Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Trần Minh Hiền            |                 www.ninh-hoa.com



 Trần Minh Hiền


 

Quê Ngoại tại Ninh Ḥa.
Hội viên Hội Keep Orlando
Beautiful và Keep America
Beautiful và
Hội International Poetry.
Tổng Thư Kư Hội VAALA
Florida.  Có thơ đăng ở
nhiều tuyển tập và báo chí
cũng như Website.
Tâm niệm viết là để mua
vui cũng như giải tỏa thần
kinh và hy vọng góp phần
nhỏ cho đời.



Hiện cư ngụ tại:
Florida, Hoa Kỳ


 

 

 

 

 

 

  


Đọc cái tiêu đề này chắc chắn quư vị sẽ liên tưởng ngay đến bài TÔI ĐI HỌC của nhà văn THANH TỊNH. Thực sự ra ngày đầu tiên tôi đi dạy tôi cũng có cảm giác y chang như ngày đầu tiên mà tôi đi học vậy.

Cái nghề gơ đầu trẻ này th́ như nhiều người cũng biết vui buồn lẫn lộn, nhục vinh cũng nhiều. Ở xứ ḿnh cũng vậy mà sang đến xứ người th́ cũng chẳng khác bao nhiêu. Nhọc nhắn đổ mồ hôi sôi nước mắt mà lương lậu th́ ít ỏi rẻ mạt lại không được trọng vọng như bác sĩ dược sĩ kỹ sư, luật sư.

Nhân dịp có cuộc hội ngộ VƠ TÁNH & NỮ TRUNG HỌC NHA TRANG HÈ 2007 và đặc san ra mắt, tôi cũng muốn viết vài ḍng tâm huyết của một kẻ hậu sinh dù không được vinh dự học ở hai ngôi trường nổi tiếng này (tôi học ở một ngôi trường trên Thành sau 1975). Sau khi tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm Huế 1994, tôi về dạy tại trường Yersin ở Suối Cát. Thời gian đi dạy ngắn ngủi 1994-1995 trước khi tôi theo Ba tôi đi diện H.O đến định cư ở Orlando từ năm 1995 cũng đủ để lại cho tôi nhiều kỷ niệm khó quên.

Đă từng làm cậu học tṛ nhỏ tôi rất hiểu tâm lư của những học tṛ nhỏ của tôi, nghèo khó, túng thiếu đủ điều. Tôi say mê nghề dạy học ngay từ nhỏ và cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi ḿnh đứng trên bục giảng để giúp thế hệ sau hiểu những kiến thức cần thiết để vào đời. Rồi qua Mỹ thời gian đầu tôi cũng muốn đi dạy lại nhưng rồi sau khi dạy kèm "tutor" tôi thất vọng ê chề v́ ngôn ngữ, v́ học tṛ Mỹ có vẻ có quá nhiều tự do dân chủ nên không c̣n coi trọng thầy giáo như bên Việt Nam, tôi bỏ ư định đó và chuyển sang học điện toán (computer science) nhưng rồi tiếng gọi của nghề gơ đầu trẻ lại thúc giục tôi trở lại nghề cũ dù biết rất rơ những ǵ ḿnh sẽ gặp phải (lương thấp, học tṛ không tôn sư trọng đạo như bên nhà và nguy cơ của bị kiện tụng...).

Tôi vẫn cương quyết dấn thân và tự đặt cho ḿnh sẽ là một ông giáo dù tầm thường nhưng sẽ làm hết sức để góp sức cho thế hệ tương lai. Tôi hy vọng mănh liệt rằng ḿnh sẽ có thể truyền lại cho các em ḷng yêu toán học nói riêng và kiến thức nói chung. Nhưng đi vào thực tế hàng ngày , phải đối phó với thật nhiều áp lực từ đủ các hướng: từ cấp trên, từ đồng nghiệp, từ học tṛ, từ FCAT, từ quan niệm xă hội, từ sự phân biệt chủng tộc, phân biệt đối xử, đôi khi tôi cảm thấy ḿnh như sắp gục ngă, nhưng rồi bằng ư chí và nghị lực cá nhân cũng như ḷng yêu trẻ và đam mê truyền thụ kiến thức tôi quyết tâm vượt qua mọi trở ngai và tin rằng ngày mai trời sẽ tươi sáng hơn cho dân tộc Hoa Kỳ cũng nhưng dân tộc Việt Nam của chúng ta.

Tôi sẽ đi làm ông lái đ̣ đưa khách học tṛ qua ḍng sông tri thức, dù biết sẽ nghèo khó sẽ bị bạc bẽo nhưng tôi sẽ lấy niềm vui từ gia đ́nh vợ con cha mẹ và những người mà tôi yêu mến.

Tôi đi dạy để kiếm sống nhưng cũng là để kiếm t́m một tương lai rạng rỡ hơn cho thế giới này.


 

? ˜ { @


 trần minh hiền
 

 

Trang Thơ & Truyện: Trần Minh Hiền               |                 www.ninh-hoa.com