Trang B́a
     
 Ban Biên Tập
 
 Lá T Xuân
     
 Ban Biên Tập
   Khai Bút Đầu Năm
     
 Du Sơn Lăng T
   Kịch Táo Quân
     
 Lê Anh Dũng
   H́nh nh Xuân
     
 SXương Hải
   Tiếng Hát Ninh Ḥa
       Thu Phương  -  Tuyết Hoa
       Thu Thủy   -   Minh Nguyệt


  Thiệp Chúc Tết
     
 Đồng Hương Ninh Ḥa

       

  Nấu Bánh
     
 Phương L
  Nhớ Tết
     
 Phương L
    Ôn Lại Cho Đ Thèm
     
 Phương L
 
Thịt Ḅ Bóp Thấu
     
 Hải Lộc
 
Thịt Đầu Heo Nhồi Bao T
     
 Hải Lộc
  Cách Làm Dưa Món C Kiệu
     
 Châu Thị Thanh Mận
 
Cách Làm GThủ
     
 Hà Thị Thu Thủy
  Me Ngâm Nước Đường
     
 Hà Thị Thu Thủy


   Rồi Chuyện Ǵ S Xảy Ra
     
 Lương L Huyền Chiêu


  Chinese Philosophy In Music
    
 Nguyễn Thị Kim Loan  
  Thơ: Vinh H
    
 Nguyễn Thị Kim Loan  
 

  Vịnh Con C
      
Vinh H
  Vài Câu Chuyện Vui
     
 Nguyên Phương
  Mừng C Lên Ngôi
     
Tú Trinh
  N Cười Thuốc Thánh
     
Thuốc T
iên

     
 Tú Trinh
  NCười - Chuyện Phiếm
      
Đầu Năm Con C

     
Trần Thế  Vinh
  Chuyện T́nh Thời NET...
     
Nguyễn Văn  Xê
 

  Chuyện Văn Chương
     
 Dương Tấn Long
 
 Danh Ngôn-Ngạn Ngữ...
     
 Hà Thị Thu Thủy
 
T́m Hiểu Giấc Mơ
     
 Đoàn Thủy Tiên
 
Năm Tuất Lượm Lặt V C
     
 Nguyễn Văn Xê
 

   Cúm Người Và Cúm
     
Gia C
ầm

     
BS Nguyễn Vĩ  Liệt


  Bóng R Ninh Ḥa
     
 Huỳnh Minh Tâm


  Mộc Tồn Niên K
     
 Hoàng Tiểu Ca
  Sơ Lược Báo C Tiền Phong
     
Tại Việt Nam

     
 Việt Hải
  Thăng Long Đất Đại Can
      
Long Đại Long Mạch

     
 Vinh H
   Khánh Ḥa Có Một Năm
     
Tuất V V
ang

     
 Quách Tùng  Phong
 
Nha Trang Một Thuở 
      
Mai Vàng

      
Quách Tùng  Phong
  Năm Tuất Nói Chuyện C
     
 Nguyễn VănThành
  Tổng Kết Nền Kinh Tế
      
Việt  Nam Trong 30 Năm
      
Qua T Năm 1975 - 2005

     
 Nguyễn VănThành
  Năm Tuất Nói VC
     
 Nguyễn Thục
  Tết Nguyên Đán - 2006
     
 Linh Vũ
 


  Một Ṿng Ninh Ḥa OnLine
     
 Việt Hải
  Ninh-ḤaDOTcom - Món N
     
T́nh Q Hương

     
 Lê Lai
  Tản Mạn Đầu Năm
     
 Phạm Tín An Ninh
   Ninh-ḤaDOTcom Và Tôi
    
 Thu Phương
  Webmaster Ninh-HoaDOTcom
       Phan Thanh Tâm
    Vài Nhận Xét V
     
 Ninh-ḤaDOTcom

     
 Phạm Thám
  V Q Ăn Tết
       Nguyễn Thanh Ty


  Xuân
    
 Phương Linh  
  Đón Xuân
    
 Trần Thùy Trang
 
  Ngày Xuân - Xuân V
     
 Phương Bội Uyên



  Xuân Muộn
     
 Nguyễn Thị Thanh B́nh
 
  Trời Ra Giêng
     
 Điềm Ca
 
  Xuân Bính Tuất
     
 Trần Ngọc Chánh
 
  Xuân Bên M
     
 Nguyên Chất
 
  Em Đi
     
 HCông
 
  Biển L
     
 Hữu Công
 
  Chào Xuân 1995
     
 Phạm Vi Dân
 
  Bốn Mùa Yêu Anh
     
 Đặng Trùng Dương
 
  Chiều Tháng Chạp Cuối Năm
     
 Quan Dương
 
  Hương Sắc Hoa Xuân
     
 Nam Kha
 
  T́nh Xuân
     
 Hoàng Bích Hà
 
  Mùa Xuân Bên M
     
 Tường Hi
 
  Đêm T́nh Mông Muội
     
 Trần Phượng Hoàng
 
  Cánh Đồng Mùa Xuân
     
 Vinh H
 
  Dạo Phố Mùa Xuân
     
 Vinh H
 
  Một Thoáng Bâng Khuâng
     
 Đức Huệ
 
  Con Mái N
     
 Vơ Hương
 
  Hương Sắc Hoa Xuân
     
 Nam Kha
 
  Nhớ Ninh Ḥa
     
 PNghi Khánh
 
  Tuyết Và Mai
     
 Nguyễn Đăng Khoa
 
  Đời
     
 Chi Lai
 
  Đoản Khúc Xuân
     
 Lê Lai
 
  Mùa Xuân Chờ Em
     
 Nguyễn Phan Lê
 
  Duyên N
     
 Dương Tấn Long
 
  Nắng Xuân
     
 Phan Long
 
  Ngày Xuân...Nỗi Nhớ
     
 Hải Lộc
 
  Biển Tím
     
 Hải Ly
 
  Lời Chúc Đầu Năm
     
 Ngọc Mai
 
  Tuổi Ngọc
     
 Diệp Thế M
 
  Xuân Mơ
     
 Trần Thị Nết
 
  Thêm Một Tuổi
     
 Phạm  Tín An Ninh
 
  Xuân X Người
     
 Đặng  Thị Ngọc N
 
  Mùa Xuân Nhớ Em
     
Thu  Phương
 
  Em Chợt Gọi Mùa Xuân
     
 Tôn Thất PSĩ
 
  Mưa
     
 Trương Thanh Sơn
 
  V Q
     
 Nguyên Tảng
 
  Xuận Này
     
 Nhật Thanh
 
  Xuân Gợi Nhớ
     
 Thu Thảo
 
  Cây Mai Gầy
     
 Thiên Thi
 
  Xuân Nhớ
     
 Hoài Thu
 
  Mưa Xuân
     
 Phan Đông Thức
 
  Mùa Xuân N Cũng
     
 Đoàn Thủy Tiên
 
  Xuân Buồn Tủi
     
 Nguyễn Thị Tri
 
  Mênh Mông Nghĩa T́nh
     
 Phạm Trị
 
  Giêng !
     
 NQuang Trung
 
  Xuân Nhớ Q N
     
 Du Sơn Lăng T
 
  Cuối Năm Nhớ Bạn
     
 Nguyễn Thanh Ty
 
  Tết Bolsa
     
 Anh Vũ
 
  Lời Đêm Ba Mươi
     
 Nguyễn Văn Xanh


   Hoa Đào Trong Những Áng
     
T
hi Ca

     
 Lê Kim Anh
   Lời Của Lá
     
 Lương L Huyền Chiêu
   Tiếng Ai Gọi Đ̣
     
 Lương L Huyền Chiêu
 
  Nhân Ngày Xuân, Đ Hồn
     
Trôi Theo V Những N
ăm
     
Tháng Cũ

     
 Phạm Vi Dân
  
T Do
     
 Lê Anh Dũng
  
Làm Sao K Một Chuyện
     T́nh Chân T
hật

     
 Lê Thế Đăng
   Mùa Xuân Nh́n VDiễn
      
Tŕnh Vơ Học Đă Q
ua

     
 Việt Hải
   Đại Dịch
     
 Huỳnh Trịnh Tuyết Hoa
   Mùa Xuân.....Tưởng Nhớ
      
Trần Việt H
oài

     
 Đào Vũ Anh Hùng
   Xuân Trong Nỗi Nhớ
     
 Đào Vũ Anh Hùng
   Xuân Trong Mắt Nàng
     
 Phạm Hoài Hương
  
Mùa Xuân Trong
      T
âm
Tưởng

     
 Ái Khanh
   Ngày Xuân Trở Lại
     
 Nguyễn Đăng Khoa
   Bâng QTháng Chạp
     
 Dương Tấn Long
  
Tâm Trạng Ngày Xuân
     
 Hải Lộc - Lê Thị Lộc
 
  Hoa Mai Ngày Tết
     
 Phạm Ngọc Mai
 
  Tuổi Măng Non
     
 Diệp Thế M
 
  Tết QN!
     
 Trần Thị Nghệ
   Mùa Xuân Gợi Nhớ
     
 Hồng Vũ Lan Nhi
   Mấy Đ̣n Bánh Tét
     
 Phùng Thị Phượng
  Hoa Đào  Nhật Tân
     
 T Xuân Thạc
 
  Dĩ Văng Trong Tôi
     
 Trần M Thanh
  Hoa Xuân
     
 Hoài Thu
  Hẹn Một Mùa Xuân
     
 Nguyễn Thị Thu
  Xuân Muộn
     
 Phan Đông Thức
 
Viên Sỏi
     
 NQuê - Trần B́nh Trọng
 
Ḥn Đá San Hô
     
 Nguyễn Thanh Ty
  Tết Xưa Và Hoa Vạn Thọ
     
 Nguyễn Thanh Ty

 


   Bên Này Biển Muộn
      V
inh H
  Dư Âm Ngày Cũ
     
Nguyễn Thanh Ty

 

 

 


             
 
Nguyễn Thanh Ty
                 Cựu dân Ḥn Khói
                B́nh Tây, Ninh Ḥa.
              Hiện cư ngụ tại Hoa Kỳ.

Bạn đă đọc truyện của Nguyễn Thanh Ty?

 
Hăy t́m đọc các tác phẩm đă xuất bản:

 
 

 

Đă hơn mươi lăm năm qua, tôi chưa hề biết Xuân, biết Tết là ǵ.

Cứ mỗi lần thấy mấy cái tiệm Việt Nam hay Ba Tàu chào mời mua hàng nhiều nhiều để được tặng lịch năm mới, là tôi biết lại một năm nữa sắp qua và một mùa Xuân nữa sắp đến.

Thế nào mụ vợ tôi cũng ôm về một lô lịch đủ loại của các chợ biếu. Để rồi không biết treo chỗ nào trong nhà cho hết.

Dưới bếp một tấm. Pḥng khách môt tấm. Pḥng tắm, pḥng ngủ cũng hân hạnh dự phần. C̣n những hai, ba tấm nữa, kêu mấy đứa con cho bớt . Ai dè chúng nó cũng có máu "ham", đă đi một ṿng chợ, quơ về nhiều hơn mẹ nó nữa. Cuối năm, thanh toán rác rến cho sạch nhà, sạch cửa để đón “Ông Bà về ăn Tết năm mới” tôi khám phá ra hai tấm lịch năm cũ c̣n mới nguyên, cuộn tṛn, nằm sau hốc tủ thờ.

Không những một năm. Mà tôi nhớ không lầm th́ h́nh như năm nào cũng có y chang như thế. Lại ra thùng rác để "ri xai cồ".

Cứ đêm ba mươi cuối năm ở Mỹ là sáng mồng một Tết bên Ta, mụ vợ tôi pha trà mới, dâng bánh ngọt, hoa quả lên bàn thờ, rồi trịnh trọng đốt ba cây nhang, lấy bàn tay quạt quạt cho lửa tắt ngọn, xong trịnh trong đứng khom khom, hai tay dâng nhang ngang trán, miệng th́ thầm lời khấn vái:
- Mời Ông Bà về ăn Tết với con cháu!
Lần nào cũng vậy, mời xong câu trước là câu sau năn nỉ, xin xỏ:
- Xin Ông Bà phù hộ cho con cháu mạnh khỏe, làm ăn phát tài, phát lộc bằng năm, bằng mười năm ngoái.

Nghe mụ vái, tôi cứ cười thầm trong bụng, không dám cười lớn tiếng v́ tôi biết mụ vợ tôi hễ mỗi lần lim dim đôi mắt trước bàn thờ tổ tiên, ông bà là mụ quên hết mọi thực tế hiện tại. Cái thực tế bao nhiêu năm nay là hai vợ chồng đi cày cho hăng xưởng, lương ba cọc, ba đồng cố định. Thỉnh thoảng nhân lễ lớn như Lễ Độc Lập “Du lai Pho”, lăo "Má na giơ" kêu lên văn pḥng, đóng cửa kín mít, th́ thầm khen mấy câu “lao động tốt” và tăng cho 25 xu/giờ, đă mừng húm rồi. Chớ có làm "Bíu di nịt" hay buôn bán ǵ đâu mà được phát tài bằng năm, bằng mười năm ngoái.

Tội trân trọng ḷng thành của mụ. Tôi sợ cười lớn tiếng sẽ làm tan đi mất cái hy vọng chứa chan trong ḷng mỗi khi thành khẩn khấn vái.

Cái hy vọng mua vé số cũng y như vậy. Ai ai cũng biết trúng cái số độc đắc SuperLoto cỡ 100 triệu đô c̣n khó hơn vói tay lên trời bắt sao. Vậy mà ai cũng cứ ngày đêm đi mua. Và nuôi hy vọng.

Có cái buồn cười là mụ vợ tôi tiếc tiền mua vé số lắm. Chẳng mua bao giờ mà cứ vái cho trúng số. Môt hôm tôi giả vờ "lên đồng" phán cho mụ hay rằng:
- Này con mụ kia! Mày chẳng bao giờ bỏ ra một đô để mua một tấm vé số th́ Thánh A La cũng chịu bó tay nói chi đến tao chỉ là Thần Tài th́ làm sao giúp cho mày trúng số!

Chờ cho mụ vợ làm xong thủ tục "Tối ba mươi giơ tay bồng Ông Phúc vào nhà", tôi mở cát xét nghe nhạc Xuân, đón mừng năm mới. Vẫn cái băng cũ mười lăm năm trước, vẫn những bài hát cũ. Mấy niên đầu mới xa quê hương, ḷng c̣n nóng bỏng nổi nhớ nhà, khi nghe Duy Khánh rền rĩ "Xuân này con không về" th́ hai hàng nước mắt cứ "ô tô ma tích" chảy ra giống y như con chó chảy nước miếng khi nghe tiếng chuông rung của ông Pá Láp Pá Lốp nào đó.

Đến cái năm thứ mười trở về chiều, nổi “nhớ nước đau ḷng con quốc quốc, thương nhà mơi miệng cái gia gia" cũng ngày càng thêm mỏi mệt lắm rồi, nên cái "xen x̣" trong tim không c̣n đủ mạnh để cảm ứng hạch nước mắt tự động chảy ra nữa.

Tôi đi ṿng ṿng ngắm mấy cái lịch treo khắp nơi trên tường, vẻ h́nh con c̣, con cuốc, mũi ngửi mùi thơm hương trầm nhẹ tỏa trong căn pḥng ấm cúng, miệng ư ử ngâm mấy câu Kiều:

Mặc người mưa Sở mây Tần
Những ḿnh nào biết có xuân là ǵ!

Thay v́ nhiều năm trước tôi rên lên một cách năo nùng:

Rũ áo phong sương trên gác trọ,
Lặng nh́n thiên hạ đón Xuân sang
.
(Thế Lữ)

Và c̣n bảnh chọe, hùng tráng, bi phẫn hơn nữa, sau khi làm một ly "Quích Ky X.O" phừng phừng chí khí, giơ cao tay lên trời, than môt câu y như tráng sĩ Kinh Kha lúc trước mang kiếm sang Tần thích khách Thỉ Hoàng, nơi bờ sông Dịch:

Giang sơn hữu chủ, thùy vi khách!
Thiên hạ trường Xuân, ngă độc Thu!

Và cái thời tiết tréo ngoe, tréo ngỗng ở cái miền Đông Bắc Huê Kỳ này nó ngược với xứ ta. Trong lúc mấy o ca sĩ cứ hớn ha, hớn hở vang giọng trong máy cát xét:

Xuân đă đến rồi, gieo rắc ngàn hồn hoa xuống đời…
Vui trong b́nh minh, muôn loài chim hát vang mọi nơi…

Th́ ngoài trời tuyết cứ rơi lả tả, trắng xóa cả không gian. Chẳng có cái hoa nào c̣n sống nổi, cũng chẳng có con chim nào hót nổi trong những ngày Đông, tháng giá này.

Sáng hôm sau, ḷ ṃ thức dậy ra sân, loi ngoi lóp ngóp cào tuyết để “de” cái xe ra đường cái. Đi làm. Y như ngày hôm qua. Thế là xong cái Tết tha phương.

Nhưng năm nay, tôi quyết chí phải về quê ăn Tết mới được.

Kể từ cái ngày tôi được Đảng và Nhà nước đào tạo môt khóa dài hạn sáu năm thành một "anh hùng lao động" và đi thực tế mười năm để trui rèn trở nên "thép đă tôi thế ấy" đúng lúc Đế quốc Mỹ kư hiệp thương với Nhà Nước ta xuất khẩu lao động trong chương tŕnh H.O. Tôi được gửi đi trong đám người đông vui ấy. Từ ấy đến nay, trong đội ngũ công nhân áo xanh, tôi hăng say lao động tốt, học tập tốt, làm tṛn cái bổn-phận-sự của "cái khúc ruột ngàn dặm” để làm tốt chuyện xây dựng quê hương giàu đẹp là hàng năm gửi đô về quê nhà.

Ấy vậy mà, chỉ có mỗi nguyện vọng nhỏ, xin về thăm làng, thăm xóm cũng chưa được “trển” cho phép. “ Trển” là cách nói thân thương, như người trong gia đ́nh, của các cán bộ ta khi nói về cấp trên. Cũng như không gọi chức vụ, quyền uy của lănh đạo e rằng xa cách quần chúng nhân dân nên cán bộ ta cứ gọi Chủ tịch nước, Bí Thư Đảng, Chủ Tịch Thành phố là Chú Bảy Y, Thím Ba X, anh Tám Cống … một cách b́nh dân, xuề x̣a chứ không có kiểu cách quan liêu "Ngài nọ, Ngài kia…" như phong kiến hồi xưa.

Thiệt là cách mạng có khác!
“Trển” ở đây là mụ bí thư "chi bộ hai người" của chi bộ tôi.

Rút kinh nghiệm nhiều năm trước, cứ mỗi lần đệ đơn xin về nước đón Xuân cho bỏ những ngày nhớ thương, nhung nhớ là y như rằng đơn bị trả lại với lời phê của mụ bí thư:
- T́nh h́nh trước mắt c̣n nhiều khó khăn. Chưa có dự trù ngân sách cho tài khóa này. Đề nghị đồng chí chồng chờ sang năm. Ta sẽ nhất định đánh thắng giặc đô la, đồng chí nhất định sẽ được diện ưu tiên cứu xét.

Mụ hứa rồi mụ hẹn. Tôi ngóng cổ chờ đă mười lăm cái hứa hẹn ấy rồi.

Quí Cụ ơi! Cái mụ bí thư này chính là mụ vợ tôi. Mụ đă nắm hết nền kinh tế và quyết định mọi chi tiêu trong gia đ́nh đó quí vị ạ. Mụ nhất quyết bảo thủ cho rằng nền kinh tế chỉ huy là số dách, là vô địch. Qui chế bao cấp tem phiếu là hoàn toàn đứng đắn. Mặc dù mấy năm trước khi c̣n ở cái đất nước vinh quang, mụ cũng bắt chước ông Tổng Bí Linh cởi trói cho giới văn nghệ chút đỉnh, mụ cũng cới trói cho tôi. Mừng quá, tôi đánh một lèo theo mấy thằng bạn đi nhậu mút chỉ quắc cần câu mấy ngày không về nhà cho hả cái bụng bấy lâu nay. Ai dè ông Tổng Bí Linh, mới cởi buổi sáng, buổi chiều rét quá vội cột chặt lại ngay. Mụ vợ tôi cũng theo đà, thừa thắng xông lên, trói nghiến tôi tức khắc. Từ ấy đến nay, tôi không nhúc nhích đi đâu được một ly ông cụ.

Tôi hầm trong bụng lắm và cũng hăm trong bụng:
- Có ngày mụ sẽ biết tay ta!
Và tôi chờ đợi. Chờ đợi cái ngày mụ "sễnh" ra là tôi "thăng" ngay.

Đúng cái dịp Tết, không biết ai xúi dại, xui khôn, nói rằng “mấy con ngựa đi biểu diễn bên Úc trong chương tŕnh Duyên Dáng VN xấu ́nh hà. Xấu hơn chị Hai nhiều. Tuy chị lớn tuổi môt chút nhưng coi bộ c̣n ngộ hơn cái đám ngựa đó nhiều lắm”.

Kể từ đó, mụ vợ tôi nuôi hy vọng sẽ trở thành “Hoa hậu” để có cơ hội đổi đời, giă từ kiếp công nhân cán dài để có ngày sẽ được đội cái vương miện bằng vàng (giả) lên mái tóc đă pha muối gần hết.

Cái ngày tôi chờ đợi đó đă tới. Một hôm, bỗng nhiên mụ âu yếm nói với tôi bằng cái giọng ngọt như đường hóa học:
- Anh yêu à! Em nói cái này, anh đừng giận em nghen! Hôm trước em với mấy bà bạn đi trắc nghiệm để coi thử có triễn vọng dự thi Hoa Hậu không. Em được xem như có khả năng, chỉ ngặt một nổi, ba ṿng đo đều bằng nhau, không cái nào chịu nhường cái nào. Bác sĩ khuyên em chỉ c̣n cách đi hút mỡ ṿng giữa là sẽ ăn chắc. Lúc đó em sẽ trao cái vương miện cho anh làm kỷ niệm.

Tôi nghe mụ thỏ thẻ mà như nghe tiếng sét bên tai. Nhưng sực nhớ ra đây là cơ hội bằng vàng ṛng 4 con số 9 đă đến. Thay v́ tái mét mặt mày như những ông chồng chân chỉ hạt bột khác khi nghe vợ đ̣i đi hút mỡ bụng, tôi biến nổi sợ thành niềm hân hoan thực sự, bèn hớn hở mà rằng:
- Chao ôi cơ hội ngàn năm môt thuở! Vợ tôi trở thành "Hoa Hậu thế giới" th́ quả thật anh sướng c̣n hơn lên Thiên Đàng gặp Ông Mác, Ông Lê. Sao anh lại giận em. Anh ủng hộ em hết ḿnh!

Mụ nghe tôi nói, tỏ ra chiều khoan khoái "như cởi bỏ tấm ḷng", ôm tôi hôn đánh chụt một cái rơ kêu, rồi chụp lấy cái ống nghe gọi tới văn pḥng bán vé máy bay, lấy vé để bay qua Cali, đến Thẩm Mỹ Viện làm cái việc ớn lạnh xương sống là xẻ da, mổ bụng, hốt đống mỡ bầy nhầy, lúc la, lúc lắc trước bụng.

Ngay hôm đó, tôi cũng dọt lẹ lên hăng, lấy hai tuần "vây-cấy-xân" và mượn nhẹ vài ngàn đô trong cái “ Pho Ô Oanh Cây Bờ len” đễ ẵm cái vé máy bay về Việt Nam ăn Tết.

Quả thật cái câu “Ông ăn chả th́ bà ăn nem” không áp dụng được trong trường hợp này. Nhưng trong lúc vội vội vàng vàng thu xếp bao nhiêu thứ trong đầu cho ngày "vinh qui bái tổ", "áo gấm về làng" tôi chưa kịp nhớ ra câu ǵ khác để thay thế.

Cái ngày đưa mụ vợ ra phi trường đi Cali ở hai tuần th́ cũng là cái ngày tôi tếch về Việt Nam sau đó hai tiếng đồng hồ.

Tôi về tới Nha Trang đúng ngày mồng một Tết. Năm nay có dịch cúm gà, con vi trùng "Hát một Rờ năm" hoành hành dữ quá, lan tới mấy chục tỉnh từ Nam tới Bắc, đám Việt Kiều Yêu Nước rét co ṿi, không dám về, trả lại vé hết, nên sân bay vắng như chùa Bà Đanh. Tôi một ḿnh một chợ. Thong dong như chỗ không người. Thiệt là tự do không đâu bằng.

Xóm làng tôi bây giờ không c̣n nữa. Tôi như con chim không tổ. Con chó không nhà. Tôi lên xe đ̣ về Ninh Hoà Ḥn Khói là quê nội để ăn Tết với bà con.

Gần tới Ninh Ḥa, tôi nghe khách trên xe kháo nhau đi coi Hội Chợ của mấy ông bà Việt Kiều tổ chức. Ṭ ṃ, tôi cũng háo hức đi xem thử.

Tôi mơ màng quay về quá khứ, mấy chục năm trước tôi đă từng có lần ra đây xem “đánh bài cḥi" và gặp người con gái dễ thương, nhưng thương không dễ, để rồi mối ân hận cứ dày ṿ măi.

Biết chừng đâu, trong dịp này, cơ trời xui khiến gặp lại người xưa chăng?

Có ai cấm xảy ra hai lần chuyện “Nhị độ mai”!

Hội chợ cũng được tổ chức ở sân vận động cũ. Sau lưng Quận. Chỉ khác một điều là ṭa nhà hành chánh Quận Ninh Ḥa nay đổi tên thành Ủy Ban Nhân Dân Huyện với nhiều cờ đuôi nheo ngũ sắc và cờ đỏ sao vàng treo rợp trời.

Ngày đầu Xuân, trời êm, lặng gió. Cờ không bay phất phới mà cứ rũ xuống trông thật buồn bă.

Vẫn là b́nh cũ nhưng rượu mới. C̣n rượu có ngon hay không th́ có uống lâu mới biết được mùi vị.

Quang cảnh đập vào mắt tôi trước tiên là ngay cổng ra vào Hội Chợ có một băng rôn màu xanh da trời bằng vải, khổ lớn, trên viết sáu chữ bằng sơn, màu xanh nước biển: HÔM QUA - HÔM NAY - NGÀY MAI.

Bước vào bên trong bỗng nhiên tôi thấy ḷng ḿnh thơ thới, hân hoan như rộng mở với rừng người đang vui tươi, hớn hở chen nhau đi xem các gian hàng của Việt Kiều về nước trưng bày.

Đám con nít xúng xính trong bộ quần áo mới, đầu tóc mới cắt trông tinh tươm như quần áo. Có đứa c̣n để tóc ba cḥm trông như tiên đồng trong truyện cổ tích. Mấy bé gái th́ thắt nơ hai trái đào trông càng xinh xắn dễ thương.

Mỗi đứa trẻ đi ngang qua gian hàng đầu tiên ngay cổng ra vào đều được các chị, các cô trao cho nắm kẹo. Nh́n những nét mặt thơ ngây sung sướng, tôi lại nhớ đến đám trẻ con Mỹ nắm tay cha mẹ đi xin kẹo trong đêm " Ha Lô Quin" lễ Ma quĩ của Mỹ, mồm cứ líu la, líu lo " trick or treat".

Mấy ông già, bà già được tặng mỗi người một thỏi kẹo cao su nhai nhót nhép thay cho trầu cau. Tặng vật không đáng giá là bao nhưng thắm t́nh người. Ai ai ḷng cũng vui như gió Xuân nhẹ nhàng, mát mẻ.

Người ta đang kéo nhau về hướng có tiếng trống, tiếng kèn, lúc th́ inh ỏi, lúc th́ d́u dặt tùy theo các ca khúc tŕnh diễn.

Tôi chú ư đến một gian hàng khá lớn, người ta đang coi đông nghẹt. Tôi lách ḿnh giữa đám người chật như nêm cho sát gần chỗ trưng bày coi cho măn nhăn là cái ǵ.

Ồ! Đó là môt cái sa bàn khá lớn. Trên đó có đủ cả núi non, sông hồ, nhà cửa, chợ búa, trường học, đường đi, lối lại… của toàn quận Ninh Ḥa. Phía ŕa mép sa bàn c̣n có biển Dốc Lết và cầu tàu Ḥn Khói quê tôi nữa.

Thiệt khen ai đă có bàn tay mỹ thuật và trí óc sáng tạo, cố công làm nên chiếc sa bàn này. Nhiều tiếng trầm trồ thán phục của người xem vang lên khi người thuyết tŕnh cầm cái que dài bằng I-nốc, nhỏ như chiếc đũa, chỉ vào đâu để giải thích và sơ lược về sự tích, nguồn gốc nơi ấy th́ đèn màu nơi đó bật sáng lên, nhấp nháy liên hồi.

Hai người đứng hai bên thay nhau thuyết tŕnh. Người này vừa dứt th́ người kia tiếp nối, ăn khớp, nhịp nhàng. H́nh như đă luyện tập cái màn này lâu lắm rồi. Mà hai anh chàng này tôi thấy quen mặt quá. Cố moi óc suy nghĩ đă gặp ở đâu rồi th́ phải. Nhưng măi vẫn không nhớ ra. Bà vợ thường hay chế diễu tôi, mỗi khi có trường hợp này xảy ra:
- Ai mà ông chẳng quen! Nhất là các cô xinh xinh, đẹp đẹp một chút th́ ông đă kêu lên là h́nh như…liền.

Đó là cái bịnh kinh niên, trầm kha không thuốc chữa của tôi. Tôi không chối. Hồi c̣n ở tù chung với mấy ông Bác sĩ trẻ như Trân, Oánh, Kỳ, Hồng… tôi có kê khai cái bịnh này và cầu cứu mấy ông đó cho toa, hốt thuốc. Không ngờ mấy ổng cũng đều nói như nhau “Tụi này cũng mang cái bịnh đó đây. Tự ḿnh không chữa cho ḿnh được th́ c̣n chữa cho ai."

Nhưng bây giờ là hai anh đực rựa, tuổi cũng h́nh như năm, sáu bó rồi chứ có phải gái, ghiếc ǵ mà cái bệnh Tề Tuyên của tôi nổi lên tơ tưởng?

A! Tôi nhớ ra rồi! Cái anh chàng đẹp trai, to con, mập mạp có nước da ngâm đen rám nắng kia đích thị là Nguyễn Văn Thành có giọng nói đặc sệt “Ninh Quà" rất mộc mạc, quê nhà mà cũng rất duyên dáng, dễ thương. Nhất là sau mỗi câu nói lại kèm theo tiếng cười hà… hà… rất trẻ trung, phóng khoáng.

C̣n cái anh bên kia có mái tóc bồng bềnh nửa muối, nửa tiêu, nói năng ôn tồn chững chạc, nghiêm nghị kia đúng chóc là nhà thơ Vinh Hồ. Chẳng thể trật vào đâu được. C̣n nữa, phía sau sa bàn, chỗ đặt dàn máy âm thanh, cái anh chàng đô con, nước da trắng trẻo, đang lúi húi vặn tới, vặn lui cái nút điều chỉnh để âm thanh không bị hú, đích thị là Trần thế Vinh. Chuyên viên tổ chức lễ lạc và chuyên trị món dàn chào.

Tôi nhướng mắt nh́n tấm bảng nhỏ gắn phía trước sa bàn để đọc cho rơ tên các chuyên viên góp tay vào việc xây dựng công tŕnh này. Hóa ra cả một nhóm người gồm có: Dương Tấn Long, Vinh Hồ, Nguyễn Văn Thành, Phùng Phương, Phó Đức Lâm, Hà Thị Thu Thủy, Nhà Quê…

Định nán thêm một chút để nghe tiếp về lịch sử địa danh Ḥn Khói quê nội tôi, nhưng thiên hạ đă tản ra, đi xem các tṛ chơi dân gian đang bắt đầu. Tôi cũng chảy theo ḍng người. Mấy cái tṛ này hồi xưa là món ruột của tôi. Thoáng cái đă hơn năm mươi năm rồi. Ghê thật cho thời gian bay nhanh hơn phi thuyền con thoi. Tṛ chơi rồng rắn "Hỏi ông Thầy đi ỉa d́a chưa?", Tṛ đánh trỏng, Tṛ "Đúc cây dừa, chừa cây mỏng", Tṛ nhảy bao bố … rất tầm thường, con nít vẫn chơi hàng ngày đó thôi. Bây giờ ḿnh đóng vai ông cụ đứng xem, sao ḷng vẫn thấy rưng rưng cảm động với cái vui náo nhiệt, ồn ào hồn nhiên của đám trẻ thơ.

Chốc chốc, cái đám rồng rắn bị ông Thầy rượt bắt cái đuôi, lính quính xô vào nhau té dồn cục, kẻ cười hô hố, người khóc hu hu v́ bị xướt tay, trầy đầu gối.

Không sao! Đă có cái Trạm Y Tế do chính tay Bác Sĩ Nguyễn Vĩ Liệt chăm sóc. Sát trùng, bôi tí thuốc đỏ, dán băng keo là các em nhe răng sún ra cười hề hề liền. Lại tiếp tục cuộc vui.

Trời khá trưa. Nhưng tiết Xuân mát mẻ. Ḷng Xuân phơi phới. Không ai thấy nóng và mệt. Chỉ thấy nhúc nhích kiến ḅ trong bụng. Đi đến gian hàng ăn uống kiếm chút ǵ bỏ trong bụng đă.

Chà! Thiệt là trăm hoa đua nở. Toàn là người đẹp Bích La thôn (xin lỗi nói nhầm ) là Ninh Ḥa thôn đảm trách. Mấy cái món đặc sản Ninh Ḥa như : nem chua, cơm rượu, bánh xèo, bánh căn, gỏi cá già, cánh gà chiên ḍn, mắm suốt…món nào cũng xông lên mùi thơm phức, khiến khách du Xuân phải quay mặt đi chỗ khác, nuốt nước miếng đánh ực một cái cho đă thèm cái thần khẩu đang rạo rực trong bụng cứ muốn nhảy chồm chồm ra đ̣i ăn.

Quí bà đang lăn xăn tay chân phục vụ khách hàng, miệng mời, cười cười, nói nói tươi như hoa đào trước gió. Khách ăn cứ tắm tắc khen ngon. Tôi nghĩ bụng chắc ngon cũng nhờ một phần vào những cái miệng xinh như cánh đào hồng.

Trong đám quí bà, quí cô " thần trù" đang ra tay nghĩa hiệp tại gian hàng ẩm thực, tôi biết mặt, biết tên gồm có Nguyễn Thị Tuyết Mai, Hà Thị Thu Thủy, Diệp Lan Mai, Nguyễn Thùy Trang, Phương Lệ, Phùng Thị Phượng… c̣n một vài người nữa tôi chưa được biết quí tánh, phương danh.

Nhưng đặc biệt nhất là món mắm suốt xúc bánh tráng do đầu bếp đực rựa Nguyễn Văn Thành đang xăn tay áo hành đạo. Giữa một đám phụ nữ chỉ mỗi ḿnh anh lạc lỏng bơ vơ. Thiệt tội nghiệp cho cảnh "gươm lạc giữa rừng hoa".

Cũng là một điều bất ngờ, cái món mắm suốt của anh lại quến ( không phải quyến) rũ cái cánh đàn ông ưa nhậu. Cái món đó nó bắt mồi lắm. Anh nào cũng ghé vô xúc một miếng, tọp một ly rượu nếp than Cây Thị, khà một tiếng nghe đă th́ thôi. Có anh "lỳ tới hai ba lam" mới đă cái thần khẩu.

No nê cái bụng rồi, tôi mon men qua mấy gian hàng văn nghệ, văn gừng để thưởng thức vườn xuân văn hóa. Có thực mới vực được đạo. Ông bà ta đă nói th́ không trật vào đâu được. Đố có cô ca sĩ nào lên gân nổi một câu ca khi trong bụng trống trơn không chút hồ, chút cháo. Đố có anh thi, văn sĩ nào rặn ra được câu thơ hay bài văn khi tay chân run rẫy khi bị “lửa cơ đốt ruột”.

Ui chao ơi! Thiệt là chốn vườn Xuân muôn hồng ngàn tía! Anh chị em tụ họp ở đây đông đảo náo nhiệt vô cùng. Con số văn nhân “lỏng buông tay khấu” dám hơn tám chục là ít.

Tôi lạc vào giữa cảnh "bách hoa đang tề phóng" mỗi người lên sân khấu ngâm một bài thơ hay đọc môt đoạn văn đắc ư của ḿnh kèm theo phần phụ họa của đàn thập lục, sáo trúc nghe réo rắc du dương.

Lợi dụng trong lúc mọi người lắng tai thưởng thức tiếng nỉ, tiếng non, tôi lén đưa mắt t́m người, thử có ai ḿnh quen không.

Phải nói là tôi hoa cả mắt. Ít nhất là có tới hơn ba chục nữ sĩ. Nữ sĩ nào cũng tươi như hoa mùa Xuân! ( Khéo tán! Chẳng lẽ là hoa mùa Đông?) Cái điệu này, âm thịnh, dương suy rồi. Tôi nhẩm thầm, này là: Quan Dương, Vinh Hồ, Đường Du Hào, Dương Tấn Long, Điềm Ca, Linh Vũ, Phạm Tín An Ninh, Lê Anh Dũng…

Này là nữ sĩ: Lương Lệ Huyền Chiêu, Phạm Dạ Thủy, Trương Thị Minh Nguyệt, Hà Thị Thu Thủy, Trương Thị Ninh Ḥa, Nguyễn Thị Thu, Nguyễn Thị Tri, Trần Thị Nghệ, Đặng Thị Thanh Nga, Châu Thị Thanh Mận, Huỳnh Trịnh Tuyết Hoa, Thu Phương, Nguyễn Thị Thanh B́nh, Ngô Thị Kim Yến….. c̣n nhiều, nhiều nữa mà tôi chưa biết tên và cũng tại giấy thiếu trang nên chép không hết. Xin các anh hùng, nữ kiệt đánh cho hai chữ đại xá nhé.

Đặc biệt có một anh tuy hăy c̣n rất trẻ nhưng khi lên sân khấu phải chống gậy, và nói giọng khàn khan. Cô "Em Xi" giới thiệu đó là nhà văn, nhà thơ, kiêm nhà biên khảo Trần Việt Hải ở tận Lốt Ăng Gờ Lét.

Té ra là anh Việt Hải vẫn thường I-meo, I-mốc với ḿnh đây mà. Thật là "văn kỳ thanh bất kiến kỳ h́nh".

Anh bị tới hai lần "X́ trốc" nhưng vẫn chưa tới số. Diêm Vương bị mất "Giốp".

Anh đang soạn lại cho ḿnh lá số tử vi.

Những nhà văn, nhà thơ lớn… tuổi đi một màn biểu diễn, hay th́ có hay đó, có cảm xúc đó, nhưng nghe sao có mùi gừng già quá. Nghĩa là càng nghe, âm điệu thấy càng cay và càng đắng.

Không khí đang lắng đọng theo tiếng thơ, tiếng trúc du dương, trầm bổng, kẻ xướng người họa, đột ngột chuyển sang phần tŕnh tấu nhạc dân tộc cổ truyền. Khán giả thật bất ngờ khi thấy một cô gái tuổi chừng đôi chín, duyên dáng trong chiếc áo dài Việt Nam, lần lượt biểu diễn những khúc dân ca bằng đàn nhị (c̣) và đàn tỳ bà. Mổi khi dứt tiếng nhạc, tiếng vỗ tay như pháo Tết, vang lên tán thưởng, tưởng chừng không dứt.

Không ai ngờ rằng đó là cháu Nguyễn Thị Kim Loan, ái nữ của anh Nguyễn Văn Thành. Cháu được sinh ra và lớn lên ở một đất nước xa cách quê cha nửa ṿng trái đất mà lại có một tâm hồn Việt Nam nguyên vẹn trong tim.

Bà con Ninh Ḥa thật sự cảm động và vô cùng hănh diện có được một người con, người cháu yêu quí như vậy.

Tôi đă từng nghe tiếng đàn c̣, đàn tỳ bà tuyệt diệu của ông nhạc sĩ trong Paris by night nhưng không thấy ḷng rung động và cảm xúc mănh liệt như hôm nay.

Tiếng đàn của cháu Loan khiến tôi nhớ lại tiếng đàn của Thúy Kiều tấu trong ngày gia đ́nh Viên ngoại đoàn viên, xum họp một nhà:

Phím đàn d́u đặt tay tiên,

Khói trầm cao thấp, tiếng huyền gần xa.

Khúc đâu đầm ấm dương ḥa!

Ấy là Hồ Điệp hay là Trang Sinh?

Khúc đâu êm ái xuân t́nh!

Ấy hồn Thục đế hay ḿnh đỗ quyên?

Trong sao châu dỏ duyềnh duyên!

Ấm sao hạt ngọc Lam điền mới đông!

Xin tặng cháu Nguyễn Thị Kim Loan hai chữ: tuyệt vời.

Tôi cũng thuộc loại gừng già có khi gần thối nữa là khác, nhưng vẫn thích thú nghe mấy vần thơ trẻ của các cháu bé. Đúng là mầm non văn nghệ đang lên để thay cho lớp tre già sắp tàn.

Xin đan cử vài cháu.

Cháu Đỗ Thảo Nguyên sinh năm 1986, lên ngâm bài thơ "Trong mơ" của ḿnh để nói lên khác vọng của tuổi trẻ. Bài thơ rất dễ thương như sau: 

Trong Mơ

Nắng chiều, hắt xuống sông Dinh nhợt nhạt.
Cây cầu cũ,
giờ vắng bóng người qua.
Nước,
lững lờ trôi đưa những lục b́nh tím ngắt
dạt về đâu?
Dáng dừa cong như đời người nặng gánh.
Chiếc thuyền câu nhỏ nhoi khiêm tốn,
đă bao đời nuôi lớn những tuổi thơ.
Lũ trẻ của ḍng sông vẫn vẫy vùng tắm gội....
Chiều ra đi để lại bóng tối
Rồi ánh đèn,
sẽ lóng lánh trên ḍng sông....
Chắc người ra đi,
giờ vẫn c̣n thấy
những h́nh ảnh xưa...
chập chờn... trong những cơn mơ.


Đỗ Thảo Nguyên

Một cháu khác, hai h́nh ảnh, hai cuộc đời:Hồi cháu c̣n đang thích chơi "rồng rắn" và " Chặt cây dừa, chừa cây mỏng" th́:

Hôm Qua, Hôm Nay, Ngày Mai

Hôm qua Ninh Ḥa tôi được bước
Hôm qua chó rượt chạy rất nhanh
Hôm qua nắm tay em họ đi tới lớp
Hôm qua chọc tức ngoại tôi la

Hôm nay Ninh Ḥa chân tôi vắng
Hôm nay Anh văn nói rất hay
Hôm nay gặp lại người bỏ quê đi
Hôm nay tôi nhớ người tôi bỏ lại

Ngày mai Ninh Ḥa tôi sẽ bước
Ngày mai trưởng thành không c̣n thơ
Ngày mai tương lai sẽ sáng chói
Ngày mai Ninh Ḥa nhớ tôi không?


Đến khi cháu mọc chiếc răng khễnh duyên dáng, bắt đầu mơ mộng th́ cuộc đời bắt đầu có mùi cay đắng:

Dream

He loves me not; it's in his eyes
But I love him with all my body and mind
At least he taught me the lesson of love
I'm now happy, in a place above

 Nguyễn Phương Linh

Bây giờ th́ tôi mới hiểu cái ư nghĩa của sáu chữ viết trên tấm băng rôn trước cổng chào. Ban tổ chức Hội chợ đă dùng tựa bài thơ của cô bé để chuyển tải mơ ước và hy vọng vào lớp trẻ sau này.

Một cháu nữa cũng dễ thương không kém, cháu Phạm ngọc Sơn Đài, thấy phượng nở, phượng tàn th́ buồn rầu v́ biết rằng sắp xa cách bạn bè. Sao giống tôi hồi nhỏ quá vậy?

 LÁ PHƯỢNG RƠI 

Ngày Thu sao đến gần

Cho cây phượng hết màu đỏ thắm

Cho buổi sáng ngày hè bức oi

Nhưng không có ǵ buồn bằng

Những cơn mưa lá rụng đầu Thu

Như là nước mắt bạn bè lúc gặp nhau

Những lúc ấy sao mà thắm thiết

Mai đây xa rồi mái trường xưa

Cơn mưa lá phượng không c̣n nữa

Cố khắc ghi những kỷ niệm tuổi học tṛ

Nhưng bây giờ biết t́m lại nơi đâu ?

Phạm Ngọc Sơn Đài

Nhưng tha thiết t́nh quê với những vần thơ nồng nàn chan chứa t́nh cảm th́ cháu Hà Mỹ Phụng mới mười lăm tuổi đă biết ca ngơi quê hương qua bài:

Ninh Ḥa Đẹp Lắm Ai Ơi !
          
Ai ơi chớ vội cười chê !...
Ninh Ḥa đẹp lắm vần thơ
Biết bao tuổi nhỏ làm thơ cho đời
Tuổi nhỏ quê ở Ninh Ḥa
Làm thơ làm truyện để ca quê nhà
Quê hương thắm cảnh tuyệt vời
Làm ai cũng muốn đến thăm quê nhà
Website Ninh Ḥa có đây
Là nơi phong phú của nhiều người quê
Có sông có suối có hồ
Có cây có cối có nhiều điểm tâm
Hôm nay tôi xa Ninh Ḥa
Tôi nhớ tôi thương Ninh Ḥa quê tôi
Quê tôi đẹp lắm ai ơi
Vui ḷng ghé đến mà chơi hỡi người
Xin hăy đến quê tôi người nhé..

Hà Mỹ Phụng

Tuy những câu thơ các cháu c̣n vụng dại, non nớt, chưa thành câu, thành cú nhưng nghe sao vẫn cứ ấm ḷng và thấy thân thương chi lạ. Rời chốn văn thơ, tôi chú ư tới một gian hàng vẻ tranh của các em nhi đồng. Cũng thật bất ngờ khi xem các tranh của các cháu. Những cháu Phạm Khả Doanh 8 tuổi, Ngô Tài Trí 9 tuổi, Quỳnh Châu 9 tuổi, Thùy Trang 9 tuổi, Bội Uyên 9 tuổi, Ngọc Hân 10 tuổi đang thi nhau vẻ tranh Giáng Sinh. Tranh các cháu vẻ đẹp không thua ǵ mấy đứa con nít Mỹ chính cống mắt xanh mũi lỏ. Có khi c̣n đẹp hơn với cái nét thơ ngây Việt Nam nữa là khác.

C̣n một lô gian hàng khác nữa tôi định đi xem cho hết để “biết cái sự đời” nhưng sực chú ư tới một gian đặc biệt, rất vắng người xem. Đến gần mới hay là nơi trưng bày h́nh ảnh các văn nhân, nữ sĩ của cái đất Khánh Ḥa- Ninh Hoà. Trong môt lô lổn nhổn khuôn h́nh cái đứng, cái nằm, tôi thấy có một khuôn mặt trông quen quen. (Cũng lại quen quen!) Lại gần, hóa ra chính là tôi. Cái thằng tôi đang ngồi cḥ hỏ trong cái khuôn h́nh chữ nhật đang nhe hai hàm răng giả ra cười duyên. (Chắc là với mấy bà giá) Tôi mà cũng được chưng cái bản mặt ra đây à. Vinh dự nhỉ. Hănh diện gớm. Nh́n trước, nh́n sau không thấy ai, tôi sửa lại bộ nghiêm trang, chỉnh lại áo quần ngay ngắn, chắp hai tay vái trước khung h́nh mà rằng:
- Con kính chào Ngài! Chúc Ngài sống lâu muôn tuổi để viết những áng văn thơ (bất) hủ để cho đời sau chiêm.. ngửi. Chúc Ngài… muôn năm trường trị…

Tôi chưa kịp chúc hết câu thiệu bắt chước của thằng lưu manh Vi Tiểu Bảo trong Lộc Đỉnh Kư ưa dùng để “nịnh mấy anh trển” là: “Muôn năm trường trị, thống nhất giang hồ" th́ bỗng có ai đứng sau lưng đập vào vai đánh chát một tiếng, đau điếng. Hết hồn, tưởng công an tới gô cổ đi cải tạo v́ tội phát ngôn linh tinh. Ngó ngoái lại, không phải công an. Hóa ra mụ vợ đang đứng sau lưng với cái giọng chua loét:
-Này! Sao không vô buồng mà ngủ, lại ngủ gục trên cái c̣m piu tơ là sao? Mà c̣n mơ thấy con mụ nào ở trỏng sướng quá nên cười sằng sặc rồi ú ớ lảm nhảm cái ǵ có cả giường cả chị nữa hả?

Mụ nghe hai tiếng trường trị tôi lảm nhảm thành ra giường với chị! Thiệt t́nh!
- Tôi vừa mừng vừa hoảng hốt. Mừng là không phải bị công an c̣ng tay. Hoảng hốt là v́ trốn vợ đi về Việt Nam ăn Tết bị mụ bí thư bắt gặp quả tang.

Nhưng mụ nói cái ǵ là đang ngủ gục? Té ra là tôi nằm mơ chăng? Tôi dụi mắt hai ba lần vẫn chưa tin ḿnh đang mơ. Rơ ràng tôi đưa mụ ra sân bay đi Cali hai tuần lễ để hút mỡ bụng mà. Có lư nào lại về sớm đến thế. Tôi đưa tay rờ thử vào bụng mụ vợ để kiểm chứng ḿnh đang tỉnh hay mê. Cái khổ thịt ba chỉ to bằng cườm tay, vẫn c̣n nằm vắt ngang bụng mụ bí thư. Quả thật là tôi đang nằm mơ. Nh́n lên màn h́nh, thấy tờ báo Xuân năm Con Gà của Ninh Ḥa đót com của anh Thành đang nhấp nháy trước mặt. Hai con gà Trống Mái đang ngoéo cổ nhau âu yếm và đôi mắt chúng h́nh như đang nh́n tôi diễu cợt.

Hóa ra tôi đang dạo chơi trên website Ninh Ḥa, lạc đường vào chốn thiên thai, thả hồn về chốn quê nhà mong ước bấy lâu nay trong giấc mơ mà cứ đinh ninh là thật. Ngẫm chuyện ông Trang Tử hóa bướm ngày xưa rồi hoang mang không biết ḿnh đang thực hay mơ.

Cái đập vai và giọng nói chua như dấm của mụ bí thư y như "tiếng chày ḱnh, làm khách tang hải giật ḿnh trong giấc mộng".Tôi ríu ríu theo mụ vào pḥng ngủ mà ḷng cứ tiếc giấc mơ sớm tắt. Tôi chưa kịp đi về phía bờ sông Dinh nơi chân cầu có dăi cát trắng ngà, dọc bờ sông, có một làng quê nho nhỏ. Nơi đó có một người con gái tên Trung hết ḷng yêu tôi. Nàng yêu tôi "lắm lựng". Nhưng tôi đứng núi này trông núi nọ đă phụ t́nh nàng. Trong giấc mộng, tôi hẹn ḷng sẽ đi thăm nàng và nói lời tạ lỗi năm xưa.

Nhưng các cụ ơi! Đàn bà họ có tới cái giác quan thứ bảy lận chớ không phải sáu cái y như ta tưởng từ xưa tới giờ đâu. Lầm hết. Lầm chết người trên cạn như chơi. Tôi nằm mơ mà mụ vợ tôi cũng đoán biết tôi đang mơ cái ǵ trong đầu. Nhưng mặc. Đă lỡ th́ liều luôn. Tôi nằm im bên cạnh mụ nhắm mắt tơ lơ mơ để tiếp tục giấc chiêm bao tươi đẹp, ngon lành, dang dở. Ai dè, hai mắt sụp suốt, la siết một giấc cho đến sáng bét. Đến chừng nghe tiếng nước xối trong pḥng tắm rào rào, giật ḿnh phóng xuống giường, ngó đồng hồ, hai cây kim đang ngấp nghé con số bảy. Chỉ kịp xỏ bộ đồ xanh lao động, ba chân bốn cẳng phóng ra xe để tiếp tục một ngày lao động vinh quang.

Tôi lại rơ thêm cái triết lư…cùn: Giấc mơ không đến hai lần!

Cám ơn Ninh Ḥa đót com đă cho tôi có được một giấc mơ kỳ thú.

 

  

 

Nguyễn Thanh Ty
Ngày Giáp Chạp 20/01/06