Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái               |                 www.ninh-hoa.com

TRẦN Đ̀NH NGUYÊN SOÁI

 

Cựu học sinh
Trường Trung Học Đức Linh,
Ninh Ḥa,
Niên Khóa 1964-1976
 

Trước 1975 sống tại Dục Mỹ

 

 

Hiện đang sinh sống tại
tỉnh Kiên Giang, Việt Nam.

 

 

 

 

 

 


 

 

NGƯỜI THẦY
Của Tôi
Trần Đ́nh Nguyên SOÁI

 

  

 

T

 

rong chúng ta không ai lạ ǵ bài hát “Ngày đầu tiên đi học”, nhưng ngược lại có thể trong chúng ta không ai c̣n nhớ đến người thầy đầu tiên của chúng ta là ai? Tôi th́ nằm trong số ít người đó, người thầy đầu tiên của tôi lại nằm ở vị trí rất quan trọng trong tim tôi.

 

Ngày ấy khi c̣n nhỏ, ngày đầu tiên đến trường, tôi đă được thầy ra đón, sự đón tiếp rất từ tốn từ trong tay mẹ tôi, và từ từ dẫn tôi vào chỗ ngồi. Ánh mắt này, ánh mắt dịu hiền này, đă in đậm vào trí trẻ thơ của tôi suốt cả quăng đời c̣n lại của tôi. Những ngày đầu chưa quen trường quen lớp quen bạn, tôi rất ngỡ ngàng, rất được sự quan tâm của thầy d́u dắt, tôi đă dần ổn định, kể cả những giờ ra chơi, thầy vẫn động viên tôi nên ḥa đồng vào các tṛ chơi cùng các bạn.

 

Bản thân tôi khi vào lớp 5A (hồi đó gọi vậy) bây giờ là lớp 1, tôi chưa biết viết Buông, nên mỗi lần đến lớp tôi phải nộp sách lên bàn thầy sớm, thầy viết bằng bút ch́, sau đó tôi tô lại bằng viết mực toàn bộ bài viết. Có thể là bài học thuộc ḷng, cũng có thể là bài tập đọc, và nó trở thành bài đem về nhà học, mỗi lần như vậy thầy ngước nh́n tôi, đưa cặp mắt lên khỏi kính cộm, tôi thấy sờ sợ, co dúm người lại, hoặc những ngày không có bài viết, thầy chỉ định tôi học cửu chương, từ 2 đến 5, vậy mà tṛn cả tháng trời tôi vẫn chưa thuộc. Nh́n thấy tướng người dong dơng cao, nom có vẻ khắc khổ, nhà thầy gần trường, nên thầy luôn luôn đi bộ đến trường, nh́n thầy rất nghiêm nghị, cần cù, gặp học tṛ th́ dù trong hoàn cảnh nào thầy cũng luôn mỉm cười, học tṛ chào thầy, thầy gật đầu chào lại bằng nụ cười đôn hậu. Thế hệ của chúng tôi, các thầy dạy cấp 1 đều là những nguời đứng tuổi, có vị thế, các học sinh chúng tôi luôn luôn vị nể, sợ thầy hơn cả bố mẹ ở nhà, nếu gặp thầy lần đầu ta luôn sợ hăi v́ sự ít nói và tính điềm đạm của thầy. Nh́n thoáng qua ta có thể khẳng định thầy là người nghiêm khắc, trên bàn luôn có chiếc roi, nhưng tôi thấy thầy chưa trừng phạt bạn nào bằng roi cả, nó là một vật dụng để thị uy, để thầy đập xuống bàn khi cả lớp ồn ào, mất trật tự, hoặc chỉ nhá nhá nếu bạn nào mắc lỗi, mỗi lần thầy gọi tôi lên trả bài, hoặc đọc cửu chương, tim tôi đập loạn xạ, xanh máu mặt, nhưng thầy vẫn nhắc nhở chỗ nào tôi quên, để tôi hoàn thành nhiệm vụ của đứa học tṛ dốt, sau nửa năm học tôi cũng đă viết Buông được và cũng thuộc cửu chương.

 

Chúng tôi đi học lúc đó không có bút máy, bút bi như bây giờ, kể cả thầy giáo cũng vậy, dùng bút chấm mực chỉ khác là mực của thầy màu đỏ c̣n mực của học tṛ màu tím, đen, thậm chí xanh lá cây, mỗi lần viết chính tả vui vô cùng, v́ là bút chấm mực nên thầy phải đọc 4 lần chúng tôi mới viết xong một câu, những cái đầu cúi gằm, cái mũi lúc nào cũng khịt khịt, tay chấm mực liên miên, gương mặt cúi gằm chăm chú, v́ quăn bút làm bằng nhựa nên bị trơn, bút hết mực chấm vội vàng dính cả lên tay, v́ thế cái vạt áo phía trước của tôi luôn được các dấu ấn mực và các vết dơ của bàn tay phải để lại một cách vô tội vạ, tay trái cầm tờ giấy thấm, viết xong câu nào thấm khô mực câu đó. Hồi học sinh của chúng tôi là vậy, nhọc nhằn vô cùng đi đâu cũng phải cầm theo lọ mực, kể cả lúc chơi đùa, v́ nếu lỡ mất lọ mực, coi như toi.

 

Bài chính tả viết xong, nộp ra đầu bàn, tôi là thằng luôn hăng say hy sinh nhiệt t́nh ôm sách về nhà cho thầy chấm bài, tôi coi đó như là một vinh dự, nếu lần nào không được ôm sách cho thầy, bữa đó tôi không được vui, nhất là các bài làm toán chấm ở nhà thầy, khi ôm sách về nhà thầy và đem sách đến trường, nó là cả một “thế kỷ” chờ đợi, chúng tôi cùng bàn tán xôm tụ, so sánh đúng sai, được mấy điểm, không hiểu sao lúc bấy giờ nếu làm toán bị 0 điểm th́ thầy lại khoanh 2 con số 0, mở sách ra thấy 2 con số 0, bạn thử nghĩ coi, gương mặt buồn cười lắm nhỉ? Chúng tôi đi học hồi đó nhẹ nhàng hơn bây giờ nhiều, sách giáo khoa rất ít, giới hạn chủ yếu là bài giảng của thầy, trong cặp chỉ có vở, bút ch́, bút mực, thước kẻ, và một lọ mực cầm ở trong tay, thế là hết.

 

Khi chúng tôi c̣n ngồi trên ghế nhà trường, các thầy rất nghiêm khắc về vấn đề lễ phép của học sinh đối với học sinh, của học sinh đối với thầy, luôn luôn đề cao sự tôn sư trọng đạo, chưa đến giờ vào lớp chúng tôi chơi đùa, đánh khăng, bắn bi, đá cầu, dù bất kể chỗ nào, nếu thầy giáo mà đi qua đều phải ngưng tṛ chơi lại, khoanh 2 tay chào thầy ạ! Sau đó mới tiếp tục tṛ chơi, c̣n các bạn lớp dưới phải gọi lớp trên là anh chị, cùng lớp gọi nhau bằng tên riêng của ḿnh, cấm danh từ mày tao, tuy lúc đầu cũng khó khăn, nhưng dần cũng đi vào nề nếp. Tôi có người bạn gái học chung lớp, sau bao nhiêu năm bôn ba xa nhau, măi đến năm 1972, hơn 10 năm xa cách gặp nhau tại Dục Mỹ, vậy mà người bạn gái đó vẫn gọi tôi bằng tên, vẫn xưng hô như hồi c̣n đi học lớp1, hỏi thăm đủ chuyện. Nghe xưng tên, tôi chợt nghe t́nh bạn của năm nào thủa ấu thơ trở về, nó có vẻ ấm cúng, đậm đà t́nh bạn thuở xa xưa.

 

Thưa thầy, thật sự thời gian và sự bôn ba cơm áo gạo tiền đă làm em quên đi h́nh ảnh của thầy, một người thầy chỉ biết chấp nhận số phận, luôn luôn đề cao sự nghiệp, bản thân thầy luôn chăm lo cho các thế hệ khôn lớn, không kêu ca, không ganh đua, không cần đề đáp công ơn, thầy giống như con ong, con ve, hay con kiến, làm tṛn bổn phận của thầy giáo. Ngày đó dưới túp lều của làng quê hiền ḥa, thanh b́nh, quê Ninh Ḥa, thầy chỉ biết mỉm cười vui sướng, khi thấy thế hệ này đi, thế hệ khác đến, thầy lại miệt mài xây dựng, các thế hệ kế tiếp để đến ngày hôm nay ta đă trở “thành nhân”, đă có ai nhớ đến thầy? người thầy đầu tiên đặt nền móng cho tâm hồn chúng ta. Tôi cũng đă nhiều lần t́m kiếm, thăm hỏi, nhưng đến giờ phút này vẫn vô vọng, không một tin tức ǵ về thầy, tôi muốn nói đến thầy PHẠM THƯỠNG của trường Phạm Ngũ Lăo Ninh Ḥa, năm xưa ngôi trường có lẽ từ hồi năm 1956.

 


 

 

 

 

Trần Đ́nh Nguyên Soái.

4/2012

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái                  |                 www.ninh-hoa.com