Sáng sớm vừa mở cánh cửa sổ pḥng ngủ, Thuyên đảo
mắt nh́n chậu lan đang hé nụ và thầm tiếc
“giá như
nó nở chậm hơn khoảng 3 tuần, th́ vừa đúng dịp Tết rồi, ấy vậy mà...”
Nắng mai tràn vào ô cửa mang theo hơi lạnh nhè nhẹ cuối đông,
Thuyên thấy ḷng dâng lên chút xôn xao vui buồn lẫn lộn - sắp
hết năm rồi.
Thuyên chép miệng nh́n bóng ḿnh trong gương và mỉm cười hài
ḷng. Dáng dấp vẫn c̣n xuân chán, thảo nào bạn bè đồng nghiệp cứ
trầm trồ măi.
“
Thế nhưng
đă sắp ba mươi rồi đó con à”,
Thuyên nhớ lại lời mẹ nhắc nhở cách đây vài tuần về chuyện chồng
con của ḿnh, bất giác thở dài. Quả thật đôi khi cố quên để sống
vui vẻ nhưng
không phải muốn là được, đă có lúc Thuyên nghĩ đến việc sống độc
thân nuôi con một ḿnh, không nhất thiết phải
“ lống chầy” nhưng
chưa dám nói với mẹ điều này v́ chắc chắn cô sẽ bị phản đối gay
gắt thôi.
Tiếng chuông đồng hồ vang lên 7 tiếng đều đặn, Thuyên phóng vội
chiếc Attila ra đường. Hôm qua giám đốc thông báo cuộc họp cuối
năm rất quan trọng nên không được trễ, mà Thuyên lại là một
trưởng pḥng mẫn cán nên cô luôn muốn ḿnh có mặt đúng giờ.
Thở phào nhẹ nhỏm khi đă dựng xe xong, cô khoan thai đi về phía
thang máy vừa đi vừa hát nho nhỏ lời một bài hát của Dương Thụ
“ Cho em nắm tay, n?m tay anh khi mùa xuân về, cho em khát khao,
khát khao anh khi mùa xuân về..”.
Bỗng nhiên cô thấy gáy ḿnh nóng lên như đang bị ai nh́n trộm,
dừng phắt lại nh́n ra phía sau th́ quả thật một người bằng xương
bằng thịt đang đếm bước sau cô. Anh ta gật đầu mỉm cười :
“ cô hát hay ghê, nhờ cô tôi mới nhớ ra sắp Tết rồi”. Thuyên đỏ
mặt cười bối rối
không nói được lời nào. Quái lạ, b́nh thường cô cũng là người
nhanh miệng, nhanh mồm lắm tự dưng
hôm nay lại tặt tị như ngậm hột thị thế không biết.
Thế rồi cả hai cùng vào thang máy, Thuyên tự nhủ không biết anh
chàng này từ đâu đến mà chỉnh chu thế không biết. Nhân viên mới
của công ty hay khách đến giao dịch vậy cà ?
“
Xin thứ
lỗi, dường như cô tên Thuyên phải không ?
“ Anh chàng lên tiếng càng làm Thuyên thêm thắc mắc.
Cô tṛn mắt nh́n thẳng vào mặt người đối diện :
“ Ủa, sao anh biết tên tôi ?”
Anh ta mỉm cười nheo mắt
“ Vậy là đúng là cô rồi, không những biết tên mà tôi c̣n
biết nhiều điều khác nữa
“
“
Vậy sao ?”
Đến đây cửa thang máy bật mở, câu chuyện phải dừng lại. Hai
người rảo bước về 2 hướng khác nhau.
Thuyên mang theo một dấu hỏi trong đầu bước vội vào pḥng họp.
Vẫn c̣n trống nhiều chỗ, cô chọn cho ḿnh chiếc ghế ở một góc
khuất để tiện suy tư. Mọi người đang túm tụm lại đùa cợt trêu
chọc nhau trong khi chờ xếp đến. Thuyên tiếp tục ḍng suy nghĩ
của ḿnh :
“ Lạ ghê, hắn ta là ai mà lại biết ḿnh ở giữa
cái thành phố đông người này chứ, hay là một vệ tinh vẫn thường
rà theo mỗi khi ḿnh đi làm về, nhưng sao ḿnh không biết chứ ?
Mà cũng chưa hẳn thế, v́ có vẻ như hắn đă lập gia đ́nh rồi chứ
chẳng c̣n trẻ trung ǵ nữa đâu?
Cuộc họp trôi qua nhanh, Giám đốc dừng lại bước ra ngoài ra hiệu
cho chị tạp vụ rồi tiếp tục nói với mọi người trong pḥng :
“ Xin được
giới thiệu, công ty chúng ta mới tiếp nhận một giám đốc nhân sự
mới thay cho giám đốc Tuyên sắp về hưu vào đầu tháng 2 này, mời
mọi người làm quen nhé - đây là anh Hải Triều
“
Có tiếng ồ lên, x́ xào
“ cha này c̣n trẻ dzậy làm nhân sự, không biết sao đây ?” “ Wow,
đẹp trai phong độ ghê, không biết có vợ chưa ?
“ cỡ này th́ chắc là chưa
có vợ.. hai, hay là độc thân tại chỗ thôi“
C̣n Thuyên th́ giật nẩy người, hóa ra hắn ta là Xếp mới của ḿnh.
Cô cảm thấy ù tai nên chẳng nghe Hải Triều phát biểu điều ǵ. Cô
nghĩ chắc sáng nay ḿnh bước ra cửa bằng chân trái rồi. Hải
Triều - cái tên nghe quen quen. Cô lắc đầu xua đi mọi ư nghĩ v́
đă lâu lắm rồi cô không có thói quen quan tâm đến người khác
phái.
Đă quá nửa đêm nhưng Triều không sao chợp mắt được, vói tay lấy
điếu thuốc châm lửa, anh bước ra khỏi pḥng, bầu trời đêm cao
hun hút lấp lánh đầy sao. Rít một hơi thuốc thật sâu, Triều
mường tượng lại cảm nhận gặp Thuyên sáng nay, vẫn cái vẻ yêu
kiều duyên dáng ấy nhưng có phần mặn mà và khép kín hơn ngày
trước....
Thật bất ngờ khi chạm mặt nhau trong t́nh huống ấy, Triều thấy
vui hơn trong ngày về công ty mới. Chắc chắn Thuyên không thể
tưởng tượng ra rằng, cách đây ba năm anh đă thầm yêu cô ấy nhưng
không thể bày tỏ được bởi v́ lúc ấy cô đang là bạn gái của Vỹ -
bạn đồng nghiệp cùng cơ quan với Triều. Lần đầu nh́n thấy Thuyên
tại một hiệu sách gần nhà, Triều đă thấy vô cùng xao xuyến v́
dáng dấp nhỏ nhắn mềm mại đầy nữ tính và nụ cười rạng rỡ của cô
ấy. Dự định t́m cơ hội làm quen, đêm đó Triều đă đi theo Thuyên
về tận nhà. Đó là một ngôi nhà nhỏ lọt thỏm trong một khoảng sân
rộng với giàn hoa ti gôn trắng muốt điểm nhụy đỏ tươi. Thuyên
chẳng hề biết có kẻ si t́nh đang bần thần trước cổng nhà ḿnh.
Hai hôm sau Triều phải đi công tác ở Hội An mất nửa tháng. Ngày
về Triều dự định sẽ mở chiến dịch điều tra về cô gái xinh xắn
này. Một buổi chiều vừa dắt xe ra khỏi cơ quan th́ thoáng thấy
bóng một người giống Thuyên đang ngồi sau xe Vỹ. Triều hơi
choáng nhưng cố hy vọng. Đến khi gặp hỏi Vỹ th́ cậu ấy xác nhận
là người yêu của ḿnh và đôi bên gia đ́nh đang chuẩn bị tiến đến.
Thế là xong - Nhưng khổ nỗi Vỹ là bạn cùng pḥng của Triều nên
thỉnh thoảng cậu ấy cứ vô t́nh kể về Thuyên cho Triều nghe bằng
những lời khen ngợi tràn ngập niềm hạnh phúc xen lẫn tự hào.
Điều đó càng làm Triều không thể xóa đi h́nh ảnh của Thuyên
trong tâm tư. Đă thế đôi lúc nh́n thấy họ giung giăng giung giẻ
mỗi chiều, Triều lại thấy niềm thất vọng dâng lên dạt dào. Mặc
dù lúc bấy giờ Triều cũng là một thanh niên được các cô gái quan
tâm nhưng anh vẫn chưa thấy rung động v́ bất kỳ ai giống như cảm
giác có được với Thuyên.
Một thời gian sau Triều quyết định xin chuyển công tác về miền
trung, để tránh cho ḿnh sự hụt hẩng mỗi lần nh́n thấy Thuyên.
C̣n Vỹ hoàn toàn không hề hay biết tâm trạng của bạn ḿnh.
Giờ t́nh cờ làm việc cùng công ty, Thanh thấy hoang mang hơn về
Thuyên. T́nh trạng của cô ấy và Vỹ thế nào rồi ? đă kết hôn chưa
?. Bao nhiêu câu hỏi cứ dồn dập xuất hiện càng khiến Thanh hiểu
rằng mối quan tâm của ḿnh dành cho Thuyên lại dần dần trỗi dậy.
Dụi điếu thuốc đang hút dở dang, Thanh quyết định ngày mai sẽ
t́m hiểu hồ sơ của Thuyên - Giám đốc nhân sự mà.
Đă mấy hôm nay, buổi tối, tầm khoảng 9 h00, Thuyên lại nhận được
một cành hoa bách hợp do một cậu bé chuyển đến pḥng ở của
Thuyên. Hỏi th́ cậu bé cho biết một anh cao lớn nhờ mang lên cho
cô nhưng chẳng biết tên. Thật ngạc nhiên khi vào thời buổi a
c̣ng rồi mà vẫn có kẻ chịu khó ghê : chẳng biết v́ điều ǵ.
Thuyên nghĩ : kệ, ai rảnh th́ cứ việc, ḿnh có hoa đẹp là được
rồi. Thuyên tiếp tục cắm những cây hoa mới vào b́nh và rút những
bông sắp héo bỏ đi chẳng chút băn khoăn.
Tối nay cô lên giường sớm v́ cảm thấy khó ở, hơi ngây ngấy. Sáng
ra không tài nào ngồi dậy, tại cơn sốt đêm qua đây mà. Vói tay
gọi điện thoại nhờ đồng nghiệp xin phép nghỉ ốm...
tiếp tục nằm vùi trong cơn
mê sảng. Trong mơ cô thấy mẹ đến bên cạnh giường sờ vào trán cô...bồng
bềnh, bồng bềnh cả khuôn mặt Vỹ cùng chị Liêu, 2 người
có vẻ hả hê và cô chồm dậy hét to...
mồ hôi toát ra đầm
đ́a khắp người. Bước xuống giường lảo đảo đi vài bước bỗng cô
thấy mắt tối sầm và ngă vật xuống nền lịm đi.............
Chập chờn cảm giác như có tiếng lao xao của ai đó.
Mở mắt ra nh́n quanh
“ủa ḿnh đang ở đâu đây - thiên đường hay địa ngục ?”.
Có tiếng reo lên - “à cô tỉnh rồi đây” - tiếng phụ nữ và một
khuôn mặt xa lạ. Cô hốt hoảng bật dậy nhưng lại nhăn mặt v́
choáng.
“Cô
chưa
khỏe hẳn đâu, bây giờ cô ăn một ít cháo nóng cho mau lại sức
nhen”
“
Nhưng.....
sao cháu.. ai đă đưa cháu vào bệnh viện
vậy thím?
“
“tui
hổng biết, cậu Triều nói cô làm cùng chỗ, mà ở một ḿnh nay bệnh
không ai lo nên nhờ tui chăm sóc cô, tui ở cạnh nhà - tội nghiệp,
cả đêm có ngủ nghê ǵ đâu, giờ đi làm
rồi chắc trưa mới ghé tới”
“ Thôi cô ăn đi cho mau khỏe, tui thấy cậu Triều lo cho cô ghê
lắm đó”.................
Thuyên càng hoang mang, bao nhiêu thắc mắc cứ dồn dập trong đầu,
nhắm mắt cố t́m câu trả lời nhưng lại thấy mệt mỏi quá. Chưa bao
giờ như lúc này, cô ư thức rằng chỉ gia đ́nh với ba mẹ là chốn
b́nh yên nhất đời, một giọt nước mắt rơi xuống gối, cô gọi thầm
mẹ ơi và thiếp đi trong nỗi nhớ dạt dào.
Hai hôm sau Thuyên xuất viện, Hải Triều đă đưa cô về nhà. Hóa ra
người vẫn tặng hoa cho Thuyên mỗi tối chính là anh ấy. Trưa hôm
ấy, ngày Thuyên xin phép nghỉ bệnh, Triều lo lắng nên t́m đến
thăm. Gọi cửa măi không thấy ai ra, Triều nóng ruột nhờ bảo vệ
mở cửa mới hay Thuyên bị ngất xỉu trong pḥng. V́ vậy cô được
đưa vào bệnh viện sau đó. Anh đă thức suốt đêm để trông chừng
Thuyên. Một chút cảm kích dâng lên trong ḷng Thuyên, khi biết
điều này qua thím bảy, hàng xóm của Triều.
Tiếng nhạc hiệu tin nhắn vang lên - Thuyên mở ra xem :
“ Anh biết em có rất nhiều câu hỏi dành cho anh, đi ăn tối
với anh nhé, anh hứa em sẽ không c̣n thắc mắc ǵ thêm
sau hôm nay, được chứ ? Anh sẽ đến đón em lúc 6h30 chiều. Triều
“
Thuyên cảm thấy có ǵ đó thật khác lạ về Hải Triều mà cô vẫn
chưa có lời giải đáp. Cô nghĩ ḿnh nên phá lệ một lần xem sao.
Một buổi tối lăng mạn trôi qua trong tiếng nhạc êm dịu và khoảng
không gian ấm cúng, Triều đă nói hết cho Thuyên nghe tất cả
những ǵ chất chứa trong ḷng ḿnh bấy lâu khiến Thuyên đi từ
ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Cô cứ như đang đọc một trang
tiểu thuyết viễn vông nào đó chẳng liên quan ǵ đến ḿnh.
Kết thúc mẩu chuyện bằng câu nói
“Có lẽ với Vỹ, em chỉ có duyên mà không nợ, c̣n với anh th́
cả nợ lẫn duyên nên số phận đă đưa
đẩy chúng ta gặp nhau ở thành phố này, lại làm việc cùng cơ quan
và c̣n nhiều chuyện dun rủi nữa em thấy không ?” nh́n sâu vào
mắt cô, anh nói tiếp
“ xin hăy cho phép anh được
chăm sóc em những ngày c̣n lại, em nhé
“.
Gỡ những sợi tóc ḷa x̣a trước trán v́ gió thổi, Thuyên mỉm
cười
“ Em xin lỗi v́ quá bất ngờ trước
những ǵ anh nói hôm nay. Có lẽ em cần thêm thời gian.Vả lại...
anh không muốn biết v́ sao em chia tay với Vỹ, và v́ sao em lại
chuyển đến đây à ?”
“
Mỗi người
đều có quá khứ, anh tôn trọng điều đó, giờ anh đến với em bằng
hiện thực và tương lai, trừ phi em cho rằng việc ấy có ảnh hưởng
đến mối quan hệ của chúng ta
“
Thuyên im lặng suy nghĩ - Đă lâu lắm rồi kể từ khi chia tay Vỹ,
xin chuyển công tác về nơi này, cô sống khép kín như nữ tu,
chẳng muốn giao tiếp với bạn khác phái nữa v́ những ǵ chị của
Vỹ gây cho Thuyên đă khiến cô vô cùng hụt hẩng. Giờ đây trước sự
chân thành chu đáo và cả ánh mắt thiết tha chờ đợi của Triều,
một lần nữa cô cảm nhận có điều ǵ đó thật mới mẻ như hơi thở
mùa xuân đang len nhẹ trong t́nh cảm của ḿnh.
Ngước mắt nh́n nét mặt rắn rỏi cương nghị của Triều dưới ánh nến
lung linh, Thuyên hiểu rằng có lẽ cô không nên ép ḷng ḿnh hơn
nữa và hăy thuận theo tự nhiên thôi.
Đêm nay trên đường về, trời se se lạnh nhưng sao Thuyên lại nghe
ấm áp lạ lùng. Cô mỉm cười sau vai Triều với ư nghĩ rằng Tết này
mẹ sẽ vui lắm đây.

16/01/10
NguyễnThị
Tuyết
Hoa