-Cô
c̣n dám đến đây nữa sao, tôi sẽ gọi cảnh sát ngay bây giờ, Lan hét
toáng lên.
- Có
việc vậy em, hăy b́nh tĩnh xem nào, ai vậy, Hoàng đẩy Lan ra.
- Xin
lỗi hai anh chị, em chỉ muốn giải thích một việc hiểu lầm tai hại của
chúng ta, Mơ thỏ thẻ vẫn như bao giờ.
- Ơ,
Mơ đấy à, sao lại đến khuya khoắc thế này, hay có ǵ ngày mai nói đi,
bây giờ có lẽ không tiện, Hoàng nói thật nhỏ chỉ đủ cho Mơ nghe.
- Nếu
anh chị không muốn tiếp em th́ đành vậy, em về nhưng chắc không có ngày
mai đâu, Mơ buồn bă nói.
- Th́
ngày mai nói chuyện chứ sao lại không có ngày mai, Hoàng nói khẽ.
- Bây
giờ hai người muốn ǵ, anh cứ đi theo cô ta đi, Lan la lên.
- Xin
lỗi Mơ, ngày mai nói chuyện vậy, Hoàng vội vă đóng cửa lại.
Lan
quay đi mà nước mắt tơi bời, nàng tức quá nhưng không biết tỏ bày cùng
ai những oan ức, và đúng ra Mơ phải là người ch́ chiết Lan chứ không
phải cô ta có quyền ch́ chiết nàng, vậy mà sự đời đúng là không ai hiểu
nổi.
***
Mười
lăm năm trước khi Mơ mới vừa 19 tuổi nàng đă quen với Hoàng khi họ cùng
học chung đại học. Hai người đă có hai năm hạnh phúc tuyệt trần vậy mà
chỉ v́ sự xích mích nhỏ mà cả hai đă giận dỗi và rồi đành chia tay trong
khi vẫn c̣n yêu nhau lắm. Rồi Hoàng gặp Lan và cả hai nhanh chóng trở
thành vợ chồng dù Hoàng không yêu Lan nhiều lắm, anh chỉ cưới nàng v́
mang ơn nàng c̣n Lan th́ mê đắm Hoàng. Hôn nhân của hai người không phải
là lư tưởng nhưng cũng b́nh thường như bao người khác. Tất cả sẽ b́nh
thường nếu như t́nh cờ Mơ không gặp lại Hoàng. Bây giờ cả ba đă ra
trường và đều có công ăn việc làm ổn định. Hoàng là một bác sĩ nhi đồng.
Lan là một bác sĩ tâm lư. Mơ là bác sĩ phụ khoa. T́nh cờ mà bây giờ
Hoàng và Mơ lại làm chung 1 bệnh viện.
***
Tự
nhiên thời gian gần đây Hoàng ngủ không ngon giấc như ngày xưa nữa, anh
thường thấy ác mộng và thấy toàn bị lửa cháy... Anh kể cho Lan nghe nàng
chỉ gạt đi, nói v́ anh có ư xấu muốn quay lại với Mơ nên bị ám ảnh mà
thôi. Hoàng sợ lắm, anh không biết ḿnh phải làm ǵ. Dường như anh bị
bệnh tâm thần, và luôn lo lắng, sợ hăi. Một người bạn của Hoàng khuyên
anh nên đi coi bói xem sao. Lúc đầu Hoàng cười nhạo chuyện coi bói nhưng
dần dần anh bị thuyết phục và đi coi thử.
***
- Mời
cậu ngồi. Thật là một hân hạnh cho tôi được gặp một bác sĩ nhi đồng.
-
Hoàng giật ḿnh, làm sao mà bà lăo này biết quá rơ về ḿnh nhỉ. Bà ta là
một người phụ nữ da trắng gốc Âu Châu khoảng gần 70 tuổi.
- Hôm
nay anh muốn xem ǵ. Tôi nghĩ anh đang mất ngủ phải không. Anh có thể
cho tôi xem bàn tay anh được không?
-
Hoàng ngồi xuống và ch́a bàn tay ra cho bà ta xem.
- Anh
đang khổ sở v́ hai người đàn bà và xem ra không ổn rồi.
-
Thưa bà tôi có thể làm ǵ được ạ.
- Tôi
nghĩ anh không thể làm ǵ được cả v́ số kiếp như vậy rồi.
-
Nhưng phải có ít nhất 1 điều ǵ đó mà tôi có thể làm chứ, Hoàng bực bội
nói.
- Có
chứ, nhưng đ̣i hỏi sự hy sinh rất lớn của anh.
- Bất
cứ điều ǵ trong khả năng của tôi, tôi cũng phải làm để giải quyết.
- Từ
bây giờ cho đến hết một năm nữa, anh sẽ gặp rất nhiều tai kiếp và anh
phải b́nh tĩnh chấp nhận, đón nhận tất cả và tôi tin với tâm chính đính
của anh, với tâm hồn tốt đẹp của anh, anh sẽ qua hết 1 cách tốt đẹp và
sau một năm nữa vận hạn sẽ qua và một kết cục tốt đẹp sẽ đến với cả ba
người.
-
Nhưng những tai kiếp đó là ǵ tôi có thể biết được không?
- Tôi
không biết rơ hết được, chỉ biết là tất cả tai kiếp đó sẽ hết sức kinh
khủng mà anh không thể tưởng tượng nổi. Chỉ có điều để vượt qua hết tất
cả anh cần phải luôn tĩnh tâm, tŕ tụng nghi thức của tôn giáo của anh,
và đừng bi quan tuyệt vọng, đừng trách người trách ḿnh, cứ an nhiên tự
tại mà sống. Cứ nhớ rằng đây chỉ là những tai kiếp mà anh phải vượt qua
để có được tương lai tốt đẹp hơn, cũng như những cơn giông băo dẫu cuồng
nộ nhưng nổi lên để thử thách anh. Nếu anh vượt qua nổi 1 cách đàng
hoàng, chánh trực, kiên cường, quả cảm và thành tâm th́ anh sẽ có tương
lai tốt đẹp. Bằng không, nếu anh không vượt qua nổi th́ đời anh sẽ tàn
tạ, lụn bại. Anh hăy nhớ, nhờ phước đức ông bà, nhờ nghiệp lực của anh
mà anh có cơ duyên gặp tôi để nói những điều này trước với anh. Rất
nhiều người khác sẽ không có cơ hội như anh.
***
Ra
về Hoàng nhớ măi lời bà thấy bói. Anh ngẫm nghĩ liệu có tin nổi lời ba
già đó không. Đúng là những điều huyễn hoặc. Lan là 1 chuyên gia, 1
bác sĩ tâm lư nhưng nàng bị ḷng ghen tuông làm mờ mắt, tâm trí nàng
đă bị che lấp bởi ghen tức xấu xa. Nên nàng cũng không thể nào giúp ǵ
cho Hoàng. C̣n Mơ th́ anh không biết rơ lắm. Có lẽ sau bao nhiêu năm,
nàng vẫn c̣n yêu Hoàng.
Và
đúng như những điều huyễn hoặc mà người thầy bói nọ đă nói với Hoàng,
suốt 1 năm tiếp theo đó là cả 1 địa ngục cho anh. Những tai kiếp liên
tiếp ập tới, những tố cáo, oan khiên, oan ức, vu khống, và anh bị mất
việc bị ra ṭa... nhưng nhớ lời người đàn bà nọ, Hoàng b́nh tâm và cầu
nguyện, và luôn tỉnh táo đối phó, hết chuyện này đến chuyện khác. Và
đúng như bà ta nói, qua đúng 1 năm anh đă qua khỏi 1 cách đàng hoàng.
Nhiều khi Hoàng tự hỏi, tại sao lại là anh, tại sao lại là một năm và
tại sao anh có thể gặp người thầy bói nọ và tất cả tại sao lại diễn ra
đúng như lời bà ta nói. Và sau một năm Mơ đă chuyển đi chỗ khác làm
việc, c̣n Hoàng và Lan đă hiểu nhau hơn và trở lại b́nh thường đời sống
hôn nhân như ngày trước.
Đúng
là những điều huyễn hoặc.