Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái               |                 www.ninh-hoa.com

TRẦN Đ̀NH NGUYÊN SOÁI

 

Cựu học sinh
Trường Trung Học Đức Linh,
Ninh Ḥa,
Niên Khóa 1964-1976
 

Trước 1975 sống tại Dục Mỹ

 

 

Hiện đang sinh sống tại
tỉnh Kiên Giang, Việt Nam.

 

 

 

 

 

 

 


ẢO VỌNG -

VÔ VỌNG


Trần Đ́nh
Nguyên SOÁI

 

 

PHẦN 5:

 

ÂM VANG MỘT CUỘC T̀NH

 

     “Mày phải biết rằng gia đ́nh tao chỉ có một ḿnh con T́nh là con gái, nghèo, không có ǵ làm hồi môn cho nó, gia đ́nh chỉ cần nó có một người chồng biết thương yêu đùm bọc, chia sẽ sự khó khăn cho em tao, gia đ́nh tao rất kỳ vọng vào mày, đợi chờ sự hoàn mỹ đến với em tao. Nhưng hỡi ơi mày đă làm cho gia đ́nh tao thất vọng, hiện tại mày không có một tí tương lai nào cả - Ngay cả cái nhà để cho em tao mày cũng chưa có – gia đ́nh không thể đợi và không thể kỳ vọng vào mày được, mày đă 2 lần làm gia đ́nh tao quá thất vọng (thời kỳ của tôi, nếu đậu tú tài được đi sĩ quan) mong mày thông cảm, bờ vai của mày không đủ để cho em gái tao tựa, nếu mày yêu thương nó thật t́nh, xin mày hăy buông tha để nó kiếm được người chồng xứng đáng, tao và mày là bạn nên tao mới nói câu chuyện này để mày thông cảm đừng đi quá xa để nhận sự phũ phàng”. Tôi gật đầu đồng ư.

     Tôi rất buồn, v́ đây là mối t́nh đầu, một t́nh yêu lăng mạn, đẹp và thần thánh, một t́nh yêu đúng nghĩa, ai mà không hụt hẫng và tự ái, nên tôi tự rút lui, không nói với em một câu nào cả - không cho em biết một lư do – để buồn cho nhau làm ǵ? Và em đă t́m tôi mọi nơi, tôi biết nhưng tôi vẫn cố t́nh lẩn tránh. Sau 4 năm tôi nghe tin em đă lấy chồng, và kể từ đó đến nay gần 40 năm em và tôi chưa hề gặp lại nhau lần nào – và chắc chắn lần này tôi sẽ gặp lại em, tôi cũng chưa biết phải xử lư ra sao? Thôi kệ cứ b́nh tĩnh.

     Tôi đến nhà Cữ vào khoảng 12 giờ trưa, chỉ có người em trai và một số người lân cận, một đám tang buồn tẻ, không tiếng khóc, không kèn trống, thỉnh thoảng có một số hội đoàn đến chia buồn đọc kinh, xua đi nỗi buồn trống vắng, và sau đó tôi đă thấy T́nh xuất hiện, em không nhận ra tôi, nhưng tôi nhận ra em ngay. Trời ơi! thời gian là cái ǵ mà ghê gớm quá vậy, một người đàn bà ăn mặc tềnh toàng, cẩu thả, đi chân đất, tóc đă điểm bạc, đen và già đi rất nhiều. Thời gian đă tàn phá nhan sắc con người của em ghê quá. Nh́n tôi măi em mới nhận ra. Em ̣a khóc – tôi cũng không hiểu lư do của những giọt nước mắt này, tôi lặng đi, an ũi và nói em ngồi xuống đây, tôi bắt đầu t́m hiểu về em – Em trách móc tôi – tại sao im lặng bỏ đi đâu không nói với em một câu nào? Em chờ đợi măi, và cuối cùng em phải lấy chồng theo ư của gia đ́nh. Tôi không nói hay giăi bày với em bất kể lư do ǵ cả, v́ người ngăn cản và chia rẽ đôi ta đang nằm kia, tôi biết nói sao bây giờ, tất cả chỉ c̣n là kỷ niệm, im lặng là hay nhất. Em cho tôi biết chồng em là một hạ sĩ quan Biệt Động Quân – khi được đứa con đầu ḷng th́ 30/4/1975 xảy ra, hai vợ chồng kéo nhau đi kinh tế mới, chồng em không có nghề nghiệp ổn định, gia cảnh càng ngày càng sa sút, cộng thêm các đứa con ra đời sau này, v́ nghèo chồng em mặc cảm, rượu chè, lâm bệnh và đă qua đời được 4 năm – Hiện tại em có 5 người con, làm ngày nào ăn ngày đó – mới lo được một đứa, c̣n lại gia cảnh nghèo quá không lo nỗi cho các đứa sau. Nói chung hoàn cảnh quá bi đát, tôi chỉ biết khuyên em vài câu, em mời tôi ngày mai mọi sự xong xuôi, anh nhớ ghé thăm nhà em, tôi gật đầu đồng ư.

     Hôm tiễn bạn tôi ra nơi cuối cùng, tôi và em đi bên nhau, 2 đứa đều im lặng, mỗi người một suy nghĩ, sự đau buồn nay lại mang thêm sự buồn tủi, nó làm tôi liên tưởng đến 40 năm trước đây – cuộc sống nghiệt ngă quá sao tôi lại ích kỷ, nếu có thể lúc đó tôi can đảm đấu tranh cho t́nh yêu, th́ có lẽ không có câu chuyện ngày hôm nay. Kỷ niệm và thời gian quá phủ phàng với con người, người ta muốn chống lại cái định mệnh hay số mệnh cũng không được, thôi đành chấp nhận sự thật, ta không thể thay đổi được những ǵ ta đang có, nhưng những câu chuyện em kể với tôi vẫn c̣n rụt rè và giữ ư tứ, v́ cả 2 đă lớn tuổi đều có cháu nội ngoại hết rồi chỉ c̣n là kỷ niệm mà thôi. Nơi em ở là một vùng xa – nên mỗi ngày chỉ có 3 chuyến xe về thành phố. Chuyến xe cuối cùng bắt đầu di chuyển lúc 13 giờ - Tôi cũng không có nhiều thời gian để nói chuyện với em hay an ủi hoặc đến nhà để hỏi thăm hay xem cuộc sống hiện tại của em ra sao? bắt buộc tôi phải ra xe nếu trễ đến 7 giờ ngày mai mới có chuyến đầu.

     Cũng những con người này ngày xưa đối với tôi không xa lạ, nhưng ngày hôm nay gặp lại nhau tự nhiên niềm bồi hồi cảm thương và đau buồn nó đến với tôi mạnh quá, phải rời xa nơi này thôi, và có thể tôi không có can đảm đến đây lần thứ hai, dù rằng gia đ́nh nài nỉ và dặn tôi cố gắng giỗ đầu anh phải xuống, để chia sẽ, v́ nơi đây tụi em buồn lắm không có người thân nào cả.

     Ôi thôi t́nh yêu một thời đâu c̣n nữa, t́nh bạn của một thời niên thiếu đă vĩnh viễn đi vào ḷng đất, đây là một đặc kỷ của đời tôi. Thời gian và con người ra đi, cũng thời gian và con người ở lại – một kỷ niệm đau buồn khó diễn tả, hăy lên xe chợp mắt để ngủ, để quên những kỷ niệm này, kỷ niệm của t́nh yêu và t́nh bạn.

 

 

 

HẾT

 

 

 

 

 

Trần Đ́nh Nguyên Soái

Nhớ mùa Noel 2013
 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái                  |                 www.ninh-hoa.com