Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái               |                 www.ninh-hoa.com

TRẦN Đ̀NH NGUYÊN SOÁI

 

Cựu học sinh
Trường Trung Học Đức Linh,
Ninh Ḥa,
Niên Khóa 1964-1976
 

Trước 1975 sống tại Dục Mỹ

 

 

Hiện đang sinh sống tại
tỉnh Kiên Giang, Việt Nam.

 

 

 

 

 

 

 

 

NỖI ĐAU
CỦA KỶ NIỆM

Trần Đ́nh Nguyên SOÁI

 

  

T

 

rong chúng ta, ai đă một lần qua tuổi học tṛ, th́ không thể không có những kỷ niệm đặc thù, những kỷ niệm mang dấu ấn măi ở trong tim, dù bôn ba ngược xuôi, những kỷ niệm của ấu thơ, của tuổi học tṛ, nó măi măi là h́nh ảnh đẹp không thể xóa nḥa trong kư ức. Một người xa quê hương lâu năm, luôn luôn ao ước được nh́n lại cảnh vật cũ, nh́n lại kỷ niệm của thời niên thiếu, những cánh diều, quả cầu, ḥn bi, trái bóng, nó là biểu tượng xoay ṿng trong kư ức, để tâm hồn ta ước ao, một lần được nh́n lại kỷ niệm xa xưa.

 

           Ngôi trường Tiến Đức – Dục Mỹ được thành lập năm 1956, trôi qua bao nhiêu thăng trầm của cuộc sống, được thay đổi từng ngày từng năm, qua biết bao thế hệ của cha ông, từ ngôi trường 5 gian bằng tre nứa, lợp lá, đă được lớp cha ông chúng ta xây dựng bao công sức thành ngôi trường kiên cố đặt tên là trường Trung Tiểu học Tiến Đức với quy mô kiên cố. Trường có 15 pḥng, một pḥng làm văn pḥng, nơi treo cái trống, tiếng trống trường là một thứ âm thanh không thể thiếu trong bất kể ngôi trường nào vào lúc đó. Các buổi sáng thứ 2 chào cờ, tiếng trống xếp hàng vào lớp, ra chơi, tan học tiếng trống báo hiệu học buổi chiều (chúng tôi học 2 buổi). Sân trường là băi cát mịn, nơi nô đùa của các học sinh giờ ra chơi, trai gái đủ các tṛ giải trí, sân trồng toàn cây dương, nơi đây là bóng mát cho các buổi trưa hè, là nơi ẩn náu của lũ ve khi mùa hè, lũ ve thi nhau kéo về đậu đầy các hàng dương và tạo nên một thứ âm thanh của mùa hè, và cũng là nơi để các học sinh sinh hoạt, bàn tán mọi vấn đề của lớp ḿnh, riêng thân cây bị các học sinh tinh nghịch ghi khắc những kỷ niệm đủ mọi h́nh thù, đủ mọi kiểu chữ, mọi kiểu ghi dấu của thời học sinh để lại làm kỷ niệm.

 

           Hơn 36 năm trôi qua, tôi chưa một lần về thăm trường cũ, những h́nh ảnh các em ê... a... học bài, vui đùa  luôn ẩn hiện trong đầu tôi, tôi luôn mong ước được nh́n lại các kỷ niệm của ngày xưa, như sân trường là nơi cắm trại trong các dịp trung thu, các buổi văn nghệ nhảy lửa trong các dịp hè. Trên đường đi từ Kiên Giang ra Nha Trang, những h́nh ảnh này luôn diễn ra trước mắt tôi như thời tôi vẫn c̣n đi học, mong được nh́n lại h́nh ảnh thân thương năm xưa, được gặp lại bạn bè cũ của năm nào.

 

           Nhưng thật khó có thể ngờ được, tim tôi quặn đau, kèm theo nỗi buồn da diết, điều mà tôi không hề tưởng tượng nổi, là ngôi trường cũ của tôi, ngôi trường đă chất chứa hằng bao nhiêu kỷ niệm, nó đă bị thời gian dập vùi trong hoang tàn, đổ nát, mái tôn xập xệ, tường đổ, chỉ c̣n 2 gian duy nhất gọi là tạm được, c̣n toàn bộ bàn ghế, đồ đạc học tập trong đó đă bị thời gian hủy hoại một cách không thương tiếc, các hàng dương mang nhiều kỷ niệm đă bị chặt bỏ hoàn toàn, mang theo các dấu ấn kỷ niệm vào quên lăng. Đang là mùa hè, không c̣n một chú ve nào cả, không c̣n bản đồng ca mùa hè, mất đi một vẻ đẹp mà không bao giờ có thể gặp lại được. ôi đau buồn! Tôi đứng chết lặng ngậm ngùi, chúng ta đang sống trong một đất nước không có tiếng súng, một đất nước thanh b́nh, êm ấp thế mà phải chứng kiến một việc bất đắc dĩ như thế này, chỉ cách nhau có một bức tường thôi thế mà ngoài kia sát tường là quốc lộ 21, cuộc sống vẫn đi lên, vẫn thay đổi, vẫn ồn ào. Trong bức tường đó là sự đổ nát, hoang tàn tạo nên một sự ức chế trong tâm hồn tôi, nếu ai đă là học sinh cũ của trường Tiến Đạt Dục Mỹ, hăy một lần trở về thăm trường của chúng ta, giờ đă ra sao? Các bạn sẽ cảm nhận nỗi đau khi đứng nh́n ngôi trường thân yêu năm xưa của chúng ta giờ ra sao? Nỗi đau ngậm ngùi và có thể là những giọt nước mắt thương cảm.

 

           C̣n bạn bè cũ của trường giờ ra sao nhỉ? Chỉ c̣n lại vài ba đứa, đứa trôi dạt phương trời xa lạ, đứa ra nghĩa trang nằm im măi măi, số c̣n lại th́ già nua nghèo đói, bệnh tật, may mắn tôi c̣n lại 2 người bạn là Nam và Hoàn.

 

           Nam cũng thuộc diện mồ côi như tôi nhưng c̣n mẹ, cuộc sống bây giờ và ngày xưa theo tôi th́ Nam vẫn vậy, từ khi c̣n thời thơ ấu, Nam sống b́nh dị, không cầu kỳ, nhưng lại rất cẩu thả với bản thân, ít xe xua. Nam là c̣n một của một gia đ́nh tạm gọi là khá, được mẹ nuông chiều nên Nam sống theo kiểu bất cần, v́ tính cẩu thả trong cuộc sống và bản thân nên thầy đă đặt cho Nam biệt danh là “Nam quốc tế”. Tuy vậy, Nam sống rất rộng lượng với bạn bè, không so đo hơn thiệt với tôi, Nam có cái ǵ cũng đều chia cho tôi, thậm chí cả chiếc xe HONDA rất có giá trị (theo lúc bấy giờ) cũng vậy. Ngược lại, tôi th́ nghèo, thiếu thốn đủ thứ đâu có ǵ để cho lại Nam, duy chỉ có t́nh bạn mà thôi, thế mà Nam vẫn nhường, vẫn giao xe cho tôi cả tuần, không nói ǵ, không kêu ca, nói chung Nam sống với bạn bè rất chan ḥa, một người bạn đúng mẫu thân thiện.

 

           Hoàn cũng thuộc diện mồ côi như 2 chúng tôi, nhưng cuộc sống của Hoàn rất g̣ bó, dù gia đ́nh Hoàn là gia đ́nh khá giả, nhưng Hoàn không có nhiều bạn, và nói đúng hơn không có một người bạn nào đến nhà Hoàn chơi cả, dù Hoàn sống rất chân t́nh với bạn bè. Chỉ v́ Hoàn có ba mẹ quá khó, khô khan t́nh cảm với mọi người xung quanh. Hoàn có một thói xấu là mê đọc truyện kiếm hiệp, gọi nôm na là “chuyện chưởng”, mỗi một bộ kiếm hiệp có khi đến 20 cuốn, đi đâu, ở đâu Hoàn luôn luôn có 1 cuốn kiếm hiệp cặp ở nách, Hoàn thờ ơ với tất cả các môn thể thao, các môn giải trí như đă cầu, đánh bi, đá banh. Nhưng ngược lại, cũng như Nam, Hoàn sống với bạn bè rất chân t́nh. Nếu Hoàn có 10đ, Hoàn sẽ chia cho tôi một nửa và Hoàn một nửa, mạnh ai nấy xài, muốn ǵ tùy ư, không ép. Hoàn lại nhà tôi ăn ngủ, nhưng tôi chưa bao giờ vào nhà Hoàn, v́ tánh mê “chưởng” nó ăn sâu vào đầu Hoàn, nên khi bạn bè hỏi một đường Hoàn trả lời một nẻo, có nhiều lúc hội họp Hoàn trả lời nhiều câu vớ vẩn và có thái độ hơi kỳ cục, nên bạn bè đặt cho Hoàn biệt danh là Hoàn “khùng” và cũng là để phân biệt, v́ trong lớp có đến 2 người tên Hoàn.

 

           NC. Là người bạn gái duy nhất. Tôi và NC thân nhau từ khi học ABC ở Ninh Ḥa. Về Dục Mỹ, cùng nhau học ở Tiến Đức. NC nhà nghèo, bố mất sớm, đông anh em, học hành dở dang, lao vào đời sớm đê mưu sinh, v́ là thời chiến nên quân đội Mỹ ở Cam Ranh đông, NC đă chọn nơi đó làm nghề để sinh sống, tuy nhiên tôi rất tôn trọng NC nên chơi rất thân, không bao giờ can thiệp hay khuyên bảo NC. Mỗi thứ 7 hay chủ nhật, NC về Dục Mỹ rủ tôi đi ăn bún, đi thăm bạn bè cũ, về nhà nghỉ ngơi, chúng tôi có thể nằm chung một giường để tâm sự như không có sự ngăn cách nào cả, NC có thể cho tôi tất cả, nhưng tôi sợ ảnh hưởng đến t́nh bạn, tôi không muốn cái b́nh pha lê bạn bè vỡ tanh bành, NC tôn trọng tôi và ngược lại. Tôi biết NC có thể trách móc tôi, nhưng tôi vẫn kiên cường giữ vững t́nh bạn là trên hết. Sau đó, NC lao vào cuộc sống như một con thiêu thân, năm 1972 tôi về Dục Mỹ và hỏi thăm NC, có nghe nói NC quá lẫm vào ma túy, nên cũng từ đó thời gian đi vào quá khứ, phải 35 năm sau mới có dịp hội ngộ cùng bạn bè.

 

           Tôi rất bàng hoàng bởi v́ trên đời không có ǵ hoàn hảo cả, kư ức bị chôn vùi, kỷ niệm bị vỡ tan, bạn bè cũng vậy – Nam hiện tại trong cuốc sống gia đ́nh không được hạnh phúc, Hoàn có vẻ già nua, cằn cỗi, sống có vẻ tự ti phó thác cuộc sống gia đ́nh cho vợ con, ốm đau là gánh nặng cho gia đ́nh. C̣n người bạn gái của tôi phải hỏi thăm măi t́m mới ra, sống cô đơn nơi vùng quê xa xôi, NC nằm bất động, da bọc xương, tôi nhận NC không ra nếu không có cái mụn ruồi ở khóe mắt, NC đang là gánh nặng cho gia đ́nh và xă hội, 2 chúng tôi nh́n nhau mà không dám ôm chầm lấy nhau như ngày xưa, NC chỉ biết khóc và tôi cũng vậy, cả một đời người đến giờ phút này nào có được ǵ, một người chồng – không có, một người con – không có, một người nhà – không có. Tôi chỉ gặp NC khoảng 30 phút và phải ra đi thật sự tôi chẳng giúp ǵ được cho NC, nh́n thân h́nh lở loét, ho sù sụ, tôi hiểu NC là người đă mang trong ḿnh căn bệnh thế kỷ, thế là hết một đời người. Vào ngày 8 tháng 9 vừa qua, tôi nhận được tin NC đă ra đi, ở tuổi xế chiều, xong môt kiếp người, nói chung nh́n lại toàn sự đau buồn của quá khứ, tuổi trẻ của chúng tôi thiếu sự hướng dẫn, sự chỉ bảo, tuổi trẻ đă đi vào ngơ cụt. Cuộc sống tâm hồn cũng vậy, chỉ biết sống v́ kỷ niệm thế mà kỷ niệm đâu c̣n biết nói ǵ sao hơn, chỉ xin cúi đầu cảm tạ. Cuộc sống này tôi vẫn c̣n cảm thấy ấm cúng, các kỷ niệm của bản thân, của gia đ́nh, của con cái, hạnh phúc đang đợi tôi, tôi vẫn nh́n thấy đốm sáng ở cuối con đường ḿnh đang đi, có thể ánh sáng đó sẽ đem lại niềm vui cho cho bản thân tôi và tôi đă nhận ra ánh sáng đó là ǵ rồi?!!!

 


 

 

Trần Đ́nh Nguyên Soái

Xin thắp một nén nhang cho NC
để gửi cho một t́nh bạn muôn thuở.

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái                  |                 www.ninh-hoa.com