng
  Thanh Phong Thi Tập-57
     
 Vũ Tiến Phái
 
Hạnh X
       Nguyễn Văn P
 
NPhúc
      
Lê Phụng
 
Tết Nhất
     
 Nguyễn Hữu Quang
 


 

Kinh Nghiệm Sống

 

  Đi T́m S Thật
      
Tâm Đoan
 
Chăm Sóc Người Cao Tuổi

      
BS ĐHồng Ngọc
  Ngày Tết Tôi Đi Nằm Viện

      
Phan Nho      
  Tâm B́nh Thế Giới B́nh

      
TBửu Nguyễn Thừa
  S Mạng

      
Nguyễn Tính

 


Văn Hóa
m Thực




 
 Món Chay Ngày Tết
     
 Lê Thị Đào
 
 Đừng Quên Xà Lách Xoong
       Việt Hải
 
 Lucky Money
       Đinh Thị Lan
 
 Kim Chi Hàn Quốc
       Hoàng Lan
 
 Rau Muống Ngâm Chua
       Hoàng Lan
 
 Thịt Quay Kho Dưa Cải Chua
       Hoàng Lan
 
 Đậu H Trứng
       Nguyễn Y Lang
 
Bánh Tét Tôi Gói...

     
 Phi - Ṛm





Sức Khỏe

      

 
Viêm Gan Siêu Vi B

      
BS Nguyễn Vĩ Liệt

 

 

Biên Khảo
Kinh Tế
 

Việt Nam

  Tổng Kết T́nh H́nh Kinh Tế
      
Của Việt Nam Năm 2010

     
 Nguyễn Văn Thành


H
oa Kỳ/Thế Giới

  Tổng Kết T́nh H́nh Kinh Tế
      
Của M Quốc Năm 2010

     
 Nguyễn Văn Thành


 

 

Tài Nguyên

 


 
 Nghề Dệt Lá Buồm
       Dương Công Thi
 
 Ruộng Muối Ḥn Khói
       Lê P Thọ

 

 

Viết v
Ninh Ḥa
 


 Con Mèo Mun Nơi
     
Lăng Bà Vú

      
Quách Giao
  Ḥn Vọng Phu

      
Lê Văn N
  Phủ Ninh Ḥa

      
Lê Văn N
  Bưởi Trái Mùa

      
Dương Công Thi

 



Viết v
ninh-hoa.com



  T Xuân
     
 Lương LHuyền Chiêu
 
 Ninh Ḥa Xa Mà Gần
       Phan Trang Hy



 

 KNiệm V
Trường:

Trần B́nh Trọng
Ninh Ḥa

  Một Mùa Xuân Vắng
      
Cành Mai

       Trần Hà Thanh
 
 Kư c
       Liên Trạch

 

Các Trường Khác


 
Tôi Đi Giữa Trời Bồi Hồi

     
 Lương LHuyền Chiêu
 
Bến Sông Xưa

     
 Nguyễn Thị Tuyết Hoa 


 

Thi Nhạc
Giao Duyên
 


 
Ninh Ḥa.  Ninh Ḥa

     
 LMST-Thơ: LL Huyền Chiêu

 

Văn Học
Nghệ Thuật
 



 
 Ngày Xuân Nói Chuyện
     
Trầu Cau

       Nguyễn Tấn Ka
 
 SCô Đơn Và Khát Vọng
      
Đợi Chờ...Trong Thi Phẩm
      
BẾN ĐỢI

       Lê Miên Khương
 
 Đọc BẾN ĐỢI 2 Của
      
Kim Thành Và TT PSĩ

       Trần B́nh Nam
 
 Tát Nước Đầu Đ́nh
       Phạm Thị Nhung
 
 MXuân Mạn Hứng
       Dương Anh Sơn
 
 Xuân Tiêu L Thứ
       Dương Anh Sơn
  Giai Thoại Bài T Phong
      
Kiều D Bạc

      
TBửu Nguyễn Thừa
 
Ư Của T

      
Nguyễn Tính
 
 Mùa Xuân Và Thi Ca
       Người XVạn
  DKhúc T́nh Xuân

      
Tiểu Vũ Vi

 


T
ưởng Niệm

 

  Anh Ơi.  Đừng Đi
       Nguyễn Thị Thu

 



T
 


 
 Giao Thừa
       Đinh Hữu Ân
 
 Gởi Bạn Thân
       Dương Công Bản
 
 Giông T Khắc Họa
       Nguyễn Thị Bảy
 
 T́nh Biển
       Thanh B́nh
  Viết Cho Anh

      
Lê Tấn Cam
 
 Hai Chiếc Áo
       Nguyên Chất
 
 T́nh Yêu Buổi Sáng
       Trần Thị Chất
 
 Đổi Thay
       Hương Đài
 
 Cuối Trời
       Hương Đài
 
 Sầu Đông
     
 Lê Thị Đào
 
 TChờ Xuân
       Trần Minh Hiền
 
 Tiễn Con
       Nguyễn Thị Tuyết Hoa
 
 Bềnh Bồng Đón Xuân
       Tường Hoài
 
 The Poem Of NumBer 5
      
And Number 6

       Vinh H
  Nem Chua Ninh Ḥa

      
Nguyễn Thế Huy
  V!

      
Nguyễn Hương
 
 Xuân Gơ Cửa
       Quỳnh Hương
 
 Ninh Ḥa Tôi Mơ
       Phan Trang Hy
 
 Thị Trấn Bằng Lăng Tím
       Nguyễn Tấn Ka
 
 Xuân Trở V
       Nam Kha
 
 Ta Muốn Hỏi
       Nguyễn Y Lang
 
 Chúa Xuân Có Biết?
      
Hồn Nhiên

       Nguyễn Liệp
 
 Xuân Nồng
       Đàm Thị Ngọc Lư
 
 Sáu Bài T Xuân
       Nguyễn Thị Khánh Minh
  T́nh T

      
Lê Văn N
 
 Cây CCũng Vui Lây
       NNguyệt
 
 Chùm T
       NNguyệt
  Xuân Nhớ M

      
Phan Nho 
 
 Ta V Đêm 30
       Phan Tưởng Niệm
 
 TXuân Cho Con
       Phan Tưởng Niệm    
 
Núi Cô Tiên

      
Nguyễn Hoàng Phi
 
 Điệp Khúc Mùa Xuân
       Bích Phượng
 
 Dĩ Văng Mùa Xuân
       Nguyễn Quân
 
 Hạnh Phúc Mùa Xuân
       Nguyễn Quân
  Tranh C Hương

      
NQ
  Đá Vàng

      
Cô Kim Thành
  Thuở y Học T

      
Cô Kim Thành
  Xuân Phai

      
Vơ Ngọc Thành
  Mùa Xuân Nhớ M

      
Trần Đ́nh Thọ
 
 Anh Là Mùa Xuân
       Hoài Thu
 
 Em Không V
       Nguyễn Thị Thu (VN)
 
 Nhớ Q
       NTrưởng Tiến
 
 Sầu Tha Hương
       Nguyễn Tính
  Nỗi Nhớ...Mùa Xuân
       Hoàng Trang
  Xuân Chưa Trọn Vẹn
       Nguyễn Thị Tri
 
 Thềm Xuân Luyến Mộng
       Du Sơn Lăng T
 
 Xuân Viễn Vọng
       Du Sơn Lăng T
 
 M Xuân Hoài Cảm
       Tiểu Vũ Vi

 


Văn

 

  Đi Qua Ngày Giông Băo
       Lê Thị MChâu
  Những Ư Nghĩ Vụn Cuối Năm

      
Việt Hải
 
 Giữ Lấy Mùa Xuân

      
Cao Minh Hưng
 
 Người Thầy Dạy Búp Bê
       Phan Trang Hy
 
 Nẻo V
       Đinh Thị Lan
 
 Nhanh QNhững Mùa
      
Xuân

       Lê Thị Lộc
 
 Chuyện KTrong Ngày
      
Xuân

      
Thục Minh
  Bạch Miu   

      
Topa Panning
  Khúc Loanh Quanh   

      
Lê Văn Quốc
 
 Bếp Lửa Chiều Đông   

      
Trương Thanh Sơn
  Chuyện Đầu Năm

      
Lâm Minh Tài
 
 Đi Qua Những B́nh Yên
      
Hoa Cúc

      
Nguyễn Hữu Tài
  Mỗi Đ Xuân V

      
Thi Thi
  Hạt Bụi Trong Tim

      
Tiểu Thu
 
Một Bông Hồng Cho Đại Hội
      
Thụ Nhân 2010 Tại Úc

      
Người XVạn
 
Chuyện Xóm Cầu G
      
Nguyễn Thị Cẩm Vân

 


 

 

 

 

 

 

Thư từ.  bài vở.  h́nh ảnh hoặc
ư kiến xây dựng.  xin liên lạc:

 
diem27thuy@yahoo.com

 



 

 

 

 

 

 

 


 

 

 

MỖI ĐỘ XUÂN VỀ

Truyện ngắn của Thi Thi

 

 

                                         

S

 

au chuyến công tác, Hai Ka được thời gian nghỉ phép vài ngày. Như thường lệ Hai Ka đi dạo phố để t́m lại không khí tươi vui nhộn nhịp của đô thành. Cũng có khi chàng vào tiệm sách để sống lại một thời áo trắng thư sinh. Đôi lúc Hai Ka ghé vào công viên hóng mát, bên cạnh hồ nước trong veo. Có dạo chàng vào thư viện để t́m đọc sách báo nắm biết tin tức thời cuộc nóng bỏng trên chiến trường.

Thắm thoát ngày phép qua mau, Hai Ka trở lại đơn vị sau một ngày cuối phép đi dạo chơi thích thú với người yêu tại vườn Tao Đàn vào đầu Xuân năm ấy. 

 

Hai Ka, chàng trai không quân trẻ tuổi, hào hoa phóng khóang, với hơn hai mươi tuổi đời, đầy nhiệt huyết và hăng say. Trong sinh hoạt thường ngày, Hai Ka làm bạn với đôi cánh chim đại bàng, hoạt động trên khắp vùng chiến thuật, theo lệnh của cấp trên “ gọi đâu đi đó ’’. Có những hôm phi vụ về trễ, hoàng hôn buông xuống, anh phải điều khiển cánh chim đại bàng vượt qua chặng đường nguy hiểm của núi rừng thâm u, với biết bao là chướng ngại vật. Lúc này, Hai Ka phải chiến đấu thực sự, chiến đấu với ngoại cảnh, chiến đấu với chính ḿnh để giữ lấy sự sống c̣n. Đang sống trong cô đơn, một thân một ḿnh giữa không gian u tịch, đôi lúc chàng suy nghĩ, chẳng may cánh đại bàng vướng phải núi đồi trong đêm tối, lúc đó chàng chỉ là con thiêu thân làm mồi cho thú dữ rừng rú, cô quạnh trong bóng đêm, không lối thoát. Cả một không gian dày đặc bao trùm, cuộc đời chàng sẽ đi về đâu lúc này. Chàng vốn là con người gan dạ, v́ thế, chàng càng quyết tâm đạt tới đích. Những lần ấy, Hai Ka thành công và về căn cứ an toàn trong tiếng thở phào nhẹ nhơm.

 

Nghiệp dĩ đă mang nên anh phải theo đuổi tới cùng. Trong anh tự cảm thấy một niềm kiêu hùng, nổi bậc ư chí kiên cường của một sĩ quan phi công anh dũng, đă làm rạng danh binh chủng không quân. Mỗi cuối tuần, Hai Ka thường ghé thăm người yêu bé nhỏ hậu phương vào chiều nhạt nắng với không khí mát nhẹ của đô thành sau môt ngày dài bận rộn.

 

Câu chuyện éo le t́nh dang dở,

Giữa biển trời đất nước điêu linh

Tấm thân kẻ sĩ hùng binh,

Em là cô gái một ḿnh đơn côi.

 

Hai Ka và Kiều, người yêu của chàng, rất mừng vui, với những liếc mắt đưa t́nh, cử chỉ tŕu mến. Những lần ḥ hẹn, Hai Ka trao cho nàng nụ hôn nồng cháy trong t́nh yêu đương tha thiết, những cảm giác trong hương vị đê mê của cuộc đời.

 

Sau lần cuối thăm người yêu, Hai Ka nhận giấy đi tu nghiệp ở Mỹ. Chàng từ giă  Kiều trong niềm lưu luyến không muốn rời xa. Chàng cố nén ḷng trước giây phút bịn rịn với người yêu.  V́ sự nghiệp và danh vọng trước mắt, Hai Ka đành theo lệnh gọi và lên đường.

 Kiều, một cô gái miền hậu giang, lên Sàig̣n làm việc. Đúng với cái tên, nàng kiều  diễm mượt mà, được lọt mắt của chàng sĩ quan không quân, dày dạn mùi khói lửa chiến trường.

 

Ngày Xuân đẹp đưa nàng đi dạo,

Vườn Tao Đàn ấp ủ t́nh yêu

Lá xanh hoa nở mỹ miều,

Vẹn ḷng trai trẻ những chiều thong dong.

 

Thời gian dần trôi qua, Kiều sống xa người yêu trong thấp thỏm đợi chờ. Ngày lại ngày, nàng ngóng mong tin tức từ chàng trong hồi hộp lo âu.

 

Chiều nhạt nắng t́nh anh nhen nhúm,

Trao gởi nàng hương vị t́nh yêu

Anh đi xa vắng đ́u hiu,

Không lời nhắn gởi hắt hiu đợi chờ!

 

Rồi một hôm, Kiều đă biết được nàng thọ thai với chàng. Nỗi lo lắng càng đè nặng trong ḷng. Nàng t́m mọi cách để hỏi thăm tin tức về Hai Ka, ngày rồi tháng cứ dần trôi trong vắng lặng đợi chờ. Lắm lúc nàng thấy một ngày dài vô tận, rồi một tháng, một năm trôi qua…Hai Ka vẫn không liên lạc ǵ cả. Nàng sống trong cô quạnh, thất vọng ê chề. Nhưng Kiều vẫn chịu đựng trong đau thương, trong ṃn mỏi. Dần dà thai nhi càng lớn. Nàng luôn thương nhớ da diết và suy nghĩ về người yêu. H́nh ảnh chàng lúc nào cũng hiện rơ trong tâm trí nàng. Đêm đêm, nàng xoa bụng và nựng nịu với đứa con trong bụng ḿnh:

 - Anh sẽ về với mẹ con. Anh không thể nào bỏ rơi mẹ con đâu.

Rồi nàng ứa nước mắt thở dài trong uất nghẹn.

Như linh cảm, thai nhi cục cựa trong bụng nàng, như nghe được lời thầm ước của mẹ. Một ngày nào đó, Kiều sẽ nhận được tin tức của người yêu gởi về, rồi một ngày không xa chàng sẽ về với mẹ con …

Nàng cố gắng nghĩ về những điều vui, tạo niềm tin và hy vọng, may mắn sẽ đến với mẹ con nàng. Thỉnh thoảng Kiều nằm mơ thấy người yêu trước mặt, nhớ lại những giây phút chăn gối mặn nồng giữa nàng và người yêu, bao kỷ niệm đẹp của t́nh lứa đôi son trẻ. Rồi giấc mơ bỗng chợt tan biến đi và để lại cho nàng một khoảng không gian trống rỗng, vắng lặng, mong chờ. Lúc nào h́nh ảnh khuôn mặt của Hai Ka cũng in hằn trong tâm trí nàng, tưởng chừng như đă in sâu vào bào thai mỗi lúc một đậm đà, rơ nét.

Kiều cưu mang bào thai, thắm thoát đến thời kỳ khai hoa nở nhụy. Nàng hạ sinh cháu trai kháu khỉnh, nét giống Bố như khuôn đúc.

Thế rồi, Kiều sống âm thầm, lặng lẽ, chịu đựng. Một mặt nàng phải mưu sinh kiếm sống để nuôi con. Giữa thời buổi loạn ly, chiến tranh mỗi ngày một căng thẳng, chết dở sống c̣n, cuộc đời nàng rất cơ cực. Một thân một ḿnh, nàng phải bươn chải, nay đây mai đó để mưu sinh. Trong tâm nàng luôn cầu nguyện cho đứa con được khỏe mạnh, chóng lớn.

 

Nàng ấp ủ một bầu tâm sự,

Chuỗi ngày dài thui thủi nuôi con

Dạ buồn tâm năo héo hon,

Ngày về xa quá núi non trùng trùng!

 

 Kiều nhớ người yêu tột độ, nỗi nhớ nhung đè nén tâm can nàng. Ngày lại ngày, nàng mong ngóng tin tức chàng gởi về, nhưng vẫn bặt vô âm tín. Sáng sáng, nàng theo dơi bóng dáng người đưa thư thoáng qua nhà hay ngong ngóng tin tức từ bạn bè gởi đến. Quá tuyệt vọng, nàng thầm khóc một ḿnh và tự nhủ trái tim chàng có sắt đá chăng! Có giống tim nàng đang thoi thóp từng giờ, nhưng vẫn dâng ngập tràn t́nh thương đến với người ḿnh yêu dấu trong tưởng nhớ… Nàng cầu mong và khấn nguyện với thần giao cách cảm, khơi dậy trái tim chàng, trong giây phút nào đó cảm thấy chạnh ḷng nhớ đến nàng, người mà chàng đă từng đêm ắp ủ, chăn gối mặn nồng, đang ṃn mỏi đợi trông tin tức. Nhiều lúc nàng ngất lên trong sự uất nghẹn dăi dề…!

 

Mỗi chiều chiều, Kiều đang nấu cơm thường nghe tiếng hát ngọt ngào của ca sĩ Hương Lan như rót vào cơi ḷng nàng với lời ca ví von. Nàng nghĩ lại về ḿnh, ḷng càng tái tê, năo nuột tâm can…!

 

Ngày đi ḿnh đă hứa
Toàn nh
ững lời chan chứa…

   ……………………………………
Nh
ưng anh vắng hồi thư
Th
ế là anh hững hờ
Ho
ặc là anh không nhớ …!
 

Đêm đêm nh́n đứa con mà ḷng nàng càng tê tái. Hạnh phúc đâu? Nàng chỉ thấy hạnh phúc bên con. Hạnh phúc cuộc đời nàng th́ sao? Nàng nh́n quanh bốn bức tường trống vắng, chỉ ngọn đèn dầu leo lét tỏa ánh sáng yếu ớt trong căn pḥng nhỏ. Nơi đây nàng ghi lại nhiều kỷ niệm trong cuộc sống t́nh ái mà bây giờ nàng cảm thấy như đă lùi dần vào dĩ văng. Càng nghĩ đến, nàng càng cảm thấy thấm thía cơi ḷng, nhất là những đêm mưa lạnh. Kiều cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Mỗi lần nghe tiếng chân đi bên ngoài, nàng ước mong bước chân chàng về. Nhưng rồi bước chân mỗi lúc một xa dần theo tiếng mưa rơi trong đêm vắng!    

 

Bao nỗi nhớ nhung người yêu da diết, dâng ngập tận đáy ḷng nàng.

                         

                           Chỉ cần một hồi âm
                          Là em m
ừng vui lắm
                          C
ớ sao anh phụ ḷng !

 

Kiều không dám nghĩ tới việc Hai Ka có:”cao chạy xa bay” chăng! Chàng có “ phất cờ đổi gió ” không? Thật sự nàng không hề nghĩ đến điều ấy và vẫn nuôi một niềm hy vọng ngày mai sẽ tươi sáng. Tuy hy vọng c̣n quá mong manh đối với nàng.

Lắm lúc nh́n ánh trăng xuyên qua bức rèm cửa sổ pḥng ngủ, Kiều nhớ lại những đêm trăng t́nh tự cùng Hai Ka vào những ngày cuối tuần, ḷng nàng càng thắm thía. Kiều tự nhủ cơi ḷng:

 

Ánh trăng thề ước trên không,

Cuộc t́nh chứng giám ḷng mong trở về,

Anh đi xa thẳm không hề,

Gởi làm tin tức ngày về gần xa…!

 

Càng nghĩ hai ḍng nước mắt ràn rụa tuôn trào ướt đẫm chiếc gối ái ân mà nàng cùng Hai Ka tựa đầu bên nhau ngày nào. Bây giờ nàng vẫn c̣n cất giữ nó, đó là

kỷ vật cho mối t́nh keo sơn mà nàng đă tự nhủ ḷng ḿnh.                       

Nàng đà thổn thức đêm qua,

Nhớ nhiều kỷ niệm mặn mà anh trao,

Vật lưu vẫn giữ ngày nào,

Mái đầu tựa gối, vẫy chào chia tay…

 

Mú thơm thoảng mát của nước hoa đặc biệt chàng dùng c̣n phảng phất…Mùi thơm của mái tóc, của da thịt bây giờ nàng thấy thiếu vắng! Đă bao mùa trăng đến và đi qua cuộc đời nàng. Và cũng đă bao mùa trăng lỗi hẹn…!

                      

Tâm tư muốn tỏ cùng bày,

Nỗi niềm lắng đọng ḷng này héo hon.

Vầng trăng chênh chếch đầu non,

Bao mùa trăng sáng măi c̣n vắng anh…!

 

 Ngày qua ngày, rồi tháng năm trôi qua, lắm lúc nàng cảm thấy ḿnh bị bỏ rơi giữa chợ đời nghiệt ngă, phong ba băo táp. Nàng phải lặn lội kiếm tiền nuôi con từng ngày. Nỗi thất vọng ê chề càng đè nén tâm can nàng mỗi lúc một nặng nề. Măi đợi chờ trong tuyệt vọng, nàng muốn bồng con ra đi t́m chồng đến một nơi vô định, ngấm sâu trong ḷng nàng sự tích Ḥn Vọng Phu, một câu chuyện t́nh măi c̣n lưu truyền trong lịch sử văn học Việt Nam.

 

Thế rồi, vào một ngày đẹp trời, qua hai năm xa cách, Hai Ka từ Mỹ trở về nước sau thời gian huấn nghệ. Tŕnh diện đơn vị, sắp xếp công việc xong xuôi để chuẩn bị  nhận công tác phi vụ. Sau chuyến phi tuần đầu tiên, Hai Ka đă ghé thăm người yêu bé nhỏ. Chàng oai nghiêm trong bộ quân phục áo bay c̣n đượm mùi thuốc súng. Mừng mừng, tủi tủi trong uất nghẹn. Kiều đă dỗi hờn với lời trách móc nặng nề với chàng:

   - Anh về trễ quá. Em đă có chồng rồi.

                

Trời nắng đẹp tao phùng lại đến,

Anh trở về thăm viếng người yêu

Mừng mừng tủi tủi muôn chiều,

Với lời hờn dỗi, thương yêu nằm ḷng!

 

Hai Ka vô cùng sửng sốt, ḷng bàng hoàng, thoáng trên mặt chàng một nét đăm chiêu suy nghĩ. Anh tự thầm trách ḿnh không hề liên lạc với nàng sau hai năm xa vắng. Trong giây phút căng thẳng với quyết định cuối cùng, chàng không muốn làm mất hạnh phúc của Kiều v́ nàng đă có chồng, Hai Ka chào nàng rồi đi ngay. Chàng bước đi nặng nề với bao nỗi đau đớn dày ṿ trong ḷng. Kiều nh́n theo Hai Ka, ḷng nàng càng đau quặn thắt, hai ḍng lệ lăn dài trên đôi má gầy guộc v́ bao đêm nàng sống trong nhớ nhung, khắc khoải và phải lặn lội v́ sinh kế. Nàng ôm con vào ḷng khóc nức nở, thở than cho phận số hẩm hiu của ḿnh. Bao nhiêu suy nghĩ và sắp xếp trong trí nàng là chưa kịp khoe với người yêu về đứa con trai của chàng. Ư định thoáng qua trong phút chốc rồi vụt tắt theo bước chân dần khuất của chàng về cuối nẻo đuờng. Ḷng Kiều càng nặng trĩu và gánh lấy một nỗi thất vọng năo nề. Nàng có biết chăng, chính lời nói quá ư hờn trách của ḿnh đă làm tan vỡ hạnh phúc mà nàng đă ôm ấp lâu nay. Nàng là cô gái chưa từng trải tuổi đời. Với bài học đắng cay nàng đă vấp phải, nàng cảm thấy ray rức, hối hận, thương đau. Nàng chưa hiểu được cái “ đàn ông tính ’’. Khi biết người yêu có chồng th́ buông thả ngay, không một lời thăm hỏi, níu kéo.

 

Cuộc đời tưa chỉ tơ mành,

Làm sao bày tỏ ḷng đành tuôn rơi.

Với câu nói ở đầu môi,

Tấm ḷng son sắt một đời v́ anh …

 

Hai Ka th́ sao? Trên đường dài trở về đơn vị, chàng cảm thấy cô đơn, trống rỗng, lương tâm bị dày ṿ, Hai Ka đă quá ư nóng tính và giải quyết đột ngột chăng? Chàng cũng không thấu hiểu về những lời hờn dỗi “ yêu ’’ của phái nữ, nhất là đối với người yêu của ḿnh sau bao lần chăn gối ái ân mặn nồng.

                             

Riêng chàng cảm thấy không rành,

Đôi lời dịu ngọt nở đành quay lưng

Hai ḍng nước mắt rưng rưng,

Khóc thầm một cơi giọt bưng lệ sầu !

 

Những buồn vui nơi xứ người, chàng chưa kịp tâm sự cho Kiều biết. Chàng vẫn chưa làm tṛn vai tṛ của người t́nh thật sự chăng? Chàng vẫn không “cao chạy xa bay”, điều mà  Kiều chưa hề dám nghĩ tới, Hai Ka vẫn chưa biết hiện thân của chàng là đứa con trai yêu quí giống tạc khuôn cha đang được nàng nuôi dưỡng. Hai Ka cũng vẫn chưa biết cuộc đời Kiều đang sống trong nghiệt ngă của t́nh yêu, trăm ngh́n chông gai trắc trở!

Với bao tâm sự một bầu,

Tươi cười khẽ nói ngơ hầu em vui

Bây giờ chàng đỡ ngậm ngùi,

T́nh duyên dang dở chôn vùi đời em!

 

Hai Ka trở về đơn vị, tiếp tục công việc thường ngày, làm bạn với đôi cánh chim đại bàng. Sau khi từ giă người yêu, ḷng chàng ngổn ngang trăm mối. Có giây phút chàng nhớ lại kỷ niệm một thời bên cạnh người yêu bé bỏng hậu phương mà ḷng nghe thổn thức.

 

Những khi trăng tỏa xuyên rèm,

Ḷng chàng cảm thấy ước thèm đời trai.

Bây giờ t́nh cũ trong hai,

Cuộc t́nh lắng đọng đi sai nhịp cầu!

 

Thôi đành chấp nhận thương đau,

Sống trong hiện tại chuốc sầu chia phôi.

Kẻ đây người đó hai nơi,

Giai nhân tác phẩm tuyệt vời bút ghi…

 

Chàng hướng dẫn phi tuần nơi miền cao nguyên, núi rừng hùng vĩ hay tận những nơi đèo heo hút gió. Lúc này, Hai Ka cảm thấy cô đơn trống vắng hơn bao giờ hết.

Chiến trường chuyển sang giai đoạn cực kỳ nóng bỏng, Hai Ka đă phải liên tục nhận lănh công tác phi vụ đường dài.

 

Thời chinh chiến tầm vong bằng súng,

Anh hiên ngang xuất chúng lên đường

Từ thành thị khắp quê hương,

Núi rừng anh đến, mù sương anh về.

 

 Nơi hậu phương, Kiều sống âm thầm chịu đựng trong đau khổ, bươn chải ngược xuôi để kiếm sống nuôi con. Tuy vậy trong ḷng nàng vẫn c̣n nuôi hy vọng, một lúc nào đó Hai Ka t́m hiểu và hồi tâm suy nghĩ, sẽ có ngày chàng quay trở lại với nàng chăng? Cuộc đời tuy tăm tối cùng cực, chông gai dày đặc nhưng nàng vẫn đặt một tí niềm tin nhen nhúm trong tim. Hy vọng ở ngày mai cuộc đời nàng sẽ thay đổi, mới mẻ tươi sáng hơn. Nhờ vậy, nàng mới có đủ can đảm nuôi con dần khôn lớn. 

 

Bao năm tháng trăng thề nhớ mắ,

Lặng lẽ nh́n trống mái bồ câu

Ước ao giải tỏa ưu sầu

Vui mừng hạnh phúc một bầu đầy vơi!

 

Thắm thoát ngày tháng trôi qua, con biết đi, biết chạy. Tiếng nói đầu môi của đứa con gọi Ba Ba, gợi lên công cha sinh mẹ dưỡng. Nàng ôm con vào ḷng, nựng nịu, hôn con tŕu mến. Những lúc này Kiều nhớ người yêu hơn bao giờ hết. Bây giờ hiện thân của chồng nàng là h́nh ảnh đứa con yêu quí mà nàng đă tưng tiu, ôm ấp.

                        

Trẻ thơ tiếng gọi Ba yêu,

Ḷng đau thương quá đ́u hiu cơi buồn.

Trong tâm quyết chí luôn luôn,

Nuôi con khôn lớn nguyện muôn an lành !

                                      

Ba năm nữa lại trôi qua. Mùa Xuân 1975, chiến cuộc lan rộng, vận nước nổi trôi, mỗi người một ngă. Hai Ka theo đoàn di tản trên C47, chiếc phi cơ cuối cùng rời phi trường Tân Sơn Nhất Sài G̣n vào một ngày khói lửa rợp trời trước 30/4/1975, bỏ lại sau lưng quê hương xứ sở và bao người thân yêu.

 Một cuộc đổi đời lớn trong lịch sử người dân Việt!

 

Từ dạo ấy, dầu sôi lửa bỏng,

Chiến cuộc tàn, lều chơng bay đi

Đau thương bao nỗi sầu bi,

Ba mươi năm cũ có ǵ cho nhau !

 

Trước hoàn cảnh đất nước đau thương, theo ḍng đời xuôi ngược. Kiều sống lăn lộn, nay đây mai đó, với đứa con thơ dại, kiếm sống qua ngày. Cũng như bao người khác, nàng t́m mối ra đi. Thế rồi Mẹ con nàng được phước lành đến đất định cư, nơi mà nàng chưa bao giờ dám nghĩ đến. Vốn tháo vác, chăm chỉ và giàu nghị lực, Kiều đă làm nên cơ nghiệp. Nàng nuôi đứa con ngày khôn lớn, thành nhân trên xứ người. Một điều đặc biệt, Kiều vẫn giữ trọn mối t́nh chung thủy với người yêu dẫu bao năm xa cách, vật đổi sao dời. Tấm ḷng nàng vẫn thủ tiết chờ chồng trở về tạo dựng hạnh phúc mái ấm gia đ́nh.

                       

Mong sao con trẻ thành danh,

Vườn hoa t́nh ái nở đành chia phôi.

Một ḷng chung thủy sống đời,

Nàng luôn thủ tiết chờ thời gian trôi!

 

Hai Ka giă từ vũ khí, sống cuộc đời thường dân, đi làm sinh sống trong t́nh thương yêu vợ con, vui hưởng hạnh phúc riêng tư từ khi chàng đặt chân lên đất Mỹ sau ngày di tản.

Ba mươi năm trôi qua, t́nh cờ nhân buổi đi cùng bạn ghé tiệm ăn ở Texas để chiêu đăi một dịp gặp lại bạn bè. Nơi đây là vùng đất hứa mà Hai Ka đă dừng chân từ khi đến Mỹ.

Cuộc t́nh sử ngày xưa đă khơi lại trong đời của đôi uyên uơng trẻ đẹp ngày nào…

Kiều, người chủ tiệm đưa mắt nh́n khách, nhận diện ra Hai Ka, người yêu của ḿnh năm xưa. Nàng vui mừng, trong ḷng xuyến xao, mong được đối diện chàng nhưng nàng không tiện ra mặt.

 

Trong một dịp khách vào quán nước,

Ngẩn ngơ nh́n dáng dấp người xưa

Trong ḷng rộn ră như mưa,

Nàng đà biết được ‘‘người xưa’’ đây rồi!

 

Ăn xong, Hai Ka đến quầy trả tiền. Người thu ngân nghe giọng nói của Kiều từ trong vọng ra:

  _ Bàn số 1 tính tiền rồi.

Thế là người thu ngân không nhận tiền Hai Ka.

Lúc này chàng cảm thấy ngỡ ngàng và tự hỏi:

   _ Chẳng lẽ có ai trả tiền giùm cho ḿnh chăng?

Đang miên man suy nghĩ, chưa kịp trả lời cho câu hỏi của chính ḿnh. Hai Ka nhận một mảnh giấy từ người thu ngân với lời dặn ḍ trong bí mật:

  _ Ông về nhớ gọi số này để có người muốn hỏi thăm…

Hai Ka đọc nhẩm ḍng chữ trên tờ giấy nhiều lần. Anh mĩm cười khoái chí và nghĩ bụng chắc là lần này ḿnh trúng mánh lớn, cô chủ đă chịu ḿnh rồi.

Hai Ka nói lớn tiếng với người tính tiền:

 _ Tôi xin cám ơn cô chủ. Nhờ chị chuyển lời giúp.

Hai Ka cất mảnh giấy vào túi và quay lưng ra về cùng bạn. 

Lúc từ giă bồi hồi nhận được,

Mảnh giấy ghi địa chỉ làm tin

Đắn đo suy nghĩ gọi t́m,

Người xưa cảnh cũ im ĺm trong tâm!

 

Đi trên đường Hai Ka chuyện tṛ với người bạn về chuyện xưa, chuyện nay trong t́nh bạn hữu.

Về đến nhà, Hai Ka gọi điện thoại theo số ghi trong mảnh giấy:

  _ Hello, đây là người khách…

Hai Ka mới giới thiệu chưa hết câu, bên kia đầu dây điện thoại, cô chủ tiệm nghe tiếng người quen, vội trả lời với giọng nói thân thiện:

  _ Hello, chào Anh. Anh khỏe không?

 Lịch sự trong phép xă giao, Hai Ka đáp :

  _ Thưa khỏe, Cám ơn cô. C̣n cô khỏe không?

Rồi  Kiều hỏi thăm Hai Ka về những người quen biết ở quê nhà dạo ấy, nào là Lan…nào là Điệp… Nhưng không đề cập đến tên nàng.

Khi nghe nàng nhắc đến thời điểm ấy, Hai Ka đoán ra ngay người đang nói là ai. Chàng nhanh trí và hỏi cô chủ tiệm :

  _ Vậy th́ Kiều bây giờ ở đâu? Cô có biết không?

Trong giây phút rung động, xuyến xao với bao nỗi nhung nhớ, nàng ôn tồn nói :

  _ Chính em là Kiều đây. Anh c̣n nhớ Kiều không?

Hai Ka và Kiều trong giây phút ngỡ ngàng sau thời gian dài xa cách, hầu như đều có cùng một tâm cảm : quả đất tṛn có ngày cũng gặp nhau. Hai người vui mừng khôn xiết. Giây phút ngỡ ngàng vụt đi, nhường chỗ cho sự hỏi han thân t́nh về hiện tại, cuôc sống gia đ́nh thế nào giữa hai người…

Nhân dịp này,  Kiều đă nhắc lại bao chuyện buồn vui xưa nay và nàng đă tâm sự với Hai Ka về đứa con trai của chàng đă lớn khôn.

 

Nàng nhả ư mời Hai Ka:

  _ Khi nào mời Anh ghé đến thăm con.

  _ Anh sẽ đến, Hai Ka đáp.

Chàng cảm thấy mừng mừng trong ḷng, Hai Ka sẽ gặp lại người yêu xưa và đứa con yêu quí mà sau bao năm trời xa cách, tuyệt nhiên chàng chưa hề được biết.

 

Anh có ngỡ đây lời t́nh lẻ,

Bao nỗi niềm thỏ thẻ lăng quên

Ba mươi năm vẫn vững bền,

T́nh anh thắm thía êm đềm giấc mơ !

                                                      

Hai ka rất nôn nóng ngày trở lại để được dịp mặt nh́n mặt người yêu, được dịp thăm con. Chàng sắp xếp công việc hoàn tất để dành thời gian cho lần gặp gỡ

đặc biệt đáng ghi nhớ này.

Một ngày nọ, Hai Ka đi cùng người bạn thân đến tiệm ăn, Hai Ka mời bạn ngồi vào bàn. Chàng đi thẳng tới quầy tính tiền, nói với cậu con trai:

  _ Đây là chú Hai Ka. Nhờ cháu nói giùm chú đă đến tiệm và muốn gặp cô Kiều.

Hai Ka lặp lại y lời nói mà Hai Ka đă được nàng dặn trong buổi chuyện tṛ hôm trước trên điện thoại, Kiều cũng đă dặn ḍ trước cho đưá con trai về điều này. V́ thế, khi nghe nói như vậy,  đứa con trai liền cầm điện thoại gọi mẹ để báo tin. Kiều cảm thấy rộn lên niềm vui sướng, bảo đứa con trai đưa điện thoại để Hai Ka nói chuyện với nàng. Giọng Kiều lanh lảnh:

  _ Anh đến rồi hả. Anh chờ em sắp xếp công việc rồi đến gặp con.

Hai Ka vào bàn ngồi cùng người bạn đang chờ ḿnh. Bỗng bạn đập vai Hai Ka và nói:

  _ Sao cậu con trai ấy giống mày quá vậy!

  _ Thật hả? Giống ở điểm nào ? Hai Ka hỏi

  _ Tao thấy nó giống mày 100% như khuôn đúc.

Trong lúc chờ Mẹ tới gặp chú Hai Ka, cậu con trai cầm tập thực đơn đến bàn để mời khách:

  _Thưa, mời hai chú dùng ǵ? uống ǵ?

  _ Cám ơn cháu. Hai Ka đáp.

Sau đó, Hai Ka quay sang hỏi bạn:

  _ Mày ăn ǵ? uống ǵ ? Mày kêu đi.

Trong lúc chờ ghi món ăn,  đứa con trai đứng chăm chú nh́n Hai Ka, trong tâm trí có linh cảm một điều ǵ liên hệ đến mẹ ḿnh. Cậu con trai cũng có thêm suy nghĩ hai người khách này có quen biết với mẹ, nên mời khách có vẻ thân thiện. Sau khi lấy thực đơn của khách xong, cậu con trai quay về quầy tính tiền gặp mẹ.

 

T́nh chăn gối bao đêm đành nở,

Quên người yêu gắn bó tâm t́nh

Con t́m Cha măi lặng thinh,

Cha con đối mặt, con nh́n theo Cha!

 

Trong tích tắc, một khay đồ ăn đầy hương vị Việt Nam, đặt lên bàn, nóng hổi, thơm phức và hai ly sinh tố bơ.

Cậu con trai với giọng vui vẻ trong nụ cười mời khách :

  _ Mời hai chú dùng. Chú cần ǵ thêm gọi cháu biết.

  _ Cám ơn cháu, Hai Ka và người bạn đều nói.

Trong lúc ngồi ăn, Hai Ka nhắc lại câu hỏi đùa của bạn:

   _ Mày thấy nó giống tao thật hả?

   _ Ừa, giống lắm. Bạn đáp rồi nói tiếp:

  _ Nó là tác phẩm của mày phải không? Tao nghi ngờ quá! Mày nói thật đi.

Hai Ka chúm chím cười và nghĩ bụng chắc thằng bạn đoán đúng quá. Để xem thử ra sao.

Nhiều lúc Hai Ka muốn tâm sự nỗi ḷng và hoàn cảnh của ḿnh cho bạn biết  nhưng rồi lại thôi. Để trả lời câu hỏi ṭ ṃ của bạn, Hai Ka nở nụ cười nh́n bạn như muốn bạn ḿnh thông cảm cho đời trai lính chiến, cuộc sống nay đây mai đó, sóng nước mây ngàn, gió thoảng bèo trôi…!

 

Nghe chuyện kể trong ḷng suy nghĩ,

Có phải chăng t́nh sử đă ghi

T́nh đời nghiệt ngă sao b́,

Ông Tơ bà Nguyệt khó bề xe duyên!

 

Ăn xong, người bạn đứng dậy vỗ vai Hai Ka và nói:

  _ Tao về trước cần chút việc. Chúc mày có tin vui.

Hai Ka chào bạn ra cửa rồi đi về phía quầy. Thấy Hai Ka bước đến, đứa con trai liền nói:

  _ Mẹ cháu đă tới đang chờ chú ăn xong.

Nghe con nói vậy, Kiều từ pḥng phía sau bước ra chào Hai Ka:

  _ Chào Anh.

Hai Ka tiếp lời:

  _Chào em.  

Hai Ka và Kiều gặp nhau trong giây phút mừng rỡ, thân thiện như những ngày bên nhau thuở nào. Kiều đăm đăm nh́n Hai Ka biểu lộ sự nhớ nhung của ḿnh, nhưng nàng đè nén và ôn tồn nói:

  _Anh khỏe không?                              

  _Cám ơn em. C̣n em khỏe không? Hai Ka tỏ lời âu yếm.

 Kiều bước ra phía ngoài, đưa tay chỉ vào ghế:

  _ Mời anh ngồi. Em muốn giới thiệu đứa con trai của chúng ḿnh.

Hai Ka bước chân theo nàng, ngồi vào bàn cạnh quầy thu ngân.

  _ Cám ơn em. Hai Ka đáp.

Nghe Kiều nói như vậy, Hai Ka chợt vui rộn lên trong ḷng, nh́n mặt nàng với vẻ tin yêu và ẩn chứa giây phút suy tư. Chàng cuối đầu trầm ngâm, sắp được gặp đứa con trai của ḿnh mà thời gian xa vắng khá lâu ḿnh chưa được biết.

Hai Ka bỗng nghe giọng Kiều gọi đứa con trai:

  _Khôi con.

 

Cậu con trai nghe gọi, lật đật đến đứng bên cạnh Mẹ.

Mẹ muốn gọi con đến để giới thiệu:

  _ Đây là Ba của con. Kiều nói.

Nghe mẹ giới thiệu, Khôi vui mừng, miệng nói vồn vă:

  _ Con kính chào Ba. Ba có khỏe không? Ba đang ở đâu?

Con nghe mẹ kể nhiều về Ba. Mẹ rất mong gặp lại Ba. Con cũng rất mong gặp Ba. Hôm nay mẹ và con có được niềm hạnh phúc lớn lao gặp lại Ba sau thời gian dài mong ngóng tin tức của Ba!    

Không có niềm sung sướng, mừng vui nào bằng trong giây phút vợ gặp lại chồng, con gặp được cha,  cha gặp được con! Trên nét mặt ba người bộc lộ hẳn ḷng hân hoan tột độ, Hai Ka rất mừng gặp được Khôi. đưá con trai mà chàng chưa một lần biết đến.

Nghe Khôi tâm sự nỗi ḷng, Hai Ka càng xúc động hơn, t́nh thương dâng trào trong ḷng, Hai Ka ôm vai Khôi trong t́nh cha con thắm thiết. Chàng đưa mắt nh́n  Kiều như để tỏ lời cám ơn đă cho chàng đứa con trai trông vẻ khôi ngô tuấn tú, khôn ngoan, hiền lành. Ánh mắt Hai Ka nh́n Kiều như để thương cảm cho những việc làm trong quá khứ của chàng.

Bỗng có khách đến. Khôi xin phép ba mẹ bước ra phía ngoài.

Trong không gian nhỏ hẹp tại một góc căn pḥng của tiệm ăn, Kiều và Hai Ka ngồi bên nhau như một cặp t́nh nhân son trẻ ngày nào…

 

 

 

Giây phút gặp gỡ hàn huyên tâm sự cùng với dư âm những ngày tháng cũ !  

Kiều muốn sống lại dĩ văng của cuộc đời. Vui buồn lẫn lộn. Đắng cay nếm mùi. Khổ cực trải qua… Đôi ánh mắt nh́n nhau, chứa chan bao t́nh cảm dạt dào nhớ thương, cảm xúc dâng trào tự đáy ḷng mỗi người. Kiều tỉ tê kể lại kỷ niệm buồn vui, đau thương, sóng gió dập vùi  mà nàng đă trải qua trong cuộc đời. Nào những lúc bụng mang dạ chữa, thời kỳ thai nghén không có người yêu bên cạnh vỗ về.

 

Nào những đêm trằn trọc thao thức thâu canh nhung nhớ người yêu. Rồi đến ngày hạ sinh con trong hoàn cảnh thiếu cha bên cạnh. Những nỗi đau buồn không hề được người yêu gởi lời thăm hỏi, dù chỉ một lần thôi cũng để làm tin… Kiều đang nói trong uất ức nghẹn ngào, với hai ḍng lệ tuôn trào lăn dài trên má, Nhiều lúc nghe tiếng nấc dài, nàng than thở cho thân gái nổi trôi của ḿnh…!

Hai Ka cảm thấy xót xa ḷng, đặt đôi tay ḷng trong bàn tay nàng như để xoa dịu vết thương đau của người yêu đă gặp phải trong thời gian xa vắng. Hai Ka nh́n

Kiều trong sụt sùi tiếng khóc, chàng cuối đầu trầm ngâm tạ t́nh:

  _ Anh xin lỗi em. Anh xin lỗi em. Kiều tha lỗi cho anh.

Hai Ka lấy khăn lau đôi ḍng lệ ướt đẫm trên má nàng. Chàng vuốt lại mái tóc nàng đang buông xỏa…

Với giọng uất nghẹn dăi dề. Kiều khóc cho cuộc t́nh dang dở !

Nàng tự trách móc cho thân phận bèo trôi không bến đậu của ḿnh. Đời nàng đă gặp cuộc t́nh trăm cay ngh́n đắng. Hai ḍng nước mắt cứ tuôn rơi, ràn rụa trên má. Kiều nói trong tiếng nức nở, nghẹn ngào, cơi ḷng nàng như đă chết lịm…!

  _ Tại em…và tại em …!

Trong vài phút giây, Kiều nh́n chăm chăm Hai Ka, đôi mắt chớp chớp như để biểu lộ sự cam chịu bao nỗi thống khổ dày ṿ nàng, mong chàng với chút ḷng chia xẻ!

Hai Ka càng cảm thấy đau xót tâm can. Với những lời nỉ non tê tái của Kiều đă rót vào ḷng Hai Ka như những mũi kim đâm nhói trái tim chàng.

Thỉnh thoảng Hai Ka nh́n ra bên ngoài trong giây phút tạo sự thư giăn tâm hồn.

Để khuyên lơn Kiều, Hai Ka nhận hết lỗi lầm:

  _Tại anh, tại anh đă quá nông nổi nên bỏ đi hôm ấy… Tất cả là tại anh.

Mong em tha thứ cho anh, Hai Ka ôm choàng Kiều trong ṿng tay âu yếm, tỏ lời yêu thương và sống lại những giây phút bên nhau ngày nào.

Hai đôi mắt nh́n về một hướng, hai trái tim rung cảm trong từng nhịp thở. Như muốn  Kiều thông cảm cho hoàn cảnh của chàng, một người lính trong thời đất nước chiến chinh. Hai Ka kể chuyện chiến trường khốc liệt ngày ấy ở quê hương. Nào t́nh h́nh chiến sự căng thẳng, dầu sôi lửa bỏng. Nào những buổi hành quân chết dở sống c̣n trong lửa đạn. Nào những lần thoát chết trong công tác phi vụ đường dài…

Hai Ka nh́n Kiều với ánh mắt tŕu mến yêu thương trong lời nói:

  _ Mạng sống của anh đều nhờ em ngày đêm cầu nguyện ơn trên phù hộ !

Anh muôn vàn ghi nhớ…

Nhưng rồi t́nh đời nghiệt ngă…!

Trong giây phút suy nghĩ, Hai Ka bóp trán thở dài trước một t́nh huống quá ư nan giải. chàng không thể thay đổi được cuộc sống hiện tại của ḿnh. Đôi lúc Hai Ka cảm thấy lương tâm bị dày ṿ trong quyết định trở về cuộc sống hạnh phúc thường ngày với vợ con mà chàng đă tạo dựng lâu nay.

Hai Ka thổ lộ tâm t́nh cùng người yêu trong phút giây chạnh ḷng.

_Em cố gắng t́m nguồn vui sống bên con. Anh sẽ đến thăm em và con. T́nh cảm của em và con, anh rất trân quí, không bao giờ phai nḥa trong trái tim anh.

Hai Ka trao Kiều nụ hôn tạm biệt. Hai người tay trong tay sánh bước ra cửa. Khôi theo chân tới gần mẹ. Hai mẹ con nàng tiễn chào Hai Ka trong lưu luyến và mong mỏi ngày Hai Ka trở lại viếng thăm.

  _ Anh nhớ thường đến thăm em và con nhé. Kiều nói trong bịn rịn.

Hai Ka lặp lại lời nói của Kiều như để nhớ và không bao giờ quên.

  _Anh sẽ đến thăm em và con thường xuyên.

Giọng Khôi nói lớn:

  _Con chào Ba, Con mong Ba thường đến thăm để mẹ và con được vui.

Tưởng rằng nỗi vui mừng khôn xiết của Kiều khi gặp lại Hai Ka trong niềm hạnh phúc dạt dào. Nào ngờ, nỗi đau thương lại càng năo nề trong cuộc đời t́nh duyên của Kiều. Nàng vỡ mộng, càng đắng cay chua xót và thất vọng ê chề. T́nh ta đôi ngă. Duyên phận dở dang. Kiều chỉ biết thở than cho phận số hẩm hiu, thân gái bọt nước bèo trôi của ḿnh!

                          

Đớn đau chết lịm t́nh tôi,

Bao nhiêu mộng ước thôi rồi vỡ tan.

Thân c̣ mỏi cánh lạc đàn,

Thương thay phận số phũ phàng đắng cay!

 

 

 

Trên đường về, Hai Ka cảm thấy cơi ḷng ray rức, mặc dù niềm vui đến với chàng là đă gặp Kiều và biết được đứa con trai mà mấy chục năm qua chàng chưa được biết. Hai Ka cũng đă có dịp sống lại với người yêu sau bao năm xa cách, mặc dầu chỉ trong khoảnh khắc. Mặt đối mặt nhưng rồi ḷng cách ḷng…!

Tuy vậy, Hai Ka cũng đă cảm thấy phần nào an tâm là hai mẹ con Kiều đều có cơ nghiệp sinh sống. Khôi, đứa con trai đă khôn lớn,  đă thành nhân và là chủ nhân một nhà hàng khá lớn ở đây. C̣n Kiều, người yêu xưa của chàng, cũng là chủ nhân một nhà hàng sang trọng trong vùng.

Chàng tự măn đă gặp lại Kiều và con dẫu cho t́nh cảm c̣n lắng đọng trong tâm. Từ dạo đó, bao nhiêu h́nh ảnh và kỷ niệm năm xưa dần dần khơi lại trong trí chàng. Lắm lúc, chàng tự hỏi:

  _Cuộc sống mẹ con nàng như thế nào trong hoàn cảnh con thiếu cha?

Hai Ka cảm thấy hối hận, ḷng dày ṿ. Trong thâm tâm, chàng cảm thấy thiếu trách nhiệm và thiếu bổn phận làm chồng, làm cha chăng!

Chàng đă bận rộn những chuyến công tác phi vụ đường dài hay v́ thời thế chiến tranh khói lửa đă ảnh hưởng và chi phối đến tâm tư của chàng chăng!

Hai Ka đặt ra nhiều câu hỏi và tự trách ḿnh với hậu quả việc làm của chàng trong quá khứ…

Thế rồi từ đó về sau, thỉnh thoảng Hai Ka ghé thăm mẹ con nàng. Nh́n Khôi, đứa con trai của Hai Ka, thể hiện qua vóc dáng dũng mạnh, con người tràn đầy nhựa sống và nhiều nghị lực, một thanh niên mang ḍng máu hào hùng của dân tộc Việt, ḍng máu của một sĩ quan không quân đầy gan dạ với ư chí kiêu hùng trong thời ly loạn.

Tuy thời gian xa cách quá lâu nhưng tấm ḷng son sắt của Kiều vẫn một mực sắt son, dẫu cho với bao vật đổi sao dời của thế cuộc, sự đời dâu bể, bao nỗi đắng cay mà nàng đă gặp phải, nàng vẫn sống trong đợi chờ.  

Lắm lúc Kiều cũng đă tự trách ḿnh v́ quá hờn dỗi mà làm mất đi hạnh phúc của đời nàng. Kiều tự rút ra một bài học kinh nghiệm đau thương của chính bản thân ḿnh.

Làm sao ḷng được tỏ bày,

T́nh người tri kỷ những ngày đợi mong.

Dẫu cho cuộc sống vô song,

Ḷng nàng vẫn thấy t́nh trong mong chờ!

 

Hai Ka đă nhận thấy cái chân giá trị của t́nh yêu thương trong lẽ sống của con người. Tuy Hai Ka đă trở về vui hưởng hạnh phúc gia đ́nh riêng nhưng trong tâm tư chàng vẫn c̣n lắng đọng bởi sợi dây liên lạc trong t́nh yêu thương ruột thịt mà chàng không thể tách rời xa được.    

Trong anh vẫn tự hào là một con người khí phách, có ư chí cao của một kẻ sĩ tài ba. Mặc dù sống bôn ba lưu lạc nơi xứ người,  anh luôn có quan niệm sống v́ nước quên thân ḿnh. Đó là một nghĩa cử tốt đẹp đáng được đề cao của người chiến sĩ can trường trong cuộc đời binh nghiệp.

Trở về đời sống riêng tư, Hai Ka cảm thấy cần dậm chân tại chỗ, dành t́nh yêu thương cho đứa con để đền bù lại thời gian dài bị mất mát to lớn.

                        

Riêng chàng cảm thấy ngẩn ngơ,

Với ḷng trách móc thờ ơ của ḿnh.

Tiếc rằng anh phải làm thinh,

Cuối đầu tạ lỗi tâm t́nh cùng em…!

 

Cuộc đời muôn vạn nẻo, mỗi người có một hoàn cảnh riêng tư. Hai Ka cũng đă cảm thấy thiếu sót một cái ǵ đó trong cuộc đời của ḿnh, không thể hàn gắn được. Bổn phận làm chồng, làm cha chăng?

 

Trong cuộc sống muôn h́nh vạn nẻo,

Nỗi ḷng người khắc khoải sầu tuôn

Xa quê t́nh cảm nhớ thương,

Niềm vui hạnh ngộ khắp phương t́m về.

 

Dẫu cho cuộc sống hiện tại trong khuôn vàng thước ngọc, Hai Ka cảm thấy trống vắng một thứ t́nh cảm mà chàng đă đánh mất đi. Chàng tự thầm trách chính bản thân ḿnh đă gây ra nông nổi. Chàng lợi dụng chăng? Chàng đào hoa bay bướm để có t́nh huống này chăng? Chàng đă cao chạy xa bay ? Chàng đă vờn hoa đổi bướm, vờn gió đổi trăng? Tất cả những câu hỏi chàng đặt ra trong đầu làm tâm trí chàng càng bị dày ṿ ray rức.

Và có phải chăng chính v́ thời cuộc đảo điên, chiến tranh tàn khốc đă cướp đi phần nào t́nh thương mà chàng đă dành cho mẹ con nàng!

 

Dẫu vẫn biết dăi dề cuộc sống,

Trong tâm anh khơi động t́nh thương

Dù cho khác hướng riêng đường,

Mừng vui hiện tại quê hương một nhà.

                        

Chuyện t́nh sử bài ca lắng đọng,

Cơi tâm tư khát vọng t́nh thương

Cây nhà vườn trái vấn vương,

Măi luôn ghi nhớ quê hương chuyện t́nh…!

 

Hai Ka và Kiều là những con người phản ảnh của thời cuộc. Có biết bao nhiêu cuộc t́nh dang dở, đắng cay xảy ra trong thời ly loạn !

Một điều nổi bậc, Kiều là một mẫu người thủy chung rất mực. Nàng luôn thủ tiết chờ chồng. Có phải chăng nàng là người phụ nữ Việt Nam hiện thân của sự tích Ḥn Vọng Phu chưa hóa đá!

 

Chuyện đời ghi nhớ đọc xem,

Một phen t́nh sử ngợi khen đàn bà.

Tấm gương Tô Thị gần xa,

Vọng Phu chuyện kể thật là sắc sâu!

 

Đang miên man suy nghĩ về chuyện xưa chuyện nay, bỗng tiếng hát trầm buồn len lỏi vào tâm tư, đưa người về thực tại.

                         

Ngoài kia vẳng lời ca thánh thót, 

Tiếng nỉ non ngào ngọt thê lương…

‘‘ Cũng… không tại em

Cũng… không tại anh

Tại trời xui khiến…

Chúng ḿnh xa nhau…!!! ’’ 

               

 Mỗi độ Xuân về, không khí tươi mát, tuy vẫn c̣n se lạnh bởi dư âm những ngày Đông lạnh giá vương văi đâu đây, nh́n vài cành mai lác đác hoa đua nở. Kiều cảm thấy cơi ḷng rộn lên niềm nhung nhớ vô biên, nàng hồi tưởng lại cảnh cũ người xưa… Bao kỷ niệm một thời trong cuộc đời nàng với mối t́nh dang dở, đắng cay, bỗng vụt lên trong trí, lắm lúc làm nàng ngẩn ngơ rồi cứ dần lắng đọng vào tâm tư sâu thẳm của đáy ḷng.

Nghĩ đến đây,  Kiều cất lên lời ngâm tha thiết:

 

Vui hiên tại ḷng trong mong đợi,

Những ngày dài vời vợi xa trông

Thân c̣ rủ cánh đợi chồng,

Anh đi đi măi pḥng không đợi chờ…

 

Kiều đă  cảm nhận được mùa Xuân là mùa đẹp nhất trong năm, là mùa đoàn tụ của muôn loài. Mùa Xuân đến với trăm ngàn hoa khoe sắc ngát hương, chim muông bay về tổ ấm, ca hót líu lo trên cành.

Sắc thái Xuân tươi mát, cảnh vật bầu trời Xuân vui hẳn lên, ḷng người cũng rộn ră chúc mừng mùa Xuân mới.

Mỗi độ Xuân về, Kiều đón Xuân trong nỗi niềm cô quạnh, nhưng ḷng nàng vẫn c̣n ôm ấp mối t́nh đẹp năm xưa.  Nàng nh́n ngắm cảnh vật trong niềm khao khát dâng tràn. Đôi lúc nàng mân mê cây mai chưng đón Tết,  sửa lại những cánh thiệp Xuân đong đưa nhẹ qua làn gió thoảng xuyên mành.

Nàng ngắm nh́n h́nh ảnh đôi t́nh nhân sóng bước bên nhau đi viếng lễ chùa đầu năm trên thiệp Xuân và đọc những ḍng chữ chúc tân Xuân hạnh phúc. Kiều tự nhủ thầm và ước mơ những hạnh phúc ấy, nàng nhớ lại bao kỷ niệm đẹp thuở nào.

 

Ngoài kia văng vẳng bên tai lời ca tiếng hát truyền cảm vượt thời gian của cố ca nhạc sĩ Duy Khánh, đầy năo nuột, rót vào ḷng những kẻ tha hương phiêu bạt đă một thuở xa xưa từng sống qua những chặng đường chông gai thời chinh chiến:

 

Đón Xuân này tôi nhớ Xuân xưa
Hẹn gặp nhau khi pháo giao thừa

……………………………………………………

Xuân đến xuân đi, xuân về gieo thương nhớ
Xuân qua để tôi chờ ………….!
 

Có phải chăng, mùa Xuân là mùa của t́nh yêu thương đoàn tụ hay của ngăn cách, của tang tóc điêu linh…

Có  những mối t́nh sánh đẹp nên duyên. Nhưng cũng có biết bao mối t́nh bị dang dở chia ly… Và cũng có những mùa Xuân đầy máu và nước mắt trên quê  hương Việt Nam yêu dấu thuở nào…!

           

             Mỗi độ Xuân về ḷng ray rức,

             Nhớ thương người, nhớ đến quê hương

             Ḷng đau tan tác vấn vương,

            Ngày về quê cũ t́nh thương dâng trào !

 

 

            

  Thi Thi

  Xuân Tân Măo 2011

 

 

 

 

 

 

 

   

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang XUÂN 2011- Văn Học Nghệ Thuật Và Quê Hương