Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com



 Trần Thanh Thiên
Bút hiệu: MỤC ĐỒNG

   Người làng B́nh Thành,
xă Ninh B́nh.

 Cựu học sinh trường
Trung Học Nguyễn Trăi
niên khóa 1992-1995.

---˜ ] ---


Hiện đang du học
tại Delhi, Ấn Độ.

 

 

 

 

 



? ˜ { @

Ngày xuân con én đưa thoi, hạ hết thu sang, đông qua xuân về, mới đó lăo du sĩ này đă không có mặt để trực tiếp thưởng thức hương vị ngày xuân nơi quê nhà thân yêu lần thứ hai. Nơi này đất trời có ǵ đâu, nhưng trong tâm khảm vẫn đầy ấp niềm xuân nơi ấy. Từ không khí, màu trời đến cỏ cây, hoa lá... tất cả đua nhau khoe những chiếc áo mới trong ngày hội tưng bừng.

 

Thêm một năm nữa lại về, ngày Tết là ngày của bao nhiêu niềm vui, sự chúc tụng, nhưng nó cũng là ngày nhắc nhở chúng ta đang giảm đi một quăng ngắn trên lộ tŕnh sinh tử. Nó cũng thầm bảo chúng ta rằng, Thầy tổ, cha mẹ chúng ta đang bước chậm đi một tí, và nhịp thời gian mà chúng ta có thể sà vào đôi cánh ấm của các cội nguồn ân t́nh ấy để được bảo bọc chở che đang thu hẹp dần. Dù sao, nó vẫn là quy luật. Quy luật thời gian th́ không thể cưỡng cầu, chỉ có thể từng phút giây thật sống cho ra sống, th́ rào cản của vô thường cũng không c̣n đáng kể ǵ. Ngày Tết đến, Mục đồng xin kể lại đôi ḍng để chia sẻ cùng với những lời chúc Xuân b́nh an, đầy đủ sức khoẻ, và thành tựu những ư nguyện đẹp tươi trong cuộc đời.

 

Ở đây năm nay khác năm ngoái. Mấy ngày Tết có chút ǵ đó vui hơn. Ngày 24 tháng chạp, Đại Sứ Quán Việt Nam tổ chức Tết cho cộng đồng người Việt như mọi năm, quư Thầy cô cũng đến dự rất đông. Có chương tŕnh văn nghệ cây nhà lá vườn với các tiết mục rất phong phú, vui nhộn. Buổi cơm tối th́ đầy đủ các món ăn cổ truyền mang từ quê nhà như xôi, bánh chưng, củ kiệu… được bày thành 2 mâm chay, mặn. Ngày 29, ḿnh ở nhà sửa soạn bàn Phật, cắm hoa, chưng đào, treo bao ĺ x́, và thắp hương rồi tự ḿnh ngồi ngắm, một ḿnh vui xuân. Năm nay 2 sư cô chị không về quê, ở lại đây lo phần gói bánh, nên Mục đồng không phải lụm cụm đăi nếp, chắc đậu, rồi gói những đ̣n bánh tét méo lên xẹo xuống như năm ngoái. Đêm Giao Thừa, ḿnh cùng một số huynh đệ ngồi uống trà, tâm sự, chờ giờ thiêng đúng 10 giờ 30 tối Ấn Độ, tức là 12 giờ khuya Việt Nam. Như vậy, ḿnh cũng đă ăn Tết theo giờ Việt Nam.

 

Sáng mồng một, toàn thể Tăng Ni và bà con Phật tử tập trung tại một ngôi chùa Tây Tạng để tụng kinh đầu năm, chúc Tết, dùng bữa trưa đơn giản với một hộp phở. Hôm ấy, cũng có một số vị đại diện Sứ Quán và gia đ́nh cùng các anh chị sinh viên Phật tử tới dự rất đông. Sau đó, một số huynh đệ trong nhóm cùng đi đến từng nhà để chúc Tết giống y như không khí ở quê nhà vậy. Có nhiều chủ nhà người Ấn, họ thấy thầy cô Việt Nam vui Tết, họ cũng mừng theo, tặng quà, Happy New Year, và chụp h́nh chung cả gia đ́nh… nhưng chỉ một số thôi. C̣n lại đa số chỉ biết đến tháng lấy tiền thuê nhà, như chủ nhà nơi Mục đồng ở chẳng hạn.

 

Chiều mồng một, quư thầy cô tập trung tới nhà Mục đồng chơi, vui lắm. Sau bữa cơm, ḿnh mời mỗi người nhận một bao ĺ x́ treo trên cành đào, tuỳ theo hên xui, có người được 10 Rupi, có người 1000 đồngVN, có người trúng kẹo… Dĩ nhiên, Mục đồng nhận được rất nhiều lời chúc tốt đẹp. Nếu nó trở thành sự thật hết, chắc chắn ḿnh sẽ thành tiên. Sau đó, mọi người chụp h́nh rất nhiều. Vui Xuân chút chút rồi cũng đến lúc phải dừng, v́ nhớ ngày thi cuối khoá M.A cận kề trước mắt, chỉ c̣n hơn 1 tháng nữa thôi. Tuy nhiên, niềm vui c̣n lưu lại trong tâm thức th́ không dừng, để đến hôm nay có dịp chia sẻ cùng bà con.

 

Khung trời xuân đă đem đến cho muôn người một cảm giác yên b́nh, nhẹ nhàng, thư thái. Hương Xuân hữu ư, ḷng người ai nỡ vô t́nh. Chỉ có vô t́nh chăng, khi chúng ta quên đi chính ḿnh, để con người thật của chúng ta bị che khuất đâu đấy mà chưa có cơ hội nhận diện. Như câu thơ của Hồ Dzếnh: Em đợi chờ ai khuất bức mành?

 

Sau bức mành, có ai mà em đợi? Hay là em thử tháo bỏ bức mành ấy đi, em sẽ nhận thấy người yêu lư tưởng, đó là trái tim thương yêu và khả năng xây dựng hạnh phúc ngự trị trong trái tim em. Bức mành ấy là những phiền năo hằng ngày: tham lam, u tối, chây lười, ỷ lại… Lúc bấy giờ, dù không có "thịt mỡ, dưa hành, câu đối đỏ; cây nêu, tràng pháo, bánh chưng xanh", em vẫn được an hưởng một mùa xuân tươi vui bất tận.

 

Ngày Xuân là ngày của không khí tưng bừng, chồi non khoe lộc mới, các em thơ th́ nhộn nhịp, chúm chím môi cười, hát vang lừng bài ca xuân rộn ră của Minh Kỳ: Xuân đă về, xuân đă về, ḱa bao ánh xuân về tràn lan mênh mông... Xuân đă về, Xuân đă về, ta hát vang lên câu ca mừng chào xuân”. Ẩn bên trong đó là niềm vui thêm tuổi mới, đón chào những nguồn năng lượng mới của tất cả mọi người con Việt. Mỗi người được thêm một tuổi, gia đ́nh ḿnh có bao nhiêu thành viên th́ cộng thêm bấy nhiêu năm trưởng thành. Vậy chúng ta hăy cùng nhau xem lại ḿnh đă trưởng thành hơn chưa, đă nhận chân được chất liệu an vui đích thực của mùa Xuân chưa? Nếu vui Xuân cùng với ư niệm nỗ lực, gạn bỏ mọi sự ưu phiền thường ngày, tâm hồn chúng ta sẽ được khai mở, và mặt trời hồng tỉnh thức luôn soi đường dẫn bước lối ta đi.

 

Trước thềm Xuân mới và vườn hoa nhân ái của quê ḿnh đă nở rộ những chồi Xuân, Mục đồng rất đổi hân hoan, xin chắp tay cầu nguyện nhà nhà an vui, người người giỏi giắng, quê hương xứ sở luôn hạnh phúc thanh b́nh, và đất nước mỗi ngày mỗi tiến. Cầu chúc người chăm vườn có nhiều sức khoẻ, b́nh an, luôn được nạp nhiều năng lượng mới để d́u dắt, chăm bón cho bao chồi, cây, nhành, lá trong vườn măi măi xanh tươi.

 

 

 

? ˜ { @

Delhi, đầu Xuân Đinh Hợi,

q mục đồng

 

 

Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com