|
|

Mục
Lục
Trang
B́a
Ban
Biên Tập
Lá
Thư
Xuân
Nguyễn
Thị Thanh
Trí
Đọc
Lá
Thư
Xuân:
Lê
Thị
Mỹ
Châu
Táo
Quân
Chầu
Trời
Nguyễn
Thị Thanh Trí
Câu
Đối
Tết
Lê
Bá Thiên
Câu
Đối
Tết
Vinh
Hồ
Chúc
Tết
Mừng
Xuân
Canh Dần
Vinh
Hồ
Đôi
Lời Tâm
Sự
Lư
Hổ
Thơ
Chúc
Tết
Trần
Đ́nh
Thọ
Xuân
Quê
Nhà
Mùa
Mai
Hiếm
Nguyễn
Quang
Lộc
Chuyện
Cái
Thùng
Bánh
Tét
Lương
Lệ Bích San
Xuân
Này
Tôi
Nhớ
Măi
Trần
Như
Phương
Xuân
Đất
Khách
Một
Cái
Tết
Lạ
Kỳ
Lữ
Thanh
Cư
Xuân Nguyện
Đinh Thị
Lan
Chú
Câm
Lâm
Thanh Nhàn
Trước Thềm
Năm Mới
Đặng Thị Ngọc
Nữ
Hai
Không
Lẻ
Chín
Nh́n
Lại
Phi
Ṛm
Sinh
Hoạt
Tết
Hải
Ngoại
Kịch
Vui
Vơ
Thuật
Nguyễn
Dzuy
Nam
Nguyễn
Dzuy
An
H́nh
Ảnh
Tết
Quê
Nhà
Sử
Xương
Hải
Hải
Ngoại
Đinh
Bá
Hồ
Hoa Xuân
Ngày
Tết
Hoa
Đào
Trong
Mắt
Ai
Phạm Thị Nhung
Chuyện
Vui
Đầu
Năm
Kể
Chuyện
Vui
Lư
Hổ
Tiếng
Việt
Nguyễn
Quang
Lộc
Ca
Hát/Nhạc
Tiếng
Hát:
Mộng
Chiều
Xuân
Lan
Đ́nh
Tiếng
Sáo
Thiên
Thai
Lan
Đ́nh
Gái
Xuân
Lan
Hương
Ca
Vọng
Cổ
Lư
Hổ
Đọc
Truyện:"Trăng
Quê
Nhà"
Của Phùng
Thị
Phượng
Lư
Hổ
Nha
Trang
Ngày
Về
Nguyễn
Tính
Tử
Vi
Người
Tuổi
Dần
ABC
Sưu
Tầm
(NXV)
Tôn
Giáo
Phật
Giáo
Đi
Vào
Đời
Mục
Đồng
Chùa
Ngọc
Lâm
Trí
Bửu
Nguyễn
Thừa
Năm
Canh
Dần
Nói
Chuyện
Hổ
Cọp Về Làng
Vinh
Hồ
Tản
Mạn
Về Năm Canh Dần
Nguyễn
Văn Thành
d_bb
Đ.H.K.H
Cách
Chơi
Mạt
Chược
Tô
Đồng
Liêu Trai Chí
Dị
Đàm
Quang
Hưng
Thanh
Phong
Thi
Tập
Vũ
Tiến Phái
Lễ Vu Lan
Nguyễn
Văn Phú
Chính
Danh
Thủ
Phạm
Vụ Đổi Lịch
Báo Hại
Nguyễn
Hữu Quang
Cỗi Rễ Bậc
Hai
Nguyễn
Đức
Tường
Tranh
Nghệ Thuật
Tranh
Họa
Nghệ
Thuật
Phi
Ṛm
Kinh
Nghiệm
Sống
Xuân
Đời
Người
Theo
Chu
Kỳ
Thời
Gian
Hải
Lộc
Văn
Hóa
Ẩm
Thực
Bánh
Tét-Hương
Vị
Tết
Lê
Thị
Mỹ
Châu
Gị
Thủ
Lê
Thị
Đào
Mứt
Dẻo
Lê
Thị
Đào
Nấu
Mắm
Tôm
Lư
Hổ
Khoai
Lang
Dương
Công Thi
Sức
Khỏe
Đại
Dịch
Cúm
Heo
Hay
Đại
Chủng
Ngừa
Cúm
Gà
BS Nguyễn
Vĩ
Liệt
Những
Căn
Bản
Về
Di
Truyền
Học
BS Nguyễn
Vĩ
Liệt
Biên
Khảo
Kinh
Tế
Việt
Nam
Tổng
Kết
T́nh
H́nh
Kinh
Tế
Việt
Nam
Năm 2009
Nguyễn
Văn
Thành
Hoa
Kỳ
Tổng
Kết
T́nh
H́nh
Kinh
Tế
Hoa
Kỳ
Năm 2009
Nguyễn
Văn
Thành
Chuyện
Đó
Đây
Cảm
Ơn
ASIMO
BS Đỗ
Hồng
Ngọc
Năm
Hết
Tết
Đến
BS Đỗ
Hồng
Ngọc
Mười
Năm
Chân
Bước
Trên
Đường
Dài
Lương
Lệ Huyền Chiêu
Ngày
Xuân
Kể Chuyện
Làm
Báo
Ở
Singapore
Nguyễn
Thị Thục
Viết
về
Ninh
Ḥa
Ḥn
Vọng
Phu
Quê
Tôi
Đinh
Hữu Ân
Ninh
Ḥa
Tôi
Xưa
Lương
Lệ Huyền Chiêu
Những
Bước
Đường
Đi
Qua
Của
Một
Người
Con
Xóm
Rượu
Nguyễn
Hưng
Chùm
Me "Phong
Ấp"
Lê
Thị Hoài Niệm
Viết
về
ninh-hoa.com
Viết
Cho
Ninh-Hoa.com
Lê
Thị Mỹ Châu
Gái
Tuổi
Dần
Lương
Lệ Bích San
Kỷ
Niệm
Về
Trường:
Trần
B́nh Trọng
Ninh Ḥa
Những Mùa
Xuân
Đi
Qua
Thầy
Trần
Hà
Thanh
Vạn
Ninh
Xuân
Nhớ
Ngô
Thị
Kim
Anh
Thương
Về
Vạn
Ninh
Thầy
NK
Nha
Trang
Ngày
Về
Nguyễn
Thị
Kính
Nhớ
Về
Nha
Trang
Nguyễn
Thị
Kính
Phôi
Pha
Tháng
Ngày
Thầy
Trương Văn
Nghi
Một
Chuyện
Mùa
Xuân
Cô
Đặng
Thị Tuyết
Như
Chúc
Mừng
Xứ
Vạn
Nguyễn
Thị Thí
Các Trường
Khác
Thảo
Trang
Nguyễn
Đồng Danh
Trường
Hưng
Đạo
NhaTrang
Phạm
Thanh
Phong
Thi
Nhạc
Giao
Duyên
Hồn
Tôi
Theo
Gió
Bay Về
Mùa
Xuân
LMST
Nắng
Mai
Mục
Đồng
Văn
Học
NT
Lịch
Sử/Địa
Lư
Cảm
Nghĩ Về
Nhạc
Dân
Gian
Anh Bằng
- Hoàng Nam
"Xuân
Dạ"
Dương Anh
Sơn
"Xuân
Nhật
Ngẫu
Hứng"
Dương Anh
Sơn
Em
Là
Nốt
Nhạc
Dễ
Thương
NxVạn
Bài
Hát
Về
Tha
La
Trong
Kư
Ức
Việt Hải
Los
Angeles
Ai
Xuôi
Về
Tây
Đô ?
Việt Hải
& Mindy Hà
Sống
Để
Viết,
Viết
Để
Sống
Trần Minh Hiền
Thơ
Xuân
Điều
Ngự
Giác
Hoàng
Trần
Nhân
Tông
Trí Bửu
Nguyễn Thừa
Thơ
Chúc
Xuân
Nguyễn Thị
Bảy
Mừng
Ngày
Hội
Ngộ
Nguyễn Thị Thanh B́nh
Ba
Mùa
Xuân
Nguyên Bông
Hoài
Cảm
Nguyên Bông
Gởi
Thiệp
Xuân
Thăm Mẹ
Trần Ngọc
Chánh
Nhớ
Xuân
Hương Đài
Xuân
Của
Chị
Lan Đinh
Hương
Biển
Mặn
Mà
Xuân
Thầy Quách
Giao
Xuân
Tàn
Lê
Thị
Ngọc Hà
Đôi
Mắt
Em
Việt Hải
LA
Một
Nửa
Yêu
Em
Việt Hải
Los
Angeles
Khai
Bút
2010
Trần Minh Hiền
Con Sông Nào
Đă Xa Nguồn
Huỳnh
Trịnh Tuyết
Hoa
Lạc
Lơng
Nguyễn
Thị Tuyết Hoa
Xuân
Ly
Hương
Vinh Hồ
Xuân
Về
Lại
Nhớ
Quê
Hương
Vinh Hồ
Ngọt
Ngào
Xuân
Trần Thị
Phong
Hương
Bỗng
Nam Kha
Sắc
Xuân
Đinh Thị
Lan
Mùa
Xuân
Trên
Đất
Lowell
Cụ Bà
Trần Thanh Liễu
Chuyện
Ngày
Xưa
Nguyễn Duy
Long
Xuân
Ơi!
Xin
Chầm
Chậm
Nhé
Hải
Lộc
Xuân
Về
Lê Thị
Lộc
Người
Đi
Đàm
Thị Ngọc Lư
Đôi
Ta
Đặng
Thị Ngọc
Nữ
Canh
Dần...Đừng
Nên !
Đặng
Huy Nhẫn
Thói
Đời
Đặng
Huy Nhẫn
Nắng
Chiều
Xuân
Phan
Kiều
Oanh
T́nh
Xuân
Phan
Kiều
Oanh
Xuân
Chia
Ly
Phan
Kiều
Oanh
Hạnh
Phúc
Đâu
Xa
Nguyễn
Hoàng
Phi
Đợi Anh
Về
Phạm
Thanh
Phong
Không
Đề
Trần
Như
Phương
Nhớ
Xuân
Xưa
Trần
Như
Phương
Gương
Mặt
Trái
Xoan
NhàQuê
Ngỡ
Ngàng
Nụ
Xuân
Lâm
Minh
Tài
Xuân
Tri
Kỷ
Lâm
Minh
Tài
Mùa
Xuân
Đó
Phút
T́nh Cờ
Cô Kim
Thành
Trăng
Ngủ
Quên
Cô Kim
Thành
Nỗi
Nhớ
Chiều
Cuối
Năm
Vơ
Ngọc
Thành
Phác
Họa
Vơ
Ngọc
Thành
Dấu
Ấn
T́nh
Quê
Anh
Thy
Quả
Dưa
Ngày
Tết
Nguyễn
Thị Thí
Tưởng
Nhớ
Thi
Thi
Xuân
Tha
Hương
Nguyễn
Thị Thí
Mùa
Xuân
Và
Nỗi
Nhớ
Trần
Đ́nh
Thọ
Chúc
Mừng
Năm
Mới
Ngô
Trưởng
Tiến
Quê
Hương
Tôi
Nỗi
Chờ
Mong
Nguyễn
Tính
Xuân
Viễn
Xứ
Nguyễn
Tính
Tháng
Giêng
Ơi
Lương
Mỹ
Trang
Em
Có
Biết
Nguyễn Thục
Nhà
Cọp
Lên
Ngôi
Tú
Trinh
Xuân -
Vẫn
Ấm
Ḷng
Thượng
Tọa
Thích
Ngộ
Trí
Thương
Nhớ
Ơi !
Nguyễn
Thị
Thanh
Trí
T́nh
Xuân
Đất
Khách
Du Sơn
Lăng Tử
Xuân
Gợi
Cố
Hương
Du
Sơn
Lăng
Tử
Ca
Khúc
Mùa
Xuân
Lê
Duy
Vũ
Văn
Bóng
Nắng Xuân
Nguyên
Bông
Những
Vần Thơ Vụn
Gẫy
Nguyễn
Tấn
Ca
Nỗi
Nhớ Cuối Năm
Trần
Thị
Chất
Những
Ngày
Giáp
Tết
Lê
Thị
Mỹ
Châu
Hạt
Giống Đang Nảy
Mầm
Phan
Phụng
Dung
Mái
Nhà Xưa
Tâm
Đoan
Tôi
Ơi
Đừng
Tuyệt
Vọng
Lê
Thị
Ngọc Hà
Bông
Cải
Huỳnh Trịnh Tuyết Hoa
Hơi
Thở
Mùa Xuân
Nguyễn
Thị Tuyết
Hoa
Mưa
Cuối Mùa
Nguyễn
Thị Tuyết Hoa
Tiếng
Vọng
Trên
Ngàn
Tường
Hoài
Giây
Phút
Giao
Thừa
Lư
Hổ
Ở
Nơi Trái Tim
Nguyễn Quang Lộc
Tạm
Biệt...
Thanh
Mai
Trên
Nỗi
Nhớ Thương Đau
Nguyễn
Hữu
Nghĩa
Kỷ
Niệm...Vui
Phan
Kiều
Oanh
Mai
Hương
Xuân
Topa
Panning
Chào
Bảy
Mươi
Trương
Thanh
Sơn
Phần
Thưởng
Lâm
Minh
Tài
Nơi
Đàn
Chim
Bay
Về
T́m
Hơi
Ấm
Nguyễn
Hữu
Tài
Đám
Ma
Người
Ngoại
Đạo
Hoàng
-
Thanh
Xúc
Tép
Dương
Công
Thi
Em
Tôi
Đă
Ra
Đi
Hà
Thị
Thu
Thủy
Buồn
Vui
Đời
Lính
TT
Nguyễn
Tính
Những
Con
Đường
Dưới
Chân
Tôi
Nguyễn
Đôn
Huế
Trang
Thư từ,
bài vở, h́nh ảnh hoặc
ư kiến xây dựng, xin liên lạc:

diem27thuy@yahoo.com

|
lá vàng từ bỏ cành khô,
con sông nhỏ đă xuôi về đại dương,
thăng trầm trên khắp nẽo đường,
ṿng tay rời ră vô thường buông xuôi …
Như vậy là
Hà đă thật sự ra đi, thật sự bỏ hết những ǵ thuộc về thế giới
này để đi về miền đất mới. Hai tuần trước tôi nhận được email
của Phượng báo tin Hà đang bệnh nặng, bác sĩ cho biết, nó đang ở
vào giai đoạn cuối của chứng ung thư buồng trứng. Phượng bảo tôi,
nếu có thể, cố gắng thu xếp về sớm hơn để thăm Hà lần cuối. Tôi
cho Phượng hay tôi đă có dự định về, nhưng phải đến tháng mười
hai, khi các con tôi được nghĩ lễ. Phượng nói, như vậy th́ sợ
quá trễ và e ngại khi tôi về đến Việt Nam th́ đă quá muộn màng,
v́ chứng ung thư của Hà đang lan dần đến những bộ phận khác
trong cơ thể. Gia đ́nh Hà có ư muốn thuyên chuyển nó vào bệnh
viện ở Sá g̣n, hy vọng với những phương thức trị liệu hiện đại
hơn, sẽ giúp cho nó thoát qua khỏi cơn bệnh ngặt nghèo này,
nhưng bác sĩ địa phương đă từ chôí lời yêu cầu, và cho biết thời
gian c̣n lại của Hà không c̣n bao lâu nữa, và cho dù có đi đến
bệnh viện nào được trang bị đầy đủ với những dụng cụ tối tân hơn,
cũng không c̣n kịp.
P hượng
và đám bạn ở Ninh Ḥa đă vào đến Nha Trang để thăm Hà, nó khóc
thật nhiều v́ h́nh như nó cũng cảm nhận được những ǵ sắp xảy ra
cho nó, dù không đứa nào dám nói cho nó nghe sự thật về căn bệnh
nguy hiểm này. Và mặc dầu cả đám bạn đă cố gắng an ủi để vận
động tinh thần của nó, nhưng đứa nào cũng hiểu được Hà đang đi
đến đoạn cuối của cuộc đời. Tôi cố gắng liên lạc với gia đ́nh Hà
và ngơ ư muốn nói chuyện với nó, hy vọng sẽ được nghe được tiếng
nói của nó một lần, dù là lần sau cùng, nhưng rồi cũng không
thực hiện được. Một tuần sau, tôi lại nhận được email của Phượng,
lần này chỉ có vỏn vẹn vài chữ ….“ Hà mất rồi lúc 15giờ
“….. Mặc dầu biết rơ t́nh trạng sức khỏe của nó qua điện thoại
với Phượng từ tuần trước, tôi vẫn không nghĩ và ngờ rằng nó đi
mau như vậy, nên sau khi nhận được điện thư báo tin nó đă ra đi,
tôi vẫn hết sức bàng hoàng khi đọc những ḍng chữ ngắn ngủi đó,
ngắn như cuộc đời của nó. Năm mươi mốt năm có mặt trên quả trái
đất này, cuộc đời của nó buồn nhiều hơn vui, khổ đau nhiều hơn
hạnh phúc, nhất là giai đoạn sau khi nó lập gia đ́nh và sau khi
mẹ nó qua đời.
Ngày mai trong đám xuân xanh ấy,
Có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi…
( Hàn Mặc Tử)
C húng tôi,
một nhóm bảy đứa con gái chơi thân với nhau khi lên trung học
cho đến năm đệ nhị, th́ Hà từ giă sách vở, bảng đen, phấn trắng,
bạn bè để đi trên con đường mới. Ngày nó lập gia đ́nh chúng tôi
đạp xe đạp đến chúc mừng cho nó được trăm năm hạnh phúc. Đám
cưới nó thật đơn giản, ngoài cha mẹ hai bên, chỉ có chúng tôi
tham dự. Nh́n nó trong chiếc áo dài cô dâu, xung quanh gia đ́nh
toàn là người lớn, chúng tôi thấy ḿnh lạc lơng làm sao. Trong
đầu óc non nớt chúng tôi nghĩ, không biết từ đây nó sẽ ra sao
trong cuộc sống mới, và cảm thấy lo ngại cho nó thật nhiều.
N gày
nó sinh đứa con đầu ḷng, chúng tôi đến thăm, nh́n thấy nó bở
ngỡ trong bổn phận làm mẹ, chúng tôi chỉ nh́n nhau rố.. cười
thầm nhưng không dám hỏi v́ sợ nó mắc cở, cho dù trong đầu óc
non nớt của chúng tôi khi ấy không biết nó … sinh con như thế
nào J. Trong khi chúng tôi bận bịu với sách vở và những bài thi,
th́ nó bận bịu với bổn phận gia đ́nh, và sau khi đă tốt nghiệp
trung học, chúng tôi mỗi đứa một phương, đi ghi danh khắp mọi
trường đại học, với hy vọng có thể tiếp tục con đường học vấn,
mong t́m cho ḿnh một hướng đi cho tương lai trong cái giai đoạn
vàng thau lẫn lộn của đất nước, th́ Hà lại có thêm đứa con thứ
hai, và lại càng thêm bận bịu với miếng cơm manh áo. Phượng may
mắn được nhận vào ngành y và sau này trở thành cô y tá. Ngọc và
Nhung chấp nhận làm nghề gơ đầu trẻ, sau khi đi tu nghiệp thật
xa măi ở tận Tuy Ḥa. Lan th́ trôi giạt vào miền nam không biết
ra sao. Lập may mắn hơn, lúc đó đă định cư ở Úc Đại Lợi, c̣n tôi
th́ cứ lang thang v́ không có trường dược nào gần nhà, c̣n những
phân khoa khác th́ không chấp nhận cho tôi ghi danh , v́ những …
thành tích của gia đ́nh, mà tôi th́ nhất quyết không muốn trở
thành cô giáo, mặc dầu Nhung đă khuyên nhủ nhiều lần, nên tôi
tập tành trở thành người đi… buôn, cho đến khi có cơ hôị đi ra
nước ngoài. Tuy rằng cuộc hành tŕnh rời xa quê hương với muôn
trùng trắc trở, gian nan, cộng thêm những năm tháng đầu tiên ở
xứ người cũng dẫy đầy những khó khăn và nước mắt, nhưng Lập và
tôi cũng cố gắng tạo dựng cho ḿnh một đời sống mới, trên những
mănh đất không cùng một ngôn ngữ với màu da.
N hững cánh
thư gởi cho nhau rồi cũng thưa dần theo ngày tháng cùng với
những bận bịu của cuộc sống, chúng tôi bây giờ mỗi đứa đều có
bổn phận và trách nhiệm với gia đ́nh. Cuộc sống trong những năm
sau 75 là những giai đoạn khó khăn của tất cả mọi người, tuy đứa
nào cũng có những khó khăn riêng, nhưng có lẽ Hà lại là đứa chịu
nhiều gian nan nhất trong đám. Một vài năm sau khi ra hải ngoại,
tôi có nhận thư của Nhung cho biết bạn bè ở Việt Nam rất ái ngại
và lo lắng cho nó khi biết Hà lại chuẩn bị làm mẹ thêm lần nữa.
Lo lắng cho cuộc sống của nó với sẽ khó khăn hơn với sự ra đời
của đứa con thứ ba. Hà không báo tin cho tôi biết việc này, lâu
lâu tôi có nhận được thư của nó, có khi một năm một lá, có khi
hai năm một lá. Thỉnh thoảng, tôi nhận được những tấm thiệp
giáng sinh hoặc thiệp chúc tết, và bao giờ cũng vậy, chỉ có vỏn
vẹn vài ba hàng. Có lần tôi trả lời thư cho nó, bảo rằng sao mà
… hà tiện lời nói đến như vậy, nhưng có lẽ, nó đang có những nỗi
niềm tâm sự nào đó không muốn tỏ bày. Đôi khi tôi nhận những
cánh thư được gởi đến từ những địa chỉ nào rất xa lạ, nên tôi
chẳng muốn hồi âm v́ sợ không biết nó có nhận được hay không.
Trong đó, có những lá thư làm cho tôi không cầm được nước mắt.

Tôi không
thể h́nh dung nó lang thang ở những bến xe đ̣, dưới những cái
nóng nung người và dưới những cơn giông với những thúng bánh để
mưu sinh. Có những ngày mưa dầm không bán được, nước mưa rơi phủ
trên cặp mắt kiếng cũ đă găy gọng, phải cột bằng sợi dây kẽm,
mặc dầu không c̣n thấy rơ nét v́ đă từ lâu không được khám mắt
và làm lại, nó đành mang về nhà để thay thế cho … buổi cơm chiều
L. Nó tâm sự với tôi về cái chết của đứa con thứ hai và nỗi đau
nó phải trăi qua. C̣n nhiều và nhiều nữa những cánh thư chuyên
chở những truân chuyên và đầy nhọc nhằn của cuộc sống. Mỗi đứa
một số phận, nhưng h́nh như những muộn phiền, hệ lụy cứ đi theo
nó dai dẵng cho đến cuối cuộc đời. Nghĩ đến những h́nh ảnh ngày
xưa khi c̣n đi học, cả bọn chúng tôi trong những tà áo dài tha
thướt rong chơi, không vướng bận ưu phiền, những năm tháng …”
trắng da dài tóc” mà mẹ tôi thường hay nói, để diễn tả về một
cuộc sống sung túc, đủ đầy, của một thời áo trắng, rồi cảm thấy
thật xót xa. Kinh tế gia đ́nh nó bắt đầu đi xuống khi cuộc chay
đua vào chiếc ghế dân biểu của ba nó không thành công, v́ tất cả
gia tài đă đổ vào trong cuộc vận động bầu cử, để rồi gia đ́nh nó
cũng từ đó bước sang một bước ngoặt mới. Cuộc đời nó mang thêm
nhiều khổ lụy cùng với sự ra đi của người mẹ, người đàn bà nhẫn
nhục, bôn ba bằng mọi phương tiện để nuôi sống gia đ́nh, và
không hề biết đến đua chen. Sau này tôi có hay tin người anh cả
của nó qua đời trong một hoàn cảnh rất thương tâm.

T uy chơi
chung cả bọn, nhưng giữa tôi và nó gần gũi nhau hơn. Cũng như
giữa Lập và Phượng, hay Lập và Lan, hay giữa tôi và Nhung , đă
có với nhau những kỷ niệm riêng từng cặp một. Hà mang mặc cảm
trong nhiều phương diện, nên nó thường im lặng không ồn ào như
chúng tôi, nhưng không biết tại sao nó lại thân với tôi hơn
những đứa khác. Tôi nhớ rất rơ, khi c̣n đi học, Hà bao giờ cũng
ghé ngang nhà tôi để hai đứa cùng đi đến trường v́ đoạn đường đi
bộ rất xa. Mỗi sáng như vậy, nó không quên ghé ngang hàng bà bán
bánh ḿ ở đầu ngơ, mua một ổ, cắt làm đôi cho mỗi đứa một nửa,
để vừa đi, vừa … gặm, mặc dầu ông già tôi cấm không được ăn
ngoài đường như vậy, nhưng h́nh như đó là một cái thú, nên chúng
tôi vẫn cứ lén ăn hoài như vậy. Có một kỷ niệm tôi không bao giờ
quên là nó đă …. đại diện cho tôi để gởi bài viết của tôi cho
một tờ báo nào đó ở Nha Trang. Sau khi nhận được bài của tôi,
ṭa soạn muốn gặp mặt để thương lượng về bài viết, số lượng bài
và tiền nhuận bút, tôi đồng ư và chúng tôi đă chọn nhà Hà là địa
điểm của buổi hẹn, nhưng khi người ta đến, tôi sợ quá nên … trốn
luôn ở nhà sau của nó, và nó đă đại diện cho tôi với lời xin lỗi
là tôi phải vắng mặt v́ lư do riêng. Dĩ nhiên công việc viết…
báo của tôi sau đó đă … không bao giờ thành tựu v́ họ nghĩ rằng
tôi không thực tâm muốn làm.
Thật sự khi
đó tôi c̣n quá non nớt để quyết định một công việc lớn lao như
vậy, và ngoài Hà ra, tôi không dám bàn với một ai trong gia đ́nh
hay bạn bè v́ ngại ngùng họ sẽ… cười tôi. Tôi cũng c̣n nhớ lần
đầu tiên phát hiện ra nó bị cận thị và phải mang kiếng mỗi ngày,
nó đă bị cả lớp chế diễu là đứa … bốn mắt, nó khóc nhiều lắm,
c̣n tôi th́ bối rối không biết phải làm sao để cho nó bớt buồn,
nhưng sau đó th́ nó cũng quen dần và không c̣n thấy khó chịu nữa.
Tôi nghĩ , bây giờ dù có muốn hay không, đứa nào cũng đă … bốn
mắt rồi và cảm thấy nhớ làm sao cái thời học tṛ khờ khạo, chỉ
biết chọc phá vui chơi mà không cần toan tính nghĩ suy. Khi lớn
lên một chút, nó chia sẽ với tôi những bức …. thư t́nh ướt át,
rồi bảo tôi cho ư kiến. Tôi không nhớ rơ quân sư ... tôi
đă cho nó những ... kế hoạch ǵ nữa, nhưng dầu sao nó cũng đă
được toại nguyện cùng người nó thương, và cũng đă có những tháng
năm mặn nồng hạnh phúc.
lá vàng từ bỏ cành khô,
con sông nhỏ đă xuôi về đại dương,
thăng trầm trên khắp nẽo đường,
ṿng tay rời ră vô thường buông xuôi,
gởi lại đây những buồn vui,
nhọc nhằn cay đắng vùi ḷng đất sâu,
muộn phiền như gió thoảng mau,
hồng trần băo tố tựa màn sương mai,
áo phù du trả cho ai,
một đời vay mượn miệt mài hư không,
kiếp nhân sinh chốn bụi hồng,
nợ trần giũ sạch thoát ṿng bể dâu,
ba mươi năm gặp lại nhau
mừng vui chưa thỏa đă sầu chia xa
thu hà ơi, tạm biệt nha
thảnh thơi mà bước về nhà b́nh yên…
G ần ba mươi
năm trôi qua, bao kỷ niệm vui buồn của cuộc đời áo trắng của đám
mi nhon chúng tôi, đă ít nhiều trôi đi theo ḍng thời gian, với
tuổi đời đong đầy trên mái tóc. Nhưng cũng có những kỷ niệm gần
như gắn liền với cuộc đời ḿnh. Bọn chúng tôi bảy đứa, ba mươi
năm gặp lại, đă … rụng mất một. Ngày xưa, nó cũng ... giành đi
... lấy chồng trước cả bọn, và bây giờ nó cũng lại …. giành đi
trước chúng tôi, buông tay thả hết những muộn phiền cay đắng của
thế gian, để đi về miền vĩnh cữu. Ngày này năm ngoái tôi c̣n ở
Việt Nam với cái nóng nung người, khi cả bọn đưa tôi ra phi
trường với những nụ cười đầy nước mắt.

Đ úng một
năm, hai ngày, sau khi tôi chia tay với cả bọn, th́ Hà vĩnh viễn
ra đi. Hôm tôi về Việt Nam, th́ thiếu Lập, và mới đây, hôm tháng
giêng, khi Lập về và gặp lại cả bọn, th́ lại không có tôi. Đám
mi nhon ngày xưa bây giờ th́ thật sự chỉ c̣n sáu đứa. Tôi mừng
cho nó không phải trăi qua những đau đớn của xác thân, nhưng
cũng buồn v́ sẽ không bao giờ c̣n gặp lại nó nữa. Dầu sao th́ nó
vẫn hiện diện trong tiềm thức của chúng tôi. Tôi soạn lại trong
đống thư từ cũ và t́m thấy một lá thư đang viết cho nó bị dang
dỡ nửa chừng. Thư viết đề ngày 2 tháng năm, năm 2006, lá thư
chưa được gởi đi, và nó sẽ chẳng bao giờ c̣n có dịp để đọc những
ḍng chữ này, cũng bởi v́ tôi có cái tính lười viết thư bằng tay
như ngày xưa, mà nó th́ không có phương tiện để nhận email. Thời
đại điện tử làm cho người ta trông cậy vào caí máy vi tính quá
nhiều, đến ngay cả trong những công việc nhỏ nhặt nhất hằng ngày,
nếu không, th́ có lẽ lá thư này đă đến tay nó từ lâu lắm.
K hi tôi
viết những ḍng chữ này th́ Hà đă mất hơn hai tuần rồi. Trăi qua
bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống, bôn ba nhiều nơi, cuối cùng
rồi nó cũng về đến nơi an b́nh nhất. Thời gian sẽ qua nhanh và
rồi tất cả cũng sẽ đi vào trong tâm thức. Tất cả những ǵ c̣n
lại chỉ là những kỷ niệm sẽ ch́m dần vào trong trí nhớ rồi cũng
sẽ rong rêu. Tôi vẫn không nghĩ Hà đă thật sự ra đi, nên tôi chỉ
nghĩ rằng nó đang rong chơi ở một nơi nào đó, khi mà những ràng
buộc khổ đau ở thế gian, không c̣n là những vướng bận trong tâm.
Tôi nguyện cầu nó sẽ t́m được cho ḿnh sự b́nh an vĩnh cữu ,
trong sự chăm sóc đầy t́nh thương yêu của đấng tối cao.

THANH
MAI
Viết cho
Thu Hà
một đứa bạn vừa ra đi.. San Jose, tháng tư 2007
|

Trang XUÂN 2010- Văn Học Nghệ Thuật
Và Quê Hương
|
|