|
|
|

Mục Lục
Trang
Bìa
Ban
Biên Tập
Lá
Thư
Xuân
Ban
Biên Tập
Thư
Đầu
Năm
Lương
Lệ Huyền Chiêu
Sớ
Táo
Quân
Ban
Biên Tập
Khai
Bút Đầu Xuân
Du
Sơn Lãng
Tử
Hình
Ảnh
Xuân
- Xứ
Ninh
Sử
Xương Hải
-
Lê
Thị
Lộc
Đọc
Truyện
Ngâm
Thơ
Đọc
Lá Thư Đầu
Năm
Võ
Thị Nguyên
Đọc
Truyện/Thơ
Thu
Phương
Ngâm
Thơ
Thi
Thi
Ca
Hát
Tiếng
Hát:
Huyền Chiêu
- Thu
Thủy
Thu
Phương
- Minh
Nguyệt
Văn
Hóa
Ẩm
Thực
Nghe
Những
Tàn
Phai
-
Bánh
Tro
Đặng
Trùng
Dương
Bánh
Bông
Lan
Mặn
Hải
Lộc
Thịt
Đầu
Heo
Ngâm
Dấm
Đường
Hải
Lộc
Bò
Kho
Cà
Rốt
Châu
Thị
Thanh
Mận
Năm Đinh Hợi
Kể Chuyện Heo
Chú
Heo
Con
Đầu
Lòng
Phùng
Thị
Phượng
Tôi
Làm
Mụ
NhàQuê
Tản
Mạn
Về Năm Đinh
Hợi
Nguyễn
Văn
Thành
Dù
Nắng
Có
Mong
Manh
Nguyễn Thị Thu
Nhớ
Nhà Một
Chiều
Cuối Năm
Nguyễn Thục
Tết
Đinh
Hợi
- 2007
Linh Vũ
Kinh
Nghiệm
Sống
Bên
Bờ
Tuyệt Vọng
Tâm
Đoan
Du
Lịch
Việt
Nam
Sau
30
Năm
Lìa Xa
Phan Thanh
Tâm
Tranh
Hình
Ảnh
Hình
Chụp
Nghệ
Thuật
Mục
Đồng
Tranh
Nghệ
Thuật
Hoàng
Tiên
Hình
Chụp
Nghệ
Thuật
Hoàng
Tiên
Hình
Ảnh
Ninh
Hòa
Sử
Xương
Hải
Ảnh
Đời
Sống Loài
Heo
Hải
Lộc
Chuyện Đó
Đây
Tết
Với
Tiết
! Đối
Với
Điếc
!
Lê
Anh
Dũng
Bệnh
Thất
Tình
Nguyễn
Phan
Lê
Sớ
Táo
Quân
Trần
Thị
Nghệ
Huyền
Trân
Công
Chúa-5
Trương
Thanh
Sơn
Cây
Ở
Quê
Tôi
Trương
Tiếp
Trương
Kịch
Cô
Gái
Lười
Biếng
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu
Vui
Cười
Thiên
Bồng
Nguyên
Soái
Nguyễn
Phan Lê
Say
(2)
Lê
Lai
Say
Lê
Quốc
Vài Câu
Chuyện
Vui
Nguyễn
Văn Xê
Sưu
Tầm
10
Bức
Thư
Pháp
Của
Tàn Mộng Tử
Mục
Đồng
Nghệ
Thuật
Trà
Đạo
Qua
Tranh
Mục
Đồng
Ăn
Uống
Vì
Sức
Khỏe
Việt
Hải
Tử
Vi
Lý
Số Đông
Phương
Việt
Hải
Sống
Lâu
Trăm
Tuổi
Vinh
Hồ
Lời Hay
Ý
Đẹp
Nguyễn
Phước
Sơn
Aloe
Vera
Thi
Thi
Tập
Thở
Dưỡng
Sinh
Đoàn
Thủy
Tiên
Sức
Khỏe
Viêm
Và
Loét
Dạ
Dày
Do
Vi
Khuẩn
HELICOBACTER
PYLORI
BS Nguyễn
Vĩ
Liệt
Viết
về
ninh-hoa.com
Thư
Đầu
Năm
Lương
Lệ Huyền Chiêu
Ủn
Ơi
Chào Mi
Lê
Anh
Dũng
Chúc
Mừng
Xuân Đinh
Hợi
Hải
Lộc
Vài
Nét
Viết Về
Ninh-Hòa.com
Thi Thi
Mừng
Sinh Nhật
Tròn 4 Tuổi
Hà
Thị
Thu
Thủy
Cảm
Nghĩ
Về
Ninh-Hòa.com
Hoàng Tiên
Vài
Cảm
Nghĩ
Về
WEB
Ninh-Hòa.com
Người
Xứ
Vạn
Biên
Khảo
Kinh
Tế
Tổng
Kết
Kinh
Tế
Việt
Nam
Trong
10
Năm
Qua
Nguyễn
Văn
Thành
Ảnh
Hưởng
của Hội
Nghị
Thượng
Đỉnh
APEC
2006
Vào
Nền
Kinh
Tế
Việt
Nam
Nguyễn
Văn
Thành
Sự
Gia Nhập
Tổ Chức
Thương Mại
WTO của
Việt
Nam
Nguyễn
Văn
Thành
Dow
Jones
Nguyễn
Văn
Thành
Tập
Tục
Việt
Cầm,
Kỳ,
Thi,
Tửu
- Tứ
Thú
Phong
Lưu
Của
Người
Việt
Thu
Phương
Tiếng
Việt
Kỳ
Diệu
Qua
Cái
Nhìn
Của
Nhà
Văn
Võ
Phiến
và GS
Duyên
Hạc
Lê
Thái
Ất
Người Xứ Vạn
Thơ
Vó
Câu
!
Lê Tâm
Anh
Nhớ
Mai
Ngày
Xuân
Huy
Bạch
Xuân
" Bát
Giới
"
Huy
Bạch
Xuân
Đợi
Nguyễn ThịThanh
Bình
Lợn
Nhà
Thanh
Bình
Xuân
Về
Trần
Ngọc
Chánh
Bài
Thơ
Cáo
Tật
Thị
Chúng
Mục
Đồng
Chờ...
Trần
Minh
Hiền
Như
Gió
Mưa
Rơi
Bên
Thềm
Ký
Ức
Trần
Minh
Hiền
Hương
Yêu
Mỹ
Hiệp
Mai
Tường
Hoài
Năm
Hợi
Chúc
Tết
Quý
Ông
Quý
Bà
Vinh
Hồ
Hiu
Hắt
Tàn
Đông
Nam
Kha
Tình
Xuân
Nguyễn
Đăng
Khoa
Đoản
Khúc Xuân
-2
Lê
Lai
Lòng
Xuân
Phan
Long
Một
Xuân
Buồn
Trần
Thị
Nết
Lá
Hát
Với
Hồ
Fallen
Leaf
Trần
Thị
Minh
Nguyệt
Say
Thu
Phương
Tình
Thơ
Tháng
Giêng
Bích
Phượng
Chào
Tái
Ngộ Khánh
Hòa
NhàQuê
Cuộc Hẹn
Mười
Năm
Giờ
Giao
Thừa
NhàQuê
Tìm
Về
Giêng
Hai
Đỗ
Công
Quý
Mùa
Xuân
Về
Tôn
Thất Phú
Sĩ
Tình
Ấm
Mùa
Đông
Dương
Anh
Sơn
Sen
Nở
Mùa
Xuân
Dương
Anh
Sơn
Ả
Lợn Mừng
Xuân
Du
Sơn - Lãng
Tử
Chúc
Mừng
Xuân
Du
Sơn - Lãng
Tử
Hội
Xuân
Du
Sơn - Lãng
Tử
Xuân
Đất
Khách
Nhớ Xuân
Quê
Hương
Nguyễn
Văn
Thành
Mùa
Xuân
Trong
Ký
Ức
Thu
Thảo
Xuân
Tha
Hương
Thi
Thi
Bài
Thơ
Cho
Anh
Phan
Thị
Hương
Thu
Nhớ Xuân
Xưa
Đoàn
Thủy Tiên
Ngày Xuân Mới
Hoàng
Tiên
Xuân
Viễn
Xứ
Ngô
Trưởng
Tiến
Tết
Xứ
Người
Nguyễn
Tính
Ngậm
Ngùi
Nguyễn
Thị
Tri
Anh
Có
Về
Ăn
Tết
???
Nguyễn
Thị
Thanh
Trí
Tết
Nghèo
Nguyễn
Thị
Thanh
Trí
Xuân
Phạm
Trị
Tình
Xưa
Hai
Xóm
Nguyễn
Thanh
Ty
Đón
Xuân
Bên
Em
Tiểu
Vũ
Vi
Xuân
Vẫn
Có
Em
Tiểu
Vũ
Vi
Dốc
Lết
Niềm
Đau
Anh
Vũ
Nếu
Anh
Có
Về
Anh
Vũ
Không
Em
Mất
Cả Mùa
Xuân
Linh
Vũ
Văn
Mùa Yêu
Thương
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu
Tết Ở
Ninh
Hòa
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu
Thêm
Tuổi
Mới
Mục
Đồng
Bánh
Căn
Ninh
Hòa
Việt
Hải
Xuôi
Sông
Vàm
Cỏ
Việt
Hải
Hương
Mai
Huỳnh
Trịnh Tuyết
Hoa
Nàng
Xuân -
Bạn - Vợ
-
Người
Tình
Đào
Vũ Anh
Hùng
Xuân
Và
Tết
Đào
Vũ Anh
Hùng
Cali... Ngày
Tái Ngộ
Ái
Khanh
Tản Mạn
Ngày Xuân
Ái
Khanh
Món Quà
Magi
Lê
Lai
Cảm
Nghĩ
Về
Đời Người
Và
Niềm Mơ
Ước
Hải
Lộc
Em Gái
Tôi
Nguyễn
Dzuy Nam
Một
Chút Gì Xuân
Trần
Thị Nết
Những
Cánh Hoa
Màu Tím
Nguyễn
Trọng Nhân
Đầu Năm
Đinh Hợi Nhớ
Một
Bài Thơ
Xưa của Lý
Bạch
Phạm
Tín An
Ninh
Mùa
Xuân
Chuyện
Tơ
Hồng
Đặng
Thị Ngọc
Nữ
Tâm Sự
Đầu
Xuân
Với
Đức
Linh
Hoàng
Tiên - Phi
Ròm
Mình
Ơi !
Tiểu
Thu
Một
Mùa
Xuân
Hai
Nỗi
Nhớ
Phan
Đông Thức
Biết Được
Người
Bạn
Qua
Ninh-hoa.com
Nguyễn
Tính
Vui
Xuân
Với
Ninh-hoa.com
Nguyễn
Tính
Má Tôi
Nguyễn
Thị
Thanh
Trí
Viết Về
Những Người Bạn
Nguyễn
Văn
Xê
|
B ài thơ
Hiệp
Khách
Hành
của Lý
Bạch là một bài thơ ngụ ngôn cổ phong, thuật lại một người có tên Hợi, vốn
làm nghề mổ heo đã trở thành một dũng sĩ giúp đời cứu nước.
S au này tác giả Kim Dung cũng đã mượn bài thơ này để
viết thành bộ kiếm hiệp nổi tiếng Hiệp Khách Hành.
Triệu khách mạn hồ anh
Ngô câu sương tuyết minh
Ngân an chiếu bạch mã
Táp nạp như lưu tinh
Thập bộ sát nhất nhân
Thiên lý bất lưu hành
Sự liễu phất y khứ
Thâm tàng thân dữ danh
Nhàn quá Tín
lăng ẩm
Thất kiếm tất tiền hoành
Tương chích đạm Châu Hợi
Trì Trường khuyến Hầu Doanh
Tam bôi thổ nhiên nặc
Ngũ nhạc đảo vi khinh
Nhãn hoa nhĩ nhiệt hậu
Ý khí tố nghê sinh
Cứu Triệu huy kim chùy
Hàm Đan tiên chấn kinh
Thiên thu nhị tráng sĩ
Huyên hách Đại Lương thành
Túng tử hiệp cốt hương
Bất tàm thế thượng anh
Thùy năng thư các hạ
Bạch thủ Thái huyền kinh
Bản dịch sau đây của Trần Trọng San :
Bài hành hiệp khách
Khách nước Triệu phất phơ giải mũ
Gươm Ngô câu rực rỡ tuyết sương
Long lanh yên bạc trên đường
Chập chờn như thể muôn ngàn sao bay
Trong mười bước giết người bén nhạy
Nghìn dặm xa vùng vẫy mà chi
Việc xong rũ áo ra đi
Xoá nhòa thân thế, kể gì tiếng tăm
Rảnh rang tới
Tín Lăng uống rượu
Tuốt gươm ra, kề gối mà say
Chả kia với chén rượu này,
Đưa cho Châu Hợi, chuốc mời Hầu Doanh.
Ba chén cạn, thân mình xá kể !
Năm núi cao, xem nhẹ lông hồng
Bừng tai, hoa mắt chập chùng,
Mống tuôn hào khí mịt mùng trời mây
Chùy cứu Triệu
vung tay khảng khái,
Thành Hàm Đan run rẩy, kinh hoàng
Nghìn thu tráng sĩ hai chàng
Tiếng tăm hiển hách, rỡ ràng Đại Lương.
Thân dù thác, thơm xương nghĩa hiệp;
Thẹn chi ai hào kiệt trên đời.
Hiệu thư dưới gác nào ai ?
Thái huyền, trắng xóa đầu người chép kinh.
T hời Đông Châu, lúc nước Tần đang mạnh, đem
quân uy hiếp các lân bang. Tần Thủy Hoàng lúc bấy giờ đang là cái bào thai
trong bụng Triệu Cơ, nguyên là ái thiếp của Lã Bất Vi.
T ần đem quân đánh Triệu. Theo hiệp ước họp tung, lẽ ra
các nước phải đem quân chống Tần, cứu Triệu, nhưng vì sợ uy danh của Tần
nên tất cả đều án binh bất động, mặc dù vẫn biết sau khi chiếm Triệu, Tần
sẽ tiếp tục chiếm nước họ. Nước Ngụy đã xuất quân nhưng khi đến gần nước
Triệu cũng do dự, dừng quân.
T hời Đông Châu có bốn người nỗi danh hào hiệp, trong
nhà lúc nào cũng có ngàn thực khách, chờ có dịp là trổ tài giúp chủ nhân.
Từ thuở đương thời cho đến hậu thế xưng tụng họ là Chiến Quốc Tứ Công Tử.
Đó là Mạnh Thường Quân Điền Văn nước Tề, Bình Nguyên Quân Triệu Thắng nước
Triệu, Tín Lăng Quân Vô Kỵ nước Ngụy và Xuân Thân Quân Hòang Yết nước Sở.
C ả bốn đều là hoàng thân, được phong đất nào thì tước
hiệu mang tên ấy. Ví dụ Điền Văn được phong đất Mạnh Thường nên được gọi
là Mạnh Thường Quân. Tên ông đã phổ cập ở Việt nam, đến nỗi trở thành một
danh từ. Người nào bỏ tiền ra để tài trợ cho một công ích nào , được xưng
tụng là vị mạnh thường quân. Riêng Bình Nguyên Quân thì chỉ được thi hào
Nguyễn Du nhắc qua trong truyện Kiều :
T húy Kiều nói:
Chút riêng chọn đá thử vàng
Biết đâu mà gởi can tràng vào đâu
T ừ Hải trả lời:
Khéo thay lời nói hữu tình
Khiến người lại nhờ câu Bình Nguyên Quân
G iữa Bình Nguyên
Quân và Tín Lăng Quân có tình thân thuộc: vợ của Bình Nguyên Quân là chị
ruột của Tín Lăng Quân. Vậy còn Hầu Doanh và Châu Hợi là ai ?
H ai người đều là khách của Tín Lăng Quân, thường coi
nhà chủ như nhà mình, vào ra lúc nào cũng được. Hầu Doanh là bậc thức giả,
Vô Kỵ thường hỏi mưu cơ. Còn Châu Hợi là tay dũng sĩ, hơn người cả về võ
nghệ lẫn khí phách
V ào lúc quân Tần đánh nước Triệu, vây kinh đô Hàm Đan,
vua Triệu, Bình Nguyên Quân và vợ (chị của Tín Lăng Quân) cũng bị vây
trong thành. Vua Ngụy đã cho đại tướng Tấn Bỉ làm nguyên sóai xuất binh
cứu viện, nhưng giữa đường lại cho lệnh dừng quân. Thế của kinh đô Hàm Đan
có thể mất trong một sớm một chiều. Triệu Thắng viết thư riêng cầu cứu Vô
Kỵ. Vô Kỵ thuyết phục vua Ngụy cho lệnh Tấn Bỉ tiến binh giải vây Hàm Đan,
nhưng vô hiệu. Vô Kỵ bèn kéo đám tân khách riêng, tính liều mạng giúp
Triệu Thắng, có thua thì cùng chết cho trọn tình huynh đệ. Trên đường Vô
Kỵ ghé thăm Hầu Doanh. Hầu Doanh bày mưu cho Vô Kỵ, nhờ một ái phi của
Ngụy Vương lấy trộm cái binh phù của Vua , để mạo lệnh ra trận thay quyền
chỉ huy của Tấn Bỉ. Dự liệu Tấn Bỉ có thể nghi ngờ, Hầu Doanh khuyên Vô Kỵ
nên dắt theo Châu Hợi. Quả nhiên khi thấy binh phù, Tấn Bỉ vẫn không chịu
giao binh quyền, bảo phải đợi lệnh vua. Châu Hợi vẫn theo hầu Vô Kỵ, liền
bước lên dõng dạc hỏi Tấn Bỉ:
- Bạo Tần đang toan tính nuốt dần lục quốc. Vì thế
chúng ta phải hợp tung mà tự vệ. Ngụy xuất quân giải vây cho Triệu.
Nguyên soái đã mang quân được tới đây, sao không vì công nghĩa mà hành
sự, cứ án binh bất động ? Nếu nguyên soái sợ chết thì thôi, chủ tôi đã
có binh phù, sao nguyên soái không chịu giao quyền. Chẳng lẽ chờ cho
nước Ngụy mất rồi mới chịu giao hay sao ?
Tấn Bỉ vừa mở miệng quát:
- Mày là thằng nào mà dám hổn...
thì Châu Hợi đã rút cây chùy thép giấu trong tay áo ra
đập mạnh vào đầu Tấn Bỉ. Tấn Bỉ không kịp trở tay, ngã xuống chết ngay tức
khắc. Mười mấy viên tùy tướng của Tân Bỉ đứng quanh đấy cũng khiếp sợ. Vô
Kỵ liền trấn an cho họ khỏi vọng động.
V ô Kỵ thay quyền, chấn chỉnh lại binh đội, gom đám tân
khách vào lực lượng cứu Triệu, khéo léo dùng nội ứng ngọai hiệp, chỉ trong
một ngày đã giải vây được Hàm Đan. Các nước cũng nhờ đó mà không bị quân
Tần lấn chiếm. Cho mãi đến mấy chục năm sau, khi Tần Thủy Hoàng lên ngôi,
mới gồm thâu được lục quốc (Tề, Triệu, Ngụy, Sở, Yên, Hàn)
N hưng sau đó Tín Lăng Quân không dám về nước, đành ở
lại Hàm Đan, ngày ngày cùng Châu Hợi uống rượu luận kiếm.
N hân dịp đầu năm Đinh Hợi nhớ bài thơ Hiệp Khách
Hành của Lý Bạch, một nhà thơ vang danh đã viết để ngợi ca một người
mang cái tên tầm thường là Hợi, làm một nghề không vinh thân, nhưng lại
biết tự vinh danh bằng một hành vi mà đương thời và cả ngàn sau, ai cũng
phải coi là anh dũng.
B uồn thay cho nước đất ta, bao nhiêu năm nhiễu nhương,
dân nghèo khốn khổ, bọn tham quan vô lại thì đầy dẫy từ thành thị đến tận
nông thôn, mà vẫn chưa có được một người anh hùng Châu Hợi.
phạmtínanninh
(theo Hồng Huy)

---š
{ › ---

|
|