Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com



 

 Trần Thanh Thiên
Bút hiệu: MỤC ĐỒNG

   Người làng B́nh Thành,
xă Ninh B́nh.

 Cựu học sinh trường
Trung Học Nguyễn Trăi
niên khóa 1992-1995.
YÊU Và Bị YÊU

 



Hiện đang du học
tại Delhi, Ấn Độ.

 

 

 

 

 


LỄ HẰNG THUẬN
(Đám Cưới Tại Chùa)

Mc Đồng

 Kỳ 2

 

3.   Hôn nhân theo quan điểm Phật giáo  

  

Trong giáo điển Phật giáo, đức Phật không có dạy về nghi thức làm lễ thành hôn, cho nên đa số chư Tăng thường làm ngơ hoặc tránh né tham dự việc cưới hỏi là không lạ. Mục đích tu hành của một vị Tỳ-kheo là sớm thoát khỏi ṿng luân hồi, sanh, lăo, bệnh, tử. Mà hôn nhân chính là cầu nối dẫn đến sinh tử; gia đ́nh là hệ lụy, rối rắm gắn liền với các loại phiền năo. Hơn nữa, trong 13 pháp Tăng-già-bà-thi-sa (gọi ngắn là Tăng Tàn) có một giới cấm mà một v́ Tỳ-kheo phải hành tŕ là: “Nếu một vị Tăng mà đứng ra làm mai mối, mang một người nam và một người nữ kết hợp lại với nhau, hoặc cho mục đích kết hôn, hoặc chỉ cho một lần quan hệ thể xác mà thôi; việc ấy mà thành th́ vị Tăng này phạm tội Tăng-già-bà-thi-sa”. Tội này phải sám hối trước một tập thể Tăng gồm 20 vị thanh tịnh, thêm sáu đêm ăn năn, và thực hiện vài pháp cần thiết nữa mới sạch tội.

 

Ḥa thượng Thích Chơn Thiện viết: “Lễ cưới, với h́nh thức giáo lễ, ở ngoài phần hành đạo của chư Tăng; nhưng nhà chùa đă phương tiện thực hiện theo yêu cầu của các gia chủ, và gọi đó là lễ Hằng Thuận. Hằng thuận vừa mang ư nghĩa phương tiện hằng thuận chúng sanh của nhà chùa, vừa mang ư nghĩa hướng dẫn người đời sống hằng thuận.” (Hoa Ngọc Lan). Một vị Tăng không được làm mai mối, kết hợp việc vợ chồng của thế gian. Nhưng, đời sống th́ vẫn diễn ra, chúng sanh th́ vẫn tồn tại, đạo Phật có mặt trên cuộc đời là để ban vui, cứu khổ, nên lời dạy của đức Phật cũng không ngoài việc chỉ cho con người đời sống thế nào là an vui, hạnh phúc; cũng là hạnh nguyện thứ chín trong mười hạnh nguyện của đức Phổ Hiền Bồ tát:

“Cửu giả hằng thuận chúng sanh”.

 

Trong phạm vi ấy, việc dạy cho vợ chồng sống thế nào hạnh phúc mà vẫn đi theo con đường của Chánh Pháp, là một vấn đề rất cần thiết. Bản chất của hôn nhân không hề xấu, đức Phật cũng không hề bác bỏ, v́ t́nh yêu và kết quả của t́nh yêu là chuyện thường t́nh giữa cuộc đời. Vấn đề là do người tạo dựng nên nó, thực hiện nó có theo các chuẩn mực đạo đức hay không, có phù hợp đạo lư làm người hay không; do cái này mà t́nh yêu và hôn nhân trở nên tốt hay xấu.

 

Dân gian Việt Nam ta có câu rằng: “Phận con gái mười hai bến nước, trong nhờ đục chịu”. Câu này cũng có thể áp dụng cho cả hai giới trong việc gầy dựng gia đ́nh. Nếu một người nam có thể t́m được một người phụ nữ thích hợp và hiểu biết; người phụ nữ có thể t́m được một người nam thích hợp và hiểu biết, để sống với nhau th́ cả hai thực sự may mắn. Hôn nhân được coi là chân chánh và thích hợp là cuộc hôn nhân dựa trên sự t́m hiểu lẫn nhau, hiểu biết về nhau giữa nam và nữ. Từ sự phù hợp lẫn nhau giữa hai người mới đi tới hôn nhân, chứ không phải hôn nhân được gán ép với nhau bởi những lư do không chính đáng, như quyền thế gia đ́nh, của cải vật chất, và tối kỵ nhất là chỉ v́ cảm giác ái ân, v.v.   

 

Trong đời sống hôn nhân, sẽ có rất nhiều chuyện phũ phàng, nếu vợ hoặc chồng chưa được hoàn thiện nhân cách đạo đức, thiếu sự nhẫn nại khiêm tốn, không biết cách thương yêu và tôn trọng lẫn nhau, thiếu trách nhiệm với nhau, th́ cuộc hôn nhân này sẽ dẫn đến hậu quả tệ hại. Có nhiều nguyên nhân dẫn đến hôn nhân bất hạnh: Hoặc do cha mẹ thúc ép; hoặc cưới nhau chỉ v́ kết quả của một phút yếu ḷng không làm chủ được hành vi; hoặc người này đến v́ ư đồ lợi dụng người kia về địa vị, đà tiến thân, khi giá trị lợi dụng không c̣n nữa th́ t́nh cảm nhạt dần; hoặc dù rất thương yêu nhau nhưng không biết chia sẻ, cảm thông, khiêm hạ … th́ gia đ́nh cũng sẽ bất ḥa. Cái nguyên nhân rơ nhất dẫn đến sự bất ḥa mà ai cũng thấy là sự không chung thủy. Trong kinh Giáo thọ Thi-ca-la-việt (thuộc Trường Bộ), đức Phật có dạy: “Nếu một người đàn ông có vợ mà đi đến với một người phụ nữ khác ngoài hôn thú th́ điều này có thể là nguyên nhân về sự sa sút của anh ta và chắc chắn anh ta sẽ phải đối mặt với nhiều vấn đề khác cùng với những phiền toái”.

 

Lời dạy trên cũng được ứng dụng đối với người phụ nữ. Chúng ta nhận ra rằng, đức Phật không trực tiếp lên án vấn đề một người đàn ông có nhiều vợ (v́ xă hội lúc bấy giờ cho phép người đàn ông có nhiều vợ), mà Ngài chỉ gián tiếp cho chúng ta thấy tác hại và những rắc rối của sự không chung thủy: sa sút, đối mặt nhiều vấn đề, phiền toái.

 

Trong một gia đ́nh, hướng phân chia công việc thông thường như đă được định sẵn, chồng đối ngoại, vợ đối nội. Việc đ̣i hỏi “nam nữ b́nh quyền” là cần thiết, nhưng nó chỉ ở 1 khía cạnh, trường hợp nào đó thôi. Trong việc chăm sóc con cái và gia đ́nh, người mẹ luôn đóng vai tṛ quan trọng hơn, v́ sự gần gũi, cần mẫn và dịu dàng của ḿnh. Ch́a khóa của hạnh phúc cơ sở này nằm trong tay người phụ nữ, không phải đàn ông. Ngày nay, đ̣i hỏi chủ trương b́nh quyền, mặt lợi ra sao chưa thấy, nhưng rơ ràng là xă hội đang đặt lên đôi vai phụ nữ thêm một gánh nặng nữa: tức là thực hiện các công tác xă hội bên cạnh chăm sóc gia đ́nh. Đấy là điều mà chúng tôi cho hạn chế của chủ trương này.

 

 

Xem Kỳ 3

 


   Mục Đồng
 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com