Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái               |                 www.ninh-hoa.com

TRẦN Đ̀NH NGUYÊN SOÁI

 

Cựu học sinh
Trường Trung Học Đức Linh,
Ninh Ḥa,
Niên Khóa 1964-1976
 

Trước 1975 sống tại Dục Mỹ

 

 

Hiện đang sinh sống tại
tỉnh Kiên Giang, Việt Nam.

 

 

 

 

 

 

 

 

CẢM NHẬN
NGÀY
HỌP MẶT

Trần Đ́nh
N
guyên
SOÁI

 

  

C

 

 

 

on người sinh ra ngoài nhu cầu lao động - tiền bạc, hưởng thụ và cuộc sống, chúng ta c̣n có một nhu cầu khác cũng rất quan trọng, đó là nhu cầu t́nh cảm, trong chúng ta ai dám nói là không có một tí kỷ niệm nào trong cuộc đời, dù sống bất cứ ở đâu, phương trời nào? Nơi đó để lại cho chúng ta không ít th́ nhiều kỷ niệm của một thời ấu thơ, nhất là nơi mà chúng ta đă từng là thời áo trắng học tṛ, từ nhỏ đến lớn, sinh hoạt học tập, chơi đùa, tất cả các thói quen thường ngày đă diễn ra trong thời học sinh, nó đều để lại cho chúng ta những ấn tượng, nó sẽ trở thành những kỷ niệm đặc thù trong cuộc sống hiện tại của chúng ta.

          Ngày họp mặt thường niên của hội thân hữu Ninh Ḥa - Dục Mỹ. Ngày 05 – 01 – 2013vừa qua, đây là nơi đáp ứng lại nhu cầu t́nh cảm, khơi lại kỷ niệm của tất cả những người của NinhḤa - Dục Mỹ đă và đang sinh hoạt trên mọi miền đất nước, để có cơ hội ngồi lại với nhau, tâm sự, hỏi thăm, chúc phúc, an ủi, chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống, nh́n lại một năm đă qua đi không biết bao nhiêu thăng trầm ta chưa thổ lộ tâm sự cùng ai, th́ ngày hôm nay có thể gặp lại bạn tri âm, gặp lại cố nhân, gặp lại tri kỷ, người cũ cũng như người mới. Ta có thể hàn huyên tâm sự, trút bớt nỗi niềm vui buồn, chúng ta hăy quên đi, rũ bỏ ngoài của những lo âu để bước vào một thế giới khác thế giới t́nh cảm, ta hăy đến ngày hội với gương mặt hân hoan, v́ hôm nay có rất nhiều thành phần mới lạ, lần đầu tiên đến với ngày họp mặt, tất cả mọi người đều đem cho ngày họp mặt một sự háo hức niềm vui rạng rỡ và nhất là phải chuẩn bị cho một năm mới đẹp hơn, hay hơn và vui hơn.

          Hội trưởng Hà Thị Thu Thủy,  lúc nào cũng vậy – luôn chọn cho ḿnh những trang phục màu tối, nhă nhặn, hợp với chức vụ và con người của T.Thủy. đặc biệt là mái tóc muôn thuở, h́nh như T.Thủy đă chọn kiểu tóc này cho ḿnh từ ngày con đi học, và vẫn giữ nó, gây ấn tượng cho đến ngày hôm nay. T.Thủy vui vẻ, nhanh nhẹn, tiếp đón từng người đến tham d buổi tiệc liên hoan, luôn tỏ ra là người đứng mũi chịu sào chia sẻ các niềm vui của ḿnh cùng các thành viên của Ninh Ḥa - Dục Mỹ. Ḥa đồng vỗ tay ca hát cộng đồng, luôn chủ tŕ để cuộc vui không bị gián đoạn, các bó hoa để kính tặng các thầy cô, một việc làm đầy ư nghĩa. Không hiểu sức khỏe của T.Thủy thế nào? tôi thấy T.Thủy luôn luôn nở nụ cười, chạy lên chạy xuống mặc dù hội trường khá rộng và dài, nhưng chỗ nào cần T.Thủy luôn luôn có mặt. Tôi đến hội trường hơi muộn, khách đến cũng gần như đông đủ, tôi ngồi bàn cuối gần ca ra vào của T.Thủy, làm cho T.Thủy hơi lo về việc này, nhưng tôi thấy đâu có sao? mọi việc đều ổn cả, ngồi đông để tṛ chuyện, bày tỏ t́nh cảm, và t́m bạn bè cũ để tâm sự mới là điều quan trọng, tôi thấy rất nhiều khách lạ, tôi hỏi 2 thanh niên ngồi gần tôi:

          - 2 chú là người ở Dục Mỹ hay Ninh Ḥa?

          - Dạ không, tụi em là rể của Dục Mỹ - một vị khách khá đặc biệt đây.

Rể Dục mỹ, nghĩa là 2 anh ta chẳng  DụcMỹ hay Ninh Ḥa, chỉ v́ ở đất Sài thành này lấy được vợ Dục Mỹ nên ngày hôm nay anh ta cũng là khách mời, cũng là thành viên của hội thân hữu.

          Tôi lại hỏi:

          - Vậy 2 anh có biết ǵ về Ninh Ḥa và DụcMỹ không??

          - Dạ không, vợ em bảo tụi em đi, em mục đích đi để cho biết, không ngờ đến đây thấy nhiều cái lạ, vui vẻ và nhất là t́nh cảm quá.

          Đúng là rể Dục mỹ thật rồi, không hiểu tại đây có mấy rể như thế này?

          - Vậy sang năm 2 chú có đi họp mặt nữa không.

          - Dạ có, nếu vợ em đồng ư, em sẽ đi nữa v́ em đi lần này là lần đầu tiên.

          - Tôi hẹn gặp lại 2 chú rể này năm sau nhé – và sau đó là những cái bắt tay mạnh mẽ, hẹn gặp, nh́n sang bên phải tôi hỏi một chị phụ nữ, chị ta giới thiệu tên là Nhân, vẫn đang sống ở Dục Mỹ, và một chị phụ nữ nữa giới thiệu hồi xưa nhà em ở ḥn khô Dục mỹ, chị này cũng khá đẹp, nên tôi nói:

          - ồ, vậy là hoa khôi của rừng núi, của buôn làng đây rồi.

          Chị ta cười và nói:

          - Gia đ́nh em đă đi khỏi Dục mỹ, và sinh sống ở Sài G̣n lâu lắm rồi.

          Tôi đang bắt chuyện với các thành viên trong bàn tṛn, th́ H.Lan từ xa tiến lại gần tôi, chắc có việc ǵ đây. Hôm nay H.Lan mặc bộ đầm màu sáng hoa đậm đen, mái tóc “cúp” uốn cao gọn gàng, nh́n rất thanh lịch rất “mi nhon”. Tôi ghé tai Hoàng Lan nói trước:

          - Hôm nay giá em nhuộm tóc, nh́n vào sẽ thấy em đẹp và sang lên rất nhiều.

          Hoàng Lan mĩm cười và nói:

          - Có người cần gặp anh, anh đi theo em.

          - H. Lan dẫn tôi lên chỗ gần sân khấu, và tiến lại chỗ bàn tṛn nói: Xin giới thiệu anh Trần đ́nh Nguyên Soái, quay sang tôi H.Lan nói:

          - Xin giới thiệu với anh, cô giáo Yến, cô giáo Thọ, cô giáo Đông, hồi xưa dạy ở tại gia Binh. Biệt động quân đi theo cô giáo Yến có đứa cháu ngoại học đại học. Em cô giáo Đông, tên là Liễu, tất cả mọi người trong bàn tôi đều biết, khi tôi c̣n ở Dục Mỹ.

          Đến phần làm quen.

          Đầu tiên là cô Yến, vẫn như ngày nào, như thuở c̣n học cấp I và II, tháo vát, nhanh nhẹn, vui vẻ, Yến bẹo tai, bẹo mũi, bẹo má, nắm vai tôi, Yến làm như hồi c̣n đi học cấp II, Yến nói:

          - Có lẽ 40 năm rồi c̣n ǵ nhỉ? Bạn Soái

          - Đúng rồi gần 40 năm tất cả chúng ta chưa gặp nhau lần nào, bạn bè tứ hướng, không ngờ ngày hôm nay có buổi họp mặt thân hữu này, anh em ḿnh mới có dịp gặp lại nhau sau gần 40 năm.

          Và Yến giới thiệu cô cháu ngoại ngồi bên, lại thêm một vị khách lạ đặc biệt nữa tham dự, nếu kể ra đây là thế hệ thứ 3 của cư dân Dục Mỹ. Yến lấy chồng năm 21 tuổi, nên ngày hôm nay mi có cháu ngoại đang học đại học, tôi hỏi chuyện cháu của Yến như sau:

          - Vậy cháu có biết ǵ về Ninh Ḥa - Dục Mỹ không?

          - Dạ không, con được sinh ra tại tỉnh Đồng Nai, lớn lên tại Long Khánh, con tên là Linh Đan, năm nay 21 tuổi đang học đại học năm thứ II tại trường Rmit, Tp HCM. Hôm nay bà ngoại r con đi để cho biết, con chỉ biết qua hội thân hữu qua lời của bà ngoại.

          - Con thích ǵ ở Ninh Ḥa - Dục Mỹ?

          - Con ao ước về Ninh Ḥa để ăn nem, nem nổi tiếng của Ninh Ḥa, về xem suối nước nóng ở Dục Mỹ, v́ ngoại con nói nhiều về nó.

          - Có ǵ đâu con ngoài 2 sự kiện trên. NinhḤa - Dục Mỹ c̣n có t́nh người, vui vẻ, đầm ấm, trong sáng như ḍng suối của Dục Mỹ, mát lành như nước giếng của Ninh Ḥa, sẵn sáng đón nhận con về nguồn, về cội.

          - Vâng! con mong sẽ có một ngày con phải đến.

Thọ vẫn như ngày nào, thời gian làm Thọ già nua, ốm đơ rất nhiều, nên không có H.Lan giới thiệu chắc tôi nhận không ra, t́nh cảm của Thọ b́nh dị, chậm chạp, Thọ chỉ nắm tay, nh́n xem người bạn đă 40 năm mới gặp xa lạ ra sao? Từ tốn hỏi tôi đủ chuyện về bạn thân bạn bè, gia đ́nh. Cuộc đời của Thọ hiện tại quá buồn, thành mẹ quá sớm, ở vậy nuôi con. Cô giáo Đông phải nói là thay đổi quá nhiều, tính ra cô Đông gần 70 tuổi rồi, thời gian đè nặng lên người cô nhiều nỗi lo toan trong cuộc sống. Tôi là bạn thân của em cô Đông, tên là Hiến, cô giáo Đông có một mối t́nh đầy lăng mạn, đẹp như mơ ở Dục Mỹ, chàng sĩ quan thiết giáp (anh trai của H Thị Hoàng Anh), năm 1968 chàng sĩ quan này đă đi vào cơi vĩnh hằng. Sau biến cố mậu thân, mối t́nh này đă vĩnh viễn khép lại, một trang sử t́nh yêu của DụcMỹ. Liễu em gái cô Đông, hôm nay nh́n rất bắt mắt, dù tuổi đời đă 60, từ cách ăn mặc đến cách trang điểm, Liễu là bạn thân của em gái tôi nên tôi rất rơ tất cả các nhược, ưu điểm của Liễu, h́nh như thời gian không làm ảnh hưởng đến con người của Liễu, Liễu mập, nom có vẻ quư phải, vẫn đôi môi giống tài tử “Brigitte Bardo”đánh son đậm, nụ cười vẫn như xưa. Hồi trước năm 1975, trai Dục Mỹ mê Liễu v́ cô có giọng Huế ngọt ngào, vui vẻ, ḥa đồng, dễ gây t́nh cảm nên các nam nhi Dục Mỹ tranh giành là điều dễ hiểu, quay sang bên cạnh gặp vợ chồng Phi, Mai vui đùa pha tṛ, nh́n chung quan toàn là dân Dục Mỹ, loại dân lai căng, tôi rất buồn v́ không có một thành viên chính gốc nào của Dục Mỹ có mặt ngày hôm nay. Không hiểu v́ lư do ǵ? Chúng tôi đang quây quần bên nhau đây v́ danh từ Dục Mỹ, chúng tôi chỉ là cái bóng. Vậy c̣n cái gốc cái hồn Dục Mỹ ở đâu. Khó hiểu quá! danh từ Dục Mỹ là của các bạn đang sống trên mảnh đất đó sao lại từ chối không đến, khó hiểu quá, v́ khi nói đây là nói chuyện ai cũng hănh diện 2 từ Dục Mỹ - Ninh Ḥa. Không chỉ có một con đường duy nhất là quốc lộ 21 nối liền 2 địa danh này, sao xa vời nhau được phải không các bạn?Kính chúc các thân hữu Ninh Ḥa - Dục Mỹ, một mùa xuân an khang thịnh vượng, vui tươi, để măi vun đắp cho hội thân hữu Ninh Ḥa - Dục Mỹ càng ngày càng phát đạt như mùa xuân vĩnh cửu đang đến, và nhất là đoàn kết đại đoàn kết, thành công đại thành công.

 

 

 


 

 

Trần Đ́nh Nguyên Soái
Viết ngày 10-01-2013, sau ngày họp mặt tại Sài G̣n

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái                  |                 www.ninh-hoa.com