www.ninh-hoa.com                                         Trang Thơ và Truyện của Vinh Hồ

Qua Trang Website Ninh Ḥa, Tôi Thấy Quê Hương Đẹp Hơn !

Tản Mạn Đầu Năm Bính Tuất



T
 ả  n   M  ạ n    Đ Ầ U  N Ă M  B Í N H  T U Ấ T
VINH H

  


NHỮNG MÙA XUÂN CÔ ĐƠN
:

Đầu năm Bính Tuất cũng như mọi đầu năm ở đây tôi vẫn đi cày từ sáng đến chiều, cảnh nhà vẫn b́nh lặng không một b́nh bông nải quả. Nhưng ở quê nhà hiện đang là Tết người ta đang thưởng Xuân với bao nhiêu rộn ràng phơi phới. Càng ngày ḷng tôi càng phẳng lặng, vô cảm, vô hồn, những xao xuyến cũ của Xuân nào khi mới qua đây không c̣n nữa. Từ sở, tôi ngóng trông cho mau hết ngày để trở về nằm sải chân sải tay trên giường. Tôi như cây, những cây phong, cây sồi gầy g̣ thỉnh thoảng ném một vài chiếc lá vàng khô xuống vệ đường. Không biết Xuân là ǵ. Trên thân nó, tuyệt không một chồi non. Trong khi bên kia, Xuân đă về trên băi, mai đào khoe sắc thắm. "Dập d́u tài tử giai nhân". Tôi thương cảm cho cây chẳng khác ǵ người trên bước đường lưu lạc. Nh́n mái tóc bạc tôi suy nghĩ vẩn vơ về cuộc đời vô vị. Thời gian đang sải cánh. Trắng xóa một màu mây nước. Mùa Xuân nào gió thổi đ́u hiu.

MỘT NỖI NIỀM BI TRÁNG:

Thật vậy mùa Xuân đă trở lại nơi này kể từ ba năm trước, cứ đến giờ Giao Thừa là tôi "du Xuân".

Du Xuân trên Ninh Ḥa.Com. Tôi mỉm cười. Giờ này có hàng ngh́n người không hẹn cũng đang cùng tôi lặng lẽ "về quê ăn Tết".

Quê hương tôi, một vùng quê nghèo khổ đầy nắng gió, có những con người hiền ḥa mộc mạc, có những cuộc đời chất phác gắn bó với thiên nhiên. Nơi đó biển núi sông rừng hội tụ tạo nên một bức tranh sơn thủy đẹp mê hồn đứng vào hàng bậc nhất ở Đông Nam Á. Quê tôi nghèo nhưng nhiều t́nh cảm:

"Quê tôi

Là quê hương gió mùa

Là nơi để hẹn ḥ

Gặp gỡ những ḍng sông...

Quê tôi

Dù nhọc nhằn gian khổ

Nhưng tấm ḷng rộng mở

Yêu người yêu thật thà

Và t́nh yêu bao la..."

Tiếng hát anh Đặng Văn Đồng, người ca sĩ tài hoa của Ban nhạc Đêm Đô Thị có tài xướng âm không thua ǵ Thái Thanh, giọng hát anh vẫn c̣n đâu đó trong kư ức tôi:

"Quê tôi
Dù nhọc nhằn gian khổ..."

Mà quê tôi nghèo khổ thật! Từ 300 năm qua. Không cơm ăn. Không áo mặc. Không học hành. Suốt đời lặn lội ngoài sương gió cùng với một trời mặc cảm dày ṿ. Chính ông Nội tôi đă có lần nói:

"Ḿnh nhà nghèo phải lo học một cái nghề ǵ đó để kiếm cơm ăn, suốt đời Nội quê ḿnh chẳng có ai làm quan làm tướng ǵ cả, đều là dân bị trị."

V́ thế cho nên cứ mỗi lần Xuân đến hát đ́nh, Ông chơi sang, chơi "xả láng sáng về sớm" trông như một ông chánh tổng, ông ngồi trước đánh trống chầu, ông thướng thẻ bay ào ào trên sân khấu, trông ông cao sang có thua ai. Nhưng rồi sau phút phù hư ông lại trở về với con người chân lấm, mỗi chiều buông, buồn đời ông vô vài chai rồi ra đứng nơi đầu hồi chân thấp chân cao nhắp giọng Chí Phèo ông chưởi:

- Ai đào tường, ai khoét vách, ai ăn cắp, ai uống máu, ai ăn dơ, ai tham lam, ai nịnh bợ, ai gian, ai???

Càng lớn lên tôi càng thương ông và hiểu những buồn phiền thua thiệt của đời ông, tôi nghĩ đó cũng là năo trạng chung của những người dân nghèo quê tôi.

Mà thật vây, thời cha ông tôi, trong làng trong xă chỉ có vài người biết chữ c̣n tất cả đều dốt, như vậy th́ làm sao khỏi bị trị? Mỗi lần rượu vô ông lại đọc một câu kinh nhật tụng:

"Cao nhân ắt hữu cao nhân trị" Thấy chưa đă ông bồi thêm:

"Quan nhất thời dân vạn đại". Cuối cùng ông tự an ủi:

"Nhất sĩ nh́ nông hết gạo chạy long đong..."

Nói vậy, nhưng sanh con ra ông đặt tên là Học, Hành, Hưng... cho con đi học chữ Nho rồi chữ Quốc ngữ, ông nói:

"Học không phải để đi làm quan, mà để mở mang trí óc, không thua sút người ta."

Càng suy nghĩ tôi càng thương Ông Nội tôi quá! Ông nghèo, nhưng tâm hồn ông rộng răi, ông thích ca hát văn nghệ, ông biết thương xót những người bị trị nghèo khổ như ông, ông có đầu óc cầu tiến, có ḷng vị tha hy sinh, nhịn đói nuôi con ăn học, trân trọng những thành quả của con người. Lúc ông sinh thời, mỗi khi tôi mang phần thưởng về nhà, ông đón tôi tại cửa, xoa đầu khen tôi bằng một giọng tŕu mến vô cùng:

"Cháu của nội học giỏi lắm!"

Tôi không ngớt suy nghĩ về ông: Một người chân lấm tay bùn suốt đời nghèo khổ như thế mà cũng có óc cầu tiến, yêu mến nghệ thuật và biết quư trọng thành quả của con người đến thế sao?

NHỮNG TẤM L̉NG VỊ THA, HY SINH:
THIỀN SƯ HOẰNG THÂM VÀ LONG SƠN TỰ

Chùa Long Sơn nằm trên một ngọn đồi thuộc làng Phú Cang, xă Vạn Phú, Vạn Ninh do Thiền sư Như Đạt-Giải Nghĩa-Hoằng Thâm (1865-1921) đời 41 ḍng kệ Chúc Thánh khai sơn. Ngài quê Phú Cang, Vạn Ninh là đệ tử của ngài Chơn Hương-Huyền Túc-Thiên Quang trụ tŕ Linh Sơn Tự. Chùa khai sơn năm 1899 tên Thánh Kinh, sau cải tên là Long Sơn.

Hiện nay chùa được xây lại khang trang, bên hông c̣n một lô cốt di tích thời Pháp thuộc.

Xin tóm tắt Thiền phả Ḍng kệ Chúc Thánh:

Minh Hải-Đắc Trí-Pháp Bảo (1670-1746) Tổ khai sáng.

Thiệt Dinh-Chánh Hiển-Ân Triêm (1712-1796)

Pháp Chuyên-Luật Truyền-Diệu Nghiêm (1726-1798)

Toàn Thể-Vi Lương-Linh Nguyên

Chương Như-Tông Chí-Từ Ư

Ấn Chánh-Tổ Tông-Huệ Minh (? - 1904)

Chơn Hương (?) Thiên Quang (1862-1939)

Như Đạt-Giải Nghĩa-Hoằng Thâm (1865-1921)

Thị Thủy-Hành Pháp-Quảng Đức (1897-1963)

Một tài liệu cổ năm 1905 ghi: "Thủ tọa chùa Long Sơn Hoằng Thâm, giám tự chùa Long Sơn Nguyễn Vô Vi, trị sự chùa Long Sơn Quảng Đức".

Ngài Hoằng Thâm xuất thân từ một gia đ́nh khá giả. Năm 1903 nhận Bồ tát Quảng Đức làm con nuôi đặt tên Nguyễn Văn Khiết, cũng là đệ tử với pháp danh Thị Thủy.

Chùa c̣n lưu một đại hồng chung cổ do Tổ Hoằng Thâm đúc năm 1907, trên chuông khắc một bài minh ghi phương danh các vị ḥa thượng chứng minh và các Phật tử đóng góp sửa chùa ngày 28/2 niên hiệu Duy Tân thứ 2 (1907) có ghi hàng chữ:

"Chùa Cổ tích Long Sơn, xă Phú Cang, tổng Phước Tường Nội, phủ Ninh Ḥa, tỉnh Khánh Ḥa, nước Đại Nam".

Năm 1907 Tổ Hoằng Thâm phát nguyện cúng 22 mẫu ruộng tư cho 3 ngôi chùa hiện c̣n ghi trong một tài liệu cổ viết bằng chữ Hán t́m thấy tại chùa Linh Sơn được Tiến sĩ sử gia Trí Siêu-Lê Mạnh Thát dịch phổ biến trên www.quangduc.com <http://www.quangduc.com> như sau:

"Đệ tử Nguyễn Như Đạt tự Giải Nghĩa hiệu Hoằng Thâm chùa cổ tích Long Sơn xă Phú Cang, tổng Phước Tường Nội, phủ Ninh Ḥa trăm lạy xin thưa về việc phụng cúng tự điền cùng trần t́nh sự duyên:

Đạt từ lúc nhận giới điệp của bổn sư tới nay, vui thấy mây từ, mừng gội mưa pháp, bốn ân tưởng đến, thương quấn tấc ḷng, nhưng không biết làm sao. Ḷng trái với việc, t́nh bị cảnh trở đến nỗi ngổn ngang chưa định, mịt mờ không thông. Những đêm thanh vắng lúc tham thiền tưởng nhớ th́ ḷng trần vứt hết, bèn may mắn mở được một con đường giác ngộ.

V́ thế Đạt không tiếc những ǵ ḿnh có, chỉ muốn dùng đem để trả ơn. Đạt xin đem những pháp khí, tự sản, cùng tự điền của Đạt (16 mẫu) đưa vào chùa cổ tích Long Sơn để tiện về một mối. C̣n ba mẫu th́ xin dâng cúng cho chùa Long Sơn của bổn sư để biểu nghĩa thầy tṛ, ba mẫu th́ đem dâng cúng cho chùa Long Ḥa nơi ḿnh ở để đáp lại ơn đất nước.

Cúi mong ḥa thượng bổn sư treo cao trời tuệ, tác đại chứng minh, duỗi ḷng xác nhận hầu giúp tâm thành của Đạt vươn thấu tới hư không để cho một tấm hạ t́nh của Đạt chóng tiêu hết những lo lắng trần tục. Đạt khôn xiết cảm tạ đội ơn (...)

Ngày 12/12 năm Duy Tân thứ 2 (1907)

Bổn xă đồng kư

Xă Vĩnh Huề đồng kư

Đệ tử hiệu Hoằng Thâm tự kư

Vâng viết lời: đệ tử Phạm Ngũ Giáo tự kư"

Tôi muốn ghi lại đoạn sử trên để chúng ta thấy hành trạng, sự suy nghĩ và tấm ḷng của một người dân xứ Ninh thời xưa coi vật chất nhẹ tựa bóng mây, suốt đời hy sinh bản thân, hy sinh gia đ́nh, hy sinh của cải cho lư tưởng của ḿnh. Nếu chúng ta đă từng hănh diện về Ông Trần Đ́nh Trường dám bỏ ra 1 triệu USD để giúp nạn nhân vụ khủng bố năm 2001 tại New York th́ chúng ta cũng hănh diện về một người xứ Ninh quê ḿnh cách nay gần 1 thế kỷ đă bỏ ra 22 mẫu ruộng để giúp chùa chiền.

Một tấm ḷng vị tha như hạt giống lành gieo xuống chắc chắn sẽ nở ra những đóa hoa thơm. Đúng vậy, đóa hoa thơm đó là Bồ tát Quảng Đức đệ tử của Ngài.

BỒ TÁT QUẢNG ĐỨC TRỤ TR̀ CHÙA LINH SƠN:

Chùa Linh Sơn tọa lạc tại thôn Hiền Lương, xă Vạn Lương, huyện Vạn Ninh cách Vạn Giă độ 1,5km. Trong một văn kiện quyên góp sửa chùa chép năm 1905 ghi chùa Linh Sơn thuộc "xă Hiền Lương, tổng Phước Tường Nội, huyện Quảng Phước, phủ Ninh Ḥa, tỉnh Khánh Ḥa".

Sắc Tứ Linh Sơn Tự là Tổ đ́nh của Chi phái Thiền Liễu Quán nằm bên ḍng sông Hiền Lương thơ mộng. Nơi đây Thiền sư Quảng Đức-Thị Thủy-Nhơn Tri, quê Tu Bông, Vạn Ninh, trụ tŕ 4 năm (1940-1944) rồi vào Nam hành đạo đă để lại nhiều dấu tích:

Năm 1941 đại trùng tu chùa. Năm 1942 tổ chức đại trai đàn để cung nghinh Sắc tư ùLinh Sơn Tự.

Tài liệu năm 1944 ghi ngài là "Yết ma ḥa thượng", ngài Viên Giác là "giám tự".

Năm 1963 ngài tự thiêu tại Sài G̣n để chống chính phủ Ngô Đ́nh Diệm đàn áp Phật giáo.

Ngày nay Thượng tọa Thiện Dương trụ tŕ đă xây Linh Sơn thành một trong hàng những ngôi chùa tráng lệ nhất tại xứ Ninh. Xin trích một đoạn trong Bia Kư do ngài Trí Tạng hiệu Đức Nhuận biên soạn năm 1997:

"Năm Tân Tỵ Phật lịch 2305 (1761 niên hiệu Cảnh Hưng 22 đời vua Hiển Tông Tổ Đại Bửu pháp hiệu Kim Cang đắc đạo dưới gốc cây đại thụ (cây kén) nối truyền mối đạo của Đức Thế Tôn đại phá ma quân; Tổ là bậc Thánh tăng đă dựng lên ngôi đạo tràng này để phụng sự Tam Bảo làm chốn hoằng pháp độ sinh và cũng để trấn áp yêu khí từ biển Đông (...) Nên nơi đây thực là một thắng địa hội tụ được khí thiêng sông núi để Phật tử từ bốn phương quy ngưỡng (...) Thượng tọa Thích Thiện Dương phát tâm trùng tu xây dựng lại toàn cảnh chánh điện và hậu tổ một công tŕnh to lớn xứng đáng là tùng lâm ở chốn Nha Thành..."

Tưởng cũng nên nhắc lại trước khi về trụ tŕ Linh Sơn tự, Ngài Quảng Đức đă trùng tu khai sơn 14 ngôi chùa tại xứ Ninh, trong đó có Sắc tứ Thiên Ân Tự, Chùa Phật học Ninh Ḥa, chùa Thiên Tứ, Chùa Thiên Lộc, chùa Khánh Long thuộc Ninh Ḥa.

Vào Nam, ngài khai sơn trùng tu thêm 17 ngôi chùa nữa. Năm 1963 ngài vị pháp thiêu thân:

Đệ tử hôm nay nguyện đốt ḿnh
Làm đèn soi sáng nẻo vô minh.

Ngài đi vào lịch sử để lại một trái tim bất diệt, một bức tâm thư, 5 bài thơ, dẫn đến sự sụp đổ của một chế độ độc tài. Cái chết phi phàm của Ngài đă làm chấn động hoàn cầu, báo chí thế giới đăng tin trang nhất về Ngài, Mục sư D. Harrington đă xem cái chết của Ngài giống như cái chết của Chúa Giê- Su, hành động tự thiêu của người Nhật cũng không sánh nỗi bởi lẽ: "Sự tự thiêu của Ngài đă cứu vớt bao nhiêu sinh linh đang đắm ch́m trong khổ hận, kẻ đàn áp cũng như bị đàn áp đều bừng tỉnh. Ngài đă tô đậm nét vàng son vào trang sử huy hoàng của Phật giáo và dân tộc."

Bức ảnh của một kư giả ngoại quốc trúng giải quốc tế chụp lúc ngọn lửa bùng lên phủ khắp người Ngài chỉ c̣n một bên vai và mặt, trán cũng có lửa, nhưng khuông mặt không lộ một một vẻ đau đớn hay nhăn nhó nào, vẫn b́nh thản, siêu thoát. Một bức ảnh khác chụp lúc lửa tắt Ngài vẫn ngồi như một pho tượng đồng đen.

Thi sĩ Vũ Hoàng Chương làm bài thơ Lửa Từ Bi năm 1963 thương tiếc Ngài:

"Chỗ người ngồi một thiên thu tuyệt tác
Trong vô h́nh sáng chói nét từ bi"

Để tưởng nhớ công đức của Ngài sau khi Giáo hội PGVNTN ra đời, trong một phiên họp của Hội đồng Lưỡng Viện Tăng Thống và Viện Hóa Đạo trước ngày Phật Đản năm 1964 đă suy tôn ngài là Bồ Tát.

"Nam mô Đại hùng Đại lực Quảng Đức Bồ tát"

Ḷng hy sinh vị pháp thiêu thân của Ngài được báo La Gazette de Lausanne tại Thụy Sĩ ghi nhận:

"Sự hy sinh khiến người ta phải kính trọng và liên tưởng tới những người Gia Tô đầu tiên."

Đầu năm Bính Tuất chúng tôi muốn thắp lên một nén hương để tưởng nhớ đến tấm ḷng vị tha và hy sinh cao cả của Tổ Hoằng Thâm và Bồ tát Quảng Đức những người con ưu tú của xứ Ninh đă làm cho bức tranh sơn thủy xứ Ninh được truyền thần, có hồn.

DU XUÂN TRÊN NINH-H̉A.COM

Tôi bước vào mảnh đất nếu nói theo anh Phạm Tín An Ninh là "một khu vườn với ngàn hoa đua nở", nếu nói theo anh Lê Anh Dũng là "một sân chơi", nếu nói theo anh Lê Lai là "một nhịp cầu tri ngộ nối liền những tâm hồn yêu Ninh Ḥa nhích lại gần nhau." Và nếu nói theo người sáng lập ra nó là: "nơi gặp gỡ của Đồng hương và Thân hữu".

Riêng bản thân tôi cũng không có ǵ khác anh em, chỉ có điều năm nay tôi "về quê ăn Tết" theo cái kiểu của Nhà văn Nguyễn Thanh Ty, cộng thêm một nỗi niềm bi tráng của tiền nhân, ḷng vị tha hy sinh của những vị Thiền sư Xứ Ninh và cũng muốn bắt chước bước vân du của vị Tổ sư Thiền Trúc Lâm đời Trần sang miền đất huyền thoại để nối lại mối tơ duyên ḥa hiếu giữa hai nước Chiêm Việt đă từng có một thời cùng Ngài đâu lưng đánh đuổi quân Mông Cổ ra khỏi bờ cơi.

Xuân nay của tôi khác với hai Xuân trước là như thế.

Vườn hoa Xứ Ninh thơm ngát, đủ mọi loài, có những bông hoa lạ đẹp quá! Tôi ngơ ngẩn tâm hồn muốn hóa bướm để trở về với thời thanh xuân cũ, may ra có thể đặt nơi hoa một nụ hôn mềm. Mới bước vào cửa ngơ mà ḷng đă rực lửa yêu thương, ôi! bao nhiêu là hương sắc dịu dàng. Thật ra tôi cũng như anh Lê Lai v́ "không phải là vua" nên chỉ biết ngồi bên ḍng suối nh́n mây mà than thở:

"Làm sao cắt nghĩa được t́nh yêu"

"Làm sao tôi có thể nói được ḷng tôi đang yêu hoa". Chính tâm trạng lơ lửng này đưa tôi về gặp tôi thời cắp sách. V́ không bao giờ dám nói lên t́nh yêu của ḿnh, "tôi yêu" nên suốt đời làm kẻ lữ hành trong sa mạc:

"Tôi gọi tên tôi cho đỡ nhớ (- Thanh Tâm Tuyền)"

Hôm nay trên đường trở về quê cũ tôi bắt gặp ḍng nước mắt ai rơi:

"Tôi ngăn ḍng nước mắt để khỏi chảy thêm kẻo làm mờ nhạt ảnh h́nh quê hương thân yêu của tôi. (- Thu Phương) ".

Đă lâu lắm rồi tôi cứ tưởng mọi người v́ áo cơm bận rộn mà khô đi suối lệ và quên đi trái tim của ḿnh, nhưng hôm nay tôi biết tôi lầm.

Hôm nay tôi trở về quê xưa bất chợt bắt gặp một h́nh ảnh mà chính h́nh ảnh đó đă làm tôi không ngăn được ḍng lệ cảm:

"Cháu được sinh ra và lớn lên trên một đất nước xa cách quê cha nửa ṿng trái đất mà lại có một tâm hồn Việt Nam nguyên vẹn trong tim. (-Nguyễn Thanh Ty)".

Hôm nay tôi trở về quê mẹ bắt gặp một tiếng nói thân quen mà đă từ lâu v́ hận thù đen bạc, v́ thiên kiến đă khiến tôi ngày đêm đóng cửa nâng niu trau chuốt cái vỏ ốc cô đơn và cái trí tuệ bé nhỏ của ḿnh:

"Tôi tin rằng nhà ḿnh lúc nào cũng mở rộng cửa dang tay chào đón người ḿnh vào nhà... (- Phạm Thám)"

Hôm nay tôi trở về mái nhà cha bắt gặp một tấm ḷng nhân hậu mà suốt 40 năm chiến tranh tù đày cộng một đời sống vật chất xa hoa, hào nhoáng, bon chen, vô sỉ, tôi đă trở nên bệnh hoạn hoài nghi và thất vọng trước cuộc đời:

"...Nhiều đêm thức trọn, ngồi tại Computer 24/24, nhiều khi vừa ăn cơm vừa làm việc... bỏ bê việc nhà... bỏ tiền bạc, th́ giờ, công sức và hạnh phúc gia đ́nh để lo cho www.ninh-hoa.com <http://www.ninh-hoa.com>. Nhờ thế mà anh em Ninh Ḥa xa xứ có nơi đoàn tụ, hàn huyên...

Thường người chủ một trang Web là một cơ quan, một tổ chức, một hăng xưởng... nhưng Ninh-Ḥa Dot Com chỉ là một cá nhân đơn lẻ, vô vụ lợi, không có quỹ tài trợ, không người bảo trợ hay hội đoàn nào cả.

Ngoài việc mất nhiều th́ giờ cho trang Web c̣n phải chi phí cho việc nối mạng mở hộp thơ hàng tháng phải tốn tiền túi khoảng 100 USD.

Anh Nguyễn Văn Thành có lẽ v́ mỗi lần ngó về Quê Mẹ lúc nào cũng ngậm ngùi nhớ thương nên mới nặng nợ với Trang Web dữ như vậy. (-Phan Thanh Tâm)"

Hôm nay tôi đi dự hội Xuân nơi vùng "Đất thiêng Ninh Ḥa" tôi biết rằng "Văn hóa của một dân tộc gồm nghệ thuật ăn uống, lịch sử, địa lư, phong tục tập quán, văn chương, ngôn ngữ... Tất cả những yếu tố này đầy ắp trong trang Ninh Ḥa Online hay trang báo điện tử Ninh Ḥa. (-Việt Hải)"

Tôi không dám phê b́nh cánh đồng văn chương, chỉ muốn mạo muội chia sẻ một vài cảm nghĩ về bảy bài viết của bảy tác giả nhận xét về www.ninh-hoa.com <http://www.ninh-hoa.com> trong đó gồm hai thân hữu, năm đồng hương: một nữ bốn nam, dường như tất cả đều có cùng một nhận xét, đó là sự hài ḷng lạc quan trước thành quả đạt được của trang Web sau 3 năm và cũng đồng một quan điểm với Thu Phương:

"Chúng ta cố gắng làm thế nào để trang mạng này ngày càng khởi sắc thêm lên".

LÀM THẾ NÀO ĐỂ NGÀY CÀNG KHỞI SẮC:

Thật vậy, đó là mơ ước cũng là niềm hạnh phúc của mọi người xứ Ninh:

"Ninh Ḥa quê hương bé nhỏ của tôi bên nửa ṿng trái đất với con người hiền ḥa, chất phác, với cuộc sống vất vả quanh năm mà nay cũng lên trang mạng để sánh cùng các địa danh nổi tiếng khác. Thật quả là một hạnh phúc cho mọi người Ninh Ḥa tại quê nhà cũng như ở hải ngoại. (-Thu Phương)"

Phạm Tín An Ninh viết:

"Dường như không có trên bất cứ website của một hội đồng hương nào, đó là Ninh Ḥa Dot Com đă làm "cầu nối" cho người Ninh Ḥa tha phương và trong nước."

Có lẽ chính v́ lư do đó mà những người sáng lập đă đưa ra chủ trương đăng nơi trang b́a mấy năm về trước:

""www.ninh-hoa.com <http://www.ninh-hoa.com> nơi gặp gỡ của đồng hương và thân hữu. Chủ trương phi chính trị, khuyến khích viết về Quê Hương và VHNT. Ưu tiên đăng những tác phẩm viết về Ninh Ḥa, hân hoan đón nhận những ư kiến phê b́nh và xây dựng của độc giả để trang Web ngày một thêm khởi sắc từ h́nh thức đến nội dung..."

Sau 3 năm với trên 200 đồng hương thân hữu tham dự, tôi nghĩ chắc có lẽ mọi người cũng đă tán thành chủ trương của Ninh-Ḥa Dot Com. Nói thế không phải là không có một vài bất đồng ư kiến về những từ ngữ sử dụng: "phi chính trị, đồng hương & thân hữu". Thật ra NinhḤa.Com không phải là nơi đầu tiên sử dụng từ "thân hữu" mà nhiều hội đoàn tại Hoa Kỳ cũng đă có chủ trương như thế từ lâu: hội "Đồng Hương Khánh Ḥa Nha Trang Và Thân Hữu Tại Orlando", hội "Đồng Hương Huế &Thân Hữu Florida"...

Vả lại trong suốt 3 năm qua NinhḤaDotCom với trên 200 đồng hương mà chỉ có 4 thân hữu đến với ḿnh, tỉ lệ 2%, th́ không phải nhiều nhỏi ǵ.

"Hiếu khách như ngày lễ, tử tế như ngày Xuân, tưng bừng như ngày Tết" mà cũng chỉ có 12 thân hữu trên 78 đồng hương trong tờ báo điện tử Xuân Bính Tuất Ninh-Ḥa.Com vừa qua th́ cũng không phải là nhiều.

Tôi xin mượn tiếng hát Đặng Văn Đồng:

"Quê tôi dù nhọc nhằn gian khổ
Nhưng tấm ḷng rộng mở
Yêu người yêu thật thà
Và t́nh yêu bao la"

để chào mừng các văn nghệ sĩ thân hữu từ các thành phố xa xôi trên thế giới yêu mến xứ Ninh đă về với Ninh-ḤaDot Com và đă có ḷng tốt phổ biến trang Web này khắp mọi nơi trên thế giới.

Phi Chính Trị:

Nếu ai yêu thơ hẳn có kinh nghiệm này: thơ hay nhờ h́nh ảnh, ngôn ngữ, nhạc điệu, biểu tượng nằm trong thơ và ư thơ nằm ngoài ngôn ngữ: "Ư tại ngôn ngoại". Tiếng Việt huyền diệu đáng yêu ở chỗ nói lái, nói bóng gió, nói ghét là thương, nói không là có, "nói vậy mà không phải vậy". Trong bất cứ lănh vực nào từ kinh tế, đến chính trị, giáo dục, tôn giáo... đều có đẳng cấp thấp cao. Giáo dục có tiểu học, trung học, đại hoc, trên đại học. Tŕnh độ đại học và trên đại học thuộc hạng siêu rồi. Đối với chính trị cũng thế, siêu chính trị hay phi chính trị là thượng thừa, phải là chính trị gia cừ khôi phải là hàng minh quân mới thực hiện được. Người Tàu phân biệt bá đạo, vương đạo là cũng ở cái chỗ cao thấp đó. Người Bắc phân biệt 3 loại chưởi: chưởi hạ cấp (hàng tôm hàng cá) chưởi trung cấp, chưởi cao siêu (bằng câu đối, thơ văn), Nguyễn Du tả cái ghen của Hoạn Thư thuộc hàng siêu hạng. Cùng một trường phái văn học phản kháng lên án chế độ nhưng Nhà văn Dương Thu Hương bị đẩy vào nhà đá mấy lần, c̣n Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp th́ không là tại sao?

Tác Phẩm Chọn Lọc:

Có mấy đồng hương ở Mỹ và Sài G̣n trao đổi với tôi rằng: "Bài vở trên NH.Com nhiều quá, hay có dở có, sao không tuyển chọn bài hay tập trung lại một nơi để kho lưu trữ, như thế sẽ nâng cao chất lượng, thu hút người đọc vào thăm nhiều hơn."

Nhưng ai có khả năng "tuyển chọn" và t́nh nguyện làm công việc "cực kỳ" khó khăn đó trong một Ban có thể gọi là Ban tuyển chọn, mà theo kư giả Phan Thanh Tâm cho biết hiện nay Webmaster chỉ có một ḿnh một ngựa. Và làm như thế có xảy ra t́nh trạng chiếu trên chiếu dưới không? Và có buồn ḷng cho ai không?

Nhà thơ Du Tử Lê nói: "VHNT giống như nhan sắc của người đàn bà, có thể đẹp đối với người này nhưng lại không đối với người khác". Đúng là chín người mười ư. Trên 40 tác giả mà Nhà phê b́nh Hoài Thanh cho là hay đưa vào sách Thi Nhân Việt Nam, nay c̣n bao người được biết đến? Nguyễn Du bây giờ được tôn lên Đại Thi Hào nhưng thời ông người ta lại nói: "Đàn bà chớ đọc Thúy Vân Thúy Kiều" là sao? Nhà thơ lớn Wittman của Mỹ khi tập thơ "Lá Cỏ" của ông ra đời trong lúc bên Anh Quốc đón tiếp nồng hậu, th́ tại Mỹ quê hương ông người ta chối bỏ nó, lên án nó. Tôi muốn nêu lên vài sự kiện văn học để thấy sự mênh mông không biên giới của thơ văn, nó có nhiều tŕnh độ thưởng ngoạn, thẩm mỹ, cảm nhận và soi sáng khác nhau nhiều khi trái ngược nhau cả 180 độ, cho nên khi anh phê b́nh: "bài thơ này hay, bài thơ kia dở" th́ đó cũng chỉ là hay hay dở đối với anh, đối với tŕnh độ thưởng ngoạn của riêng anh mà thôi. Chưa hẳn đó là của tôi hay của người khác. Chỉ có thời gian mới là người phê b́nh đúng đắn nhất, chính xác nhất.

Trước mọi khó khăn ngày càng chồng chất của Webmaster, để chu toàn cho trang Web sống c̣n, tôi đề nghị anh Thành nếu có điều ǵ cần anh em giúp đỡ về kỹ thuật hay tài chánh chẳng hạn... th́ mong anh cũng nên nói lên một tiếng để anh em biết mà chung lưng góp sức với anh.

Tôi thiển nghĩ rằng, năm 2003 là một cột mốc tinh thần quan trọng của người Xứ Ninh với sự ra đời của www.ninh-hoa.com <http://www.ninh-hoa.com> từ đây bao mặc cảm thua thiệt hay "bị trị" của thời cha ông ta sẽ được đánh tan, với tinh thần vị tha hy sinh đầy hănh diện thời Thiền sư Hoằng Thâm và Bồ Tát Quảng Đức sẽ trang bị cho thế hệ chúng ta và sau này biết cầu tiến học hỏi, đoàn kết hy sinh, tận tụy làm việc... chỉ v́ một lư tưởng đó là: Xứ Ninh quê nhỏ mến yêu của chúng ta.

Tổ Hoằng Thâm viết: "Ba mẫu th́ đem dâng cho chùa Long Ḥa nơi ḿnh ở để đáp lại ơn đất nước."

Đáp lại ơn đất nước tức là làng Phú Cang nơi ngài sinh ra và lớn lên.

Bồ Tát Quảng Đức suốt đời vân du hoằng hóa khắp Sài Ṣn, Vĩnh Long, Hà Tiên, Nam Vang, trùng tu lập nên 31 ngôi chùa, tiếng tăm lừng lẫy nhưng cuối đời ngài vẫn trở về cố hương làm trụ tŕ một ngôi chùa nhỏ nghèo, đó là chùa Long Phước thôn Thạch Thành, Ninh Ḥa.

Trước khi tự thiêu Ngài có làm một bài thơ dành một câu kết cho ngôi chùa nghèo đó:

Nam Vang Núi Lớn Thầy ghi dấu
Khánh Ḥa đệ tử giữ ấn son

Thế mới biết đối những bậc đại trí đại nhân đại dũng th́ hai chữ "quê hương" lại càng sâu nặng biết là dường nào. Làm sao mà bỏ được!

Tôi xin tỏ ḷng cám ơn những người đă sáng lập ra trang Web, đă khổ công tận tụy vất vả hy sinh nuôi dưỡng nó chỉ v́ muốn làm cho quê hương được rạng rỡ, chỉ v́ muốn mang niềm vui đến với mọi người.

Xin cám ơn những đồng hương thân hữu đă bỏ th́ giờ bỏ thú vui, thức đêm như con tầm rút ruột nhả tơ để dệt nên những áng văn thơ làm đẹp cuộc đời.

Và với những bạn bè nếu v́ một lư do nào đó mà vắng bóng trên văn thi đàn th́ xin hăy mau mau trở lại để sum họp cùng anh em. Chỉ v́ một quê nhỏ mến yêu.

Mong lắm thay!

 

 

VINH HỒ
Tháng Giêng, Bính Tuất, 2006


 


www.ninh-hoa.com


 

1