Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái               |                 www.ninh-hoa.com

TRẦN Đ̀NH NGUYÊN SOÁI

 

Cựu học sinh
Trường Trung Học Đức Linh,
Ninh Ḥa,
Niên Khóa 1964-1976
 

Trước 1975 sống tại Dục Mỹ

 

 

Hiện đang sinh sống tại
tỉnh Kiên Giang, Việt Nam.

 

 

 

 

 

 

 


ẢO VỌNG -

VÔ VỌNG


Trần Đ́nh
Nguyên SOÁI

 

 

PHẦN 4:

 

ÂM VANG MỘT CUỘC T̀NH

 

     Khoảng cuối tháng 6 tôi nhận được tin nhắn của Tính em gái của Cữ - vào khoảng lúc 11 giờ đêm – “Anh Cữ đă ra đi, anh lên gấp”. Tôi hết sức bàng hoàng, Tôi biết tin Cữ đau và nằm liệt giường đă lâu từ hồi đầu tháng 6 – Nhưng lúc đó gia đ́nh có chuyện gấp – không thể lên thăm Cữ được. Rất buồn v́ những giờ phút cuối cùng, không chia sẻ, an ủi, hay nghe được tâm sự của kẻ sắp ra đi muốn ǵ? Tuy vậy tôi cũng cố gắng thu xếp công việc gia đ́nh để đến với người bạn nối khố này – Chiếc xe lăn bánh ra khỏi thành phố Sài G̣n - Sao hôm nay kư ức của tôi sống lại – mắt tôi đă lâu lắm rồi, không nh́n thấy bầu trời xanh ngắt của một rừng già bát ngát, có núi xanh chạy dài có các con dốc và con đường quanh co – các h́nh ảnh này nó đă ngủ quên trong t́m thức của tôi hơn 20 năm rồi c̣n ǵ.

 

     Sau 30/4/1975 tôi trôi dạt về đồng bằng sông Cữu Long tính ra cũng được 20 năm rồi, chỉ nh́n thấy ruộng, ḍng sông con đ̣, nó đă choán hết h́nh ảnh cao nguyên của tôi mà ngày hôm nay tôi mới nhận ra, ngồi trên xe khoảng 5 tiếng th́ đến nơi, chỗ ở mới của gia đ́nh Cữ - “Suối Nho” Trên đường đi Đà Lạt – lại thêm một h́nh ảnh nữa hiện lên trong kư ức của tôi, đó là màu đất đỏ, màu đất của vùng cao nguyên Ban Mê – màu đất này nó cũng là kỷ niệm đẹp của một thời, h́nh ảnh con suối nhỏ, rừng tạp chảy quanh khu làng “Suối Nhỏ” nó làm tôi liên tưởng đến những ngày c̣n sống trên vùng cao nguyên Ban Mê.

 

     Đây là vùng kinh tế - toàn dân di cư ở miền Bắc kể cả sau 1975 – Họ sống theo ven quốc lộ, h́nh thành một xứ đạo khá sầm uất, bạn tôi nằm xuống đều nhờ vào tấm ḷng độ lượng hỹ xả của người dân xứ đạo, cái ǵ cũng được giúp đỡ miễn phí, nơi chôn, quan tài (nếu bạn tôi c̣n sống ở thành phố chắc khá phức tạp) người dân nơi đây tuy c̣n nghèo thiếu thốn đủ mọi thứ, tuy nhiên họ sẳn sáng giúp đỡ tận t́nh tùy vào điều kiện của xứ đạo. Sự ra đi của bạn tôi khá kỳ lạ, nó làm cho mọi người khác an tâm vui vẻ, v́ như lời họ nói, đúng là tốt cho người nằm xuống, cho gia đ́nh,  cho xứ đạo – thôi th́ đành chấp nhận chứ biết nói sao? Vậy bây giờ để tôi nói chuyện với người bạn của tôi nhé – Bạn nằm đó bạn có nghe tôi nói không?

 

     Khi c̣n sống chúng ḿnh thường xưng hô là cậu và tớ, v́ chênh lệch tuổi tác nên phải dùng từ này cho dễ gọi, vậy bây giờ tớ cũng xưng hô như vậy nhé – Phải nói rằng tớ và cậu khi c̣n sống có quá nhiều kỷ niệm. Sự cô đơn và nghèo khó đă kéo tớ và cậu thân nhau, gần nhau, chứi nhau, giận nhau, xin lỗi nhau, và bắt tay và lại thân nhau như cũ, nhưng có lẽ chuyện tớ thân với em gái cậu, làm cậu và tớ thân nhau hơn, cậu và gia đ́nh đă hướng cho tớ một tương lai sáng lạn, đẹp đẽ.

 

    Hoàng Thị Tính là cô gái nghèo, không được đến trường như bao thiếu nữ khác, học hành dở dang, bươn chăi ra đời sớm, buôn bán để tiếp tay nuôi gia đ́nh các anh và em của Tính đi học, Tính là con gái nhà nghèo nhưng lại có một thể h́nh rất đẹp, nước da trắng, gương mặt dễ nh́n, v́ là dân buôn bán nên Tính ăn nói khá bạo dạn.

 

    Khi tôi thân quen,  đặt t́nh cảm với Tính, lúc đó tôi đang học đệ tam, kể cả gia đ́nh cũng cố t́nh vun vào để chúng tôi được tự do tṛ chuyện và mơ ước một tương lai, tôi cũng thường hay lên Khánh Dương để thăm Tính – V́ đây là mối t́nh đâu, của một thằng học sinh nghèo nên tôi đă ấp ủ không biết bao là mộng đẹp – Có một cái tết gia đ́nh đă để tôi về nhà ăn tết cùng gia đ́nh. Nồi bánh chưng năm đó gia đ́nh để cho tôi và Tính coi hết đêm, hết đêm đó tôi và Tính nói không biết bao nhiêu là ước mơ – cho một tương lai sắp tới. Thường thứ bảy Tính về Dục Mỹ và tôi cũng về, hai đứa nắm tay nhau đi khắp Dục Mỹ - có nhiều lần hai đứa đi tới 3 giờ sáng về chợp mắt một tí.

 

    Tính lại chuẩn bị đón xe lên Khánh Dương – đây là nơi cách Dục Mỹ khoảng 600 km, qua đèo Phượng Hoàng – Trên quốc lộ 21 – đường đi Ban Mê Thuột – tôi đang choáng với mối t́nh đầu, tôi nghĩ không bao giờ tôi có thể kiếm được người yêu, theo cảm nghĩ của tôi – Nhưng hỡi ơi, cuộc đời đâu có đẹp, có êm ái như ta nghĩ, năm đệ nhị tôi rớt tú tài bán, rất buồn Tính đă an ủi và gia đ́nh cũng an ủi tôi cố gắng lại lần thứ 2, và đến lần thứ 2 cuộc đời tôi cũng không may mắn, lại rớt, tất cả sự buồn chán lại đè nặng lên tôi, ngay cả gia đ́nh của Tính cũng có vẻ chán tôi, tôi lên Khánh Dương cho đỡ buồn, 2 ngày sau Cữ lên, gọi tôi ra quán và khuyên tôi như sau:

 

 

 

 

Xem PHẦN 5

 

 

 

 

 

Trần Đ́nh Nguyên Soái

Hè 2013 tại Kiên Giang
Hồi tưởng lại t́nh bạn năm xưa
 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái                  |                 www.ninh-hoa.com