Mục Lục
 

  Trang B́a
     
 Ban Biên Tập
 
Lá T Xuân
     
 Nguyễn Thị Thanh T
      
Đọc Lá TXuân:
      
Lê Thị MChâu
  Táo Quân Chầu Trời
     
 Nguyễn Thị Thanh T
 Câu Đối Tết 
     
 Lê Bá Thiên
 Câu Đối Tết
       Vinh H

 

Chúc Tết
 

 Mừng Xuân Canh Dần
      Vinh H
 
Đôi Lời Tâm S
     
Lư H
 TChúc Tết
     
Trần Đ́nh Thọ


X
uân
Q
N



 
 Mùa Mai Hiếm
      
Nguyễn Quang Lộc
 
 Chuyện Cái Thùng Bánh Tét
       Lương LBích San
  Xuân Này Tôi Nhớ Măi
      
Trần N Phương

 

Xuân
Đ
ất Khách


  Một Cái Tết L K 
      
LThanh Cư
  Xuân Nguyện
       Đinh Thị Lan
 
CCâm
     
 Lâm Thanh Nhàn
 
Trước Thềm Năm Mới
       Đặng Thị Ngọc N
  Hai Không L Chín Nh́n Lại 
     
 Phi Ṛm


 

Sinh Hoạt Tết
Hải Ngoại
 

  Kịch Vui Vơ Thuật 
     
 Nguyễn Dzuy Nam
      
Nguyễn Dzuy An


 

H́nh nh Tết
 

  QN 
     
 SXương Hải
 
 Hải Ngoại 
     
 Đinh Bá H

 

Hoa Xuân
N
gày Tết
 

  Hoa Đào Trong Mắt Ai 
     
 Phạm Thị Nhung

 

Chuyện Vui
 

 Đầu Năm K Chuyện Vui
     
Lư H
 Tiếng Việt
     
Nguyễn Quang Lộc

 


Ca Hát/Nhạc

     Tiếng Hát:

 Mộng Chiều Xuân
     
Lan Đ́nh
 Tiếng Sáo Thiên Thai
     
Lan Đ́nh
 Gái Xuân
     
Lan Hương
 
Ca Vọng C
     
Lư H
 Đọc Truyện:"Trăng Q
      
Nhà" Của Phùng Thị Phượng

     
Lư H
 Nha Trang Ngày V
     
Nguyễn Tính
 

 

TVi


  Người Tuổi Dần
     
ABC Sưu Tầm (NXV)
 

 

Tôn Giáo


  Phật Giáo Đi Vào Đời
     
Mục Đồng
  Chùa Ngọc Lâm

     
TBửu Nguyễn Thừa
 

 

Năm Canh Dần
N
ói Chuyện H  

  Cọp V Làng
      
Vinh H
 
Tản Mạn Về Năm Canh Dần
      
Nguyễn Văn Thành

 

 

d_bb
Đ.H.K.H
 

  Cách Chơi Mạt Chược
      
Tô Đồng
  Liêu Trai C D
       Đàm Quang Hưng
  Thanh Phong Thi Tập 
     
 Vũ Tiến Phái
 
LVu Lan
       Nguyễn Văn P
 
Chính Danh Thủ Phạm
      
V Đổi Lịch Báo Hại

     
 Nguyễn Hữu Quang
 
Cỗi RBậc Hai
       Nguyễn Đc Tường


 

Tranh
N
ghệ Thuật


 Tranh Họa Nghệ Thuật

      
Phi Ṛm
 

 

Kinh Nghiệm Sống

 Xuân Đời Người Theo Chu
     K
Thời Gian

      
Hải Lộc

 


Văn Hóa
m Thực



 Bánh Tét-Hương V Tết
     
Lê Thị MChâu
 GThủ
     
Lê Thị Đào
 Mứt Dẻo
     
Lê Thị Đào
 Nấu Mắm Tôm
     
Lư H
 Khoai Lang
     
Dương Công Thi

 



Sức Khỏe

      
  Đại Dịch Cúm Heo Hay
      
Đại Chủng Ngừa Cúm Gà
 
     
BS Nguyễn Vĩ  Liệt
  Những Căn Bản V
      
Di Truyền Học
 
     
BS Nguyễn Vĩ  Liệt

 

 

Biên Khảo
Kinh Tế
 

Việt Nam

  Tổng Kết T́nh H́nh Kinh Tế
      
Việt Nam Năm 2009

       Nguyễn Văn Thành

Hoa K

  Tổng Kết T́nh H́nh Kinh Tế
      
Hoa K Năm 2009

       Nguyễn Văn Thành


 

Chuyện
Đ
ó Đây
 

  Cảm Ơn ASIMO
      
BS ĐHồng Ngọc
 
Năm Hết Tết Đến

      
BS ĐHồng Ngọc
 
Mười Năm Chân Bước Trên
     
Đường Dài

       Lương LHuyền Chiêu
 
 Ngày Xuân K Chuyện Làm
      
Báo Singapore
 

       Nguyễn Thị Thục


 

Viết v
Ninh Ḥa


 
Ḥn Vọng Phu Q Tôi

     
 Đinh Hữu Ân
 
Ninh Ḥa Tôi Xưa

     
 Lương LHuyền Chiêu
 
Những Bước Đường Đi Qua
      
Của Một Người Con Xóm
      
Rượu

     
  Nguyễn Hưng
  Chùm Me "Phong p"

     
 Lê Thị Hoài Niệm

 



Viết v
ninh-hoa.com



  Viết Cho Ninh-Hoa.com
     
 Lê Thị MChâu
 
Gái Tuổi Dần

     
 Lương LBích San



 

 KNiệm V
Trường:

Trần B́nh Trọng
Ninh Ḥa

  Những Mùa Xuân Đi Qua
     
 Thầy Trần Hà Thanh


Vạn Ninh

  Xuân Nhớ
      
N Thị Kim Anh
 
Thương V Vạn Ninh

      
Thầy NK
  Nha Trang Ngày V

      
Nguyễn Thị Kính
  Nhớ V Nha Trang

      
Nguyễn Thị Kính
  Phôi Pha Tháng Ngày

      
Thầy Trương Văn Nghi
  Một Chuyện Mùa Xuân

      
 Cô Đặng Thị Tuyết N
  Chúc Mừng X Vạn

      
Nguyễn Thị T
 

Các Trường Khác

 Thảo Trang
     
  Nguyễn Đồng Danh
 
Trường Hưng Đạo NhaTrang

     
  Phạm Thanh Phong


 

Thi Nhạc
Giao Duyên
 

 Hồn Tôi Theo G Bay V
      
Mùa Xuân

     
 LMST
 Nắng Mai

     
 Mục Đồng
 

 

Văn Học NT
Lịch Sử/Địa Lư
 


 
Cảm Nghĩ VNhạc Dân Gian

      
Anh Bằng - Hoàng Nam
 
"Xuân Dạ"

      
Dương Anh Sơn
  "Xuân Nhật Ngẫu Hứng"

      
Dương Anh Sơn
  Em Là Nốt Nhạc D Thương

      
NxVạn
 
Bài Hát V Tha La Trong
      
Kư c

      
Việt Hải  Los Angeles
  Ai Xuôi V Tây Đô ?

      
Việt Hải & Mindy Hà
  Sống Đ Viết, Viết Đ Sống

      
Trần Minh Hiền
  T Xuân Điều Ngự Giác
      
Hoàng Trần Nhân Tông

      
TBửu Nguyễn Thừa

 



T
 


  Chúc Xuân

      
Nguyễn Thị Bảy
  Mừng Ngày Hội Ngộ 

      
Nguyễn Thị Thanh B́nh
  Ba Mùa Xuân

      
Nguyên Bông
  Hoài Cảm

      
Nguyên Bông
  Gởi Thiệp Xuân Thăm Mẹ

      
Trần Ngọc Chánh
  Nhớ Xuân

      
Hương Đài
  Xuân Của Chị

      
Lan Đinh
  Hương Biển Mặn Mà Xuân

      
Thầy Quách Giao
  Xuân Tàn

     
 Lê Thị Ngọc Hà
  Đôi Mắt Em

      
Việt Hải LA
  Một Nửa Yêu Em

      
Việt Hải Los Angeles
  Khai Bút 2010

      
Trần Minh Hiền
  Con Sông Nào Đă Xa Nguồn
      
Huỳnh Trịnh Tuyết Hoa
  Lạc Lơng
      
Nguyễn Thị Tuyết Hoa
  Xuân Ly Hương

      
Vinh H
 Xuân V Lại Nhớ Q Hương

      
Vinh H
  Ngọt Ngào Xuân  

      
Trần Thị Phong Hương
  Bỗng

      
Nam Kha
  Sắc Xuân

      
Đinh Thị Lan
  Mùa Xuân Trên Đất Lowell

      
CBà Trần Thanh Liễu
  Chuyện Ngày Xưa

      
Nguyễn Duy Long
 Xuân Ơi! Xin Chầm Chậm N

      
Hải Lộc
  Xuân V

      
Lê Thị Lộc
  Người Đi

      
Đàm Thị Ngọc Lư
 Đôi Ta  

      
Đặng Thị Ngọc N
 Canh Dần...Đừng Nên !

      
Đặng Huy Nhẫn
 Thói Đời  

      
Đặng Huy Nhẫn
 Nắng Chiều Xuân  

      
Phan Kiều Oanh  
 T́nh Xuân  

      
Phan Kiều Oanh
 Xuân Chia Ly  

      
Phan Kiều Oanh
 Hạnh Phúc Đâu Xa

      
Nguyễn Hoàng Phi
  Đợi Anh V

     
  Phạm Thanh Phong
  Không Đ          

      
Trần N Phương
  Nhớ Xuân Xưa          

      
Trần N Phương
  Gương Mặt Trái Xoan

      
NQ
  Ngỡ Ngàng NXuân

      
Lâm Minh Tài
  Xuân Tri K          

      
Lâm Minh Tài
 Mùa Xuân Đó Phút T́nh C  

     
Cô Kim Thành
 Trăng Ngủ Quên

      
Cô Kim Thành
  Nỗi Nhớ Chiều Cuối Năm

      
Vơ Ngọc Thành
  Phác Họa

      
Vơ Ngọc Thành
  Dấu n T́nh Q

      
Anh Thy
  Quả Dưa Ngày Tết

      
Nguyễn Thị T
  Tưởng Nhớ

      
Thi Thi
  Xuân Tha Hương

      
Nguyễn Thị T
  Mùa Xuân Và Nỗi Nhớ

      
Trần Đ́nh Thọ
  Chúc Mừng Năm Mới

      
N Trưởng Tiến
  Q Hương Tôi Nỗi
      
Chờ Mong

      
Nguyễn Tính
  Xuân Viễn X

      
Nguyễn Tính
  Tháng Giêng Ơi

      
Lương MTrang
  Em Có Biết

      
Nguyễn Thục
  NCọp Lên Ngôi
     
Tú Trinh
  Xuân - Vẫn m Ḷng

      
Thượng Tọa Thích Ngộ T
  Thương Nhớ Ơi !
      
Nguyễn Thị Thanh T
 T́nh Xuân Đất Khách

      
Du Sơn Lăng T
  Xuân Gợi CHương

      
Du Sơn Lăng T
  Ca Khúc Mùa Xuân

      
Lê Duy Vũ
 


Văn

 

  Bóng Nắng Xuân
       Nguyên Bông
 
 Những Vần TVụn Gẫy
       Nguyễn Tấn Ca
 
 Nỗi Nhớ Cuối Năm
       Trần Thị Chất
 
 Những Ngày Giáp Tết
       Lê Thị MChâu
 
 Hạt Giống Đang Nảy Mầm
       Phan Phụng Dung
 
 Mái NXưa
       Tâm Đoan
 
Tôi Ơi Đừng Tuyệt Vọng
     
 Lê Thị Ngọc Hà
 
Bông Cải
     
 Huỳnh Trịnh Tuyết Hoa
  Hơi Thở Mùa Xuân
      
 Nguyễn Thị Tuyết Hoa
  Mưa Cuối Mùa
      
 Nguyễn Thị Tuyết Hoa
 
Tiếng Vọng Trên Ngàn
     
 Tường Hoài
 
Giây Phút Giao Thừa
     
 Lư H
  Nơi Trái Tim
       Nguyễn Quang Lộc
 
 Tạm Biệt...
       Thanh Mai
  Trên Nỗi Nhớ Thương Đau   

      
Nguyễn Hữu Nghĩa
  KNiệm...Vui
     
 Phan Kiều Oanh
  Mai Hương Xuân   

     
 Topa  Panning
  Chào Bảy Mươi   

      
Trương Thanh Sơn
  Phần Thưởng
     
 Lâm Minh Tài
  Nơi Đàn Chim Bay V T́m
       
Hơi

      
Nguyễn Hữu Tài
  Đám Ma Người Ngoại Đạo
     
 Hoàng - Thanh
  Xúc Tép 

      
Dương Công Thi
  Em Tôi Đă Ra Đ

      
Hà Thị Thu Thủy
  Buồn Vui Đời Lính TT

      
Nguyễn Tính
  Những Con Đường Dưới
     
Chân Tôi
       Nguyễn Đôn Huế Trang


 

 

 

 

Thư từ, bài vở, h́nh ảnh hoặc
ư kiến xây dựng, xin liên lạc:

 
diem27thuy@yahoo.com

 



 

 

 

 


 

 


 

    Sáng sớm vừa mở cánh cửa sổ pḥng ngủ, Thuyên đảo mắt nh́n chậu lan đang hé nụ và thầm tiếc “giá như nó nở chậm hơn khoảng 3 tuần, th́ vừa đúng dịp Tết rồi, ấy vậy mà...”

 Nắng mai tràn vào ô cửa mang theo hơi lạnh nhè nhẹ cuối đông, Thuyên thấy ḷng dâng lên chút xôn xao vui buồn lẫn lộn - sắp hết năm rồi.

 Thuyên chép miệng nh́n bóng ḿnh trong gương và mỉm cười hài ḷng. Dáng dấp vẫn c̣n xuân chán, thảo nào bạn bè đồng nghiệp cứ trầm trồ măi.

 “ Thế nhưng đă sắp ba mươi rồi đó con à”, Thuyên nhớ lại lời mẹ nhắc nhở cách đây vài tuần về chuyện chồng con của ḿnh, bất giác thở dài. Quả thật đôi khi cố quên để sống vui vẻ nhưng không phải muốn là được, đă có lúc Thuyên nghĩ đến việc sống độc thân nuôi con một ḿnh, không nhất thiết phải “ lống chầy” nhưng chưa dám nói với mẹ điều này v́ chắc chắn cô sẽ bị phản đối gay gắt thôi.

       Tiếng chuông đồng hồ vang lên 7 tiếng đều đặn, Thuyên phóng vội chiếc Attila ra đường. Hôm qua giám đốc thông báo cuộc họp cuối năm rất quan trọng nên không được trễ, mà Thuyên lại là một trưởng pḥng mẫn cán nên cô luôn muốn ḿnh có mặt đúng giờ.

       Thở phào nhẹ nhỏm khi đă dựng xe xong, cô khoan thai đi về phía thang máy vừa đi vừa hát nho nhỏ lời một bài hát của Dương Thụ “ Cho em nắm tay, n?m tay anh khi mùa xuân về, cho em khát khao, khát khao anh khi mùa xuân về..”.

       Bỗng nhiên cô thấy gáy ḿnh nóng lên như đang bị ai nh́n trộm, dừng phắt lại nh́n ra phía sau th́ quả thật một người bằng xương bằng thịt đang đếm bước sau cô. Anh ta gật đầu mỉm cười : “ cô hát hay ghê, nhờ cô tôi mới nhớ ra sắp Tết rồi”. Thuyên đỏ mặt cười bối rối không nói được lời nào. Quái lạ, b́nh thường cô cũng là người nhanh miệng, nhanh mồm lắm tự dưng hôm nay lại tặt tị như ngậm hột thị thế không biết.

       Thế rồi cả hai cùng vào thang máy, Thuyên tự nhủ không biết anh chàng này từ đâu đến mà chỉnh chu thế không biết. Nhân viên mới của công ty hay khách đến giao dịch vậy cà ?

 

 “ Xin thứ lỗi, dường như cô tên Thuyên phải không ? “ Anh chàng lên tiếng càng làm Thuyên thêm thắc mắc.

 Cô tṛn mắt nh́n thẳng vào mặt người đối diện : “ Ủa, sao anh biết tên tôi ?”

 Anh ta mỉm cười nheo mắt “ Vậy là đúng là cô rồi, không những biết tên mà tôi c̣n biết nhiều điều khác nữa

 “ Vậy sao ?” 

        Đến đây cửa thang máy bật mở, câu chuyện phải dừng lại. Hai người rảo bước về 2 hướng khác nhau.

        Thuyên mang theo một dấu hỏi trong đầu bước vội vào pḥng họp. Vẫn c̣n trống nhiều chỗ, cô chọn cho ḿnh chiếc ghế ở một góc khuất để tiện suy tư. Mọi người đang túm tụm lại đùa cợt trêu chọc nhau trong khi chờ xếp đến. Thuyên tiếp tục ḍng suy nghĩ của ḿnh : “ Lạ ghê, hắn ta là ai mà lại biết ḿnh ở giữa cái thành phố đông người này chứ, hay là một vệ tinh vẫn thường rà theo mỗi khi ḿnh đi làm về, nhưng sao ḿnh không biết chứ ? Mà cũng chưa hẳn thế, v́ có vẻ như hắn đă lập gia đ́nh rồi chứ chẳng c̣n trẻ trung ǵ nữa đâu?

       Cuộc họp trôi qua nhanh, Giám đốc dừng lại bước ra ngoài ra hiệu cho chị tạp vụ rồi tiếp tục nói với mọi người trong pḥng : “ Xin được giới thiệu, công ty chúng ta mới tiếp nhận một giám đốc nhân sự mới thay cho giám đốc Tuyên sắp về hưu vào đầu tháng 2 này, mời mọi người làm quen nhé - đây là anh Hải Triều

       Có tiếng ồ lên, x́ xào “ cha này c̣n trẻ dzậy làm nhân sự, không biết sao đây ?” “ Wow, đẹp trai phong độ ghê, không biết có vợ chưa ? “ cỡ này th́ chắc là chưa có vợ.. hai, hay là độc thân tại chỗ thôi

       C̣n Thuyên th́ giật nẩy người, hóa ra hắn ta là Xếp mới của ḿnh. Cô cảm thấy ù tai nên chẳng nghe Hải Triều phát biểu điều ǵ. Cô nghĩ chắc sáng nay ḿnh bước ra cửa bằng chân trái rồi. Hải Triều - cái tên nghe quen quen. Cô lắc đầu xua đi mọi ư nghĩ v́ đă lâu lắm rồi cô không có thói quen quan tâm đến người khác phái. 

       Đă quá nửa đêm nhưng Triều không sao chợp mắt được, vói tay lấy điếu thuốc châm lửa, anh bước ra khỏi pḥng, bầu trời đêm cao hun hút lấp lánh đầy sao. Rít một hơi thuốc thật sâu, Triều mường tượng lại cảm nhận gặp Thuyên sáng nay, vẫn cái vẻ yêu kiều duyên dáng ấy nhưng có phần mặn mà và khép kín hơn ngày trước....

 

       Thật bất ngờ khi chạm mặt nhau trong t́nh huống ấy, Triều thấy vui hơn trong ngày về công ty mới. Chắc chắn Thuyên không thể tưởng tượng ra rằng, cách đây ba năm anh đă thầm yêu cô ấy nhưng không thể bày tỏ được bởi v́ lúc ấy cô đang là bạn gái của Vỹ - bạn đồng nghiệp cùng cơ quan với Triều. Lần đầu nh́n thấy Thuyên tại một hiệu sách gần nhà, Triều đă thấy vô cùng xao xuyến v́ dáng dấp nhỏ nhắn mềm mại đầy nữ tính và nụ cười rạng rỡ của cô ấy. Dự định t́m cơ hội làm quen, đêm đó Triều đă đi theo Thuyên về tận nhà. Đó là một ngôi nhà nhỏ lọt thỏm trong một khoảng sân rộng với giàn hoa ti gôn trắng muốt điểm nhụy đỏ tươi. Thuyên chẳng hề biết có kẻ si t́nh đang bần thần trước cổng nhà ḿnh.

       Hai hôm sau Triều phải đi công tác ở Hội An mất nửa tháng. Ngày về Triều dự định sẽ mở chiến dịch điều tra về cô gái xinh xắn này. Một buổi chiều vừa dắt xe ra khỏi cơ quan th́ thoáng thấy bóng một người giống Thuyên đang ngồi sau xe Vỹ. Triều hơi choáng nhưng cố hy vọng. Đến khi gặp hỏi Vỹ th́ cậu ấy xác nhận là người yêu của ḿnh và đôi bên gia đ́nh đang chuẩn bị tiến đến. Thế là xong - Nhưng khổ nỗi Vỹ là bạn cùng pḥng của Triều nên thỉnh thoảng cậu ấy cứ vô t́nh kể về Thuyên cho Triều nghe bằng những lời khen ngợi tràn ngập niềm hạnh phúc xen lẫn tự hào. Điều đó càng làm Triều không thể xóa đi h́nh ảnh của Thuyên trong tâm tư. Đă thế đôi lúc nh́n thấy họ giung giăng giung giẻ mỗi chiều, Triều lại thấy niềm thất vọng dâng lên dạt dào. Mặc dù lúc bấy giờ Triều cũng là một thanh niên được các cô gái quan tâm nhưng anh vẫn chưa thấy rung động v́ bất kỳ ai giống như cảm giác có được với Thuyên.

 Một thời gian sau Triều quyết định xin chuyển công tác về miền trung, để tránh cho ḿnh sự hụt hẩng mỗi lần nh́n thấy Thuyên. C̣n Vỹ hoàn toàn không hề hay biết tâm trạng của bạn ḿnh.

       Giờ t́nh cờ làm việc cùng công ty, Thanh thấy hoang mang hơn về Thuyên. T́nh trạng của cô ấy và Vỹ thế nào rồi ? đă kết hôn chưa ?. Bao nhiêu câu hỏi cứ dồn dập xuất hiện càng khiến Thanh hiểu rằng mối quan tâm của ḿnh dành cho Thuyên lại dần dần trỗi dậy. Dụi điếu thuốc đang hút dở dang, Thanh quyết định ngày mai sẽ t́m hiểu hồ sơ của Thuyên - Giám đốc nhân sự mà.

        Đă mấy hôm nay, buổi tối, tầm khoảng 9 h00, Thuyên lại nhận được một cành hoa bách hợp do một cậu bé chuyển đến pḥng ở của Thuyên. Hỏi th́ cậu bé cho biết một anh cao lớn nhờ mang lên cho cô nhưng chẳng biết tên. Thật ngạc nhiên khi vào thời buổi a c̣ng rồi mà vẫn có kẻ chịu khó ghê : chẳng biết v́ điều ǵ. Thuyên nghĩ : kệ, ai rảnh th́ cứ việc, ḿnh có hoa đẹp là được rồi. Thuyên tiếp tục cắm những cây hoa mới vào b́nh và rút những bông sắp héo bỏ đi chẳng chút băn khoăn.

       Tối nay cô lên giường sớm v́ cảm thấy khó ở, hơi ngây ngấy. Sáng ra không tài nào ngồi dậy, tại cơn sốt đêm qua đây mà. Vói tay gọi điện thoại nhờ đồng nghiệp xin phép nghỉ ốm... tiếp tục nằm vùi trong cơn mê sảng. Trong mơ cô thấy mẹ đến bên cạnh giường sờ vào trán cô...bồng bềnh, bồng bềnh cả khuôn mặt Vỹ cùng chị Liêu, 2 người có vẻ hả hê và cô chồm dậy hét to... mồ hôi toát ra đầm đ́a khắp người. Bước xuống giường lảo đảo đi vài bước bỗng cô thấy mắt tối sầm và ngă vật xuống nền lịm đi.............

 Chập chờn cảm giác như có tiếng lao xao của ai đó.

       Mở mắt ra nh́n quanh “ủa ḿnh đang ở đâu đây - thiên đường hay địa ngục ?”. Có tiếng reo lên - “à cô tỉnh rồi đây” - tiếng phụ nữ và một khuôn mặt xa lạ. Cô hốt hoảng bật dậy nhưng lại nhăn mặt v́ choáng.

 “Cô chưa khỏe hẳn đâu, bây giờ cô ăn một ít cháo nóng cho mau lại sức nhen

 “ Nhưng..... sao cháu.. ai đă đưa cháu vào bệnh viện vậy thím?

 “tui hổng biết, cậu Triều nói cô làm cùng chỗ, mà ở một ḿnh nay bệnh không ai lo nên nhờ tui chăm sóc cô, tui ở cạnh nhà - tội nghiệp, cả đêm có ngủ nghê ǵ đâu, giờ đi làm rồi chắc trưa mới ghé tới” “ Thôi cô ăn đi cho mau khỏe, tui thấy cậu Triều lo cho cô ghê lắm đó”.................

       Thuyên càng hoang mang, bao nhiêu thắc mắc cứ dồn dập trong đầu, nhắm mắt cố t́m câu trả lời nhưng lại thấy mệt mỏi quá. Chưa bao giờ như lúc này, cô ư thức rằng chỉ gia đ́nh với ba mẹ là chốn b́nh yên nhất đời, một giọt nước mắt rơi xuống gối, cô gọi thầm mẹ ơi và thiếp đi trong nỗi nhớ dạt dào.

       Hai hôm sau Thuyên xuất viện, Hải Triều đă đưa cô về nhà. Hóa ra người vẫn tặng hoa cho Thuyên mỗi tối chính là anh ấy. Trưa hôm ấy, ngày Thuyên xin phép nghỉ bệnh, Triều lo lắng nên t́m đến thăm. Gọi cửa măi không thấy ai ra, Triều nóng ruột nhờ bảo vệ mở cửa mới hay Thuyên bị ngất xỉu trong pḥng. V́ vậy cô được đưa vào bệnh viện sau đó. Anh đă thức suốt đêm để trông chừng Thuyên. Một chút cảm kích dâng lên trong ḷng Thuyên, khi biết điều này qua thím bảy, hàng xóm của Triều.

 

       Tiếng nhạc hiệu tin nhắn vang lên - Thuyên mở ra xem : Anh biết em có rất nhiều câu hỏi dành cho anh, đi ăn tối với anh nhé, anh hứa em sẽ không c̣n thắc mắc ǵ thêm sau hôm nay, được chứ ? Anh sẽ đến đón em lúc 6h30 chiều. Triều

       Thuyên cảm thấy có ǵ đó thật khác lạ về Hải Triều mà cô vẫn chưa có lời giải đáp. Cô nghĩ ḿnh nên phá lệ một lần xem sao.

       Một buổi tối lăng mạn trôi qua trong tiếng nhạc êm dịu và khoảng không gian ấm cúng, Triều đă nói hết cho Thuyên nghe tất cả những ǵ chất chứa trong ḷng ḿnh bấy lâu khiến Thuyên đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Cô cứ như đang đọc một trang tiểu thuyết viễn vông nào đó chẳng liên quan ǵ đến ḿnh.

        Kết thúc mẩu chuyện bằng câu nói Có lẽ với Vỹ, em chỉ có duyên mà không nợ, c̣n với anh th́ cả nợ lẫn duyên nên số phận đă đưa đẩy chúng ta gặp nhau ở thành phố này, lại làm việc cùng cơ quan và c̣n nhiều chuyện dun rủi nữa em thấy không ?” nh́n sâu vào mắt cô, anh nói tiếp “ xin hăy cho phép anh được chăm sóc em những ngày c̣n lại, em nhé “.

 

        Gỡ những sợi tóc ḷa x̣a trước trán v́ gió thổi, Thuyên mỉm cười “ Em xin lỗi v́ quá bất ngờ trước những ǵ anh nói hôm nay. Có lẽ em cần thêm thời gian.Vả lại... anh không muốn biết v́ sao em chia tay với Vỹ, và v́ sao em lại chuyển đến đây à ?”

 “ Mỗi người đều có quá khứ, anh tôn trọng điều đó, giờ anh đến với em bằng hiện thực và tương lai, trừ phi em cho rằng việc ấy có ảnh hưởng đến mối quan hệ của chúng ta

       Thuyên im lặng suy nghĩ - Đă lâu lắm rồi kể từ khi chia tay Vỹ, xin chuyển công tác về nơi này, cô sống khép kín như nữ tu, chẳng muốn giao tiếp với bạn khác phái nữa v́ những ǵ chị của Vỹ gây cho Thuyên đă khiến cô vô cùng hụt hẩng. Giờ đây trước sự chân thành chu đáo và cả ánh mắt thiết tha chờ đợi của Triều, một lần nữa cô cảm nhận có điều ǵ đó thật mới mẻ như hơi thở mùa xuân đang len nhẹ trong t́nh cảm của ḿnh.

       Ngước mắt nh́n nét mặt rắn rỏi cương nghị của Triều dưới ánh nến lung linh, Thuyên hiểu rằng có lẽ cô không nên ép ḷng ḿnh hơn nữa và hăy thuận theo tự nhiên thôi.

       Đêm nay trên đường về, trời se se lạnh nhưng sao Thuyên lại nghe ấm áp lạ lùng. Cô mỉm cười sau vai Triều với ư nghĩ rằng Tết này mẹ sẽ vui lắm đây.

 

 

 

 

 

 

 16/01/10

 NguyễnThị Tuyết Hoa

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

       

 

 

 

 

 

Trang XUÂN 2010- Văn Học Nghệ Thuật Và Quê Hương