
TA THƯƠNG TA
NGẬM NGÙI

Ta thương ta ngậm ngùi
Một kiếp sống cu li
Ta thương ta thụt lùi
Đời còn có nghĩa chi?
Ngày mai ta có gì
Ngoài hai bàn tay trắng
Đêm nằm nhiều mộng mị
Nhìn cuộc đời băn khoăn
Chất lên đôi vai oằn
Những gánh gồng nhân thế
Ru ta đời muối mặn
Biển chập chùng lê thê
Tìm cho ra lối về
Hồn hoang sầu diệu vợi
Trần gian giờ hoang phế
Sao băng nào rơi rơi
Nỗi đắng cay rã rời
Ru ta đời dã thú
Thôi còn gì mong đợi
Bão giông mùa mộng du
Nỗi xót xa mịt mù
Dòng sông buồn ngao ngán
Hoa có còn hé nụ
Đón mặt trời miên man
Ruổi rong chốn đại ngàn
Cuộc đời còn oan trái
Tìm đâu ra bè bạn
Em ơi còn tương lai?
Ngày sắp qua rất dài
Trên dòng thơ rướm máu
Hỡi trái tim khờ dại
Thôi trách hờn chi nhau
Những trang thơ nát nhàu
Bàn phím sầu gãy gọng
Bốn mùa còn chôn dấu
Cuộc tình buồn long đong
Đớn đau những đoá hồng
Tặng em ngày xưa đó
Bao giờ thôi vọng động
Đời mình còn âu lo?
T
rần
Minh
Hiền