Mục Lục

   Trang B́a
     
 Ban Biên Tập
 
Lá T Xuân
     
 Lê Thị Lộc
  S Táo Quân
     
 Nguyễn Thị Thanh T
  Câu Đối Tết 
     
 Vinh H

 

Xuân
Q
N


 
Phóng S Du Xuân KSửu 
       Quách Tấn Cang
 
Phóng S Du Xuân KSửu
       - Kỳ 2
 
       Quách Tấn Cang
 
 Hương Xưa...    
     
 Lê Thị Đào
 
  Hồi c Tết Q N
      
Lư H
   Những Ngày Xuân Thuở Ấy  
     
 Nguyễn Thị Thục
   TĐầu Năm  
     
 Trương Huyền Trường
   Tết... Học Tṛ  
     
 Nguyễn Văn Xê

 

Xuân
Đ
ất Khách


   Đón Tết Đầu Tiên Trên
     Đ
ất M
 

      
Lê Tâm Anh
 
 Ninh Ḥa Và Tôi    
     
 Trần Thiên Bảo
 
 Không Đề    
     
 P Đức Lâm
  Tuổi Con TRÂU 
     
 Phùng Thị Phượng
   Hai Cái Tết Đầu Tiên Nơi
     
 Đất Khách
 

     
 P Vĩnh Sơn
 


H́nh nh


 
Hoa Xuân 
       SXương Hải
 
Trâu Ḅ Tại Ninh Ḥa 
       SXương Hải - Lê Thị Lộc
 
H́nh nh Đón Xuân Tại Cali
       Lê Lai

 

Hội Quán
Quảng Đông


 
Chúc Tết
      Quách Tấn Cang
 
Tết Đi LChùa
      Quách Tấn Cang


 


Ca Hát/Nhạc

     Tiếng Hát:

 
  Trần Thị Minh Nguyệt
 
   Hà Thị Thu Thủy

     Slide Shows:

   Lê Lai


    Trích Đoạn VTuồng Cải
 
Lương: "Tiếng Trồng Mê L
inh"

   N Trưởng Tiến


 

Tiếng Đàn

      Tiếng Đàn PIANO:
 
  Trần Lộc 


 

Kịch Vui
 

  Niềm Vui Nhân Đôi
     
 Lương L Huyền Chiêu

 

Chuyện Vui
 

  Chuyện Vui Cười
     
 Nguyễn Văn Xê



 

TVi


 
 TVi Năm KSửu - 2009 
      
ABC Sưu Tầm (NXV)
   Người Tuổi Sửu - TRÂU
      
ABC Sưu Tầm (NXV)

 

Năm KSửu Nói Chuyện V Trâu Ḅ


 
  Bạn Trâu ! 
        
Lê Tâm Anh
  Tản Mạn Năm Sửu V
      
Chuyện T
râu
 

       Việt Hải - Los Angeles
   Trâu Ơi Ta Bảo Trâu Này
      
Nguyễn Phan Lê 
 
 Tản Mạn Về Tết KSửu
       2009

      
Nguyễn Văn Thành
   Giữ Trâu 
      
NQuê -  Trần B́nh Trọng
   Cà Kê Dê Ngỗng Chuyện
     
Con Trâu

      
Vinh H
   Năm Sửu Viết VTrâu  
     
 Nguyễn Văn Xê


 

Tranh V
N
ghệ Thuật

   Hoàng Tiên- Phi Ṛm


 

Kinh Nghiệm Sống

  Đạo Và Đời - Tham Sân Si
      Tâm Đoan
  Đi T́m Hạnh Phúc
      Tâm Đoan
  Bụi THIỀN
      Mục Đồng-Trần Thanh Thiên
 

 

Chuyện Phiếm/
Tạp Ghi
 

  Câu Chuyện Văn Nghệ Văn
      
Gừng Cóc Nhái Miệt Dưới

      Người XVạn
 
  Trâu GThích Gặm
      
CN
on
  

     
 Nguyễn Thị Thanh T
  NTối
      Trương Huyền Trường
  Tản Mạn VNgười NQ
      Trần Khổ
  Thương QSông Ơi !
      Trương Huyền Trường

 


Văn Hóa
m Thực


   Bánh Vá G̣ Công
      Bánh Tằm Ngang Dừa

     
 Hoàng Tiểu Ca
 
  Chuyện Dưa Hấu Xưa&Nay
       Hoàng Nam (VHLA)
 
  Bánh Xèo
      Canh Chua Bạc Hà

     
 Hoàng Nam
 
  Mắm, Món Ăn K Quên 
     
 Hoàng Tiểu Ca
 
Bánh Căn Trên Phố
      
Sài G
̣n

     
 Lê Kư Thương
 
Khẩu VNinh Ḥa
     
 Nguyễn Tính



Sức Khỏe

    Bệnh Tiểu Đường Loại 2
    
  BS Nguyễn Vĩ  Liệt

 

Chuyện
Đ
ó Đây
 

   Nhạc Xưa Nhạc Nay 
     
 Nguyễn Phan Lê
 
 Mùa Xuân Nói Chuyện Cùng
      
NVăn ĐHồng Ngọc
 

       Lương LHuyền Chiêu
 
  Tản Mạn VVơ Thuật
       
Và Kienando

     
  Việt Hải - Hoàng Nam

 

TChơi
D
ân Gian NH
 

   TChơi Dích H́nh 
     
 Nguyễn Thục
   TChơi Cối Xay
 
 TChơi ng Thụt
     
 Nguyễn Thục


 

Viết v
Ninh Ḥa
 

    Dấu Chân Trâu Trên X
       
Trầm Hương

     
  Trần Thị Phong Hương
   Có Một Thời Ninh-Ḥa
      Nhạc Trẻ
 

     
 Lương LMinh T 
   Khóc Một Ḍng Sông 
     
 Trương Tiếp Trương

 


Viết v
ninh-hoa.com


   Ăn Tết Với Ninh-Hoa.com 
     
 Phạm Thanh Khâm &
      PLinh Trân
   Tôi Đi Thăm Ninh-Hoa.com 
     
 Lê Lai
 
Viết Tiếp Hành Tŕnh Đến
      
Với Ninh-Hoa.com Của M

     
 Lâm Thanh Nhàn
   Đi Xa Và Trở Về 
     
 Phan Nho
   Trở V 
    
  Phan Kiều Oanh
 
   Một Vài Cảm Nghĩ V
       
Trang Web

     
  Phạm Thanh Phong


 

Biên Khảo
Kinh Tế
 

    Kinh Tế Việt Nam Năm 2008
       Nguyễn Văn Thành
   Q Tŕnh Phát Triển  Kinh
      
Tế Của Nhật Bản TMinh
      
Trị Thiên Hoàng Cho Đến
       
Ngày Nay

     
 Nguyễn Văn Thành
 
  Suy Thoái Và Khủng Hoảng
       
Kinh Tế Tại Hoa K

      
Nguyễn Văn Thành


 

Viết VNhững Ngôi Trường
 

    Những Nốt Nhạc Đầu Tiên
     
  Lương LHuyền Chiêu
 
  Trường Xưa Của Tôi
      
Lư H
 
   Kư c VTrường G̣
       
Muồng, Ninh Ḥa

     
  Phạm Thanh Phong
 
   Kư c VTrường Trung
      
Học Đức Linh

     
  PDu
    Trích Đoạn Hồi Kư Của
       
Đốc Học TRẦN C
ẢNH

    
  Phan Kiều Oanh
 
  Đỉa Ninh Ḥa
     
  Phạm  Văn Thịnh


 

Du Lịch
 

    Đường VMiền Tây
       
Nam  B

     
  Lương LBích San
 
  Góc Việt Ở Fitur Madrid 2009
     
  Lâm Thanh Nhàn

 

Đặc San NH
Kỷ Niệm 5 Năm

 

    Tản Mạn ĐẶC SAN 5 Năm
     
  Nguyễn Văn Sanh- NXV

 

Văn Học
N
ghệ Thuật

 

    Cảm Nhận TNam Kha
     
  Lê  Anh Dũng
   T́nh Yêu Đôi Lứa Trong Ca
      
Dao Tục Ngữ Nói VTrâu

    
  Vinh Hồ 
 
   Tiếng Đàn TBà Và
      V
ũ Điệu Bharatanatyam
       
Của  Kim Loan

     
  Lê Văn N
 
   Sân Khấu Phía Sau
     
 Dương Công Thi - Anh Thy
 


Thơ Vui
 

   Đời Trâu
       Tú Trinh
   Mừng Sửu Lên Ngôi
       Tú Trinh
 




T
 

   Một Thời
       Lê Tâm Anh
  Chút Sương

      
 Nguyễn Thị Bảy-Hương Đài
  Xuân K Sửu
      
 Nguyễn Thị Bảy
 
  Thân Trâu...    
      
 Huy Bạch
  Xuân Xa Xứ...
      
 Huy Bạch
   Nồng Nàn Hương Xuân
       Nguyễn Thị Thanh B́nh
  T XUÂN Phỏng Dịch      
       Nguyên Bông
 
   Chẳng Dấu Gí Anh
     
  P Du-Phạm Thanh Phong
 
  TDạo y
      
Nhạn Đà
   Nuối Tiếc
       Hương Đài
 
  Mừng Xuân
      
Lê Thị Đào
  Làm Bài T Thật Là Nhanh
      Trần Minh Hiền
  Nha Trang Nắng Lụa Mây
      
Đào

      Tường Hoài
 
  Xuân Tha Hương    
      
Đinh Bá H
 
Dạo Phố Mùa Xuân    
      
Vinh H
   C̣n Đó Mùa Xuân
       Nam Kha
   Giao Thoa Ánh Sáng
       Nam Kha
  Nhớ Xuân Đoản Khúc 4 
       Lê Lai
  
Hẹn Với Mùa Xuân
      
Nguyễn Phan Lê 
   Nỗi Ḷng
       Phương L
 
Xuân Ḷng C̣n Măi Đâu Đây         Hải Lộc
 
  Xuân HLạc    
      
Thanh Mai
 
  Xuân Khai    
      
Thanh Mai
 
Xuân Xưa    
      
Thanh Mai
 
  Chiều Q    
      
Diệp Thế M
 
  Cô Tiên Trong Ḷng Anh
      
Thụy Nguyên
  C Là T́nh Nhân Mới
      Trần Thị Minh Nguyệt
  Hương Biển Mặn Mà Xuân
      Quách Giao
 
  Biển Trầm Luân
      
Lê Văn Quốc
 
  Chúc Xuân
      
Phi Ṛm
 
   Gởi Cánh Chim Xa
     
 Dương Anh Sơn
 
  Vui Xuân XLạnh    
      
Mai Thái Vân Thanh
   Đá Vàng
       Kim Thành
   Trở Trời - Slide Show
       Kim Thành
 
  Tháng Giêng Khúc
      
Nguyễn Văn Thành
   Đón Xuân XNgười
       Thi Thi
  t Cay
      
Thi Thi
 
  Xuân Viễn X
      
Thi Thi
 
  Xuân Tái Ngộ
      
Trần Đ́nh Thọ
 
  Xuân Chiều    
      
Nguyễn Thị Thu -Hoài Thu
   Tuổi Con Trâu
       Anh Thy (Dương Công Thi)
 
Sắc Xuân
     
 Nguyễn Tính
 
  Mừng Đáo Tuế
      
Nguyễn Thị Thanh T
  Dáng Xuân
      
 Nguyễn Thanh Trúc
 
  Xuân T́nh Tháng Giêng    
      
Tiểu Vũ Vi
 
  Đêm Xuân    
      
Tiểu Vũ Vi
 
TXuân    
      
Anh Vũ - Thiện Tín
 
  Ca Khúc Mùa Xuân   
      
Lê Trung - Lê Duy Vũ
 
  Vịnh Con Trâu    
      
Nguyễn Văn Xanh
 


Văn

 

  V Q Xưa
       Lê Ánh
  Những Lần Đầu Tiên
      Trần Thiên Bảo
  Trâu Trắng Trâu Đen
       Nguyên Bông
  Ánh Xuân Hồng      
       Nguyên Bông
  Giấc Mơ Ḥn Hèo  

       Lương LHuyền Chiêu
  Những Cái Tết Tuổi T 
       LThanh Cư
 
  Bạn Cũ   
       
Phan Phụng Dung
  Đón Xuân Này... Nhớ Xuân
       
Xưa

      
 Lê Thị Đào
  
Ve Chai
       Mỹ Hiệp
 
   Cành Mai NSớm
     
 Huỳnh Trịnh Tuyết Hoa
 
  Cánh Vạc Phương Trời   
      
Nguyễn Tường Hoài
  Con Trâu CCủa Cha Tôi 
       Vinh H
  Tết Trong Dĩ Văng
       Vơ Thị N Hường
  Một Đời Người Một SPhận
      
 Trần Khổ
  Mừng Sinh Nhật
       Diệp Thế M
 
  Hải Ngoại Xuân Và Tôi...   
      
Trần Thị Nết
   Yard Sale
       Đng Thị Ngọc N
 
   Mùa Xuân Của Mẹ   
      
Thu Phương
 
   Thành Phố Nha Trang Và
     
 Đêm Noel

     
  Lương LBích San
 
   Dấu Chân Thời Gian
     
 Dương Anh Sơn
  Người Việt Ở Melbourne
      Úc Châu Ăn Tết
     
 PVĩnh Sơn
  Hai Ba Ông Táo V Trời  
      
Nguyễn Hữu Tài
  Thang Thuốc Nam
       Nguyễn Văn Thành
 
  Dấu Chân Xưa    
      
Nguyễn Thị Thu (Cầu Gỗ)
 
   Xuân Nay Vắng M
     
  Hà Thị Thu Thủy
  Tết Mậu Thân 1968 
       Lê PThọ
   Thằng Cựng Chăn Trâu
       Phan Đông Thức
   Tâm T́nh Ngày Cuối  Năm
       Hng Tiên - Phi Ṛm
   Chờ Mùa Xuân Tới 
     
 Tiểu Thu
  Tháng Giêng L
     
 Nguyễn Đôn Huế Trang
  Chiếc Áo Màu Rêu Xanh
     
 Phan Thái Yên


 


 

 

 

Thư từ, bài vở, h́nh ảnh hoặc
ư kiến xây dựng, xin liên lạc:

 diem27thuy@yahoo.com

 

 

 

 

 

 

 

 


 

 


 

Có lẽ ai cũng có ít nhiều kỷ niệm khó quên trong những ngày đầu đặt chân sang đất Mỹ, lạ nước, lạ cái, lo lắng đủ mọi thứ cho sự thay đổi lớn trong đời sống của ḿnh.
 

 Mắt nhắm, mắt mở đặt chân xuống phi trường với bao nổi lo âu, sợ sệt v́ từ nhỏ đến lớn tôi chưa bao giờ đi đâu xa, hoặc sống xa nhà, huống chi đặt chân sang một đất nước khác, khác cảnh, khác người, khác ngôn ngữ. Ḷng hồi hộp, tự nghĩ : ”Nếu người bảo trợ, họ quên, không đến đón, không biết rồi ḿnh sẽ về đâu?”

         

           Nghĩ bậy vậy thôi! Chứ chú đă đến lâu rồi, vài điều thăm hỏi về gia đ́nh, về sức khỏe xong, chú vội trấn an:

-      Các cháu an tâm đi, chú đă mướn pḥng cho các cháu rồi. Nhưng bây giờ khoan về đó đă, về nhà chú nghỉ ngơi một vài ngày cho tỉnh táo rồi mới về đó ở.

 

          Vài ngày đầu lo xong giấy tờ định cư, tôi mới biết khu chung cư này chỉ có 11 gia đ́nh. Pḥng số 1 của một người Mỹ đen sống đă trên mười năm, nghe nói ông ta rất hiền, không bao giờ quấy rầy người ở chung quanh. C̣n lại 10 gia đ́nh toàn là Việt Nam nhưng đa số không có công ăn việc làm. Họ đang hưởng trợ cấp với chương tŕnh con nhỏ và người già đă quá tuổi lao động. Lớp trẻ, con cái họ th́ đang theo học các trường. Tôi cảm thấy bối rối quá, v́ tôi nghĩ khi sang đây tôi mong muốn ḿnh tiếp tục đi làm, sớm chừng nào hay chừng nấy để giúp đỡ gia đ́nh ở Việt Nam trong cơn túng quẫn. Cho dù muốn tôi cũng không biết chỗ nào để mà đi, thế là một tuần 7 ngày tôi đành nhập chung với cuộc sống của hàng xóm. Họ bảo:

- Chị đừng lo lắng ǵ, tuy ḿnh không có việc làm nhưng cũng không cần xài tiền, cứ đi theo tụi tui. Mỗi ngày cứ đến giờ, tụi tui đến đập cửa pḥng, chở chị đi tới các cơ quan từ thiện để lấy thức ăn. Người ta cho cả quần áo lẫn đồ dùng trong nhà không thiếu ǵ hết.

          Đâu được vài tuần ông xă giận quá phải lên tiếng: - Anh đưa gia đ́nh sang đây, không phải để chấp nhận một cuộc sống như vậy. Phải trở lại trường học sinh ngữ, học nghề, để rồi kiếm cho ḿnh một việc làm đàng hoàng trên xứ người ta. Sống nhờ vào các cơ quan từ thiện chỉ dành cho những người tàn tật, già cả, thiếu khả năng lao động, chứ ḿnh thế này, mà cũng đến đó thật coi không được!

 

          Đó không phải là đ́ều tôi mong muốn, nhưng nói tới học tôi nghe ớn lạnh. Già rồi! học làm sao vô trong đầu. Vả lại gia đ́nh ḿnh ở Việt Nam quá nghèo, nghe ḿnh sang đây như được đi làm ăn xa, mong chờ một sự giúp đỡ. Học, thời gian bao lâu? 3 năm, 5 năm mới ra trường, sao nghe mà ngao ngán!

 

          Tôi đến hội HO, trong thời gian đăng kư học và chờ trường gọi, vừa học tiếng Anh lơm bơm vài chữ, vừa học may công nghiệp do hội tổ chức giúp đỡ những người mới sang, có lẽ điều này dễ dàng cho tuổi của tôi nhiều. Một chút may mắn, một người Việt Nam chủ tiệm may đến hội HO t́m thợ, thế là tôi bắt đầu có việc làm.

 

          Cần cù, lao động là bản tính của tôi. Tôi không c̣n biết ngày giờ, 8 tiếng, 10 tiếng hay 12 tiếng trong ngày tôi cũng không biết nữa. Cứ mở mắt là đến tiệm ngay, chỉ tiết kiệm 4 giờ đồng hồ cho 2 ngày trong tuần để học Anh văn. Thật là một sự lầm lẫn lớn, có lẽ v́ tôi muốn có tiền gấp để giúp đỡ người nhà ở Việt Nam nên tôi chưa nghĩ ǵ về việc xây dựng cho gia đ́nh tôi ở đây.

 

          Tôi đă lấy bằng lái xe 5 năm rồi và lại tới hạn thay bằng mới, nhưng tôi chưa lái xe lần nào. Nghe bạn bè nói: ”chị mà mua xe, chị phải tốn kém đủ mọi thứ, nào tiền xăng, nào tiền bảo hiểm, mua xe cũ thỉnh thoảng bị hư, sửa không tiền để trả”, tôi nghe mà hoảng sợ. Đồng tiền ở đây dễ kiếm mà cũng dễ xài, không khéo rốt cuộc vẫn là tay trắng. Do đó, hằng ngày tôi đành làm bạn với ông xe bus, có những buổi ch́ều mùa đông giá rét mới 4 giờ chiều trời đă tối đen, tuyết rơi lất phất, lấm tấm trong mưa, cảnh mưa tuyết này tôi không bao giờ thấy ở VN. Tôi đi bộ từ tiệm may đến trạm xe bus để về nhà. Tôi bước nhẹ và đều như để thở sau một ngày làm việc mệt nhọc. Tôi nghĩ ngợi, nhớ nhà, thầm hỏi:

-Có ai hiểu được cảnh này khômg? Ḿnh sống ở đây như một người lưu lạc, xa nhà, xa quê hương, xa người thân. Rồi lại tự an ủi:

- Tôi chấp nhận và không cảm thấy buồn hay hối tiếc v́ bao nhiêu người ở

Việt Nam muốn được như ḿnh mà không được, huống hồ ǵ ḿnh đă được mà sao lại than. Không riêng v́ tôi mà những người bạn đến Mỹ trước tôi vài năm thường đùa với tôi:

- Chị ạ! chị đừng lo, chị đă sang đây, chị tuổi ǵ rồi cũng đổi thành tuổi con trâu cả! Chị cày riết rồi, chị cũng không để ư tuổi của ḿnh là tuổi ǵ nữa. Tôi nghĩ thầm: có lẽ vậy.

          Cũng chỉ được vài năm nghề này không c̣n kiếm ăn được nữa v́ nhân công ở Mỹ quá mắc nên hàng được đóng thùng gởi sang các nước chậm tiến, tiền nhân công rẻ hơn nhiều, sản phẩm làm bán ra lợi cho chủ hăng nhiều hơn.

 

          Hăng xưởng may bắt đầu đóng cửa hàng loạt, công nhân lần lượt bị sa thải. Tôi trở lại trường học lam nham vài chữ anh ngữ rồi đến trung tâm t́m việc để cầu may.

          Trời xui đất khiến tôi lại kiếm được việc làm hợp với sở thích và đam mê của tôi. Dùng vải hoa đủ màu sắc, lấp ráp tạo nên những sản phẩm trang trí nhà cửa hay những bộ hộp đựng nữ trang thật đẹp. Sau khi làm ra sản phẩm tôi thường thích ngấm nghía và cảm thấy vui vui. Một công việc nhẹ nhàng b́nh thản và cơ sở này đă tồn tại trên 10 năm nên tôi hy vọng cũng không đến nổi để việc làm gián đoạn.

 

          Chuyện ǵ đến cũng đến, một ngày nhân công đang làm việc b́nh thường. Người chủ hăng triệu tập một cuộc họp ngắn tuyên bố chỉ vài giây:

T́nh h́nh kinh tế của hăng không khá, đành tuyên bố phá sản, tất cả công nhân chuẩn bị nghỉ việc trong nay mai.

 

          Nh́n thấy 2 chị xếp người Việt Nam đứng khóc ṛng v́ bất ngờ bị mất việc, tôi nghe trong ḷng có chút ǵ thảm năo, tôi lắc đầu, lẩm bẩm: Tôi lại trở về những tháng ngày lang thang t́m việc.

 

        Tôi trở lại trường Community College đọc và nh́n vu vơ những lớp học được đăng lên. Lần này tôi quyết chí chọn ngề học hành đàng hoàng, may ra tôi có được một cơ may nào đó. Lớp học nursing home, lớp electronic ngắn hạn có lẽ phù hợp với tŕnh độ của tôi. Tôi không dám mơ mà cũng không có ǵ để mà mơ. Tôi suy nghĩ nếu tốt nghiệp lớp nursing home, tôi tưởng tượng đi làm đến bệnh viện săn sóc người già yếu bệnh tật, ḷng thương người tôi sẵn có, nhưng liệu tôi có đỡ nổi người Mỹ quá khỗ hơn tôi hay không? Tôi không do dự cũng đành nhắm mắt làm liều ghi danh vào học lớp điện tử, dù biết rằng nơi tôi ở cách những hăng điện tử phải cả giờ đồng hồ lái xe và phải lái xa lộ. Thật là quá xa và quá khó khăn đối với một người không mạnh dạn như tôi.

 

        Âu cũng là dịp may hiếm có, c̣n tuần nữa ra trường th́ thầy báo tin mừng trên Online có một hăng điện tử đang cần người. Ngày mai ông sẽ hướng dẫn cả lớp đến đó xin thi. Nếu ai đủ điểm, hăng sẽ xét đơn và thu vào làm việc.

 

         Tôi may mắn trong số 4 người được hăng mướn. Tôi vui lắm, thầm cám ơn trời phật đă phù hộ tôi có được dịp may. Tôi được biết hăng điện tử này do người Nga sáng lập đă trên 70 năm nay, chuyên sản suất công tắc cho máy bay và tàu ngầm với khoảng 500 công nhân, đa số là người Asian. Rất hiếm khi hăng mướn người cho nên ít người biết đến và một khi được hăng thu nhận th́ rất khó bị thải ra, những người làm thâm niên cho biết như vậy. Tôi cố gắng vừa học vừa làm để trở thành người thợ giỏi, thành thạo công việc nhanh chóng với chút thông minh và đôi tay khéo léo sẵn có để hy vọng giữ được công việc lâu dài.

 

          Nhưng người tính vẫn không bằng trời tính, tôi làm được 6 tháng th́ sự kiện khủng bố 9/11 xảy ra. Lúc đó không khí hăng nặng nề, gương mặt người xếp lúc nào cũng lo âu, tôi mất hết niềm tin, tôi đoán biết chuyện ǵ đến cũng sẽ đến. Một ngày ông xếp gọi tôi lên văn pḥng nói vài câu:

- Tôi biết chị làm việc tốt, nhưng không cách nào giúp đỡ được chị v́ khách hàng các nước hủy bỏ đơn đặt hàng nên hăng thiếu việc v́ vậy chị tạm thời nghỉ việc cho đến khi có hàng tôi sẽ gọi chị trở lại. Mặc dầu tôi đă đoán biết nhưng vẫn không sao cầm được nước mắt. “Âu cũng là số phận”.

 

          Sau đó tôi không c̣n nghĩ đến bôn ba t́m việc nữa, tôi ở nhà ăn lương thất nghiệp và đến trường học anh văn với bạn bè cùng chung cảnh ngộ, số đă không may th́ nằm đó chờ thời.

 

          Từ ngày tôi trở lại hăng, công việc càng lúc càng bận, tuần lễ 7 ngày, ngày 12 tiếng. Thời gian bận kéo dài cũng đă lâu, tôi làm việc nhiều, không thèm ăn chỉ thiếu ngủ.  Người xếp cứ an ủi: ráng đi, làm hết tuần này, tuần sau công việc sẽ bớt nhiều và cứ thế không biết bao nhiêu lần mà công việc vẫn ứ động.

         Gần đây cuộc khủng hoảng kinh tế trên thế giới cũng làm ảnh hưởng ít nhiều đến sự sản xuất của các hăng xưởng. Giờ làm phụ trội cũng bị cắt đi, tôi nghỉ ngơi được vài tuần để lấy lại sức.

          Thứ hai đầu tuần, đến giờ về, tôi chuẩn bị dọn dẹp và đang suy tính, chiều nay về sớm, nấu món ǵ ngon ngon cho ông xă ăn, chợt nghe tiếng giày rồi ông xếp tiến lại gần:

          Chiều nay, người thợ ca đêm không vào, chị có thể ở lại làm thêm 4 tiếng nữa không?

          Mọi người chuẩn bị ra về, c̣n tôi không dám từ chối, đành bắt tay vào việc, mỉm cười rồi lẩm bẩm một ḿnh:

          - “Đúng là tuổi con trâu”.

 

 

 

 

 

Phùng Thị Phượng
11/12/2008

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang XUÂN 2009- Văn Học Nghệ Thuật Và Quê Hương