Trang Thơ & Truyện: Trần Đnh Nguyn Soi               |                 www.ninh-hoa.com

TRẦN ĐNH NGUYN SOI

 

Cựu học sinh
Trường Trung Học Đức Linh,
Ninh Ha,
Nin Kha 1964-1976
 

Trước 1975 sống tại Dục Mỹ

 

 

Hiện đang sinh sống tại
tỉnh Kin Giang, Việt Nam.

 

 

 

 

 

 

 

 

TRUNG THU
V MẸ

Trần Đnh
N
guyn
SOI

 

  

 

H

ằng năm cứ sau lễ Vu Lan lễ được mệnh danh l ma bo hiếu. Sau lễ được 1 tuần, qu ti lại rộn rng hơn v vụ ma sắp thu hoạch, vui hơn v no nhiệt hơn cc ngy thường, tất bật lo việc đồng ruộng để chuẩn bị cho vụ ma. Thm vo đ lại xuất hiện mấy gnh hng rong bn đn trung thu, cc tiếng rao: đn ơ... ơ... vang ln trong cc con đường của thn xm, người đn ng bn đn c cấy so di khoảng 4m treo đủ mọi thứ đn bằng giấy, đn b dng quang gnh thng, trn đn gnh treo đủ thứ cc loại đn, dưới thng chất đầy cc loại hoa lm bằng giấy, đủ mu, đủ kiểu, cc loại hoa, bọn trẻ con chng ti nghe tiếng rao, v ra đường cưới ni chỉ trỏ, ra vẻ ham thch giống như một ci tết sắp đến nơi ở vng qu ngho xa xi.

 

Với nh mắt thm thuồng của ti, khi thấy ti nhn gnh hng bn đn, mẹ ti ni: để vụ la thu hoạch xong, mẹ mua cho. Mẹ ti l người đn b tầm thước cao to, khỏe, chuyện đi lm mướn tại vng qu thuần nng. Ở sau gy mẹ ti c nổi ln một cục u, to như ci chn nước mắm, người ta ni người như mẹ ti sống khỏe v sống lu. Vụ ma ở qu ti chắc chỉ ko di c 1 thng, v thế mẹ ti rất cố gắng lao động cng nhiều th tiền cng cng kh.

 

Qu ti ruộng đất xa nh ở, tru b t nn việc đem la về nh chủ yếu bằng sức người, mẹ ti dng cy tre gi khoảng 2m, 2 đầu vt nhọn, họ gọi l cy đn xc để gnh la, ruộng gần th khoảng 1 cy số, ruộng xa c thể l 3 đến 4 cy số, chỉ c 2 mẹ con nn khi gnh la mướn mẹ ti phải đem ti theo, ti thơ thẩn chơi loanh quanh để đợi mẹ gnh la về sn, v thế l mỗi gnh la ti được mẹ ti di cho một con bọ muỗi.

Bọ muỗi l loi cn trng n giống như con co co hay chu chấu, nhưng to hơn, cnh n mu xanh đậm, n chậm hơn co co chu chấu nn dễ bắt hơn, thịt nhiều nướng ăn rất thơm v ngon, khi ăn n c mi ngầy ngậy, the the cay cay, mỗi gnh la mẹ ti thường đưa cho ti 1 hay 2 con, cũng c khi chả c con no, đ l mn qu duy nhất của mẹ lm ti vui chơi đợi mẹ gnh la. Trời đứng bng, mẹ ti nghỉ trưa, ti đếm được khoảng chục con bọ muỗi, mẹ ti hối hả lo bữa cơm trưa, v l vng qu, nn phải nấu cơm bằng rơm rạ, ti ngồi cạnh mẹ nhn mẹ gẩy rơm nấu cơm thế l ti v mẹ nướng từng con bọ muỗi trn lửa rơm mi thơm ngậy, v ti c một bữa chn thịt bọ muỗi ngon lnh. Bữa cơm của 2 mẹ con được dọn ra trn ci mẹt nhỏ, chỉ c rau muống luộc, nước rau muống luộc thm 2 tri c chua dầm nt thnh một loại canh đặc biệt, nồi cơm c 2 con c kh hấp, một bữa cơm đạm bạc của 2 mẹ con, bữa cơm dn gi, ấm tnh mẫu tử nơi miền qu.

 

 

 

Khi bng đ ngả chiều, cng vic cơm nước xong xui, mẹ dắt ti ra ci chng tre ở đầu nh gần 2 cy cau, 2 mẹ con nằm thủ thỉ đủ mọi chuyện trn trời dưới đất. Ti đưa tay sờ cục thịt u nổi ln ở gy của mẹ ti. Mẹ đau khng? mẹ trả lời: khng sao. Mẹ ti l người dn qu miền Bắc nn răng nhuộm đen, ăn trầu, nn khi thủ thỉ ni chuyện với ti, mi trầu, mi vi quyện với mi hương cau n quyện vo nhau tạo thnh một mi hương đặc biệt, mi vị đặc trưng, ci mi đầu đời, ti nhớ mi ci mi vị đ, khng bao giờ qun được, ci mi m cho đến by giờ d đ lớn khn vẫn khng thể no qun, nếu như khi đi ngoi đường, ở bến xe, trong cc đm tiệc cưới ở nng thn, ti gặp bất kể b cụ no ăn trầu, thế l ti mm m lại gần bắt chuyện, hỏi thăm, nhất l để ngửi lại ci mi vị của vi, của trầu, của cau m mẹ ti đ để lại trong tr c của ti, ci mi m đ 60 năm rồi khng bao giờ ti qun.

Thỉnh thoảng khi cn nhỏ, mẹ dẫn ti ra vườn sau của b hng xm, chọn những cnh rau cải gi bỏ đi về lm dưa, vườn rau rộng lớn, họ để cc cy cải, cay rau riếp gi lm giống, n vươn cao nở hoa vng rộ cả một gc vườn v nhất l lại thm một số luống cy c pho g, hoa tm đang độ nở, nhn  lạ mắt v đẹp v cng, v thế 2 mu vng v tm chết lun trong đầu c của ti, ti yu mu vng v mu tm. Khi đi đường hay bất kỳ ở đu, gặp bất kể người phụ nữ no mặc o mu vng đều lm ti c thiện cảm, thậm ch khi gi thuốc Melia ra đời, ti yu v ghiền n chỉ v n c mu vng.

 

Bo (lục bnh) l một loại cy gy cho ti nhiều ấn tượng, bo c hoa mu tm đậm bẻo nở l to đẹp, c rễ những chẳng bm được vo với đất, bo tri dạt trn sng nước quanh năm, chẳng c bến bờ, hoa bo mu tm đậm, mu m ti yu thch, nhưng hoa bo khng c mi hương nn chẳng bao giờ bướm đến với hoa bo. Bo mang một thn phận buồn tủi, n chả c 1 t gi trị về kinh tế, nhưng bo vẫn sống, sống để lm cho ging sng thm mu xanh thơ mộng, ging sng khng c bo lm n thiếu đi vẻ đẹp của thin nhin, giống như biển khng c sng.

Sau thời gian lao động vất vả, qu ti cũng xong việc đồng ng, bản thn ti cũng được toại nguyện với chiếc đn ng sao, khng hiểu v sao, mơ ước của một đưa b vng qu ngheo, mồ ci cha, n c vẻ kh khăn qu, đnh đổi bao nhiu thư mới c được ước mơ tầm thường, bnh dị. Mẹ ti cn mua thm cho ti một ci bnh dẻo, bnh trung thu (chắc l loại rẻ thi) để lm qu cho ti. Đm rằm ở qu ti cũng vui đo để, trẻ con chng ti tụ họp ở nh thờ, h ht cười ni vui vẻ, đn chị Hằng, Ch Cuội, cũng rước đn đi quanh xm, cũng c qu trung thu, v cuối cng l văn nghệ nhảy lửa với cc anh chị lớn, đm trăng sng đẹp, niềm vui lan tỏa khắp thn xm, người lớn cũng vui cng cc em nhỏ, một đm rằm kỷ niệm, ghi nhớ mi trong tm hồn trẻ thơ. Hm sau, cng việc lại trở về như cũ, hết tết trung thu, đn ng sao thnh vật kỷ niệm, một chiếc đn tầm thường đ đnh đổi bao mồ hi, cng sức của mẹ, bao kh khăn nhọc nhằn để c thể đnh đổi niềm vui của con, niềm vui đ chỉ khoảng 3 tiếng đồng hồ, thế m mẹ phải mất gần cả thng để lo toan, i người mẹ của ti, người mẹ khng cn trn đời ny nữa.

 

Năm 1960, mẹ đ rời xa ti mi, cũng vo thng 7 ma Vu Lan bo hiếu, cũng vo gần tết trung thu, mẹ đ vĩnh viễn xa ti, ti khng bao giờ cn được ăn bữa cơm đạm bạc c kh rau muống nữa, khng cn ước mơ vi mẹ mua đn trung thu, khng cn nằm cạnh mẹ để ngửi mi trầu cau, để được sờ cục u của mẹ, n l chứng tch của bao thng ngy nhọc nhằn nui đứa con trai ny, v cũng chẳng được năm tay mẹ đi ra vườn rau, vườn c đề ngắm nhn hoa vng, hoa tm, v mẹ đ xa ti. Vo những đm trung thu, ti thường hay lang thang suốt đm, ngắm nhn cc bọn trẻ vui đa cng gia đnh, ph cỗ rước đn. Ở trn cung trăng, Chị Hằng cn c Ch Cuội lm bạn, thế m ti vẫn c đơn lang thang trong đm trung thu, khng lm g cả, chủ yếu để nhớ về mẹ, người mẹ ở xm nghe năm xưa của ti.

Khi khn lớn, ti cứ nghĩ mnh sẽ lm chủ được k ức, nhưng khng! Những mu sắc, m thanh, mi vị n vẫn l những k ức nằm su trong tiềm thức của ti, nhất l những đm trung thu, hay l tết nguyn đn, cn ti vẫn l đứa b ngy no, vẫn thm một bữa cơm đạm bạc, vẫn nhớ một mi tranh của vng đất qu xa xi của ngy xưa, ngy m cả 2 mẹ con cng cười vui vẻ, hả h bn bếp lửa khi v tnh để con bọ muỗi chy thnh than, vng! Hiện đang l ma bo hiếu, con xin dng gửi đến mẹ đa hoa hồng đẹp nhất của con, gửi đến mẹ đa hoa tm hồn thơ ngy nhỏ b của đm trung thu ny, lại một ma trung thu khng c mẹ!

 

 

Trần Đnh Nguyn Soi.

Trung thu 2012 nhớ về người mẹ yu dấu
 trong ma bo hiều ny.

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Trần Đnh Nguyn Soi                  |                 www.ninh-hoa.com