Trở về trang VT-NTH


www.ninh-hoa.com
 



Hoàng Thị Hoa
Bút hiệu: Hoàng Hoa

- Sinh taị Huế (Thừa Thiên)
- Cưu học sinh Đồng Khánh. 
- Lập gia đ́nh năm 1961 với
  Giáo Sư Hoàng Thuyên.
- Có được 4 người con:
  3 trai và 1 gái.
- Đến Mỹ năm 1979.
- Hiện cư ngụ taị:  
  Redondo Beach CA
, Hoa Kỳ

  Email:   hoaandthuyen@gmail.com

 

 


                                         
                                       
 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 Tang Lễ Của Giáo Sư Hoàng Thuyên

Tác Phẩm Cuối Cùng

 

 

 

 

  

Kính thưa quư Thầy, quư Bác, quư Cô, D́ và các bạn. 

 

Hôm nay, ngày cuối cùng, thân tứ đại của Ba con c̣n ở trên thế-gian này, con xin thay mặt cho Mẹ con và hai em.  Kính lời cám ơn sự hiện diện của quư Thầy, quư Bác, quư Cô, D́ và các bạn hữu.

 

Sau đây gia đ́nh xin phép có đôi lời từ-biệt Ba con:

 

Thưa Ba.

 

Ba về với Phật quá đột ngột đă để lại cho Mẹ và chúng con biết bao thương tiếc.

 

 

Suốt đời Ba đă hy-sinh lo cho Mẹ và dạy dỗ các con rất chu-đáo, đầy đủ.  Từ việc nặng đến việc nhẹ Ba đều hứng đỡ.  Bên cạnh đó, Ba c̣n luôn gíup đỡ cho bà con xa gần và những người nghèo khổ, cũng như phát tâm thực hiện trùng tu các chùa nghèo, hẻo lánh ở thôn quê bên Việt Nam.  Từ đời và đạo Ba đă làm tṛn với khả năng của Ba.

 

Mẹ và chúng con rất hạnh phúc và hoan hỉ sống với đức độ và ḷng từ bi của Ba.

 

Chúng con mang ơn Ba và nguyện sống theo gương của Ba trong kiếp sống này.

 

Mẹ và các con, cháu của Ba đồng kính lạy.

 

 

 

 

Bài Điếu Văn Về Cậu Hoàng Thuyên

 

Kính thưa quư Thầy, Chư Tăng Ni,

 

      Quư vị quan khách

      Quư Bác, Quư Cậu Thím, và D́ Chú,

      Quư anh chị em cùng thân bằng quyến thuộc

 

Được tin cậu tôi qua đời vào Thứ Ba tuần trước là một hung tin mà cá nhân tôi, cũng như rất nhiều anh em trong họ rất bàn hoàn và đau đớn.  Ở trong nhà chúng tôi thường gọi Cậu Hoàng Thuyên là Cậu Bảy hay Chú Bảy.  Cậu là người em trai út trong gia đ́nh họ Hoàng.

 

Cậu Hoàng Thuyên lúc sinh thành là một người thầy giáo tại nhiều trường trung học ở Nha Trang, như trường Vơ Tánh, trường Đăng Khoa, trường Văn Học, trường Kim Yến, trường La San và trường Nữ Trung Học Nha Trang.  Cậu là người tận tụy với nghề nghiệp và trách nhiệm cùng các học sinh của Cậu.  Sau năm 1975, Cậu t́m cách đưa gia đ́nh vượt biên tị nạn.  Năm 1978, Cậu Mợ và 4 em họ của tôi đă vượt biển Đông đi tị nạn.  Những ngày tháng đầu trên đất Mỹ là những ngày mà Cậu Bảy phải phấn đấu để đi học làm electronic technician và đi làm nuôi gia đ́nh.  Tại sở làm, cậu Hoàng Thuyên rất cần mẫn và luôn giúp đỡ những người bạn cùng sở nên Cậu được mọi người quư mến.

 

Từ những ngày đầu trên đất Mỹ, cậu Hoàng Thuyên đă gửi tiền về giúp đỡ gia đ́nh, bạn bè và đạo hữu gặp khó khăn trong nước.  Sau này khi có phương tiện hơn, Cậu trở về mỗi năm để lo cho các chùa và cô nhi viện ở Việt Nam.  Cậu làm việc này âm thầm mà không cần ai khen mà cũng không sợ ai chê.  Cậu Hoàng Thuyên không chỉ niệm kinh Phật, mà cậu sống đời sống của một người cư sĩ.

 

Cậu tôi lúc nào cũng lo cho Mợ và các em tôi được an toàn, có tinh thần vững mạnh, và có cơ hội được học hành đến nơi đến chốn.  Có lẽ tinh thần tận tụy với gia đ́nh và cố gắng để học hành là một tính tốt mà Cậu đă để lại cho các em tôi.  Cậu Bảy luôn lo lắng cho Mợ Hoa, từ việc làm đến tinh thần của Mợ.  Cậu là người cha luôn lo lắng và thương yêu và đùm bọc các con ḿnh.  Cậu là cột trụ trong cái gia đ́nh bé nhỏ của Cậu.  Khi em Hoàng Vũ của tôi qua đời trong một tai nạn phi cơ, Cậu lại là người đă giúp đỡ Mợ và các em của Vũ để chấp nhận sự mất mát lớn lao trên và tiếp tục sống theo tinh thần Đạo Phật.  Cậu Bảy là người chồng và người cha luôn thương yêu và hy sinh cho vợ con ḿnh.

 

Đối với các cháu trong nhà, cậu là một người cậu rất dễ mến và đầy ḷng vị tha.  Cậu luôn luôn có những lời khuyên nhũ khi chúng tôi có những chuyện buồn ḷng kể lại cho cậu nghe.  Cậu cháu tôi hay nói chuyện về quốc gia và vận mệnh đất nước.  Lời khuyên của cậu Bảy làm cho tôi cảm nhận ḷng thương yêu của cậu đối với đại gia đ́nh họ Hoàng và cho đất nước.  Cậu không trách móc ǵ ai, cậu chỉ nở một nụ cười bao dung, tha thứ và chấp nhận cho tất cả những chuyện ǵ không tốt không lành.  Cậu khuyến khích tinh thần con cháu, trong khi chính cậu là người phải nhận lănh những thiệt tḥi của định mệnh.

 

Có lẽ h́nh ảnh đẹp nhất của cậu Bảy trong trí óc của tôi là nụ cười của Cậu.  Mất Cậu, là mất đi một người để hàn huyên tâm sự.  Mất Cậu là mất dịp nghe tiếng nói chậm răi và hiền hào của Cậu.  Mất đi Cậu là mất dịp nh́n được nụ cười bao dung tha thứ của Cậu.

 

Những mất mát trên thật ra không thể so sánh cùng sự mất mát tô lớn của Mợ Hoa và các em Hoàng Văn, Hoàng Mimi, Hoàng Long và vợ là Hoàng Đan Thanh cùng 2 cháu nội của Cậu.   Từ nay Cậu Bảy sẽ vắng bóng trong gia đ́nh, nhưng Cậu đă để lại ḷng thương yêu đùm bọc lại cho Mợ và các con các cháu của Cậu.  H́nh ảnh của một người chồng can đăm và thương yêu, một người cha đáng kính luôn lo lắng cho con cháu, một người Cậu bao dung, và người đạo hữu tốt luôn luôn ở với tất cả chúng ta.

 

Có lẽ đó là những ǵ Cậu Hoàng Thuyên mong mơi chúng ta giữ lại khi chúng ta nghĩ về Cậu.

 

 

 

THẦY HOÀNG THUYÊN

 Thế danh: HOÀNG THUYÊN

Pháp danh: TUỆ PHÁP

 

1935 (Ất Hợi) - 2007 (Đinh Hợi)

 

Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản

Bạch vân thiên tải không du du...

 

Thầy sinh năm Ất Hợi 1935 tại làng Mông Dưỡng, tỉnh Quảng Điềm, Trung Việt, Việt Nam, con của ông Hoàng Đài và bà Tôn Nữ Thị Sa. Thầy lập gia đ́nh với cô Hoàng Hoa, và được 3 con trai, Hoàng Vũ (mất), Hoàng Long, Hoàng Văn và con gái Hoàng Hoa Mi, thầy có một cháu nội gái tên Hoàng Tịnh Nhi và cháu nội trai Hoàng Tỉnh.

                                

Thầy nguyên là giáo sư Vạn Vật các trường trung học tại thành phố Nha Trang,

bắt đầu dạy Trường Nữ Trung Học Huyền Trân năm 1961, qua  năm 1962  dạy tại trung học  Vơ Tánh đến 1978 và các trường Trung hoc Văn Học, Văn Hóa, Đăng Khoa, Kim Yến và Trung Tâm Giáo Dục Hàn Thuyên.

 

Năm 1978 cùng gia đ́nh vượt biên, sau 25 ngày lênh đênh trôi dạt trên biển, được  tàu Đài Loan cứu giúp, tạm cư tại đây 9 tháng và Thầy đặt chân đến Hoa Kỳ vào ngày July 4, 1979.

 

Bắt đầu cuộc sống mới, Thầy cư ngụ tại Huntington Park, cùng hiền thê đi học ở đại học Long Beach. Sau khi ra trường, t́m được việc làm, Thầy đưa gia đ́nh dọn đến Burbank.

 

Vài năm sau, trưởng nam Hoàng Vũ gặp tai nạn qua đời, Thầy đau buồn, chán nản xin về nghỉ hưu sớm.

 

Năm 1997, Thầy xuống ẩn cư tại Redondo Beach, chuyên tâm đào sâu giáo lư đạo Phật và sống đời một cư sĩ tại gia, như câu thơ Tuệ Trung Thượng Sĩ:

 

trời đất liếc trông hề sao thênh thang

chống gậy rong chơi hề phương ngoại phương

hoặc cao cao hề mây đỉnh núi

hoặc sâu sâu hề nước trùng dương

 

cũng vào thời điểm này Thầy trở lại với những tảng màu sắc, giá vẽ, bút lông, một năng khiếu ấp ủ và bộc phát  từ thuở đầu đời. Trong khoảng thời gian từ 2000 đến 2004, Thầy theo học trường El Camino, chuyên về sơn dầu và chân dung.

 

Bên cạnh hiền thê tài sắc vẹn toàn, chiều chuộng săn sóc Thầy như chim liền cánh như cây liền cành, sống tại thành phố biển thơ mộng, mà ngày ngày cùng thức dậy với ánh triêu dương, chiều tà nh́n ngắm tịch dương hồng, đêm xuống kề cận tiếng Bát Nhă Tâm Kinh, sắc tức thị không, không tức thị sắc, đây chính là đoạn thời gian, Thầy có sức sáng tác mănh liệt trong một cuộc sống mẫu mực và khuôn thước. 

 

Tài hoa của Thầy để lại trên những bức tranh sơn dầu dựng quanh nhà, nh́n ngắm tranh Thầy, người thưởng ngoạn thấy sự tỉ mỉ, đôn hậu nhưng vẫn ẩn chứa nét lăng mạn tài hoa.

 

Hơn mười năm trở lại gần đây, đặt trọng tâm vào câu kinh tiếng kệ, Thầy Cô nhiều lần về Việt Nam trùng tu các ngôi chùa hẻo lánh, giúp đỡ người nghèo khó và làm nhiều công việc phúc đức. Thầy có nguyện vọng rất đẹp vào những ngày cuối đời,

là mỗi số tiền thâu được từ tranh vẽ chân dung Thầy dùng vào việc chữa bệnh cho các trẻ em bất hạnh.

 

Thầy sống ngay thẳng, nghiêm túc, cần mẫn và đạo đức. Suốt một đời tận tụy hy sinh cho vợ con, thương yêu đùm bọc cho con cháu, thân bằng quyến thuộc lúc sa cơ lỡ vận. Sau hơn 17 năm dạy học, thầy có hàng ngàn môn sinh nam nữ.

 

Thứ tư, ngày 18  tháng 7, 2007, vào lúc 1 giờ 25 sáng tức ngày 5 tháng 6 năm Đinh Hợi, Thầy bị tai biến mạch máu năo và qua đời, thọ 72 tuổi. Lục lại di cảo lúc c̣n sinh tiền, gia đ́nh t́m thấy những hồ sơ từ thiện c̣n đang dang dở. Thầy ra đi, để lại niềm thương tiếc khôn nguôi cho gia đ́nh, thân hữu và toàn thể môn sinh.

 

Xin chân thành cảm tạ quư vị đă đến cầu nguyện

và tiễn đưa linh hồn Ông Nội, Cha, Chú, Thầy chúng tôi

về nơi An Lạc

 

T́nh cảm trân trọng và chân thành của quư vị dành

cho gia đ́nh Thầy chúng tôi là nguồn an ủi vô cùng to lớn.

Trong lúc tang gia bối rối,

không tránh khỏi được những điều vụng về thiếu sót,

kính xin quư vị niệm t́nh tha thứ.

 

Cựu môn sinh Văn Học 74-75 Ngọc Dung ghi lại

 

 

 

 

 

 

 

July 24, 2007  1:00pm

 

càn khôn hàm sang di

(trời đất ngậm ngùi nỗi thương đau)

thơ Đỗ Phủ

 

thưa Thầy, em xin tường thuật lại buổi lễ phát tang thầy Hoàng Thuyên

 

một giờ trưa thứ ba - ngày 24 tháng 7 tại Rose Hills, em đến sớm, hơn 30 phút sau Ḥa Thượng Chân Minh chùa Liên Hoa ở Santa Ana và một số thầy chùa Việt Nam ở Los Angeles đến làm lễ chủ tŕ

 

thầy Thuyên vẫn chưa được đặt nằm vào áo quan

hoa thơm rực rỡ ngập pḥng, nhiều hoa đẹp và trang trọng lắm, em thấy của các

trường Vơ Tánh, Nữ Trung Học, và nhiều hội đoàn khác

em lại gần thầy Thuyên, cúi đầu chào thầy và nói  " thưa thầy con mới đến,"

 

thân quyến chưa đến đông nên em có thời gian đứng tâm sự với thầy khá lâu,

thầy mặc áo tràng nâu, chân mang vớ trắng hai bàn tay để trên ngực, mười đầu móng tay bầm tím, những ngón tay một thời cầm phấn trắng, lau bảng đen, nâng bút lông dàn trải tài hoa của ḿnh trên mặt vải bố, bây giờ lặng lẽ đan vào nhau b́nh thản nhẹ nhàng

 

đứng cạnh thầy, em không buồn, không khóc, em chỉ thấy sự trống rỗng và cô quạnh trong tâm hồn ḿnh

 

em thấy nét mặt thầy xa lạ, có lẽ do sự trang điểm của nhà quàn, thầy vốn cao lớn, bây giờ nằm yên, trông tịnh lặng, gọn gàng

 

buổi lễ tụng kinh cầu siêu hơn một tiếng đồng hồ, sau đó ḥa thượng Chân Minh cầm nụ hoa  cẩm chướng đỏ rắc nước phép trong áo quan, và mời hai nhân viên nhà quàn nâng thầy đặt vào trong, chính tay em giúp Ḥa Thượng Chân Minh đội mũ Tỳ Lư, phủ chăn  Đà La Ni cho thầy

 

lúc nào cô Thuyên cũng xinh đẹp, nhưng đặc biệt hôm nay, dưới tấm áo sô gai mầu trắng, trông cô lại càng xinh đẹp hơn ngày thường, cô để bên cạnh Thầy quyển kinh Lăng Nghiêm bé tí hon làm hành trang lên đường, cô cũng để trên ngực thầy những cành hoa hồng vàng, biệt hiệu của cô Hoàng Hoa, t́nh yêu của cô sẽ măi măi cùng bên cạnh Thầy ở bên kia thế giới

 

em kéo chăn Đà La Ni phủ ngay ngắn, thẳng thớm và giắt xuống cạnh góc áo quan,  ḥa thượng Chân Minh đưa mắt liếc chừng em, như thầm  bảo= sao con khó tính thế, tấm chăn phẳng phiu vậy là được rồi, sao con cứ vuốt ve măi

 

hơn 30 năm trước em học với thầy, ngồi ở dưới nh́n lên bục gỗ lắng nghe lời thầy giảng, thỉnh thoảng thầy tṛ lại nói chuyện tử vi,em có đâu ngờ chính tay em  giúp ḥa thượng  đội mũ, phủ chăn cho Thầy ở phút cuối đời,  bỗng dưng em cảm thấy ấm ḷng v́ em tỏ bày được ḷng thương kính đến với thầy,  thầy ơi, thầy có biết hay chăng?

 

  

July 26, 2007, 9 giờ sáng

đưa người, ta không đưa sang sông

sao nghe như tiếng sóng trong ḷng 

(tống biệt hành)

 

thưa Thầy, em xin tường thuật lại ngày tiễn đưa thầy Hoàng Thuyên

 

trọn đêm thứ tư em cứ trằn trọc thao thức măi, gần sáng thiếp được một tí th́ đă 6:47 phút, em chờ đến 7:30 phone cho Long và dặn Long nhớ cầm theo cặp kính đeo mắt để nếu thầy cần đọc sách cũng có sẵn, nhưng Long cho hay, áo quan đă đóng từ chiều hôm trước

 

9 giờ sáng em có mặt tại SkyRose chapel, nghĩa trang quá rộng lớn, em đă đi lạc ḷng ṿng trên những ngọn đồi măi đến cả 15 phút, SkyRose là một kiến trúc tráng lệ và vĩ đại dựng trên ngọn đồi cao bát ngát chập chùng, 9:30 buổi lễ bắt đầu với các thầy từ chùa Việt Nam, anh Lưu Ngọc Chương cựu môn sinh Vơ Tánh 1963

giúp em đọc bài điếu văn v́ em quá mệt không đọc nổi

 

sau hơn 1 giờ đồng hồ, buổi lễ kết thúc, tất cả thân hữu theo sau áo quan đến nơi hỏa thiêu,với câu kinh cầu nguyện Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật để trợ lực cho thầy

 

em thấy Cô đứng trước pḥng thiêu, bờ vai nhỏ bé khoác tấm áo tang thật lẻ loi tội nghiệp, ngày xưa, bất cứ đi đâu, bất cứ làm việc ǵ, luôn luôn lúc nào cũng có thầy kề cận bên cạnh cô, đây là giờ phút duy nhất, cô đứng một ḿnh, em thật mủi ḷng, không ngăn được sự cảm xúc và đau ḷng, em đă tiến đến ôm vai Cô và hai Cô tṛ cùng đưa tay nhấn nút vào lúc 11:15 phút

 

đây là giây phút tê tái năo nuột nhất, tất cả mọi người đều thổn thức và riêng em th́ ràn rụa, sau cánh cửa sắt, phân ly thầy với thế giới trần ai, thầy đă thực sự đoạn tuyệt ĺa khuất chúng ta rồi

 

em bịn rịn quyến luyến quá, không đành ḷng xa thầy, nên cứ lảng vảng trước cửa ḷ

và em cũng là người cuối cùng rời pḥng hỏa thiêu

 

trong 3 tiếng đồng hồ, với sức nóng 1800 độ Fahrenheit, thầy đang trở về với cát bụi,

chiếu theo di nguyện, tàn tro sẽ được thả xuống trùng dương

 

  

Thị thùy ? Ngă bất thị thùy

Thị sơn đầu lộ thị tùy phong vân

Thủy lưu nguyệt chiếu man man

Thiên niên nhược hữu hựu hoàn lai vô.


Là ai ? Ta có là ai,
Là sương đầu núi, là mây lưng trời.
Nước trôi trăng chiếu bời bời,
Ngàn năm nếu đă có rồi cũng không.

 

Ngọc Dung, Văn Học 72-75 Nha Trang

 

 

 

 

 

 

 

 Một Nhánh Trầm

September, 2007

 

 

Từ phút trước phút sau không c̣n nữa

Anh vội vàng rời bỏ cơi trần gian

Bỗng nh́n anh, anh bất động hoàn toàn

Em chết lịm giữa cơn mưa hồng thủy

 

Anh nằm đó, áo nâu dời mộng mi

Vẻ mặt an b́nh, cốt cách đạo nhân

Trong phút giây anh rũ sạch bụi trần

Em ở lại bơ vơ chiều trần thế

 

Anh nhớ chăng phấn thông vàng Phổ Tế *

Gió vi vu vờn hoa nắng lung linh

Nhánh trầm xưa t́nh ta vừa chớm nụ

Ủ phấn vàng t́nh đẹp măi thiên thu

 

Em đặt nhẹ đóa Hoa Vàng lên ngực

Lạnh bàn tay ôi kiếp sống mong manh

Trọn một chữ t́nh em gửi theo anh

Đời cô độc ôm gối sầu kỷ niệm

 

Em lẽo đẽo theo cổ quan chậm bước

Tiếng kinh cầu trầm bổng giữa thinh không

Đoàn người đưa bềnh bồng như mây nước

Điệu nhạc buồn d́u dặt khúc phân ly

 

Em Bấm nút anh ơi hồn lảo đăo

Biến anh thành tro bụi thế gian đau

Khói bay lên, lên măi tận trời cao

Để ḥa nhập cùng hư không vô tận

 

Theo di nguyện, tàn tro em xin rải

Vào trùng dương tứ hải rộng thênh thang

Làm xanh tươi cho những nhánh rong vàng

Phù hư một nắm tàn tro kiếp người

 

 

Hoàng Hoa

 

 

 



* Tên một ngôi chùa ở Huế

 

 

 

 

 

 

Anh vẽ tranh em tuổi hai mươi

Nét sơn mầu nhiệm hăy c̣n tươi

Mà anh đă ra người thiên c
Ở lại ḿnh em suối lệ khô

 

 

Anh vừa vẽ xong bức tranh trên tối hôm trước, chiều ḥm sau bi tai biến.

Đây là tác phẩm cuối cùng của anh.

 

 

Hoàng Hoa

July 18, 2007