Trở về trang VT-NTH


www.ninh-hoa.com
 



Cô Kim Thành
 

Tên thật:
Nguyễn Thị Kim Thành

Sinh quán: Đà Nẵng

Trung học: J'eanne D'Arc, Couvent Des Oiseaux,
Đồng Khánh, Quốc Học

Tốt nghiệp Đại học Sư Phạm Huế, ban Pháp Văn, 1962

Giáo sư các Trường Trung học Phan Châu Trinh Đà Nẵng và Trung học Vơ Tánh Nha Trang

Đến Paris – Pháp năm 1977

Hiện định cư tại thành phố Aliso Viejo, Nam California, Hoa Kỳ. 

 

Văn Học Nghệ Thuật:

 

Hoạt động Văn nghệ Học đường trong suốt thời gian cấp sách đến trường, đặc biệt từ năm 1959-1962, là Trưởng ban Văn nghệ của Tổng hội Sinh viên Huế (gồm tất cả các phân khoa: Văn khoa, Sư phạm, Luật khoa, Y khoa, v.v…).  Tác phẩm đă xuất bản
THI PHẨM BẾN ĐỢI
cùng với người em là nhà Thơ Tôn Thất Phú Sĩ. Buổi ra mắt sách ngày 28/10/2007 tại Pḥng Sinh Hoạt Nhật Báo Người Việt, Quận Cam, Nam Cali, thành công rực rỡ.  Link sau đây tŕnh bày một số Thi Văn
tiêu biểu:

http://blog.ifrance.com/nhatlam

 

 

 


 


 

IN DẤU MỘt ĐỜI

- Viết cho những học tṛ thương mến của tôi -


C̣n đâu nữa những giờ chờ ngóng đợi
Tiếng trống dồn rộn ră giục hồn ta
Mắt nh́n gần nhưng lại thấy thật xa
Bởi trí tưởng len qua từng cửa lớp

C̣n đâu nữa sách thơm mùi hạ trắng
Nắng hanh vàng ôm ấp lụa Hà đông
Giọng vang vang thong thả nhả tơ tằm
Đem mộng ước ươm mầm non hy vọng

Cô giáo trẻ ngày xưa là tôi đó
Bỏ ḍng sông thơ mộng tuổi học tṛ
Sân khấu hậu trường tiếng gọi líu lo
Làm người lớn băng đèo về xứ Quảng

Mây lăng đăng trôi theo cùng năm tháng
Mái tóc dài gửi lại đất Thần Kinh
Đại học hẹn ḥ giờ cũng lặng thinh
Không níu được bước chân đời chấm phá

Tóc ngắn giày cao phấn hồng tô má
Tôi vào đời vội vă chút hư hao
Nghe xôn xao chim vỡ tổ gọi chào
Hồn mở rộng t́nh xanh như lá thắm

Thương thương lắm bảng đen mờ bụi phấn
Mắt thơ ngây ẩn hiện bóng Thiên thần
Bỡ ngỡ, đợi chờ, nghịch ngợm, vu vơ
Là tất cả bài ca dao một thuở

Những học tṛ tôi bây giờ bên nớ
Có mơ về t́nh tự đă xa bay
Có cùng trăng khơi giấc mộng vơi đầy
Hong kỷ niệm thăng hoa đời viễn xứ

Ngày trở lại quê hương buồn tư lự
Cây phượng hồng đợi gió đứng chơ vơ
Thật hay mơ sao ta thấy hững hờ
Niềm thông cảm sao chừng như chẳng có

Cô giáo trẻ ngày xưa là tôi đó
Phấn trắng bảng đen in dấu một đời

 

 

Kim Thành
April 2005