Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com



 

 Trần Thanh Thiên
Bút hiệu: MỤC ĐỒNG

   Người làng B́nh Thành,
xă Ninh B́nh.

 Cựu học sinh trường
Trung Học Nguyễn Trăi
niên khóa 1992-1995.
 



Hiện đang du học
tại Delhi, Ấn Độ.

 

 

 

 

 


MỤC ĐỒNG
TỰ TRUYỆN - Hồi 3
 

Mục Đồng

 

VUI BUỒN ĐỜI CHỎM

 

Sớm mơ chiều chuông, tương chao thấm nhuần đời tiểu.

Ngày qua tháng lại, kinh kệ thú hướng nẽo chân.

 

Mỗi ngày trôi qua, chú tiểu mục đồng càng thừa bẩm tinh hoa trời đất, mặn nồng mùi vịt lội Ninh Hoà. Mỗi tối ngủ lấy tay xoa xoa đỉnh đầu nhột nhột. Chú thích cái cảm giác nằm xuống nhấc lên như áo gối dính theo đầu. Cảnh rừng núi Ḥn Hèo, về đêm im ắng, tiếng sói tru, tiếng suối chảy rùng rợn hoà lẫn mộng mơ. Chỗ vắt khăn lau mặt nơi song cửa sổ của nhà trống, giữa nơi tấm phản chú ngủ xuống nhà bếp, cũng là một sự run rẫy ơn ớn những đêm đầu ngủ dậy đi rửa mặt.

Hồi ấy, chùa Tiên Du chỉ là ngôi nhà thấp bé, nhỏ nhoi, không được cao sang nhiều tầng lầu, và nhà ngang lối dọc như bây giờ. Thầy tṛ trong nhà trên dưới chưa được chục người, chỉ có thầy trụ tŕ và thầy Hải có pḥng riêng, c̣n các chú tiểu lớn cũng như nhỏ, chóp hay không chóp, tối về cứ lăn tạm ra hiên, treo mùng mà ngủ, hay chen nhau hai, ba người trên tấm phản gỗ ǵ chẳng biết tên, nước lên sáng loáng. Chùa này chỗ nào mà chẳng sáng loáng, v́ "ông thầy Tha" nổi tiếng kỹ tính mà. Đừng ai thắc mắc tại sao Mục đồng (hay Ư Văn cốc chủ) kỹ tính nhé! Tiên Du thừa hưởng một lần, sau này Viên Ngộ học thêm ở sư thúc Ngộ Tịnh nữa, nên cái máu nó thấm nhuần vậy đó.

Thầy tṛ chen chúc mà ấm cúng, vui vầy. Tối, khuya hai buổi công phu cứ đèn dầu mà thắp. Những năm cuối thập niên 80, xứ nghèo nàn làm ǵ có điện? Mỗi lần đi công phu, hay tụng kinh, chú mục đồng ta nhỏ nhất, cứ ôm kè kè quyển kinh Nhật tụng, bài nào thuộc như Đại Bi, thập chú, các bài sám th́ tụng rơ to, kinh nào chưa thuộc th́ nhè theo bổn mà nhai chấp chà chấp dướng. Hồi đó, chú Hiếu được coi là lớn nhất, được thầy giao nhiều việc quan trọng nhất, nhưng cái đầu th́ tóc chờm bờm, chứ không cạo trọc, v́ chưa đến cơ, đến thời. Mỗi lần vào lễ chú Hiếu tay mơ, tay tan, đánh tán sấp theo nghi thức Huế. Bên kia chuông, linh và giọng điệu. Bên này, mục đồng cũng bắt chước nhịp khánh oánh theo, duyên số thế nào mà oánh nghe như thật, không rớt nhịp tí nào. Máu giỏi nghi lễ và đa năng các thứ nó thấm nhuần từ nhỏ rồi ạ.

 

Những buổi sáng đầu tiên, mỗi lần công phu xong, ngồi lại tập thêm tán tụng, thầy Hải thấy chú ta nhỏ mà đa tài, bế xốc vào pḥng cho tới một trái chuối bồ hương to đùng, thơm phức.

 

Giang hồ Ninh Hoà quận lúc đó, Phật giáo có hai truyền thống Nghi lễ chính. Chùa Thiên Bửu và các chùa hệ phái cùng sử dụng nghi thức tán sáu, nguồn nhập từ Phú Yên, do Hoà thượng Hưng Từ truyền vào. Chùa Tiên Du, chùa Viên Ngộ, do các thầy học từ PHV Hải Đức mang về, đều sử dụng nghi lễ Huế ảnh hưởng tại Nha Trang. Hồi đó, c̣n nhỏ lúc chưa xuống Tiên Du xuất gia, th́ chú nhớ điệu tán tẩu bảy tiếng là: tan ṭn tan ṭn tan ṭn rụp, mà hay đọc thành "con kiếng vàng cắn tao cái bụp" cho dễ nhớ, miễn đủ bảy tiếng. Khi nghe tán Huế th́ cứ nhớ "tan tan cốc", mấy chỏm hay đọc trại là "chan chan húp".

 

Kể tiếp chuyện các chỏm:

 

 Chú Sang (thầy Tâm Phú, bây giờ đang trong SG) và chú Linh (thầy Tâm Quang, sau một thời gian lúc lắc thế nào giờ rớt rồi) cùng là người Da-ca-la-ca (Daklak). Hai chú thường kết thành cặp đôi hoàn cảnh, nhỏ to tâm sự rù ŕ, có khi nói cả chuyện đời, bị thầy nghe được bắt phạt. Chú Khôi (bây giờ là thầy Như Hoằng, trụ tŕ chùa Thiên Tứ) th́ giỏi điện máy, siêng cuốc đất, trồng hoa, chăm hoa, hái hoa, và yêu hoa. Chỉ có tật đi tụng kinh hay cười. Có lần, lễ cúng quá đường, thầy Hải bắt chú Khôi và chú Linh đứng đối diện nhau trước mặt, hễ cười là thầy phạt. Khó nhỉ!

 

Về sau, có thêm ông Tư trên Ninh Trang, mới xuất gia, cũng đến Tiên Du làm chú tiểu già. Đến lượt xuất sanh, ông Tư tay trai cầm ngang chén nước, tay phải xỉa hai ngón tay như làm giả súng lục, chứ không phải ấn Cam lồ, hô đại bàng rung rung trầm cảm. Mấy chú tiểu nh́n thấy đồng loạt cười nắc nẻ, thầy trụ tŕ hết xướng Tăng bạt được luôn, v́ cũng mắc cười chịu không nỗi.

 

Hết mùa hè đầu tiên, chú mục đồng đă giải quyết xong hai thời công phu, cơ duyên mới đến, thầy Trừng Giác nhận thêm chùa Thiên Tứ, Mỹ Trạch, bây giờ thầy Như Hoằng trụ tŕ cũng nhờ nhân duyên này.

 

Tăng chúng tuy ít nhưng cũng chia đôi, một số lớn theo sư phụ lên Ninh Hà, một số nhỏ ở lại cùng thầy Hải trông coi chùa cũ. Chú mục đồng lọt vào danh sách đi Mỹ Trạch, để gần trường trên thị trấn, để vào năm học, tiếp học lớp bảy cho được thuận buồm.

 

Đời chú tiểu rẻ sang một giai đoạn mới, tuy ngắn ngủi nhưng cũng lắm chuyện buồn vui.

 

Thăng trầm thế sự ra sao, đời tu sóng gió thế nào, xin đọc tiếp hồi sau sẽ rơ.

  

 

Xem HỒI 4

 

 

Mục Đồng
5/2014

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com