Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái               |                 www.ninh-hoa.com

TRẦN Đ̀NH NGUYÊN SOÁI

 

Cựu học sinh
Trường Trung Học Đức Linh,
Ninh Ḥa,
Niên Khóa 1964-1976
 

Trước 1975 sống tại Dục Mỹ

 

 

Hiện đang sinh sống tại
tỉnh Kiên Giang, Việt Nam.

 

 

 

 

 

 


 

 

HÈ ĐẾN -

PHƯỢNG RƠI
Trần Đ́nh
Nguyên SOÁI

 

Tranh: Họa sĩ Phi-Ṛm

  

 

Đời học sinh không ai là người không được hưởng riêng cho ḿnh một mùa hè, mỗi người có một mùa hè riêng, có thể hưởng thụ, cảm nhận hè tùy điều kiện. Cuộc sống lúc đó của bạn như thế nào? Bạn được cùng gia đ́nh đi nghỉ mát ở Đà Lạt, hay đi tắm biển ở Nha Trang, Vũng Tàu, nhưng cũng có mùa hè là nỗi nhọc nhằn, buồn nhiều hơn vui của một số phận bọt bèo khác. Riêng tôi lại là một nỗi buồn, không phải v́ xa trường xa bạn mà v́ cuộc sống đặc thù của thân phận.

C

 

ác bạn nghĩ sao về tiếng ve sầu của mùa hè? Với tôi nó là thứ âm thanh bực bội, khi nghe tiếng ve sầu kêu vào một buổi trưa hè nắng như đổ lửa, toàn bộ các con ve – dễ chừng có hơn trăm ngàn con cất lên một thứ âm thanh kỳ cục, âm vang khó chịu, âm vang nghe chói tai. Sau đó toàn bộ các con ve đồng thanh im lặng giữa một rừng cây Dương im lặng, cộng vào thêm cái im lặng của lũ ve làm tâm hồn ta hụt hứng, giữa một cái không gian nắng cháy vừa mới có sự ồn ào, kế đến là sự thinh lặng ghê sợ của lũ ve. Nó làm ta cảm thấy cô đơn buồn tẻ, sân trường vắng lặng, cái nắng chói chang, tạo thành không gian mùa hè và kế đến là lũ ve lại kêu lên những âm thanh khó chịu. Bản đồng ca này cứ lập đi lập lại suốt ngày, suốt cả mùa hè và cho đến ngày tàn của lũ ve. Trả lại sự im lặng này về cho sân trường, bắt đầu năm học mới, chờ đợi lũ ve năm sau.

 

Hoa phượng, được mệnh danh là hoa học tṛ, loài hoa gây nhiều ảo tưởng và cũng gây nhiều ấn tượng cho học sinh. Từ loài hoa này đă phát sinh biết bao nhiêu “bi kịch”, t́nh cảm của thời mới lớn. Hoa phượng, nó chỉ là cảm nhận của t́nh cảm nhưng nó lại đem đến nhiều phiền muộn, kéo dài suốt cả quăng đời c̣n lại. Đă có nhiều bạn – kể cả trai hay gái đă hái hoa phượng bẻ ra từng cánh ép lại thành con bướm rất đẹp, nh́n cũng lạ mắt, gọi đó là bướm phượng, tôi đă phê b́nh chuyện ép hoa phượng như sau: “nh́n bướm phượng đẹp thật nhưng nó mang màu sắc không tốt, màu tím và đen, nó làm mất ư nghĩa của hoa phượng, mang danh là loài hoa học tṛ, nó phải mang màu đỏ tươi th́ nó mới có ư nghĩa.

 

Thật sự nếu nói về t́nh yêu của thời học sinh, có hoa phượng, có ve sầu th́ tôi mù tịt. Ngay cả thời cấp 2 và cấp 3, nếu có t́nh cảm đối với bạn nữ nào th́ đó cũng chỉ là t́nh cảm một chiều, luôn luôn nằm lại trong trái tim tôi, chưa bao giờ người đối diện biết t́nh cảm đó. Nhưng ngược lại, các bạn nữ cảm nhận cũng đến với tôi một cách nhẹ nhàng, êm đẹp, đến với tôi bằng những vần thơ mà cho đến bây giờ tôi vẫn chưa quên nó. T́nh yêu là ǵ nhỉ? Tôi không biết v́ tôi chưa bao giờ yêu ai cả. Tôi có quen một người bạn gái quê ở Kiến Ḥa, đă làm bài thơ như sau để tặng tôi, bài thơ này được làm vào năm 1969.

 

Quê hương anh Thái B́nh

Quê hương em Kiến Ḥa

Ḿnh gặp nhau t́nh cờ

Mến thương nhau không ngờ

          Anh nói ḱa hoa gạo miền Bắc

          Em nói ḱa hoa phượng miền Nam

          Đẹp quá 2 màu hoa đều đỏ

          Màu hoa kỷ niệm tuổi học tṛ.

 

Thật ra tôi biết cô ta muốn nói cái ǵ rồi, nhưng v́ tự ti, mặc cảm, rào cản của t́nh yêu nên câu chuyện t́nh Nam Bắc này bị chết yểu. Kể ra cô ta điều tra, t́m hiểu về tôi kỹ thật, nếu xét về phương diện bản thân tôi, trong lớp tôi chẳng thua kém bạn trai nào cả. Thời kỳ cấp 2, tôi luôn luôn là lớp trưởng, nếu nói về văn thơ, thể thao, sinh hoạt cộng đồng về cá nhân tôi phải nói là rất tốt. Các bài b́nh giảng, tôi có thể đứng trước lớp thao thao bất tuyệt về đề tài của “Tự Lực Văn Đoàn”, tŕnh bày một cách xuông sẻ. Có một lần tôi tŕnh bày đề tài xong, thầy hỏi có ai thắc mắc ǵ xin cho ư kiến, th́ một bạn gái – sau này trở thành bạn thân đúng với cái nghĩa thân của nó! Cô đưa ra câu hỏi trong truyện có đề cập đến: “xin cho biết t́nh yêu thần thánh là như thế nào?”. Chết thật! Cô này cố chơi bí ḿnh, ḿnh có biết ǵ về yêu đâu. Thôi th́ cũng trả lời đại t́nh yêu thần thánh là t́nh yêu không vướng màu tội lỗi. Cả lớp vỗ tay. Tôi không hiểu câu này hay ở chỗ nào mà cả lớp tán thành. Thường đến các ngày lễ tết tôi đều được chọn để đọc các bài cám ơn, hay các bài cảm tưởng thay mặt cho lớp, nhất là khi sinh hoạt hướng đạo sinh, tôi luôn luôn làm chủ các cuộc chơi, tôi có thể đứng trước các tập thể, các đoàn hướng đạo, nói đủ các đề tài, hướng dẫn các bạn khác một cách xuông sẻ, không vấp váp. Một đêm diễn văn nghệ tôi vừa diễn kịch vừa làm người dẫn chương tŕnh không thể chê được, ngược lại không hiểu tại sao khi đứng trước một bạn nữ tôi luôn bị động, không nói được ǵ cả dù trong đầu óc của tôi nảy sinh nhiều ư nghĩ. Cứ như vậy đời học sinh cấp 2 và cấp 3 của tôi biết bao lần dang dở, nhất là khi chứng kiến mối t́nh học tṛ của bạn tôi, một mối t́nh lăng mạn gây nhiều ấn tượng, gây nhiều phiền toái, khi tôi đứng trước ngưỡng cửa của t́nh cảm và sợ luôn 2 từ t́nh yêu.

 

H. – bạn của tôi, khi học cấp 2 đă có t́nh cảm và yêu N, yêu chân thật và yêu hết ḿnh. N là một con chiên ngoan đạo và H có bản tính lăng mạn, mơ mộng, cả một thời gian dài theo đuổi con chiên ngoan đạo, tiếng sét ái t́nh đến lúc nào H cũng không hay. H đă đặt t́nh cảm của ḿnh quá sâu, thậm chí có thể gọi là mù quáng, đă nhiều lần v́ tự ái trong chữ yêu, H đă làm tṛ cười cho cả lớp. Tôi đă nhiều lần khuyên nhủ và cắt nghĩa, nói cho H thấy là tôn giáo và địa vị gia đ́nh đang có là một rào cản rất lớn, khó có thể vượt qua nổi, nhưng điều đó dường như không có tác dụng, v́ H đă si t́nh, H có thể nằm hàng giờ dưới gốc phượng im lặng nằm nghe tiếng ve kêu, nh́n hoa phượng rụng, ngồi bên ly cà phê để nghe đi nghe lại bài “Nỗi Buồn Hoa Phượng”. H đă nhiều lần làm cho N khó chịu, không hiểu có phải là do sự chai ĺ đeo bám của H mà gia đ́nh N đi đến quyết định, hết cấp 2 gửi N vào một Ḍng tu ở Nha Trang không? Và nó được thực hiện một cách âm thầm. Đây là một cú sốc lớn đối với H. Biết bao thời gian c̣n lại, tôi khuyên nhủ, đưa H đi chơi đây đó để tạm quên đi mối t́nh học tṛ này, ra băi biển, thăm các thắng cảnh. Nhưn H vẫn hay đến các cây phượng đứng ngắm và nghe tiếng ve kêu, trong im lặng H chiêm nghiệm về nỗi đau của riêng ḿnh. Chăm chú khắc các kỷ niệm t́nh yêu vào cây phượng một mũi tên cắm vào tim chảy máu, hai chữ hận t́nh. H làm một cách chăm chú yên lặng. Riêng bản thân tôi th́ đây là sự bực bội nhưng v́ cảm thương nỗi đau của bạn nên tôi vẫn bằng ḷng với cuộc chơi của H, thông cảm cho mối t́nh tuyệt vọng của lứa tuổi học tṛ có phượng vĩ, có ve sầu. Vết thương này kéo dài cả mấy năm liền, nên việc học của H cũng sa sút, đầu óc lúc nào cũng mơ với mộng, và bước vào kỳ thi tú tài năm đó, H bước lên “vỏ chuối”. Đây là bước ngoặc lớn trong cuộc đời của H, từ giă áo học tṛ để lên đường nhập ngũ, theo lệnh của chính quyền lúc bấy giờ, H được đưa vào trường ha sĩ quan quân đội ngụy, tôi tưởng quân trường sẽ làm cho H quên đi chuyện t́nh này, không ngờ ông tơ bà nguyệt xếp đặt chuyện t́nh này một cách oái ăm. Một buổi chiều oan nghiệt, hay nói đúng hơn là một buổi chiều định mệnh, theo luật th́ các khóa học sinh của trường thay phiên nhau giữ ǵn an ninh ở cầu xóm Bóng, đại đội của H có nhiệm vụ giữ an ninh ở đây, cũng đúng buổi chiều hôm ấy, ma sơ N. trong bộ đồ của nhà Ḍng, nh́n N trang trọng trong bộ đồ đen có vẻ quư phái, đẹp rạng rỡ, đang dắt một đoàn thiếu nhi đi từ đầu cầu bên kia về nhà Ḍng Sao Mai. Hai màu áo, hai ánh mắt nh́n nhau cùng ngỡ ngàng, trao nhau vài câu xă giao thường lệ, đúng là một buổi chiều lăng mạn và đầy oan nghiệt. H tiễn ma sơ về đến hết cầu Xóm Bóng. Sự nuối tiếc và phiền muộn hiện rơ trên ánh mắt của H, âm thầm, không nói ǵ. Có lẽ đêm đó H đă hút hết cả gói thuốc. Về đến đơn vị, H vẫn giữ vẻ lầm ĺ, không trao đổi với ai, bất kể câu ǵ. Không từ biệt hay không nhắn nhủ điều ǵ. Một cú sốc lớn nữa lại đến với H. Ông trời thật trớ trêu, và đêm đó H đă âm thầm ra đi về cơi vĩnh hằng, một sự ra đi êm nhẹ nhưng cũng mang nhiều buồn phiền cho người c̣n sống. Ngay cả người thân của H cũng không hiểu lư do ǵ cả, sự tuyệt vọng đă lên đến đỉnh điểm, bạn bè ai cũng thương tiếc. H quá yếu đuối, quá nhu nhược trong t́nh cảm, sống chết với t́nh yêu ư? Một cuộc t́nh dại khờ.

 

Tháng 4 năm 1975, hầu như các nhà Ḍng ở Nha Trang đều tán loạn và giải thể. Trong đó có ma sơ N đă xuất tu và trở về, sau đó 1 năm đă lập gia đ́nh và hiện nay con cái đă lớn. N rất hạnh phúc và kết thông gia với một gia đ́nh bạn học cùng lớp, bạn này cũng biết rất rơ về kỷ niệm của mối t́nh đau khổ này.

 

Tôi 36 năm v́ ấn tượng và kỷ niệm ở Dục Mỹ, tháng 7 năm 2011 lên đường về thăm, và đây cũng đang là mùa hè nên các sân trường vắng lặng, chỉ c̣n các cây phượng hoa đỏ rực, và lũ ve thi nhau cất lên bản đồng ca, đúng vào ngày N gả con gái – nh́n N bây giờ quư phải ra vẻ mệnh phụ rất nhiều, thời gian làm N già đi, nhưng ngược lại bên cạnh đó với vóc dáng là chiếc áo dài màu gấm đỏ khi mà tôi gặp lại H. Khác xa với bộ đồ đen của nhà Ḍng cách đây 40 năm, làm tăng thêm vẻ quư phái của tuổi về chiều. Nh́n N hồ hởi tươi cười chào đón mời đón khách, không thể hiểu N có nhớ đến người bạn 40 năm trước giờ đă nằm yên dưới 3 tấc đất v́ ḿnh không nhỉ? Tôi không dám hỏi, không dám khơi lại kỷ niệm buồn, chắc N không c̣n nhớ ǵ cả và cũng chẳng biết rằng chính ḿnh là nhân vật chính của câu chuyên 40 năm về trước, câu chuyện đă là quá khứ chỉ c̣n là những thằng lẩn thẩn như tôi, luôn nhớ đến bạn mới nhớ đến câu chuyện này. Có phải v́ N đă quyết tâm từ chối, chạy trốn mối t́nh học tṛ ngày xưa nên mới có được diễm phúc ngày hôm nay, hay bạn tôi v́ qua đam mê mối t́nh học tṛ mà phải lănh nhận một sự đau buồn cho bản thân và gia đ́nh? Một câu hỏi khó trả lời. Thôi! Hăy để nó trôi vào dĩ văng, tôi đă gặp và đă tiếp xúc với N, tôi biết được rằng cứ sống cứ yêu dù như thế nào đi nữa cuộc đời vẫn c̣n cái đẹp, ư nghĩa kỷ niệm trong cuộc sống của thời ấu thơ bây giờ và măi măi là những cây phượng vĩ, tiếng ve sầu, những chùm hoa phượng đỏ thắm vẫn là chứng nhân cho các mối t́nh học tṛ đă yêu nhau, đang yêu, sắp yêu và đă chết v́ yêu.

 

Kỷ niệm Hè 2012

Trần Đ́nh Nguyên Soái.

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái                  |                 www.ninh-hoa.com