|
|
|

Mục Lục
Trang
Bìa
Ban
Biên Tập
Lá
Thư
Xuân
Ban
Biên Tập
Thư
Đầu
Năm
Lương
Lệ Huyền Chiêu
Sớ
Táo
Quân
Ban
Biên Tập
Khai
Bút Đầu Xuân
Du
Sơn Lãng
Tử
Hình
Ảnh
Xuân
- Xứ
Ninh
Sử
Xương Hải
-
Lê
Thị
Lộc
Đọc
Truyện
Ngâm
Thơ
Đọc
Lá Thư Đầu
Năm
Võ
Thị Nguyên
Đọc
Truyện/Thơ
Thu
Phương
Ngâm
Thơ
Thi
Thi
Ca
Hát
Tiếng
Hát:
Huyền Chiêu
- Thu
Thủy
Thu
Phương
- Minh
Nguyệt
Văn
Hóa
Ẩm
Thực
Nghe
Những
Tàn
Phai
-
Bánh
Tro
Đặng
Trùng
Dương
Bánh
Bông
Lan
Mặn
Hải
Lộc
Thịt
Đầu
Heo
Ngâm
Dấm
Đường
Hải
Lộc
Bò
Kho
Cà
Rốt
Châu
Thị
Thanh
Mận
Năm Đinh Hợi
Kể Chuyện Heo
Chú
Heo
Con
Đầu
Lòng
Phùng
Thị
Phượng
Tôi
Làm
Mụ
NhàQuê
Tản
Mạn
Về Năm Đinh
Hợi
Nguyễn
Văn
Thành
Dù
Nắng
Có
Mong
Manh
Nguyễn Thị Thu
Nhớ
Nhà Một
Chiều
Cuối Năm
Nguyễn Thục
Tết
Đinh
Hợi
- 2007
Linh Vũ
Kinh
Nghiệm
Sống
Bên
Bờ
Tuyệt Vọng
Tâm
Đoan
Du
Lịch
Việt
Nam
Sau
30
Năm
Lìa Xa
Phan Thanh
Tâm
Tranh
Hình
Ảnh
Hình
Chụp
Nghệ
Thuật
Mục
Đồng
Tranh
Nghệ
Thuật
Hoàng
Tiên
Hình
Chụp
Nghệ
Thuật
Hoàng
Tiên
Hình
Ảnh
Ninh
Hòa
Sử
Xương
Hải
Ảnh
Đời
Sống Loài
Heo
Hải
Lộc
Chuyện Đó
Đây
Tết
Với
Tiết
! Đối
Với
Điếc
!
Lê
Anh
Dũng
Bệnh
Thất
Tình
Nguyễn
Phan
Lê
Sớ
Táo
Quân
Trần
Thị
Nghệ
Huyền
Trân
Công
Chúa-5
Trương
Thanh
Sơn
Cây
Ở
Quê
Tôi
Trương
Tiếp
Trương
Kịch
Cô
Gái
Lười
Biếng
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu
Vui
Cười
Thiên
Bồng
Nguyên
Soái
Nguyễn
Phan Lê
Say
(2)
Lê
Lai
Say
Lê
Quốc
Vài Câu
Chuyện
Vui
Nguyễn
Văn Xê
Sưu
Tầm
10
Bức
Thư
Pháp
Của
Tàn Mộng Tử
Mục
Đồng
Nghệ
Thuật
Trà
Đạo
Qua
Tranh
Mục
Đồng
Ăn
Uống
Vì
Sức
Khỏe
Việt
Hải
Tử
Vi
Lý
Số Đông
Phương
Việt
Hải
Sống
Lâu
Trăm
Tuổi
Vinh
Hồ
Lời Hay
Ý
Đẹp
Nguyễn
Phước
Sơn
Aloe
Vera
Thi
Thi
Tập
Thở
Dưỡng
Sinh
Đoàn
Thủy
Tiên
Sức
Khỏe
Viêm
Và
Loét
Dạ
Dày
Do
Vi
Khuẩn
HELICOBACTER
PYLORI
BS Nguyễn
Vĩ
Liệt
Viết
về
ninh-hoa.com
Thư
Đầu
Năm
Lương
Lệ Huyền Chiêu
Ủn
Ơi
Chào Mi
Lê
Anh
Dũng
Chúc
Mừng
Xuân Đinh
Hợi
Hải
Lộc
Vài
Nét
Viết Về
Ninh-Hòa.com
Thi Thi
Mừng
Sinh Nhật
Tròn 4 Tuổi
Hà
Thị
Thu
Thủy
Cảm
Nghĩ
Về
Ninh-Hòa.com
Hoàng Tiên
Vài
Cảm
Nghĩ
Về
WEB
Ninh-Hòa.com
Người
Xứ
Vạn
Biên
Khảo
Kinh
Tế
Tổng
Kết
Kinh
Tế
Việt
Nam
Trong
10
Năm
Qua
Nguyễn
Văn
Thành
Ảnh
Hưởng
của Hội
Nghị
Thượng
Đỉnh
APEC
2006
Vào
Nền
Kinh
Tế
Việt
Nam
Nguyễn
Văn
Thành
Sự
Gia Nhập
Tổ Chức
Thương Mại
WTO của
Việt
Nam
Nguyễn
Văn
Thành
Dow
Jones
Nguyễn
Văn
Thành
Tập
Tục
Việt
Cầm,
Kỳ,
Thi,
Tửu
- Tứ
Thú
Phong
Lưu
Của
Người
Việt
Thu
Phương
Tiếng
Việt
Kỳ
Diệu
Qua
Cái
Nhìn
Của
Nhà
Văn
Võ
Phiến
và GS
Duyên
Hạc
Lê
Thái
Ất
Người Xứ Vạn
Thơ
Vó
Câu
!
Lê Tâm
Anh
Nhớ
Mai
Ngày
Xuân
Huy
Bạch
Xuân
" Bát
Giới
"
Huy
Bạch
Xuân
Đợi
Nguyễn ThịThanh
Bình
Lợn
Nhà
Thanh
Bình
Xuân
Về
Trần
Ngọc
Chánh
Bài
Thơ
Cáo
Tật
Thị
Chúng
Mục
Đồng
Chờ...
Trần
Minh
Hiền
Như
Gió
Mưa
Rơi
Bên
Thềm
Ký
Ức
Trần
Minh
Hiền
Hương
Yêu
Mỹ
Hiệp
Mai
Tường
Hoài
Năm
Hợi
Chúc
Tết
Quý
Ông
Quý
Bà
Vinh
Hồ
Hiu
Hắt
Tàn
Đông
Nam
Kha
Tình
Xuân
Nguyễn
Đăng
Khoa
Đoản
Khúc Xuân
-2
Lê
Lai
Lòng
Xuân
Phan
Long
Một
Xuân
Buồn
Trần
Thị
Nết
Lá
Hát
Với
Hồ
Fallen
Leaf
Trần
Thị
Minh
Nguyệt
Say
Thu
Phương
Tình
Thơ
Tháng
Giêng
Bích
Phượng
Chào
Tái
Ngộ Khánh
Hòa
NhàQuê
Cuộc Hẹn
Mười
Năm
Giờ
Giao
Thừa
NhàQuê
Tìm
Về
Giêng
Hai
Đỗ
Công
Quý
Mùa
Xuân
Về
Tôn
Thất Phú
Sĩ
Tình
Ấm
Mùa
Đông
Dương
Anh
Sơn
Sen
Nở
Mùa
Xuân
Dương
Anh
Sơn
Ả
Lợn Mừng
Xuân
Du
Sơn - Lãng
Tử
Chúc
Mừng
Xuân
Du
Sơn - Lãng
Tử
Hội
Xuân
Du
Sơn - Lãng
Tử
Xuân
Đất
Khách
Nhớ Xuân
Quê
Hương
Nguyễn
Văn
Thành
Mùa
Xuân
Trong
Ký
Ức
Thu
Thảo
Xuân
Tha
Hương
Thi
Thi
Bài
Thơ
Cho
Anh
Phan
Thị
Hương
Thu
Nhớ Xuân
Xưa
Đoàn
Thủy Tiên
Ngày Xuân Mới
Hoàng
Tiên
Xuân
Viễn
Xứ
Ngô
Trưởng
Tiến
Tết
Xứ
Người
Nguyễn
Tính
Ngậm
Ngùi
Nguyễn
Thị
Tri
Anh
Có
Về
Ăn
Tết
???
Nguyễn
Thị
Thanh
Trí
Tết
Nghèo
Nguyễn
Thị
Thanh
Trí
Xuân
Phạm
Trị
Tình
Xưa
Hai
Xóm
Nguyễn
Thanh
Ty
Đón
Xuân
Bên
Em
Tiểu
Vũ
Vi
Xuân
Vẫn
Có
Em
Tiểu
Vũ
Vi
Dốc
Lết
Niềm
Đau
Anh
Vũ
Nếu
Anh
Có
Về
Anh
Vũ
Không
Em
Mất
Cả Mùa
Xuân
Linh
Vũ
Văn
Mùa Yêu
Thương
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu
Tết Ở
Ninh
Hòa
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu
Thêm
Tuổi
Mới
Mục
Đồng
Bánh
Căn
Ninh
Hòa
Việt
Hải
Xuôi
Sông
Vàm
Cỏ
Việt
Hải
Hương
Mai
Huỳnh
Trịnh Tuyết
Hoa
Nàng
Xuân -
Bạn - Vợ
-
Người
Tình
Đào
Vũ Anh
Hùng
Xuân
Và
Tết
Đào
Vũ Anh
Hùng
Cali... Ngày
Tái Ngộ
Ái
Khanh
Tản Mạn
Ngày Xuân
Ái
Khanh
Món Quà
Magi
Lê
Lai
Cảm
Nghĩ
Về
Đời Người
Và
Niềm Mơ
Ước
Hải
Lộc
Em Gái
Tôi
Nguyễn
Dzuy Nam
Một
Chút Gì Xuân
Trần
Thị Nết
Những
Cánh Hoa
Màu Tím
Nguyễn
Trọng Nhân
Đầu Năm
Đinh Hợi Nhớ
Một
Bài Thơ
Xưa của Lý
Bạch
Phạm
Tín An
Ninh
Mùa
Xuân
Chuyện
Tơ
Hồng
Đặng
Thị Ngọc
Nữ
Tâm Sự
Đầu
Xuân
Với
Đức
Linh
Hoàng
Tiên - Phi
Ròm
Mình
Ơi !
Tiểu
Thu
Một
Mùa
Xuân
Hai
Nỗi
Nhớ
Phan
Đông Thức
Biết Được
Người
Bạn
Qua
Ninh-hoa.com
Nguyễn
Tính
Vui
Xuân
Với
Ninh-hoa.com
Nguyễn
Tính
Má Tôi
Nguyễn
Thị
Thanh
Trí
Viết Về
Những Người Bạn
Nguyễn
Văn
Xê
|
H ồi còn đi học,
tôi rất ghét cái trò thơ văn, chơi chữ theo kiểu tằn mằn tẳn mẵn! Chả là
trong trường có các lớp Ban C, mấy cậu mợ theo ban nầy hay làm ra vẻ lập
dị, thơ thơ thẩn thẩn, áo quần có khi xốc xếch cố ý, ra đường trên tay cầm
một cuốn Triết dày cui. Thỉnh thoảng nói chuyện hay phun ra những câu
tiếng Pháp của các triết gia hồi đó và dịch lại cho có vẻ phong thái là
những đồ đệ của nền triết học đương đại...
M ấy thằng nhà họ B
tụi tôi hay chọc ghẹo các cô cậu nhà họ C là những thi sĩ miệt vườn, những
đệ tử của các cụ đồ gàn! Hồi đó mấy thằng nhà họ A và B tự cho mình là
ngon, là hãnh diện với các môn toán, lý hóa... hy vọng cầm chắc là lên đại
học thì được vào những trường chuyên nghiệp nổi tiếng, vào quân đội thì ưu
tiên Võ Bị, Hải Quân! Chứ như các chú nhà họ C thì chỉ có nước vào Văn
Khoa, Luật hay Quốc Gia Âm Nhạc! À quên, còn chỗ Quốc Gia Hành Chánh hay
Học Viện Cảnh Sát...
Ý
tưởng xem thường mấy anh đồ gàn nhà họ C ấy cứ lẽo đẽo theo trong đầu tôi
cho đến khi ra khỏi Ðại Học, rồi vào Quân Ðội. Trong suốt thời gian học và
vào quân đội, tôi chỉ mê nhạc. Hồi nhỏ chơi mandoline, rồi guita. Ði đâu
cũng đùm túm cái đàn bên cạnh cả khi vào Thủ Ðức... Tôi những tưởng là
không bao giờ phải dính dấp gì đến cái kiếp văn chương thi phú lẩm ca lẩm
cẩm!
T hế rồi "ghét
của nào thì trời trao của ấy", nên khi chui vào Ðại Học CTCT Ðà
Lạt là hết thời nói dốc. Với thời gian quân ngũ, các công thức toán, những
lý giải về không gian hay các kiến thức khoa học đều dẹp qua một bên mà
chỉ còn mỗi một món Văn chương phải áp dụng. Hóa ra khi vào đời mình lại
chỉ nhờ thằng C ! Ôi, văn chương thi phú từ trong đầu bắt buộc phun ra. Mà
khi đã bị bắt buộc xử dụng cái môn bị ghét bỏ trong đầu thì phải biết là
khó thế nào rồi.
Bấy giờ mình cũng thơ thẩn, cũng dở dở ương ương y
chang như mấy thằng con nhà C hồi năm nẵm năm mằm. Vì không học từ đầu,
không biết tận gốc rễ, nên làm thơ theo kiểu cà chua trứng thối, viết văn
ba trợn không có hồi một đến hồi chót, kết luận lề mề, chủ đề không nắm
vững, khai thác tùy tiện. Thơ Ðường bảy chữ tám câu làm không đối nhau..
Thế mà khi vào tù thì "quậy" hết cở, văn chương thi phú ào ào! Nói nào
ngay, cũng nhờ mấy ông bạn thơ, bạn văn, nhạc sĩ chung tù dạy bảo hàng
ngày. Ôi! vô tù cũng có lợi lắm lắm, nhất là phương diện rèn luyện cái đầu,
rèn luyện tánh khí, rèn luyện lương tâm...
K hi tù về, không
việc làm, thất nghiệp thì anh đồ gàn trong người mới bộc phát giống như
ông Ðồ Tú Xương. Dài lưng ngồi hút thuốc lào, ăn hại đái nát, nhờ vợ nuôi
cơm. Trong hoàn cảnh đớn đau như thế thì cái ông thi sĩ miệt vườn xuất
hiện trong đầu. Dài lưng tốn vải, chỉ phun ra được mấy câu thơ, chẳng giúp
ích được gì cho vợ con đang chạy gạo hàng ngày...
K hi ra nước ngoài,
nhờ có việc làm, có đồng lương thong thả, ăn no động cởn bày đặt thói văn
chương. Nghĩ lại mà mắc cỡ với mấy anh em nhà họ C hồi đó. Thôi thì cho
tôi tạ lỗi đã có một thời coi thường các quý vị, bây giờ thì lại quay ra
làm đệ tử mấy anh nhà C chẳng ai cho! Nhưng thói văn chương nó cũng giống
như là nàng a phiện. Không hút thì hôi, hút vô mấy điếu thì đâm ghiền, nên
kể từ khi uống nhầm thuốc "Ðồ Gàn" tôi cứ thế mà lậm luôn! "Thôi
thì một liều ba bảy cũng liều, lở vào thói ấy bao nhiêu cho vừa!"
C hả
là năm nay cái Ông Hà Sĩ Phu trong nước bày đặt chơi chữ bằng mấy câu đối
về con heo. Năm ngoái, năm kia, mỗi năm cũng đưa ra nhiều câu nghe mà
nghẹn. Mấy năm đó tôi bị bận trực ở sở không theo dỏi. Năm nay bà hú tôi,
lên trang web Người Việt, để ý mấy câu đối của Hà Sĩ Phu. Lòng bảo lòng là
mình sức mấy mà đối với điếc. Nhưng cái thằng gàn trong người nó thúc rằng
thử xem. Tôi bèn viết vào giấy, bỏ vào túi. Nhưng lại hay quên nên cả mấy
tuần không nhớ. Lúc ngồi trong sở làm, mò túi áo thấy miếng giấy, bèn đem
ra suy gẫm. Cái ông Hà Sĩ Phu chơi chữ thế nầy ai đối lại chứ với tôi chắc
là "nghẹn". Nhưng tự ái lần lần nó to ra đến nóng mặt, bèn thò tay cầm
viết.
N ăm nay là năm con
Heo, nên câu đối có liên quan đến anh chàng Trư Bát Giái. Câu xướng đầu
tiên của Hà Sĩ Phu: "Ăn no, ngủ kỷ, đánh đĩ mười phương, bàn thờ Tổ heo
nằm chễm chệ". Ý hay quá, theo tôi ông ta có ý gợi chuyện về trong
nước đang có tranh chấp đất đai, liền nghĩ ra câu đối lại: "Ðói rách,
nằm đường, khiếu kiện tám phương, mả ông cha lợn về gát mỏ" Nhưng suy
nghĩ lại là không chỉnh, câu "đánh đĩ mười phương" nó là câu phương
ngôn. Như vậy mình phải tìm câu phương ngôn đối lại chứ! À! có rồi, đó là
câu " Kiến kiện củ khoai", thế là tôi bèn cho vào thay chỗ câu "khiếu
kiện tám phương”. Chưa hết, ngồi đọc đi đọc lại thấy vẫn chưa ổn. Hai
chữ “Chễm chệ" có nghĩa là vừa hãnh diện, vừa độc diễn, độc tôn và
nó là trạng từ. Hai chữ "gát mỏ” không đáp ứng yêu cầu. Thế là vắt
óc tìm trong đó có lòi ra được chữ nào không. Phải chi hồi nhỏ theo ban C
rồi vào Văn Khoa thì hay biết mấy! Ôi thì lấy đại nó hai chữ "ngang
tàng" hay " tang hoang" cho xong, nhưng phải bỏ chữ "về"
thay vào bằng chữ "chiếm" hay chữ "ủi". Vậy ta thử ráp nó
lại xem sao:
Hà Sĩ Phu: "Ăn
no, ngủ kỷ, đánh đĩ mười phương, bàn thờ tổ heo nằm chễm chệ"
Ðối lại: "Ðói
rách, ngủ đường, kiến kiện củ khoai, mả ông cha lợn chiếm ngang tàng"
Hay: "Cơm
gói, ngủ hè, kiến kiện củ khoai, mả ông bà lợn ủi tang hoang"
hay: "Ðói rét, ngủ đường, kiến
kiện củ khoai, mả ông cha lợn giành gát mỏ"
C uối cùng thì cũng
nghĩ ra được câu đối khác có vẻ coi được hơn, đó là:
"Ăn
no, ngủ kỹ, đánh đĩ mười phương, bàn thờ tổ heo nằm chễm chệ,"
“Uống khát, thức thừa, lao nô tứ
hướng, Lăng Ba Ðình Bác ngủ tỉnh bơ!"
Ðã thế cũng còn muốn thử lửa, nên câu thứ hai bèn "ngâm
cứu": Câu xướng "Hoạn lợn thẳng tay, vào ngay hoạn lộ" hai chữ
hoạn sao chọc tức thế này? Suy nghĩ mãi bèn thử đối như sau: " Buôn
heo gặp thời, đồi đời bán nước" Nhưng như vậy thì không ổn với hai chữ
hoạn. Thôi thì ta cũng chơi liều: "Bán heo gặp thời, đổi đời bán nước"
Như vậy có thể ráp lại xem sao:
Ha Sĩ Phu: "
Hoạn lợn thẳng tay, vào ngay hoạn lộ"
Ðối: " Bán heo gặp thời, đổi
đời bán nước"
T ới đây thì đuối,
câu thứ ba của tác giả xin trả lại. Suy nghĩ hoài nhức đầu. Câu ba nầy
chơi chữ mà mình không đủ chữ nghĩa để chơi! Nguyên như thế nầy:
"Heo chẳng MAY gặp gió Heo
May, lăn cổ chết, Ỹ có thầy Lang cũng chết”
Nào! những văn thi hữu vốn xuất thân từ con nhà C và
Văn Khoa hãy đối lại đi, tôi không đủ chữ nghĩa !
Nhưng nếu thử thời thì tôi sẽ đối như thế này:
VIỆT bán KIỀU đụng phải VIỆT KIỀU,
Quyết đầu HÁN, MỸ dụ NGA chìu, cũng HÁN
Nhưng hai câu này chỉ đối ý mà chưa chỉnh về chữ nghĩa.
Thôi thì kiếm câu khác xem sao, nó như thế nầy:
CHÓ phải MÁ, đụng đồ CHÓ MÁ, nhe
răng SỦA, cậy đến chủ nhà, cũng SỦA
N gày
Xuân năm con Heo sắp thay cho con Chó!
Tết đến là ta liên tưởng đến ông đồ già và mực tàu giấy đỏ trong thơ Vũ
Ðình Liên. Thôi thì cũng lạm bàn thơ phú góp phần với đời cho cuộc sống
thêm ý nghĩa. Thi Văn Hữu khắp nơi xin tha cho “tại hạ” đừng có đem ra mổ
xẻ chữ nghĩa của tôi mà mắc cỡ vì vốn đã không học lại bày đặt xông vào!
Góp tay một chút gọi là,
Mùa xuân về với muôn nhà an vui,
Kiếp lưu vong, dạ bùi ngùi,
Chúc nhau sớm được nụ cười hồi hương!
---š
{ › ---
Lê
Anh
Dũng
|
|