Mục Lục
 

  Trang B́a
     
 Ban Biên Tập
 
Lá T Xuân
     
 Nguyễn Thị Thanh T
  Đọc Lá T Xuân
       Nguyễn Đôn Huế Trang
  Táo Quân XNinh Chầu
      
Ngọc Đế

     
 Lê Thị Lộc
  Câu Đối Mừng XUÂN
     
 Mục Đồng
  Câu Đối Tết
       Vinh H
 

 

T Xuân
 

  Xuân VTrên Phố Ninh Ḥa
     
 Tường Hoài
 
 Xuân Chớm
     
 Vinh H
 
 Chúc Xuân Đầu Năm
     
 Lư H
 
 Mừng Xuân
       Nguyên Kim
 
 Mừng Xuân Tân Măo
      
Mừng Xuân Mới

     
 Nguyễn Liệp
 
 Xuân Đi Chùa LPhật
      
Xuân Viễn X

     
 Lê Văn N
 
 Xuân Nhớ
     
 Thi Thi
 
 Đón Xuân
     
 Hoài Thu
 
 Xuân VHai Phương
       NTrưởng Tiến
 
 C̣n NMùa Xuân
       Lương M Trang
  Mùa Xuân Đi L Chùa
       Nguyễn Thị Thanh T
 
Chúc Mừng Tết Tân Măo
      
Năm 2010

     
 Du Sơn Lăng T
  Những Sắc Hoa Mùa Xuân

     
 Tiểu Vũ Vi


T
ết Q N



  Gói Bánh
   
  Lan Đinh
 
Có Một Mùa Xuân N Thế

     
 Lê Thị Ngọc Hà
  Bữa Cơm Chiêu 30 Tết Của
      
Má

   
  Nguyễn YLang
  Xuân Q Hương

     
 Phạm Thanh Phong
  Tân - Măo...

     
 Phi - Ṛm
  Tết Và Tuổi T

     
 Lương LBích San

 

Tết Hải Ngoại



  Đón Tết Việt Nam Tại
      
Toronto Và San Jose

     
 Trần Ngọc Chánh
 
 Tâm Xuân
       Nguyên Kim



 

Văn Hóa
Dân Gian



  Tục L Tết
     
 Trần Ngọc Chánh
 
Phỉnh

      
Nguyễn Thị Tuyết Mai
  p Ngoài

     
 Nguyễn Thục

 



Hội Ngộ
N
inh Ḥa-Dục Mỹ
 

  Hội Đồng Hương NH-DM,
      
Nơi Nh́n Lại Một Thời...

      
Nguyễn H Bảo
 
Đại Hội - Tiểu Hội

     
Topa Panning

 

Cắm Hoa Trang T



  Nghệ Thuật Cắm Hoa

 
     Hải Lộc

 

Tranh
N
ghệ Thuật



  Tranh nh Nghệ Thuật

     
 Phi - Ṛm


 

Hoa Xuân
N
gày Tết
 

  H́nh nh Xuân
     
 SXương Hải
 

 

TVui
 


 
 Con Mèo Trèo Cây Cau
       Nam Kha
 
 Nhậu Một Ḿnh
       Phạm Thanh Phong
 
 Chung V Chung Chồng
       Mai Thái Vân Thanh
 
 Chất Vấn Ngọc Hoàng
       Dương Công Thi
 
Đốt Tràng Pháo Chuột
      
Mừng NMẹo

       Tú Trinh
 
Mèo Ngao Lật ĐLoài
      
Cọp D

       Tú Trinh

 

 

Ca Hát/Nhạc
 


  Nhạc Xuân Và Q Hương

      
Thu Thủy, Lan Đinh
      
Thanh Nhàn, Lư H
 
Tân Cổ: Không Tên

      
Nguyễn Hương
 

 

Phương Ngữ
N
inh Ḥa
 


  Một S T Biến Âm: PHỈNH
     
Nguyễn Văn Thành

 

 

Tôn Giáo

 

  KNiệm Chuyến Du Xuân
      
Đà Lạt

       Đinh Hữu Ân
 
 

 

Năm Tân Măo
N
ói Chuyện Mèo

 

  Ba Chị EmTuổi Măo
       LThanh Cư
 
Tán Ngẫu VLoài Mèo Cho
      
Năm Mới

       Trần Việt Hải
 
Năm Mèo Tản Mạn VMèo
       Vinh H
  NPhụng T
       Trần Thị Phong Hương
 
Nỗi Niềm Năm Con Thỏ
       Thục Minh
 
Tản Mạn V Tết Tân Măo
      
Nguyễn Văn Thành
 

 

 

d_bb
Đ.H.K.H
 


  Mùa Xuân Nào Trên Q
      
Hương

       Tô Đồng
  Liêu Trai C Dị-415
       Đàm Quang Hưng
  Thanh Phong Thi Tập-57
     
 Vũ Tiến Phái
 
Hạnh X
       Nguyễn Văn P
 
NPhúc
      
Lê Phụng
 
Tết Nhất
     
 Nguyễn Hữu Quang
 


 

Kinh Nghiệm Sống

 

  Đi T́m S Thật
      
Tâm Đoan
 
Chăm Sóc Người Cao Tuổi

      
BS ĐHồng Ngọc
  Ngày Tết Tôi Đi Nằm Viện

      
Phan Nho      
  Tâm B́nh Thế Giới B́nh

      
TBửu Nguyễn Thừa
  S Mạng

      
Nguyễn Tính

 


Văn Hóa
m Thực




 
 Món Chay Ngày Tết
     
 Lê Thị Đào
 
 Đừng Quên Xà Lách Xoong
       Việt Hải
 
 Lucky Money
       Đinh Thị Lan
 
 Kim Chi Hàn Quốc
       Hoàng Lan
 
 Rau Muống Ngâm Chua
       Hoàng Lan
 
 Thịt Quay Kho Dưa Cải Chua
       Hoàng Lan
 
 Đậu H Trứng
       Nguyễn Y Lang
 
Bánh Tét Tôi Gói...

     
 Phi - Ṛm





Sức Khỏe

      

 
Viêm Gan Siêu Vi B

      
BS Nguyễn Vĩ Liệt

 

 

Biên Khảo
Kinh Tế
 

Việt Nam

  Tổng Kết T́nh H́nh Kinh Tế
      
Của Việt Nam Năm 2010

     
 Nguyễn Văn Thành


H
oa Kỳ/Thế Giới

  Tổng Kết T́nh H́nh Kinh Tế
      
Của M Quốc Năm 2010

     
 Nguyễn Văn Thành


 

 

Tài Nguyên

 


 
 Nghề Dệt Lá Buồm
       Dương Công Thi
 
 Ruộng Muối Ḥn Khói
       Lê P Thọ

 

 

Viết v
Ninh Ḥa
 


 Con Mèo Mun Nơi
     
Lăng Bà Vú

      
Quách Giao
  Ḥn Vọng Phu

      
Lê Văn N
  Phủ Ninh Ḥa

      
Lê Văn N
  Bưởi Trái Mùa

      
Dương Công Thi

 



Viết v
ninh-hoa.com



  T Xuân
     
 Lương LHuyền Chiêu
 
 Ninh Ḥa Xa Mà Gần
       Phan Trang Hy



 

 KNiệm V
Trường:

Trần B́nh Trọng
Ninh Ḥa

  Một Mùa Xuân Vắng
      
Cành Mai

       Trần Hà Thanh
 
 Kư c
       Liên Trạch

 

Các Trường Khác


 
Tôi Đi Giữa Trời Bồi Hồi

     
 Lương LHuyền Chiêu
 
Bến Sông Xưa

     
 Nguyễn Thị Tuyết Hoa 


 

Thi Nhạc
Giao Duyên
 


 
Ninh Ḥa, Ninh Ḥa

     
 LMST-Thơ: LL Huyền Chiêu

 

Văn Học
Nghệ Thuật
 



 
 Ngày Xuân Nói Chuyện
     
Trầu Cau

       Nguyễn Tấn Ka
 
 SCô Đơn Và Khát Vọng
      
Đợi Chờ...Trong Thi Phẩm
      
BẾN ĐỢI

       Lê Miên Khương
 
 Đọc BẾN ĐỢI 2 Của
      
Kim Thành Và TT PSĩ

       Trần B́nh Nam
 
 Tát Nước Đầu Đ́nh
       Phạm Thị Nhung
 
 MXuân Mạn Hứng
       Dương Anh Sơn
 
 Xuân Tiêu L Thứ
       Dương Anh Sơn
  Giai Thoại Bài T Phong
      
Kiều D Bạc

      
TBửu Nguyễn Thừa
 
Ư Của T

      
Nguyễn Tính
 
 Mùa Xuân Và Thi Ca
       Người XVạn
  DKhúc T́nh Xuân

      
Tiểu Vũ Vi

 


T
ưởng Niệm

 

  Anh Ơi, Đừng Đi
       Nguyễn Thị Thu

 



T
 


 
 Giao Thừa
       Đinh Hữu Ân
 
 Gởi Bạn Thân
       Dương Công Bản
 
 Giông T Khắc Họa
       Nguyễn Thị Bảy
 
 T́nh Biển
       Thanh B́nh
  Viết Cho Anh

      
Lê Tấn Cam
 
 Hai Chiếc Áo
       Nguyên Chất
 
 T́nh Yêu Buổi Sáng
       Trần Thị Chất
 
 Đổi Thay
       Hương Đài
 
 Cuối Trời
       Hương Đài
 
 Sầu Đông
     
 Lê Thị Đào
 
 TChờ Xuân
       Trần Minh Hiền
 
 Tiễn Con
       Nguyễn Thị Tuyết Hoa
 
 Bềnh Bồng Đón Xuân
       Tường Hoài
 
 The Poem Of NumBer 5
      
And Number 6

       Vinh H
  Nem Chua Ninh Ḥa

      
Nguyễn Thế Huy
  V!

      
Nguyễn Hương
 
 Xuân Gơ Cửa
       Quỳnh Hương
 
 Ninh Ḥa Tôi Mơ
       Phan Trang Hy
 
 Thị Trấn Bằng Lăng Tím
       Nguyễn Tấn Ka
 
 Xuân Trở V
       Nam Kha
 
 Ta Muốn Hỏi
       Nguyễn Y Lang
 
 Chúa Xuân Có Biết?
      
Hồn Nhiên

       Nguyễn Liệp
 
 Xuân Nồng
       Đàm Thị Ngọc Lư
 
 Sáu Bài T Xuân
       Nguyễn Thị Khánh Minh
  T́nh T

      
Lê Văn N
 
 Cây CCũng Vui Lây
       NNguyệt
 
 Chùm T
       NNguyệt
  Xuân Nhớ M

      
Phan Nho 
 
 Ta V Đêm 30
       Phan Tưởng Niệm
 
 TXuân Cho Con
       Phan Tưởng Niệm    
 
Núi Cô Tiên

      
Nguyễn Hoàng Phi
 
 Điệp Khúc Mùa Xuân
       Bích Phượng
 
 Dĩ Văng Mùa Xuân
       Nguyễn Quân
 
 Hạnh Phúc Mùa Xuân
       Nguyễn Quân
  Tranh C Hương

      
NQ
  Đá Vàng

      
Cô Kim Thành
  Thuở y Học T

      
Cô Kim Thành
  Xuân Phai

      
Vơ Ngọc Thành
  Mùa Xuân Nhớ M

      
Trần Đ́nh Thọ
 
 Anh Là Mùa Xuân
       Hoài Thu
 
 Em Không V
       Nguyễn Thị Thu (VN)
 
 Nhớ Q
       NTrưởng Tiến
 
 Sầu Tha Hương
       Nguyễn Tính
  Nỗi Nhớ...Mùa Xuân
       Hoàng Trang
  Xuân Chưa Trọn Vẹn
       Nguyễn Thị Tri
 
 Thềm Xuân Luyến Mộng
       Du Sơn Lăng T
 
 Xuân Viễn Vọng
       Du Sơn Lăng T
 
 M Xuân Hoài Cảm
       Tiểu Vũ Vi

 


Văn

 

  Đi Qua Ngày Giông Băo
       Lê Thị MChâu
  Những Ư Nghĩ Vụn Cuối Năm

      
Việt Hải
 
 Giữ Lấy Mùa Xuân

      
Cao Minh Hưng
 
 Người Thầy Dạy Búp Bê
       Phan Trang Hy
 
 Nẻo V
       Đinh Thị Lan
 
 Nhanh QNhững Mùa
      
Xuân

       Lê Thị Lộc
 
 Chuyện KTrong Ngày
      
Xuân

      
Thục Minh
  Bạch Miu   

      
Topa Panning
  Khúc Loanh Quanh   

      
Lê Văn Quốc
 
 Bếp Lửa Chiều Đông   

      
Trương Thanh Sơn
  Chuyện Đầu Năm

      
Lâm Minh Tài
 
 Đi Qua Những B́nh Yên
      
Hoa Cúc

      
Nguyễn Hữu Tài
  Mỗi Đ Xuân V

      
Thi Thi
  Hạt Bụi Trong Tim

      
Tiểu Thu
 
Một Bông Hồng Cho Đại Hội
      
Thụ Nhân 2010 Tại Úc

      
Người XVạn
 
Chuyện Xóm Cầu G
      
Nguyễn Thị Cẩm Vân

 

 

 

 

 

 

Thư từ, bài vở, h́nh ảnh hoặc
ư kiến xây dựng, xin liên lạc:

 
diem27thuy@yahoo.com

 



 

 

 

 

 

 

 


 

 

 

SỐ MẠNG

Nguyễn Tính

 

 

                                         

T

ôi c̣n ngồi đây để viết lại những sự kiện xẩy ra. đó là sự may mắn rất huyền diệu không thể nào tưởng tượng nổi. Đối với tôi, một người Công Giáo luôn luôn tin tưởng bởi bàn tay che chở của Thiên Chúa đă giữ ǵn mạng sống của tôi trong cơn nguy hiểm…

Hôm đó nhằm ngày thứ Tư, 12 tháng 1 năm 2011 vào khoảng hơn 1:30 giờ chiều, tôi thấy hơi vắng khách nên đă lấy cái laptop mở lên, vừa vào trang Ninh Ḥa v́ biết hôm nay Ninh Ḥa sẽ có bài mới để đọc. Tôi đọc chưa hết bài thơ họa Cảnh Thu của anh Du Sơn Lăng Tử, bỗng một người khách hàng tàn tật chống gậy bước vô. Ông ta cần một vỉ trứng, tôi vội đứng dậy đi lấy vỉ trứng đưa cho ông. Ông lại nhờ tôi đi lấy một chai nước ngọt. Tôi quay lưng định đi lấy chai nước, bỗng một tên cướp mở cừa xông vô, chạy tới ôm chặt tôi. Tôi tưởng hắn giỡn nên quay mặt lại nói với hắn:”I don’t want to joke…” trong lúc đó mắt tôi nh́n thẳng ngay cửa, tôi thấy một thằng cướp Mỹ đen khác che mặt nạ chỉ c̣n hai con mắt, tay hắn cầm khẩu súng đưa ra từ trong áo ấm, ngang tầm bụng, bỗng một tiếng nổ phát ra ngay lúc đó. Tôi căm thấy cằm nhói đau, tôi biết ḿnh đă bị trúng đạn ngay mặt, nhưng vẫn c̣n tỉnh táo để nh́n tiếp sự kiện. Thằng cướp đang ôm tôi, thấy tôi bị trúng đạn, hắn thả tôi ra chạy vội vô trong quầy tính tiền. bấy giờ tôi ôm cằm chạy vội ra cửa sau, nhưng mặt vẫn c̣n quay lui để nh́n. Tôi thấy tên cướp cầm súng đang đí vào đầu bà xă, c̣n thằng ăn cướp ôm tôi th́ đang kéo cái học tủ để lấy tiền, ông khách hàng th́ đứng chết trân ngay tại chỗ, hai ngưi khách mới mở cửa, thấy vậy chạy tháo lui. Tôi mở cửa sau chạy ra ngoài, phóng vội đến cửa sau tiệm”Jim tax” kế bên đập cửa cầu cứu, nhưng họ không mở cửa, tôi chạy lại sau tiệm núp phía sau chiếc xe “van” gọi 911: “ I got robe, they shot me, please sent police, and ambulance hurry up.” Họ hỏi địa chỉ, rồi hỏi tiếp tên cướp có súng không... tôi bực ḿnh cho địa chỉ và nói thêm” I got shot already, I’m so tired, don’t ask me many question.” Tôi cúp điện thoại. Tôi lo sợ, cầu nguyện, suy nghĩ không biết giờ nầy vợ ra sao, rồi lại cầu nguyện... Khoảng vài phút sau, tôi nghĩ :”Nếu ḿnh núp ngoài nầy, máu chảy ra nhiều ḿnh sẽ xỉu, thà rằng trở vô lại núp trong tiệm, cứu cấp tới họ sẽ thấy, c̣n núp ngoài nầy họ t́m không thấy ḿnh sẽ chết.” Tôi len lén mở của trở vô trong. Trong tiệm khói mù mịt, tôi hoảng hốt tưởng vợ bị bắn định lén vô pḥng sau lấy súng thủ thế, bỗng nghe tiếng vợ tôi kêu lớn:” anh Tính, anh Tính anh đâu rồi... “Tôi mừng quá nói:” Anh ở đây.” Vợ tôi chạy vội tới vừa khóc vừa hỏi rối rít:” Anh bị thương rồi, anh có sao không?” Tôi trả lời:” Không biết, nhưng c̣n tỉnh táo lắm.” Trong khi đó người khách hàng thấy tôi chảy máu nhiều quá nên bảo vợ tôi đi lấy chiếc khăn. Tôi lấy bịt bông g̣n xé ra đắp lên chỗ bị thương.

 Khoảng vài phút sau cảnh sát và cứu thương mới tới. Toán cứu cấp đẩy chiếc băng ca vô, họ d́u tôi nằm lên, rồi đẩy lên xe. Toán cứu cấp lấy kéo cắt bỏ quần áo tôi ra, họ hỏi tôi bị bắn mấy phát, tôi trả lời họ một lần, hỏi lại lần nữa:”Mấy lần” , tôi trả lời:” chỉ nghe 1 lần”; “nhưng tôi thấy hai lổ” ; “tôi không biết”. Họ tưởng tôi bị mất trí nhớ nên hỏi:” What’s city?” Tôi tưởng họ hỏi thành phố ở nhà tôi nên trả lời: “Northglenn”; “No over here.”; “Denver”; “What’s year”; “11”; “What’s president?”; “Obama.” Tôi chợt hiểu nên trấn an họ:” I still remember every thing, don’t worry.” Bấy giờ ông cảnh sát mới hỏi tên tôi và những lời khai những ǵ đă xẫy ra.

 Tại pḥng cấp cứu, tôi thấy nào là bác sĩ, y tá và một số sinh viên y khoa khoảng chừng mười người vây quanh chiếc giường băng ca. Ông bác sĩ mở miệng tôi ra, lấy ngón tay rà trong miệng rồi nói với mọi người:” I don’t see any thing, take a xray to be sure.” Họ đẩy tôi tới pḥng chụp h́nh, để đầu tôi trong một cái máy scan tṛn rồi chụp. Sau đó họ đẩy trở lại pḥng cấp cứu chờ đợi. Khoảng mười mấy phút sau một bà bác sĩ vô pḥng nói với tôi:” You so lucky, I don’t see any bullet.” Tôi trố mắt nh́n bà ta, mừng thầm. Bà ta lại nói:” I don’t mean you got lucky by getting shot, but I mean you lucky for your life. I saw many bone fragments in side, we will remove them tomorrow”.

 Họ đẩy tôi tới pḥng SICU, anh y tá nói với tôi (tôi chỉ c̣n nhớ mang máng câu chuyện nên chỉ kể đại khái thôi): “ Anh quá may mắn, tôi chưa bao giờ nh́n thấy một người bị bắn may mắn như anh, viên đạn chỉ xích sang một tí có thể giết anh chết. Anh nằn đây chờ ngày mai bác sĩ sẽ giải phẫu lấy mấy mảnh xương vỡ ra, chúng tôi chờ xem để biết độ sưng từ vết thương, nếu vết thương sưng lớn chúng tôi cho ống oxy vào cuống họng trước khi giải phẩu, v́ trong khi giải phẩu không thể bỏ ống oxy vô được, độ sưng sẽ đè ống khí quyển làm anh khó thở sẽ nguy hiểm. Bây giờ anh nằm đây để chúng tôi theo dơi chờ tới ngày mai.”

 Đêm đó tôi không thể nào ngủ được, y tá trực khoảng hai tiếng đồng hồ vô thử máu, lấy nhiệt độ, chít thuốc... khoảng 3,4 giờ sáng tôi thấy đói bụng kinh khủng, mồ hôi chảy dầm dề, tôi bấm nút cứu cấp kêu y tá, đ̣i ăn, nhưng tá không cho bảo tôi ngày mai sẽ mổ, không thể ăn được, rán nhịn chờ ngày mai. Tôi nằm suy nghĩ miên man:” Vừa mừng, vừa sợ, vừa đói, vừa lo lắng đầu óc quay cuồng trong cơn đau rĩ ră...

 Sáng hôm sau, họ đẩy tôi vô pḥng mổ, ông bác sĩ nói với tôi:” Tôi thấy nhiều mảnh vỡ, và đường nứt, không biết có nên bắt ốc không, nhưng hy vọng không cần, tôi sẽ cho anh mê ngay bây giờ”. Sau đó họ bịt ống thuốc mê lên mũi, tôi bắt đầu thiếp đi... Vừa mở mắt tỉnh lại, ông bác sĩ nh́n tôi cười:” Tôi đă lấy hai mảnh xương ra rồi, anh không sao, may mắn cho anh lắm.”

 Họ đẩy tôi trở lại pḥng SICU, và theo dơi, săn sóc cho ăn uống hết nguyên ngày. Sáng thứ Sáu, ông bác sĩ trở lại thăm tôi, và ông cho biết tôi sẽ xuất viện ngày hôm nay. Trước khi xuất viện họ chuyển tôi đến pḥng nha sĩ chụp h́nh lại và khám sơ qua rồi cho xuất viện.

 Sáng thứ ba, tôi phải tới ty cảnh sát để khai báo và lấy lại giấy tờ. Ông cảnh sát cho biết: “ viên đạn lấy ra từ trong b́nh chữa lửa nó giống như viên đạn bắn một người bị chết ở đường Colfax (cách đó vài blocks), họ có h́nh ảnh người đó nhưng chưa có bằng chứng nên họ đang c̣n theo dơi. “ Tôi nghe mới thấy ớn lạnh, cứ tưởng hai tên ăn cướp là tay mơ, bị run nên cướp c̣ chứ ngu ǵ mà bắn trong khi bạn hắn đang ôm tôi. Cũng may cho hắn, viên đạn bay ra trúng b́nh chữa lửa, phải ǵ trúng bạn hắn lại thêm có chuyện cười hy hữu khó mà tin... “

 Hôm nay ngồi viết lại câu chuyện xẩy ra mà nhớ lại lời anh Thành (Ninh Ḥa web master) đă một lần gọi điện thoại hỏi thăm cuộc sống và đă nói với tôi:” Anh mở tiệm làm ăn không sợ bị ăn cướp à, sao không kiếm hăng mà làm” Lúc đó tôi đă bị cướp hai lần rồi, bọn cướp chỉ vô chỉa súng lấy tiền chẳng đáng bao nhiêu, nếu có bị cướp cho nó lấy th́ êm chuyện thôi, tôi ỷ lại nên không có chút ǵ sợ sệt khi làm ăn trong vùng sôi động, niễn sao buôn bán khá là được.

 C̣n hơn một tuần nữa mới đúng năm tuổi của tôi, tướng số nói, con mèo là tuổi hên may mắn. Gần 60 năm qua sự thật tôi được rất nhiều may mắn, nhưng những sự may mắn đều có giá cả. Năm 75 tôi may mắn thoát ra khỏi nước, cha mẹ tôi nhận được những tin của tôi thật mơ hồ, hai người tưởng tôi chết, đă đưa tôi lên bàn thờ, mẹ tôi buồn rồi cũng mất một năm sau đó tôi không hề hay biết, đến khi mẹ măn tang tôi mới hay tin, một đời làm con bất hiếu chưa bao giờ để tang mẹ, ngược lại mẹ đă mang tang tôi trong khi tôi c̣n sống.

 Những ngày mới đặt chân trên nước Mỹ tôi đă dời 2 tiểu bang, từ Missouri về Louisiana. Tôi phải đi làm ruộng, cày bừa, những công việc đồng áng cũng dầm mưa giăi nắng đâu thua ǵ ở Việt Nam, chỉ hơn một chút là cày bằng xe chứ không phải bằng trâu. Vào giữa năm 76, lúa bắt đầu trổ bông, tôi dời lên Denver, Colorado cho đến nay. Trong thời gian đầu, tôi vừa đi làm vừa đi học(electronic), về nhà c̣n chăm sóc hai đứa con thơ, đó là sự cố gắng nhất cho sự khởi đầu trên nước Mỹ của tôi. Vào cuối năm 78 tôi học chưa ra trường, may mắn thi đậu Electrician(cán sự điện) vào được hăng Western Electric. Từ đó cuộc đời bắt đầu lên hương, tôi vẫn tiếp tục đi học cho tới khi ra trường. Cứ tưởng như vậy an phận, tôi ít khi làm overtime, cuối tuần dẫn gia đ́nh đi camping, câu cá. Được vài năm, hăng bắt đầu chia đôi, tôi trở thành nhân viên hăng AT&T, sau đó lại chia tiếp qua Lucent, rồi Avaya. Không biết bao nhiêu lần bị laidoff được kêu lại. Như vậy làm chỉ có một chỗ mà mang tiếng làm cho 4 hăng mới oai chứ. Rồi đến năm 2000 hăng tuyên bố bán cho Celectica, tôi may mắn vừa đủ thâm niên nên được hưởng tiền pension (lương hưu) của hăng, và c̣n được hăng Celestica tiếp tục mướn với quyền lợi lương bổng như hăng Avaya trả, thâm niên được cộng luôn từ ngày bắt đầu làm với Western Electric cho tới bây giờ. Năm đó không có ǵ hên bằng, tôi được nghỉ phép của hai hăng trả, tổng cộng gần 3 tháng phép, và tiền income thêm được gần 1000 đô một tháng(tiền pension của hăng Avaya). Tôi nghĩ, nếu cuộc đời cứ như vậy có ǵ bằng. Ai mà biết được chữ ngờ, năm 2001 sau khi đi phép ở Việt Nam về, chỉ đúng 1 tuần, th́ bị biến cố 9/11 và bắt đầu hảng tuột dốc. Những “Stock” tôi mua 10% tiền lương hàng tuần của hảng Lucent, Avaya bắt đầu tuột giá. Tôi cứ nghĩ sẽ có ngày tăng trở lại, nhưng không, càng ngày càng tuột, tôi chán không thèm để ư (đến khi nhận được Lucent khoảng 500 đô, Avaya khoảng 5000 đô). Mấy chục ngàn tiền stock bây giờ không c̣n 1 cent. Tôi vẫn tiếp tục làm cho hăng Celestica nhưng ba ch́m bảy nổi, nhiều khi không có việc tôi phải xuống làm assemly (làm dây chuyền), sửa, hàn các board điện, các máy móc dần dần hảng chuyển đi, những board điện hư từ các khách hàng gởi về không cần sửa chữa, họ thay thế board mới. Tôi thấy có cảm giác hăng bắt đầu có ǵ đó không ổn. Đầu năm 2002 tôi nhận được tờ giấy layoff (mất việc).

 Trong thời gian bị thất nghiệp, tôi trở lại trường CCD (Community College, of Denver) đổi nghề architecture (kiến trúc) nhưng học không nổi nên bỏ nữa chừng. Sau đó người bạn giới thiệu cho vô hăng tiện làm machine operator (thợ máy). Mặc dù tôi không biết ǵ về tiện hết, nhưng nhờ bạn bè hướng dẫn nên cũng làm được hơn 2 năm. Những ngày tháng làm thợ máy tôi không thích lắm, v́ lâu lâu phải khiêng những cây sắt dài hơi nặng, dầu nhớt dính quần áo bay mùi khó chịu, bởi thế tôi quyết định bỏ hăng mở tiệm làm ăn.

 Lúc mở tiệm, tôi không có đủ tiền để sang tiệm, tôi quyết định refinance (Mượn tiền) nhà lấy ra 110 ngàn đô. Tài sản tôi chỉ có cái nhà trả gần hết bây giờ lại bắt đầu. Đó là một tính toán sai lầm nhất mà tôi không nghĩ ra. Kinh nghiệm làm ăn tôi không có, nên bị họ lừa sang cửa tiệm hơi đắt. Thời gian h́nh như tôi không c̣n nữa, giờ mở tiệm từ 9 giờ sáng sớm tới 7 giờ tối, một năm chỉ đóng cửa có hai ngày ((ngày Christmas và Easter (Giáng Sinh và Phục Sinh)). C̣n tiền lời kể như đủ sống. Năm 2008 tiệm tôi thê thảm nhiều khi muốn bỏ tiệm. Một tên người Trung Đông tới mở một tiệp tạp hóa tương tự tiệm tôi đối diện trên con đường. Hắn cạnh tranh bán phá giá dưới giá mua, khách hàng kéo qua đó hết. Bên nầy tôi ngồi đuổi ruồi mấy tháng liền. Cũng may, hắn đă mua đồ ăn cắp bán lại, nên bị cảnh sát theo dơi bắt ở tù nên hắn dẹp tiệm. Từ đó tiệm tôi bắt đầu bán khá hơn trước nhiều là do khách hàng dồn hết qua bên tôi.

 Tôi cứ ngỡ rằng rán tới 3 năm nữa sẽ bán tiệm nghĩ hưu, nhưng số phận của tôi không như ước muốn, không thể tính trước được.

 Các bà sửa má lúm đồng tiền để có chút duyên, có chỗ chứa tiền. C̣n tôi, mặt đâu đến nổi tệ, vậy mà mấy thằng ăn cướp chơi xấu đục lổ sai chỗ nên tiền lọt ra ngoài hết rồi, nhưng không sao đó là chuyện nhỏ, miễn sao tính mạng vẫn c̣n th́ cuộc đời vẫn c̣n hên. Sang Năm Mới là năm tuổi, tôi sẽ mở nụ cười meo méo, kêu nghèo nghèo cũng vui rồi.

 

 

Nguyễn Tính
20/1/2011

 

 

 

 

 

 

   

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang XUÂN 2011- Văn Học Nghệ Thuật Và Quê Hương