Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Trần Minh Hiền            |                 www.ninh-hoa.com



 Trần Minh Hiền


 

Quê Ngoại tại Ninh Ḥa.
Hội viên Hội Keep Orlando
Beautiful và Keep America
Beautiful và
Hội International Poetry.
Tổng Thư Kư Hội VAALA
Florida.  Có thơ đăng ở
nhiều tuyển tập và báo chí
cũng như Website.
Tâm niệm viết là để mua
vui cũng như giải tỏa thần
kinh và hy vọng góp phần
nhỏ cho đời.



Hiện cư ngụ tại:
Florida, Hoa Kỳ


 

 

 

 

 

 

CNG THÀNH K NIỆM

  



Sáng nào cũng vậy khi tôi đi học ngang qua cổng thành ấy (1), tôi cũng thấy một cô bé mắt to ngồi bên cửa nh́n ra đường. Lâu dần cũng quen, cô bé và tôi cứ chào nhau một nụ cườ́. Nhiều lần tôi muốn t́m hiểu rơ xem cô bé đó là ai, mấy tuổi, học lớp mấy. Nhưng sợ rồi lại thôi.

Có bé có một khuôn mặt thanh tú, tôi đoán chừng 12 tuổi. Rồi t́nh cờ tôi mới biết là ba của cô bé là bạn thân của ba tôi từ hồi c̣n đi học chung. Cô bé là con của bác Hà- năm nay cô bé vừa tṛn 13 tuổi; nhưng cô bé đă bị bệnh tim bẩm sinh rất nặng nên không thể đi học được- Từ đó qua giới thiệu của ba tôi, tôi thường đến thăm nhà bác Hà. Bác Hà có 5 người con và Hồng là cô gái út và duy nhất của bác. Hồng rất muốn đi học nhưng ba em không thể nào cho em đi học được. Hồng buồn lắm, suốt ngày chỉ biết xem truyện tranh, tivi. Tuy không được đến trường nhưng ba của Hồng, bác Hà, luôn dạy cho Hồng biết đọc, biết viết.

"Bất hạnh cho em là bây giờ em chỉ c̣n có ba thôi. Ngày trước c̣n mẹ th́ gia đ́nh vui hơn nhiều. Từ ngày mẹ mất v́ tai nạn xe cách đây 4 năm th́ nhà em ít khi nào có tiếng cười, ba em thương em lắm nhưng dù sao cũng không bằng mẹ "Hồng tâm sự với tôi. Và cũng từ đó bác Hà nhờ tôi dạy cho hai người anh kề của Hồng- Hùng lớp 9, c̣n Hưng lớp 8- Thỉnh thoảng tôi dạy cho em 1 vài bài hát, 1 vài từ, câu tiếng Anh. Căn bệnh quái ác, lạ lùng của em không cho phép em suy nghĩ nhiều và lâu hay tập trung tư tưởng lâu được. Bác Hà đă đưa Hồng nhiều nơi nhiều bác sĩ bệnh viện nhưng các bác sĩ người nói thế này thế kia và cũng chẳng cải thiện được ǵ cho sức khỏe của em. Tôi ước ǵ có thể chữa lành căn bệnh cho em.

Và 1 lần trăng rất sáng, Hồng xin phép ba em đề nghị cho tôi đưa em lên bờ thành để ngắm trăng. Ba em cho phép nhưng tôi rất ngại, tôi sợ chẳng may có chuyện ǵ th́ chết! Nhưng em cương quyết xin đi nên tôi đành miễn cưỡng ch́u em. Leo lên cổng thành ngắm cảnh th́ thật là ngoạn mục. Thị trấn vào đêm trăng này thật là êm đềm- những ngôi nhà tầng cao tầng thấp lô xô dưới ngọn đèn đêm nhè nhẹ hây hẩy. Tôi cảm thấy h́nh như chị hằng cũng đang ái ngại nh́n em- cô bé bệnh tật ngồi bên sát cạnh tôi. Em ngồi bên tôi, ngây thơ như một thiên thần, một thiên thần quá xinh đẹp. Trong tim tôi 1 thằng trai 23 tuổi, 1 "ông giáo tương lai bỗng trào lên 1 điều ǵ khó tả. Tôi thầm nghĩ, giá như em đừng bệnh, th́ có thể giờ này em đă vui chơi với bạn bè em, hay đạp xe như những chàng trai cô gái dưới kia đang đi dạo ngắm trăng. "Này anh Hoàng: liệu em có giống như những nhân vật của Quỳnh Dao không?" Bất giác tôi thấy lạnh cả người. Một ư nghĩ chạy nhanh qua vùng vỏ năo của tôi: Hồng đă đọc truyện Quỳnh Dao quá sớm, điều chẳng tốt chút nào. Nhưng vẫn phải trả lời cô bé "Em đừng so sánh chi cho mệt. Rồi em sẽ khỏi bệnh thôi. Em hăy tin là ḿnh sẽ khỏi bệnh, Hồng ạ". Tôi cũng bắt đầu nói dối:
- "Không! anh đừng nói an ủi em, các bác sĩ đều đă lắc đầu với em".

Tôi bỗng dưng thấy không thể nào cất lời được nữa. Rồi Hồng bật khóc.
" Thôi nín đi em, chẳng có ǵ phải sợ cả, chúng ta chỉ sống và chết một lần trong đời. Nhưng em hăy tin là ba em, các anh em, và cả anh nữa rất thương em. Em phải sống để ba em vui".

Tôi trở nên triết lư như 1 nhà triết học- dù biết rơ những điều em đang nghĩ:
"Thôi ḿnh về thôi em, Hồng".

Sau bữa đó, Hồng vui vẻ hẳn lên, em thường cười và làm cho ba em vui lây. Hồng luôn miệng nói: "Con đă hết bệnh rồi ba ơi". Bác Hà th́ chắc không hiểu được v́ sao hạt ngọc của ḿnh lại thay đổi như vậy nhưng tôi th́ tôi hiểu rơ. Và tôi càng thương em hơn với t́nh yêu của người một người anh cả đối với một cô em gái út xinh đẹp.
Rồi thời gian trôi đi, Hồng của tôi đă qua đến Hoa Kỳ cùng gia đ́nh và em đă hết bệnh. Hồng của tôi giờ đă xa xôi dù từ khi vừa đến Hoa Kỳ tôi có cố công t́m em nhưng chưa có tin tức ǵ.

Cầu chúc cho em phương trời xa hạnh phúc, em gái út của tôi.

 



 trần minh hiền
 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Trần Minh Hiền               |                 www.ninh-hoa.com