Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái               |                 www.ninh-hoa.com

TRẦN Đ̀NH NGUYÊN SOÁI

 

Cựu học sinh
Trường Trung Học Đức Linh,
Ninh Ḥa,
Niên Khóa 1964-1976
 

Trước 1975 sống tại Dục Mỹ

 

 

Hiện đang sinh sống tại
tỉnh Kiên Giang, Việt Nam.

 

 

 

 

 

 

 


HOÀI NIỆM-

DỤC MỸ


Trần Đ́nh
Nguyên SOÁI

 

PHẦN 2

 

 

 Kư ức là một kỷ niệm mà mỗi chúng ta đều phải có – chỉ có điều kỷ niệm đó nó đă mang lại cho chúng ta cái ǵ? Dư âm của kỷ niệm là sự đau buồn, khổ đau hoặc ấm ức chất chứa trong ḷng mà chúng ta không giăi bày cùng ai đươc, và cũng có thể là một kỷ niệm đẹp chan chứa nhiều niềm vui, sự cảm mến hay hụt hẫng, và chính bản thân ta đă để kỷ niệm đó vụt bay mất, bay mất vào thời gian mà ta không thể níu kéo được, có chăng chỉ là sự nuối tiếc, để rồi chính bản thân ta phải chấp nhận v́ sự thiếu suy nghĩ của ta và chính ta phải than rằng – Đây là một định mệnh khắt khe của cuộc sống.


Tất cả bạn bè của tôi khi c̣n đi học ở Dục Mỹ từ cấp 1 đến cấp 2, 3 một số phân tán đi xa, không rơ địa chỉ, nhưng nếu điểm lại chỉ có 2 thằng ở Dục Mỹ là thành danh trên đường học vấn 1- Nguyễn Tự T – 2- Vũ Thế V – c̣n tất cả đều dở dang.


 Tôi chơi với cả 2 thằng nhưng V th́ thân hơn, có cô em gái tên VTH. Khi tôi chơi thân với V th́ H em gái V chỉ là cô bé nhỏng nhẹo chạy theo các anh đ̣i đi tắm suối vào các ngày nghỉ, chạy theo khi các anh đi bắn chim – hay khóc nhè – đ̣i bế qua suối – v́ c̣n quá bé không dám lội qua suối, nói chung H lúc đó c̣n bé dại và thơ ngây lắm – Thời gian cứ lặng lẽ trôi vậy mà khi chúng tôi học lớp 11 – kỳ hè về Dục Mỹ nh́n H đă lớn rộ, trổ mă nhanh kinh khủng, không c̣n khóc nhè như xưa mà lại đ̣i đi càfé nghe nhạc – H có cô bạn thân tên là “P.R” đi chơi đều có cả 2 cô bé – ra quán càfé H luôn làm chủ buổi đi chơi – ăn nói vui vẻ, pha tṛ làm cho buổi đi chơi rất vui. Dù sao đi nữa tôi vẫn chỉ coi H vẫn là cô bé khóc nhè ngày xưa, ngay cả H vẫn vậy, vẫn ở tư thế là người em ngoan. “P.R” có người anh trai tên Đ, khi thấy tôi và P (bạn của tôi) than thở về cuộc sống hiện tại, Đ nói :”Hay tụi mày đăng kư đi Pháo Binh, để tao lo mày ra được ở trường Pháo Binh (Dục Mỹ)”, tôi và P đều đồng ư. Sau đó chẳng hiểu Đ lo lót thế nào mà tôi và P bị đưa ra KomTum, cả 2 chúng tôi lắc đầu ngao ngán – Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, tôi về đơn vị đúng 22 ngày là đào ngũ về lại Dục Mỹ - Về đến DM, mới chỉ có 1 năm mà nhiều sự thay đổi, H lớn hẳn ra – đang là cô giáo dạy học ở trường Tiểu học Tiến Đức – H thùy mị ăn nói nhẹ nhàng – Vào một buổi tối –H gặp tôi và nói:”Anh cho em tấm h́nh” Tôi nói:’Ngày mai anh ghé thăm trường cũ và em, anh sẽ đưa cho em” - Hôm sau tôi ghé thăm trường cũ, ngôi trường biết bao nhiều kỷ niệm của thời học sinh của tôi, tôi đến lớp học H đang dạy, cả lớp đứng dậy chào tôi, làm tôi nhớ lại cái thời c̣n đang đi học, ôi! đẹp biết bao. Tôi đứng nói chuyện với H một tí và xin phép đi ngay v́ sợ mất thời gian của các cháu nhỏ và H – Về Dục Mỹ vài tháng tôi lại đăng kư đi Thiết Giáp, đóng quan ở BanMê Thuộc – Được về phép lần đâu tiên tôi lại về Dục Mỹ để thăm H, có cả P cũng vừa mới đào ngũ từ KomTum về. cả 3 chúng tôi đêm đó hàn huyên rất nhiều chuyện.

 

 Vào một buổi chiều H rũ tôi đi uống càfé – lần này chỉ có một ḿnh H – kể cũng hơi lạ - H nói chuyện một lúc thẳng thừng đặt vấn đề với tôi:’Anh cho em đi BanMêThuộc với anh nhé”., tôi hết sức sửng sốt ngỡ ngàng, suy nghĩ một lúc tôi trả lời:”Không được em ạ, anh không muốn hai bác buồn, và thằng bạn của anh nó hiểu lầm về anh (V lúc này đang dạy học ở Ninh Ḥa lấy tên Vũ Đ́nh T ) anh biết em muốn nói ǵ rồi, anh nuôi thân anh c̣n chưa nỗi làm sao nuôi nỗi em, anh mong em thông cảm – H giận dữ bỏ lại tôi một ḿnh và đi về, thật sự tôi chỉ coi H là cô em bé ngày xưa không hơn không kém, không có một tí t́nh ư ǵ ngoài t́nh anh em.

 

 Mấy hôm sau tôi đem câu chuyện này kể cho P nghe – P nói :”nếu mày thấy ngại “Batxê” cho tao, tao làm mai em gái tao cho mày”. P cũng có 2 cô em gái tên H, P cũng dạy học ở trường TĐ – Tôi cũng chỉ im lặng cho qua chuyện và cũng không phản đối. Sau đó P đăng kư đi Biệt Động Quân ở Dục Mỹ - Vào khoảng tháng 1 năm 1975 tôi nhận được tin P bị đưa ra đơn vị tác chiến ở Plieku cả H cũng theo P lên Pleiku, tôi nhận được tin này rất buồn – có nhiều lư do – 2 người bạn quá nông nỗi, trai chưa vợ gái chưa chồng và nếu thật sự thương yêu nhau đâu cần phải làm như vậy – chỉ để sự đau buồn cho cả 2 gia đ́nh – tôi tin rằng cả 2 gia đ́nh không ai phản đối cả, tại sao lại giăi quyết kỳ cục vậy? Vào giữa tháng 2 tôi nghe tin đơn vị của P thất trận, P đă cố gắng báo tử về gia đ́nh, c̣n H coi như mất tích không có một tin tức ǵ về H, mới chỉ khoảng 3 tháng mà sự việc thật phũ phàng và đau buồn.

 

 Ngày 10/3/1975 cuộc chiến bùng nổ lớn trên khắp lănh thổ BuônMêThuột – chỉ có 2 ngày toàn bộ quân của sư đoàn 23 đầu hàng vô điều kiện – cách mạng lùa chúng tôi vào trại tập trung khá xa thành phố v́ cuộc chiến vẫn đang tiếp diễn, quân đoàn II đă thất bại bỏ chạy, cuộc sống trong trại cải tạo quá khó khăn, ăn uống kham khổ, v́ cuộc chiến chưa đến hồi kết thúc, 3 ngày sau cán bộ hỏi ai biết lái xe, sữa xe, hăy t́nh nguyện đi giúp cách mạng, tôi và một số các anh em 10 người giơ tay. Đêm đó chúng tôi được đưa lên Phú Bổn (Cheo Reo) một cảnh tượng hăi hùng hiện ra trước măt, người chết la liệt, xe cộ đủ các loại nằm đầy đường và trong rừng, chúng tôi được lệnh dọn các loại xe thiết giáp trước – M48, M41, M113 đem về điểm tập trung. Bọn tôi làm hết công suốt trong 1 tuần lễ, vậy mà vẫn chưa xong. Vào một buổi trưa đi công tác gần trại cải tạo Phú Bổn – cán bộ nói trưa nay nghỉ ở trại cải tạo và ăn cơm ở đó – Vào trong trại tôi gặp một số anh em ở Dục Mỹ cũng đang cải tạo ở đó – tụi nó nói:” Mày ơi con H nó theo VC nó đang nấu cơm ở trong kia ḱa”, nghe nói tôi bủn rủn chân tay nếu đúng – vậy là H chưa chết – vẫn c̣n sống – v́ là tù binh nên tôi không dám chạy thẳng xuống bếp, lúc này tù binh vẫn c̣n bị kiểm soát khắt khe – tôi xin phép cán bộ và được sự đồng ư – tôi đi vào bếp . Đúng là H rồi, H c̣n sống – tôi gọi - H - em quay lại 2 đứa ôm chầm lấy nhau khóc như mưa – niềm vui ồ ập đến giữa chốn rừng thiêng, nơi chốn lao tù, tôi an ủi H và hẹn sẽ đến để gặp em sau. H kể lại chuỗi ngày gian khổ hơn 2 tháng qua – biết nói sao bây giờ, chiến tranh nó là vậy em ạ - tôi vỗ về an ũi, và lại trở về với nhiệm vụ của ḿnh và chia tay nhau trong nước mắt.

 

30/4/1975 ḥa b́nh đất nước, sau đó tôi trở lại Phú Bổn t́m em, nhưng cán bộ ở đây nói đă thả các tù binh về với gia đ́nh lâu rồi – thế là hết không thể t́m gặp lại em – v́ tôi vẫn đang là tù binh. Măi đến tháng 10 năm 1975 tôi mới được thả về nhà – về đến Dục Mỹ tôi đến t́m em, nhưng mọi người nói – em có về Dục Mỹ, nhưng gia đ́nh đă đi nên em phải đi kiếm gia đ́nh – như vậy chắc rằng suốt đời này tôi không bao giờ được gặp lại em, giá lúc xưa tôi ỡm ờ nhận lời tỏ t́nh của em để kéo dài thời gian, em đâu có hận tôi ôm quần áo bỏ nhà đi với P và ở vào t́nh thế khó xử như thế này ? gia đ́nh P vẫn c̣n ở DM, nhưng họ lấy tư cách ǵ để giữ em – Sau đó tôi nghe nói em đă đi nước ngoài không hiểu bằng cách nào. Đúng – một kỷ niệm thành hoài niệm măi măi, nó luôn làm tôi ấm ức, về cách hành xử của ḿnh của một thời – một thời thiếu suy nghĩ, của tất cả tuổi trẻ chúng ta.

 

 Vậy mà thời gian đă đi qua 40 năm rồi c̣n ǵ? Không hiểu em đang định cư ở nước nào? Cuộc sống ra sao? chắc em cũng đă ngoài 60 rồi c̣n ǵ – con cái cháu chắt đầy đàn, em có c̣n nhớ đến kỷ niệm của một thời c̣n trẻ không? Anh luôn bị ám ảnh về nó – Anh, đă để vuột khỏi tầm tay một kỷ niệm – Biết nói sao nhỉ? Nó là định mệnh – làm sao ta chống lại định mệnh được, một kỷ niệm đau buồn.

 

 

HẾT

 

 

 

 

Trần Đ́nh Nguyên Soái

Đầu Xuân Giáp Ngọ

Tháng 3/2014
 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái                  |                 www.ninh-hoa.com