Trang Thơ & Truyện: Văn Hùng Đốc           |             www.ninh-hoa.com

 VĂN HÙNG ĐỐC

Sinh năm: 1939
tại Xuân Ḥa,
xă Ninh Phụng,  Ninh Ḥa.

Cựu học sinh Tiểu  học
Pháp Việt, Ninh Ḥa.



Hiện đang sinh sống  tại
Florida, Hoa Kỳ.
.


 

 

 

 

 

 

 


CUỘC DU LỊCH CUỐI ĐỜI

 

 

Văn Hùng Đốc
 

  

 

Từ Tampa Florida, máy bay của United Airlines đưa chúng tôi đến Tân Sơn Nhất vào đúng thời điểm các nước Á Châu vừa kết thúc các cuộc bắn pháo bông ăn mừng ngày đầu năm 1/1/2020.

 

Chiều đến, một cựu học sinh trường Trần B́nh Trọng là cháu gọi tôi bằng cậu tên Nguyễn Ngọc Uẩn đưa tôi đến nhà chị Nguyễn Thị Phương Hiền để ăn mừng Tết Dương Lịch 2020. Tôi thật sự cảm kích và xúc động khi vừa vào bên trong cổng đă thấy các cô Lê Thị Đào, Nguyễn Thị Thanh Trí, vợ chồng Thành-Giỏi cùng chị em Phương Hiền, Kim Tiến và Phương Liên mừng đón chúng tôi. Nhà số 153 đường Ung Văn Khiêm cũng là cơ sở kinh doanh với thương hiệu to lớn THÁI SƠN nằm riêng rẻ đồ sộ trên địa thế cao bên bờ sông Saigon. Từ tầng 6 lộ thiên được trang hoàng với nhiều cây cảnh đẹp, khách đă có thể nh́n bao quát thành phố Saigon, nhất là khu đô thị Vincom Center Landmark với building 81 tầng cao nhất nước Việt Nam.

Uẩn – Cô Đào – Cô Thanh Trí – Đốc – Thành – Giỏi – Phương Hiền – Phương Liên

Ngoài cổng bảo vệ canh gác 24/24, thang máy trong nhà cũng được thiết kế an toàn để chỉ thành viên thân tín trong gia đ́nh quét vân tay mới vận hành được.

 

Bắt đầu chuyến du lịch Úc Châu:

 

Cá nhân tôi đă đến Úc một lần cách nay 5 năm, nhưng đi tự túc và dĩ nhiên phải nhờ đến sự hướng dẫn của đồng môn đàn em của trường Vơ Tánh Nha Trang là cựu Đốc Sự Nguyễn Văn Sanh hướng dẫn. Chúng tôi đă thăm các thành phố Sydney, Gold Coast, Brisbane, Melbourne và Adelaide.

 

Lần này ham vui đi nữa theo lời “rủ rê” của anh Nguyễn Văn Thành và chị Nguyễn Thị Phương Hiền với lư do hấp dẫn là đi theo tour và gồm toàn Thầy Cô và đồng hương Ninh Ḥa.

 

Như chương tŕnh tour đă lên lịch, sáng ngày 3/1/2020 phái đoàn tập trung tại sân bay Tân Sơn Nhất để làm thủ tục đi Úc. Thầy Tôn Thất Liệu và 3 người nữa không đi được v́ visa chưa có nên danh sách chỉ gồm cô Lê Thị Đào, các anh Nguyễn Văn Thành, Nguyễn Kim Tiến, Văn Hùng Đốc, các chị Nguyễn Thị Giỏi, Nguyễn Thị Phương Hiền, Nguyễn Thị Phương Liên, Hàng Khánh Phân, Mai Thị Tuyết Hồng, Nguyễn Mộng Dung, các cô Huỳnh Nguyễn Anh Thư và Đỗ Phương Anh.


Giỏi – Thành – Đốc – Phương Hiền – Tuyết Hồng –

Hàng Khánh Phân- Phương Liên

Hướng dẫn viên Nguyễn Trọng Hiếu của Cholontourist có website www.cholontourist.com.vn là người lanh lẹ, nhiều kinh nghiệm nên mọi thủ tục xuất cảnh đều nhanh chóng thông qua. Hành khách chuyến bay 8:15 phút của Hăng Jetstar Airways không được phục vụ thức ăn miễn phí. Riêng chúng tôi được mỗi người nhận 2 phần ăn nhỏ do Cholontourist đặt trước.

 

Sau đúng 8 tiếng bay, phi cơ hạ cánh xuống phi trường Sydney vào khoảng 10:30 trưa ngày 4/1/2020. Chúng tôi được xe của công ty du lịch đến đón, bắt đầu ngay chuyến viếng thăm trước hết là Nhà Hát Con Ṣ (Sydney Opera House) rồi cầu Harbor Bridge với khí hậu vào khoảng 30 độ C của đầu mùa Hè bắt đầu nóng nực.

 

Sydney Opera House (Nhà hát con ṣ)

 
Cầu Harbor Bridge

Kế tiếp là thăm ghế đá của bà Macquarie. Đây là ghế đá sa thạch được chạm trỗ vào năm 1810. Xe cũng đưa đoàn thăm phố cổ The Rocks hay được ví như bảo tàng Sydney ngoài trời bởi nơi này hội tụ cả quá khứ lẫn hiện tại của thành phố Sydney. Đây là nơi những người da trắng đầu tiên đến định cư ở Úc nên được xem là cội nguồn tạo nên thành phố Sydney và đất nước Úc như hiện nay.

 

Ghế đá bà Macquarie


 

Khách sạn 3 sao Bankstown với free buffet sáng.

Sáng hôm sau chúng tôi đến thăm khu bảo tồn thiên nhiên Blue Mountains là di sản thế giới, nơi c̣n lưu giữ nguyên vẹn những nét hoang sơ từ thời thổ dân sinh sống. Đến Úc mà chỉ thăm biểu tượng qua nhà hát Con Ṣ và cầu Harbor Bridge mà không đến Blue Mountains để trải nghiệm cảnh ngồi xe đâm đầu thẳng xuống vực thẳm rồi trở lại bằng xe cáp treo mỗi chuyến có thể chở đến 30 người th́ thật là một thiếu sót lớn.

BLUE MOUNTAINS - The Three Sisters (... and Brothers)

 

 

Biểu tượng khai thác than đá các thế kỷ trước

Sau 3 ngày ở Sydney, chúng tôi bay sang thành phố Melbourne vào sáng ngày 6/1/2020. Nơi đây chúng tôi lần lượt thăm:

 

Quảng trường Federation mang mầu đậm nét văn hóa thổ dân nước Úc.

Sông Yarra được ví như linh hồn của thành phố Melbourne. Ngoài nét đẹp tự nhiên, dọc hai bờ sông c̣n có vô số điểm để nướng thịt hoặc tổ chức picnic, câu cá, bơi thuyền…

 

 

Ga phố Flinders là nhà ga chính của Melbourne, địa điểm nổi tiếng có bề dày lịch sử với lối kiến trúc cổ đại c̣n được lưu giữ đến tận bây giờ.

 

 

Nhà Thờ Thánh Patrick được xây dựng vào thế kỷ 19

với lối kiến trúc Gothic.

Sang đến ngày 7/1/2020 đoàn chúng tôi thăm nông trại trồng dâu để tự tay hái ăn tự do và chỉ phải trả tiền

khi mua mang về

Kế bên nông trại là thị trấn Ballarrat nơi phát khởi

phong trào đào vàng năm 1851.

 

Rời thị trấn Ballarrat, chúng tôi ghé uống rượu vang

miễn phí tại Anne’s Winery.

Đặc biệt trên xa lộ đi và về vùng quê nước Úc tuyệt nhiên chúng tôi không hề thấy 1 con kangaroo mà theo tourguide th́ các đám cháy rừng 1 tuần trước đó đă cướp đi mạng sống đến cả triệu con.

 

Tối đến chúng tôi ghé nhà anh chị Vương Văn để ăn tối và họp bàn cho chương tŕnh ngày hôm sau. Chị Kim Thủy đă trổ tài nấu đăi chúng tôi món phở thơm phức mùi nước ngọt đậm đà là kết tinh của xương ḅ hầm rục. Bánh phở tươi sợi dẹp cùng với thịt ḅ tái rất mềm cộng rau quế làm tăng sức hấp dẫn của một tô phở khó t́m thấy ở các tiệm phở hải ngoại. Để giúp thực khách thêm phần khoái khẩu, anh chị Hồng Phước mang đến tăng cường với món gỏi đu đủ tôm. Ngoài tài nấu nướng, anh chị Vương Văn c̣n thết đăi khách đồng hương Ninh Ḥa những bài hát karaoke tươi vui, gây nguồn cảm hứng cho các bạn Nguyễn Thành, Giỏi, Phương Hiền, Mỹ Trang, Hồng Phước thay nhau “trổ tài”. Đang vui th́ vợ chồng chị Thùy Trang cùng đến tham gia khiến không khí càng thêm vui nhộn.

 

Đốc – Thành 

 

 

Văn – Đốc – Phương Hiền – Giỏi – Thành

Sang ngày 8/1/2020, sau khi ăn sáng, chúng tôi đón anh Nguyễn Văn Sanh từ Brisbane bay xuống, rồi cùng đến nhà hàng Kim Hương gặp chị Hồng Phước và anh chị Vương Văn để chuẩn bị cho buổi chính thức ra mắt tuyển tập “Miền Nhớ” vào 7 giờ tối cùng ngày. Bữa ăn trưa tại chỗ cho 10 người trong ban tổ chức cũng được chị trưởng đoàn lo lắng chu đáo. Khoảng 2:00pm chúng tôi về khách sạn tắm rửa, thay áo quần rồi trở lại nhà hàng lúc 5:00pm.

 

Tại nhà hàng lúc này đă có sẵn số sách được Trâm Anh đặt in và gửi từ San Jose sang Sydney cho Hồng Phước. Trong khi các anh Thành, Tín, Sanh lo trang hoàng sân khấu và dựng banner đón chào khách ở mặt trước nhà hàng th́ 2 chị Phương Hiền và Giỏi lo đóng dấu “Sách tặng” và sắp gọn vào bên góc cạnh sân khấu.

 

 

 

 

 

Vương Văn giới thiệu Kim Thuỷ tâm sự về
Người Cha thân yêu

Đúng 7:00pm, chương tŕnh được chính thức khai mạc trước khoảng 100 khách mời. MC Vương Văn rất linh hoạt, luôn giữ microphone ở thế không ngừng nghỉ. Người được mời lên sân khấu phát biểu đầu tiên là chị Nguyễn Thị Phương Hiền. Bằng một giọng trầm ấm, chị tŕnh bày lư do và hoàn cảnh đă giúp tuyển tập thành h́nh.Tiếp đến anh Nguyễn Văn Sanh đă tóm lược những điểm chính đáng quan tâm và nhiều ư nghĩa các bài viết trong tuyển tập “Miền Nhớ”. Chị Hồng Phước tŕnh bày về tâm t́nh đối với cha và sách “Cha Măi Bên Đời” của chị Nguyễn Thị Phương Hiền. Chị Trang có cha là cựu Trung Tá Nguyễn Tố Chỉ Huy Trưởng Trung Tâm Trợ Huấn Cụ vùng II chiến thuật rồi sau ra tranh cử và được bầu làm dân biểu Hạ Viện Việt Nam Cộng Ḥa đă đưa ư kiến cho việc gây qũy giúp nạn nhân các vụ cháy rừng vừa xẩy ra trước đó 1 tuần. Kết quả thu về được 2823 Úc kim. Trong phần phát biểu của đồng hương gồm cô Lương Mỹ Trang và Lê Thị Đào. Cô Lương Mỹ Trang bày tỏ sự xúc động khi đọc tuyển tập “Miền Nhớ” mà cô cho là tiếng nói trung thực của những cựu sĩ quan cũng như các đồng hương đồng môn viên chức trước năm 1975. MC Văn Vương cũng không quên mời cô giáo duy nhất trong đoàn là cô Lê Thị Đào lên phát biểu. Mặc dù bị “bắt cóc bỏ dĩa” v́ cô không được báo trước nhưng h́nh như hào khí của một đời với phấn trắng bảng đen cũng như những năm tháng cô phải kiếm sống trong cái nôi Xă Hội Chủ Nghĩa nên cô đă phát biểu hùng hồn trôi chảy và đầy ư nghĩa.

 

Đang đếm tiền gây quỹ giúp nạn nhân cháy rừng

 

 

Cô Lê Thị Đào phát biểu cảm tưởng

 

 

Lương Mỹ Trang trong bài phát biểu đầy cảm xúc

 


 

Nguyễn Thị Thùy Trang và Nguyễn Văn Sanh
 

Đỗ Hồng Phước trong nỗi nhớ NHỮNG NGƯỜI CHA

Trong phần văn nghệ anh Nguyễn văn Sanh khiến khán giả say mê qua 2 nhạc bản “Để nhớ một thời đă qua” và “Như đă dấu yêu”. Chị Phương Hiền cũng giúp vui với “Những ngày xưa thân ái” của NS Phạm Thế Mỹ. Lồng vào chương tŕnh văn nghệ là phần dạ vũ, tạo cho các anh chị thích nhảy đầm cơ hội d́u nhau lượn theo điệu nhạc và relax đôi chân.

 

Cuộc vui nào rồi cũng tàn, và chúng tôi chia tay lên xe về lại khách sạn vào lúc 11:30pm.

 

Sáng hôm sau, chúng tôi đến nhà anh chị Thế Huy Hồng Phước. Nhà nằm trên con dốc to lớn rộng răi. Anh chị Huy Phước đăi chúng tôi bữa ăn trưa rất thịnh soạn. Ăn xong cũng vừa đúng giờ đoàn chúng tôi phải đến phi trường Melbourne để kịp làm thủ tục trở về Saigon.

Tại nhà Hồng Phước: Phương Hiền – Sanh – Cô Đào – Tuyết Hồng – Hàng Khánh Phân

Khi đi thấy chậm. Ngày về thấy nhanh. Chúng tôi về đến phi trường Tân Sơn Nhất vào lúc trời sập tối. Phương Hiền đă cẩn thận thuê nhân viên sân bay mau chóng đưa 5 xe hành lư qua máy kiểm soát. Tiếp đến cũng Phương Hiền mua 5 vé taxi cho 5 gia đ́nh về thẳng nhà, kết thúc một tuần lễ du lịch xứ Kangaroo tràn đầy niềm vui và mang nhiều ư nghĩa.

 

Ăn giỗ nhà Phương Hiền:

 

Đáp lời mời của Phương Hiền, chiều ngày 25/1/20 Nguyễn Ngọc Uẩn đến cư xá Thanh Đa mang theo 2 cây guitar, chở tôi đến nhà từ đường của gia đ́nh Phương Hiền để dự đám giỗ thân phụ là cựu Thiếu Tá Nguyễn Gia Tĩnh, mất ngày 22/12 năm Ất Sửu (21/1/1985).

 

Chúng tôi được xem một slideshow do anh Thành giúp tóm gọn những h́nh ảnh đầy kỷ niệm của Phương Hiền với người cha đă suốt đời cưng yêu chăm sóc ḿnh.


Đốc – Phương Hiền – Cô Nhâm – Thanh Trí –
cháu Diễm Chi – Giỏi - Thành

 

Anh Hải dùng cây đàn do Uẩn tặng để đệm cho

chị Giỏi hát.

 


Xiêm, John, Martini, Chris, Asti, Phương Hiền

Đây là đám giỗ đầu tiên tôi tham dự mà các món ăn do nhà hàng mang đến để phục vụ khách mời. Và cũng nhân dịp này cũng lần đầu tôi gặp phu quân Phương Hiền là anh Thái Văn Thanh, người vui tính hay nói đùa và thích chuyện tếu giống tôi.

 

 

Đi Cam Lâm.

 

Sáng Chủ Nhật 26/1/2020, chúng tôi gồm hai chị em Phương Hiền, Kim Tiến, cùng các cô Lê Thị Đào, Nguyễn Thị Thanh Trí, Mai Thị Tuyết Hồng, Hàng Khánh Phân cùng vợ chồng anh Nguyễn Văn Thành, John Le và vợ là Cathy đến từ San Jose California và cá nhân tôi lên chiếc bus 29 chỗ trực chỉ Cam Lâm, nơi có trang trại của gia đ́nh Phương Hiền. Từ sau 1975, đây là lần đầu tiên tôi đi trên QL1 với tên mới là AH1 (viết tắt của Asian Highway 1). Mỗi đoạn đường là một trải nghiệm thú vị, nhất là đường cao tốc Long Thành-Dầu Giây vừa được khánh thành vài năm trước. Cũng giống freeway Trung Lương-Mỹ Tho, các phương tiện như xe mô tô, xe 3 bánh không được lưu thông trên 2 cao tốc này.

 

Khởi hành từ 9 giờ sáng nhưng măi chiều tối xe mới quẹo phải để vào trang trại nên không thấy được tổng quan bên ngoài, ngoại trừ đối diện trang trại là khu resort rộng lớn dễ nhận diện. 12 người chúng tôi chia nhau 2 người 1 pḥng.

 

Được Phương Hiền gọi báo trước nên vợ chồng anh chăm sóc trang trại đă dọn sẵn bữa ăn tối tuy “khẩn trương” nhưng không thiếu các món “quốc hồn quốc túy”.

 

Hôm sau chúng tôi ăn sáng xong mới bắt đầu “thám sát” toàn cảnh khu trang trại nằm trên ngọn đồi thiên nhiên trải dài từ chân lên tận đỉnh cao rất ngoạn mục. Một t́nh cờ thú vị là người trông nom chăm sóc bông hoa cây cảnh cùng đủ loại gia súc trong trang trại rộng đến 3 hecta được mua năm 2012 này tên Nhường và trùng họ Văn với tôi. Hỏi thêm ra mới biết tổ tiên anh Nhường cũng xuất phát từ B́nh Định, nơi ông Cố tôi đă rời bỏ để đi vào Ninh Ḥa lập nghiệp.

 

Thời gian dài nghe nói về trang trại này, tôi chỉ có thể h́nh dung một khu đất rộng gồm các căn nhà trệt bằng gạch hoặc gỗ cùng những khu có rào dậu phân cách cho cây trái, vườn tược và gia súc. Nhưng khi tận mắt nh́n ngọn đồi thiên nhiên cao vút có cả hồ tắm nằm tận trên đỉnh đồi tôi thật sự choáng ngộp và phải thốt lên “ngoài sức tưởng tượng” (beyond imagination).

Phương Hiền, Cô Đào, Thanh Trí, Giỏi, Đốc, Cathy,

Tuyết Hồng, Hàng Khánh Phân

Thành – Đốc

 

Đc – Văn Nhường

 

John, Thành, Hàng Khánh Phân, Tuyết Hồng, Cô Đào,

Giỏi, Cathy, Phương Hiền, Đốc.

 

 Về Ninh Ḥa ăn bánh ướt:

 

Sáng 27/1/2020, đoàn lên chiếc xe thuê bao khác nhỏ hơn nhưng đủ chỗ cho 12 người chúng tôi bắc tiến hướng về quê hương Ninh Ḥa thân yêu. Đầu tiên chúng tôi ghé tiệm bánh ướt mang thương hiệu “Bánh Ướt 126” ngay ngă tư nơi có cải lộ tuyến mới xây để xe từ Saigon - Nha Trang có thể tiếp tục chạy thẳng về phía Bắc theo Quốc lộ 1A chứ không phải vô phố chợ Dinh. Bánh ướt ăn tính dĩa có từ trước năm 1975 là tiệm bánh ướt nhỏ nhắn nằm cạnh QL 21 (nay là QL 26) thuộc thôn B́nh Thành. Nay th́ Ninh Ḥa mọc lên nhiều tiệm để đúng với 2 chữ “tranh thương”.

 

Giỏi – Thành – Đốc

Ghé thăm bác Sáu Đương:

 

Người Ninh Ḥa đầu tiên chúng tôi ghé thăm là Ba anh Nguyễn Văn Thành mà người dân địa phương quen gọi ông Sáu Đương. Dù đă 95 tuổi nhưng ông cụ trông vẫn tươi tỉnh. Khi anh Thành nhắc đến bà Tám là má Đường Ngọc Diệp th́ ông nhớ đến sự liên hệ bà con giữa bà ngoại Thành và bà nội của Diệp (ba của Diệp với bà ngoại của Thành là bà con Cô Cậu ruột)

 

Thanh Trí, Cathy, John, Thành Chất, Phương Hiền,

Cô Hảo, Thành, Ba Thành, Giỏi, Cô Đào, Đốc

 

Thăm Lương Lệ Huyền Chiêu:

 

Sau khi rời nhà Ba Thành, chúng tôi cuốc bộ sang thăm vợ chồng Lương Lệ Huyền Chiêu cách đó vài căn nhà.

 

Thành, Đốc, Huyền Chiêu, Phương Hiền, Thanh Trí,

Cô Đào, Cathy, John, Thành Chất

 

Ăn tất niên nhà chị Nguyễn Thị Bé:

 

Trưa hôm đó chúng tôi ghé nhà chị Nguyễn Thị Bé để dự đám tất niên. Bé là chị của chị Nguyễn Thị Bê, người học cùng lớp với Phương Hiền và là đồng môn sư phạm Qui Nhơn với cô Nguyễn Thị Thanh Trí.

 

Bé, John, Đốc, Thành

 Viếng nhà Từ Đường họ Văn:

 

Nhân dịp hiếm có này nên tôi mời cả đoàn lên thôn Đại Mỹ thăm nhà từ đường.

 

Nhà từ đường họ Văn: Thành Chất, Ngọc Hương, Cathy, Thanh Trí, Giỏi, Cô Đào, Phương Hiền, Tuyết Hồng,

Hàng Khánh Phân

 

Viếng nhà Kim Phụng ở Dục Mỹ:

 

Trên đường về xe phải chạy ra QL 21 (nay là QL 26) nên đoàn đề nghị lên Dục Mỹ thăm gia đ́nh Kim Phụng và bố vừa từ Mỹ về đây ăn Tết.

 

John, Đốc, Ba Kim Phụng, Kim Phụng, Phương Hiền,

Giỏi, Cô Đào, Thành Chất, Tuyết Hồng, Thanh Trí, Thành

 

Thăm vợ chồng Lê Chàm - Ngô Ái Kiều:

 

Chúng tôi ghé nhà chị Kiều Ngô theo như các bạn trên xe thường gọi. Chị đúng tên là Ngô Ái Kiều lần đầu tôi mới gặp. C̣n người chồng th́ tôi thấy quen v́ anh là em ruột Thầy Lê Văn Ngô. Hơn nữa tôi nhớ có mời anh Chàm dự buổi tiệc tất niên tôi tổ chức cho khoảng 100 đồng hương Ninh Ḥa tại quán Café Hoa Lan cách nay 2 năm. Đang khát nước mà được gia chủ đăi cho mỗi người một quả nước dừa tươi rất ngọt.

 

 Ăn tất niên tại nhà anh Phạm Văn Tuấn:

 

Anh Tuấn có nhà riêng và chiếc xe con tại thôn Tân Hưng xă Ninh Hưng. Anh nhận ra tôi và nhớ lại thời gian là sinh viên sĩ quan tại Trung Tâm Huấn Luyện Hải Quân Nha Trang. Sau 1975, anh cùng các đồng đội không may phải ở lại để nhờ “sự khoan hồng của Đảng” nên không bị xử bắn v́ có “nợ máu với nhân dân” mà chỉ bị giam trong các nhà tù với mỹ từ “trại học tập cải tạo”. Anh chịu khó nhịn đói và “lao động tốt” nên được ra tù lớn trước thời hạn tối thiểu 3 năm để đủ điều kiện đi Mỹ theo diện HO. Sau bữa ăn thịnh soạn, chị Tuấn bắt đầu buổi karaoke khá hào hứng.

 

Tuấn – Phương Hiền – Cường – Đốc – Cầu

 

 Nghỉ đêm tại Dốc Lết:

Trước cổng Dốc Lết Resort: Đốc-Tuyết Hồng-

Hàng Khánh Phân, Thanh Trí, Phương Hiền, Giỏi,

Cô Đào, Cathy, John, Thành

Tôi đă 3 lần đến Dốc Lết họp mặt với đồng hương Ninh Ḥa. Lần này thật khác lạ v́ tài xế không đưa chúng tôi đến ngay ngă ba chúng tôi thường ghé mà quẹo trái một đoạn rồi ṿng phải và quẹo trái vô cái cổng cao với hàng chữ Dốc Lết to lớn. Đúng là tôi đă không nh́n xa hơn sống mũi của ḿnh để bây giờ mới biết tại sao tên Dốc Lết có trong các điểm mà đoàn du lịch nào cũng muốn đến. Tôi càng ngạc nhiên hơn khi vào văn pḥng tiếp tân nhận mỗi 2 người 1 ch́a khóa pḥng nằm sát cạnh bờ biển. Sáng sớm hôm sau tôi thấy vài bạn trong đoàn vừa mới tắm biển lên.

Trong khi ngồi ăn buffet sáng, tôi có ṭ ṃ hỏi và biết giá pḥng cũng khá cao cho mỗi đêm. Tôi nhận thấy không có khách người Hoa mà chỉ có vài cặp người Âu châu, nhất là người Nga.

 

Trên đường về lại Ninh Ḥa, xe đi đường tắt để cho tôi ghé Vạn Giă. Ngồi trên xe trong bầu không khí yên lặng, tôi buộc miệng đố đoàn 4 chữ CCCC viết tắt là ǵ. Tất cả đành chịu thua, duy chỉ có cô Đào đoán đúng là “Chịu Chi Chịu Chơi”. Tôi đă từng tiếp xúc với đủ hạng người giàu có, tiền rừng bạc biển, nhưng đại đa số không muốn chi cho chính ḿnh chứ đừng nói chi đến chia sẻ với bà con thân tộc hay xa hơn cho đồng bào nghèo khó tật nguyền.

 

Riêng trong chuyến du lịch lần này từ Úc đến Saigon, ra Cam Lâm, về Ninh Ḥa, tôi thấy tận mắt những ǵ bấy lâu nay tôi nghe và đọc được những bài viết về người con gái chỉ sống 10 năm mà tự nhận và thương yêu Ninh Ḥa hơn cả nơi chôn nhau cắt rốn của ḿnh. Người con gái sống vị tha, giàu ḷng bác ái, vui vẻ san sẻ một cách phóng khoáng rộng lượng niềm vui hạnh phúc với mọi người đúng ra xứng đáng được nhận một mỹ từ cao đẹp hơn là 4 chữ CCCC.

 

Tôi muốn nhân bài viết này bày tỏ ḷng mến mộ một người đă đồng hành và là roommate của tôi trong suốt gần 2 tháng qua, anh Nguyễn Kim Tiến, người phó nḥm vác máy theo đoàn bất kể ngày đêm nắng gió để chúng ta có được một số h́nh kỷ niệm đẹp trong bài viết này.

 

Mồng 2 Tết gặp nhau tại Hoa Lan để đi chúc Tết:

 

Theo lời mời của Phương Hiền, chúng tôi khoảng 20 người gặp nhau tại Café Hoa Lan của anh chị Vơ Sa lúc 8 giờ sáng mồng 2 Tết để lần lượt đến chúc Tết:

 

Thầy Nguyễn Xuân (nhỏ):

 

Trước hết chúng tôi ghé chúc Tết Thầy Nguyễn Xuân. Chị Ngọc Hương biết trước chúng tôi sẽ đến nên mặc chiếc áo đỏ đứng đón trước nhà tại khu Ba Làng, thôn Xuân Ḥa, xă Ninh Phụng. Thời Tiểu học tại trường Pháp Việt tôi cũng học với Thầy tên Xuân nhưng là thầy Xuân lớn hay Xuân sửa đồng hồ (Kim Quang). Thầy Xuân nhỏ này tuổi gần 100 nhưng vẫn đi đứng khoan thai.

 

 

Phượng Hoàng, Đốc, Cô Tôn Nữ Thị Hà (phu nhân Thầy Nguyễn Kế Thế), Thầy Xuân, Cô Bích, Cô Bạch Liên, Phương Hiền, Ngọc Hương, Hải Lộc, Chất, Bé, Thành

 

Nhà Nguyễn Ngọc Uẩn:

 

Rời nhà Thầy Xuân chúng tôi với sự hướng dẫn của chủ nhà đang ngồi trên xe chỉ đường nên dù đường xa quanh co chúng tôi cũng đến nhà Nguyễn Ngọc Uẩn thuộc thôn Đại Tập xă Ninh Thân. Tuy lớn tuổi, má Uẩn trông gọn gàng với chiếc áo dài có thêu hoa thanh nhă. T́nh cảm của bà thể hiện qua nụ cười tươi, nét mặt rạng rỡ, vui mừng khi gặp bà con thân thuộc. 

 

Nhà Nguyễn Ngọc Uẩn

Ngồi ghế : Cô Bạch Liên và Má Uẩn
 

Nhà Nguyễn Cầu (Câu):

 

Sau nhà Uẩn, chúng tôi ghé qua nhà anh Nguyễn Cầu thuộc thôn Nghi Phụng xă Ninh Phụng. Đặc biệt nhà anh Cầu có nhiều chậu cây bonsai quư giá. Được biết anh là một nhà thơ nổi tiếng với những vần thơ tươi đẹp về t́nh yêu quê hương.

 

Đốc – Cầu

 

Nhà Nguyễn Cầu với những cây bonsai tự trồng

 

Nhà Từ Ḥa Nhứt:

 

Nhà cuối cùng chúng tôi đến thăm là nhà anh Từ Ḥa Nhứt tại thôn Mỹ Hoán xă Ninh Thân.Tôi không nhận ra đến khi anh Nhứt cho biết là bên ngoại anh là bà con với bên nội tôi và bỗng nhiên tôi được lên chức chú. Anh chị Nhứt tất bật chào mời khách quen thân với bữa ăn bao gồm nhiều món thịnh soạn đậm nét quê nhà ngày Tết: bún cá, chả gị, bánh tét, dưa món,...

 

Từ Ḥa Nhứt – Phương Hiền – Đốc - Nga

 

 

Bữa ăn gồm nhiều món ngon miệng tại nhà Từ Ḥa Nhứt

 

Thăm nhà Thành Chất gần cầu Sắt:

 

Theo sự chỉ dẫn của chị Trần Thành Chất, chúng tôi đến nhà chị tọa lạc cạnh cầu Sắt. Chị có mang theo hai hũ me dầm ra xe để tặng chúng tôi.

 

Thành, Giỏi, Phân, Tuyết Hồng, Cô Đào, Thành Chất, Cathy, John, Phương Hiền, Đốc

 

Viếng Chùa Viên Ngộ Lạc An:

 

Chiều mồng 2 Tết đoàn tiếp tục viếng Chùa Viên Ngộ ở Lạc An. Trụ tŕ Chùa là Thầy Thích Ngộ Tịnh (tức chú tiểu Lê Thâu) là đồng môn với Phương Hiền. Di ảnh bố mẹ Phương Hiền được an vị tại Chùa này đă trên 10 năm qua.

 

Trong lúc đoàn đang nghỉ dưỡng sức tại Chùa th́ cá nhân tôi đón xe bus về Vạn Giă cách đó không xa. C̣n đoàn tiếp tục xuống Ḥn Khói thăm anh Lê Kiểu là đồng môn với Phương Hiền.

 

 

Thăm Dalat:

 

Sáng ngày 15/2/2020 chúng tôi và 2 người bà con từ Úc về cùng rủ nhau lên Dalat qua ngă Khánh Vĩnh được xây thêm sau 1975.

 

Đến thành phố Dalat vào buổi chiều nên chúng tôi đi thẳng về nghỉ đêm ở Đức Trọng. Sáng hôm sau chúng tôi quay trở lại thành phố Dalat. Trên đường ghé thăm Thiền Viện Trúc Lâm, trải nghiệm chuyến đi cáp treo lơ lửng trên đồi thông. Từ Chùa chúng tôi đi thăm Đường Hầm Điêu Khắc bằng đất sét. Chiều đến chúng tôi ngắm bông đủ loại trong vườn hoa Vạn Thành gần thác Cam Ly.

 

Tối đến chúng tôi ghé ăn tối trong nhà hàng “Bích Câu” trên Hồ Xuân Hương. Sau đó chạy sang Khu Ḥa B́nh và đi bộ thăm chợ đêm, ăn bắp nướng, đậu hủ nóng, xôi ṿ… Chúng tôi nghỉ đêm thứ hai tại hotel Dalater địa chỉ 197 đường Phan Đ́nh Phùng.

 

Sáng 16/2/2020 trên đường về chúng tôi ghé ăn phở “HẰNG” ở số 5 đường Hồ ồ Tùng Mậu Tùng Mậu. Tiếp đến ghé thăm “Đồi Thông Hai Mộ” và “Hồ Than Thở”, rồi mới thực sự giă từ thành phố được mệnh danh là Paris của Việt Nam. Lúc lên trời trong sáng sủa. Ngày về dù xổ dốc nhưng gặp lúc trời mưa cộng sương mù rất nguy hiểm nhưng mọi trở ngại đều vượt qua để chúng tôi về đến Vạn Giă an toàn.

 

 

Thăm đồng bằng sông Cửu Long:

 

Sau chuyến ăn Tết đầu tiên với đông đảo bạn bè tại nơi chôn nhau cắt rốn Ninh Ḥa, tôi về Vạn Giă là quê ngoại của Đường Ngọc Diệp và ở chơi tại thị trấn nhỏ nằm phía bắc tỉnh Khánh Ḥa trong gần 3 tuần lễ. Sau đó chúng tôi lần đầu tiên đi xe đ̣ giường nằm vào Saigon để chuẩn bị cho chuyến du lịch đồng bằng sông Cửu Long.

 

Tour này chúng tôi đặt trước khi về Việt Nam để thăm các tỉnh Mỹ Tho, Cần Thơ, Bạc Liêu, Sóc Trăng và Cà Mau.

 

Một t́nh cờ khá lư thú là đoàn 16 người đều là dân Nha Trang. Đúng 6:20am xe rời văn pḥng Saigontourist tại 102 Nguyễn Huệ, chạy quanh co xuyên quận I rồi lên đường cao tốc Trung Lương trực chỉ Mỹ Tho.

 

Tại Cồn Phụng

Lần lượt chúng tôi thăm Cồn Phụng là nơi trước năm 1975, kỹ sư Nguyễn Thành Nam tức ông Đạo Dừa đă tu tập. Chúng tôi cũng được lần đầu tiên đi tàu đến Chợ Nổi Cái Răng. Chúng tôi nghỉ đêm cạnh Bến Ninh Kiều Cần Thơ.

Bến Ninh Kiều

 

Nghỉ đêm tại hotel Mường Thanh Cà Mau, chúng tôi trông trời mau sáng để lần đầu tiên trong đời được đặt chân tại vùng đất cuối cùng của nước Việt Nam. Và trời đă sáng! Sau khi ăn buffet đầy ấp các món hợp khẩu vị như cháo trắng với trứng vịt muối, bánh ướt, bánh cuốn với chả lụa, bánh bột lọc, phở…, chúng tôi lên xe rời thành phố Cà Mau để xuôi nam hướng về Mũi Cà Mau. V́ có nhiều sông rạch chằng chịt nên cũng có rất nhiều cầu để đáp ứng nhu cầu đi lại của người dân. Một trong những cây cầu đáng ghi nhớ có tên Năm Căn. Trước 1975 chúng tôi có nghe các chiến hữu Hải Quân kể lại là dân Năm Căn ít học nên bị du kích Việt Minh sau thành Cộng Sản nhồi sọ là tàu Hải Quân làm bằng giấy carton nên mới nổi trên nước. Dễ tin nên có người dân lội ra sờ tay vào tàu để xem mấy ông bộ đội tuyên truyền có quả thật vỏ tàu làm bằng giấy hay không?

 

Đứng trên bờ kè dọc vùng biển cuối cùng của đất nước, chúng tôi tự hănh diện đă lần đầu tiên được đặt chân tại vùng đất mà từ thời tiểu học cũng như suốt đời luôn luôn nhớ câu: “từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mau”.

 

Tượng nhạc sĩ Cao Văn Lầu

Trên đường về đoàn chúng tôi thăm dinh thự của công tử Bạc Liêu Trần Trinh Huy và khu lưu niệm nghệ thuật Đờn Ca Tài Tử Nam Bộ cùng mộ của nhạc sỹ Cao Văn Lầu, tác giả bài “Dạ Cổ Hoài Lang”, khởi xướng nghệ thuật cải lương đặc sắc của người dân Nam Bộ.

Tượng Linh Mục Trương Bửu Diệp.

Có một chi tiết nhỏ rất b́nh thường nhưng đi tour này chúng tôi mới được cô hướng dẫn viên thường dùng là mỗi lần xe đậu tại các tụ điểm mua bán ăn uống, cô nhắc du khách xuống xe và đừng quên “xả nước cứu thân”, thay cho “xả thân cứu nước”.

 

Thăm khu đô thị Vincom Center Landmark:

 

Chiều ngày 27/2/2020 chúng tôi thăm công viên Vinhomes Central Park, nhưng v́ để ngừa cúm coronavirus nên các bảo vệ được lệnh không cho người dân ngoài vào thăm mà chỉ dành cho những ai đang có nhà trong chung cư. Chúng tôi đành chụp tấm ảnh có tháp cao nhất Việt Nam rồi ra về.

 

 

 Thăm nhà Nguyễn Ngọc Uẩn:

 

8 giờ sáng ngày cuối tại Saigon, tức 29/2/2020, tôi và Đường Ngọc Diệp được chị em Phương Hiền và Kim Tiến đến nhà đón đi thăm người cựu học sinh đa tài của trường Trần B́nh Trọng Ninh Ḥa.

 

Nhà ở khá xa Saigon ngang với đường dài từ Nha Trang ra Ninh Ḥa. Để bù lại việc khách phải ngồi xe hơi từ xa đến thăm, chị Hiền (vợ Uẩn) đă đăi khách mỗi người 1 ly cam vắt và tô bún ḅ gồm gị heo, chả, thịt, gân cùng với bún tươi và nước lèo ngon ngọt.

 

Ba cành hoa tượng trưng Thiên Địa Nhân

 

Đốc – Phương Hiền – Phạm Bích Nguyệt (vợ Uẩn) –

Uẩn – Diệp

 Đến đây là kết thúc chuyến du lịch lâu dài nhất trong đời tôi.

 

 Tôi cảm ơn Trời Phật đă phù hộ tôi khỏe mạnh trong suốt 2 tháng vui chơi ở Úc và quê hương Việt Nam.

 

 Điều mà tôi ghi khắc sâu xa tận trong đáy ḷng bây giờ và vĩnh viễn là ḷng biết ơn đối với anh chị Nguyễn Văn Thành và Nguyễn Thị Phương Hiền đă tạo điều kiện để tôi có được chuyến đi để đời tràn đầy niềm vui này.

 

Tôi đặt tên là “Cuộc Du Lịch Cuối Đời” v́ tôi nghĩ sẽ về lại tiếp tục an phận với cuộc sống cuối đời bên cạnh vùng biển của thành phố Saint Petersburg thuộc tiểu bang Florida với khí hậu trong lành tươi mát.

 

Nhưng có mấy ai biết trước ngày mai ḿnh sẽ đi về đâu…?

 

 

  

 

Văn Hùng Đốc

Tháng 3/2020

 


 

 

 

 

 

 

 

 

TTrang Thơ & Truyện: Văn Hùng Đốc               |                 www.ninh-hoa.com