Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com



 

 Trần Thanh Thiên
Bút hiệu: MỤC ĐỒNG

   Người làng B́nh Thành,
xă Ninh B́nh.

 Cựu học sinh trường
Trung Học Nguyễn Trăi
niên khóa 1992-1995.
 

---˜ ] ---

Hiện đang du học
tại Delhi, Ấn Độ.

 

 

 

 

 


NHỮNG NGƯỜI CHỊ

Mc Đồng

? ˜ { @

Chị sinh ra vào trước cuộc chiến, con nhà khá giả sang trọng. Cuộc đời chị tưởng chừng như hoa trải gấm, như thảm đón chân. Nhưng đùng một cái chiến tranh lan về từng ngỏ ngách của đường phố, từng khóm trúc chậu hoa. Thời thế đă bắt chị phải gót chân son nhuốm bùn nhân thế, bàn tay tiên in vết thẩm thời gian. Xa quê hương thiết tha bao nỗi nhớ, trở về chốn xưa ḷng nặng sầu riêng mang. Dù ngày nay chồng con đă đề huề êm ấm, nhưng sao đâu đây man mác nổi buồn, v́ chị hiểu ra rằng, ôi có chăng chỉ là trách nhiệm, khi chồng con như nợ đời trước phải trả đời nay. Dẫu sao, được làm mẹ những thiên thần khả ái, cũng là t́nh là nhiệm vụ thiêng liêng. Dù vắng xa chồng ngày càng cách trở triền miên, nhưng bên chị đă có nụ cười hiền và thơ ngây em bé.

Chị năm nay đă gần vào tuổi 50, dáng dấp gầy hao, thân mang nhiều bệnh tật, nhưng tâm hồn và nhiệt huyết gắn liền với những trang giáo án và những cuốn giáo khoa. Đường chị đi không trải thảm hồng nhung, bàn tay lạnh không người sửi ấm. Có vài đứa học sinh thân thiết, yêu và thương cô đôi khi thấy chạnh ḷng, ngỏ ư hỏi thăm có cô đơn chăng cô hỡi?! Chị chỉ mỉm cười như vốn bấy lâu nay: T́nh yêu của cô tuy không riêng cho một người tṛn câu chung thủy, nhưng nó đă liền cành cùng những trái tim son. Từng lớp người nối tiếp đi qua, mỗi sự thành công trên đường đời gắn liền với sự mỏi mong và trái tim thiết tha của chị.

Chị không sắc nước hương trời như Kiều, Vân nhị nữ, không hùng dũng hiên ngang như Bà Trưng, Bà Triệu, cũng không quyền cao chức trọng như Tiểu B́nh, Mỹ Hoa; chị chỉ là một phụ nữ b́nh thường mang dáng dấp người con gái Việt Nam gắn liền với đồng quê cỏ cháy. Gia cảnh bần hàn, chị lớn lên cùng bờ đê gánh thóc. Học hành vừa đủ biết chữ để nắn nót những ḍng thư đầu đời cho anh chàng hàng xóm khi hai người chung nhịp đập con tim. Chị cũng đi đến hôn nhân, sinh hai đứa con tṛn trịa như ông Thần Tài và ông Địa. Chồng chị vốn cũng quê mùa, có biết đâu văn chương bay bướm, có ǵ là nghĩa cử thượng lưu, hằng ngày chỉ biết thắp nén hương thơm cùng mâm quả, cục đường mà cầu may với hai vị thần Gia Nội, riết hồi hai vợ chồng liên tưởng thế nào lại ví cho hai cục cưng cưng. Cứ thế ấy, dẫu sao chị cũng là người măn nguyện, bởi chị biết không tham cầu là hạnh phúc và giàu có nhất đời.

 

Chị khi xưa cũng mong muốn ḿnh lớn lên vinh quang sự nghiệp, nhưng thời thế không thương, nhân duyên đổ vỡ, phải lặn lội thân c̣, đảm trách vai mẹ hiền cho những đứa em thơ. Gia cảnh yên bề, chị mới lo đến lương duyên của chị. Dẫu mong muốn có một thằng cu để tṛn nụ cười với bà con cḥm xóm, nhưng hai đứa con gái vẫn là những thỏi bạc, cục vàng cho chị, khi biết rằng “trọng nam khinh nữ” chỉ là quan niệm cổ hủ của ngày xưa. Chị không vui và tự hào sao được, dù con của ḿnh là “thập nữ viết vô” nhưng sức học và sự siêng năng vượt trội hơn tất cả những người xung quanh mà chị từng biết. Chính chị ngày xưa mong muốn biết được một tiếng Tây, Tàu nào có thể, bài kiểm tra đầu tiên viết ba cái en-lờ cho một chữ hello. C̣n bé gái ngày nay học mấy năm liền cấp 2, điểm trung b́nh 10/10 chẵn chẵn. Cái con số sao mà tṛn trịa đáng yêu, nó không méo mó và chua cay như những hạt điều mà chị lănh ở xí nghiệp về cặm cụi bóc vỏ hằng ngày để kiếm được tiền lương vài trăm đồng một kư. Vất vả gian nan là thế, tay đau mặt tối là thế, nhưng mỗi lần thấy con thon thả, xinh xắn trong chiếc áo dài nữ sinh là ḷng chị lại bừng lên một niềm hạnh phúc vô biên khôn tả. Cái h́nh ảnh ngày xưa chị mong ước biết chừng nào, giờ chị đă thực hiện được cho sự nối tiếp của ḿnh. Ôi! Một sự truyền thông vĩ đại! Chị rất b́nh thường nhưng không hề tầm thường.

Chị sinh ra bằng t́nh thương của Chúa, được nâng đỡ bằng giọng nói nghiêm từ chia ngọt sẻ bùi của Papa kính kính yêu yêu, và ṿng tay ấp ủ mẹ hiền với t́nh thương hiến trọn dâng lên mẹ Maria cứu thế. Trong chị không có phân biệt niềm tin tôn giáo, chỉ có t́nh thương yêu đồng loại chan ḥa. Chị đi khắp nơi, hang cùng ngơ hẻm, để thực hiện nghề nghiệp thiêng liêng, đem lại cho mọi người những đôi mắt sáng trưng, nh́n rơ ánh hồng mai khi mặt trời vừa ló dạng, hay sự bí hiểm kỳ ảo của vầng mây lúc hoàng hôn. Niềm tin kính dâng lên Chúa trời là cao cả, nhưng không bằng hạnh phúc tuyệt vời khi chữa lành cho đôi mắt của một người, và chính họ nói với chị một câu chân thành: “Bác sĩ ơi! Mắt em đă sáng thật rồi! Em vui quá!” Vâng, niềm vui của bệnh nhân là hạnh phúc và niềm tin của chị.

 

Chị cũng có niềm tin tôn giáo, và may mắn hơn được sinh ra trong một gia đ́nh giàu truyền thống Phật giáo ngàn đời. Lớn lên vừa đủ tuổi thanh xuân, chị gát lại t́nh yêu thương, dấn thân và cửa Phật, không phải như ai kia thường lầm hiểu là khi nào lỡ bước tơ duyên mới nương chốn Từ Bi như Lan khi không c̣n Điệp. Đường chị đi là một sự lựa chọn tuyệt vời. Nó gắn liền với công hạnh Từ Bi, xả kỷ vị tha, yêu người cứu vật. T́nh yêu đối với một người chỉ là giả tạm, phù du, thoáng có đó rồi lại mất đó, chỉ hẹp ḥi trong ganh tỵ ghen tuông, không bằng t́nh yêu thương của Đức Thế Tôn trao lại cho muôn người muôn vật, và sự yêu thương của Di Mẫu Kiều Đàm trong tỉnh giác muôn phần. Ánh mắt từ bi và bàn tay nhân ái của chị cùng với bao nhiêu phụ nữ khác trên khắp hoàn cầu đang ngày mỗi ngày tô son điểm phấn và tỏa những ngát mùi hương thơm đức hạnh, nét đẹp thuần chơn, không giới hạn ở sự ḷa loẹt ngất ngây của thường thường nữ sắc.

 

Chị có mẹ mà không cha. Cha là ai chị chưa từng biết mặt, hoặc năm tuổi, mười lăm, hoặc ba mươi bốn chục, nhân dịp t́nh cờ nào đó chị nhận diện người cha ruột thịt thân yêu, hoặc vĩnh viễn bí mật được mang theo Mẹ hiền là người thân duy nhất xuống chốn tuyền đài. Hoặc cũng có cha, nhưng chị chưa bao giờ hưởng được một sự quan tâm nâng đỡ v́ cha ḿnh nặng nợ nhiều phương, hay trái tim yêu nhiều hơn một người phụ nữ. Khi mẹ quằn quại sinh chị ra, th́ cha đang vướng víu trong ṿng lao lư, cải tạo, ngục h́nh… Cái tên của chị cũng mong manh như hơi thở mẹ hiền đang lúc “vượt cạn”, và cũng do chính mẹ đặt cho, v́ mẹ nào có cơ hội gặp cha. Dù thiếu một nửa t́nh thương, chị vẫn lớn lên như bao nhiêu cô gái khác, mẹ một ḿnh hai vai nuôi nấng gia đ́nh, nên chị cũng giúp mẹ gánh vác thêm một phần công lao của cha hiền đang vắng mặt.

Cơ hội đẩy đưa, chị cùng người thân sang xứ người lập nghiệp. Chị vào trường học tập, tạo dựng công danh; hoặc nhờ cơ sở của chồng, chị cũng ăn nên làm ra những đồng tiền chính danh bằng sức lao động của ḿnh. Tiền kiếm được tuy khá hơn trong nước nhưng đâu phải dễ dàng, thế mà có bao nhiêu chị cũng dành để hướng về những mảnh đời bất hạnh. Nay hội hè này, mai tổ chức nọ, v́ liên kết được với ḷng từ ái vô biên của chị, có việc ǵ cũng kêu gọi, sẻ chia. Chị sẵn sàng ra tay đóng góp như thể chưa một lần được giúp cho ai. Mỗi lần làm việc thiện là chị thấy hoàn toàn mới mẻ, bởi cho đi rồi, chị đâu lưu lại trong tâm hồn. Ai là người cho, là người được cho, và của đem cho… tất cả đều vắng lặng như mặt nước hồ thu. Tuy không ǵ là dao to búa lớn, nhưng tấm ḷng cao cả này mới đúng nghĩa là hy sinh, là t́nh thương, là nhân ái. C̣n hơn ai kia tự xưng là tu mi nam tử, mà suốt ngày đấu đá tranh đua, quyền thế, danh thơm, thế gia, chính kiến… những thứ phù du bọt nước, chẳng dính dáng vào đâu. “Thủy đích tuy vi tiệm doanh đại khí”, làm việc “nhỏ nhỏ” như chị thôi, nhưng bằng cái ḷng thực sự, c̣n hơn “việc lớn” kia mà chỉ là một sự hô hào, vô bổ lắm thay!

Chị không là ǵ cả, nhưng chị hóa thân vào khắp sơn hà. Nơi đâu có t́nh thương, có những h́nh ảnh nhu ḿ, khả ái, nơi đó có chị. Tôi sinh ra và lớn lên bên cạnh bao nhiêu người, đồng sinh sống trong mối tương quan duyên khởi. Chị cũng là một mắc xích trong ṿng duyên khởi đó. Chị đă cùng bao nhân duyên khác hỗ trợ nên dáng vóc h́nh hài. Đến hôm nay, khi tôi lặn lội tha phương t́m cầu học hỏi, chị vẫn âm thầm lo lắng, nơi quê hương hay xứ người, bằng tấm ḷng hay tiền bạc, những quyển sách gởi mua hay những món quà vô giá, từng cuộc điện thoại hỏi thăm hay những lá thư chân t́nh khuyến khích, v.v. nhờ những người chị như thế mà đường đi được ngay thẳng hơn, thuận tiện hơn, vững bước hơn. Tôi nhiều lần xuưt gục ngă, nhưng nhờ những h́nh ảnh người chị như thế, đă đứng lên và tiếp tục cuộc hành tŕnh.

Tôi có thể cầu nguyện Bồ tát Quán Thế Âm, tôi có thể cầu xin đức Mẹ Maria, tôi có thể thắp hương khấn vái nhiều đấng thiêng liêng trong vai Thánh Nữ như thế, nhưng dẫu sao các Ngài vẫn ở xa tôi, hay ở trong tôi từng phút giây mà tôi chưa nhận diện. Ở đây, và nơi này, tôi có những người chị bằng xương bằng thịt, có thể lắng nghe, có thể xẻ chia, và giúp tôi nhiều thứ, đủ để tôi tưới mát bổ trợ cho sự khô cằn tâm khảm của một khách lữ hành trên sa mạc hoang vu. Và như thế, chị đă đóng tṛn vai một người cho tôi cầu nguyện.

Tôi rất kính phục, ngưỡng mộ và thương yêu Chị!

 


? ˜
{ @

           q mục đồng

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com