Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái               |                 www.ninh-hoa.com

TRẦN Đ̀NH NGUYÊN SOÁI

 

Cựu học sinh
Trường Trung Học Đức Linh,
Ninh Ḥa,
Niên Khóa 1964-1976
 

Trước 1975 sống tại Dục Mỹ

 

 

Hiện đang sinh sống tại
tỉnh Kiên Giang, Việt Nam.

 

 

 

 

 

 

 


HOÀI NIỆM-

DỤC MỸ


Trần Đ́nh
Nguyên SOÁI

 

PHẦN 1

 

 

Dục Mỹ ơi! Nơi đây là khung trời một thời để ta nhung nhớ - cũng là một thời để ta khổ đau -  Không hiểu ta đến Dục Mỹ như thế nào nhỉ? Có lẽ với đôi bàn tay nhỏ bé, và một mớ hành trang rối bời của cuộc sống – như sách vở, tương lai – nó chẳng có ǵ cho ta một con đường sáng lạn, ngôi thánh đường Dục Mỹ vẫn âm thầm như mọi khi, vẫn 2 buổi sáng cầu kinh – Hang đá là nơi tập trung của các chàng trai cô gái, các cuộc hẹn ḥ sau buổi lễ.

 

- Vào một buổi sáng sau thánh lễ, ḱa một tà áo trắng lạ, một giọng nói lạ, Em từ đâu đến bao ánh mắt ṭ ṃ, xầm x́, làm tôi cũng ḥa chung sự hiếu kỳ, sau đó tà áo trắng thướt tha này di chuyển, lúc ẩn và hiện sau các mái nhà, nàng đi về bên bờ suối, cuối cùng sự ṭ ṃ của tôi và các chàng trai trẻ cũng t́m ra đáp số.

- Em xuất hiện nơi xứ đạo như một thiên thần giữa xóm đạo, em rực rỡ trong sáng của cái tuổi mới lớn, ngô nghê trong cách giao tiếp và ứng xử, tâm hồn em vẫn toát lên nhiều nét thơ ngây đúng nghĩa một con chiên ngoan đạo.

- Phải mất một thời gian khá dài tôi mới làm quen được với em và chính em đă tạo cho tôi niềm tin, chẳng hiểu sao một con chiên khô đạo đă từ lâu, nay bỗng trở nên thành con chiên ngoan đạo, đi lễ thường xuyên, nhưng chủ yếu để t́m tà áo dài là chính “ Lạy Chúa, xin tha tội cho con, v́ con nói thật ḷng đấy Chúa ạ”, và các buổi chiều tối cũng đến hang đá như nàng để cầu nguyện, chắc có lẽ em cũng cảm thông con chiên ngoan đạo đột xuất này, và cũng có thể Chúa đă giúp nàng nhận lời con.

- Ồ, có ǵ sung sướng bằng người con trai được người con gái mỹ miều xinh đẹp đáp ứng lại bằng nụ cười, nàng gật đầu chấp nhận:”Lạy Chúa, Chúa giúp đỡ con, con cám ơn Chúa đă cho con toại nguyện”, và nàng đă để lại cho tôi biết bao nhiêu kỷ niệm một mối t́nh của thời mới lớn, từ băi đá của suối Dục Mỹ, các con đường Đất Bụi Đỏ, các Băi Cát chạy dài bên bờ suối khi tôi và nàng vẫn lang thang, điều đặc biệt nhạc phẩm “Phố Đêm” đă đi vào ḷng tôi một dấu ấn không thể phai mờ của những đêm trăng “đi bụi” trên các con đường của Dục Mỹ

- Mỗi mùa Xuân đến rồi lại đi – đem đến cho khung trời Dục Mỹ nhiều thay đổi, em cũng vậy, sức sống của thời gian làm em quen dần với khí hậu khắc nghiệt của vùng rừng núi, em lớn lên một cách tự nhiên, tuổi dậy th́ đă làm em thành một thiếu nữ đẹp, hàng trăm con mắt, bóng dáng của các chàng trai đeo đuổi, em vẫn mỉm cười e lệ, có thể em chưa chấp nhận một h́nh bóng, một t́nh cảm nào, em vẫn c̣n đang so đo v́ tuổi rực rỡ trăng rằm của ḿnh, vậy là anh c̣n hy vọng, dù sự hy vọng rất mong manh.

- Ngày tháng vẫn lặng lẽ trôi nhanh, có lẽ Dục Mỹ nhỏ bé này khó có đối tượng để em chấp nhận, chắc v́ nhiều lư do: Dù rằng quen em cung đă khá lâu mà chưa được trăi ḷng ḿnh cùng em, hoặc tâm sự với em điều ǵ! bởi v́ tôi vẫn c̣n e ngại, tôi sợ sự thật đắng cay của một thằng con trai chưa thành danh, con đường học vấn c̣n đang dang dở -  Vào một đêm tối tôi đă lấy hết can đảm sau khi lang thang qua nhiều ngơ ngách của Dục Mỹ – nghe đi nghe lại bản nhạc “Phố Đêm” đến 2 lần, vậy mà tôi vẫn chưa t́m ra phương án nào? Tôi vẫn c̣n đang lựa chọn thời điểm. Khi đến cổng nhà thờ Dục Mỹ, tôi đă nhận được nụ cười rạng rỡ, chính nụ cười này làm tôi tỉnh thức và lấy can đảm để nói lên những cái ǵ mà tôi muốn nói. Ồ, kỳ lạ, thời điểm quan trọng như vậy mà tôi cũng chỉ biết nắm lấy tay em và mỉm cười đáp lễ để rồi chia tay v́ đêm đă khuya, tôi tự trách ḿnh sao ngu quá, sao không dám nói ǵ vậy – làm ǵ có cơ hội lần thứ 2 , và tôi tự trách thân “ngu thật”

- Làm trai thời chinh chiến khó quá, khi tất cả con đường đi đến tương lai đều mù mờ, họ đua nhau chạy đi kiếm tương lai bằng đường binh nghiệp, chiến tranh càng ngày càng ác liệt, Dục Mỹ được lính dồn về quá đông, các chuyến xe “GMC” chở đầy lính ào ào về Dục Mỹ. Khi các quân trường đầy các màu sắc của lính, Dục Mỹ diễn ra sự phân hóa rơ rệt giữa lính và sĩ quan – Em tuổi đă khôn lớn, ai hơn ai kém giữa các cấp bậc, có lẽ em cũng nhận ra – Ra chợ Dục Mỹ toàn lính HS quan, sĩ quan trên 4 vùng ào ào đổ về và môi trường lính tạo nên môi trường khác trong đầu của em, chiếc quần kaki xanh áo trắng và dép lê đâu có oai phong bằng bộ kaki ủi hồ thẳng nếp, trên cổ áo có bông mai, và chính điểm lép vế này đă để lại cho tôi một kết quả đau buồn của một thời để yêu và để nhớ, kỷ niệm đau buồn này nó đi theo tôi suốt quăng đời c̣n lại, càng ngày h́nh như em càng xa lánh tôi, em t́m đủ mọi cách để tránh mặt, h́nh như trong tim em đă có một h́nh bóng nào đó mà tôi không biết và tôi cũng không thể chấp nhận thái độ đó của em, cuối cùng tôi cũng t́m ra đáp số của chuyện t́nh cảm, em chấp nhận buổi nói chuyện để cho vừa ḷng tôi và để chia tay. Em nói:” Anh ạ, anh không có điểm nào em chê anh cả, anh đủ điều kiện để làm người t́nh của em hoặc bất cứ cô gái nào – nhưng anh lại thiếu một điều kiện để làm chồng, để bảo đảm tương lai cho em, hoặc các cô gái khác như em”. Ô hay anh chưa đi hết đoạn đường c̣n lại mà? Sao em dám quả quyết anh như vậy?

- Em biết “v́ ngày hôm qua em đă biết anh thi rớt Tú Tài Bán rồi”, nhưng em vẫn yêu anh, nhưng không thể cùng anh nắm tay nhau đi hết đoạn đường c̣n lại v́ tương lai của em.

- Em nói tự nhiên quá – em nói không cần biết đến sự cảm nhận của tôi – không nghĩ đến nỗi đau của tôi, em chỉ biết thỏa măn sự say mê con đường mà em đă chọn, đau thật không c̣n nỗi đau nào so sánh được và cuối cùng em đă vuột khỏi ṿng tay tôi khi em kết luận:”Thà em chết trên rừng mai c̣n hơn chết trên cánh gà”. Tôi đă mất em ngay đêm đó, đêm chia tay vĩnh biệt – Ôi t́nh yêu của tôi – Dục Mỹ ơi! mi có hiểu cho nỗi đau của ta không, nên ta đă hận mi, hận cả Băi đá Bên Suối, hận con đường Cát đỏ và cả Băi Cát Vàng Bên Bờ Suối

- 40 năm sau em vẫn vậy – vẫn kiêu hănh, vẫn nụ cười Bất Cần Đời, người con gái ngày nào đă làm hồn anh sống lại, t́nh yêu thời mới lớn đă chết thật rồi hăy chôn nó vào kỷ niệm. Dục Mỹ ơi! Ta cám ơn, ta hận ta ghét và ta cũng yêu Dục Mỹ 

 

 

 

Đọc PHẦN 2

 

 

 

 

Trần Đ́nh Nguyên Soái

Xuân Giáp Ngọ 2014
 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái                  |                 www.ninh-hoa.com