Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com



 

 Trần Thanh Thiên
Bút hiệu: MỤC ĐỒNG

   Người làng B́nh Thành,
xă Ninh B́nh.

 Cựu học sinh trường
Trung Học Nguyễn Trăi
niên khóa 1992-1995.
YÊU Và Bị YÊU

 



Hiện đang du học
tại Delhi, Ấn Độ.

 

 

 

 

 


QUẢ CAU NHO NHỎ

Mc Đồng

 

“Miếng trầu là đầu câu chuyện”, hơn thế nữa, miếng trầu c̣n là nơi gửi gắm những tâm t́nh cái thuở mới nh́n nhau, những mối duyên đôi lứa, cũng là nhịp cầu mà qua đó thể hiện bàn tay khéo léo của người phụ nữ.

 

Bây giờ, chẳng c̣n mấy ai ăn trầu. Trong lễ cưới, đôi khi họ hàng sắm ra cổ trầu mâm cau cũng chỉ cho đủ bộ đủ lễ. Trên bàn gia tiên, đĩa trầu cau cúng tưởng ông bà nhiều khi héo khô, mà các cháu không ai chịu ... “thụ lộc”.

 

Mục Đồng tuy không phải là người cổ xúy cho cái đạo ăn trầu, nhưng có lẽ hồi học ở Huế, thường gần gũi quư ôn, quư mệ, quư o, quư mụ trong các dịp giỗ chạp … khi mô cũng có đĩa cau trầu kèm bên bánh nước. Nhất là vào dịp chạp tháp tổ Liễu Quán, gặp mùa lạnh với những giọt mưa phùn đặc trưng Huế bay bay, gởi cái lạnh thấu vào trong da thịt, một miếng trầu đưa vào miệng nhai th́ ấm hẳn người lên. Có khi hết miếng này, một miếng khác lại được đưa vào miệng, đến miếng thứ tư, v́ mới biết ăn mà, hai bên má nóng bừng, người thấy “tưng tưng” (từ ngữ của anh Vơ Ngọc Thành), cảm giác rất thích.

 

Ăn trầu là một nét văn hóa, văn hóa này gắn liền với truyền thống cổ xưa của ông bà ta, chứ không chỉ là thói quen dành riêng cho các cụ già. Tuy nhiên, nếu ai thấy nhà chùa ăn trầu mà bảo giống cụ già th́ cũng có sao. Ḿnh c̣n trẻ trung ǵ nữa đâu.

 

Hôm trước, có dịp đi Tuyên Quang, ghé ngang hàng trầu, làm vài miếng, Mục Đồng được chị hàng trầu giới thiệu cách têm trầu cánh phượng. Cách trang trí này tuy đơn giản nhưng quả thật là rất hay, rất đẹp. Nếu không để ư, th́ sau này hỏi trầu cánh phượng là ǵ, chắc chẳng c̣n mấy ai biết. Chúng ta cũng nên duy tŕ để giữ ǵn một nét văn hóa chân chất, mộc mạc.

 

Bước đầu chuẩn bị: cau, lá trầu, vôi, rễ cây chay, cánh hoa hồng đỏ tươi, dĩ nhiên là có dao, kéo. Đặc biệt, dao dùng bổ cau phải thật sắc, lưỡi thật mỏng, th́ nhát cắt mới ngọt, miếng cau mới xinh (ông bà ta có câu “sắc như dao cau” mà).

 

Xếp lá trầu gập vào dọc theo sống lưng lá trầu và cắt 

Lá trầu sau khi cắt 

Quệt vôi trên sống lưng 

Gấp 2 lá giữa, bẻ ngược 2 cánh ngoài 

¼ quả cau được cắt và xếp vỏ ngược ra hai bên 

Một miếng vỏ rễ cây chay được tỉa thành đuôi phượng

 

Gắn lá trầu, vỏ cây và cánh hoa hồng vào phần
chẻ của vỏ cau …
 

Để thành h́nh cánh phượng (mặt sau và trước)

Trang trí vào đĩa, nh́n rất đẹp 

Sau khi thưởng thức tài tỉa tót trang trí bởi đôi bàn tay tài hoa khéo léo của cô hàng trầu, nhà chùa xếp vài “cô” phượng cho vào túi mang theo. Thế là trên xe từ Tuyên Quang về Hà Nội, đôi môi cứ hồng, đôi má cứ đỏ, dù chẳng xấu hỗ với ai cái ǵ.

Đang viết bài này, mà trong miệng vẫn âm ấm hơi trầu. Bên cạnh, thầy bạn cũng đang lép nhép tự têm cho ḿnh một miếng trầu khi có dịp đi ngang ghé pḥng.

Cửa pḥng em luôn rộng mở để mời thân hữu nào ghé chơi. Trà luôn thơm và trầu luôn tươi.

Và đây là chiếc cơi trầu xinh xinh của nhà chùa (chụp bằng điện thoại nên chất lượng xấu, thông cảm).  

 


   Mục Đồng
 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com