|
|
|

Mục Lục
Trang
Bìa
Ban
Biên Tập
Lá
Thư
Xuân
Ban
Biên Tập
Thư
Đầu
Năm
Lương
Lệ Huyền Chiêu
Sớ
Táo
Quân
Ban
Biên Tập
Khai
Bút Đầu Xuân
Du
Sơn Lãng
Tử
Hình
Ảnh
Xuân
- Xứ
Ninh
Sử
Xương Hải
-
Lê
Thị
Lộc
Đọc
Truyện
Ngâm
Thơ
Đọc
Lá Thư Đầu
Năm
Võ
Thị Nguyên
Đọc
Truyện/Thơ
Thu
Phương
Ngâm
Thơ
Thi
Thi
Ca
Hát
Tiếng
Hát:
Huyền Chiêu
- Thu
Thủy
Thu
Phương
- Minh
Nguyệt
Văn
Hóa
Ẩm
Thực
Nghe
Những
Tàn
Phai
-
Bánh
Tro
Đặng
Trùng
Dương
Bánh
Bông
Lan
Mặn
Hải
Lộc
Thịt
Đầu
Heo
Ngâm
Dấm
Đường
Hải
Lộc
Bò
Kho
Cà
Rốt
Châu
Thị
Thanh
Mận
Năm Đinh Hợi
Kể Chuyện Heo
Chú
Heo
Con
Đầu
Lòng
Phùng
Thị
Phượng
Tôi
Làm
Mụ
NhàQuê
Tản
Mạn
Về Năm Đinh
Hợi
Nguyễn
Văn
Thành
Dù
Nắng
Có
Mong
Manh
Nguyễn Thị Thu
Nhớ
Nhà Một
Chiều
Cuối Năm
Nguyễn Thục
Tết
Đinh
Hợi
- 2007
Linh Vũ
Kinh
Nghiệm
Sống
Bên
Bờ
Tuyệt Vọng
Tâm
Đoan
Du
Lịch
Việt
Nam
Sau
30
Năm
Lìa Xa
Phan Thanh
Tâm
Tranh
Hình
Ảnh
Hình
Chụp
Nghệ
Thuật
Mục
Đồng
Tranh
Nghệ
Thuật
Hoàng
Tiên
Hình
Chụp
Nghệ
Thuật
Hoàng
Tiên
Hình
Ảnh
Ninh
Hòa
Sử
Xương
Hải
Ảnh
Đời
Sống Loài
Heo
Hải
Lộc
Chuyện Đó
Đây
Tết
Với
Tiết
! Đối
Với
Điếc
!
Lê
Anh
Dũng
Bệnh
Thất
Tình
Nguyễn
Phan
Lê
Sớ
Táo
Quân
Trần
Thị
Nghệ
Huyền
Trân
Công
Chúa-5
Trương
Thanh
Sơn
Cây
Ở
Quê
Tôi
Trương
Tiếp
Trương
Kịch
Cô
Gái
Lười
Biếng
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu
Vui
Cười
Thiên
Bồng
Nguyên
Soái
Nguyễn
Phan Lê
Say
(2)
Lê
Lai
Say
Lê
Quốc
Vài Câu
Chuyện
Vui
Nguyễn
Văn Xê
Sưu
Tầm
10
Bức
Thư
Pháp
Của
Tàn Mộng Tử
Mục
Đồng
Nghệ
Thuật
Trà
Đạo
Qua
Tranh
Mục
Đồng
Ăn
Uống
Vì
Sức
Khỏe
Việt
Hải
Tử
Vi
Lý
Số Đông
Phương
Việt
Hải
Sống
Lâu
Trăm
Tuổi
Vinh
Hồ
Lời Hay
Ý
Đẹp
Nguyễn
Phước
Sơn
Aloe
Vera
Thi
Thi
Tập
Thở
Dưỡng
Sinh
Đoàn
Thủy
Tiên
Sức
Khỏe
Viêm
Và
Loét
Dạ
Dày
Do
Vi
Khuẩn
HELICOBACTER
PYLORI
BS Nguyễn
Vĩ
Liệt
Viết
về
ninh-hoa.com
Thư
Đầu
Năm
Lương
Lệ Huyền Chiêu
Ủn
Ơi
Chào Mi
Lê
Anh
Dũng
Chúc
Mừng
Xuân Đinh
Hợi
Hải
Lộc
Vài
Nét
Viết Về
Ninh-Hòa.com
Thi Thi
Mừng
Sinh Nhật
Tròn 4 Tuổi
Hà
Thị
Thu
Thủy
Cảm
Nghĩ
Về
Ninh-Hòa.com
Hoàng Tiên
Vài
Cảm
Nghĩ
Về
WEB
Ninh-Hòa.com
Người
Xứ
Vạn
Biên
Khảo
Kinh
Tế
Tổng
Kết
Kinh
Tế
Việt
Nam
Trong
10
Năm
Qua
Nguyễn
Văn
Thành
Ảnh
Hưởng
của Hội
Nghị
Thượng
Đỉnh
APEC
2006
Vào
Nền
Kinh
Tế
Việt
Nam
Nguyễn
Văn
Thành
Sự
Gia Nhập
Tổ Chức
Thương Mại
WTO của
Việt
Nam
Nguyễn
Văn
Thành
Dow
Jones
Nguyễn
Văn
Thành
Tập
Tục
Việt
Cầm,
Kỳ,
Thi,
Tửu
- Tứ
Thú
Phong
Lưu
Của
Người
Việt
Thu
Phương
Tiếng
Việt
Kỳ
Diệu
Qua
Cái
Nhìn
Của
Nhà
Văn
Võ
Phiến
và GS
Duyên
Hạc
Lê
Thái
Ất
Người Xứ Vạn
Thơ
Vó
Câu
!
Lê Tâm
Anh
Nhớ
Mai
Ngày
Xuân
Huy
Bạch
Xuân
" Bát
Giới
"
Huy
Bạch
Xuân
Đợi
Nguyễn ThịThanh
Bình
Lợn
Nhà
Thanh
Bình
Xuân
Về
Trần
Ngọc
Chánh
Bài
Thơ
Cáo
Tật
Thị
Chúng
Mục
Đồng
Chờ...
Trần
Minh
Hiền
Như
Gió
Mưa
Rơi
Bên
Thềm
Ký
Ức
Trần
Minh
Hiền
Hương
Yêu
Mỹ
Hiệp
Mai
Tường
Hoài
Năm
Hợi
Chúc
Tết
Quý
Ông
Quý
Bà
Vinh
Hồ
Hiu
Hắt
Tàn
Đông
Nam
Kha
Tình
Xuân
Nguyễn
Đăng
Khoa
Đoản
Khúc Xuân
-2
Lê
Lai
Lòng
Xuân
Phan
Long
Một
Xuân
Buồn
Trần
Thị
Nết
Lá
Hát
Với
Hồ
Fallen
Leaf
Trần
Thị
Minh
Nguyệt
Say
Thu
Phương
Tình
Thơ
Tháng
Giêng
Bích
Phượng
Chào
Tái
Ngộ Khánh
Hòa
NhàQuê
Cuộc Hẹn
Mười
Năm
Giờ
Giao
Thừa
NhàQuê
Tìm
Về
Giêng
Hai
Đỗ
Công
Quý
Mùa
Xuân
Về
Tôn
Thất Phú
Sĩ
Tình
Ấm
Mùa
Đông
Dương
Anh
Sơn
Sen
Nở
Mùa
Xuân
Dương
Anh
Sơn
Ả
Lợn Mừng
Xuân
Du
Sơn - Lãng
Tử
Chúc
Mừng
Xuân
Du
Sơn - Lãng
Tử
Hội
Xuân
Du
Sơn - Lãng
Tử
Xuân
Đất
Khách
Nhớ Xuân
Quê
Hương
Nguyễn
Văn
Thành
Mùa
Xuân
Trong
Ký
Ức
Thu
Thảo
Xuân
Tha
Hương
Thi
Thi
Bài
Thơ
Cho
Anh
Phan
Thị
Hương
Thu
Nhớ Xuân
Xưa
Đoàn
Thủy Tiên
Ngày Xuân Mới
Hoàng
Tiên
Xuân
Viễn
Xứ
Ngô
Trưởng
Tiến
Tết
Xứ
Người
Nguyễn
Tính
Ngậm
Ngùi
Nguyễn
Thị
Tri
Anh
Có
Về
Ăn
Tết
???
Nguyễn
Thị
Thanh
Trí
Tết
Nghèo
Nguyễn
Thị
Thanh
Trí
Xuân
Phạm
Trị
Tình
Xưa
Hai
Xóm
Nguyễn
Thanh
Ty
Đón
Xuân
Bên
Em
Tiểu
Vũ
Vi
Xuân
Vẫn
Có
Em
Tiểu
Vũ
Vi
Dốc
Lết
Niềm
Đau
Anh
Vũ
Nếu
Anh
Có
Về
Anh
Vũ
Không
Em
Mất
Cả Mùa
Xuân
Linh
Vũ
Văn
Mùa Yêu
Thương
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu
Tết Ở
Ninh
Hòa
Lương
Lệ
Huyền
Chiêu
Thêm
Tuổi
Mới
Mục
Đồng
Bánh
Căn
Ninh
Hòa
Việt
Hải
Xuôi
Sông
Vàm
Cỏ
Việt
Hải
Hương
Mai
Huỳnh
Trịnh Tuyết
Hoa
Nàng
Xuân -
Bạn - Vợ
-
Người
Tình
Đào
Vũ Anh
Hùng
Xuân
Và
Tết
Đào
Vũ Anh
Hùng
Cali... Ngày
Tái Ngộ
Ái
Khanh
Tản Mạn
Ngày Xuân
Ái
Khanh
Món Quà
Magi
Lê
Lai
Cảm
Nghĩ
Về
Đời Người
Và
Niềm Mơ
Ước
Hải
Lộc
Em Gái
Tôi
Nguyễn
Dzuy Nam
Một
Chút Gì Xuân
Trần
Thị Nết
Những
Cánh Hoa
Màu Tím
Nguyễn
Trọng Nhân
Đầu Năm
Đinh Hợi Nhớ
Một
Bài Thơ
Xưa của Lý
Bạch
Phạm
Tín An
Ninh
Mùa
Xuân
Chuyện
Tơ
Hồng
Đặng
Thị Ngọc
Nữ
Tâm Sự
Đầu
Xuân
Với
Đức
Linh
Hoàng
Tiên - Phi
Ròm
Mình
Ơi !
Tiểu
Thu
Một
Mùa
Xuân
Hai
Nỗi
Nhớ
Phan
Đông Thức
Biết Được
Người
Bạn
Qua
Ninh-hoa.com
Nguyễn
Tính
Vui
Xuân
Với
Ninh-hoa.com
Nguyễn
Tính
Má Tôi
Nguyễn
Thị
Thanh
Trí
Viết Về
Những Người Bạn
Nguyễn
Văn
Xê
|
Tôi
lấy vợ cuối năm 70. Bạn bè có người thấy chúng tôi làm đám cưới cuối
năm cho rằng tôi bắt chước thiên hạ, cưới vợ ăn tết. Nhưng thật ra
cái chuyện tôi lấy vợ nó xảy ra đến bất ngờ, mà chính tôi là nhân
vật chủ động cũng ngạc nhiên, không tin rằng trong cái tình trạng
sống kinh niên nghèo túng hiện tại, tôi lại dám xâm mình quyết định
lấy vợ trong khi điều kiện tài chánh là trở ngại lớn lao chính yếu
nhất.
Vậy mà đám cưới đã thành hình. Không phải đám cưới
nghèo xập xệ mà trái lại cũng tưng bừng nổi đình nổi đám như ai. Nhiều
người cứ tưởng tôi ngụy trang kỹ lưỡng cái nghèo của mình, hay cho rằng
tôi vồ được cái mỏ vàng, không phải tôi cưới vợ mà là… vợ cưới!
T ôi
phải nói ngay rằng hai đứa tôi đều chẳng có tiền. Nàng vợ của tôi vừa thôi
học, bởi không phải là không có tiền học tiếp mà vì có lẽ con gái đẹp
không cần học cao làm gì, nên nàng thi cử keo nào cũng chẳng cần đậu. Còn
tôi, anh Pilot độc thân, ăn lương Trung uý, sống xa nhà, gia đình gánh
nặng, nợ tứ tung, tháng tháng đi bay hành quân biệt phái Pleiku, Kontum,
đói dài người. Thịt hộp, gạo sấy triền miên đến hư hao bộ phận tiêu hóa,
thử hỏi tiền đâu mà cưới vợ?
Sự thật tôi cưới vợ hoàn toàn do sự thúc đẩy và "trợ
cấp" của bạn bè thân hữu nhiều hơn. Họ nhìn cái tình yêu kiểu "câu
giờ" của tôi kéo dài lâu quá đến nỗi nóng mũi vì sốt ruột, bèn ra tay
can thiệp, thắt mối tơ hồng:
- Ông phải liều húc đại đi. Lo được bao nhiêu thì lo, còn để tụi này liên
kết nhau lại giúp ông bà thành gia thất. Chứ đợi đến khi nào có đủ tiền
mới cưới vợ, dân cà chớn như ông tôi tin chẳng bao giờ ông thực hiện được
công trình ấy.
R ồi mỗi người hứa
chạy cho tôi ít tiền. Một anh bạn văn ra cuốn sách, vác nửa số tiền tác
quyền dúi vào tay tôi, bảo góp phần của anh vào đám cưới. Tháng sau tôi về
Sàigon chơi, anh bạn hỏi tôi về làm đám cưới hả? Tôi lắc đầu cười cười.
Tất nhiên anh hiểu số tiền kia coi như anh hay tôi đi đường đánh rơi mất.
Anh lắc đầu nhìn tôi một cách ngán ngẩm:
- Ông như vậy thì tôi hết ý kiến. Phải tính tới đi chứ. Ông bà yêu nhau
lâu quá mà không nói năng gì chuyện cưới hỏi, tôi sợ gia đình bên bà ấy
buồn?
T ôi nghĩ đến cái
cuộc tình keo sơn gắn bó của mình cũng rầu thấy mồ. Trước khi du học, tôi
cũng định dành dụm ít đô la đem về cưới vợ. Song cái lối tiêu xài vung vít
của tôi đã khiến tôi không những chả đem được xu teeng nào về mà còn nợ
bạn tám chục đôn, è cổ trả gần hai năm trời, có năm ngàn bạc Việt. Đó là
tiền trả cho bốn chục đôn nợ tên bạn không thân. Còn tên bạn kia, tôi
tuyên bố thẳng là tôi quịt! Nay nghe anh bạn trách móc, tôi nghĩ quả mình
sai quấy với người yêu thật. Nàng của tôi đâu phải ế ẩm gì, tự ái người
con gái đâu cho phép nàng thúc giục tôi là " Anh cưới em đi “. Cả
gia đình nàng đều thương qúy tôi và hiểu tôi cũng kẹt lắm. Còn tôi, đường
đường là đấng Phi công hào hoa phong nhã bên ngoài, nhưng nội dung tàn tạ
như tấm mền rách, lấy gì mà làm đám cưới giữa thời buổi tang thương ngẫu
lục lúc bấy giờ?
Y êu nhau ròng rã
sáu năm trời. Nói theo kiểu cải lương, cuộc tình hoa mộng đã sáu mùa lá
rụng. Quen nàng, yêu nàng từ thuở nàng còn là cô nữ sinh mười sáu và tôi
mới vừa bước chân vào ngưỡng cửa đại học. Nước chảy mây trôi, tôi rẽ ngang
đoạn đường đời, bỏ học hành, bỏ nghề dạy học viết báo kiềm tiền vì thời
cuộc đảo điên và vận hạn đen như đêm ba mươi Tết, hùng hục vác đơn đi
Không Quân theo lời xúi biểu của nàng.
Đ áng lẽ tôi là sĩ
quan Hải Quân khóa 14 hay đi Võ Bị Đà Lạt khóa 21 rồi. Nhưng khi thi đậu
vào Hải Quân, nàng xúi tôi bỏ. Sau đó nghe radio réo tên tôi trình diện đi
thụ huấn Đà Lạt, nàng tìm gặp tôi, nói nếu anh không học nữa, muốn đi lính
thì đi lính Không Quân em mới chịu! Nàng muốn có một tình yêu thơ mộng như
nàng Phượng trong "Đời Phi Công" của Toàn Phong. Còn tôi, tôi vốn
yếu lòng, nghe lời nàng một cách dễ dàng hoan hỉ. Tôi yêu nàng và sợ bị
thêm một một quắn tan hàng nữa bởi trước khi quen nàng, tôi vừa trải qua
một cuộc tan vỡ thê lương của mối tình đầu ly kỳ nhức nhối.
T hế là tôi khoác
áo Không Quân. Một năm ở quân trường, một năm đi Mỹ. Tình yêu càng xa cách
không gian, càng mùi mẫn thiết tha theo giòng thời gian xuôi chảy. Tôi hẹn
cưới nàng khi đến tuổi mười tám. Ở tuổi đó có lẽ nàng mới thật sự biết yêu
chứ mười sáu tuổi, đối với con cái nhà ai ma qủy thế nào không rõ chứ nàng
của tôi ngây thơ khờ dại thấy mà tội nghiệp. Ngày đó tôi dụ khị nàng yêu
tôi, nàng cũng nói yêu nhưng chắc chắn chưa biết yêu là cái trò gì. Ngày
trước khi lên đường du học, tôi rủ nàng đi chơi, mua sắm đồ dùng cho tôi,
sau đó kéo nhau vào rạp Ciné. Tôi xúc động dạt dào trước viễn tượng nghìn
trùng xa cách, thương nàng bé bỏng, yêu nàng ngây thơ, lần đầu tiên tôi ôm
xiết lấy bờ vai thon thả của nàng, ghé môi hôn đắm đuối trên đôi môi hồng
thơm mùi nho tươi mềm ấm của nàng. Tôi tưởng nàng cũng đáp ứng nụ hôn của
tôi, nhưng nàng làm tôi phát hoảng vì lúc đó toàn thân nàng run lẩy bẩy
như người sốt rét. Miệng nàng hé mở nhưng đôi môi bỗng truyền sang tôi một
cảm giác lạnh tê. Nàng thở khó khăn như người bị ngộp và co tay đẩy mạnh
tôi ra. Tôi rời môi nàng, đang phân vân không hiểu tại sao người yêu có
thái độ lạ lùng thì bỗng nàng vụt đứng giậy, hấp tấp len qua hàng ghế chạy
ra ngoài.
L úc
đó tôi chới với. Tôi hốt hoảng đuổi theo nàng, giữ lại:
- Em làm sao
thế, Phụng?
Nàng không trả
lời, chỉ lắc đầu. Tôi lo lắng:
- Anh làm em sợ
phải không? Thôi cho anh xin lỗi …
Nàng vẫn lặng
yên. Đến khi bước ra khỏi bóng tối của rạp hát, nàng như người kiệt lực,
hai tay ôm lấy ngực, ngả người dựa vào tường thở dốc. Tôi hoảng kinh thấy
nàng đầm đìa nước mắt, mặt tái xanh, ngơ ngẩn như trải qua một cơn địa
chấn. Tôi bối rối dìu nàng đi về. Nắng chiều ấm áp, trên vỉa hè Lê Lợi
người qua lại tấp nập, nàng đã hoàn hồn. Tôi hỏi lại:
- Em làm sao
vậy?
Nàng cúi đầu
đáp nhỏ:
- Anh làm em sợ
quá. Em tưởng em ngất đi được.
T ôi nhìn nghiêng
khuôn mặt thùy mị của nàng. Mái tóc học trò cúp gọn trên ngấn cổ trắng
ngần. Đôi mắt nàng đã ửng hồng và tôi nhìn thấy những tia máu nhỏ như vân
cẩm thạch chìm dưới làn da mịn màng và lòng gợn lên niềm thương mến người
yêu bé bỏng. Nàng thật ngây thơ. Cái tâm hồn thánh thiện ấy rõ ràng chưa
có qua một chút gì vết nhỏ. Sau này nàng nói với tôi rằng tôi hôn nàng
khiến nàng sợ hãi. Nàng tưởng trai gái hôn nhau là một hành vi tội lỗi.
Nàng sợ có con với tôi vì nụ hôn đầu đời con gái đó…
T ôi về nước và
được gửi đi phục vụ ở Phi đoàn 215 ngoài Nha Trang. Cái vụ hẹn cưới nàng
sau khi du học về tôi vẫn không dám nhắc đến nữa. Chúng tôi yêu nhau đằm
thắm như thuở ban đầu và cái tình yêu thơ mộng kéo dài thêm mấy mùa lá
rụng. Nàng đã biết hôn tôi một cách say mê thiện nghệ chứ không ngờ nghệch
như những ngày đầu tập sự. Nàng đã đến tuổi trưởng thành theo luật định mà
tôi vẫn còn cà lơ cà ngơ không dám ngỏ lời xin ông cụ bà cụ bên nàng cho
tôi chính thức làm sở hữu chủ đôi bàn tay ngọc ngà của cô con gái. Ngượng
quá đi. Nhất là bao năm lui tới, ẩm thực nơi nhà nàng mỗi lần về phép,
nhiều và kỹ như thằng đói kinh niên, ra vào trông thấy ông bà nhạc tương
lai với các ông anh bà chị, em trai, em gái của nàng ưu ái hết lòng, coi
tôi như người ruột thịt, tôi phây phây giữ mình an toàn trong tư thế ấy
mặc cho thời gian lừng khừng tiến bước.
Đôi khi có người nhắc nhở đến chuyện trăm năm của tôi
làm tôi nhột quá. Nhưng tôi chỉ cười lảng, trả lời bằng câu lúc nào cũng
sẳn sàng thốt ra cửa miệng mỗi khi có người hỏi tới:
- Cưới vợ hả? Xin thưa là muốn lắm nhưng khốn nỗi không có tiền thì lấy gì
mà cưới với xin?
T ôi cứ tà tà yêu
nàng, yêu một cách vô tư và bình tĩnh làm như cuộc tình của hai đứa không
hề có vấn đề chính nào gọi là "đám cưới" cả. May mà nàng có mấy ông
anh với một bà chị, chưa ai cưới vợ lấy chồng thành ra chúng tôi phây phả
kéo dài thời gian hoa mộng tình nhân.
Cái đời Pilot độc thân cơm đường cháo chợ đã khiến tôi
chán ngấy từ lâu. Nhất là lúc ốm đau nằm chỏng chơ một mình trong bóng tối
căn phòng cư xá. Muỗi vo ve loạn xạ bên tai, bụng đói, miệng khát, muốn
uống ly sữa nóng, muốn ăn một chút cháo hoa, hay gắng gượng ngồi dậy bật
sáng cái đèn… Cơn sốt nóng váng vất li bì khiến tôi nằm bẹp dí một chỗ,
mắt mở nhìn qua vuông cửa sổ có một khung trời xanh. Buổi chiều máy bay
rầm rộ về đáp phi trường. Chiều xuống tím nhòa cảnh vật. Chung quanh tôi
bạn bè ầm ĩ một hồi, rủ nhau đi ăn, đi chơi. Khu cư xá sĩ quan độc thân
chỉ còn mình tôi với bóng đêm dày cô đơn buồn thảm.
Lúc đó tôi thèm lấy vợ như điên, nhất là khi đi ngang
khu cư xá gia đình thấy đôi vợ chồng trẻ dắt đứa con chẫp chững bước chân
vụng dại trong buổi chiều êm ả ngợp gió mát biển khơi…
S uốt mấy năm trời
sống lủi thủi ở Nha Trang như một anh tu sĩ, tôi đã thấm mềm nỗi thảm thê
của hai chữ cô đơn. Tôi không tiền làm đám cưới nên đâm ra hận đời không
thể tả. Tôi trách tôi chọn lầm nghề. Tôi tưởng bở sẽ thành anh phi công
hào hoa phong nhã, đông địa đắt đào, ai ngờ lại làm "tài xế” trực
thăng lầm than đói rách. Thỉnh thoảng gặp lại vài tên bạn cùng lớp ngày
xưa. Có đứa hồi đó cù lần dốt nát nhưng chí thú học hành bây giờ ra kỹ sư,
bác sĩ, phó quận, trưởng ty… hay mèng nhất cũng nhân viên sở Mỹ, hái ra
tiền, sống nhà lầu xe hơi phây phả kể gì. Ngày xưa tôi học giỏi, nhìn
chúng nó như kẻ dưới. Bây giờ tôi đói rách, lõ mắt nhìn nếp sống trưởng
giả của chúng, nẩy sinh bao mối cảm hoài.
Cuối cùng tôi đánh ván bài liều, chạy long tóc gáy đi
muợn tiền. Bên nhà gái khuyên tôi đừng bày vẽ, nên tiết kiệm và chỉ cần
hai mươi phần lễ hỏi. Chúng tôi dắt nhau đi Bảo Hiên Rồng Vàng hỏi giá, đã
mừng tổn phí vào đám hỏi không tốn bao nhiêu. Nhưng sau đó bàn đi tính lại,
cái "tiềm tiệm" nhảy lên tới bảy mươi phần. Họ hàng dây mơ rễ má
tính ra sao mà nhiều thế. Rồi người quen hàng xóm láng giềng nữa. Bao
nhiêu đám cưới người ta chia phần, bây giờ con gái lấy chồng bắt buộc phải
đáp lễ người ta. Các cụ chi ly cẩn thận lắm, tính đâu ra đấy. Tôi nghèo,
không đủ cáng đáng thì các cụ bỏ tiền mua thêm để chia cho đủ. Tôi nghe
con số ù cả tai. Nhưng lỡ đâm lao phải theo lao, mặt mũi đâu để các cụ trả
tiền đám cưới của mình? Thế là đám hỏi một tuần lễ trước đám cưới đã khiến
tôi đi đoong một số tiền đáng kể.
Tôi bấn cả người. Họ hàng tôi chả dám nhờ ai. Đám cưới
tôi phải nói do bạn bè thân hữu bồi đắp cho linh đình đầy đủ. Sau này nghĩ
lại tôi thật cảm động. Vợ tôi thường nói bạn bè anh nhiều quá, người quen
anh nhiều quá mà ai cũng tốt, cũng đối xử với anh thật chí tình. Tôi công
nhận điều ấy đúng, vì đời tôi sống vì bạn bè, quý trọng tử tế với bạn bè
nên nhận hưởng lại tình bằng hữu hơn cả tình ruột thịt.
T ôi
tưởng đám cưới tụi tôi chỉ đại khái thế thôi. Nhưng có những bàn tay bạn
hữu góp vào đã trở nên linh đình đến làm tôi nghệt mặt. Tôi cưới vợ coi
như chỉ có hai bàn tay trắng. Đám cưới toàn tiền "chùa”. Quần áo cô
dâu chú rể có người cho. Tôi mặc đồ cưới, đi “bốt đờ sô".
Một thằng bạn - nhà thơ lùn nhất nước Kiêm Thêm - dắt tôi đến tiệm giày
Gia Khánh Hội đóng cho tôi đôi giày mới, nhất định giữ hóa đơn đòi trả
tiền. Giờ chót tôi đang ngồi trên xe hoa, Kiêm Thêm hớt hải phóng Vespa
tới ném qua cửa xe cho tôi thay đôi giày mới láng coóng. Thiệp cưới, xe
cưới, hoa cưới, nhẫn cô dâu cũng người ta tặng. Rồi rượu Huê Kỳ, bánh dùng
trong tiệc đãi… toàn do bạn bè thân hữu chiết tính nhu cầu vác đến. Tôi
khỏe quá trời. Hôm đám hỏi, tôi mặc bộ Veston xám nhà may Tươi. Đám rước
dâu diện bộ Smoking trắng. Tiệc mặn đãi các cụ hai họ và tiệc cocktail có
dạ vũ tôi diện Smoking đen. Cô dâu cũng ba bộ áo cưới: Hai bộ gấm xanh và
đỏ, đội khăn hoàng hậu. Một bộ áo cưới tây phương bằng voan trắng dùng
trong đêm tiếp tân tại Huỳnh Hữu Bạc.
Đ êm đãi tiệc bạn
bè tại Huỳnh Hữu Bạc, người đến dự trên vài trăm mạng. Đêm đó tôi thật vui
vì gần như đông đủ bạn bè. Có những người tôi gặp giữa đường “ới"
một tiếng, vội vội vàng vàng báo tin mình cưới vợ và mời đi dự tiệc mà
không có thiệp, tưởng mời kiểu giời ơi ấy ai thèm đến, nhưng họ đến với
phong bì, với đồ mừng cả đống. Một anh bạn in cho thiệp cưới tôi gửi không
đủ. Đêm tiếp tân tại Huỳnh Hữu Bạc có cả mục nhảy đầm. Ca sĩ “chùa",
ban nhạc do Bộ Tư Lệnh KQ, khối CTCT cho mượn, chơi free!
T rước
khi đến Huỳnh Hữu Bạc tôi teo quá vì trong túi chẳng có cắc nào, bèn nói
bà chị đem sẵn tiền trả giùm rồi thanh toán sau. Bà chị nuôi tưởng tôi nói
đùa, trợn mắt hỏi:
- Cậu nói thật
đấy à? Không có tiền sao đặt tiệc cưới?
Tôi nói:
- Chị có, cho
em mượn thì trả họ ngay. Còn không em xoay cách khác hay ký giấy nợ họ vậy.
Bà chị vác theo
một trăm ngàn, luôn miệng la tôi là ông tướng ẩu quá. Tôi vững bụng. Đêm
đó tôi nhờ tên bạn thân đặc trách giùm tôi cái vụ kiểm ngân. Tôi nhận
phong bì mừng nào là luồn cho nó đem vào toilette đếm và xếp lại. Thỉnh
thoảng nó lại gần tôi nhét vào túi áo Smoking của tôi một nắm tiền. Nhét
đầy túi trên, lại nhét đến hai túi dưới. Tôi ghé tai Chử Quân Anh hỏi nhỏ:
- Ê, được bao
nhiêu? Đủ tiền trả Câu Lạc Bộ không?
Quân Anh nhăn
mặt:
- Bựa quá. Cầm
dày cộm nhưng toàn một trăm, đếm mỏi cả tay!
Tôi bảo bạn:
- Đừng lo mất
vui đi. Có chị Oanh đem tiền trả rồi, yên chí.
N ghe chướng tai
không? Cái thằng lo không đủ tiền trả Câu Lạc Bộ là tôi chứ đâu phải nó.
Nửa đêm cuộc vui tàn, khách khứa ra về hết, chỉ còn người nhà với vài tên
bạn thân ở lại, tôi gọi quản lý tới tính tiền. Được trừ tiền bia, nước
ngọt 30% và trừ tiền đặt cọc hai chục ngàn, tôi còn phải trả thêm bốn mươi
ba ngàn nữa. Bao nhiêu người dự mà chỉ có bấy nhiêu, quá rẻ. Bà chị nuôi
tôi định móc bóp lấy tiền. Tôi bảo khoan khoan để em xem sao đã.
R ồi tôi thò tay
vào túi áo trên móc ra nắm bạc. Chử Quân Anh tủm tỉm cười nhìn tôi. Tôi
trố mắt ngạc nhiên. Toàn giấy "nem-tờ-trem" mà nó nói giấy một trăm
thôi khiến tôi tưởng thật. Tôi đếm lấy bốn mươi lăm ngàn còn dư vài tờ.
Còn hai túi dưới cộm lên nữa. Tôi móc ra soi dưới ánh đèn. Eo ôi "Đức
Thánh Trần" sao mà nhiều thế.
Đ ám
cưới xong tụi tôi trang trải những món nợ mượn trước, tiền mừng còn mua
được cái tủ lạnh và hưởng tuần trăng mật ngon lành ở Đà Lạt một tuần lễ.
Lấy được vợ không tốn tiền lại còn lời, ai nghe cũng phục.
T ôi dắt vợ từ Đà
Lạt đi thẳng ra Nha Trang sau những ngày trăng mật ngọt ngào. Một tháng
đầu sống tạm trong căn phòng bé bỏng của cư xá độc thân, sau đó tôi được
cấp cho một căn nhà. Vợ chồng trẻ mới cưới, cuộc sống chung thời gian đầu
thật vui đáo để. Vợ tôi mua sắm đồ bếp lỉnh kỉnh để bắt đầu gây dựng một
tiểu gia đình. Ở Nha Trang tôi có hai bà chị họ, chủ quán Café Trang là bà
Yến và bà Sâm. Gia đình này đối với tôi như ruột thịt và tôi đến quấy quả
rất thường xuyên mỗi khi túng đói khi còn độc thân. Thấy tôi đem nàng vợ
của tôi ra Nha Trang, chị Yến biết tôi quá kỹ, tiếp tế cho hai đứa từng
cái bát, đôi đũa, đến ly tách, soong chảo...
C uộc sống hai đứa
thật êm đềm. Tôi vẫn đi bay như thường lệ. Ngày nghỉ chở vợ đi thăm cảnh
Nha Trang hay đến chơi với bạn bè thân hữu. Những lúc đi bay hành quân để
cô vợ trẻ ở nhà một mình, thấy tội thương hết sức. Nàng từ tấm bé sống với
cha mẹ chị em, có bao giờ đi đâu xa, tự nhiên bây giờ rời bỏ những người
thân thiết theo anh Pilot nghèo ra mãi xứ Nha Trang xa lạ mà tôi đi bay để
nàng lủi thủi ở nhà một mình suốt ngày đóng cửa im ỉm, tôi lấy làm bất
nhẫn. Nhất là khi bay biệt phái Pleiku dăm bảy ngày. Nàng sống như công
chúa bị đày trong lãnh cung. Những lúc tôi về, nàng ôm chầm lấy tôi, khóc
rưng rưng khiến tôi nát cả lòng.
Tôi thấy nhiều lần cái cảnh này. Là anh chồng đi bay,
chị vợ đợi đến trời tối chưa thấy chàng về, buồn rầu đỏ hoe nước mắt
thương lo mong ngóng tiếng phi cơ về đáp. Nàng bỏ cơm canh nguội lạnh,
đứng tựa cửa khóc thầm, khóc lén nhìn lên đỉnh núi mù sương phía tây phi
trường. Có nàng trời chưa tối đã nháo lên, vào tận Phi đoàn hỏi thăm sao
chưa thấy anh về? Nhất là khi trời mưa bão hay biết chàng tham dự cuộc
hành quân nguy hiểm.
N àng vợ của tôi,
tâm hồn mong manh như cánh buớm, rất dễ dàng xúc động. Thành ra tôi đi bay
ráng đi đến nơi về đến chốn, lỡ kẹt cũng nhắn người hay điện thoại về báo
cho nàng biết là tôi về trễ hoặc ở lại qua đêm. Dân Pilot hay có cái tin
là những anh sắp sửa hay vừa cười vợ, đẻ con là thường có cái mục đi bay
không về hạ cánh lắm. Thành ra tôi cũng lo lo. Đó là điều có vẻ dị đoan,
nhưng tôi tin không phải thứ dị đoan tầm bậy. Bởi vì suốt bao năm tôi đi
bay chưa hề có tai nạn hay tai biến nào khiến tôi phải đập tàu, nhưng vừa
cưới vợ chưa đầy hai tháng tôi rớt ở mật khu Lê Hồng Phong vì phi cơ bị
tắt máy trên hai ngàn bộ. Tôi đáp xuống rừng, phi hành hoàn vô sự nhưng
phi cơ bị lật nghiêng. Chinook câu về bỏ. Tôi thành anh hùng mất ngựa thất
thểu về nhà không dám hé răng cho vợ biết để gây thêm lo lắng cho nàng.
T ôi cưới vợ khoảng
ba tháng trước tết. Tuần cuối năm đến phiên tôi biệt phái Pleiku. Hai mươi
tám tết trở về, hí hửng vác hai kí măng khô Ban Mê Thuột định hôm sau đem
về Sai Gòn lấy điểm với bà già vợ. Tôi lem luốc bụi đỏ cao nguyên cười toe
toét bước vào nhà, nhưng tôi chưng hửng. Nàng không chạy ra đón tôi, ôm
chầm lấy như thường lệ, mà khi mở cửa xong, quay ngoắt vào trong, mặt xị
ra một đống. Tôi ngạc nhiên và thắc mắc chẳng hiểu cớ chi, chỉ biết rằng
như thế có nghĩa là nàng giận! Bữa cơm chiều trôi qua, tôi gợi đủ chuyện
vui vẻ để nói nhưng nàng vẫn lầm lì. Buổi tối nàng quay vào vách ngủ, coi
tôi như cục đất.
S áng hôm sau, tôi
gửi người đem măng khô về Saigon, vì rủ nàng về, nàng lắc đầu. Tôi ngầm
tìm hiểu lý do nàng giận tôi. Nhân lúc nàng loay hoay dưới bếp, tôi mở
chiếc tủ sắt đựng quần áo, mò tay lên ngăn thượng lấy xuống hộp thư… tình!
Tôi đoán không sai. Nàng giận tôi vì… ghen, vì đã khám phá ra hộp thư này.
Tôi là thằng có số đào hoa, là giống đa tình. Tôi yêu
nàng chung thủy, đồng thời tôi yêu một vài người con gái khác cũng rất
thủy chung, Đàn ông con trai như tôi đem câu sấu cũng vừa, bởi vì tôi đã
có người yêu, đã có vợ rồi, mà vẫn khư khư ôm giữ bóng hình và những kỷ
vậy của tình nhân một thủa.
H ộp
thư và ảnh nàng Ngân. Mối tình da diết nhức tim mà tôi coi là số trời, là
định mệnh an bài, là "tai nạn tình cảm" êm đềm không thể tránh,
vướng mắc trong thời gian tôi sống cu ki ở Nha Trang. Mối tình xảy ra bất
ngờ và thật đẹp, thật diễm tuyệt mà tôi không đành lòng chối bỏ, mặc dù
tôi có người yêu ở Saigon. Trái tim tôi có lẽ nhiều ngăn. Cùng một lúc tôi
có thể yêu nhức nhối cả hai ba nàng con gái. Tôi xác định là yêu, yêu đồng
thời, yêu tha thiết như nhau. Yêu như người nghệ sĩ yêu những tác phẩm đẹp
và say mê trước công trình mỹ quan của trời đất.
K hông
Quân mang tiếng yêu vung vít rất nhiều. Nhưng tôi không phải yêu kiểu bồ
bịch "mỗi phi trường là một chốn yêu đương" như những chàng thích
làm Collection đào. Mối tình của tôi với Ngân quá đẹp và kết thúc đầy nước
mắt. Tôi không lừa dối Ngân. Từ đầu tôi đã nói với Ngân là tôi đã có người
yêu và sắp cưới nhau rồi. Nàng rất yêu tôi. Chúng tôi xa nhau để tránh tạo
nên nghịch cảnh và hai đứa đều buồn. Dang dở như vậy cũng đẹp. Tôi giữ thư
và ảnh của nàng Ngân, không nỡ dứt bỏ những kỷ niệm êm đềm của một tình
yêu nơi thành phố Nha Trang thơ mộng.
B ữa
cơm trưa hai mươi chín Tết, tôi vẫn làm như không có chuyện gì xảy ra, làm
như chẳng hề biết vợ tôi ghen, vợ tôi giận. Tôi cười hỏi nàng:
- Anh đưa em đi
bác sĩ nhé?
Nàng mắc bẫy
tôi:
- Em làm sao mà
đi bác sĩ?
- À, thấy em bí
xị anh tưởng em đau.
Nàng nhìn tôi,
cánh mũi phập phồng rồi nước mắt ứa ra:
- Anh cù lần!
Anh không biết gì hết.
Tôi gật gù:
- Ừ, anh cù lần.
Sao em không chọn đấng chồng nào khác mà lại lấy anh làm chi? Mà anh hỏi,
anh làm gì để em khóc?
- Anh có biết
em giận anh không?
Tôi phá lên
cười:
- Biết chứ. Anh
biết từ hôm qua rồi.
- Biết mà anh
vậy đó hả?
- Chứ anh làm
gì? Em có nói em giận anh vì sao đâu?
Nàng bỗng òa
lên khóc:
- Ghét cái mặt
anh. Em thật không ngờ anh như thế. Mai anh cho em về với mợ để anh lấy cô
Ngân!
Tôi đoán không
sai. Cái hộp thư tôi dán băng keo đã bị gỡ ra và dán lại vụng về. Tôi làm
bộ bắt chẹt nàng:
- Ai nói cho em
nghe? Ngân nào? Có phải vợ thằng Tường bên cạnh nói với em không?
Quả nhiên nàng
sợ tôi gây với bạn, khai ngay:
- Em đọc hết
thư cô Ngân gửi cho anh rồi. Anh làm Ngân khổ, bây giờ biết được em cũng
khổ. Anh xấu lắm biết không?
- À thì ra em
tôi ghen?
- Em không ghen.
Em tội nghiệp, em thương Ngân vì anh mà khổ.
Tôi thấy xấu hổ
và cảm động.
- Anh có lỗi
với em và Ngân. Đó chỉ là một tai nạn mà anh không thể tránh được.
- Anh không
thành thật với em. Tại sao anh giấu em?
Thấy nàng đã
nguôi giận, tôi cười:
- Anh không
giấu em. Anh để hộp thư cố tình cho em thấy mà.
Nàng bĩu môi:
- Cố tình?...
Giá mà em không bắc ghế leo lên lau tủ làm sao mà biết.
Tôi cười, nói:
- Anh hỏi em
nhé, có tên chồng nào có bồ rồi khoe với vợ, em ơi thư đào anh đây, em đọc
đi… Anh đâu có nham nhở vậy?
Nàng gắt toáng
lên:
- Thôi đi anh
đừng ngụy biện.
- Anh phải nửa
kín nửa hở để em tự tay khám phá đống thư tình của anh, em đọc, anh chả
mất công ngượng nghịu phơi bày. Để em có cái khoái làm thám tử và để anh
đo lường cái độ ghen tương của em nó tới đâu mà liệu. Anh như đứa khác đem
cất trong tủ ở Phi đoàn, còn lâu em mới biết.
P hải công nhận
nàng vợ của tôi hiền và ngoan. Đây không phải lần đầu tiên nàng ghen với
tôi. Còn ít nhất hai lần trước nữa. Hai lần xảy ra vào đêm Noel và một đêm
chợ Tết. Đêm Noel tôi dắt nàng đi lễ nhà thờ Đức Bà và cận Tết tôi đưa
nàng đi xem chợ hoa Saigon. Bất ngờ đụng đầu người yêu cũ cái cốp không né
được. Nàng này không phải nàng Ngân ở Nha Trang và tôi cũng đã từng yêu
cay đắng. Người tình cũ thấy hai đứa tôi, nói nói, cười cười hỏi thăm đủ
chuyện. Tôi như ông Táo đi giữa hai nàng, mặt cứ thộn ra như Từ Hải chết
đứng, ú a ú ớ thật ngớ ngẩn. Cả hai nàng đều biết nhau. Hai nàng đều đeo
hai sợi bạch kim có cái nhẫn Air Force xinh xinh một kiểu tôi gửi từ Hoa
Kỳ về tặng. Người yêu cũ tôi hỏi nhiều câu thắt họng. Nàng vợ tôi đẩy tôi
sang phía người tình:
- Anh đi với cô ấy đi không cô ấy buồn!
T ôi chùn bước lại
chả biết lạng quạng ở tư thế nào giữa hai nàng, thỉnh thoảng bị những móng
tay nhọn hoắt cấu cho một cái tái tê, cả sườn bên trái lẫn sườn bên phải.
C ho chừa cái tật
đa tình! Tôi đã bị hai lần như vậy mà vẫn yêu thương thêm nàng Ngân nữa,
không tài nào né tránh mũi tên ái tình. Cũng may nàng vợ của tôi không quá
ghen thành ra năm đó tôi ăn Tết ngon lành. Năm nay tôi đã có hai tí nhau.
Vợ con tôi là một cái tình. Tôi còn thêm 2 tình nữa, là tình bạn và tình
nhân. Càng nhiều càng tốt nhưng với tôi như vậy là quá đủ rồi, tôi không
muốn nhiều hơn.
T ình nhiều vui
nhưng mà… thiệt mệt!

Đào
Vũ
Anh
Hùng
---š
{ › ---

|
|