Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Trần Minh Hiền            |                 www.ninh-hoa.com



 Trần Minh Hiền


 

Quê Ngoại tại Ninh Ḥa.
Hội viên Hội Keep Orlando
Beautiful và Keep America
Beautiful và
Hội International Poetry.
Tổng Thư Kư Hội VAALA
Florida.  Có thơ đăng ở
nhiều tuyển tập và báo chí
cũng như Website.
Tâm niệm viết là để mua
vui cũng như giải tỏa thần
kinh và hy vọng góp phần
nhỏ cho đời.



Hiện cư ngụ tại:
Florida, Hoa Kỳ

 

 

 

 

 

 

VIẾT CHO MẸ QUÊ HƯƠNG



Trong cuộc đời tôi nếu có ai hỏi: ai và điều ǵ bạn cho là thiêng liêng nhất và bạn yêu quư nhất. Tôi sẽ trả lời: đó là mẹ tôi và quê hương tôi. Tôi đă lớn lên trong ṿng tay yêu thương của mẹ và giữa đất trời quê hương. Giờ đây chấp nhận thân phận kẻ xa xứ nhưng không lúc nào tôi không nhớ quê hương. Tôi may mắn đă có mẹ bên cạnh. Đối với tôi đó là niềm hạnh phúc không điều ǵ so sánh được. Nhưng quê hương vẫn vời vợi xa và dường như mỗi ngày mỗi xa hơn.

Nha Trang là nơi tôi sinh ra. Ninh Ḥa là quê ngoại nơi tôi sống những năm niên thiếu từ năm 1975 đến lúc ba tôi ở tù cải tạo về. Thành Diên Khánh là quê nội nơi tôi đă sống những năm hoa niên và thanh niên cho đến ngày rời bỏ quê hương. Quê hương c̣n đọng măi trong tôi nhiều kỷ niệm khó phai mờ, nơi tôi đă sống những năm khổ cực cũng như bao người Việt Nam khác. Nhưng may mắn thay tôi đă có một người mẹ tuyệt vời, những thầy cô tận tâm nhiệt t́nh, những bạn bè hết sức chân thành đă giúp đỡ tôi rất nhiều qua những năm gian khó... Ḍng đời cứ trôi qua lặng lẽ và vun vút. Tôi lớn lên, tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm rồi đi dạy. Dù thời gian làm thầy giáo ngắn ngủi nhưng để lại trong tôi những kỷ niệm khó phai mờ. Những học tṛ bé bỏng của tôi ngày nào nay đang lớn dần và chúng tôi vẫn thường xuyên liên lạc. Chính họ là niềm an ủi vô cùng to lớn cho tôi.

Rồi một sớm mùa thu tôi cùng gia đ́nh rời xa quê hương bỏ lại sau lưng tất cả những niềm vui nỗi buồn những khát khao những đắng cay những nhục nhằn nghiệt ngă. Sang định cư ở một xứ sở luôn được xem là hùng mạnh và tự do nhất thế giới. Thế nhưng thực sự trong thâm tâm tôi không có ǵ là sung sướng. Chỉ có niềm sung sướng nhất là lúc nào tôi cũng có cha mẹ anh em bên cạnh. Sống ở xứ người giữa thật nhiều xa lạ. Dù rằng tất cả rồi cũng đă quen nhưng trong tôi vẫn cứ thấy lạ lẫm. Dường như là một sự vong thân. Tôi cũng như anh em tôi vừa lo làm vừa lo học để cho một tương lai tốt hơn.

Và h́nh ảnh mẹ hiền cùng quê hương chưa bao giờ thôi ngự trị trong trái tim tôi. Tôi yêu quê hương với những ḍng sông hiền ḥa, với biển xanh một màu yêu dấu. Tôi yêu quê hương với những con đường bé nhỏ dễ thương, mùa nắng mịt mù bụi bay, mùa mưa lầy lội bùn đất. Tôi yêu những cánh diều thơ nây chở đầy khát vọng. Tôi yêu những huyền thoại quê hương, những cọp Khánh Ḥa ma B́nh Thuận và những đặc sản tuyệt vời của quê hương. Tôi yêu cây dầu đôi hàng trăm năm tuổi, tôi yêu cổ thành xưa nay tiêu điều hoang phế. Những nhà thờ những nhà chùa những mái đ́nh gợi trong tôi những nỗi niềm khó tả. Tất cả, tất cả quyện vào trong tôi những niềm thương ray rứt và da diết không lúc nào nguôi. Tôi ao ước sao cho quê hương tôi cũng như nước Việt mến yêu một ngày mai giàu mạnh hùng cường hạnh phúc có được tự do dân chủ thực sự.

Càng yêu quê hương tôi càng yêu hơn mẹ tôi. Mẹ là h́nh ảnh đặc trưng của người phụ nữ Việt Nam, chịu thương chịu khó, lo cho chồng lo cho con, nhịn nhục nhẫn nại. Ngày ba tôi ở tù cải tạo, bà vừa lo cho con cái ăn học vừa lo cho chồng lao tù khổ ải. Đó lại là những năm chúng tôi c̣n quá nhỏ chưa giúp ǵ được cho mẹ. Rồi những năm ba tôi rời trại tù cải tạo trở về, bà lại tiếp tục khổ cực nhịn nhục nuối nấng chúng tôi ăn học, lớn lên khôn lớn trưởng thành nên người. Rồi khi rời xa quê nhà cùng với chúng tôi, bà lại tiếp tục khổ cực thức khuya dậy sớm lo lắng chăm sóc động viên chúng tôi phấn đấu vượt qua trở ngại khó khăn để đạt cho được những mục tiêu ước mơ của ḿnh.

Chẳng có từ ngữ nào có thể diễn đạt hết những ǵ mẹ đă làm cho chúng tôi. Cũng như chẳng có ǵ có thể so sánh với quê hương của tôi. Năm tháng sẽ qua đi, thời gian sẽ đổi thay nhiều thứ, kể cả những điều ta suy nghĩ trăn trở băn khoăn và tâm niệm, nhưng tôi tin rằng t́nh yêu của tôi đối với mẹ và quê hương sẽ không bao giờ thay đổi.



 trần minh hiền
 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Trần Minh Hiền               |                 www.ninh-hoa.com