Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái               |                 www.ninh-hoa.com

TRẦN Đ̀NH NGUYÊN SOÁI

 

Cựu học sinh
Trường Trung Học Đức Linh,
Ninh Ḥa,
Niên Khóa 1964-1976
 

Trước 1975 sống tại Dục Mỹ

 

 

Hiện đang sinh sống tại
tỉnh Kiên Giang, Việt Nam.

 

 

 

 

 

 

 


ẢO VỌNG -

VÔ VỌNG


Trần Đ́nh
Nguyên SOÁI

 

 

PHẦN 2:

 

Cử c̣n bỏ trong quần cái khăn tay màu trắng có thêu h́nh 2 con chim Bồ câu – lâu lâu lại lôi ra lau mồ hôi cố ư để cho bọn tôi nh́n thấy cái khăn tay – nh́n rất kịch cợm – nhưng Cử lại rất thích thú với cái tṛ ởm ờ của ḿnh, đă nhiều lần, nhiều đêm, nằm ngủ cùng Cử và luận bàn rất nhiều về vấn đề t́nh cảm; về một hướng đi lệch lạc – Tôi nói : Thân thế, gia cảnh, tướng tá của cậu mày không thể lọt vào mắt xanh của T. Dung được, nhưng Cử vẫn luôn luôn đưa ra nhiều lập luận trên trời dưới đất, và tin vào công việc âm thầm lặng lẽ của ḿnh chắc chắn sẽ đạt được mục đích. Khi Cử học đệ nhị và cuối năm rớt tú tài – đây là niềm mong đợi của gia đ́nh bị thất bại – và cũng đúng vào năm này tin Hà Thị Thu Dung lên xe hoa – không thể ngờ - 2 cái đau đớn đến cùng một lúc – Cử vật vă khóc lóc, thậm chí có thằng bạn của Cử đấm vào mặt Cử và nói:

- Mày là thằng hèn – chuyện có ǵ đâu mà làm ầm lên vậy?

     Thậm chí Cử đ̣i ra cầu Dục Mỹ “tự vẫn” gia đ́nh bạn bè khuyên măi, an ủi, dỗ dành, Cử mới tạm quên đi câu chuyện vớ vẩn này – Cử xếp con đường học vấn lại và lên đường vào quân trường đồng đế để đi Hạ Sĩ quan, thời gian lặng lẽ trôi, tưởng đâu câu chuyện này nó âm thầm ch́m vào dĩ văng, nhưng thật không ngờ.

     Năm 1972 tôi về SàiG̣n – gặp lại Cử ở Tân Việt chỉ một thời gian ngắn – các khó khăn chồng chất, đè nặng lên đôi vai của Cử; tướng của Cử khi c̣n thanh niên hơi bị kḥm lưng (gù), ốm, mảnh khảnh. Sau khi bị loại ra khỏi quân đội, cũng chính là lúc ba má của Cử qua đời, vợ con không có – đă được người em trai đem về đùm bọc, nuôi nấng, người em này chẳng khá ǵ – chạy gạo từng bữa và nuôi một ông anh gàn gàn, dở dở - đôi khi cũng rất buồn – nhưng đành phải chấp nhận, Cử vẫn c̣n cái tật ba hoa và nói:

- Hôm qua tao thấy T.Dung đi học, mặc chiếc áo dài mới may, gọn và đẹp.

     Đầu óc của Cử càng ngày càng xuống cấp trầm trọng hoang tưởng, luôn luôn quay về kỷ niệm, và hoài tưởng các kỷ niệm của một thời áo trắng đă qua – có những lúc ngồi b́nh luận về văn thơ, Cử chê đủ mọi thứ, chê Hàn Mạc Tử yêu không đúng cách – không chịu đi đến cùng hay Chế Lan Viên – nhút nhát –yêu t́nh câm – Tôi cười và lắc đầu – không trả lời – để mặc một ḿnh Cử ngồi gặm nhấm các kỷ niệm của ḿnh – Cử nói:

- Tao nói thật với mày, tao chỉ thua có một ḿnh Cao Bá Quát – trên đời này tao chẳng thua thằng nào cả.

     Cuộc sống của Cử đă bị một bóng h́nh của kỷ niệm nằm sâu trong tiềm thức, Thượng Đế đă quá khắt khe người bạn này của tôi, ban cho Cử nhiều sự đau buồn của cuộc đời, sự nghèo khó, cuộc sống thân phận càng ngày càng đi sâu vào chỗ bế tắc, cộng thêm sự gàn dỡ, điên khùng, bao vây lấy cuộc đời của Cử - Bạn tôi chỉ dùng điếu cày – không xử dụng điện thoại – không thèm xem Tivi – Cử cho cuộc sống đang đi lên của xă hội không phù hợp với con người của Cử - chạy ăn từng bửa, nhưng Cử lại mơ đến một nhà lầu, xe hơi, có mọi thứ mà Cử mơ ước – Năm 2011 tôi đến thăm Cử - Bạn tôi sống cô đơn, thụ động, nếu ta là người có t́nh cảm và nh́n thấy Cử hiện tại – một ông già tóc đốm bạc – răng rụng lụ khụ cầm điếu cày – chắc chắn bạn sẽ mũi ḷng thương cảm cho một thân phận – vậy mà bạn tôi vẫn chưa an phận, vẫn ba hoa chích cḥe.

- Kỳ này tao ứng cử hội đồng nhân dân thành phố HCM, thành phố SàiG̣n
- Thôi mày ơi để sức nghỉ cho khỏe
- Không được, v́ tao muốn đón T.Dung – nên tao phải quyết tâm

     Cũng lại đề tài v́ T.Dung loanh quanh và lần quẩn, không thể nào h́nh bóng xa vời này ra khỏi đầu óc của Cử - Tôi nói:” T.Dung hiện đang sống hạnh phúc ở nước ngoài rồi” – nhưng dứt khoát Cử không tin, vẫn tin rằng T.Dung vẫn c̣n ở Dục Mỹ - Nhiều khi tôi tự hỏi con người này vẫn sống được đến ngày hôm nay, vẫn vui vẻ, nhiều lúc vẫn c̣n bàn luận về văn chương rất tốt – cuộc sống khó nghèo không làm Cử chùn chí, thân phận hẩm hiu  - nhưng vẫn tin vào một điều vô bổ, không nằm trong thực tế - là nhờ vào đâu – có lẽ nhờ vào cái bóng của H.T.T.Dung – Bạn tôi luôn luôn hướng về một thời gian đă chết của các năm 64-65. Không hiểu con ốc sên này rồi sẽ ra sao? Chỉ có thời gian trả lời.

     Đầu năm 2013 tôi lại đến t́m Cử - mua cho Cử ít thuốc lào ngon của vùng cái sắn – nhưng hỡi ơi, người ta nói nhà của Cử nằm trong diện bị giải tỏa – đă nhận tiền đền bù và dọn đi đâu không rơ . Tôi đang ra sức t́m xem cuộc đời người bạn này sẽ ra sao (Năm nay Cử ngoài 70 rồi c̣n ǵ). V́ tôi hiểu rằng Cử chưa bao giờ nhận được một câu hứa hẹn của thần tượng, một lời thề thốt, một cái nắm tay, có chăng chỉ là sự ảo tưởng của Cử nói ra – đôi khi cái gàn gàn, điên điên, khùng khùng của Cử cũng làm tôi phải chấp nhận, số phận và cuộc đời nói là thế sao? Đau buồn cho một con người quá nhạy cảm.|

Hoài niệm của cuộc sống – kỷ niệm của dĩ văng là sao vậy?

Buồn không các bạn? không thể nói ǵ hơn, đă hơn nửa thế kỷ - thế mà một h́nh bóng của một mỹ nhân, không thoát ra khỏi đầu óc của Cử, dù đi đâu, làm ǵ – muốn ǵ – đều tập trung về T.Dung – Thật sự chuyện này T.Dung không hề biết, không phải T.Dung vô t́nh, v́ T.Dung chẳng khi nào ngờ rằng lại có cái chuyện kỳ quái, gàn dở xảy ra và đang tồn tại – Nếu một người khác nghe Cử nói chuyện họ chẳng hiểu ǵ cả - chẳng hiểu Cử muốn nói về cái ǵ, về ai, có khi họ c̣n coi Cử là thằng dở hơi, hâm, nhưng riêng tôi, tôi biết tất cả, hiểu tất cả chuyện của Cử, và ai là người mà Cử muốn nói đến – Nếu các bạn hiểu rằng một nhà thơ nổi tiếng Bùi Giáng cũng hơi gàn dở, điên, yêu tha thiết kiều nữ Kim Cương – và kiều nữ Kim Cương đối đăi lại kẻ khùng điên Bùi giáng như thế nào – các bạn sẽ thông cảm cho Hoàng Trọng Cữ.

     Thành thật xin lỗi các nhân vật, không phải tôi muốn phê phán hay khơi lại một sự đau buồn  nhưng muốn được chia sẽ, thông cảm, và đồng cảm cho thân phận một con người.

 

 

 

Xem PHẦN 3

 

 

 

 

 

Trần Đ́nh Nguyên Soái

Hè 2013 tại kiên Giang
Hồi tưởng lại t́nh bạn năm xưa
 

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Trần Đ́nh Nguyên Soái                  |                 www.ninh-hoa.com