Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái               |                 www.ninh-hoa.com

TRẦN Đ̀NH NGUYÊN SOÁI

 

Cựu học sinh
Trường Trung Học Đức Linh,
Ninh Ḥa,
Niên Khóa 1964-1976
 

Trước 1975 sống tại Dục Mỹ

 

 

Hiện đang sinh sống tại
tỉnh Kiên Giang, Việt Nam.

 

 

 

 

 

 

 


ẢO VỌNG -

VÔ VỌNG


Trần Đ́nh
Nguyên SOÁI

 

 

PHẦN 3:

 

Sau khi gia đ́nh của Cử bị giải tỏa, đă nhận tiền bồi thường xong, tôi cũng không rơ toàn thể gia đ́nh của Cử dọn đi đâu, tuy vậy tôi cũng cảm thương cho số phận của một con người, đă gần đất xa trời, 70 năm sống lây lất qua sự thiếu thốn nghèo khó, có thể nói, chẳng một ai hiểu được Cử, kể cả gia đ́nh cũng vậy, họ chỉ nghĩ là đang sống với một con người gàn dở, điên điên, khùng khùng. Không hiểu v́ lẽ ǵ Cử lại quá đam mê, si t́nh đến mê muội một bóng h́nh, nhưng lại vượt quá xa tầm tay của Cử. Tại sao vậy, có thể Cử quá đa cảm trong hoang tưởng, và v́ vậy dễ đi đến chỗ tuyệt vọng. Tôi đă phải tốn không biết bao nhiêu công sức để t́m xem thật sự đă có một mối t́nh đẹp như mơ như mộng mà Cử đă kể không? Tôi đă phải đi kiếm lại bạn bè cũ của Cử để t́m hiểu, nhưng với tuổi đời cao như vậy – Bạn bè lại phân tán mỗi người mỗi ngă, chẳng khác ǵ ṃ kim đáy bể, người trên Ban Mê Thuột, người ở Long Khánh, người ở nước ngoài, chỉ c̣n lại một số rất ít, v́ cái tuổi khá lớn vẫn c̣n sống là điều hiếm hoi, cuối cùng tôi đă phải tốn rất nhiều công sức, điện thoại, thư từ và gom được sự việc như sau – Một câu chuyện của thời học sinh, một thời phá phách, đùa nghịch, một sự đùa vô ư thức đă đem lại một sự kết đau ḷng, mà ngay cả tôi, bạn, cũng không thể ngờ tới.

 

   Hà Thị Thu Dung. Năm đầu vào học tại trường Trần B́nh trọng, cũng b́nh thường như các bạn nữ khác, không hiểu sao sau một năm, T. Dung trổ mă ngoài sức tưởng tượng, với vẻ đẹp 15 chuẩn bị bước qua tuổi trăng tṛn, T. Dung đẹp một cách rực rỡ, đă không biết bao nhiêu chàng trai si t́nh để ư, T. Dung thuộc con nhà khá giả, bố là sĩ quan cấp đại úy, của thời bấy giờ, có xe con đưa đón, và cũng năm đó tự nhiên nỡ rộ phong trào “Hippy” và là các loại choai choai, phong cho T. Dung là hoa khôi, tuy vậy cũng có một số các chàng trai dè bỉu, nói chung các chàng này đều thuộc loại con nhà nghèo dưới cơ, không dám mơ ước đến gần người đẹp. Theo như lời kể th́ T.Dung ít nói, và rất giới hạn sự giao thiệp với các bạn trai, nên bị các chàng trai cho là kiêu, đẹp mà lại kiêu nên thành cái tội gây họa cho người khác.

 

   Trong khi đó- Cử được nhà trường để cử là trưởng Ban Khánh Tiết – nghĩa là trách nhiệm về báo tường, sân khấu, tất cả các biểu ngữ, Cử rất khá về văn và đă viết một số đề tài đặc san của trường – Cử lấy biệt hiệu :” Sao Star Xẹt” nội các biệt hiệu này đủ để ta thấy con người của Cử ngay cả khi đi học cũng bị lệch lạc tư tưởng – Không hiểu nguyên nhân nào người đẹp lại lọt vào mắt của Cử - điều này cũng dễ hiểu thôi, và Cử đă đem câu chuyện này kể cho các bạn của Cử nghe, đám bạn bè của Cử hùa nhau đánh cược. Thật sự nhà Cử rất nghèo, quần chỉ là loại kaki nay rồi mua thuốc xanh về nhuộm để đi học, áo sơ mi loại thường bán ở chợ. Bạn bè thấy Cử dám trèo cao như vậy, nên đám bạn bè Cử xúi dại, để kiếm chuyện làm tṛ đùa cho cả nhóm”Nếu mày cua được em, tụi tao bao một chầu nem ở “Vui Vẻ” thỏa thê, một chầu kem tới bến”, người ta nói, nhất quĩ nh́ ma, và cộng thêm một tư trí thức vào th́ ṭ đùa hết sức nguy hiểm.

   Cử không ngờ ḿnh đang bị đưa vào mê hồn trận của đám bạn ḿnh, từ đó Cử thay đổi rất nhiều điềm đạm hơn, ăn mặc chải chuốt, kỹ càng hơn, và nhất là t́m cái đề tài làm thơ t́nh, viết các lá thư t́nh dài đầy mùi mẫn, Cử đă t́m cho ḿnh một người em riêng chuyên chuyển các bài thơ lá thơ cho T.Dung. Nhưng đám bạn bè của Cử không biết làm cách nào đă biết được điều này, tất cả các bài thơ, lá thơ đều bị chận lại hết, không một bài thơ, lá thơ nào đến được tay T.Dung. Trong khi đó T.Dung bị đám bạn của Cử đưa vào các đề tài cực sốc cho Cử, và nếu cứ kéo dài như vậy mà không có thư hồi âm e rằng bị bể, nên đám bạn của Cử mới đề ra một bạn có chữ viết mềm và đẹp, viết 1, 2 lá thư để trả lời, viết một cách ỡm ờ đại khái từ chối khéo, c̣n nhỏ, c̣n lo học tập, chưa nghĩ đến chuyện t́nh cảm – ngược lại, chính điều này, các lá thư này đă làm cho Cử tin 100% là đă chiếm được t́nh cảm của T.Dung – V́ học chung một trường, gặp nhau nói chuyện đùa giỡn, hay hỏi thăm nhau là chuyện b́nh thường, nhưng ngược lại vài lần nói chuyện vu vơ với T.Dung, th́ Cử lại cho đây là một dấu ấn cực đẹp của thời học sinh, luôn luôn vui cười thoải mái với đám bạn bè của Cử, họ luôn ŕnh rập để có dịp phá đám và vui cười. Có một điều không ai ngờ - Sự đùa chơi nó cứ êm trôi theo ngày tháng, không bị phát giác, chính thời gian lại là sự ḥa đồng và làm nên một câu chuyện đau ḷng, bạn bè họ chỉ nghĩ đùa cho vui, không ngờ lại gặp kẻ quá si t́nh, quá nặng t́nh cảm không chịu nh́n lại phía sau. Một sự mê muội dại khờ không thể chấp nhận được.

 

   Các bạn cũng biết, khi đă vào tṛng của mê hồn trận con người thay đổi hẳn, dám làm những điều mà b́nh thường ta không dám làm - họ đặc cho Cử là “Thuyền ra cửa biển”, nghĩa là không c̣n ǵ cả đă trôi hết ra biển rồi, đến lúc này đám bạn bè của Cử mới nghĩ lại – th́ tuổi đời cũng khá lớn, biết suy nghĩ, không phá nghịch nữa – Nhưng hỡi ơi! Cử hiện nguyên h́nh là một con người nhu nhược, si mê thái quá Cử vẫn không chịu thua và không chịu chấp nhận sự thật, bằng cách âm thầm theo gót, theo bóng lúc ẩn, lúc hiện, để ngắm nh́n T.Dung và nhất là để giăi tỏa nỗi nhớ mong – nhưng nào T.Dung có biết ǵ đâu? Thật sự T.Dung cũng đâu có ngờ, đằng sau ḿnh đang có một chuyện t́nh vớ vẫn. Nói như thế các bạn đủ hiểu làm ǵ có chuyện t́nh thơ mộng nào, có chăng chỉ là hoang tưởng, sự thêu dệt của Cử mà thôi, có thể nói bây giờ tôi mới hiểu tại sao vợ của Cử ra đi v́ Cử cứ đam mê một h́nh bóng và luôn sống trong ảo tưởng – Cử cũng đă đam mê văn chương của thi sĩ điên khùng Bùi Giáng – có một câu thơ như sau:

 

“Một mai khi tôi nằm xuống ḷng đất”
“Chỉ cần em đến và tè lên ngôi mộ của tôi”

 

   Văn chương không hiểu nổi, ngay cả tư tưởng cũng không thể chấp nhận được, vậy mà Cử lại khen hay, có thể nói tư tưởng của Cử đă bị lệch lạc ngay khi c̣n đi học, và ngay cả những ngày c̣n đeo đuổi bóng hồng – Vậy tại sao lại có người chỉ đeo đuổi một h́nh bóng suốt 50 năm, một h́nh bóng chỉ có vô vọng, chỉ có trong mộng từ sự suy nghĩ lệch lạc để đến giờ th́ sao? Khó có câu trả lời.

   Khi tôi đang ngồi viết những ḍng cuối này, tôi nhận được tin của gia đ́nh Cử cho biết, hiện họ đang sinh sống ở suối nho – một vùng cao nguyên đất đỏ giống như vùng Ban Mê Thuột – cuộc sống cũng rất khó khăn, hiện tại Cử đă xuống cấp một cách trầm trọng, em của Cử có điện thoại cho tôi, mong rằng tôi lên gấp, có thể Cử khó có thể vượt qua lần này, tôi cũng mong rằng cố gắng đến với Cử để an ủi chia xẻ một con người, dù rằng con người này chẳng giúp ǵ được cho bản thân và gia đ́nh, và cũng có thể tôi không viết tiếp các phần c̣n lại của một con người bí ẩn – dù rằng nó sẽ là một sự quá khắc khe cho một con người cô đơn trong nỗi tận cùng của sự nghèo khó rất bi đát. Tôi cũng xin lỗi Hà Thị Thu Dung tự nhiên bị đưa vào câu chuyện mà lại là nhân vật chính dù rằng Thu Dung chẳng biết ǵ cả - cuộc sống nó là vậy T.Dung ạ, có những cái ta không hề nghĩ đến, vậy mà nó lại tồn tại trên cơi đời này – tồn tại gần 50 năm, nghe quá vô lư phải không? đúng, với người khác th́ câu chuyện của Cử quá phi lư – và vô lư, v́ không ai hiểu nổi con người của Cử, c̣n tôi cũng bằng ấy thời gian đi theo, vỗ về, an ũi, và chắc chắn sẽ là người cuối cùng chứng kiến và là người duy nhất để tiễn biệt và sẽ chôn vùi một câu chuyện vô lư này vào ḷng đất, nhưng riêng bản thân tôi lại cho rằng “Cử không vô lư tí nào cả”. Các bạn có đồng ư với tôi không?

 

 

 

Tiếp PHẦN 4

 

 

 

 

 

Trần Đ́nh Nguyên Soái

Hè 2013 tại kiên Giang
Hồi tưởng lại t́nh bạn năm xưa
 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái                  |                 www.ninh-hoa.com