Câu
chuyện này hoàn toàn hư cấu, nếu có chi tiết nào giống đời thực, xin
hiểu chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên
********
"Lan ơi, chị có đọc báo " Con Đường" mới ra hôm nay chưa? " Khánh kêu
lớn
" Chị mới đọc xong. Có chuyện ǵ vậy em?" Lan vọng lại.
" Chị có đọc câu chuyện " Giấc Mơ" của Nguyễn Trần Lê chưa? "
"À, chị cũng vừa đọc xong. Chuyện lạ thật đấy. "
"Em th́ không thích truyện này chút nào cả dù phải công nhận là rất cuốn
hút và rất kỳ lạ. "
"Chị thích lắm mà, sao em lại không thích. Không thích chỗ nào? Câu
chuyện hay là lối viết của tác giả?"
"H́nh như là em cũng không biết tại sao em không thích cả. Chỉ có cảm
giác khó chịu thế nào ấy. Duy chỉ có điều là thú thực là đây là câu
chuyện mà em đọc từ đầu tới cuối và đọc đi đọc lại đến cả 5 lần."
"Chị đọc lại đến lần thứ sáu đấy. Tác giả này lạ quá, chưa từng nghe tên.
Chị có gọi điện thọai hỏi ṭa soạn về tác giả này nhưng họ cũng không
biết ǵ nhiều. Họ chỉ bảo là họ nhận truyện này tuần trước qua email và
thấy hay nên đăng ngay nguyên văn. Họ chưa có dịp tiếp xúc t́m hiểu thêm
về tác giả. Chị có xin email nhưng họ nói phải email xin phép tác gải
trước nhưng chưa thấy hồi âm."
"Có vẻ chị mê truyện và tác giả này quá nhỉ. Chị có thấy tác giả viết
bạo quá về chuyện pḥng the không? Mà nói nhiều chuyện động trời nữa.
Hơi trần trụi và thô quá. Em thấy tởm."
"Tác giả đâu có viết dài về chuyện đó đâu, chị nhớ chỉ chưa đầy nửa
trang mà đó chỉ là trong giấc mơ của nữ nhân vật, chỉ trong tiềm thức
của nàng thôi. Cả câu chuyện nói về những vấn đề lớn nhất hiện giờ, sao
em không để ư mà chỉ chú ư tiểu tiết đó đó."
" Đồng ư với chị thôi nhưng thực sự cả câu chuyện em chỉ nhớ có chi tiết
đó thôi."
*******
Nguyễn Trần Lê mở email của anh lên, cả đống junk mail anh phải delete
hết và anh thấy có đến cả trăm thư từ ṭa soạn báo "Con Đường", hỏi thêm
về thân thế tiểu sử của anh, và họ forward email của nhiều độc giả muốn
xin email của anh. Viết lách đă lâu từ năm mười mấy tuổi tới giờ đă gần
bốn chục tuổi Lê cũng chỉ là thợ văn thợ thơ nhàn nhàn tầm thường chẳng
ai đọc cả vậy mà với tuyện ngắn " Giấc Mơ " này anh được báo " Con Đường"
cho biết ít nhất có cả trăm ngàn độc giả, đọc và b́nh luận sôi nổi về
câu chuyện, khen cũng nhiều mà chê cũng lắm. Lê nhớ anh phải viết đi
viết lại, sửa đi sửa lại nhiều lần câu chuyện này. Câu chuyện mà anh
viết lại câu chuyện kể của một người vợ có chồng tự tử. Anh đă rơi nước
mắt khi nghe câu chuyện và tự hỏi không biết độc giả có khóc không?
Nguyễn Trần Lê chỉ tiếc là với tài mọn khiêm nhường của anh, không thể
nào viết ra một cách xuất sắc 1 câu chuyện cực kỳ độc đáo của người đàn
bà nọ. Anh đă viết nguyên văn lời của cô ta, chỉ sửa lại ngôn từ và đặt
tên khác thôi. Anh cũng không ngờ là lại được đón nhận 1 cách hào hứng
nồng nhiệt như vậy
******
"Quả thực chưa bao giờ tôi yêu anh ấy cả " người đàn bà từ từ kể " Tôi
luôn nói với anh ấy là anh ấy xấu trai,xấu bụng, bất tài, hèn nhát, dở
đủ thứ. " Tôi th́ cũng chẳng phải là người con gái đẹp dù cũng không tệ
lắm nhưng ngày xưa cũng có khối anh theo đuổi. Rồi tôi gặp anh ấy, anh
theo sát nút, tấn công dữ dội, chúng tôi đă có 1 thời kỳ yêu nhau rất là
hạnh phúc, nhiều kỷ niệm đẹp mà đến giờ tôi c̣n nhớ, cho dù vậy tôi vẫn
chưa bao giờ yêu anh ấy cả. H́nh như tôi chẳng biết yêu ai cả " Người
đàn bà rươm rướm nước mắt. " Vậy mà anh đă đột ngột từ bỏ tôi và các con
và mọi người, bỏ lại tất cả sua lưng không 1 lời trăn trối, không 1 lá
thư tuyệt mệnh, không 1 lời giải thích, chẳng ai hiểu v́ sao, v́ ai mà
anh tự kết liễu đời ḿnh. Mỗi người ở lại chỉ đồn đoán suy nghĩ theo
cách riêng của ḿnh. Mẹ chồng tôi và gia đ́nh th́ đinh ninh là tại tôi,
họ đay nghiến chủi rủa sỉ vả tôi. Quả thực tôi cũng chẳng buồn ǵ cả khi
chịu đối xử như thế. Anh ra đi mà không thèm nói với tôi điều ǵ đă là 1
nỗi buồn nỗi đau lớn nhất của tôi rồi. Tôi cũng không hiểu v́ sao ḿnh
không yêu anh ấy mà lại đau như thế, tại sao ḿnh chỉ muốn rời xa anh ấy
mà khi anh ấy bất ngờ rời xa ḿnh th́ ḿnh lại buồn đến thế. Tôi không
thể hiểu được chính tôi. Ngày đưa đám anh ấy mọi người đưa đông kinh
khủng, tôi cũng không ngờ anh quen biết rộng thế. Có thể nói đây là đám
tang lớn nhất của người Việt ở đây. Mọi người đọc những lời ta thán, xót
thương cho anh, ai cũng nói tốt về anh nhưng tôi nghĩ chắc là họ nói cho
qua chuyện và đối xử theo cách của người phương đông " nghĩa tử là nghĩa
tận ", " Thố tử hồ bi" Thú thực th́ tôi đă không biết là anh đă làm được
ǵ trong suốt cuộc đời. Vậy mà nghe thiên hạ kể lể đủ thứ làm tôi cũng
bán tín bán nghi.
" Tối hôm hạ huyệt anh về, tôi ngủ nằm mơ thấy gặp anh, người bê bết máu,
vậy mà anh cười khi thấy tôi và hởi, làm ǵ em khóc thế, anh không chết
đâu. và rồi chúng tôi đă ân ái với nhau, cuồng nhiệt và nồng cháy, chưa
bao giờ tôi thỏa măn như thế."
" Chưa bao giờ anh làm được nhiều tiền và chưa bao giờ thoát khỏi cảnh
túng thiếu. Chúng tôi phải giật gấu vá vai, mượn nợ đầy đầu, kể cả
credit card để trang trải đời sống hàng ngày và tiền nhà. Cố gắng lắm
mới không bị mất nhà. Những năm đen tối nhất của nền kinh tế Mỹ cũng là
những năm đen tối nhất của chúng tôi. Rồi t́nh h́nh khá hơn, chúng tôi
cũng khá hơn, đỡ hơn nhưng rồi khi mà ít ai nghĩ ai ngờ nhất th́ anh từ
giă. Nhiều người cứ hỏi tôi, cứ chất vấn tôi, liệu có thể có điều ǵ đă
đẩy anh đến đường cùng. Tôi cứ lặp đi lặp lại, tôi không biết. Mọi người
có thể đoán ṃ giống như tôi. Có thể v́ tôi, có thể v́ nợ nần, v́ mặc
cảm, v́ bệnh tâm thần v́ chạy trốn 1 điều ǵ kinh khủng àm anh giấu diếm
không muốn bị vạch ra Nhưng tất cả đều không có lư. Tôi biết chắc là
không phải v́ tôi. V́ dạo 1 năm gần đây quan hệ giữa chúng tôi đă khá
hơn nhiều, không c̣n ḱnh căi nữa. Sau 10 năm chung sống, tôi đă mệt mỏi
khi phải " complain" hoài."