Danh
ngồi bên ḍng sông và nh́n ḍng nước hung hăn sau cơn mưa cuồng nộ. Nhớ
ngày xưa bạn bè anh cứ căi nhau làm ǵ có sông nào chảy ngược có thằng
khẳng định bất cứ ḍng sông nào cũng chảy về hướng đông, t́m về biển cả,
chỉ có Danh nhờ đọc sách báo anh biết có ḍng sông chảy ngược nhưng
chẳng ai tin cả và bao giờ Danh cũng thua cuộc trong các cuộc căi vả ngu
ngốc của bọn con nít. Bầu trời sau cơn mưa vẫn c̣n xám xịt nhưng làn mây
trôi hối hả về phía chân trời xa.
******
"Anh Danh ơi, bức tranh anh vừa vẽ em không hiểu lắm. Anh có thể cắt
nghĩa lư giải cho em được không?"
"Em nh́n kỹ bức tranh đó chưa, em có thấy ḍng sông có ǵ đặc biệt "
"Ḍng sông vào mùa lũ có con đ̣ chỉ có 1 nửa và người con gái trên chiếc
đ̣ có khuôn mặt rất đẹp nhưng có vẻ giận dữ"
"Em nói đúng hết rồi. Vậy th́ em c̣n không hiểu điều ǵ?
"Em không hiểu tại sao chiếc thuyền lại chỉ có 1 nửa"
" Con thuyền chỉ có 1 nửa là v́ nói bị vỡ tan, không thể nào chèo chống
được nữa và cô gái đẹp bị kẹt trên chiếc thuyền đó làm sao mà nàng không
giận dữ, âu lo, sợ hăi, tượng trưng cho con người của chúng ta trong đời
sống ngổn ngang nhiễu nhương như hiện nay. Chúng ta đang sống trên ḍng
sông cuộc đời mùa băo lũ cuồng nộ, những phương tiện sống của chúng ta
bị đập vỡ tan, con người mong manh không biết rồi đây sẽ ra sao"
"cám ơn anh, em đă hiểu. Em rất thích bức tranh, đẹp và lạ lẫm, rất sâu
sắc"
******
Anh rất thích bài thơ em vừa đăng ở báo " Ngày Mai" . Anh tin rằng em sẽ
trở thành 1 nhà thơ lớn nếu em thực sự muốn. Anh thấy thơ em có điểm rất
đặc biệt là không những chứa chan nhạc tính mà c̣n thấp thoáng thấm đẫm
hội họa. Độc đáo và lạ lùng.
D̉NG SÔNG CHẢY NGƯỢC
Anh đi măi theo ḍng sông chảy ngược
Chẳng t́m nơi biển rộng xuôi ḍng
Rồi bỗng thấy hồn ḿnh bạc nhược
Vẽ chân dung ngày tháng lạc ḷng
Trăng phiền muộn ê chề lạc lơng
Giữa không gian trơ trọi quay cuồng
Sương rơi ướt nỗi buồn vô vọng
Cách đây 10 năm Danh không thể nào ngờ anh lại có thể sống hạnh phúc an
b́nh ở 1 chốn khỉ ho c̣ gáy cùng với 1 người con gái mà anh yêu thương
đó là Lan. 10 năm trước đây anh là 1 chàng sinh viên mới vừa tốt nghiệp
đại học mỹ thuật, nhiều nhiệt huyết nhưng vẫn chưa có một định hướng rơ
ràng cho cuộc đời ngoài ước mơ là có thể dùng hội họa để giúp con người
hiền lành hơn, thương yêu nhau hơn. Nhưng lúc đó là thời gian khủng
hoảng kinh tế nên tranh anh vẽ chẳng ai mua, không có công việc ǵ để
anh có thể làm kiếm tiền sinh sống, gần như tuyệt vọng th́ bỗng nhiên
Danh có được 1 chiếc phao cứu tử khi sắp chết đuối giữa đại dương mênh
mông. Một người bạn thân của anh từ thời tiểu học cho anh biết có nhóm
những nhà giáo dục thiện nguyện cần tuyển 1 số t́nh nguyện viên có tŕnh
độ đại học để đi vùng Tây Nguyên Việt Nam để dạy các em nhỏ dân tộc
thiểu số tiếng Anh và Điện toán. Danh nộp đơn và hồ sơ và họ tuyển anh
ngay. Lúc đầu Danh chỉ nghĩ là ḿnh chỉ làm việc ở đó 1 thời gian ngắn
nhiều nhất là 3 năm nhưng không ngờ vùng đất này đă níu chân anh ở lại
và anh đă quyết định chọn quê hương thứ 2 ở đây đến cuối đời. Lan đến
với chương tŕnh này sau Danh 2 năm. Nàng giống Danh rất nhiều điểm đều
sinh ra ở Nha Trang nhưng trưởng thành ở Mỹ, tốt nghiệp đại học ở Mỹ và
chưa kiếm được việc làm ở bên ấy, xin làm thiện nguyện cho chương tŕnh
này. Đây là 1 chương tŕnh đặc biệt, lúc đầu do 1 nhóm những nhà giáo
dục bỏ tiền cá nhân ra để thực hiện nhưng sau họ xin được bảo trợ của
chính phủ Hoa Kỳ và UNICEF, UNESCO của Liên Hiệp Quốc.
*****
Mặc dù ở đây cũng có trường học và giáo viên dạy rất tốt nhưng họ rất
cần hướng dẫn về điện toán và hầu như không có môn ngoại ngữ trong
trường. Danh và Lan cũng như những đồng nghiệp dạy các em nhỏ từ 6 tuổi
trở lên vào buổi tối sau giờ học và cuối tuần. 5 năm trở lại đây chương
tŕnh mở rộng ra dạy luôn cả người lớn suốt cả tuần. Dù làm việc cho 1
chương tŕnh thiện nguyện nhưng Danh và Lan may mắn được trả lương hậu
hĩnh v́ quỹ tài trợ của chính phủ Hoa Kỳ và Liên Hiệp Quốc rất dồi dào
và càng ngày càng tăng thêm. Ngoài ra chương tŕnh c̣n được quà tặng gồm
máy t́nh, dịch vụ internet tốc độ cao chất lượng tốt và miễn phí, cùng
tiền mặt. tài chính từ tổ chức Melinda and Gates Foundation. Nói chung
là sau 10 năm sinh sống ở đây đời sống của 2 vợ chồng Danh và Lan tạm ổn
định ( 2 người cưới nhau đă 6 năm và có 2 đứa con 1 trai 1 gái) Nhưng cả
Lan và Danh 2 người đều có cùng 1 suy nghĩ nhưng không ai nói với ai,
dường như họ chỉ sống qua ngày chưa thực hiện được giấc mơ, ước mơ là
dùng hội họa và thi ca để góp phần thay đổi thế giới trở thành tốt đẹp
hơn, an toàn hơn, hiền lành hơn, nhân bản hơn... Danh vẫn âm thầm vẽ và
thi thoảng tham gia các cuộc thi vẽ ở khắp nơi trên thế giới nhưng vẫn
chưa có kết quả ǵ khả quan. Lan vẫn lặng lẽ làm thơ gởi đăng báo nhưng
thơ của cô dường như chẳng ai đọc ngoài cô, Danh và ban biên tập. Danh
và Lan đều bỏ hết tâm tư, tâm huyết vào tác phẩm hầu cho người thưởng
ngoạn thấy được sự cần kíp của ḷng vị tha, bác ái, tha thứ, nhân bản...
*****
Ngồi bên ḍng sông độc nhất vô nhị này, ḍng sông chảy ngược và chết ở
phía xa kia, không hợp cùng 1 ḍng sông nào, không ra biển, Danh bỗng
rùng ḿnh, chẳng lẽ Lan và Danh cũng như ḍng sông này, rồi sẽ chết
không ai biết ai hay, những tác phẩm của Lan và anh sẽ rơi vào quên lăng,
chẳng ai thưởng thức, vô nghĩa và vô ích. Anh phải làm ǵ đây. Lan và
Danh không bao giờ mơ nổi tiếng danh lợi giàu có, anh biết rơ rằng Lan
cũng như anh chỉ muốn tác phẩm của ḿnh có ích, có ư nghĩa cho đời mà
thôi.
******
Danh vẫn biết việc làm hiện nay của anh và Lan và tất cả mọi người trong
chương tŕnh này rất có ư nghĩa với vùng đất này nói riêng và cho thế
giới nói chung, nhưng anh vẫn chưa hài ḷng với việc đó, thẳm sâu sâu
thẳm trong tâm khảm, tiềm thức, anh vẫn muốn làm điều ǵ hơn thế, nhưng
Lan và Danh cũng như các con quyến luyến vùng đất này, dù nó chẳng có ǵ
đặc biệt ng̣ai là nơi xuất phát của ḍng sông chảy ngược này. Mảnh đất
buồn tẻ, yên lặng này dường như cũng hiểu được nỗi ḷng của Lan và Danh,
dường như ḍng sông và rẻo đất này th́ thầm với anh điều ǵ đó mà Danh
chưa hiểu được.
******
"Anh à, em mới vừa chiêm bao ác mộng. Em thấy cả bầu trời lửa, mặt đất
cũng toàn lửa. Em và anh, ai cũng bị cháy cả. Anh à có khi nào núi lửa ở
đây sẽ phun lại, chúng ta sẽ chết cả."
"Chỉ là 1 giấc mơ 1 cơn ác mộng mà làm ǵ sợ dữ vậy. Ngày nay khoa học
hiện đại lắm rồi người ta có thể dự đoán chính xác đến 99%, đâu có ǵ mà
phải sợ vu vơ nếu không có những khuyến cáo rơ ràng."
"Em cũng hy vọng thế"
Lan và Danh cùng nh́n đồng hồ 3 giờ sáng.
Hai người vừa thiếp đi th́ bỗng nghe tiếng đập cửa. Thằng Trung gọi thất
thanh" ba mẹ qua coi em anh Thanh khóc ḱa "
Lan và Danh vội chạy sang, Thanh cô bé vừa lên 5 tuổi ngày hôm qua đang
khóc nức nở, ôm chặt Lan khi thấy mẹ nó. Danh hỏi " Có chuyện ǵ mà con
khóc dữ vậy"
"Con thấy lửa cháy khắp nơi, con và anh Trung ba mẹ ai cũng bị cháy cả "
Cô bé thút thít nói ngắt quăng.
Danh rùng ḿnh v́ vừa mới nghe Lan kể xong cơn ác mộng y chang. Lan bật
khóc v́ sợ hăi tột độ. Danh chạy vội về pḥng mở computer lên và mở tivi
lên, Anh vào website của cơ quan nghiên cứu về động đất núi lửa của Việt
Nam, Hoa Kỳ và của LHQ. Danh xem tất cả những dữ liệu tường tŕnh của họ
từ xưa đến nay. Không có khuyến cáo nào, không có những tường tŕnh đặc
biệt ǵ về vùng đất này và về Việt Nam. Không có ǵ để đáng báo động.
Sao lại có thể có sự trùng hợp đến kỳ lạ kinh khủng như vậy. Danh email
cho tất cả các website đó và những người quen biết của anh về câu chuyện
của Lan và Thanh. Anh lấy số điện thoại của họ xuống để ngày mai sẽ gọi.
Anh gọi ngay cho Hoa Kỳ và LHQ, họ không bắt máy nên anh để messages.
Ngày mai sớm anh sẽ gọi cho Hà Nội.
****
Thức dậy sớm việc đầu tiên Danh làm không phải là vệ sinh cá nhân như
thường lệ mà là mở email lên check. Anh nhận được 1 số email từ bạn bè
ai cũng chọc anh, muốn làm nhà tiên tri à. Email từ cơ quan nghiên cứu
động đất và núi lửa của Hoa Kỳ và LHQ th́ thẳng thừng bác bỏ suy diễn
của anh và cảnh cáo không được phát tán tin tức này. Điện thoại reo anh
bắt lên, đây là từ cơ quan nghiên cứu động đất và núi lửa của Hoa Kỳ "
Thank you Mr. Le we will investigate carefully, watch Vietnam and your
area, but so far, there is no evidence to raise the alarm" Nói chung
chẳng ai tin cả.
****
"Anh à hay là chúng ta mang các con về Mỹ lại đi "
" Em để từ từ anh suy nghĩ lại đă"
"C̣n suy nghĩ ǵ nữa, chúng ta sắp chết đến nơi rồi"
" Giấc mơ của em và con có nói ǵ đến thời điểm xảy ra không? Anh không
nghĩ là nó sẽ đến ngay bây giờ đâu!"
" Thà ḿnh chạy trước vẫn hơn"
"Th́ cũng phải đợi anh xin phép lên ban giám đốc, chúng ta phải mua vé
xe, vé máy bay mới đi được chứ"
"Vậy th́ anh làm ngay đi. Anh không làm th́ em sẽ làm 1 ḿnh"
"Được rồi anh sẽ làm ngay"
******
Danh gọi cho giám đốc chương tŕnh xin cho 2 vợ chồng nghỉ dài hạn " Có
việc ǵ vậy em, tại sao lại xin nghỉ đột ngột mà dài hạn và cả 2 người
nữa, làm sao chúng tôi xoay xở được." " Thưa chị nhưng mà chúng em có
việc rất gấp cần giải quyết ở Mỹ nên xin chị thông cảm" " Xin lỗi chúng
tôi không thể giải quyết ngay được Phải chờ ít nhất 1 tháng mới được. ""
cám ơn chị"
Danh cúp máy và quay sang Lan, em ạ chị giám đốc nói là chúng ta phải
đợi 1 tháng nữa.
"Không thể được, chúng ta phải bay ngay ra khỏi đây"
"Em b́nh tĩnh lại đi, chuyện đâu c̣n có đó"
" Không, nếu anh không mua vé th́ em sẽ mua. Nếu anh chờ 1 tháng th́ anh
đi sau đi, em và con sẽ bay ngay bây giờ"
"Anh đă năn nỉ em hết lời, mà nếu em cứ khăng khăng như thế th́ em và
các đi trước đi. 1 tháng nữa anh sẽ đi"
" Anh bỏ mẹ con em sao"
"Anh không bỏ, nhưng 1 tháng nữa anh sẽ về với em và các con. Anh không
thể chạy trốn như thế được."
"Được rồi, em sẽ đi với 2 con mà không có anh"
Lan giận dữ chưa từng thấy.
Nói dứt lời Lan gọi điện thọai mua vé xe và vé máy bay gấp cho nàng và 2
con về Sài G̣n rồi đi Hoa Kỳ. Rất mắc tiền nhưng cuối cùng nàng cũng mua
xong.
****
" Em quyết định chạy trốn thật sao. Chỉ là 1 cơn ác mộng mà tin đến thế
sao."
"Không thể nào mà em và con bé Thanh mơ cùng 1 giấc chiêm bao ác mộng y
chang"
"Vậy th́ tùy em thôi. Anh sẽ về với mẹ con em khi được sự chấp thuận của
ban giám đốc. Hy vọng sau 1 tháng nữa anh sẽ về với em và các con. Anh
vẫn hy vọng em sẽ đổi ư.
****
Tiễn các con và Lan đi rồi, Danh buồn vô hạn, anh có cảm giác như là anh
đă mất họ rồi. Nhưng anh không thể nào chạy trốn nhiệm sở. Khi xe đến
Sài G̣n, Lan gọi điện ngay cho Danh" Xin lỗi anh, em và các con đă bỏ
anh lại 1 ḿnh, anh bảo trọng. Em đă đến sân bay và chuẩn bị chờ 2 tiếng
nữa th́ sẽ cất cánh. Yêu anh nhiều"
" Em nhớ bảo trọng, lo cho 2 con. Hẹn em 1 tháng nữa. Khi nào đến Mỹ nhớ
gọi cho anh ngay nhé. Yêu em nhiều." Cúp máy xong, bỗng nhiên Danh bật
khóc.
Lan đi rồi, Danh chẳng c̣n tâm trí nào mà làm việc.
*****
"Danh không tin vào mắt ḿnh, khi anh đọc bản tin breaking news của
cnn.com : 1 chiếc máy bay bị tai
nạn khi hạ cánh trong điều kiện thời tiết xấu. 200 hành khách và phi
hành đoàn có lẽ đă thiệt mạng. Đó là chuyến bay mà Lan và 2 con của anh
đă đi. Anh mở tivi lên các kênh đều đưa tin về vụ này. Anh gọi cho hăng
máy bay, sau nhiều cú gọi không thành, chờ đợi cả 4 tiếng đồng hồ, anh
mới nói chuyện được với họ và được chính thức xác nhận là chuyến bay chở
Lan và 2 con đă bị tai nạn. Hiện thời có chưa có con số chính xác về số
người thiệt mạng hay sống sót. Danh lịm người, anh quỵ xuống và hét lớn.
tại sao vậy?1?!
Danh chạy ra ḍng sông và bỗng thấy Lan ngồi trên chiếc thuyền 1 nửa,
đưa tay chào anh rồi tan biến vào ḍng nước đục ngầu....