Trang Thơ và Truyện của Vơ Ngọc Thành                |                 www.ninh-hoa.com

Vơ Ngọc Thành
Sinh năm :19
57

Cựu Học sinh
Trường Trung Học
Trần B́nh Trọng
Ninh Ḥa (1968-1975)

Hiện cư ngụ tại Nha Trang, Việt Nam

 

 

 

 

 

 

  NGẬM NGẢI T̀M TRẦM  


 

 (Bài đă đăng trong ĐẶC SAN 8 Năm - Số 3
được đăng lại theo lời yêu cầu của Tác giả)

 

Kỳ 3: (tiếp theo Kỳ 2)
    

            Những bữa cơm rừng luôn kham khổ, chẳng bao giờ bù đắp đủ năng lượng tiêu hao sau một ngày làm việc vất vả. Khái niệm ăn sung mặc sướng đă trở nên quá xa lạ, đă đóng rong rêu nơi miền kư ức xa xăm. Nhưng dẫu sao, chúng tôi vẫn c̣n “diễm phúc”(trong sự dằn vặt) được ăn những bữa cơm trắng trơn; trong khi cha, mẹ, anh em… ở nhà đang phải từng ngày lăn lộn vẫn cứ bữa đói, bữa no; cơm độn bo- bo, khoai sắn, khát khao mong những ngày tết đến; vẫn phải từng đêm ngồi ngáp ngắn, ngáp dài bụng sôi sùng sục nghe nhai đi nhai lại những điều rỗng tuếch. Một thoáng lắng ḷng sau mỗi bữa cơm rừng khi chợt nghĩ đến người thân. Nhưng có lẽ cái diễm phúc lớn nhất mà chúng tôi có được nơi rừng thiêng nước độc này là khoảng trời tự do, an nhiên tự tại.

 

             Sau khi rít vài hơi thuốc, người bầu trưởng chỉ vào tôi như một nhân chứng để chứng tỏ ông không thêm mắm thêm muối, thêu dệt câu chuyện. -“Trên đường trở, vừa bám triền dựt lên dương cắt ngang con đường giao liên đổ xuống con nước, bỗng hai thằng tôi nghe tiếng hú. Tiếng hú có vẻ khác lạ, h́nh như “người” phát ra tiếng hú đang di chuyển. Thoặt đầu tôi nghĩ có lẽ một trong hai ông đùa, nhưng hướng di chuyển lại ngược hướng về trại, tôi đâm nghi và cảnh giác. V́ vậy, tôi mới hú thật to để định lại hướng trại. Sau khi bắt được tiếng hú đáp của hai ông, tôi đă lao nhanh về lán, rời xa khu vực đó càng nhanh càng tốt. Trong đầu đoán già đoán non về nhân vật hú dụ, hy vọng tất cả chỉ là vơ đoán. Nhưng sau khi về đến lán hỏi kỷ hai ông, giờ th́ có thể khẳng định hai năm rơ mười là nhân vật nào. ”-“Nghe ông kể, tui đoán chắc là ông muốn ám chỉ đến ông…” người bạn địu nôn nóng đưa ra lời suy đoán, nhưng rồi bỏ lững từ định nói. -“Không biết trong hai ông, có ai đă từng qua đêm ở đoạn sông Krongpac-đoạn sông mà bất cứ bầu địu nào khi băng qua cũng cảm thấy phảng phất mùi hương kỳ nam thoảng trong gió, nhưng kỳ nằm ở đâu cho tới bây giờ chưa ai phát hiện ra được. Cũng đă có nhiều bầu địu đóng lán trại ở đó để t́m, và chính tôi cũng đă từng một lần, nhưng kết quả chỉ như ṃ kim đáy biển”-“Nhưng cái đọan sông Krongpac đó th́ liên quan ǵ đến việc ông đang kể” một người bạn địu khác nôn nóng cắt ngang. -“Đừng cáu, tôi đang định đề cập đến cái phần liên quan th́ ông vội cắt ngang. Cứ vào tầm trời nhá nhem tối, hầu hết mọi người đă từng đóng lán trại bên sông Krongpac đều nghe vang vọng tiếng ông thầy “tác” giả tiếng nai cái gọi t́nh, dẫn dụ những chàng nai ngờ nghệch, những chàng hám của lạ. Giọng ông thầy th́ ồ-ồ, khàn đục, không trong trẽo như những nàng nai, nhưng có chàng lại ngỡ một em nai nào đó mới lớn, mới vỡ giọng; vội vội, vàng-vàng chỉnh trang bộ vó mom mem đến gần, chắc mẩm sẽ được một đêm ân ái mặn nồng. Chẳng được sơ múi ǵ đă toi mạng dưới móng vuốt quái nhân. Tôi là người đă từng hưởng sái phần thịt nai ông thầy ăn dở. Chính lúc nghe tiếng hú ồ-ồ khác lạ trên dương lúc trở, làm tôi nhớ lại những chiều đóng trại bên sông Krongpac. Nếu ngờ nghệch đi theo tiếng hú, bước chân sẽ càng lúc càng xa hướng trại trong khi bóng chiều đang đổ ập xuống,lục xính là chuyện chẳng chóng th́ chày. Và chẳng thể đoán trước được điều ǵ sẽ xảy ra, nếu hai thằng tôi ngủ khởi. ”. Người bầu trưởng vừt dứt câu chuyện, khắp người tôi bỗng nỗi gai ốc; mặc dầu tôi đang ngồi bên bếp lửa rực cháy.

 

            Nh́n lại thành quả một ngày dậm rừng cũng chẳng đến nổi nào, trong mỗi ba lô đều có những miếng trầm để tối nay soi tỉa. Không khí nhộn nhạo hẳn lên so với những đêm tĩnh lặng, im ắng những ngày trước đây. Tiếng gió, tiếng suối, tiếng lửa tí tách cũng có vẻ reo vui; ánh trăng rắc những mảnh bạc lấm tấm xuống ḷng suối lăn tăn lóng lánh,như tô điểm thêm cảnh đêm vẻ huyền ảo, thơ mộng, yên b́nh. Mọi người hăm hở bắt tay ngay vào công việc, những bộ dũm được mài đi, mài lại sáng loáng, bén ngọt. Để thử độ bén của dũm, người soi trầm đẩy mặt lưỡi dũm lướt nhẹ trên đầu móng tay cái, nếu lưỡi dũm dính lại, không trượt khỏi ngón cái là dũm đủ độ bén để soi trầm. Mỗi người mỗi việc, theo hệ thống dây chuyền. Lính mới ṭ te như tôi đảm trách công đọan phá xác, ngồi bệt trên đôn(lán trại)hai chân khuỳnh ra theo h́nh chữ bát, kẹp miếng trầm bằng hai ḷng bàn chân, đặt ngón tay cái của bàn tay trái làm điểm chuẩn rê theo mũi dũm lướt trên mặt trầm, theo nguyên tắc từ phải sang trái, từ đầu chuôi trầm vào giữa miếng trầm. Dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu, cuối gập người trên miếng trầm tôi miệt mài đẩy từng nhát dũm; cho đến khi mặt trên của thành trầm lộ ra màu gạch nhạt(dấu hiệu đă gần đến lớp trầm) là hoàn tất công đọan phá xác. Xong nhiệm vụ của ḿnh, tôi chuyển miếng trầm sang cho người bạn địu khác có thâm niên hơn, tiếp tục dùng dũm trung loại bỏ tiếp phần xác dó màu gạch. Qua công đọan này, từng đốm trầm đen nhánh khúc xạ với ánh sáng phản chiếu lấp lánh màu ngũ sắc lộ dần ra, như lớp da báo trên thành mặt trầm. Công đọan cuối cùng là quan trọng nhất, đ̣i hỏi kỹ thuật, kinh nghiệm, tính tỉ mỉ khéo léo tránh phạm vào lớp trầm; công đoạn này do hai người có nhiều kinh nghiệm nhất thực hiện. Tiếng “cóc…cóc”của dũm tiểu lướt nhẹ trên thành mặt trầm vang lên đều-đều như tiếng loài chim gơ kiến cần mẫn giữa đêm trừ tịch. Từng măng trầm đen nhánh dần dần lộ ra dưới những đường dũm thoăn thoắt. Mỗi miếng trầm như một tác phẩm nghệ thuật tùy thuộc vào sự sáng tạo của thiên nhiên-thiên nhiên chính là nhà họa sĩ thiết kế nên những khuôn mẫu muôn h́nh muôn dạng; mà dân địu chúng tôi chỉ là những người thợ thủ công. Cứ sau mỗi miếng trầm hoàn chỉnh, chúng tôi lại chuyền tay nhau ngắm nghía, xuưt xoa; nâng-nâng trên ḷng bàn tay ướm thử nặng nhẹ, ḷng vui như con trẻ được quà. Mùi hương trầm từ những miếng dăm xác dó bén lửa quyện trong không gian, tỏa hương thơm d́u-dịu len lơi vào từng giác quan, một cảm giác lâng-lâng,thư thái dâng ngập hồn người. Một không gian tinh khiết tràn ngập hương trầm dịu ngọt, ngất ngây khiến các bậc vua chúa cũng phải đem ḷng ganh tị.

 

        Đêm ngưng đọng thành những giọt sương phủ lên tóc, thấm lạnh đôi vai. Ánh trăng huyền ảo đă tắt ngấm tự bao giờ, trả lại núi rừng bóng tối huyền bí,hoang vu. Chúng tôi như bị hút vào công việc, mắt mũi dán chặt vào từng đường tỉa quên cả ư niệm thời gian. Vừa ngả lưng xuống gộp đá, một cảm giác mệt nhoài lan tỏa khắp cơ thể; chân tay ră rời, ê ẩm; xương khớp như long ra từng đoạn. Tôi như đang lơ lửng bay về miền kư ức xa xôi, nơi có những lời ru cũ.

 

        Sau bữa cơm sáng, chúng tôi quyết định dời trại, di chuyển t́m con nước khác gần cây dó đă đổ hôm trước để tiện khai thác, tiết kiệm thời gian; và cũng đă đến lúc phải dựng một lán trại tươm tất, tránh sương gió. Dựt lên đỉnh dương, ôm triền núi đổ xuống khe cạn mà chúng tôi đă băng qua hôm trước, xuôi theo ḷng khe khá hẹp, lởm chởm đá; Cuối cùng, chúng tôi dừng lại một lổ trũng đầy lá mục áng bằng vũng trâu nằm; nước rỉ ra từ những mạch ngầm chảy trên những tầng lá khô mục vàng xỉn. Tháo ba lô khỏi vai, mọi ngừời bắt tay vào công việc dọn dẹp. Vừa bước xuống khe nước để khơi trong ḍng chảy, người bầu trưởng đă ngoắc chúng tôi lại gần chổ ông đang đứng, chỉ vào vệt nước loang, khuôn mặt lộ vẻ lo lắng. Trên gộp đá in dấu đôi móng vuốt của “ông thầy” chưa kịp ráo nước. Ông thầy đă đến trước chúng tôi một bước chân. Chúng tôi ai nấy cùng đảo mắt nh́n quanh, chỉ nghe gió rừng xào xạc thổi, không gian lặng ngắt đến rợn người. Ở lại hay là đi? Chúng tôi cảm thấy khá phân vân? Nếu đi, chúng tôi phải xuôi xuống cuối nguồn khá xa, nhưng không chắc t́m ra nguồn nước; ở lại có thể sẽ phải đối mặt với ông thầy. Chúng tôi đang rơi vào t́nh huống tiến thoái lưỡng nan. Cuối cùng người bầu trưởng quyết định ở lại bằng một loạt tam đoạn luận mang tính triết lư liều mạng “Chắc ǵ ông thầy sẽ quay lại, mà có quay lại chưa chắc đă tấn công, nếu bị tấn công chưa chắc đă chẫu, mà chẫu rồi chắc ǵ c̣n sống”. Tính lạc quan tếu của người bầu trưởng, ít nhiều cũng mang lại cho chúng tôi cảm giác vững dạ.

 

        Lán mới trông có vẻ tươm tất, vững chăi kê trên bốn trụ xếp chồng lên bằng những ḥn đá tảng; mặt đôn được kết bằng những thanh lồ ô-một chỗ ngả lưng khá êm ái. Những làn khói trắng lượn lờ, tỏa lan trong không gian xua tan đi khung cảnh ảm đạm, rờn rợn lúc đầu. Tiếng nói cười lại bắt đầu rôm ră, mọi người hầu như chẳng c̣n quan tâm đến sự hiện diện của ông thầy đang ở đâu đó trong khu rừng này. Để một người ở lán trại tiếp tục soi tỉa phần trầm c̣n lại, ba người chúng tôi ba lô trên vai hướng về cây dó đổ ngày hôm trước. Trên đường đi, tôi tự hỏi không biết người bạn địu ở lán trại sẽ có cảm giác như thế nào, khi một ḿnh liên tưởng lại những dấu hiệu bất ổn vừa rồi? Tôi không tin là trong ông không tồn tại một chút cảm giác sợ hăi nào, nhưng có lẽ nghề địu là một nghề luôn phải đối mặt với hiểm nguy ŕnh rập, cần chấp nhận như đó là một phần của cuộc chơi cơm áo đầy may rủi. Giống như một người bị đắm tàu lênh đênh trên biển, chính sự sợ hăi sẽ giết chết họ trước cơn khát và đói.

 

       Những vết phồng rộp, bỏng nước trên hai bàn tay tôi bắt đầu vỡ ra lộ những đốm thịt trắng hồng. Tôi cố cắn răng chịu đựng những cơn đau nhói bỏng rát lan tỏa theo từng nhát ŕu, nhát rựa bổ xuống; có lúc đầu óc căng ra như muốn vỡ tung tưởng chừng như không thể chịu đựng thêm dù chỉ là một giây, một phút nào nữa. Nhưng ḷng tự trọng không muốn ḿnh trở thành kẻ vô tích sự đă giúp tôi vượt qua cái giới hạn mà một con người có thể. Mọi thứ rồi cũng qua đi theo vũ trụ xoay vần, cơn đau khi đến đỉnh điểm nó trở thành tê dại, vô cảm. Khi tiếng hú thường lệ của bầy voọc vang lên báo hiệu chiều xuống, cây dó chỉ c̣n là một băi dăm trắng xóa dưới nắng chiều. Thêm một cây dó đă bị xóa sổ dưới bàn tay đao phủ của chúng tôi, những tên đao phủ vô t́nh, bất đắc dĩ.

 

***

        Về đến trại, mọi việc cơm nước củi lửa người bạn địu đă chu toàn đâu vào đó. Chúng tôi chỉ việc tắm táp, ngồi thư giản nhâm nhi từng ngụm trà nóng hổi, lắng nghe những chú ve tấu khúc nhạc chiều. Duy chỉ có một điều khiến tôi hết sức ngạc nhiên, khi nh́n thấy những đoạn lồ ô tươi rói được xếp gọn gàng bên cạnh bếp lửa, chẳng hiểu sẽ được dùng vào việc ǵ? Hai người bạn địu kia th́ cứ tủm tỉm cười thay v́ giải thích khi nghe tôi thắc mắc. Bữa cơm chiều có thêm món măng lồ ô đượm vị đắng nhẵn của núi rừng, một chất tươi thuộc hàng xa xỉ không phải lúc nào cũng kiếm được. Dẫu chẳng bổ béo ǵ, nhưng mọi người cảm thấy ngon miệng. Suốt một ban núi, cho tới bây giờ tôi chưa nghe bất cứ ai phàn nàn, chê bai mặn nhạt về những bữa cơm rừng; mặc dầu quanh đi quẩn lại chỉ là cá khô, khô cá. Chúng tôi đang ở vào thời buổi có cái để tọng vào bao tử lúc nào cũng sôi ục-ục là hạnh phúc lắm rồi. Triết lư ăn để sống đă thấm vào máu thịt từ thuở nảo, thuở nào. Chẳng ai c̣n hơi sức bận tâm, để duy tŕ sức sống cho một cơ thể cần phải nạp đủ chất dzỉ, chất dź. Cần bao nhiêu năng lượng, vi lượng để bù đắp calo tiêu hao cho từng nhát ŕu bổ xuống hằng ngày? H́nh như vào thời ấy, ở trường Y Dược, khoa dinh dưỡng học đă đóng cửa im ỉm từ khi mổ, khi mồ.

 

        Cư dân địu ở rừng được nhọc nhằn, vất vả lại là niềm vui. Những ngày chưa gặp dó, đêm về nằm buồn như chấu cắn, chân tay thừa thăi; thỉnh thoảng có tiếng thở dài thườn thượt nghe nẫu cả ruột gan. Sẽ lại là một đêm dài cật lực cho công việc soi tỉa, nhưng trong ánh mắt mọi người đều ánh lên niềm vui rạng rỡ. Tiếng cóc…cóc… nhịp đều đặn vang lên như tiếng vó ngựa, bốn con người cúi rạp ḿnh gián chặt vào miếng trầm như bốn chàng kỵ sĩ đang rạp ḿnh trên lưng ngựa chạy đua với thời gian giữa đêm khuya thanh vắng. Mắt căng hết cở dưới ngọn đèn dầu phập phù lắt lay chao theo chiều gió, hai lổ mũi ngứa ngáy bám đầy nhọ đèn. Thỉnh thoảng, ngơi tay ngả lưng trên mặt đôn thả hồn miên man theo làn khói thuốc, tận hưởng không gian thinh lặng của núi rừng; cũng không quên châm thêm củi chia sẻ cho người bạn lửa nhảy nhót uốn éo theo từng hơi thở của đất trời. Những điều tưởng chừng nhỏ nhoi nhưng lại mang đến cho tâm hồn người niềm thư thái, lạc quan. Đêm trôi dần về sáng, mọi người vẫn miệt mài cắm cúi vào công việc, quên đi cả khái niệm về thời gian. Chẳng mấy ai quan tâm: “Bây giờ là mấy giờ?”Dường như đó là câu hỏi khá lạ lẫm với dân địu. Thời gian của cuộc sống ở rừng được tính bằng những lon gạo vơi dần-thức dậy, nh́n nắng: Một ngày lên; bụng cồn cào, bóng nhạt: Chiều đang xuống; nghe tiếng ve rân ran thưa dần rồi tắt hẳn: Đêm đă về. Cuộc sống dân địu dần dần như đang trở về thời ăn lông,ở lổ; lệ thuộc hoàn toàn vào những hiện tượng thiên nhiên. Mọi người chỉ chịu dừng tay, khi mà những đốt xương sống không c̣n đỡ nổi tấm lưng c̣m cỏi đang vượt quá giới hạn mà cơ thể con người có thể chịu đựng. Trong khi chúng tôi đang dọn dẹp, sắp xếp lại chổ nằm, bỗng nghe tiếng xột xoạt, tiếng răng rắc của cành khô gẫy lại vang lên từ hướng phía sau lán trại. “Ông thầy”tôi thốt lên khe khẻ vẻ lo lắng, ngược lại những người bạn địu vẫn b́nh thản, không lộ vẻ hoảng hốt như lần truớc; h́nh như họ đă lường trước t́nh huống. Cuối xuống đôn, người bầu trưởng nhặt từng ống lồ ô ném vào lửa; sau vài phút chờ đợi, những tiếng nổ “bùm …bùm …bùm” như tiếng pháo tống rền vang dội khắp núi rừng, những vệt lửa than bắn lên tung tóe trông khá vui mắt, cứ ngỡ đang tận hưởng niềm vui những ngày tết. Ngay lúc đó, tôi mới chợt hiểu công dụng của những ống lồ ô dùng để làm ǵ-mặt ngoài của ống lồ ô c̣n tươi nên ngọn lửa không thể đốt cháy ngay được, ngược lại không khí bên trong bị dăn nở tạo ra một áp suất nén lên thành ống, đến điểm cực đại nó sẽ nổ tung như một viên pháo. Tôi chợt nghĩ vui, nếu ông tổ của “ông thầy” có sống dậy cũng phải t́m đường thối lui. Dẫu vậy, đêm đó nếu có bị mót chẳng một ai dám rời khỏi đôn. Mặc dù chổ chúng tôi nằm ba phía trống huơ trống hoắc, chỉ có mái lều căng bằng áo mưa che trên đầu.

 

        Sáng hôm sau, khi mọi người quay quần bên bếp lửa nhâm nhi chén cà phê (dân địu uống bằng chén), tôi đă kể lại cho những người bạn địu nghe một giấc mơ khá kỳ lạ “Trong giấc ngủ chập chờn, tôi mơ thấy một người khổng lồ xuất hiện trên đầu nằm: khuôn mặt không có vẻ ǵ hung tợn, môi trề, mắt tṛn to, tóc húi cua, nước da đen như trát nhọ nồi; ông cứ chỉ tay về hướng trước mặt lán trại nhưng chẳng hé môi nói một lời nào. Một thoáng sau, tôi lại mơ thấy ḿnh đang lang thang trên triền núi, rồi dừng lại trước một cây dó; tôi đốn lần thứ nhất cây bị chống chày(bị mắc rượng), nổ lực lần hai cây vẫn trơ-trơ, tiếp tục lần ba vừa được vài nhát ŕu bỗng một vật đen nhánh văng ra, tỏa mùi hương thơm ngào ngạt. Tôi nhảy cẩng lên ḥ hét vui sướng, ngay lúc ấy có ai đó kéo chân và rồi tôi tỉnh giấc. ”-“Anh em định để ông ngủ thêm chút nữa, nhưng nghe ông ú ớ giăy giụa ghê quá nên kéo chân đánh thức ông dậy. ”người bầu trưởng phân bua. Một người bạn địu khác tham gia “Cái ông đen đen chắc là thần núi quá, tui nghe các bậc địu lăo kể lại, nơi nào có kỳ nam th́ “ cậu Hai” phái “ông thầy” đến lăng văng quanh vùng đó canh giữ, không biết đúng sai thế nào, nhưng mấy ngày nay “ông thầy” bám riết tụi ḿnh dữ quá. Giờ nghe thêm chuyện giấc mơ của ông, cảm thấy khá là ly kỳ”-“Thôi th́ cứ hy vọng giấc mơ đó sẽ thành hiện thực, đất cũ thường đăi người mới, thánh nhân hay đăi kẻ khù khờ mà”một người bạn địu khác tiếp lời. Tôi không biết tôi có phải là kẻ khù khờ hay không? Nhưng nếu thánh nhân thường làm thế th́ tôi sẽ tự nguyện làm kẻ khù khờ cả trăm, cả ngàn lần.

 

        Mọi người rồi cũng nhanh chóng quên đi những câu chuyện phiếm. Sau bữa cơm sáng, mọi người lại bắt tay vào công việc thường ngày. Tôi và người bầu trưởng tiếp tục ba lô trên vai dựt dương t́m dó. Hai người ở lại lán soi tỉa số trầm c̣n lại. Ban đầu tôi định bụng xin ở lại lán, bởi hai bàn tay tôi khi co lại vẫn c̣n cảm giác đau; nhưng có lẽ giấc mơ đă hại tôi, hầu hết dân địu đều đặt niềm tin vào tâm linh, may hoặc rũi đều đă được một đấng thiêng liêng nào đó định sẵn như là số mệnh. Có lẽ họ nghĩ tôi sẽ có thể mang lại điều may mắn, và giấc mơ như là điềm báo trước. Tôi tự nhủ: thôi đành vậy và cũng bắt đầu nhen nhóm chút tia hy vọng dù mong manh.

 

        Lần dậm rừng này, tôi phải tách ra đi một ḿnh như là cách thực hành chút vốn liếng ít ỏi vừa học được. Tôi có cảm giác rờn rợn khi một ḿnh trơ trọi đối diện với núi rừng bao la trùng trùng điệp điệp; cũng may thỉnh thoảng vẫn nghe tiếng hú của người bầu trưởng định hướng, như cách để d́u dắt đường dặm, giúp tôi dần dần mạnh dạn hơn. Khi đă chế ngự được cảm giác rụt rè, sợ hăi; tôi bắt đầu thấy thú vị hơn so với lần đi dậm lẽo đẽo theo sau người bầu trưởng,có nhiều thời gian hơn để quan sát và cảm nhận cảnh hoang vu của núi rừng. Những lúc dừng chân tạm nghỉ, một ḿnh ngồi trên gộp đá, gặm nhắm nỗi cô đơn lại chiêm nghiệm thêm đựợc nhiều điều về đời ḿnh, đời người. Tâm trở nên b́nh lặng, thanh thản không c̣n nh́n cuộc đời qua lăng kính xám xịt. Chỉ mới vài ngày ngắn ngủi ở rừng tạm lánh xa cuộc sống xă hội xô bồ, bon chen đầy đố kỵ. Tôi bỗng cảm thấy ḿnh thay đổi khá nhiều, nhất là phần nội tâm; sống ḥa đồng chan ḥa hơn với mọi người. Trước đây, tôi thường rút vào vỏ ốc hầu như tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài. Lặng lẽ đi, lặng lẽ về làm bạn với chính cái bóng quá khứ của đời ḿnh. Đang ngồi suy nghĩ miên man, bỗng nghe tiếng hú của người bầu trưởng từ xa vọng lại, kéo tôi trở về với thực tại; tôi vội hú đáp lại để ông yên tâm, rồi tiếp tục đường dậm. Đường đi dậm chẳng bao giờ thẳng tắp như xa lộ, đang đi trên triền cao nh́n thấy cây nào ở triền thấp có đặc điểm giống dó lại lao xuống, đôi khi từ triền thấp lại dựt ngược lên triền cao; mắt đảo quanh lúc bên phải, lúc bên trái,cần cổ như một trục xoay. Lang thang hết triền dương này, đến triền dương khác như kẻ vô công rỗi nghề. Phát hiện dó trong số hàng ngàn, hàng vạn loài cây khác nhau giữa mênh mông đại ngàn đă là khó, t́m được cây dó có trầm càng cực kỳ khó, trầm dày hay mỏng lại tùy thuộc vào sự rủi may; có lẽ v́ thế mà phát sinh thuật ngữ “Ngậm ngải t́m trầm”?

 

        Ngẫm lại đời lắm điều kỳ lạ! lúc những mơi mong cho một cuộc kiếm t́m tưởng chừng như sắp tàn dần theo bóng nắng th́ bỗng dưng nó xuất hiện th́nh ĺnh ngay bên cạnh. Tránh một bụi cây bùng nhùng chằng chịt dây rừng xoắn lại với nhau, tôi dấn lên phía trước rẽ ngoặc sang trái định hướng t́m đường về lán, th́ va ngay vào một cây có đặc điểm giống như cây dó sừng sững trước mặt, để chắc chắn không bị nhằm lẫn, tôi dùng rựa tách lớp vỏ ngoài rồi kéo thẳng xuống góc; vỏ cây không bị đứt đoạn-đích thị là dó. Cấm phập lưỡi ŕu vào thân dó, tôi phát quang xung quanh gốc, mở bụng thân dó về hướng đă định sẵn và bắt đầu lia những nhát ŕu để hạ dó. Khi nghe tiếng chuyển ḿnh của cây, tôi lùi lại tránh bị gốc dó thụt hậu và chờ đợi. Thân cây nghiêng ḿnh lệch dần, xoay 180 độ rời khỏi gốc, rồi cấp phập xuống đất-cây bị mắc rượng. Lại phải tiếp tục đổ lần hai, lần này thân dó trượt theo mặt cắt rơi theo chiều thẳng đứng, và…lại sừng sững trêu ngươi. Tôi ngồi xuống thở dốc nh́n cây dó ngao ngán. Rút gói thuốc rê trong túi áo, tôi vừa vấn thuốc vừa suy nghĩ, tư tưởng đă bắt đầu nhen nhóm ư thối lui “Cây dó này chắc chẳng có trầm nhan ǵ, cố thêm cũng vô ích”Ông thần lười nhác trong tôi lên tiếng. “Ráng thêm chút nữa, biết đâu chừng c̣n sớm mà”Ông thần siêng năng thầm th́. Tôi ngồi nh́n mông lung theo làn khói lưỡng lự; bất chợt nhớ đến giấc mơ đêm qua. “Thôi th́ cứ thử xem sao, ở chốn rừng thiên nước độc này, những điều không thể biết đâu thành có thể”. Tôi quyết định thử thêm lần nữa. Nhổ tí nước bọt xoa hai ḷng bàn tay vào nhau, tôi uể oải cầm lấy ŕu, bắt đầu trút nỗi bực bội. Chỉ vài nhát ŕu đầu tiên, đột nhiên tôi loáng thoáng thấy trong miếng dăm dó văng ra có điểm những vệt đen; vội ngừng tay nh́n vào vết chặt, một mảng trầm đen nhánh lộ ra nổi bật trên nền trắng xác dó. Tất cả nỗi mệt nhọc bỗng dưng tan biến. Tôi hú dựt vang rừng gọi người bầu trưởng, tiếng hú đáp lại dường như ở sát sau lưng, giật ḿnh quay lại đă thấy ông lù lù xuất hiện; cứ ngỡ như ông vừa từ dưới đất chui lên -“Dó bị rượng hả!”Thay v́ trả lời, tôi đưa miếng xác dó cho ông xem rồi chỉ vào vết trầm trên thân dó. Ông đưa lên mũi ngữi ngữi, trầm ngâm một lúc rồi tḥ tay vào túi móc ra gói thuốc rê. Tôi nghỉ chắc ông định vấn thuốc - không phải - ông móc ra chiếc bật lửa ba số 5(một loại bật lửa thịnh hành thập kỷ 80 thế kỷ trước), bật lửa rồi đưa miếng trầm hơ trên ngọn lửa; ngay khi vệt trầm bén lửa một mùi thơm dịu tỏa lan. Mùi hương mà vốn liêng từ ngữ của tôi chẳng thể t́m ra từ để diễn tả chính xác, nó làm ta lâng lâng, ngây ngất, hầu như quên đi tất cả những ǵ hiện hữu xung quanh. Sợi khói bốc lên từ miếng trầm cũng khá kỳ lạ, nó như xoắn lại, quyện chặt trong không gian, không loăng ra tan nhanh như khói thuốc. Người bầu trưởng vẫn đứng ngây như phổng, khuôn mặt ông dăn ra, mắt nh́n trừng trừng vào miếng dăm xác dó, môi mấp máy như người đang lên đồng; nh́n ông tôi đâm hoảng. Th́nh ĺnh ông vụt nhảy cẩng lên, huơ tay múa chân hét tướng lên vang dội khắp núi rừng-“Trúng kỳ rồi…bà cậu thương rồi…”rồi nhảy xổ vào ôm chầm lấy tôi vỗ vỗ liên hồi vào lưng tôi như phát rồ. Tôi đẩy nhẹ ông ra và hỏi lại giọng hơi hồ nghi “Có phải đúng là kỳ nam không?”-“C̣n ai trồng khoai đất này,cậu khá lắm … khá lắm, rất tuyệt, giờ cậu ngồi nghỉ ngơi thoải mái đi, mọi việc c̣n lại để tôi lo. Nhưng trước hết phải rít vài hơi thuốc lấy lại b́nh tĩnh cái đă ” Miệng ông liếng thoáng. Tốn hết ba tờ giấy quyến, ông mới vấn được điếu thuốc, nhưng trong nó méo mó chẳng tṛng trịa chút nào-ông vẫn chưa kiềm chế được cảm xúc của ḿnh. Ngược lại, tôi đón nhận niềm vui một cách khá b́nh thản, không phải v́ tôi có cái đầu lạnh, mà đơn giăn chỉ bởi tôi mới tập tểnh bước vào nghề, chưa trải qua những năm tháng ṃn mơi, khắc khoải chờ mong vô vọng.

 

 

Đón Xem Kỳ 4 

 

 

 

 

 

Vơ Ngọc Thành

4/2011

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Vơ Ngọc Thành             |                 www.ninh-hoa.com