Lá vàng rơi, một chiếc, hai chiếc rồi lại ba….như báo hiệu tàn
đông để đón ngày nắng mới. Phố chợ rộn ră tiếng cười. Mẹ sắp xếp
những vật dụng gọn gàng, ngăn nắp. Cha lui cui ngoài vườn bắt
bếp lửa chuẩn bị cho nồi bánh tét, nét đặc trưng không thể thiếu
trong những ngày cuối năm.
Tôi lon ton chạy cạnh ba, đôi khi len lén thổi phù phù trong cái
miệng bé xíu, mong lửa bừng cháy to lên để mau chín bánh, cái
bánh ú bé tẹo teo là niềm đam mê thích thú dẫu đôi mắt tôi đă
lim dim mơ màng cũng không cưỡng nổi.
Những ngày giáp tết, không hiểu tại sao mọi người bận rộn đến
mệt người mà họ vẫn tươi cười rôm rả. Ba ngồi bên bếp lửa, nhâm
nhi tách trà gừng nóng để sưởi ấm ḷng, thi thoảng hút sáo trông
yêu đời đến lạ. Mẹ cặm cụi lau từng chiếc lá chuối, xem nồi nhân
đậu xanh, chuẩn bị thịt heo và dây sóng lá để gói bánh như gói
những nỗi niềm và bao ước mơ thầm kín, mong b́nh an và hạnh phúc
một năm mới ngập tràn. Tôi c̣n quá nhỏ, chưa h́nh dung ra hết
mọi nhọc nhằn, những điều thích thú khi bị khói bay vào mắt cay
cay se nồng. Và tôi đă khóc. Bây giờ, đôi khi nghĩ lại, thấy
tuổi thơ trôi qua với những kí ức đẹp là niềm tự hào của mỗi
người con xa quê để có những câu chuyện vui mà kể cho mọi người.
Mẹ bảo tôi, sau này lớn nhớ phải học cách làm bánh tét để khi về
nhà chồng th́ biết cách mà làm. Tôi ậm ự cho qua chuyện, lúc ấy
tôi nghĩ thầm : “ Đến đời con những nhọc nhằn này tan biến hết
rồi mẹ ạ, ăn chẳng được bao nhiêu mà cực than ôi”. Nếu tôi mà
phán câu này, chắc thể nào cũng ăn đ̣n từ ba. (Tôi thấy gói bánh
tét không có ǵ khó, cái quan trọng là ḿnh vo cho sạch để bánh
được lâu hơn trong ba ngày tết và gói chặt tay, chăm nước đều và
lửa to).
Nhà cửa khang trang, áo quần tươm tất, đẹp rạng rời trong sắc
xuân. Đêm 30, lúc 12h, ba gọi cả anh em chúng tôi dậy và thắp
hương cho ông bà, pháo đ́ đùng nổ từ chiều vang cả trời cả đất.
Ngày xuân, quê tôi yên b́nh đến lạ, ấm áp biết chừng nào.
Bây giờ, xă hội phát triển. Người ta cuốn theo ṿng xoáy của
cuộc mưu sinh, của những thăng trầm trong sự tồn tại. Không biết
c̣n bao bếp lửa như thế này được thắp lên để chở ước mơ và hi
vọng bay xa. Và tôi cũng thế, lớn dần lên trong mỗi khoảng khắc
thời gian. Thầm tiếc bức tranh quê muôn màu đẹp ấy đă dần mờ
nhạt trong kí ức của tôi từ khi ba ra đi. Chúng tôi không muốn
mẹ cực nhọc một ḿnh nên không cho mẹ làm, chỉ đi đặt từ những
người làm bánh. Phải chăng, cội nguồn chúng ta đang bị lăng quên.
Những ngày giáp tết, tôi nhớ ba vô ngần. Tôi luôn ngước nh́n
trên bầu trời xa xăm, cố t́m kiếm một v́ sao sáng nhất để mong
t́m được ba nhưng tôi bất lực. Cứ tưởng tượng và dang tay đón
lấy bầu trời là được ba ôm ấp vào ḷng như thưở ngồi cùng ba bên
bếp lửa hồng. Ba ở đâu nơi xa tít chân trời kia, nơi ba ở có mùa
xuân đang về ngập tràn muôn lối, có bướm hoa, chim chóc reo ca,
có những khoảng khắc nào riêng ba nh́n lại nhà ḿnh.
Bao mùa đă trôi qua, tôi đi xa măi miết. Chỉ kịp vội vă trở về
trong ba ngày tết rồi tiếp tục đi. Nh́n những đứa cháu mà thấy
thương đến nao ḷng, kí ức tuổi thơ của tụi nó không có những
giấc mơ bay bổng ấy. Không có những nỗi niềm, vẫy gọi những ước
ao như thời tôi đă từng có. Chúng nó thực tế hơn, tiếp xức những
tṛ chơi hiện đại và tôi chính những ước mớ từ ngày bé giúp tôi
mạnh mẽ vượt qua những tháng ngày cực nhọc bôn ba nơi đất khách.
Một chút lắng ḷng trong kí ức bừng sống dậy, tôi đă khóc trong
niềm dâng trào cảm xúc. Mong cho ngày dài qua mau, tôi kịp t́m
về bên mẹ, bên mái ấm gia đ́nh, bên nén hương thơm được thắp lên
bởi tấm ḷng trân ân khôn tả. Những ai đi xa, nếu có thời gian,
xin hăy trở về bên mái ấm gia đ́nh để c̣n kịp t́m những yêu
thương mà đă có lúc vô t́nh ta đánh rơi.
Những ngày giáp tết, lại một năm nữa từ ngày ba đi. Tôi mong và
nguyện cầu linh hồn ba b́nh an và hạnh phúc. Tôi muốn nhắn gởi
cho những ai đang c̣n ba mẹ, hăy yêu lấy những phút giây này,
bởi hạnh phúc vào giờ phút thiêng liêng ấy không có nhiều đến
với cuộc đời ta. Chúng ta c̣n gặp gỡ được ba mẹ trong bao nhiêu
ngày nữa, khi vai mẹ gầy, sức ba kiệt. B́nh yên không thể nào
t́m thấy được khi ḷng c̣n quá điều ngổn ngang.
Những ngày giáp tết, lại một năm nữa tôi sống bằng những ước mơ
và kí ức của riêng ḿnh.