Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com



 

 Trần Thanh Thiên
Bút hiệu: MỤC ĐỒNG

   Người làng B́nh Thành,
xă Ninh B́nh.

 Cựu học sinh trường
Trung Học Nguyễn Trăi
niên khóa 1992-1995.
 

---˜ ] ---

Hiện đang du học
tại Delhi, Ấn Độ.

 

 

 

 

 


CẢM ƠN CÔ

Mc Đồng

? ˜ { @

Mục Đồng chỉ có thể nói một câu duy nhất vào lúc này là “Cảm ơn cô!

Cô là ai? Một người mà em chỉ vừa biết cách đây vài chục ngày thôi, thế nhưng những ǵ cô đă làm, nó liên kết t́nh cảm thầy tṛ lại với nhau thật là nhanh chóng. Em đă hoàn toàn mạnh dạn vượt qua cái rào cản ngôn ngữ để đến với cô, bằng mọi cách, bao gồm cả body-language, cô tṛ đă hiểu nhau dễ hơn.

 

Ngày đầu tiên em đến Pune, chưa gặp cô nhưng bản thảo synopsis đă đến với cô trước một ngày. Sáng hôm ấy, em được sư huynh Pháp Quang hướng dẫn lên khoa gặp cô. H́nh ảnh đầu tiên đập vào mắt em là một người phụ nữ tương đối “lớn con” nhưng không quá mập như nhiều phụ nữ Ấn khác, khuôn mặt phúc hậu, đôi kính tuổi đơn giản như chính tính t́nh của cô mà sau này em biết, nước da ngâm đen, giọng nói chậm răi (cố t́nh để em nghe), và điểm đặc biệt nữa là thường cầm bút ch́ với những câu viết đang cần sửa chữa… tất cả những nét họa ấy đă h́nh dung cho em một ấn tượng đầu tiên về cô là một người phụ nữ Ấn nhưng rất Việt Nam. Câu nói đầu tiên cô nói với em không phải là một lời chào xả giao, mà là điều cần nói hơn, gắn liền với bản tài liệu cô đang cầm trên tay: “I have read your work. Thought some points have to be modified this is a good topic.” Em lại chỉ có thể nói: “Thank you very much, Maam!” Lúc ấy, em rất vui, v́ cô nói vậy có nghĩa là đă chấp nhận làm Supervisor cho ḿnh rồi.

Đúng như lời truyền miệng của một số huynh đệ đến với cô trước, cô thương học tṛ lắm, nhất là các tu sĩ như “tụi ḿnh”. Em chỉ nghe vậy và biết vậy, giờ mới được dịp bảo chứng đó là sự thật 200%. Việc đầu tiên cô làm và cũng rất khẩn trương là tranh thủ sửa thật nhanh bản synopsis, để em kịp thời nộp vào ISC (International Student Center), và bước đầu sau nhiều trục trặc cuối cùng cũng đă xong. Với cái hẹn 4 tuần mới có letter từ ISC, em tranh thủ về lại Delhi để giải quyết một số việc cần, và cũng tạm thời rút quân để chờ tờ giấy dài hơn khổ A4 kia. Trong thời gian này, Tết nguyên đán được ăn theo. Thường xuyên liên hệ với huynh Phước Như về tin tức pḥng ở kư túc xá và letter, sau cùng ngày trở lại cũng đă đến. Sáng ngày 5-3-2008, em lập tức lên đường trở lại Pune, và cũng là nơi em quyết định chọn làm chốn tạm trú dài hạn của ḿnh.

 

Sau 2 ngày, có pḥng mới, cũng là thời gian háo hức mong đến ngày được interview lần đầu, v́ chỉ sau một hôm đến Pune, cô đă có letter thông báo cho em ngày “lên vành móng ngựa”: Ngày 12 tháng 3. Nhưng, sự cố đă xảy ra, rằng buổi viva-voce ngày hôm đó đă được “êm đềm” cancel, mà việc cô tṛ ḿnh phải làm là viết lại synopsis theo ư Giáo Sư Chahal (em th́ cứ thường kêu là pờ rồ Chà Hai). Viết đi, sửa lại, ok, không đồng ư, thiếu, thêm, cắt bỏ, tạm được, in đi, sai nữa nè, coi lại… đó là quá tŕnh làm việc suốt 4 tuần cho đến ngày 9 tháng 4, cũng là Wednesday, đúng 4 tuần sau.

Trong thời gian này, em đă dần dần khắc sâu tâm tư t́nh cảm và ân nghĩa của cô vào ư thức ḿnh. Cô thú thật với em là chưa có đọc sách về Phật Giáo nhiều. Cô phải thân hành vào google để search tài liệu liên quan, nhờ em tập hợp lại thành một file, format sơ sơ rồi in ra để cô đem về nhà đọc mà lấy ư. Mở ngoặc với bàng dân thiên hạ là cách làm việc ở các cơ quan, trường học … của Ấn Độ là: khi cửa văn pḥng đóng là mọi sự được stop 100%. Không có chuyện thầy cô giáo hay viên chức đem tài liệu, công việc của cơ quan về nhà giải quyết đâu ạ. Chỉ có cô mới phá lệ vậy thôi. Cô phá lệ v́ ai? Chỉ v́ chúng em thôi. V́ tuy tiếng Anh bập bẹ, nắng noi khắn kho, nhưng em cũng đă ỷ ôi với cô: “Madam, You know? I can spend any time for modifying my synopsis, but I’m very hurry for the Visa. It will be expired at May first” (Bà con coi Mục Đồng nói có sai chính tả không, sửa lại dùm cái để lần sau nói đúng hơn, cảm ơn thật nhiều!).

Cái công việc nặng nhọc lẽ ra em phải làm th́ cô đưa vai gánh lấy. Tuy nhiên, thế không có nghĩa là em được free. You didn’t let me free, Maam! Cô nói: “What are you doing now? You have to read all these. Read loudly!” Cô rất hiểu và thông cảm cho t́nh trạng chung của sinh viên ngoại quốc. Cô yêu cầu em đọc cho thật nhiều, đọc to để âm thanh và nội dung ḿnh tiếp xúc được đi vào tâm thức bằng thứ tiếng ngoại ngữ này thôi. Cô c̣n khuyên, nên thường lên khoa, xin gia nhập các lớp học và dự các seminar để thường xuyên nghe và nói tiếng Anh. Phong cách giáo dục đánh thức của cô cũng rất xứng đáng là một nhà giáo dục triết học tâm lư. Khuyến khích học sinh là sự cần thiết, nêu cao khả năng của học sinh thật là một phương pháp giáo dục hiện đại và hiệu quả. Đó cũng là một trong nhiều phương pháp cơ bản mà đức Phật đă dạy.

Trải qua bao ngày theo cô, đứa con tinh thần mới của em lại được ra đời, và ngày "interview thực sự" cũng đă được thực hiện. Cái ngày hôm đó, một kỷ niệm khó quên và cũng là động lực khiến em ngồi đến thật khuya để trải ḷng lên bài viết này. Mọi vấn đề cũng phát xuất từ “pờ rồ Chà Hai”. Bà ta làm Giáo sư mà, chức lớn, có quyền hơn, nên nói ǵ cô phải nghe theo, mọi sự sắp xếp lâu nay đều v́ ư kiến của vị “pờ-rồ” này. Em thật thương cô lắm! Nhiều hôm, thấy em nóng ruột v́ ngày visa sắp hết, mà vẫn vô phương vô định mọi thứ, cô tỏ ra c̣n nôn nóng hơn em, chạy tới chạy lui để xin bà “pờ-rồ” kia sửa bài, hỏi bà ta ngày nào có thể interview, and ... everything. Ngay cả cái “giây phút định mệnh” này (phải nói như thế v́ đây là lần đầu tiên tui đứng nói trước người ta bằng cái thứ tiếng tui chưa hề nói mà), cô tṛ ḿnh lại phải chờ đợi bà ta. Hẹn là 1 giờ chiều, mà măi đến gần 3 giờ bà ấy mới rănh. Trong khi ông Giáo sư More cũng đă đi lên đi xuống chờ bà ấy rồi.

Trong pḥng cô, em tập trung coi lại bài của ḿnh để lúc tŕnh bày được “thông” hơn. Cô th́ cứ mỉm cười bảo “Don’t be too worry! Don’t tension!” Miệng th́ nói thế mà cứ chốc chốc cô lại đi ra khỏi pḥng coi “đối phương” ra sao, hi hi … Các bạn biết không? V́ sao mà Mục Đồng nói thương cô chứ? Thấy t́nh h́nh có vẻ là không thể “no tension”, cô hỏi: “Do you want to take some tea?” Em đang nghĩ trong đầu một câu để trả lời, đúng hơn là từ chối khéo: “Thank you Madam, but I am sorry. Actually, I don’t like Indian tea.” Em chưa kịp trổ vốn tiếng Anh của ḿnh th́ cô đă đính chính rơ hơn, bởi cô cũng đă biết là em không thích trà sữa của Ấn nhân một lần cô tṛ cùng làm việc, em đă không làm nốt ly “chhai” (trà sữa) của ḿnh v́ sợ lạ cái dạ dày, cô nói: “It’s green tea!

How excellent you are! Th́ ra cô cũng có trà xanh như em. Nói xong cô đứng dậy mở tủ lấy trà, trong khi em hỏi: (nói thật là hôm ấy em mới được nói chuyện nhiều với cô v́ điều kiện hôm nay mới thuận tiện, cởi mở và có nhiều thời gian, đang chờ đợi mà) “How can you make that tea without boiled water and tea pot?” Cô mỉm cười rất tươi: “See, this one ok?” À ha, th́ ra trong tủ cô cũng đủ bộ phận, có ấm nấu nước sôi, có trà King hẳn hoi, có cái tách trà bằng sứ. Cô đi lấy nước, gắm điện chờ sôi, đi rửa ly… trong khi em chỉ ngồi yên đọc bài (sướng không cơ chứ?)

After use this tea, I think you will be fresh for viva voce!” Không nói ra miệng chứ trong ḷng em đă ok 100% rồi cô ạ.

Ly của cô, cô chỉ bỏ một ít trà, c̣n của em h́nh như cô đă biết ư, bỏ một ngụm và dĩ nhiên là không bỏ đường như ly cô. Quen em hồi nào mà cô đă biết rơ “trà lượng” của em rồi? người ngoại quốc nữa chứ! Nghe tiếng nước sôi, em đứng lên lấy cái ấm sứt quai tới, cô chẳng biết làm ǵ, bảo hăy ngồi yên để cô làm, nhưng đúng như em dự định, cô chưa sành về nghệ thuật thưởng trà (hơi chảnh đây). Để cô chế xong ly của cô, em xin ấm nước, chế một ít, tráng qua, đổ nước tráng vào cái ấm sứt quai. Lúc này cô đă hiểu dụng ư của em. Sau khi châm nước sôi vào đầy tách của ḿnh, em ngồi ngay ngắn, im lặng như thầm giới thiệu với cô một chút “nghệ thuật” thưởng trà. Bưng tách trà bằng hai tay, em nhẹ nhàng hít một hơi, ngụm một nhấp. Mùi vị thơm tho và dịu ngọt của trà King 103 từ từ đi vào cổ, xuống dưới, thấm vào cơ thể.

Sao mà thơm ngon thế!

Sao mà hấp dẫn thế!

Thật là đặc biệt, v́ chén trà này lại có bất th́nh ĺnh ngay trong pḥng một người Ấn Độ, ngoài dự đoán của em. Không khí sao mà nó dễ chịu, thoải mái đến lạ! Cô lại nh́n em mỉm cười và khen có nghệ thuật uống trà. Em huyên thuyên một hồi với cô mà quên là tiếng Anh của ḿnh thật lụi xụi. Đúng là sự ngại ngùng của em đă tan biến. Em đă “nổ” rất nhiều về trà Trung Hoa, trà đạo Nhật Bản. Thấy cô nghe lọt tai, em c̣n phang thêm: “In the graduated topic of B.A. Buddhist Studies, I study about Japanese Buddhism. From that, I know a lots about Cha-Do, the art of drinking tea which is influenced too much from Buddhism”… “If we have an opportunity, I would like to invite you a ceremony of tea somewhere.” (chảnh pà kố luôn thấy chưa, he he).

Nói chung là em nói nhiều lắm, nói để mà nói, chủ trương chính là “open the mouth”, c̣n đúng hay không chưa biết, miễn sao cô nghe và hiểu là được rồi. Mà có lẽ, em nói càng nhiều và càng to th́ cô càng vui, v́ cô biết em đang cố thực tập speaking English mà. Buổi committee research cũng đến, mọi việc rồi cũng xuôi chèo. Tuy bà Chahal (lại pờ rồ Chà Hai) đề nghị đổi topic, sửa chỉnh vài điều, (đó cũng là điều dĩ nhiên cho một buổi viva voce đầu tiên mà) nhưng cuối cùng cô tṛ ḿnh cũng đă trải qua được một ải. Việc là việc của em, nhưng song song bên em, cô đă t́nh nguyện làm người đồng hành, chịu chung khó khăn với em, chia sẻ với em việc ngoài khả năng em có thể.

Chiều hôm nay, xong tờ báo cáo lên Head với ba chữ kư của ba vị tham dự khẩu vấn, em thấy vẻ mặt cô cũng vui lắm, có lẽ là v́ cô muốn chia vui với em, biết em giải tỏa trong ḷng ḿnh được một nỗi lo. Cũng xin khoe một tí là chiều nay em đóng vai tṛ thư kư văn pḥng cho cô luôn, chịu trách nhiệm typing và format tờ báo cáo trong nháy mắt và in ra chính xác đến không ngờ (chảnh tập 3). Nói thiệt là, cô rất khiêm tốn, biết em sử dụng computer không tệ, nhất là với MS-Word, cô thỉnh thoảng bảo em “teach” cô to do something. Em nghe từ này thiệt là ngại lắm. Chỉ cô mấy chiêu lặt vặt, cô cứ luôn miệng “thank you, thank you!” làm em càng ngại hơn nữa. Công lao của cô đối với em con to lớn hơn đó gấp ngh́n triệu lần, em có nói “thank you Madam” đến hết đời cũng không đủ, xá ǵ mấy chuyện cỏn con này!

Ngày mai em lên khoa gặp lại cô, đóng dấu mấy bản synopsis hoàn chỉnh, nộp lại bản sao toàn bộ hồ sơ vào văn pḥng. Nếu “xuôi chèo mát mái”, khoảng tuần sau có admission để trở lại Delhi tiếp tục “ải” khác. Dù sao được đoạn nào hay đoạn đó, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn này, em đă được một nguồn sống lớn, một trợ duyên lớn, một h́nh ảnh thân giáo thọ thiện tri thức, một con người không thân thuộc và chưa hề quen biết trước đây mà lại gắn kết với em thật nhiều nghĩa cử ân t́nh.

Một lần nữa, em xin nói lời tri ân chân thành đến cô, nhưng có lẽ chỉ có em và các bạn bè đang đọc những ḍng chữ này hiểu được mà thôi. Tuy không nói trực tiếp với cô, nhưng chắc là thâm tâm em, cô đă hiểu. Vả lại, tri ân là việc của em, cô đâu có quan tâm chuyện đó, phải không cô?!

 

Dưới mỗi bước chân tôi đi qua, mặt đất đón chân tôi và âm thầm nâng đỡ, không một lời than van, không một tiếng kêu cầu. Mặt đất vẫn từng ngày, từng giờ, cho đến muôn đời và vẫn tiếp tục làm công việc nâng đỡ ấy.

 

 

 

? ˜ { @ 

Mục Đồng
 Pune,
2:15'am, ngày 11/4/2008

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com