Trang Thơ & Truyện: Trần Minh Hiền            |                 www.ninh-hoa.com



 Trần Minh Hiền


 

Quê Ngoại tại Ninh Ḥa.
Hội viên Hội Keep Orlando
Beautiful và Keep America
Beautiful và
Hội International Poetry.
Tổng Thư Kư Hội VAALA
Florida.  Có thơ đăng ở
nhiều tuyển tập và báo chí
cũng như Website.
Tâm niệm viết là để mua
vui cũng như giải tỏa thần
kinh và hy vọng góp phần
nhỏ cho đời.



Hiện cư ngụ tại:
Florida, Hoa Kỳ

 

 

 

 

 

GIẤC MƠ
Trần Minh Hiền

   

  

 

KỲ 2:
 

          " Nguyễn Trần Lê mở máy tính lên và check email. Mấy ngày nay, inbox của anh đầy thư của độc giả gởi hỏi về truyện ngắn " Giấc Mơ" Mọi người khen và chê lẫn lộn. Có độc giả khen nức nở, có người chê thậm tệ, có người đề nghị anh dịch truyện này ra tiếng Anh và đăng ở báo Anh, Mỹ. Quả thực th́ anh thấy truyện này cũng tạm được nhưng không đáng để sự chú ư quá nhiều như vậy."


******


          "
Sau khi anh mất rồi, tôi mới có cơ hội đọc những ḍng nhật kư của anh ấy, những truyện ngắn c̣n viết dang dở, những bài thơ chưa từng công bố của anh. Tôi mới hiểu thêm về cuộc đời bất hạnh của anh, những trăn trở ban khoăn, ḥai băo ước mơ, những dự định, kế họach mà chưa ai biết. Trong số những di cảo của anh để lại, tôi chú ư nhất là truyện ngắn " Giấc Mơ" câu chuyện về 1 phụ nữ nghèo khó khổ cực 1 đời, thương chồng thương con hy sinh mọi thứ cốt chỉ cho chồng và con thành công hạnh phúc và sung sướng c̣n ḿnh th́ ra sao cũng không màng.Nàng mang nhiều giấc mơ, ước mơ nhưng chỉ là những giấc mơ cỏn con, ví dụ làm sao có đủ sức khoẻ và nghị lực cũng như cơ hội để làm 2 hay 3 jobs để kiếm thêm nhiều tiền cho gia đ́nh. Nàng cầu nguyện ngày đêm cho chồng con thành công hạnh phúc an b́nh." Câu chuyện giản dị nhưng đă làm cho tôi rơi nước mắt. Ngày anh c̣n sống chưa bao giờ đọc trọn vẹn 1 bài thơ, 1 câu chuyện nào của anh. Phần lớn tôi chỉ cười cợt và chỉ trích anh ấy thôi. Vậy mà bây giờ tôi đọc tất cả. Nghĩ cũng lạ thật. tôi cũng không hiểu cả chính ḿnh."


Có một bài thơ của anh mà tôi cũng rất thích


GIẤC MƠ


Như giấc mơ anh ngủ vùi trong cỏ
Giữa trời mây hạnh phúc chập chùng
Biển cũng cạn, mơ hồ, cau có
C̣n trăm năm ḥ hẹn khôn cùng


*****
Thương dĩ văng, tơi bời lủng củng
Như câu thơ trúc trắc quặt què
Chỉ c̣n lại hụ hồng thung lũng
Anh yêu em quay quắt mùa hè

 

****


         
Nguyễn Trần Lê vừa đi dạy vừa viết văn và viết báo. Nghề giáo th́ chỉ đem lại đồng lương khiêm tốn và nhiều áp lực, trăn trở,rủi ro nhưng là niềm đam mê và cũng là chỗ dữa tài chánh cho anh v́ nghề văn nghế báo chỉ làm cho anh tốn tiền chứ chưa hề đem lại ích lợi ǵ. Lê viết rồi lại xóa đến cả chục lần câu chuyện này, không hiểu sao lại khó khăn đến thế, không "version" nào làm anh hài ḷng cả. Người đàn bà nọ chỉ nói là chồng cô ta tự tử nhưng chưa bao giờ cô ta kể về chi tiết của cái chết này và anh ta đă tự tử bằng cách nào như thế nào th́ nàng không bao giờ đề cập.


        
 Cho nên Lê cũng quyết định cuối cùng chỉ để cho độc giả đoán anh ta đa ra đi vĩnh viễn như thế nào và bằng cách nào. Có nhiều độc giả đă email hỏi anh vậy th́ v́ sao anh ta chết, anh ta chết như thế nào, bằng cách nào hoặc tại đầu đề câu chuyện lại là GIẤC MƠ, và điểm cốt yếu của truyện ngắn là ǵ? Nguyễn Trần Lê đành trả lời chiếu lệ, qua chuyện, tránh né. Sự thật là trả lời đối thoại với độc giả c̣n khó gấp vạn lần viết truyện này. Thực ra đây niềm hạnh phúc nhất của tác giả v́ đây là lần đầu tiên anh có người đọc và phản hồi.


****


          "
Những vạt nắng cuối ngày len lỏi vào hồn làm Vũ bỗng dưng muốn sống kinh khủng nhưng đă quá muộn rồi, tử thần với chiếc lưỡi hái xấu xí đă cùng bọn đầu trâu mặt ngựa đă đến. Vũ hối tiếc vô cùng v́ anh đă không để lại 1 lời giải thích, 1 câu xin lỗi 1 lời tạ tội. Anh cố gắng chống chọi nhưng vô ích. Vậy là cuối cùng cơn ác mộng mà anh bị ám ảnh từ thời thơ ấu đă trả thành hiện thực. Anh bị xô vào vạc dầu sôi, thân thể bị ngàn con ḍi đục ruỗng. Kỳ lạ thay Vũ thấy mẹ anh hiện ra, bà tỏa ánh hào quang như Phật Bà Quan Âm, cứu thoát anh bay ra khỏi chín tầng địa ngục. Vũ cảm thấy xấu hổ vô cùng, ngày xưa Đức Mục Kiền Liên đi vào địa ngục để cứu mẹ c̣n ngày nay anh lại để mẹ khổ nhọc lặn lội vào tận địa ngục để cúu anh ra. "


***


         
Nguyễn Trần Lê cố ư kết thúc câu chuyện đột ngột như vậy để độc giả giận dữ thất vọng. Ngoài kia gió mưa cuồng nộ dường như quất vào hồn những lằn roi đay nghiến đau đến đến tận xương tủy. Bài học căn bản mà Lê thuộc nằm ḷng là đừng bao giờ để truyện của ḿnh ảnh hưởng đến tâm lư đời thật của ḿnh nhưng không hiểu sao lần này viết xong câu chuyện rồi mà Lê ngồi thừ ra, không biết ḿnh buồn hay vui. Chỉ c̣n những ḍng văn chập chờn cùng bóng đêm truyền kiếp.
 

 

 

HẾT

 

 

 

 

q Trần minh Hiền  q
Orlando 4 tháng 5 năm 2009
 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Trần Minh Hiền               |                 www.ninh-hoa.com