Trở về trang VT-NTH


www.ninh-hoa.com
 



Cô Kim Thành
 

Tên thật:
Nguyễn Thị Kim Thành

Sinh quán: Đà Nẵng

Trung học: J'eanne D'Arc, Couvent Des Oiseaux,
Đồng Khánh, Quốc Học

Tốt nghiệp Đại học Sư Phạm Huế, ban Pháp Văn, 1962

Giáo sư các Trường Trung học Phan Châu Trinh Đà Nẵng và Trung học Vơ Tánh Nha Trang

Đến Paris – Pháp năm 1977

Hiện định cư tại thành phố Aliso Viejo, Nam California, Hoa Kỳ. 

 

Văn Học Nghệ Thuật:

 

Hoạt động Văn nghệ Học đường trong suốt thời gian cấp sách đến trường, đặc biệt từ năm 1959-1962, là Trưởng ban Văn nghệ của Tổng hội Sinh viên Huế (gồm tất cả các phân khoa: Văn khoa, Sư phạm, Luật khoa, Y khoa, v.v…).  Tác phẩm đă xuất bản
THI PHẨM BẾN ĐỢI
cùng với người em là nhà Thơ Tôn Thất Phú Sĩ. Buổi ra mắt sách ngày 28/10/2007 tại Pḥng Sinh Hoạt Nhật Báo Người Việt, Quận Cam, Nam Cali, thành công rực rỡ.  Link sau đây tŕnh bày một số Thi Văn
tiêu biểu:

http://blog.ifrance.com/nhatlam

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bài Phát Biểu :
của Tôn Thất Phú Sĩ

 

 

 

 

Kính thưa Quư vị
Kính thưa Quư Chiến Hữu HẢI QUÂN QLVNCH
Kính thưa Thầy Trần Văn Sơn
Kính thưa Quư bạn
 
Tôi xin chân thành cám ơn tất cả Quư vị hiện diện tại Hội trường này hôm nay, mừng buổi ra mắt Thi tập BẾN ĐỢI. Quư vị có thương mến th́ Quư vị mới đến và cảm t́nh đó là một khích lệ tinh thần to lớn đối với tôi. V́ tôi ở xa khó trực tiếp tham dự vào việc tổ chức nên ngoài những chia sẻ buồn vui, hầu như mọi việc tôi đều nhờ chị Kim Thành gánh vác. Tôi đă tin tưởng chị hơn cả tin tưởng chính bản thân tôi và tôi cảm thấy tôi thật may mắn có được ngày hôm nay với tập thơ BẾN ĐỢi hân hạnh đến tay quư vị trong sự ưu ái nhiệt t́nh.
 
Tính ra tôi làm thơ đă được 5 năm kể từ ngày về hưu năm 2002, đúng 60 tuổi. Thoạt đầu thơ vu vơ để khỏa lấp thời gian trống trải của tôi thường đăng đều đặn ở trang Web Một Thời Phan Châu Trinh Đà Nẵng. Có thể nói khoảng thời gian đó web PCT Đà Nẵng đă sống với tôi như h́nh với bóng. Một hôm, đọc được bài thơ BỖNG MỘT HÔM kư tên KIM THÀNH, tôi xúc động vô cùng, liền cảm hứng viết bài thơ ANH VẪN BIẾT KHI EM THÀNH QUẢ PHỤ. Bài thơ của tôi đăng lên web PCT Đà Nẵng được nhiều bạn khen hay ( tôi không biết là khen thật hay giả ), nhưng Kim Thành th́ im lặng không một lời cám ơn xă giao. Tôi ức lắm nhưng chuyện đến đây xem như chấm dứt, tôi không c̣n bận tâm.
 
Thế rồi nửa năm sau, trong một lúc buồn buồn tôi vào xem mục lưu trữ về phân ưu trong web MTPCT, tinh cờ tôi thấy mấy ḍng báo tin "Giáo sư Trần Phước Hải, nguyên Giáo sư trường Trung Hoc Vơ Tánh Nha Trang và trường Đại Học Cộng đồng Duyên Hải Nha Trang, là phu quân của cô Nguyễn thị Kim Thành, cựu Giáo Sư trường Phan Châu Trinh Đà Nẵng... " Mắt tôi hoa lên, tôi giật ḿnh sững sốt, đâu ngờ cô Nguyễn thị Kim Thành, tác giả bài thơ BỖNG MỘT HÔM, chính là phu nhân của người anh kết nghĩa thân yêu thời thơ ấu của tôi khi hai nhà ở gần nhau cùng xóm. Anh tôi và tôi đă xa lạc mất nhau từ khi tôi đậu Trung Học Đệ Nhất Cấp năm 1958 và bây giờ biết ra th́ anh đă vĩnh viễn giă từ cơi thế. Để chắc chắn là tôi không lầm, tôi liền email cho chị Kim Thành, nội dung:" Thưa cô, Cô có nhà đó không ? Em có chuyện quan trọng cần hỏi cô". Chị Kim Thành trả lời rất vắn tắt :" Cô bận lắm... phải đi công việc gấp". Tôi viết thư như ra lệnh "Dù bận chuyện ǵ Cô cũng phải trả lời thắc mắc của em..." Và bắt đầu từ ngày đó chúng tôi đă trở thành Chị Em dù chưa hề thấy mặt nhau. Và cũng bắt đầu từ đó hai chị em đă trở thành đôi bạn THƠ để cùng nhau đi vào cơi thương nhớ h́nh bóng một người chồng dấu yêu, một người anh độ lượng đáng kính. Rồi có những lúc chúng tôi cùng làm thơ qua internet, câu thơ nhiều khi bất đồng ư kiến, nhưng kết quả th́ chị Kim Thành luôn luôn là người chiến thắng và tôi luôn luôn là kẻ chiến bại. Điều thú vị là người chiến thắng và kẻ chiến bại mỗi ngày mỗi cảm nhận được sự thông cảm sâu sắc hơn.
 
Nghe đến đây chắc quư vị đă rơ v́ sao có được sự kết hợp thơ Kim Thành - Tôn Thất Phú Sĩ trong thi phẩm BẾN ĐỢI.
 
Cũng xin nói thêm là từ khi gặp chị Kim Thành thơ của tôi đă chuyển hướng, chân thành hơn. C̣n chị Kim Thành th́ cảm thấy gần gũi với biển cả hơn. Chị yêu thơ biển của tôi, và đó cũng là lư do khiến tôi hăng say sáng tác nhiều bài thơ về biển sau này.
 
Bao nhiêu năm gắn bó với đại dương, đă để lại trong tôi nhiều kỷ niệm khó quên, là vốn liếng cho tôi viết thành thơ. Tôi nhớ ḍng nước mắt chảy dài trên gương mặt thất vọng đến tận cùng của Mẹ tôi ngày Người tiễn tôi ra bến tàu bắt đầu cuộc đời thuỷ thủ. Tôi nhớ nỗi xót xa cảm thấy như bị đào thải đến tội nghiệp của tôi ngày cuối cùng tôi phải từ biệt con tàu, xa ĺa biển cả trong nhục nhằn tức tưởi để bây giờ sống trong nỗi đợi chờ với tuổi đời chồng chất.
 
Sóng vẫn vỗ vào mạn thuyền già cỗi
Điệu ru mềm hôn mái tóc rong rêu
Ta và Thuyền lặng nh́n nhau lần cuối
Để ngàn đời ngơ ngác giữa âm xa...

 
Tôi đă ngậm ngùi xa biển và tôi đă làm thơ để được s̀́ông cùng biển bằng tất cả nổi nhớ của ḷng ḿnh.
 
Kính thưa quư vi,

Cuộc đời tôi có những bất ngờ rất kỳ lạ. Tôi không ngờ có ngày tôi đă làm thơ, tôi không ngờ tôi có được người chị thân yêu Kim Thành và tôi không ngờ có ngày hôm nay, được đứng trước Quư vị nói về thơ của minh và tỏ bày đôi lời tâm sự cùng Quư vị.

Một lần nữa xin cám ơn quý vị đã đến với Thi phẩm BẾN ĐỢI hôm nay. Chân thành cám ơn bạn Vương Thế Tuấn, Hội trưởng khóa 15 HQ. NHA TRANG - (Song Nam 2), đã từ San Jose xuống đây cùng các bạn đồng khóa chia sẻ niềm vui trọn vẹn cùng tôi.


Trân trọng kính chào quý vị.

 
Tôn Thất P Sĩ



Cô Kim Thành và anh Tôn Thất Phú Sĩ