Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com



 

 Trần Thanh Thiên
Bút hiệu: MỤC ĐỒNG

   Người làng B́nh Thành,
xă Ninh B́nh.

 Cựu học sinh trường
Trung Học Nguyễn Trăi
niên khóa 1992-1995.
 

---˜ ] ---

Hiện đang du học
tại Delhi, Ấn Độ.

 

 

 

 

 


ANH BA CHỊ MÁ

Mc Đồng

? ˜ { @

Thật là lâu rồi, hôm nay tôi mới có lại cái giác vui vui của buổi sáng sớm, ngồi một ḿnh đón ánh b́nh minh rọi vào cửa sổ và nghe từng đàn chim ríu rít hú gọi tên nhau ở xa xa gần gần khu rừng bao quanh kư túc xá. Lư do là v́ mấy hôm nay, con ma tâm quấy động, hoành hành. Con ma nổi cơn khủng hoảng cũng phải thôi, v́ nạn giấy tờ, nạn bài vở, … (theo kiểu trần ai phai củ của Ấn Độ) đâu để nó yên mà ngồi điềm nhiên tọa thị thưởng thức chén trà ngon được. Bài vở chưa sửa xong để hoàn chỉnh đề tài nghiên cứu đâu có thể tương ưng với cái tâm "không cần suy nghĩ ǵ". Con ma tâm đôi khi cũng rất nhạy cảm với vấn đề tế nhị khó nói, mà không nói th́ không được, đó là một thứ không thuộc vật chất, không thuộc tinh thần, đơn giản nó là những tờ giấy có in số. Biết nó chỉ là phương tiện, không đạt đến giải thoát Niết Bàn, nhưng thiếu nó để nuôi dưỡng tấm thân xác thịt tứ đại giả tạm phù du này, th́ lấy cái ǵ để làm chỗ sở y cho tâm linh, cho nghiệp thức...?!

 

Nói chung là cũng nhiều chuyện bất an, nên dù trà mỗi ngày vẫn uống, môi vẫn thường có những nụ hàm tiếu an vui, nhưng tâm lư đôi khi bất ổn, không nên để cho bạn bè, người thân cứ măi bị ảnh hưởng bởi những chất liệu xấu ấy mà gieo trồng những hạt giống bất an trong tâm hồn, nên ḿnh đành khép cửa "pḥng the", như ngày nào Nguyễn Trăi khi quy ẩn giang hồ đă viết:

]

Suốt ngày nhàn nhă khép pḥng văn

Khách tục không ai bén mảng gần

Trong tiếng cuốc kêu Xuân đă muộn

Đầu Xuân mưa bụi nở hoa Xoan.

 

Thật ra, ḿnh không thích bài thơ này lắm, và nó chẳng giống trường hợp của ḿnh tí nào cả, thậm chí hoa Xoan là cái giống ǵ, ăn vô có bị đau bụng, tiêu chảy không, ḿnh cũng chả biết... nhưng cứ mỗi lần tâm lư đóng khép, lại cứ rên rên rỉ rỉ: suốt ngày đóng cửa... mà có nhàn nhă đâu...!

 

Hôm nay, dù được dù không th́ cũng đă đến ngày rút chân ra khỏi thị trường giấy tờ bài vở, vác ba-lô mà về đoàn tụ ông bà già (đang c̣n sống ở nhà, từng ngày ngóng chờ tin thằng con út cưng về nh́n cái mặt mụn nó tí cho đỡ nhớ). Hai anh chị (anh Ba và chị Má) nhà tui thật là tội nghiệp khi vô phước sanh phải thằng con không giống ai như tui. Từ nhỏ, bỏ nhà đi mất, ở măi trong chùa, “ăn chay rát ruột, cạo trốt rát da”, chuông mơ qua loa, nợ nần (cơm đàn na í) chồng chất, chẳng biết ǵ là phụng dưỡng song thân, chẳng biết ǵ tới cù lao báo bổ... Ai cũng to miệng hét tướng lên: "Đi tu là báo đáp cha mẹ về phần tâm linh" nhưng đó là nói người thật tu, thật chứng, c̣n ḿnh "quang âm thốn tất, nhất bộ bất di", lo cho ḿnh c̣n không xong, trồi lên sụt xuống như con cóc leo cây cau, lấy ǵ mà dẫn dắt cha mạ đến bến bờ an vui, giải thoát?! Đôi lúc c̣n làm ổng bả phải chảy nước mắt dài dài v́ nhớ nhung con cái nữa.

 

Người cha người mẹ nào chẳng vậy, thương con là cứ thương theo cái kiểu luyến ái với núm ruột của ḿnh, chứ đâu có thương kiểu Bồ tát thương chúng sanh. Bồ Tát th́ có thương đồng thời có hiểu nữa. Ḿnh mà được chút vinh quang ǵ th́ ông bà vui như mở hội, c̣n nghe tin ǵ một tí không hay th́ trong ḷng lo lắng không yên, hỏi người này, vặn người kia, coi thử có đúng “ông con của tui” làm chuyện đó chuyện kia hay không?! Thật đúng là "cha mẹ sinh con trời sinh tánh". Có nhiều lúc, tui thấy cái tánh của tui chẳng có giống phân tấc nào với ông bà già hết. Hoặc là tui chun lộn vô bào thai, hay là ổng bả đẻ dùm con của ai đó... Mà nói ǵ th́ nói, cơ bản giữa cha mẹ và con cái vẫn có một cái duy nhất đủ tính thiêng liêng, tràn đầy viên măn là đủ để ḿnh thấy không hỗ thẹn với ḷng rồi, đó là "t́nh thương".

 

Dù thương theo kiểu ǵ, dù có hợp chân lư hay không, có thương như Tâm Đại Bi hay không, có kèm yếu tố Trí Tuệ hay không..., nói chung không cần thiết. Hễ có thương là quư lắm rồi. Ổng bả thương ḿnh một kiểu, ḿnh thương ổng bả một kiểu. Đôi khi người ngoài nh́n vào, nói tui thương cha mẹ kiểu "dùi đục chấm mắm nêm", nghĩa là chưa từng có lời thăm hỏi ngọt ngon nào cho ổng bả hết, nói chuyện với ổng bả th́ cụt lủn, lùn tịt giống như ... chiều cao của tui. Thế nhưng, trong ḷng tui nghĩ về cha mẹ thế nào, làm sao người ta biết được. Mà đúng vậy, cái vụ này không thể cân đo đong đếm được, nói tới mấy cái vụ thiêng liêng này th́ mạnh ai nấy biết, chứ không thể so sánh "tui thương cha mẹ hơn, tui có hiếu hơn", (nghe như có ǵ không ổn, giống bị chạm dây ...).

 

Dù ǵ th́ dù, mới good bye “hai anh chị” cách đây 6 tháng, giờ d́a lại cho ổng bả thăm cho đă, thăm cho chán luôn, để hết nhớ hết đ̣i hỏi lần sau, kha kha kha …

"Con biết không về mẹ chờ cha trông

Nhưng nếu con về th́ mẹ buồn cha lo..." (có ai hát như tui không chứ???)

 

Chết chắc ông bà chuyến này rồi, chuẩn bị trút ống đi. Ông già lâu nay đi cúng được bao nhiêu, bà già để dành được mấy trăm ngàn, vét sạch ra đổi đô đi, coi thử đủ để tui mua vé đi xe đ̣ vô Sài G̣n nh́n chiếc máy bay không?!?! Hai đồng chí thủ lănh nhà tui tội lắm, "nghèo mà chơi sang". Túi th́ trống rỗng, chứ hễ tui mở miệng ra, hay chuẩn bị đi đâu đó là chạy trước chạy sau, mượn cho được ít đồng để tui làm "nộ phí". Có nhiều bữa, trúng tủ ở đâu đó, chắc khả quan lắm, nên miệng cười tươi rói, hỏi tui: "Ông có đủ tiền chưa?" (nghe hỏi đă không, giống như chuẩn bị sẵn mấy trăm đô cho tui mua vé máy bay vậy). Tui cũng bay tṛ hùa theo: "Dạ chưa đủ tiền mua vé, tiền tài trợ th́ ḿnh qua Ấn Độ người ta mới gởi." Thế là anh chị nổi xảy lên:

- Trời ơi! vậy giờ làm sao?

- Kêu con Hoa, con Hiền... đứa nào có tiền cho tao mượn vài triệu để đổi cho ổng đi...

- Học hành sao mà khổ quá d́ nè, rầu qua bển sống làm sao?!?!?!

....

Ui chu cha ơi là búa la xua, tui cười nắc nẻ đă đời, rồi chọc bà: "Sao, mẫu hậu hát đă chưa?" Nói xong, móc bóp tiền ra show cho “nàng” coi, đồng thời hồi quy khổ chủ mấy trăm ngàn mà bà đă mượn hôm qua. Bà cười, mà ưa ứa nước mắt: "Ông quỷ!" H́nh như ổng bả có nợ với tui hay sao ấy, hay là do cái nghiệp ác nhơn của tui nữa. Lâu lâu cứ chọc “anh chị” sốt vó lên vậy đó. Tui th́ không trà đ́nh tửu điếm, cướp của giết người ǵ nhiều... chứ mà ổng bả rơi lệ v́ tui cũng không phải ít.

"Một duyên hai nợ âu đành phận" vậy.

 

Hẹn gặp “anh chị” vài ngày tới. See you soon!

 

 

Bài viết từ năm ngoái, lúc chuẩn bị về VN xin VISA research

Pune, ngày tháng đó

 

? ˜ { @

Mục Đồng
 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Mục Đồng                |                 www.ninh-hoa.com