Khi
bóng của những em học sinh cuối cùng vừa khuất ở phía hai đầu của con lộ,
cũng là lúc Loan dẫn chiếc xe Mobilette ra khỏi cổng của ngôi trường Tiểu
học Tỉnh.
H́nh ảnh của một cô giáo trẻ đang bật cái chống xe xuống mặt đường
nhựa, đưa một bàn tay với những ngón dài thon nhỏ ra vén chéo vạt áo dài
trắng lên phía sau lưng quần, đoạn ngồi lên trên yên xe...trông thật duyên
dáng làm sao! Thế mà chiếc xe hôm nay lại giống như là một...''con ngựa
bất kham'', chẳng chiều ḷng người đẹp mà nổ máy!
Những tia nắng hồng c̣n lao xao trên tàn cây như thể đang tranh nhau
t́m một chỗ ngủ an lành nào đó trong kẻ lá trong khi buổi chiều xuân trôi
đi êm ả giữa ḷng thị xă.
Từ phía trước, một chiếc xe Jeep chạy chầm chậm đến và dừng hẳn lại
bên Loan.
Trung úy Phong vừa bước xuống xe đă hỏi với vẻ sốt sắng:
- Xe hỏng máy phải không?
Và chẳng cần đợi câu trả lời, chàng sĩ quan trẻ vội vă ngồi lên yên
chiếc xe gắn máy. Đôi giày-sô bóng láng chạy nhanh theo đôi bàn đạp quay
tṛn. Máy nổ, nhưng rồi lại ngừng ngay!
Phong cằn nhằn:
- Chả lẽ lại hết xăng?
Loan xác nhận:
- Chắc là như vậy rồi, em định lát nữa cho nó...''uống nước'', ai dè...

Khi
hai người vừa bước đến trước cửa quán ''Cà Phê Mây'' nằm ven bờ của một
con rạch nhỏ, một điệu nhạc vui nhộn vang lên cùng với giọng hát của một
cô ca sĩ nào đó đưa lại:
- ''Anh là lính đa t́nh...''!
Phong lẩm bẩm ở trong miệng:
- Sao lại...phá đám nhau như vậy? Tôi đâu có thù hận ǵ với cô, sao
mà...lẻo mép...hát xỏ xiên vào người ta như thế?
Loan day qua hỏi Phong:
- Trung úy...''nói...hành nói tỏi'' ǵ em đó?
Chẳng để cho người dối diện hiểu được tâm trạng của ḿnh, Phong lảng
sang chuyện khác:
- Không, tôi nói chiếc xe của cô ấy mà!
Loan gặng hỏi:
- Chiếc xe của em nó ra làm sao?
- Th́...tại nó hết xăng mà nó không chịu...nói ra, báo hại cả cô và
tôi đều đạp đến bủn rủn cả chân!
Loan cho đó là những lời lẽ cố t́nh tránh né, không thỏa đáng cho
điều ḿnh muốn biết. Khi cô chủ quán vừa quay đi sau khi hai người đă chọn
nước uống, Loan nảy ra ư định muốn ngầm...điều tra anh chàng vừa mới quen
này.
Loan chống chỏ bưng ly nước đá chanh trên tay, giương đôi ánh mắt
nâu đen nh́n thẳng vào mắt người đối diện. Phong mở rộng...''cửa sổ của
tâm hồn'' ḿnh ra hứng trọn tia nh́n ấm áp đó. Phong cảm thấy tâm hồn
ḿnh sảng khoái hơn bởi cái cảm giác mát mẻ đang chảy dài khắp châu thân,
tưởng chừng như có một niềm tin yêu nào đó bấy lâu nay bị nguội lạnh trong
huyết quản giờ mới bắt đầu được hâm nóng lên.
Nh́n vào mặt Phong, Loan cho rằng kẻ đang ngồi đối diện ḿnh là ''lính
văn pḥng'' đang từ doanh trại ''dù'' về nhà với vợ con nên nàng buông lời
thăm ḍ:
- Hay là Trung úy đi về trước đi kẻo...chị ở nhà đang chờ cơm đó! Để
em mua xăng lẻ ở trước cửa quán đổ vào b́nh xăng, chắc là không có chuyện
ǵ rảy ra nữa đâu.
Tuy đă hai mươi bảy tuổi đời nhưng Phong vẫn c̣n...ở vậy! Thật ra,
Phong rất hănh diện khi ḿnh là một trong những đứa con tin yêu của chiếc
phù hiệu Sư đoàn 21 ''Sét Miền Tây'' đính ở trên cánh tay áo trái và chiếc
huy hiệu Tiểu đoàn 3/32 ''Sấu Thần'' may trên túi áo trận. Nhưng chàng
chẳng dám để cho một bóng hồng nào đó lảng vảng ở trước cửa buồng tim của
ḿnh. Phong quan niệm rằng...''Trên mặt trận t́nh cảm, đừng nên vội vă...tiến
sâu vào...chiếm lĩnh trận địa...trái tim vốn rắc rối của các cô nàng, mà
chỉ nên để lại...mục tiêu vừa mới đi qua một chút h́nh ảnh hào hùng của
một thanh niên đi xây dựng quê hương trong thời buổi loạn ly mà thôi. Nếu
được các ''nàng Kiều của miền Tây Đô'' trân trọng ḿnh như một...thần
tượng đă là điều đáng quư rồi. Nếu như có một người đẹp nào đó hằng đêm ôm
gối mộng mà vọng nhớ đến một bóng chinh nhân đang trên...''đường giong
ruỗi lưng mang cung tiễn'', giống như chàng...''Kinh Kha'' của ngày xưa,
ra đi mà chẳng biết ngày nào trở lại chốn hẹn ḥ xưa, th́ ai là người chia
sẻ với nỗi sầu ở trong ḷng của những người ở lại?''.
Phong không lấy làm lạ trước...''ngón nghề'' mà Loan vừa mang ra áp
dụng hôm nay để điều tra gia cảnh của chàng xem như thế nào, bởi v́ việc
ấy chàng đă trải qua nhiều lần rồi !
Phong định nương theo ư đó mà đáp lời Loan th́ đă nghe nàng...bồi
thêm:
- Trung úy...có đang nghĩ ǵ về vợ con ở nhà...th́ cũng đừng quên...lời
nhắc nhở của em vừa rồi đó!
Phong giật ḿnh ngưng tay quạt! Chàng bỏ chiếc nón lưỡi trai xuống
mặt bàn khi biết rằng cô gái đang ngồi trước mặt ḿnh quả là...''cao tay
ấn''!
Đă từng xông pha ngoài trận mạc mà chẳng sợ, sá chi một ánh mắt đưa
t́nh đang mời gọi mà lại bỏ qua, Phong nh́n như dán mắt ḿnh vào đôi mắt
nhung đen nằm giữa bốn bờ mi tṛn xinh kia mà xác nhận ngay t́nh trạng gia
cảnh của ḿnh:
- Phải, cô đoán trúng hết trơn, nhưng mà về sau này, chớ không phải
như những ư nghĩ mà cô vừa mới suy diễn đâu!
Ḷng Loan rộn lên một niềm vui khó tả. Th́ ra anh chàng c̣n độc thân!
Loan vẫn tiếp tục phá chàng cho tới bến:
- Có chắc là như vậy không? Hăy để em...lấy dép ra...''xin keo'' rồi
mới có quyết định tin hay là không tin vào lời của anh nói nhé!
Loan vói tay lấy chiếc bóp để trên bàn.
Thấy vậy, Phong hỏi:
- Cô định trả tiền nước và cả...công của tôi đưa cô đến đây có phải
không?
Loan đáp nhanh với thái độ ranh mănh:
- Cả hai!
Trước khi quay ḿnh đi về phía quày hàng ở phía trong, Phong nói với
vẻ hóm hỉnh:
- Sao cô không nói là...''cả ba'', v́ c̣n thiếu...''hai lít nước''
cho chiếc xe...đang khát của cô nữa đó!...

Xóm
Chài nằm ở vùng ven phía Nam của Thị xă Tây Ninh. Có lẽ kể từ khi những di
dân đầu tiên sống bằng nghề chài lưới qui tụ về lập nghiệp ở dọc theo hai
bên bờ của con rạch nhỏ chảy êm đềm ngang qua giữa ḷng thị xă nên mới có
cái tên ''Xóm Chài''. Và nơi đây đă một thời là một trung tâm nhỏ mua bán
cá mỗi khi ghe chài về cập bến.
Vài căn nhà gạch của những người giàu có hay của những viên chức sở
tại, với lối kiến trúc theo kiểu của người Pháp, trông có vẻ kín cổng cao
tường nằm rải rác giữa những căn nhà lá khang trang của dân chài. Cũng có
rất nhiều gia đ́nh sống trong những chiếc thuyền chài biến cải thành những
căn nhà sàn di động, quanh năm lênh đênh trên sóng nước .
Bây giờ, ở tận sát mé nước, bờ rạch được xây kè bằng đá hộc nên cảnh
quang trông đẹp mắt và sạch sẽ hơn khi xưa.
Vào những đêm sáng trăng, vài ba cặp t́nh nhân ḥ hẹn nhau đến ngồi
dưới tán của những cây dừa nghiêng ḿnh rũ bóng xuống mặt nước lung linh
muôn ánh vàng rực rỡ mà toan tính chuyện mai sau.
Vào những buổi chiều hè nóng nực, cư dân ở đây thường ra ngồi bệt
xuống bờ kè, đong đưa đôi bàn chân khoa nhẹ vào ḍng nước để nghe cái cảm
giác mát mẻ đang chảy dài trong huyết mạch. Gió nhẹ từ đâu dưới bao lớp
sóng nhỏ lăn tăn trên mặt nước lướt lên phơn phớt trên da mặt khiến cho
tâm hồn trở nên sảng khoái và đê mê hơn.
Thường nhất vẫn là đám trẻ con cởi trần trùng trục thi nhau bơi lội
hay đùa giỡn nhau trên sóng nước triều lên le đé mặt bờ kè, lắm khi đến
lúc hoàng hôn sắp tắt cũng chẳng chịu lên bờ.
Chẳng có nơi nào nằm ven đôi bờ của con rạch có được một cảnh quang
đẹp đẽ và thơ mộng như là ở đây!
Hiểm họa của chiến tranh là những ǵ xa lạ đối với những cư dân sống
ở vùng này và thiên tai cũng đă lánh xa họ từ nhiều năm qua.
Và vào một ngày giáp Tết 74, Loan và Phong đă chọn được nơi này để
cùng nhau xây dựng mái ấm gia đ́nh. Lễ cưới của họ đă được tổ chức trọng
thể tại...''lâu đài hạnh phúc'' mà họ đă tự tạo ra là căn nhà ba gian với
mái lợp tôn và vách ván nằm trong khu vực Xóm Chài này...

Trước
tháng tư năm 1975, người lính nào mà chẳng có một mái ấm gia đ́nh! Nhưng
sau đó, các Trại cải tạo mọc lên như nấm ở khắp ba miền đất nước lại là...''nhà''
của họ!
Loan dẫn theo Nhung, đứa em gái, đến thăm chồng trong đợt thăm nuôi
đầu tiên nơi một...''chung cư'' của Tỉnh do bàn tay của những người tù
dựng lên tại một mật khu cũ của chế độ mới nằm ở giữa rừng sâu, bên bờ của
một ḍng suối thơ mộng, nhưng khi nghe nói đến cái tên của ḍng suối này
th́ ai cũng phải nổi da gà, ''suối Lénin''!
Dáng dấp gợi cảm của một người...vợ lính chỉ với hai mươi mùa xuân đi
qua cuộc đời vẫn chưa phai sau mấy năm dài xa cách. Nhưng tính t́nh hồn
nhiên h́nh như đă biến mất trong tâm hồn của một người...vợ tù! Phong
chẳng nh́n ra được vẻ khác lạ đó nơi người đàn bà đầu ấp tay gối của ḿnh.
Loan đă tự ư hát khúc...''sang ngang'' với một người đàn ông có chức quyền
nơi khu vực nhà nàng ở!
Chỉ trong vài phút thăm nuôi quá ngắn ngủi, làm sao Loan có thể tâm
sự được điều ǵ với chồng! Nàng đành ngồi yên lặng mà lau nước mắt! Cái lư
lẽ mà nàng muốn đưa ra hôm nay là...'' tay yếu chân mềm, tử nhỏ đến lớn
chưa hề rớ đến chiếc liềm cái cuốc th́ làm sao thích ứng được với cuộc ''đổi
đời'' vừa qua và cái quyếr định thay đổi hướng đi chỉ là để...lo cho chồng!''.
Phong th́ lại khác! Với thân phận...''con chim ở trong lồng, con cá nằm
trên thớt'', chàng chỉ có thể nhắn nhủ đôi điều với người vợ trẻ và bày tỏ
tâm trạng ḿnh cho vơi đi bao nỗi nhớ nhung đầy ắp ở trong ḷng để nàng
yên tâm mà chờ đợi một ngày về, cho dù chưa biết được ngày đó có xảy ra
hay không và vào lúc nào!
Riêng Nhung, nàng biết rơ mọi nguồn cơn và nàng cũng muốn giúp chị
ḿnh nói rơ sự thật cho ông anh rể biết trong lần gặp gỡ này. Nhưng ở
trong cái hoàn cảnh này, Loan thấy chẳng tiện nói ra, cũng đành ngồi im
lặng, hết nh́n chị rồi lại nh́n sang ông anh rể để ngầm chia sẻ niềm xót
xa với hai người thân mà thôi!
Làm thinh chẳng phải là một hành động đồng t́nh với người chị của
ḿnh. Nhung muốn qua ánh mắt nói lên điều đó với Phong. Không biết ông anh
rể có thấu rơ được lẽ ấy mà thông cảm cho...cô em vợ vừa mới bước qua tuổi
mười sáu, cái độ tuổi tṛn trăng nhưng cũng đă biết phê phán các việc sai
trái xảy ra hằng ngày trong cuộc sống...
Và rồi, từng cặp từng cặp...''Ngưu Lang-Chúc Nữ'' đă phải ngậm ngùi
chia tay nhau v́ đă hết giờ...''tương phùng''!
Trên đường đi trở về trại, Phong vừa đi vừa ngó ngoái lại phía sau.
Những bước chân của Loan bây giờ h́nh như đă kém phần quyến rũ như những
lúc c̣n...''khi đón, khi đưa'' thuở hai người vừa mới quen nhau.
Mấy lúc gần đây, Phong thường nghe các bạn tù...''to nhỏ'' về ḿnh.
Tuy chỉ là nghe lơm bơm thôi, nhưng Phong cũng đoán được rằng điều ǵ đă
xảy ra cho ḿnh! Chàng cố xua đuổi ra khỏi tâm tư ḿnh những suy diễn
không đâu xoay quanh người vợ trẻ chẳng chung t́nh! Trong những lúc quá
mệt mỏi bởi sau một ngày lao động cực nhọc, Phong thường đưa mười đầu ngón
tay lên xoa vào trán ḿnh. Những lúc như vậy, chàng có cảm giác h́nh như
có một chiếc...sừng nhỏ đang nương theo những cơn ray rức tự đáy tim ḷng
mà nhú ra làm cho chàng thấy khó chịu và khổ sở vô cùng!...
Trong lần thăm nuôi kế, Phong chẳng ngạc nhiên khi thấy chỉ có mỗi cô
em vợ lên thăm ḿnh mà thôi!
Trong lúc Nhung trao quà cho Phong, nàng định đem mọi việc kể hết cho
ông anh rể nghe th́ Phong đă khoa bàn tay ra trước mặt rồi nói:
- Thôi em hăy về đi, em đừng nói với anh thêm một lời nào nữa cả, bởi
v́ anh đă đoán được số phận của anh bây giờ ra sao rồi!
''H́nh như ông anh rể...giận lây đến ḿnh'', Nhung nghĩ thầm như vậy.
Nhung phóng nhanh hai ánh mắt ḍ xét vào mắt Phong để t́m hiểu xem
ḿnh có bị vạ lây bởi việc...''cất gánh sang ngang'' của chị ḿnh hay
không rồi buồn bă hỏi:
- Anh Hai...đuổi em phải không?
Phong thấy ḿnh đă lỡ lời! Việc mà Trưởng trại cho thân nhân ở lại
qua đêm nơi nhà Tiếp tân trong khu Trại tù Bà Rá này là lẽ đương nhiên, v́
đường rừng dài hơn năm bảy cây số dẫn ra con lộ đất đỏ chạy về Thị trấn
Phước Long, làm sao họ ra về cho kịp! Ở trong hoàn cảnh này, Nhung ở lại
với chàng th́ thật là bất tiện cho cả đôi bên! Không biết nàng có thấu
hiểu được điều đó hay không!
Phong đang t́m lời để giải bày th́ đă nghe Nhung nói tiếp:
- Bây giờ anh có đuổi, em cũng chẳng về được đâu, để sáng ra em theo
mấy chị kia về luôn một thể!
Chợt hiểu ra, Phong khệ nệ vác bao đựng đồ thăm nuôi lên vai rồi miễn
cưỡng bước về phía khu nhà ngủ ở phía trước.
Đêm qua, ông anh rể và cô em vợ ngồi bó gối mà nh́n nhau hay là sự
việc xảy ra như thế nào đó, chỉ có hai người trong cuộc biết rơ hơn ai hết.
Sáng ra, Phong hối thúc Nhung chuẩn bị ra về.
Phong đưa chiếc bao trống không cho Nhung rồi bảo:
- Em ra về cho sớm để kẻo mặt trời lên cao nắng lắm!
Nghe Phong nói vậy, các bà đang ngồi kế bên ôm bụng mà cười ngặt
nghẽo!
Có bà c̣n.. bạo mồm hơn, vừa đưa tay lên che miệng vừa hát:
- '' Anh đưa nàng về...dinh!''...
Phong và người bạn đồng hương cùng nhau dựng chung một...''tư dinh''
thật đẹp với mái lợp tranh, vách và giường làm bằng những thanh tre rừng
đập dập rồi ghép lại để chờ một...''cơ hội ngàn năm trong tù''! May là kỳ
này bà xă của người bạn tù không có lên thăm.
Trời vừa nhá nhem tối, Phong bảo cô em vợ:
- Em mau vô mùng đi kẻo muỗi nó thui!
Nhung vừa vén mùng chui vô trong vừa hỏi lại:
- C̣n anh...ngủ ở đâu?
- Anh có vơng đây này, đừng lo cho anh!
Ngoài trời tối đen như mực! Trong phút chốc, các...''tư dinh'' nằm
rải rác trong rừng cạnh các dăy lán trại tù đă trở nên im vắng, một sự
b́nh yên đến lạ kỳ! Tiếng dế mèn bắt đầu trổi lên re ré, phát đi những tín
hiệu của t́nh yêu từ đâu đó dưới lớp lá khô. Khu rừng già Phước Long đang
cuộn ḿnh trong làn sương đêm dày đặc .
Nhung nằm trăn trở măi vẫn chưa đi vào giấc ngủ. Nàng lắng tai nghe
tiếng tay Phong luôn đập muỗi vo ve t́m băi đáp, cả những hạt sương rơi
đọng lại trên tàn lá. Ḷng nàng se lại, chẳng phải v́ thấm lạnh hơi sương
đang xuống nhiều trên mái tranh, mà là một nỗi xót xa cho thân phận của
những người lính bị buộc phải buông súng xuống giữa đoạn đường mà họ đang
đi. Nh́n về phía trước, cánh cổng trại tù đang rộng mở. Ḷng chẳng muốn
nhưng họ bị bắt buộc phải đặt bước chân vào bên trong! Không phải mới đây
mà đă từ lâu h́nh ảnh hào hùng của những người lính chiến vẫn c̣n in đậm
tận đáy ḷng Nhung. Nh́n thấy cảnh các bà vợ lính khác không giấu được
niềm vui rạng rỡ khi gặp lại chồng sau bao năm tháng dài xa cách, Nhung
càng thương anh rể của ḿnh nhiều hơn. Không biết bây giờ ông anh rể đang
nghĩ ǵ về người chị của ḿnh! Nhưng có điều chắc chắn mà Nhung biết rơ là
anh rể đang khổ sở và buồn lắm! Người ta đang vui say hạnh phúc trong ngày
tao ngộ, c̣n anh th́ thui thủi một ḿnh một bóng!
Nhung ngồi bật dậy và hỏi vói ra cho dù nàng biết rằng Phong vẫn c̣n
chưa ngủ:
- Anh Hai à, anh c̣n thức phải không?
Phong đáp:
- Mấy con muỗi nó...quần anh măi làm sao mà chợp mắt cho được!
Nhung nói nhanh:
- Vậy th́...vào đây mà ngủ với em nè!
Phong chẳng lạ ǵ cái tính...con nít của cô em vợ ḿnh, nghĩ sao th́
nói vậy chẳng đắn đo. Loan và Nhung, hai chị em giống nhau như hai giọt
nước. Nhưng tâm tính của họ chẳng giống nhau tí nào. Nhớ đă có lần, Phong
vừa...''dù'' về tới nhà, thấy Nhung đang đứng xây lưng nấu ăn ở trong bếp,
với bộ áo cánh màu hồng nhạt và mái tóc dài phủ kín bờ vai nhỏ, chàng sớn
sác tưởng đâu là vợ ḿnh, bèn nhảy tới ôm hôn chùn chụt vào tóc vào ót
nàng tới tấp.
Nhung biết anh rể của ḿnh lầm nên khi Phong buông nàng ra, nàng chỉ
về phía buồng ngủ mà nói tỉnh bơ như chẳng có việc ǵ xảy ra cả:
- Chị Hai bị cảm đang nằm ở trong buồng ḱa, vào đó mà...hun cho đă!
Phong biết rơ sự việc xảy ra ngày trước chỉ là chuyện ḿnh nh́n lầm,
Nhung c̣n tha thứ được, chớ bây giờ vào trong mùng với nàng, lén phén rồi
bị nàng...đạp cho rớt xuống giường, lúc đó lấy cớ chi để mà tự biện hộ cho
ḿnh!
Đang nghĩ vẩn vơ, chợt có tiếng của Nhung đang đứng kế bên vơng hối
thúc:
- Mau đi anh!
Phong trù trừ:
- Không được đâu em à!
- Chỗ anh anh ngủ, chỗ em em ngủ, tại sao lại không được? Nhung vừa
phân bua vừa lôi bừa Phong lên giường...
Đang chập chờn trong giấc...mộng tù, chợt có tiếng chim gọi đàn ríu
rít từ trên ngọn cây cao làm Phong giật ḿnh tỉnh giấc. Lúc mở mắt ra,
chàng thấy Nhung đang nằm xoay người ôm ngang thân chàng mà ngủ say như
chết! Phong nhớ lại là đêm qua, giữa Nhung và chàng vẫn có một khoảng cách
đủ để có thể minh định rằng họ là...em vợ và anh rể với nhau, v́ hoàn cảnh
bắt buộc mới...chung giường mà thôi! Bây giờ...
Lúc mà Phong đưa tay ḿnh nâng nhẹ ṿng tay của Nhung ra khỏi ngực
ḿnh, nàng vẫn c̣n say ngủ. Đến khi chàng nâng đùi của nàng lên th́ nàng
bất chợt thức giấc.
Hai người cùng bật ngồi dậy một lượt trong nỗi ngỡ ngàng!
Một phút trôi qua, Phong an tâm hơn khi nghe Nhung nói:
- Ḿnh...huề nhau nhen Anh Hai!
Phong đang ngơ ngác chẳng biết v́ sao mà cô em vợ của ḿnh nói vậy,
chưa kịp hỏi th́ nàng vui vẻ nói:
- Th́...huề về việc mà...anh ôm hun em lúc trước đó!
Bây giờ, mỗi khi nh́n lại vợ con ḿnh rồi nhớ đến chuyện năm xưa,
Phong tự...phục ḿnh sát đất, ''mỡ kề bên miệng mà mèo lại chê''!
Chuyện là, đám bạn tù, hằng ngày xem xa...''khù khờ'', giả điếc giả
câm vậy mà đă có những...''sáng kiến'' đáng ghi vào trang sử...tù! Trong
khoảng thời gian này, các trại cải tạo đều do bộ đội Cộng Sản quản lư. Anh
em được đi...''lao động tự giác '' nên có nhiều nơi xem ra có ṃi dễ thở
hơn. Do vậy, ngoài ''Nhà tiếp tân'' ra, anh em c̣n cùng nhau tạo ra những
căn...cḥi riêng nằm rải rác dưới những tán cây rậm rạp nằm dọc theo hai
bên con đường ṃn dẫn xuống bờ suối. Sau khi qua đêm ở ''Nhà ngủ'' xong,
sáng ra anh em tiễn thân nhân của ḿnh ra về. Được một quăng đường, ngó
trước ḍm sau thấy chẳng có bóng dáng của vệ binh, các đấng...''Sĩ quan
ngụy'' bèn d́u ''phu nhân'' của ḿnh lũi nhanh vào...''dinh'' ngay. Có
chàng, ban ngày đi lao động, ban đêm dám...''nuôi...lại vợ'' ở trong rừng
như vậy đến năm bảy ngày liền, đến khi các bà...chán quá đ̣i về mới thôi.
Sau này, có nhiều anh em HO khi đi phỏng vấn, ḷng rất phập phồng lo sợ
cho đứa con...tượng h́nh từ trong...''đầu gối của mẹ'' thuở c̣n lặn lội đi
thăm nuôi ở giữa rừng sâu bị đánh rớt cho ở lại.
Nhưng h́nh như chẳng có trường hợp nào gặp khó khăn cả. Bây giờ, đă
có rất nhiều ông Bác sĩ, Nha sĩ, Kỷ sư tương lai...ở cái đất nước ''Cờ Hoa''
tự do này nằm trong trường hợp...''nhập thế'' rất là...nên thơ như vậy!

Sau
khi đẩy máy cắt xong vuông cỏ, Phong ngồi bệt xuống nghỉ trên thảm cỏ xanh
dưới tán một cây ''oak'' to ở trước nhà. Nhung mang ra cho chồng một ly
nước đá chanh. Ly nước từ trên tay vợ gợi lại trong Phong h́nh ảnh của một
cánh tay thon nhỏ chống chỏ trên mặt bàn và mấy bút tháp ngà ôm quanh
thành ly ở quán ''Cà Phê Mây'' thuở mà chàng và Loan vừa mới quen nhau.
H́nh ảnh thân thương đó đă trở thành một kỷ niệm khó quên, vẫn hiện diện
trong tâm tư chàng suốt mấy năm dài trong đời sống quân ngũ. Đến lúc vương
mang cảnh tù tội, cái tin Loan đă...''ôm cầm bước sang thuyền khác'' đă
làm cho Phong ngạc nhiên không ít. Chàng cảm thấy con tim của ḿnh đang...rỉ
máu đào, cái cảm giác đau đớn tột cùng giống như có ai vừa mới phóng vào
đó một mũi tên vậy!
Bây giờ, cuộc diện đă đổi thay theo một chiều hướng khác rồi mà h́nh
bóng của người vợ cũ vẫn chưa phai ở trong ḷng chàng.
Nhung chỉ nh́n thoáng qua là đoán biết được lúc năy Phong đang nghĩ
ǵ. Tuy vậy, nàng vẫn thông cảm cho cái tâm trạng mà chồng ḿnh đang vương
mang. Không ai có thể vứt bỏ ra ngoài tâm khảm của ḿnh những kỷ niệm của
một thời yêu nhau.
Nhung đắm đuối nh́n vào mắt Phong rồi hỏi cho có câu chuyện chớ chẳng
phải là nàng ghen tương với chị ḿnh:
- Anh đang nhớ đến chị...Loan phải không?
Phong nể phục cái tính nhạy cảm của vợ ḿnh! Không có điều ǵ qua
trót lọt được đôi ánh mắt thần...''radar'' ḍ xét của nàng!
Nhưng Phong vẫn cứ chối bừa đi:
- Làm ǵ có chuyện đó!
Nói xong, nhằm dập tắt ngay ngọn lửa...ghen có thể sẽ bộc cháy ở
trong ḷng của vợ ḿnh, Phong đè ngửa Nhung ra trên băi cỏ rồi đặt liên
tiếp những nụ hôn nồng thắm lên mắt lên mũi nàng, là hai nơi mà chàng cho
rằng có sức quyến rũ nhất trong những lúc gần gũi bên người vợ yêu dấu.
Nhung nằm yên trong ṿng tay chồng mà nghe niềm hạnh phúc dâng cao ở trong
ḷng...
Xe ''bus'' đưa rước học sinh vừa dừng lại ở trước nhà.
Nhung đẩy Phong ra cho có lệ rồi liếc mắt nguưt yêu chồng:
- Anh kỳ quá hà, con nó đang nh́n ḿnh kia ḱa!
- Kệ nó, tui hôn... má nó chớ...hôn ai mà tui sợ!
Phong lại kéo Nhung về phía ḿnh, vừa muốn tiếp tục phủ thêm...''trận
mưa hôn'' lên mặt nàng th́ đă nghe giọng nói đả đớt của Bé Bích vẳng đến
bên tai:
- Daddy! No...No, không được...ăn hiếp...Mammy!
Trẻ con thường chẳng hiểu ǵ về việc cha mẹ chúng âu yếm nhau. Riêng
Phong, chàng cảm nhận ra ḿnh chẳng thiệt tḥi ǵ mỗi khi đứa con gái đầu
ḷng bênh vực cho mẹ nó. T́nh mẫu tử giữa vợ con chàng h́nh như mỗi ngày
một thăng hoa và con đường hạnh phúc chung của gia đ́nh chàng th́ luôn
rộng mở thênh thang ở phía trước.
Và Phong lại nghĩ đến người xưa đang ở bên kia bờ đại dương xa ngh́n
trùng. Nàng bây giờ như một cánh hoa hồng nhỏ đang bị cuốn hút theo một
bóng hạnh phúc chập chờn trong gió nhẹ buổi xuân sang. Ước mong cho những
bước chân mềm sẽ không phải giẫm đạp lên những gai nhọn có thể làm cho
niềm tin của nàng chảy máu!
Không hẹn, gió loạn từ đâu đó thoảng bay về vờn nhau làm lay động
cành lá trên mấy chậu ''bonsai'' mai vàng, bằng lăng tím và sứ đỏ đặt ở
trước sân nhà đang độ ra hoa khoe sắc thắm trong nắng ấm buổi chiều xuân.
Và, muôn ÁNH XUÂN HỒNG h́nh như c̣n đọng lại măi trong tàn lá xanh
lao xao ở trên đầu Phong, trong khi hoàng hôn đang xuống dần trên khu phố
nhỏ...

Nguyên
Bông

Trang XUÂN 2009- Văn Học Nghệ Thuật
Và Quê Hương