Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái               |                 www.ninh-hoa.com

TRẦN Đ̀NH NGUYÊN SOÁI

 

Cựu học sinh
Trường Trung Học Đức Linh,
Ninh Ḥa,
Niên Khóa 1964-1976
 

Trước 1975 sống tại Dục Mỹ

 

 

Hiện đang sinh sống tại
tỉnh Kiên Giang, Việt Nam.

 

 

 

 

 

 

 


MƯA RỪNG


TRẦN Đ́nh Nguyên SOÁI

 

     Những ai từng ở trên cao nguyên th́ không thể nào quên đươc những cơn mưa đầu mùa của Dục Mỹ - Tuy là vùng bán cao nguyên, nhưng những cơn mưa đầu mùa nó cũng đem lại cho tôi nhiều kỷ niệm khó quên – Khi c̣n nhỏ chúng tôi đón nhận những cơn mưa đầu mùa một cách hồ hởi, được tắm mưa một cách thỏa thích, cơn mưa đầu của cao nguyên thường kéo dài – V́ thế nước đầu nguồn đổ về xuôi cũng lớn theo các cơn mưa – Nước từ đầu nguồn đổ về các con suối đem lại cho Dục Mỹ (DM) rất nhiều kịch tính, những ngư ông nghiệp dư khoái chí v́ có rất nhiều loại cá lớn bị ḍng nước cuốn về xuôi, nên câu được rất nhiều cá lớn, các tiều phu cố gắng ra vớt củi giữa ḍng nước trôi cuồn cuộn, các loại cây đổ về từ thượng nguồn nh́n rất nguy hiểm – Nhưng v́ miếng cơm manh áo họ sẳn sàng đánh đổi cả mạng sống – Trẻ con người lớn th́ hả hê – nh́n ḍng nước đỏ ngầu ào ào chảy xiết qua cầu DM – một cách thích thú – nhiều đứa bạo gan leo lên cầu nhảy xuống ḍng nước để chơi đùa – trông rất nguy hiểm – Nói chung mưa đầu mùa nó đem lại rất nhiều thuận lợi cho vùng cát nắng này nhiều thuận lợi.  Trước cơn mưa trời đất tối đen sấm chớp ầm ầm, tạo nên một khung cảnh dễ sợ - v́ là vùng rừng tạp, cây rừng nhỏ, các ngọn gió thổi qua các ngọn cây ào ào,  cây cối nằm rạp – và trút xuống những trận mưa khiến người dân hơi hoảng sợ - Sau cơn mưa, vùng đất cát trở nên sạch đẹp hơn, hai bên bờ suối được rửa sạch sẽ các chất dư thừa của cư dân DM đổ ra, có lẽ kéo dài từ 2 đến 3 ngày cuộc sống nơi đây mới trở về b́nh thường.

 

     Khi tôi đang học lớp đệ thất, quen một người bạn thân tên là THÔNG – Ba Thông là đại úy của sư đoàn 23 và là anh trai của cô em gái tên Ngọc – Khi đó Ngọc học lớp ba mập mạp, xinh xắn – rất vô tư – hay đùa hay hát, Ngọc có máu văn nghệ rất tốt – mỗi lần tôi và các bạn đến nhà chơi . Ngọc hay hát bài “Mưa Rừng”- Ngọc biễu diễn cho chúng tôi nghe một cách điệu nghệ của một ca sĩ nhí – và thế là nhạc phẩm “Mưa Rừng” đă trở thành một kỷ niệm, hễ mỗi lần nhắc đến bé Ngọc là phải nhắc đến “Mưa Rừng”. Gia đ́nh Ngọc sau đó chuyển lên BanMêThuộc, đa số dân DM lên Banmê đều học ở 2 trường là trường LaSan và trường Hưng Đức – Và cuối cùng tôi cũng có mặt ở BanMê và cũng được học ở Hưng Đức, đây là trường quân đội, được giảm nhiều thứ nên rất hợp với tôi – Trong một lần dạo phố Banmê vô t́nh gặp lại Ngọc –Trời ơi! Mới xa em khỏang 6 năm mà em trổ mă, xinh đẹp toát lên vẽ tiên nữ kiêu sa. Nhắc lại “Mưa Rừng” em e thẹn, nhưng vẫn c̣n nét vô tư và nụ cười hiền lành. Hiện em đang học ở trường  công lập BanMêThuột, một trường nổi tiếng thời bấy giờ, chúng tôi có một chút ngỡ ngàng và tâm tư t́nh cảm hơi xao xuyến, chàng trai nào gặp gái đẹp mà chẳng vậy – và bông hoa rừng này vẫn là bông hoa đẹp của vùng cao nguyên chưa có chủ - Thế mà đùng một cái chúng tôi nhận được tin em lấy chồng và được mời tham dự lễ cưới, tụi tôi tiếc ngẩn tiếc ngơ. Hôm đám cưới chúng tôi đề nghị em hát bài “Mưa Rừng”, để chúng tôi nghe lại dư âm của kỷ niệm – em từ chối không hiểu v́ lư do ǵ? – Cuộc sống vẫn là thế mà, chúng tôi vẫn ao ước được tắm lại cơn mưa rừng, để thấy tâm hồn mát hơn, dù rằng cơn mưa ấy có thể làm bọn tôi bị cảm, bị ho, nhưng đâu có sao? Bởi v́ chúng tôi chưa một lần nói lên điều ǵ với bông hoa có bài “Mưa Rừng”, nó chỉ là cảm nhận và kỷ niệm khó quên.

 

     30/4/1975 – tôi rời xa Dục Mỹ - quên đi kỷ niệm của một thời xa xưa, quên cả những cơn mưa rừng thực tế, phải đến hơn 30 năm sau tôi mới có dịp thăm lại Dục Mỹ, hiện tại Dục Mỹ không thay đổi nhiều vẫn là những cánh rừng tạp – con suối im lặng lững lờ chảy về xuôi – nó không c̣n ồn ào như thời xa xưa, vẫn nắng cháy da – nhưng t́m măi vẫn không thấy cơn mưa rừng đổ về, và đang mơ ước mong các cơn mưa, để hồn ch́m vào các cơn mưa t́nh cảm, cơn mưa của cao nguyên, cơn mưa của một thời thiếu xót của các chàng trai, ân hận v́ để mưa rừng trôi về xuôi mà không có cách nào giữ lại được.

     May mắn lần này tôi được biết đến Hội Thân Hữu Ninh Ḥa-Dục Mỹ - tôi cũng biết rằng Thu Thủy hiện đang điều hành Hội này – Hội chủ yếu hướng về các kỷ niệm, kư ức vui buồn của Dục Mỹ - Tôi biết T - Thủy lâu lắm rồi – từ hồi Thủy c̣n bé, c̣n đi học tiểu học ở Dục Mỹ, nhưng v́ tuổi tác chênh lệch xa nên chưa một lần được hội ngộ T-Thủy ở Dục Mỹ - Khi T-Thủy 11,12 tuổi th́ tôi đă phải lao vào cuộc sống cơm áo gạo tiền, chỉ được bạn bè, các bạn nhỏ kể lại – là trên trường Bồ Đề của ngôi chùa Mỹ Sơn tự có giọng ca khá tuyệt, có máu văn nghệ c̣n biết cả múa nữa, kể cả khi T-Thủy đi học ở Ninh-Ḥa cũng vậy – Tôi cũng được nghe kể về T-Thủy về năng khiếu văn nghệ - nên khá nổi tiếng – máu văn nghệ nó thắm vào T-Thủy cho đến tận bây giờ - có một điều là T-Thủy nổi tiếng về giọng ca, con nhà giàu – Bố là sĩ quan, nhưng chưa bao giờ nghe bạn bè kể về t́nh cảm của T-Thủy hồi c̣n đi học – chắc có lẽ cũng như chúng tôi vậy thôi  - Ngọc khi lớn Bố cũng là cấp tá, nhà giàu có – v́ thế đám trai lăng nhăng như tụi tôi chỉ biết ngắm nh́n, dù rằng được trực tiếp tṛ chuyện cùng Ngọc – nhưng không một chàng trai nào dám bày tỏ t́nh cảm – những bông hoa như Ngọc, T-Thủy được trời ban cho nhiều cái tốt, đạt được nhiều ưu điềm, những bông hoa này được cắm trong b́nh pha lê – là những bông hoa quư chỉ được quyền ngắm nh́n, để trầm trồ khen, và cuối cùng là sự nuối tiếc – Các bông hoa rừng này rồi sẽ bị các cơn mưa rừng đưa về xuôi –trong sự nuối tiếc. Không sao nó vẫn chỉ là những kỷ niệm đẹp của một thời đă qua – Trong sự nuối tiếc vu vơ và chấp nhận, khẽ mỉm cười với thời gian.

     Tôi hiện tại đă quen với T-Thủy, quen với rất nhiều bạn bè của Hội – và vẫn chỉ nghe bạn bè khen giọng ca của T-Thủy, một giọng ca vượt thời gian của cư dân Dục Mỹ - nhưng có điều hối tiếc đă qua 4 năm gặp lại T-Thủy, nhưng chưa nghe chính giọng ca này, chỉ được nghe qua CD trên trang Web ninh-hoa.com

 http://www.ninh-hoa.com/HTThuThuy_MuaRung-N.mp3

 

Và điều đặc biệt hơn tết vừa qua T-Thủy làm một CD được mang tên “Loài Hoa Không Vở” và cũng là CD 60 năm tuổi đời của T-Thủy – Nếu theo tử vi – 60 năm là chẳn một đời người – khi can và chi theo thời gian quay ṿng và can chi gặp nhau tức là 60 năm – th́ người đó được tính là tṛn một đời người. Đặc biệt CD này bài mở đầu lại là bài “Mưa Rừng”, nó khơi lại dĩ vảng một thời vàng son của Dục Mỹ - Rất nhiều kỷ niệm của Dục Mỹ cũng tràn về - T-Thủy đă thổi cái hồn của Dục Mỹ vào 10 bản nhạc trong CD đó – nhac phẩm “Mưa Rừng” T-Thủy tŕnh bày truyền cảm quá, hay quá nhưng mưa rừng của Dục Mỹ nó không êm đềm dịu dàng như giọng ca của Thu Thủy đâu. Giọng ca của U.60 nhưng vẫn đem lại cho người nghe một chút tâm trạng bồi hồi, rất hợp cho những tâm hồn mơ mộng. Giọng ca dĩ vảng T-Thủy đă lôi kéo con người từng sống ở Dục Mỹ quay về với kỷ niệm – ước ǵ một lần nữa được về Dục Mỹ, để được tắm thỏa thích những cơn mưa đầu mùa, để t́m lại cảm giác mà có lẽ suốt đời ta không thể nào t́m lại được cái cảm giác kỷ niệm của những cơn mưa rừng – nó làm ta thức tỉnh t́nh cảm, dù vô tư cách mấy nó cũng không làm ta quên – có những cơn mưa rừng mà khi ta tắm xong ta cảm thấy uể oải, cũng có thể làm ta thất vọng chán chường – nhưng kỳ lạ thay ai cũng muốn một lần được tắm lại các cơn mưa rừng của vùng kỷ niệm.

 

     Cám ơn Ngọc (Mưa Rừng) của thời xa xưa của tôi không hiểu giọng ca này đă đi về đâu – và có c̣n nhớ đến mưa rừng Dục Mỹ nữa hay không? Cám ơn bài Mưa Rừng mà T-Thủy đă hát, hiện đă làm hồn tôi trẻ lại, một giọng ca đầy kỷ niệm của Dục Mỹ - Nếu tất cả các bạn được nghe nhạc phẩm này – để chúng ta cùng nhớ những cơn mưa rừng của Dục Mỹ - của một thời trai trẻ - một lần các cơn mưa kéo về - ta lại ngồi uống cà phê “Hoàng” nh́n hạt mưa rơi – rồi trên đồi núi – trên rừng, trên mái tôi của một thời Dục Mỹ c̣n nghè nàn - hoang vu.

 

Ôi! dĩ văng, của một thời xa xưa nhớ quá –Dục Mỹ.

 

 

 

HẾT

 

 

 

 

 

Trần Đ́nh Nguyên Soái

Kiên Giang – tháng 8/2014
 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái                  |                 www.ninh-hoa.com